Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28815 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
pháp trường tái hiện

❊ ❊ ❊

Do những nguyên nhân đã nói ở trên, công tác điều tra trong nội bộ Sở Công an không thể tiến hành công khai, phương thức cũng tương đối ôn hoà, thế nhưng thật đáng buồn là đơn vị nào cũng sẽ có một số người thích ngồi lê đôi mách, đưa chuyện thị phi. Kiến nghị điều tra nội bộ vừa được trên Sở thông qua, đã thấy có lời bàn ra tán vào, nói rằng thực chất là Diệp Hi muốn mượn cớ điều tra vụ án để loại trừ những người bất đồng ý kiến với mình. Bởi vậy, Diệp Hi đã bàn bạc với Hàn Ấn, quyết định bắt đầu từ chỗ mình trước, đầu tiên sẽ thẩm tra nội bộ Ban Chuyên án, sau đó từng bước mở rộng phạm vi đến các phòng ban. Như vậy chính là đi đầu làm gương, cho thấy cuộc thẩm tra lần này diễn ra một cách công bằng thẳng thắn, chứ không nhằm vào riêng ai, tất cả đều phục vụ cho công tác điều tra vụ án.

Nhưng cho dù là vậy, Diệp Hi vẫn cảm nhận thấy ít nhiều tâm lí chống đối. Thực ra, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của mọi người, đường đường là cảnh sát mà lại bị nghi ngờ làm điều phi pháp, là ai cũng thấy khó chịu thôi. May sao công tác điều tra nội bộ tiến hành chưa được bao lâu, đã phải đột ngột tạm dừng vì một bưu kiện nặc danh.

Buổi sáng hôm đó, phòng thường trực chuyển đến một bưu kiện căng phồng, thông tin người nhận bên ngoài chỉ viết chung chung là ‘người phụ trách Phân đội Cảnh sát Hình sự Sở Công an thành phố Cổ Đô’, nhưng các mục thông tin người gửi như họ tên, địa chỉ và số điện thoại đều viết rất đầy đủ. Vốn dĩ Diệp Hi định nhờ phòng kĩ thuật kiểm tra xem bên trong có vật gì nguy hiểm hay không, nhưng vừa quay đi gọi điện thoại thì anh chàng Khang Tiểu Bắc nhanh nhảu đoảng đã vô tư xé mở nắp hộp, bên trong chỉ thấy một cái gói được bọc bằng giấy báo, bóc ra thì thấy bên trong là mấy cái ví da.

“Gửi mấy cái thứ này làm gì không biết, một, hai, ba… tổng cộng sáu cái, chả có gì bên trong cả, nhưng trông thì có vẻ xịn đấy!” Khang Tiểu Bắc vừa xem xét từng cái một, vừa lẩm nhẩm.

“Bỏ xuống ngay! Sao lại ngu ngơ đến thế được nhỉ?” Diệp Hi vội bỏ điện thoại xuống, quát tướng lên với Khang Tiểu Bắc, sau đó mở ngăn kéo, lấy ra một túi đựng vật chứng ném cho anh chàng, “Cậu không biết hiện giờ chúng ta có bao nhiêu nạn nhân sao? Không biết tất cả các nạn nhân đều bị cướp mất ví sao? Đựng hết mấy cái ví vào đây cho tôi, cả giấy báo nữa, mang ngay tới phòng kĩ thuật để tìm dấu vân tay!”

“Ối, thế đây là ví của sáu nạn nhân à?” Khang Tiểu Bắc bị Diệp Hi mắng té tát một hồi, mới bừng tỉnh, vội dùng cẳng tay gạt hết cả ví và giấy báo vào trong túi đựng vật chứng, rồi ôm túi lếch thếch chạy đi luôn.

Diệp Hi vẫn còn lừ mắt nhìn theo một cái, sau đó bước tới bên bàn, nhặt cái hộp lên, cầm điện thoại bấm gọi đến số của người gửi. Quả không ngoài dự liệu, đối phương đã tắt máy, đây chắc chắn là số sim rác, thông tin người gửi chắc chắn cũng là giả. Cô lại gọi điện đến công ty chuyển phát nhanh, lần theo mã vận đơn để liên lạc với người giao hàng, nhưng đối phương cho biết họ không gặp người gửi, người gửi chỉ gọi điện đến nói rõ địa điểm, bảo anh ta tới đó lấy gói hàng…

---❊ ❖ ❊---

Chẳng mấy chốc đã có kết quả giám định, trên ví da và giấy báo đều không trích xuất được bất kì dấu vân tay nào, xem ra hung thủ rất thận trọng, đã lau chùi sạch sẽ từ trong ra ngoài ví tiền để xóa sạch dấu vân tay. Còn giấy báo gói bên ngoài là tờ nhật báo của thành phố số mới ra ngày hôm qua, bán đầy ngoài phố, không có giá trị điều tra. Trong ví cũng không trống rỗng hoàn toàn, có một cái ví đựng mẩu giấy kích thước khoảng 10 centimet vuông, trên đó không có chữ nghĩa gì, chỉ có một bộ mặt vẽ bằng màu đỏ với biểu cảm đưa tay che miệng cười. Màu vẽ là máu người, qua xét nghiệm DNA, là máu của nạn nhân thứ sáu. Do không trích xuất được dấu vân tay nên không thể xác minh được là ví của ai, chỉ có thể thông báo cho người thân đến nhận, kết quả không hề bất ngờ, đều là ví của các nạn nhân. Không còn nghi ngờ gì nữa, người gửi chắc chắn là hung thủ của cả chuỗi vụ án.

Còn icon kia, rõ ràng mang biểu cảm cười chế giễu, lẽ nào là chế giễu cảnh sát đã bắt nhầm người? Chắc chắn là như vậy, đây cũng chính là ngụ ý của hung thủ khi gửi những chiếc ví cho Diệp Hi. Đây là một hành vi khiêu khích, cũng là muốn thể hiện mình, phù hợp với nhu cầu tâm lí nâng cấp dục vọng của những kẻ giết người hàng loạt. Có nghĩa là, hắn đã không còn thoả mãn với việc khống chế, chi phối, điều khiển nhóm mục tiêu vốn có, mà muốn nâng cấp thành khống chế, chi phối, điều khiển cảnh sát để đạt đến mức độ mãn nguyện lớn hơn nữa. Nhưng chính hành vi này đã tiết lộ rằng, những hình vẽ mà hung thủ để lại ở hiện trường không hề phức tạp như Hàn Ấn từng tưởng tượng, mà chỉ đơn giản là trực tiếp phản ánh cảm xúc của hung thủ. Điều này đã từng được chỉ ra trong phân tích của Hàn Ấn trước kia, có điều sau khi tổng hợp các phán đoán, Hàn Ấn lại nghiêng sang xu thế phức tạp hoá, giờ đây mới thấy, có lẽ anh đã phán đoán sai rồi, sát thủ kiểu thực hiện sứ mệnh chẳng bao giờ quan tâm đến phản ứng của người khác, cho nên hung thủ chính là một kẻ cướp của giết người hàng loạt mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội.

“Vậy chúng ta có cần điều chỉnh phương hướng điều tra không?” Nghe Hàn Ấn đưa ra nhận định mới về hung thủ, Diệp Hi bèn hỏi.

“Theo nguyên tắc, là cần, nhưng nói thực, tôi vẫn không thể từ bỏ phía Hạ Minh Đức được.” Hàn Ấn giải thích một cách hết sức thành thật, “Không phải là tôi cố chấp, mà bởi anh ta quá phù hợp với phạm vi của hồ sơ tội phạm trước đây, cho nên tôi vẫn muốn giữ lại một quan điểm khác: Hung thủ đang khuấy động sóng gió bên ngoài có lẽ chính là đồng bọn của Hạ Minh Đức.”

“Em đồng ý với quan điểm của anh Hàn.” Khang Tiểu Bắc lập tức phụ họa, “Hung thủ đã gửi cho chúng ta ví tiền của cả sáu nạn nhân, có thể loại trừ khả năng bắt chước gây án, việc điều tra nội bộ cũng không cần thiết phải tiếp tục nữa, chúng ta sẽ chuyển sang tập trung tìm kiếm đồng bọn của Hạ Minh Đức?”

“Đương nhiên là không cần điều tra tiếp nữa, vậy là người trong Sở có thể thở phào được rồi.” Diệp Hi cất giọng tự trào, “Nhưng có lẽ người sung sướng nhất chính là Hạ Minh Đức và luật sư của anh ta.”

“Còn phải nói. Vụ án diễn biến đến hôm nay, thì lời giải thích của Hạ Minh Đức về hung khí đã có thể xác thực được rồi, nhưng nếu chúng ta không mau chóng tìm ra đồng bọn của Hạ Minh Đức, chắc sẽ phải thả anh ta ra mất!” Khang Tiểu Bắc rất không cam tâm.

“Thực ra tôi vẫn muốn kéo dài thời gian thêm chút nữa, nhưng chắc là khó đây. Trước đó, luật sư của Hạ Minh Đức đã làm ầm ĩ lên rồi, giờ lại nảy ra vụ ví da, thực sự không thể giam giữ thêm được nữa!” Diệp Hi lại thở dài sườn sượt.

“Thả người cũng không hẳn là chuyện xấu, biết đâu lại dụ được đồng đảng của anh ta lộ mặt cũng nên!” Hàn Ấn kết lại một câu.

---❊ ❖ ❊---

Khoảng 1 giờ sáng ngày 19 tháng 8, tin dữ lại báo về, hung thủ tiếp tục gây ra vụ án thứ bảy.

Hiện trường vụ án là phòng cho thuê của một khu chung cư, nạn nhân là nam thanh niên. Giống như các vụ án trước đó, đầu tiên nạn nhân bị siết cổ đến chết, sau đó bị cắt cổ, nạn nhân tử vong vào trước lúc nửa đêm, cụ thể là khoảng 8 đến 9 giờ tối ngày 18. Đồ vật trên người bị lấy đi hết, trên một vách tường phòng khách ở gần xác nạn nhân cũng vẽ một bộ mặt màu đỏ. Biểu cảm lại thay đổi, nhưng không dễ suy đoán vì hết sức trừu tượng, chỉ là một khuôn mặt tròn xoe mang cặp kính mắt.

Người gọi điện báo cảnh sát là một cô tiếp viên làm việc trong hộp đêm, rạng sáng đi làm về thì phát hiện ra nạn nhân. Cô là người thuê căn phòng chung cư, nạn nhân là bạn trai của cô. Cô gái trình bày, quan hệ giữa hai người chỉ là chơi bời chứ không phải yêu đương thực sự. Gia đình nạn nhân rất giàu có, bố mẹ mở công ty riêng, nạn nhân thường qua đêm ở nhà cô, đương nhiên là rất hào phóng về tiền bạc. Tuy nhiên gần đây nạn nhân có một số biểu hiện bất thường, đã ở lì trong phòng của cô cả tuần trời không ra khỏi cửa, dường như đang trốn tránh ai đó. Cô gái hỏi có phải anh ta đã gây thù chuốc oán bên ngoài hay không, anh ta giải thích rằng gần đây thường xuyên xảy ra nạn giết người cướp của nên đêm đến ra ngoài chơi không an toàn. Cô gái lần lượt xem ảnh của sáu nạn nhân, và cho biết bạn trai mình đã từng có thời gian chơi chung với họ.

Khi nhận được tin báo về vụ án này, phản ứng đầu tiên của Diệp Hi là gọi điện cho Khang Tiểu Bắc, hỏi về hành tung của Hạ Minh Đức.

Sau khi Hạ Minh Đức rời khỏi trại tạm giam, Khang Tiểu Bắc dẫn theo một vài anh em nữa theo dõi sát sao nhất cử nhất động của anh ta bất kể đêm ngày. Nhìn chung, phạm vi hoạt động của Hạ Minh Đức rất rộng, những ngày này anh ta không chạy taxi nữa mà hầu như chỉ ở nhà, có ra ngoài cũng chỉ là đi chợ hoặc tản bộ dưới chân tòa nhà. Có lẽ bởi tính khí trầm lặng ít nói, không khéo xã giao nên không thấy anh ta gặp gỡ bạn bè gì cả. Điện thoại di động và điện thoại cố định trong nhà anh ta đều được giám sát kĩ thuật, người gọi điện nhiều nhất là em gái anh ta, thi thoảng anh ta cũng tới nhà em gái ăn cơm, nói chung là mọi hoạt động đều hết sức bình thường. Duy chỉ có một điều đáng chú ý, đó là anh ta có gọi điện cho mấy người cùng chạy taxi, nhờ họ để ý giúp xem có ai cần mua xe không, anh ta nói không định chạy xe nữa nên muốn bán.

Khi nhận được nguồn tin này từ Khang Tiểu Bắc, Diệp Hi và Hàn Ấn đã tiến hành điều tra mấy người tài xế kia, hoàn cảnh gia đình của họ đều rất bình thường, vào thời điểm xảy ra vụ án, họ đều có thể cung cấp nhân chứng chứng minh họ không có mặt tại hiện trường, nên đã loại trừ khả năng họ là đồng phạm. Tóm lại là sau gần nửa tháng theo dõi, có vẻ như Hạ Minh Đức thực sự chẳng có điểm nào dính dáng đến kẻ giết người hàng loạt, những người có liên hệ với anh ta về cơ bản cũng không có khả năng gây án, thế là Khang Tiểu Bắc trong lòng càng thấp thỏm không yên. Tuy anh không muốn nghĩ đến chiều hướng đó, nhưng vẫn lờ mờ có cảm giác rằng: Hướng điều tra mà Hàn Ấn kiên trì theo đuổi có lẽ là một sai lầm lớn, sẽ dẫn đến hậu quả tiêu cực khó lường.

Đang lúc nghĩ ngợi lan man, bỗng thấy Diệp Hi gọi đến, Khang Tiểu Bắc nhìn đồng hồ, thấy đã quá nửa đêm, thì trong lòng lập tức gợn lên một dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, trong điện thoại, giọng Diệp Hi nghiêm nghị và gấp gáp khác thường: “Hạ Minh Đức có nhà không?”

“Có, vẫn luôn ở nhà!” Khang Tiểu Bắc liếc qua cửa xe lên phòng anh ta, khẽ nói, “Cửa sổ vẫn thấy sáng đèn!”

“Xác nhận lại xem!” Diệp Hi nói.

“Chờ em một lát.” Khang Tiểu Bắc khẽ lắc chiếc điện thoại trên tay, ngoảnh đầu nhìn viên cảnh sát ngồi ở hàng ghế sau, ra hiệu, “Gọi vào số máy bàn nhà Hạ Minh Đức.”

“Anh Vương có nhà không? Xin lỗi, tôi gọi nhầm số!” Viên cảnh sát hiểu ý, lập tức rút điện thoại bấm gọi đến số máy bàn nhà Hạ Minh Đức, rồi nhanh chóng ngắt máy, nói với Khang Tiểu Bắc, “Là giọng của anh ta.”

“Phân đội trưởng Diệp, đúng là anh ta đang ở nhà.” Khang Tiểu Bắc lại áp điện thoại vào tai nói, “Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì à?”

“Hung thủ lại gây án!” Giọng của Diệp Hi lộ rõ vẻ bực bội, “Giờ không tiện nói nhiều, lát nữa về đội họp nhé!”

“Vâng, em bàn giao một chút rồi về ngay đây.” Khang Tiểu Bắc nói.

---❊ ❖ ❊---

Trước bình minh, trong phòng họp của Phân đội Cảnh sát Hình sự.

Cuộc họp thảo luận về vụ án được tiến hành ngay trong đêm, thành phần tham dự, ngoài các điều tra viên cốt cán của chuỗi vụ án lần này, các vị lãnh đạo của Sở Công an thành phố cũng đều có mặt đông đủ, vị nào trông cũng nghiêm nghị, mặt khó đăm đăm, ánh mắt lạnh lẽo như muốn đâm xuyên qua người đối diện. Sau khi tổng hợp các tình tiết vụ án với kết quả giám định pháp chứng chi tiết hơn, về cơ bản có thể xác nhận vụ án vừa mới xảy ra cách đây vài giờ có cùng chung hung thủ với các vụ án trước đó.

Chuỗi vụ án đã bành trướng đến bảy vụ, số nạn nhân cũng tăng lên đến bảy người, điều đó đã vượt quá sức chịu đựng của lãnh đạo Sở, cho nên cuộc họp vừa mới bắt đầu, toàn bộ Ban Chuyên án, đặc biệt là trưởng ban Diệp Hi, đã phải hứng chịu những lời chỉ trích gay gắt từ phía các lãnh đạo. Hàn Ấn mấy lần định đứng dậy nhận trách nhiệm, nhưng đều bị Diệp Hi ngồi kế bên khăng khăng ấn xuống. Đợi đến khi cơn giận dữ của các vị lãnh đạo đã phát tiết hòm hòm, bầu không khí dần dần lắng lại, Diệp Hi mới đứng dậy, cất giọng khiêm nhường: “Thật lòng mà nói, trong chuỗi vụ án này, phía Sở đã ủng hộ và hỗ trợ chúng tôi rất tích cực cả về nhân lực lẫn vật lực, cho nên dẫn đến cục diện bất lợi như hiện nay, tôi xin nhận toàn bộ trách nhiệm, nhưng tôi tha thiết thỉnh cầu các lãnh đạo hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa, tôi xin được đem tư cách và chức nghiệp cảnh sát của chính mình ra đảm bảo, tôi nhất định sẽ xử lí dứt điểm vụ án này!”

Nghe Diệp Hi đưa ra một lời thỉnh cầu có thể nói là tự cắt đứt đường lui của mình, mấy lãnh đạo trao đổi với nhau một chốc, cuối cùng, phó giám đốc Sở Công an, chuyên phụ trách án hình sự – Hồ Trí Quốc đứng lên, thay mặt phát biểu, “Đồng chí Diệp, lần này thực sự là phía Sở rất thất vọng về đồng chí, hiện tại dư luận bên ngoài thế nào, chắc đồng chí cũng đã nghe rồi, ảnh hưởng hết sức tiêu cực. Tuy nhiên, xét đến biểu hiện của đồng chí trước đây, phía Sở vẫn sẵn lòng tin tưởng đồng chí có thể xử lí tốt vụ án này, vì vậy, Sở quyết định sẽ cho đồng chí thêm một cơ hội nữa, nhưng thời gian không quá thoải mái được…”

“Hai tuần!” Diệp Hi quyết liệt cắt ngang, chủ động đưa ra thời hạn, “Chỉ hai tuần thôi! Nếu không có tiến triển, sẽ tuỳ phía Sở xử lí!”

“Được, hi vọng các đồng chí có thể tận dụng thời gian để khẩn trương điều tra, không cho phép hung thủ tiếp tục lộng hành bên ngoài nữa!” Mấy vị lãnh đạo lại trao đổi ý kiến một hồi, vẫn là Hồ Trí Quốc thay mặt tuyên bố quyết định.

Cuộc họp kết thúc, các vị lãnh đạo ra về, Ban Chuyên án tiếp tục mở cuộc họp riêng.

Đề tài thảo luận rất rõ ràng: bước tiếp theo phải làm gì. Theo như tình hình hiện tại, có hai lựa chọn. Thứ nhất, tiếp tục hướng điều tra hiện tại: chuỗi vụ án này do Hạ Minh Đức và đồng bọn bắt tay gây án, cần tiếp tục đi sâu điều tra xoay quanh đối tượng Hạ Minh Đức. Thứ hai, phủ định tất cả các phân tích trước đây, nghiên cứu lại các tình tiết vụ án kể từ khi mới bắt đầu để tìm ra bước đột phá, cũng đồng nghĩa với việc quay trở lại với tình trạng hoàn toàn mù tịt như lúc ban đầu.

Tuy nhiên, Hàn Ấn lại cảm thấy rằng, bên cạnh việc vẫn tiếp tục tìm kiếm đồng bọn của Hạ Minh Đức, còn cần phải làm phong phú thêm các mũi điều tra, có nghĩa là phải chú ý đến nhóm nạn nhân trong chuỗi vụ án này. Thực ra trước đó, Hàn Ấn cũng đã nhắc đến mũi điều tra này, Ban Chuyên án cũng có hành động tương ứng, chỉ vì sau đó, sự xuất hiện của Hạ Minh Đức đã khiến cho mũi điều tra này dần dần bị lơ là. Đặc biệt là trong hai vụ án gần đây nhất, vụ án thứ sáu và vụ án thứ bảy, nạn nhân vẫn có mối quan hệ xã giao nhất định với nạn nhân của các vụ án trước, cho nên giờ đây, Hàn Ấn lại càng thêm nghi ngờ, rằng hung thủ nhằm vào họ không phải vì sự tương đồng về xuất thân, vị thế, tính cách hay sở thích, mà rất có thể họ đã từng xuất hiện cùng lúc tại một không gian hoặc một sự kiện nhất định nào đó, hoặc cũng có thể họ chính là bên đương sự đã gây ra sự kiện đặc thù đó, bởi sự kiện đó đã kích động đến hung thủ nên họ mới bị lần lượt bị hành quyết!

Vậy thì tiếp theo đây, song song với việc tiếp tục kiên trì theo dõi Hạ Minh Đức, chờ đợi đối tượng để lộ sơ hở, còn phải tiến hành điều tra toàn diện và sâu sát các mối quan hệ xã hội xung quanh mỗi nạn nhân, để tìm hiểu xem bảy người này đã bao giờ cùng xuất hiện tại cùng một địa điểm hay trong cùng một sự kiện nào đó hay không. Nếu đúng là có tình huống nào đó, với sự tham gia của cả bảy người hoặc chỉ cần vài người trong số họ, lại có mối liên quan với Hạ Minh Đức, vậy thì có thể khẳng định Hạ Minh Đức chính là một hung thủ. Đương nhiên, cho dù tình huống có mặt đông đủ cả bảy người ấy không hề có dính dáng gì đến Hạ Minh Đức thì cũng phải đặc biệt chú ý, bởi vì mục đích cuối cùng của tất cả mọi hành động chính là bắt giữ hung thủ, chứ không phải để chứng minh ai phán đoán đúng.

---❊ ❖ ❊---

Bầu trời đêm mây nhạt sao thưa, vầng trăng lẻ loi hắt ánh đỏ bầm, tựa như khuôn mặt kẻ say, chập chờn ma mị.

Đã gần 10 giờ đêm, người đi hóng mát và dạo bộ bên đường đã ra về gần hết, lúc này, hình bóng của Hạ Minh Đức bất ngờ lại xuất hiện trước cửa cầu thang. Trên tay xách một chiếc túi nilon căng phồng, anh ta chậm rãi đi về phía ngã tư ở phía Tây tòa chung cư, đưa mắt nhìn quanh vài lượt, rồi lấy từ trong túi ra một xấp giấy vàng, bày ở ven đường, rút bật lửa châm lửa đốt. Chốc lát, ngọn lửa đã bùng lên chập chờn trong bóng tối. Hạ Minh Đức chăm chú nhìn ngọn lửa, ánh mắt thành kính, miệng khẽ rì rầm… Đến tận khi giấy vàng cháy hết, biến thành tro tàn, bay tứ tán trước cơn gió lạnh thình lình, anh ta mới bần thần quay đi, theo đường cũ trở về nhà.

Khang Tiểu Bắc nép mình trên chiếc xe van đỗ ở bên kia đường đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Anh rút điện thoại, mở phần mềm lịch vạn niên, vừa đưa tay lướt trên màn hình xem lịch vừa lẩm nhẩm: “Hôm nay là ngày 19 tháng 8, lịch âm là 24 tháng Bảy. Hạ Tuyết gặp tai nạn vào ngày 17 tháng 8 năm ngoái, tức là ngày 11 tháng Bảy âm lịch… Ủa, giỗ đầu đã qua lâu rồi, chắc chắn không phải đốt vàng cho Hạ Tuyết, vậy thì nửa đêm nửa hôm, anh ta còn cúng cho ai?”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »