Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28649 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dẫn nhập

❊ ❊ ❊

Đêm đông, hoa tuyết nhẹ bay ngoài cửa sổ, mờ mịt rơi đầy mặt đất.

Trong căn phòng nhỏ ấm áp dìu dịu ánh đèn, một cô bé chừng 4, 5 tuổi đứng trên giường bên khung cửa sổ, nửa người bò rạp trên bệ cửa, khuôn mặt bé nhỏ hồng hào, đôi mắt to tròn trong veo đang mở to ngơ ngác, nhìn ngắm thế giới trắng muốt mơ màng như cổ tích qua lớp cửa kính mờ hơi nước.

Cửa phòng khẽ khàng mở ra, một người đàn ông bước vào, cô bé gọi một tiếng ‘bố’, rồi ngoan ngoãn nằm xuống giường, kéo chăn đắp lên người. Người đàn ông bước tới bên giường, mỉm cười âu yếm, đưa tay dém lại góc chăn cho cô bé.

“Bố ơi, tuyết rơi đẹp quá!” Cô bé thốt lên, giọng nói thơ ngây trong trẻo.

“Đẹp y như Tuyết Nhi của bố vậy!” Người đàn ông đưa tay kéo kín rèm cửa sổ, rồi cúi xuống véo nhẹ vào bên má phúng phính của cô bé.

“Có phải mẹ sinh con ra đúng lúc tuyết rơi phải không bố?” Cô bé hỏi.

“Phải! Thế nên bố mẹ mới đặt tên con là Hạ Tuyết đó!” Người đàn ông kéo ghế đến bên giường ngồi xuống, tiện tay với lấy cuốn truyện cổ tích đặt trên kệ đầu giường, “Hôm nay con muốn nghe truyện gì?”

“Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn!” Cô bé cười khúc khích đáp.

“Lại nữa à? Ngày nào cũng nghe truyện này, con không chán sao?” Người đàn ông hỏi.

“Con thích mà! Tên của cả hai đều có chữ ‘Tuyết’, sau này lớn lên con có xinh đẹp giống như nàng Bạch Tuyết không bố? Bố ơi, bố là hoàng tử của con, bố sẽ mãi mãi bảo vệ con phải không bố?” Cô bé tỏ ra nghiêm túc.

“Ha ha, khi nào con lớn, con sẽ gặp một hoàng tử khác, con sẽ không cần đến bố nữa đâu!” Người đàn ông khẽ mỉm cười, ánh mắt bỗng ngây ra một thoáng, như đang mường tượng đến lúc con gái mình khôn lớn trưởng thành. Ngay sau đó, trong căn phòng vang lên giọng đọc trầm trầm ấm áp của người bố.

“Ngày xửa ngày xưa, vào một ngày mùa đông giá lạnh, tuyết rơi mịt mờ phủ trắng xóa mặt đất, có một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ cung điện. Chẳng may mũi kim đâm vào đầu ngón tay hoàng hậu làm nhỏ một giọt máu xuống đám tuyết trắng đọng trên khung cửa sổ gỗ mun, hoàng hậu nghĩ thầm: Ước gì ta sinh được một cô con gái, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như mun, thì hay biết mấy! Về sau, quả nhiên hoàng hậu đã sinh hạ một nàng công chúa vô cùng xinh đẹp, bà đặt tên cho nàng là Bạch Tuyết…

“Nhưng không lâu sau, hoàng hậu mắc bệnh qua đời. Nhà vua cưới một người vợ khác. Bà hoàng hậu mới vô cùng xinh đẹp, nhưng lại kiêu căng tự phụ và rất hay ganh ghét, không muốn ai xinh đẹp hơn mình. Bà ta có một chiếc gương thần, có thể cho biết ai là người đẹp nhất…

