Camera ở sơn trang a được lắp đặt khá đầy đủ, cơ bản có thể bao quát toàn bộ các khu vực công cộng trong khu đô thị, nhưng đáng tiếc là thời gian lưu trữ chỉ được bảy ngày. Theo như suy đoán và phân tích thông thường, nếu Tưởng Thanh Sơn hoặc Trương Thuý Anh bị sát hại trong sơn trang Vạn Phúc, vậy thì khi hai thi thể này được phát hiện và báo chí đưa tin ầm ĩ, hung thủ sẽ lập tức bỏ trốn. Giờ đã sang giữa tháng Sáu, thi thể của phân đội trưởng Tưởng được phát hiện vào ngày 5 tháng 6, hiển nhiên dữ liệu camera trong bảy ngày trở lại đây sẽ không còn hình ảnh liên quan đến hung thủ. Nhưng vì thận trọng, phân đội trưởng Trương vẫn copy lại một bản mang về để Ngải Tiểu Mĩ kiểm tra kĩ lưỡng.
Lưu Huân, chủ căn hộ số 35 khu C, có lưu lại số chứng minh thư và số điện thoại tại ban quản lí. Tìm theo số chứng minh thư để điều tra thông tin hộ khẩu, cho thấy Lưu Huân năm nay 48 tuổi, có một cô con gái 22 tuổi tên gọi Lưu Dao. Tiếp tục điều tra về dữ liệu hộ khẩu trước đó, thấy chỉ còn một mẹ già, năm nay đã 78 tuổi… Gọi vào số điện thoại thì thông báo đã khóa máy do chưa thanh toán cước, Ngải Tiểu Mĩ điều tra kĩ hơn, phát hiện cuộc gọi cuối cùng đến số máy này là vào tháng 1 năm ngoái, lẽ nào anh ta đã đổi số?
Mang theo mối nghi ngờ này, Ngải Tiểu Mĩ lại tiếp tục kiểm tra lịch sử cuộc gọi của Lưu Huân, phát hiện ra trong khoảng thời gian đó, có hai số gọi cho anh ta thường xuyên nhất: một số đăng kí dưới tên Lưu Dao, chính là cô con gái duy nhất của Lưu Huân, nên số này được coi là bình thường. Số còn lại là số sim rác, lịch sử cuộc gọi cho thấy số này chỉ dùng để gọi cho Lưu Huân, là số đáng ngờ. Dường như chủ nhân của số máy này tiếp xúc với Lưu Huân là có mưu đồ, đồng thời hết sức né tránh khả năng bị điều tra ra sau này.
Sau đó, Ngải Tiểu Mĩ lại lần lượt liên hệ với các số máy đã từng gọi cho Lưu Huân và Lưu Dao theo như thông tin lưu trong lịch sử cuộc gọi. Những người đó hầu như đều có chung một câu trả lời, rằng đã khá lâu rồi không liên lạc với Lưu Huân và Lưu Dao. Ngoài ra, cô còn dựa vào số chứng minh thư để điều tra tình hình tài chính của hai bố con Lưu Huân, kết quả cho thấy từ tháng Hai đến tháng Ba năm ngoái, hai bố con họ đã rút hết tiền gửi ngân hàng, tiền vốn trong tài khoản cổ phiếu của Lưu Huân cũng đã được chuyển khoản và rút hết, tổng cộng hơn hai triệu tệ, không thật giàu có như tưởng tượng.
Như vậy, vấn đề lại trở nên nghiêm trọng. Hai bố con gần như cùng một lúc ngừng sử dụng số máy cũ, lại cắt đứt liên lạc với bạn bè và rút hết tiền gửi ngân hàng. Cả một gia đình thành lình biến mất không chút tăm hơi, không thể không khiến người ta ngờ vực. Hoặc là họ đã gây ra chuyện khuất tất, hoặc là đã gặp phải sự cố bất trắc, mà tất cả những điều này, liệu có liên quan gì đến số điện thoại bí ẩn kia không?
Có lẽ, số điện thoại bí ẩn đó là của một người phụ nữ!
Sau khi phân đội trưởng Trương đi khỏi, Hàn Ấn vội rảo bước đuổi theo mấy cô gái vừa đi ngang qua, nhìn cách ăn mặc của họ, thấy có vẻ giản dị hơn so với độ cao cấp của khu biệt thự, vả lại người thì bế trẻ con, người thì dắt chó cảnh, nên Hàn Ấn đoán chắc họ là người giúp việc, có lẽ đang rủ nhau ra quảng trường hóng mát.
Hàn Ấn biết rõ đội ngũ giúp việc là chúa buôn tin, rất nhanh nhạy với các tin tức trong khu dân cư, bèn đi theo sau khẽ lên tiếng gọi. Mấy cô gái nghe tiếng, liền ngoảnh lại, nhìn Hàn Ấn với ánh mắt cảnh giác trước người lạ, nhưng không tỏ ra quá phản cảm. Có lẽ ngoại hình điển trai, phong thái trí thức của anh đem lại cho người khác ấn tượng không phải là người xấu. Theo như cách phân loại soái ca đang thịnh hành trên mạng xã hội hiện nay, anh có thể được xếp vào mẫu hình trai đẹp kiểu Hàn, chỉ là không đến nỗi chải chuốt.
Hàn Ấn chìa ra tấm thẻ cảnh sát để xua tan sự ngờ vực của các cô giúp việc, sau đó ngoảnh đầu, chỉ về phía căn biệt thự của Lưu Huân cách đó không xa, cất giọng lịch sự: “Trong các cô có ai biết về những người sống trong căn biệt thự kia không?” Thấy các cô giúp việc người nọ nhìn người kia mà không trả lời, Hàn Ấn lại động viên: “Không sao, các cô biết được chuyện gì xin cứ nói cho tôi biết, nhà đó cũng có một chị giúp việc mà, chắc các cô có quen nhau nhỉ?”
Nhắc đến chị giúp việc của nhà đó, các cô gái trước mặt Hàn Ấn mới bắt đầu lên tiếng. Một cô có vẻ lớn tuổi hơn cả cười bẽn lẽn nói. “Giúp việc nhà họ cao giá lắm, không thích qua lại với bọn em đâu.”
“Chị ta khinh người lắm, thỉnh thoảng gặp trên đường, chị ta lúc thì cúi gằm mà đi, lúc thì quay ngoắt mặt sang chỗ khác. Đúng là không hiểu nổi, cùng là người giúp việc như nhau, có gì mà phải kênh kiệu thế nhỉ!” Một cô giúp việc khác dẩu môi cất giọng hậm hực.
“Em thấy chị ta cứ bí hiểm thế nào, ban ngày chẳng mấy khi nhìn thấy chị ta, hiếm hoi lắm mới thấy đẩy xe lăn đưa bà cụ ra ngoài đi dạo, mà lúc nào cũng mũ lưỡi trai sùm sụp che gần kín mặt. Buổi sáng đi chợ mua thức ăn cũng đi rõ sớm, tóm lại lúc bọn em ra khỏi cửa thì chị ta đã đi chợ về rồi, cứ như cố tình tránh mặt người khác ấy.” Cô giúp việc vừa thốt lên những lời này, sắc mặt cũng ra vẻ bí hiểm.
“Đúng là không một ai trong số các cô nhìn thấy diện mạo của chị ta thật à?” Hàn Ấn lên tiếng cắt ngang.
“Không…” Cả mấy người đồng loạt lắc đầu, nhưng cũng đưa ra câu trả lời mập mờ, “Cảm giác chị ta cũng chỉ trạc tuổi bọn em, tầm ngoài hai mươi thôi, chỉ có dáng người trông cao hơn một chút, nhưng gầy lắm.”
“Tóm lại là anh muốn hỏi về người giúp việc nhà ấy, hay là người sống trong nhà ấy thế?” Một cô giúp việc thấp bé đứng ở sau cùng nãy giờ im lặng, lúc này mới cất giọng sốt sắng hỏi.
“Ồ, nếu cô biết được điều gì, xin cứ nói cho tôi nghe.” Nghe giọng điệu của cô giúp việc, dường như cũng hiểu đôi chút về Lưu Huân, Hàn Ấn vội bảo các cô gái đứng phía trước tránh ra một chút để gọi cô ta lên hàng trên.
“Nhà em ở khá gần căn biệt thự đó, là căn nhà kia kìa…” Cô giúp việc thấp bé chỉ về phía căn biệt thự nằm ngay phía trước biệt thự của Lưu Huân, “Em nhớ hồi trước có một người phụ nữ thường hay lui tới nhà chú ấy, hai người còn khoác tay trông thân mật lắm, nhìn cứ như bạn gái hay nhân tình của chú ấy vậy.” Cô giúp việc cười ngượng nghịu, rồi nói thêm, “Chị ta người cao dong dỏng, mặc áo lông chồn, nhìn rất Tây, lúc nào cũng đeo kính râm mắt to, còn kéo mũ áo lông lên trùm kín đầu, lúc đó là mùa đông nên cũng không có gì lạ, nhưng tóm lại là không thể nhìn thấy rõ khuôn mặt. Nhưng cảm giác không còn trẻ nữa, ít cũng phải 40 tuổi rồi!”
“Cô có còn nhớ thời gian cụ thể không?” Hàn Ấn hỏi.
“Hình như là vào cuối năm kia thì phải!” Cô giúp việc ngẫm nghĩ một lát rồi đáp.
“Nhà ông ta chuyển đi từ bao giờ?” Hàn Ấn hỏi.
“Em cũng không để ý.” Cô giúp việc dừng lại một lát, rồi lại mau mắn nói tiếp, “Dạo trước hình như lại có người về đó ở, buổi tối thường thấy có phòng bật đèn sáng choang.”
“Cô có nhìn thấy người đó không?” Hàn Ấn gặng hỏi.
“Không, nhưng có một lần em nhìn thấy có xe chạy vào trong sân.” Cô giúp việc có vẻ áy náy, “Em biết chắc là anh sẽ hỏi em đó là xe gì, nhưng thực sự là em không biết đâu, vì em chỉ vô tình liếc thấy, hình như là màu xanh dương sẫm, không giống xe của chú chủ nhà trước kia.”
“Vâng, những thông tin mà cô cung cấp rất hữu ích với chúng tôi.” Hàn Ấn thấy cô giúp việc nhớ được như vậy là tốt lắm rồi, nên không muốn làm khó cô nữa. Anh lại quay sang cảm ơn toàn bộ các cô giúp việc còn lại, “Các cô cũng vậy, rất cảm ơn sự hợp tác của các cô.”
Tổng hợp những thông tin đã biết cho đến thời điểm này, thì căn biệt thự và Lưu Huân vốn đã bí hiểm lại càng thêm bí hiểm: một cô giúp việc hành tung bí ẩn, một cô ‘bạn gái’ thân mật cố tình giấu mặt, một số điện thoại không thể truy cứu, cả nhà thình lình biến mất, một người mới đến còn chưa rõ mặt, một cựu phân đội trưởng cảnh sát hình sự tò mò về căn biệt thự để rồi thiệt mạng… Đằng sau tất cả những bí ẩn này đang che giấu điều gì, thực khiến người ta khó lòng suy đoán. Liệu căn biệt thự có phải hiện trường ban đầu của vụ án giết hại Tưởng Thanh Sơn? Muốn giải được câu đố này, xem ra buộc phải vào trong biệt thự!
---❊ ❖ ❊---
Muộn hơn một chốc, phân đội trưởng Trương nhận được giấy phép khám nhà để phục vụ công tác điều tra, và ngay lập tức dẫn theo các nhân viên khám nghiệm hiện trường của bộ phận kĩ thuật tiến vào căn biệt thự.
Thật bất ngờ, bên trong biệt thự lại không hề bụi bặm hoang tàn như bên ngoài, mà trái lại sạch sẽ đến bất thường. Rõ ràng là gần đây có người ở thật, không những thế, có vẻ trước khi rời đi còn cẩn thận lau chùi dọn dẹp rất kĩ lưỡng, không biết liệu có phải cố tình muốn xóa sạch dấu vết hay không.
Nội thất biệt thự được bài trí theo phong cách cổ điển châu Âu, màu sắc thâm trầm trang nhã. Trần thả kiểu châu Âu hình chữ nhật, treo đèn chùm pha lê giá nến phong cách hoàng gia. Vách tường dán giấy hoa văn sọc dọc màu cà phê, phối hợp với đồ nội thất gỗ thịt màu nâu đỏ, toát lên vẻ xa hoa sang trọng, quý phái mà vẫn thanh nhã. Tất cả đồ nội thất đều được sắp xếp đúng chỗ, trên tường vẫn treo bức ảnh gia đình của chủ căn biệt thự, cứ như thể họ chưa từng đi khỏi, hơi thở tự nhiên của cuộc sống vẫn được giữ nguyên. Thế nhưng tại sao lại không dọn dẹp bên ngoài biệt thự? Rõ ràng là kẻ này không muốn để cho người khác biết đến sự tồn tại của mình, cho nên tất cả những gì đang hiển hiện trước mắt chỉ là vẻ bề ngoài, tiếp theo cần phải nhờ đến nhân viên khám nghiệm hiện trường vào cuộc để tìm ra chân tướng.
Các nhân viên khám nghiệm lập tức mỗi người một việc: người thì chụp ảnh, người thì tìm kiếm vân tay tiềm ẩn, người thì tìm kiếm các sợi lông tóc, người thì giám định xem có vết máu còn sót lại hay không… Cố Phi Phi đương nhiên cũng không rảnh rang, cô đi loanh quanh một hồi trong phòng khách, rồi lại đi vào gian phòng ngủ phía Nam, lát sau, Hàn Ấn cũng bước vào theo.
Phòng ngủ hướng Nam nhiều ánh sáng, diện tích chừng ba chục mét vuông, giữa phòng kê chiếc giường gỗ lớn, bên chân giường trải tấm thảm họa tiết rộng chừng năm, sáu mét vuông, đồ đạc bài trí khá giản dị. Cố Phi Phi bước tới bên giường, đưa tay ấn xuống tấm đệm, quả nhiên là đệm cứng. Phòng ngủ sáng sủa, đệm giường lại thích hợp với người già, chắc hẳn đây là phòng ngủ của mẹ Lưu Huân.
Căn phòng thoáng đãng, có vẻ như không có thứ gì đáng để tiếp tục tìm kiếm, nhưng Cố Phi Phi lại không nghĩ vậy. Trong khoảng không gian ấy, cô liên tục đi đi lại lại, còn khụt khịt mũi như đã phát hiện ra điều gì bất thường, Hàn Ấn tinh ý nhận ra ngay, liền hỏi, “Cô đang ngửi gì vậy?”
“Mùi trong phòng này rất lạ.” Cố Phi Phi đi tới bên giường, lại hít mạnh mấy cái.
“Là mùi gì?” Đỗ Anh Hùng lấy làm khó hiểu.
“Một thứ mùi rất quen với chị.” Cố Phi Phi trầm giọng nói, “Mùi xác chết!”
“Mùi xác chết!” Hàn Ấn hơi cao giọng hỏi lại, có vẻ vẫn chưa hiểu ra, “Đừng nói là mùi xác, tôi còn chẳng ngửi thấy một thứ mùi gì cả!”
Cố Phi Phi khẽ cười, rồi bất chợt ngồi thụp xuống, nhặt từ dưới mặt thảm lên một cái xác côn trùng đã bị giẫm bẹp, trên mặt nở một nụ cười.
“Ồ, gián à? Nhưng sao lại màu xanh?” Hàn Ấn ghé lại, nhìn kĩ con côn trùng rồi nói, “Trông lại hơi hơi giống bọ hung.”
“Đây đúng là một con bọ cánh cứng cùng họ với bọ hung, nhưng tên gọi của nó là bọ hung xanh đồng.” Cố Phi Phi đính chính, “Là loài côn trùng thường gặp trên xác chết, chủ yếu xuất hiện trên các xác chết ở cuối giai đoạn phân huỷ, hoặc là xác khô.”
“Cái gì cơ? Chẳng lẽ bên dưới…” Cố Phi nói chưa dứt lời, Hàn Ấn đã sửng sốt nhìn xuống tấm thảm dưới chân mình.
Cố Phi Phi kéo Hàn Ấn ra khỏi tấm thảm, rồi hất hàm ra hiệu cho anh lật tấm thảm lên. Hàn Ấn liền cuộn tấm thảm lại. Quả nhiên, họ nhìn thấy sàn nhà bên dưới tấm thảm có vẻ bất thường, có một kẽ hở khá to. Hàn Ấn cúi xuống, ghé mắt vào khe hở cố gắng nhìn xuống bên dưới, rồi ngoắc tay về phía Cố Phi Phi. Cố Phi Phi hiểu ý, đưa ngay đèn pin cho anh. Hàn Ấn cầm lấy đèn pin, vừa soi xuống kẽ hở, thình lình đập vào mắt anh là hai hốc mắt trống rỗng, một cái miệng hơi hé để lộ hàm răng nhe ra dữ tợn, khiến anh giật bắn mình, bật lùi liền mấy bước rồi ngã ngồi xuống sàn nhà. Hàn Ấn chưa bao giờ mặt đối mặt với một cái đầu lâu ở khoảng cách gần đến vậy!