Chập tối, trong phòng họp của phân đội.
Phân tích tổng hợp sơ bộ về tình tiết vụ án, theo thông lệ, thường bắt đầu từ kết quả khám nghiệm tử thi. Trước hết, Cố Phi Phi dùng máy chiếu mở cho mọi người xem vài nhóm ảnh chụp vết thương gây tử vong cho nạn nhân, lại trình bày chi tiết về nguyên nhân tử vong và thời gian tử vong, sau đó đưa ra kết luận: “Nhìn vào hình dạng và phương hướng của vết thương, hung thủ đã đánh lén Tưởng Thanh Sơn từ phía sau. Vị trí tác dụng lực ở bên trái, cho thấy hung thủ thuận tay trái. Vết rạn nứt xung quanh vết thương lõm có dạng chùm tia, không có hiện tượng chồng chéo lên nhau, cho thấy hung thủ chỉ đập một nhát đã khiến Tưởng Thanh Sơn thiệt mạng, ra tay gọn gàng dứt khoát, rất giàu kinh nghiệm, từ đó có thể thấy, hung thủ có lẽ đã từng có tiền án tiền sự.
“Còn kết quả khám nghiệm tử thi của Trương Thuý Anh cho thấy rõ, nạn nhân từng bị giam cầm và ngược đãi trong thời gian dài, cuối cùng bị đánh đập đến chết. Đương nhiên, nếu đánh giá từ góc độ y học, thì Trương Thuý Anh do bị tổn thương phần mềm trên diện rộng, khiến cho các mô sinh bệnh, hoại tử, từ đó dẫn tới suy thận cấp, cuối cùng gây sốc dẫn đến tử vong. Điều này cho thấy, quá trình tử vong của nạn nhân diễn ra khá chậm, đây cũng chính là điều tôi muốn nhấn mạnh. Không giống như những vụ án khác, thời điểm tử vong của nạn nhân trong vụ án này không trùng khớp với thời điểm hành hung của hung thủ, những tổn thương dẫn đến tử vong có thể được gây ra trước đó vài ngày, thậm chí là cả tuần.”
Tiếp đó, Ngải Tiểu Mĩ giới thiệu về các thông tin nhân thân liên quan tới nạn nhân Trương Thuý Anh: “Trương Thuý Anh kinh doanh dịch vụ ăn uống nhiều năm tại địa phương, cho tới hiện tại đã sở hữu ba nhà hàng quy mô trung bình có tên Nhà hàng Thuý Anh, kinh tế sung túc, cuộc sống rất ổn. Lúc còn sống, ở cùng với hai cô con gái, đều đã li hôn. Cô chị tên là Vương Môn Văn, 44 tuổi, con trai học đại học trên tỉnh. Cô em là Vương Môn Tịnh, 40 tuổi, con gái học cấp ba tại địa phương, nhưng chủ yếu sống cùng với bố.
“Theo thông tin phản hồi qua những lần tiếp xúc trước kia của cảnh sát Minh Châu, hai chị em từ sớm đã phụ mẹ kinh doanh nhà hàng, tính tình hiền lành tốt bụng, điềm đạm khiêm tốn, các nhân viên nhà hàng đều rất có thiện cảm với họ. Hơn nữa, hai chị em luôn tận tâm tận lực phụ giúp mẹ, chứ không tranh giành quyền lợi bao giờ. Cho tới ba năm trước, Trương Thuý Anh cảm thấy mình đã tuổi cao sức yếu, quyết định nghỉ ngơi dưỡng già, chủ động giao lại nhà hàng cho hai cô con gái toàn quyền kinh doanh. Cô chị Vương Môn Văn nhạy bén tháo vát, có chí làm giàu, phụ trách mảng kinh doanh. Cô em Vương Môn Tịnh hiền lành yếu đuối, kín kẽ thận trọng, phụ trách quản lí tài chính. Hai chị em tính cách rất khác nhau, nhưng trong công việc lại bổ trợ cho nhau rất tốt, khiến việc kinh doanh của nhà hàng luôn thuận buồm xuôi gió.
“Căn cứ vào những thông tin kể trên, có lẽ hai chị em họ không có động cơ gây án, kẻ tương đối khả nghi là một người tên gọi Khúc Hiểu Quân. Các nhà hàng của nạn nhân đều thuê người quản lí, Khúc Hiểu Quân trước đó là quản lí của nhà hàng chính, làm việc cho Trương Thuý Anh đã nhiều năm, chưa kết hôn. Tuy hai chị em không nói rõ, nhưng trên thực tế, thì Khúc Hiểu Quân chính là tình nhân của Trương Thuý Anh. Sau khi mối quan hệ giữa hai người vỡ lở, hai chị em lo sợ Khúc Hiểu Quân muốn đào mỏ, mới đuổi việc anh ta. Theo lời kể của hai chị em, khi mất tích, bà mẹ có mang theo một ít quần áo và toàn bộ đồ trang sức giá trị, còn mang hết tiền mặt dự trữ trong nhà đi, cộng thêm tiền trong các thẻ ngân hàng mang theo, lúc đó, trên người Trương Thuý Anh có gần hai mươi vạn tệ. Bởi vậy, ý của họ là nghi ngờ Khúc Hiểu Quân dụ dỗ mẹ họ bỏ nhà theo trai, sau đó lừa hết tiền rồi giết người diệt khẩu.
“Nếu chỉ nhìn vào thông tin bề ngoài, đây là một suy luận hợp lí, nhưng cũng có thể là do hai chị em họ tung hoả mù! Vì lời khai của họ có chỗ không khớp với thực tế.” Đỗ Anh Hùng tiếp lời Ngải Tiểu Mĩ, sau đó đi sâu vào vấn đề, “Hai chị em luôn nhấn mạnh Trương Thuý Anh mất tích vào ngày 29 tháng 5, trước khi mất tích không có biểu hiện gì bất thường. Đương nhiên, chi tiết này là phù hợp với thời gian tử vong, đồng thời họ cũng có thể cung cấp nhân chứng làm bằng chứng ngoại phạm cho mình. Tuy nhiên, theo như kết quả giám định pháp y của chị Cố, Trương Thuý Anh trước khi chết đã bị giam giữ một thời gian dài, đây chính là điểm mâu thuẫn. Vậy thì, là ai nói đúng? Đương nhiên là chị Cố, bởi vì phòng ngủ của Trương Thuý Anh thoạt nhìn thì sạch sẽ bóng lộn, nhưng nếu quan sát kĩ, sẽ phát hiện ra trên bề mặt của tất cả đồ nội thất, và cả drap trải giường, đều phủ một lớp bụi dày, rõ ràng là phòng ngủ đã rất lâu rồi không có ai sử dụng. Lại thêm chị Cố đã đặc biệt nhấn mạnh, tuy Trương Thuý Anh tử vong vào khoảng ngày 29 tháng 5, nhưng thời gian hành hung có lẽ là trước đó vài ngày. Vậy thì, cái gọi là chứng cứ ngoại phạm của hai chị em họ sẽ không còn ý nghĩa gì nữa!”
“Chúng tôi có đưa ra yêu cầu kiểm tra camera giám sát với ban quản lí chung cư. Kết quả họ trả lời rằng, do phía ban quản lí và cư dân chưa đi đến thống nhất về phí dịch vụ, nên nửa năm trước, họ đã tự động cắt hết camera giám sát, do vậy không thể cung cấp dữ liệu. Tóm lại, tôi và Anh Hùng đều cảm thấy hai chị em họ có gì đó không bình thường, nhưng thực sự chưa tìm ra được động cơ gây án của họ!” Ngải Tiểu Mĩ đưa ra kết luận.
“Anh thấy sao?” Nghe hai nhân viên trẻ tuổi báo cáo xong, Cố Phi Phi đưa mắt nhìn sang Hàn Ấn.
Hàn Ấn vẫn giống như trước đó, khi người khác trình bày vấn đề, anh chỉ cắm cúi ghi ghi chép chép lên một tấm bảng đen nhỏ hoặc vào trong sổ tay. Lúc này, nghe Cố Phi Phi hỏi, anh bèn đặt bút xuống, ngẩng đầu chăm chú suy nghĩ một lát rồi nói. “Trước hết, tôi sẽ trình bày sơ qua về tình hình điều tra phía tôi!
“Trong nhà Tưởng Thanh Sơn không có dấu hiệu bị phá cửa đột nhập, đồ đạc vẫn bày biện gọn gàng ngăn nắp, có thể khẳng định, trong nhà không phải là hiện trường gây án ban đầu. Ngoài ra, sau khi thi thể được phát hiện, phía phân đội trưởng Trương đã mở rộng thu thập dữ liệu camera giám sát ở xung quanh hiện trường vứt xác, từ camera tại một ngã tư, trích xuất được hình ảnh chiếc xe Jetta thường ngày Tưởng Thanh Sơn vẫn lái, thời gian là khoảng 1 giờ sáng ngày 26 tháng 5. Đối chiếu với thời gian tử vong, thì kẻ lái xe khi đó có lẽ là hung thủ, cũng có nghĩa là, có lẽ hung thủ đã lái xe của Tưởng Thanh Sơn đi vứt xác. Hiện tại, vẫn chưa tìm thấy chiếc Jetta đó.
“Còn về con trai của Tưởng Thanh Sơn là Tưởng Văn Bân, tôi tin chắc anh ta không có liên quan gì tới vụ án, có điều Tưởng Văn Bân đã cung cấp hai thông tin đáng chú ý. Thứ nhất, trước khi bị giết hại một thời gian, Tưởng Thanh Sơn rất mê máy tính, vì thế tôi đã mang máy tính về cho Tiểu Mĩ kiểm tra, xem liệu có manh mối nào có giá trị không. Thứ hai, trước khi bị giết hại, Tưởng Thanh Sơn có yêu cầu Tưởng Văn Bân mua cho một chiếc điện thoại thông minh, còn đặc biệt yêu cầu là loại có chức năng chụp ảnh tốt. Về manh mối thứ hai, phản ứng đầu tiên của tôi lúc đó chính là, liệu có phải Tưởng Thanh Sơn đã vô tình phát giác ra một âm mưu phạm tội nào đó, trong lúc tự mình bám theo chụp lén tên tội phạm, chẳng may để lộ tung tích, nên mới bị giết người diệt đầu mối. Chỉ tiếc là điện thoại lúc này có lẽ đang ở trong tay hung thủ, hoặc đã bị phá huỷ rồi! Sau đó, tôi và phân đội trưởng Trương đã có cuộc trao đổi riêng với nhau, qua đó chứng minh suy đoán của tôi là rất có khả năng.”
“Không phải chứ, nếu đúng là ông ấy phát giác ra âm mưu phạm tội, tại sao lại không thông báo cho phân đội trưởng Trương?” Ngải Tiểu Mĩ ngạc nhiên nói xen vào.
“Không sai, Trương Hồng Thịnh là do Tưởng Thanh Sơn cất nhắc, hai bên rất thân thiết với nhau, nhưng việc nào cũng chỉ có mức độ…” Hàn Ấn cười cười, khẽ gật đầu, rồi thuận theo lời Tiểu Mĩ nói tiếp, “Sau khi về hưu, Tưởng Thanh Sơn thi thoảng lại quay về phân đội chỉ đạo công tác. Thoạt tiên, vì ông ta là lãnh đạo cũ, cũng vì nể mặt Trương Hồng Thịnh, nên anh em trong đội còn chịu nhịn, nhưng cứ thế lâu dần, mọi người bắt đầu cảm thấy bực mình. Trương Hồng Thịnh cũng không tiện nói thẳng, bị kẹp giữa lãnh đạo cũ và đồng nghiệp, cảm thấy vô cùng khó xử. May mà Tưởng Văn Bân là người hiểu chuyện, thấy hành vi của bố mình có phần quá đáng, nên nhiều lần chuyện trò thẳng thắn với bố, thậm chí còn tranh luận với ông, tuy tranh cãi khá là gay gắt, nhưng cuối cùng cũng coi như đã thuyết phục được Tưởng Thanh Sơn.
“Thế nhưng, những mối phiền hà mà Tưởng Thanh Sơn mang tới cho Trương Hồng Thịnh vẫn chưa kết thúc. Tuy ông ta không tới phân đội nữa, nhưng cứ dăm ba bữa lại gọi điện cho Trương Hồng Thịnh, hỏi han có vụ án mới nào không, tình tiết vụ án thế nào, tiến độ điều tra ra sao… Về sau lại càng phiền nhiễu hơn nữa, Tưởng Thanh Sơn mắc hội chứng thay đổi sinh lí, tâm lí cực kì đa nghi, nhìn ai cũng ra người xấu. Trương Hồng Thịnh thường xuyên nhận được điện thoại báo án của ông ta, nhưng lần nào cũng chỉ là hiểu lầm, lâu dần cũng không còn tin lời của ông ta! Dần dà, Tưởng Thanh Sơn cũng cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Trương Hồng Thịnh, nên bực tức không còn chủ động liên lạc với anh ta nữa.
“Đương nhiên, ngoài chuyện công việc, Trương Hồng Thịnh vẫn rất có tình nghĩa với Tưởng Thanh Sơn, vào dịp lễ tết hoặc bình thường rỗi rãi đều mua quà tới nhà thăm hỏi. Tuy nhiên, vào dịp nghỉ lễ 1 tháng 5 năm nay, Trương Hồng Thịnh do công việc bận rộn không tới nhà ông ta được, chỉ gọi điện hỏi thăm. Qua điện thoại, anh ta hỏi Tưởng Thanh Sơn gần đây sống thế nào, thì Tưởng Thanh Sơn ra vẻ bí hiểm, nói rằng mình đang điều tra một vụ án hệ trọng. Trương Hồng Thịnh cứ nghĩ ông ta lại đang ảo tưởng nữa rồi, nên không hỏi han gì thêm. Chừng một thời gian sau đó, cụ thể có lẽ là vào khoảng 11 giờ trưa ngày 20 tháng 5, Trương Hồng Thịnh lại nhận được điện thoại của Tưởng Thanh Sơn. Vừa nhận cuộc gọi, đã nghe ông cụ thao thao bất tuyệt hàng tràng, nói rằng lần này đúng là đã gặp được một vụ án lớn, thú vị hơn tưởng tượng rất nhiều. Do lúc đó, Trương Hồng Thịnh đang bận làm báo cáo trên Sở, nên chỉ đáp qua loa vài câu rồi kết thúc. Sau đó, anh ta cũng quên bẵng cuộc điện thoại này… Bởi vậy, khi kể lại vụ việc đó với tôi, Trương Hồng Thịnh tỏ ra rất hối hận và áy náy, cứ luôn miệng nhắc đi nhắc lại, nếu ngay từ đầu đã chú ý tới lời nói của ông ấy, thì ông ấy đã không hấp tấp hành động một mình, vậy thì cũng đâu đến nỗi để ông ấy phải mất mạng vô lí.”
Hàn Ấn dừng lại, trầm ngâm suy nghĩ một chốc, những người còn lại cũng lặng im không nói, dường như đều cảm thấy tiếc nuối cho một viên cảnh sát hình sự kì cựu cả đời đã lập nhiều thành tích, vậy mà lại phải kết thúc cuộc đời một cách đáng buồn như vậy. Sau vài phút, Hàn Ấn mới lại nói tiếp, “Tổng hợp các phân tích về đặc trưng tình tiết vụ án, mục đích sát hại Tưởng Thanh Sơn đã trở nên rõ ràng, có lẽ là để trả thù hoặc bịt đầu mối. Thông thường mà nói, hai động cơ này tồn tại một điểm chung, đó chính là giữa hung thủ và người bị hại có mối quan hệ xã hội nhất định. Nếu suy đoán căn cứ vào vị thế cựu phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự của Tưởng Thanh Sơn, thì kẻ đáng ngờ nhất đương nhiên sẽ là những tội phạm trong các vụ án đã từng qua tay ông ta!
“Trong khi đó, nhìn vào cách thức sát hại Trương Thuý Anh, lại cho thấy nguyên nhân của vụ sát hại có nhiều khả năng khác nhau. Chẳng hạn như trút giận, cướp của, hoặc hung thủ có tâm lí bạo hành. Căn cứ vào kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, cơ quan sinh dục không bị xâm hại, cũng không xuất hiện hành vi cắt xẻ thi thể, nên động cơ cuối cùng có thể loại trừ. Kết hợp với phạm vi nghi phạm được đưa ra trong phân tích vừa rồi của Tiểu Mĩ và Anh Hùng, người tình Khúc Hiểu Quân và hai cô con gái Vương Môn Văn, Vương Môn Tịnh, động cơ gây án nhiều khả năng nhất là cướp đoạt tiền của.
“Tuy nguyên nhân đầu tiên đưa chúng ta tới đây là vì hai vụ án có sự tương đồng trong cách lựa chọn nạn nhân và phi tang xác chết, nhưng sau khi đi sâu điều tra, mọi người đều đã nhận thấy, cách thức giết người và động cơ gây án của hai vụ án là khác hẳn nhau. Bởi vậy, trước mắt vẫn chưa thể khẳng định hai vụ án này rốt cuộc có liên quan với nhau hay không. Có điều, tôi cảm thấy có thể thử xâu chuỗi động cơ gây án của hai vụ án này với nhau, để tiến hành điều tra theo hướng sau: Tưởng Thanh Sơn vô tình phát hiện ra một vụ án, nạn nhân trong vụ án này chính là Trương Thuý Anh, bị giam giữ bất hợp pháp và ngược đãi, mục đích là bắt ép bà ta phải giao ra tài sản, tiền bạc hoặc mật khẩu của thẻ ngân hàng. Sở dĩ vụ án thu hút được sự chú ý của Tưởng Thanh Sơn, là vì hung thủ có tiền án tiền sự, từng bị Tưởng Thanh Sơn bắt giữ. Bởi vậy, chúng ta cần điều tra Khúc Hiểu Quân, Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh xem từng có tiền án tiền sự hay không. Nếu không, có nghĩa là họ còn có đồng bọn, cần tìm kiếm trong các mối quan hệ xã hội quanh họ.”
Hàn Ấn dừng lại, nhìn sang Cố Phi Phi khẽ gật đầu, tỏ ý bảo cô tổng kết cuộc họp. Cố Phi Phi bèn đưa ra một vài hướng điều tra tiếp theo: “Kiểm tra máy tính và lịch sử cuộc gọi trong điện thoại của Tưởng Thanh Sơn; rà soát lại toàn bộ các hồ sơ vụ án do Tưởng Thanh Sơn đích thân điều tra phá án; gửi thông báo yêu cầu hỗ trợ điều tra, tìm kiếm hành tung của Khúc Hiểu Quân; điều tra lịch sử giao dịch của các tấm thẻ ngân hàng mà Trương Thuý Anh mang theo cũng như lịch sử rút tiền tiết kiệm ở ngân hàng; tiếp tục điều tra về Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh, theo dõi sát sao 24/24 với hai người này…”