“Nhiều năm trôi qua, Bạch Tuyết càng lớn càng xinh đẹp. Một hôm, hoàng hậu lại hỏi gương thần như thường lệ, nhưng gương thần lại nói với bà ta: ‘Xưa kia bà đẹp nhất trần, ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn…’ Hoàng hậu vô cùng ghen tức, bèn sai một cận vệ đóng giả thợ săn lừa đem Bạch Tuyết vào trong rừng sâu để giết hại… Khi Bạch Tuyết tỉnh dậy trong căn nhà nhỏ giữa rừng sâu, nàng nhìn thấy bảy chú lùn đang ngồi vây quanh giường…

“Đúng lúc này, có chàng hoàng tử nước láng giềng đi ngang qua, chàng liền đem lòng yêu nàng Bạch Tuyết…

“Cuối cùng, Bạch Tuyết kết hôn với hoàng tử, từ đó hai người chung sống hạnh phúc trọn đời.”

Câu chuyện kể xong, cô bé cũng đã thở đều đều, đôi môi vẫn mỉm một nét cười xinh xắn. Người đàn ông đặt quyển truyện xuống, lấy từ trong túi áo ra một quả táo đỏ au, khẽ khàng đặt xuống bên gối của con gái. Cô bé rất thích ăn táo, ngày nào anh cũng chuẩn bị sẵn cho con gái một quả táo.

Khung cảnh trước mắt bỗng dưng thay đổi. Không biết từ lúc nào, cô bé đã hào hứng cầm quả táo đưa lên bên miệng, cắn một miếng lớn, vui vẻ nhai rồi sung sướng nuốt xuống. Thế nhưng, cơ thể bé bỏng bất chợt cứng đờ, một bàn tay run rẩy đưa lên, ôm chặt lấy cổ, sắc mặt vô cùng đau đớn, giống như miếng táo đã nghẹn lại trong cổ họng khiến em tắc thở. Quả táo trên tay kia từ từ lăn xuống, cơ thể em lảo đảo, hai má bỗng phồng lên, từ khóe miệng rỉ ra một dòng máu đỏ. Cuối cùng, em không nín được nữa, vừa há miệng ra, một ngụm máu tươi bỗng phụt thẳng vào mặt người đàn ông…

---❊ ❖ ❊---

“Không… không… quả táo của bố không phải là táo độc…” Người đàn ông mở choàng mắt, cơ thể bật dậy khỏi giường, nhưng lại phát giác ra mình không thể nào cử động. Anh chớp chớp đôi mắt nhoè lệ, lúc này mới nhận ra mình đang bị còng cả tay lẫn chân.

“Ồ, là một giấc mơ, thì ra chỉ là một giấc mơ, đây là trại tạm giam…” Người đàn ông vẫn chưa hết kinh sợ, vừa thở hổn hển vừa lầm rầm tự nhủ.

“Hạ Minh Đức, có luật sư muốn gặp anh!” Ô cửa nhỏ trên cánh cửa sắt của phòng giam chợt mở ra từ bên ngoài, giọng của quản giáo vọng vào.

“À, vâng!” Người đàn ông loạng choạng đứng dậy, chân kéo lê xích sắt bước đến trước cửa phòng, chờ cánh cửa mở ra.

Đi theo quản giáo tới phòng gặp mặt, người đàn ông không ở lại lâu, chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua vị luật sư đang ngồi trên ghế đối diện, rồi lập tức quay lưng đi luôn, chỉ lạnh lùng quăng lại một câu: “Anh về đi, anh không phải người tôi cần!”

“Từ từ đã!” Luật sư bình thản gọi với theo, sau đó gật đầu với viên quản giáo đứng bên cạnh người đàn ông, ra hiệu muốn trao đổi riêng với anh ta. Đợi viên quản giáo đi ra rồi đóng cửa lại, luật sư mới thủng thẳng nói. “Tôi tới đây, là muốn kể cho anh nghe một câu chuyện cổ tích!”

Luật sư vừa dứt lời, người đàn ông bỗng rùng mình một cái, rồi ngay lập tức từ từ quay người lại, trong ánh mắt tràn đầy lo sợ…

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »