Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33423 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 9
một ngày hai mạng

❊ ❊ ❊

Phân tích mới nhất của Hàn Ấn về hồ sơ tội phạm của vụ án 19.3, về cơ bản đã cho thấy mấy điểm quan trọng sau: Vào thời điểm gây án, hung thủ trong độ tuổi từ hai mươi đến bốn mươi, nạn nhân thuộc mẫu hình phụ nữ lớn tuổi phần lớn thời gian sống một mình, hung thủ lựa chọn nạn nhân từ trong nhóm đối tượng này không phải theo cách ngẫu nhiên, giữa hung thủ và nạn nhân, thậm chí là cả nhóm đối tượng nạn nhân, có thể tồn tại một mối quan hệ nào đó trong đời sống, tất lụa không phải là nhân tố bất buộc trong vụ án, bản thân hung thủ không có hội chứng cuồng tất lụa, ‘nơ bướm’ là vật tượng trưng cho hung thủ.

Đồng thời, bản báo cáo này cũng có thể mở rộng để phản ánh phán đoán của Hàn Ấn về vụ án 23.4, anh nghiêng sang quan điểm cho rằng đây là bắt chước gây án: Trong vụ án này, việc lựa chọn mẫu hình nạn nhân của hung thủ không có vấn đề gì, nhưng cách thức lựa chọn lại khác hoàn toàn so với chuỗi vụ án 19.3. Kết hợp tình hình gây án với manh mối mà bà Vương cung cấp, có thể thấy được đại khái cách thức của hung thủ: Nhắm được mục tiêu thuộc mẫu hình đã định ở bên ngoài, rồi bám theo mục tiêu về nhà, để đề phòng bất trắc, hắn sẽ không bắt chuyện với nạn nhân ở ngoài đường, cũng không tấn công đột ngột vào khoảnh khắc nạn nhân mở cửa vào nhà, mà sẽ đóng giả là thợ sửa chữa của công ty gas để dụ nạn nhân mở cửa. Sau khi vào nhà, hắn sẽ quan sát để xác định có phải nạn nhân ở nhà một mình hay không, sau đó mới quyết định tấn công. Hay nói cách khác, hắn lựa chọn mục tiêu một cách ngẫu nhiên, giữa hắn và nạn nhân không có bất cứ mối quan hộ nào trong đời sống.

Tất nhiên, giàu ý nghĩa phân biệt nhất vẫn là nhân tố tất lụa xuyên suốt trong toàn bộ vụ án. Giám định kĩ thuật cho thấy: Tất lụa mà hung thủ sử dụng để siết cổ nạn nhân trong vụ án thứ hai là do hắn tìm thấy trong nhà nạn nhân sau khi đã đánh nạn nhân ngất đi. Điều hắn cố tình muốn biểu đạt, chính là tầm quan trọng của tất lụa trong toàn bộ quá trình gây án, nhận thức của hắn về hung thủ của vụ án 19.3 cũng giống như đa số mọi người, chỉ dừng lại ở bề ngoài, đều nhận định rằng hung thủ của vụ án 19.3 là kẻ mắc hội chứng ái vật, cũng chính vì đó mà sự ngụy trang của hắn đã bị phơi bày. Giống như Hàn Ấn đã nhiều lần đề cập trước đó, hung thủ càng có nhiều động tác ngụy trang trong quá trình gây án, kì thực lại càng có lợi cho nhân viên phá án trong việc nhìn thấu bản chất nhân cách của hắn. Các hành động khác của hắn trong khi gây án, đều dựa trên tiền đề mô phỏng vụ án trước đây, không có nhiều giá trị đối với việc mô tả bối cảnh của hắn, nhưng không thể phủ nhận, hắn nắm bắt rất rõ mọi chi tiết của vụ án, đây cũng là phương hướng điều tra duy nhất trong thời điểm hiện tại. Vậy thì lại quay trở về với tình thế bế tắc khi mới bắt tay vào điều tra vụ án, rốt cuộc kẻ đó là ai mà lại có thể tìm được tư liệu về vụ án vốn được cảnh sát bảo mật nghiêm ngặt?

Việc điều tra các mối quan hệ xã hội xung quanh Cảnh Hạo cũng không có tiến triển gì, đặc biệt là đối tượng nghi vấn mà Cảnh Hạo đưa ra, Tống Bình và fan trở mặt, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ đều đã đích thân điều tra, kết quả đều không có đủ thời gian và động cơ gây án. Ngoài ra, Đỗ Anh Hùng đi phỏng vấn bố của Vu Tác Quốc và bác sĩ điều trị cho hắn, cũng không thu được manh mối giá trị nào.

Trước cục diện hiện tại của vụ án 23.4, Nhóm Hỗ trợ cùng cảnh sát thành phố Tây Châu, bao gồm những thành viên cốt cán của Ban Chuyên án như Trương Thế Kiệt, đã mở một cuộc họp để trao đổi thẳng thắn. Về công việc tiếp theo, cả hai bên đều cảm thấy đã sa vào bế tắc, thiếu hụt một phương pháp điều tra mang tính chủ động, dường như chỉ có thể ngồi đợi hung thủ ‘ra tay’ lần nữa, điều này cũng có nghĩa là, lại sẽ có thêm những người dân vô tội bị sát hại. Trương Thế Kiệt đương nhiên là ruột gan như lửa đốt, chẳng còn khách sáo nữa, dứt khoát đưa ra kiến nghị với Cố Phi Phi, nếu như đã khẳng định vụ án 23.4 là bắt chước gây án, vậy thì Hàn Ấn buộc phải từ bỏ vụ án cũ, để dốc toàn lực điều tra vụ án hiện tại. Anh ta đã nhận thức được rằng, góc nhìn độc đáo cùng khả năng quan sát và phân tích nhạy bén sắc sảo của Hàn Ấn chính là vũ khí hữu hiệu nhất trong công tác điều tra của Nhóm Hỗ trợ.

Về phía cảnh sát, vì không thể chủ động tấn công, vậy nên cần phải làm tốt công tác phòng thủ, không thể ngồi yên đợi người dân bị sát hại. Nếu hung thủ tiếp tục tuân theo quy luật bắt chước gây án, vậy thì khu đô thị Hân Lạc rất có thể vẫn là trọng tâm gây án của hắn, Trương Thế Kiệt quyết định điều phái một lực lượng đông đảo cảnh sát thường phục cắm chốt trong khu Hân Lạc, giám sát liên tục hai tư giờ đồng hồ hi vọng có thể bắt được hung thủ trước khi hắn kịp ra tay.

Hàn Ấn có thể hiểu được tâm trạng của Trương Thế Kiệt, đương nhiên anh cũng muốn dốc toàn lực để giải quyết vụ án 23.4. Thế nhưng vụ án 19.3 vừa có cảm giác lần được chút manh mối đã phải bỏ dở, trong lòng anh vẫn thấy ít nhiều tiếc nuối. Nhìn vào tình hình trước mắt, Hàn Ấn cảm thấy việc cấp thiết nhất là phải làm rõ động cơ thực sự khiến hung thủ bắt chước gây án, nếu không, sẽ chỉ có thể bị hắn dắt mũi kéo đi, thời gian không còn nhiều nữa, anh có một dự cảm chẳng lành rằng, hung thủ sẽ nhanh chóng tiếp tục gây án.

---❊ ❖ ❊---

Quả nhiên, chỉ hơn mười giờ đồng hồ sau, một cục diện tồi tệ hơn nữa, thậm chí có thể nói là không thể tưởng tượng nổi đã bày ra trước mắt, và lần này, dường như hung thủ đã cảm nhận được một mối nguy hiểm nào đó, nên địa điểm gây án cách khu Hân Lạc rất xa.

Ngày 26 tháng 5, chỉ cách thời điểm gây án lần trước có nửa tháng, khoảng 10 giờ sáng.

Điền Sương toàn thân trần trụi nằm sõng sượt trong phòng khách nhà mình, khuôn mặt bị đánh đến máu me be bét, mắt mũi miệng biến dạng hoàn toàn, đôi mắt to mở trừng trừng, thần sắc tràn đầy kinh hãi. Thời gian tử vong vào khoảng 6 đến 7 giờ tối hôm trước, bị siết cổ bằng tất lụa., tất vẫn quấn quanh cổ, thắt thành hình nơ bướm. Khám nghiệm hiện trường thấy khoá cửa không bị cạy phá, không có dấu hiệu đột nhập bạo lực. Bộ phận sinh dục của nạn nhân sưng tấy và bị rách, có dấu hiệu xâm hại tình dục, nhưng lần này thu thập được tinh dịch bên trong cơ thể nạn nhân. Người báo án là Tống Bình, chồng của Điền Sương. Hôm qua anh ta trực ca đêm, ra khỏi nhà đi làm vào khoảng 4 giờ chiều. Sáng nay đi làm về, vừa bước vào cửa thì thấy vợ mình đã bị sát hại.

Tống Bình chỉ biết khóc nức nở, cũng không cung cấp được manh mối gì có giá trị, ở lại hiện trường chỉ gây trở ngại cho công việc điều tra của cảnh sát. Trương Thế Kiệt bèn bảo một cảnh sát đưa anh ta đến phân đội để làm một bản bút lục chi tiết. Về phần Nhóm Hỗ trợ, Đỗ Anh Hùng vả Ngải Tiểu Mĩ phụ trách phỏng vấn vòng ngoài, gồm những hộ gia đình khác sống trong cùng tòa nhà và một số cư dân trong khu đô thị. Hàn Ấn và Cố Phi Phi sắc mặt đều hết sức khó coi, đứng trong phòng khách lặng lẽ quan sát công tác giám định và khám nghiệm tử thi bước đầu.

Không lâu sau, bỗng nghe có tiếng cãi vã ồn ào trước cửa, Cố Phi Phi ngoảnh nhìn ra, thì thấy Cảnh Hạo đang đôi co với viên cảnh sát cảnh giới bên ngoài, bèn gọi viên cảnh sát, ra hiệu cho anh ta cứ để Cảnh Hạo vào. Cảnh Hạo nhấc vòng dây cảnh giới, bước đến bên thi thể Điền Sương, sắc mặt tràn đầy bàng hoàng và đau đớn, lát sau, không kìm nén nổi nữa, vành mắt đỏ hoe, tay bưng chặt lấy miệng, khóc không thành tiếng.

“Sao anh biết mà đến?” Cố Phi Phi quay sang nhìn Cảnh Hạo bằng ánh mắt dò xét.

“Anh Bình gọi điện thoại cho anh,” Cảnh Hạo sụt sịt mũi, nghẹn ngào đáp.

Cố Phi Phi chỉ ‘ừm’ một tiếng, quay sang tiếp tục quan sát công việc giám định pháp y. Lúc đó, bác sĩ pháp y đang lật bàn tay nắm chặt của Điền Sương, muốn quan sát xem có dị vật trong kẽ tay hay không, thình lình nghe Cố Phi Phi hét lên: “ Khoan đã có phải trong tay đang nắm thứ gì không?”

Bác sĩ pháp y cạy từng ngón tay cứng ngắc của Điền Sương, quả nhiên có một cục giấy rơi xuống đất, bác sĩ pháp y liền nhặt lên, đưa cho Cố Phi Phi. Cố Phi Phi nhận lấy, cẩn thận mở ra, Hàn Ấn và Cảnh Hạo cũng ghé lại xem, và cả ba cùng nhìn thấy: Đó là một bức phác họa đen trắng, người vẽ có tay nghề nhất định. Tranh vẽ một cô gái loã thể nằm nghiêng, trên cổ thắt nơ bướm, mắt và ngực chi chít vết dao dâm, khuôn mặt thanh tú, mắt sâu, mũi thẳng, giữa hai chân mày có một nốt ruồi mĩ nhân rất bắt mắt…

Bỗng nhiên, Cảnh Hạo như thể hoá rồ, giật phăng lấy tờ giấy, nhìn chằm chằm một thoáng rồi rút vội điện thoại di động trong túi quần, hối hả bấm gọi một số. Anh đưa điện thoại lên bên tai một lát, dường như không gọi được, lại bấm lần nữa, vài giây sau, hình như vản không gọi được… Cảnh Hạo một tay run bần bật giữ chặt tờ giấy, một tay cầm điện thoại, giọng anh cũng run lên: “Đây… đây chắc là vẽ bạn gái cũ của tôi, Lưu Vũ Cầm, liệu… liệu có phải cô ấy… cũng chết rồi không?”

---❊ ❖ ❊---

Gần một giờ sau, tại nơi ở của Lưu Vũ Cầm, Trương Thế Kiệt đạp tung cửa phòng.

Lưu Vũ Cầm nằm nghiêng trong vũng máu, giống như những nạn nhân trước đó, ngoại trừ chiếc tất lụa thắt thành nơ trên cổ, trên cơ thể không còn bất cứ vật gì che chân. Mặt cô quay ra cửa phòng, mở trừng trừng đôi mắt to tuyệt vọng, dường như đến tận lúc chết vẫn trông mong ai đó sẽ xuất hiện để cứu mình. Cô cũng không thể thoát nạn, hạ bộ có dấu vết bị xâm hại tình dục, nhưng đối với cô, dường như hung thủ còn phẫn nộ gấp bội, tới mức siết cổ cô đến chết vẫn chưa đủ giải toả nỗi căm hận lớn lao, vậy nên giống như bức vẽ nắm chặt trong tay Điền Sương, hung thủ còn tàn nhẫn đến độ dùng dao nhọn đâm cô vài chục nhát quanh ngực, lại dùng mũi dao rạch nát mặt cô, hung khí vứt ngay bên cạnh thi thể.

Trước cửa vọng lại những tiếng nôn oẹ liên hồi, rõ ràng cảnh tượng trước mắt đã vượt quá sức chịu đựng của Cảnh Hạo. Sự việc đã rất rõ ràng, hung thủ chĩa mũi nhọn vào anh, đầu tiên là lôi anh vào vụ án, sau đó liên tiếp giết hại những người có mối quan hệ thân thiết nhất với anh.

Lúc nàỵ, Cảnh Hạo chẳng còn quan tâm đến hình tượng nữa, đưa tay áo sơ mi quệt bừa lên khoé miệng, loạng choạng đứng bên cửa, quay vào trong nhà gào lên như phát cuồng: “Tại sao… tại sao… tên cầm thú đó lại căm hận tôi đến vậy? Tại sao hắn không giết quách tôi đi?”

Hàn Ấn đang đứng giữa phòng quan sát xung quanh, ngoảnh đầu nhìn anh một cái, cất giọng lạnh lùng: “Hắn không giết anh đâu, hắn chỉ muốn giày vò anh, hắn muốn anh sống không bằng chết!”

“Tất cả là tại tôi, tại tôi, sao tôi lại đi viết cuốn sách đó?” Nghe Hàn Ấn nói vậy, Cảnh Hạo hiển nhiên đã nghĩ rằng nội dung trong cuốn sách mới của anh đã chọc giận hung thủ thực sự của vụ án 19.3 vốn đang tự do ngoài vòng pháp luật, nên mới bị hắn báo thù. Anh đau khổ vò đầu bứt tóc, mặt tái mét, miệng không ngừng lẩm bẩm, “Là tôi đã hại chết họ, là tôi… là tôi…”

Thấy Cảnh Hạo dằn vặt tự trách mình, Cố Phi Phi không khỏi đau lòng, cô bước lại gần, kéo anh vào trong cửa, đưa cho anh một tờ khăn giấy, đợi anh lau sạch nước mắt trên mặt và vệt nôn bên khóe miệng, cô mới dịu giọng nói, “Anh hãy bình tĩnh lại, sự thực có lẽ không phải như anh tưởng tượng đâu, nếu vụ án thật sự là do anh, vậy anh càng phải tích cực phối hợp với phía cảnh sát để truy bắt hung thủ. Theo như anh biết, Lưu Vũ Cầm sống một mình trong căn nhà này sao?”

“Đúng vậy, đây là nhà của mẹ cô ấy, ngoài ra cô ấy còn hai căn hộ nữa, nhưng nơi này gần chỗ làm của cô ấy nhất, nên thường thì cô ấy sống ở đây?” Được Cố Phi Phi an ủi, Cảnh Hạo đã định thần lại chút ít.

“Vậy mẹ cô ấy ở đâu?”

“Bố cô ấy qua đời nhiều năm rồi, mấy năm trước, mẹ cô ấy tìm được một người bạn già, nên chủ yếu sống ở nhà ông ấy.”

“Anh có cách liên lạc với bà ấy không?”

“Có, anh có số điện thoại đi động.”

“Anh hãy gọi điện cho bà ý, chúng em muốn gặp bà.”

“Cô ạ… vâng. Cô đang ở tỉnh ngoài ạ… Cô về ngay đi nhé, Vũ Cầm có chút chuyện… Cô cứ về nhà sẽ biết.” Cảnh Hạo nhanh chóng bấm máy gọi đi, vì lo lắng người già không chịu được cú sốc quá lớn này mà ảnh hưởng đến sức khoẻ, anh chỉ có thể nói lấp lửng như vậy. Kết thúc cuộc gọi, anh giải thích với Cố Phi Phi: “Mẹ Vũ Cầm đang du lịch cùng ông bạn, nói rằng sẽ lập tức mua về máy bay quay về, có lẽ sớm nhất cũng phải nửa đêm nay.”

---❊ ❖ ❊---

Trong khoảng thời gian từ 18 giờ đến 19 giờ và từ 21 giờ đến 22 giờ ngày 25 tháng 5, hung thủ đã liên tiếp gây ra hai vụ án mạng, cả hai nạn nhân đều có mối quan hệ thân thiết với Cảnh Hạo, vì vậy, động cơ gây án của vụ án 23.4 đã bị phơi bày một phần. Nói là một phần bởi trước mắt chỉ có thể xác nhận hung thủ gây án là nhằm vào Cảnh Hạo, còn về việc hắn có thù oán hay khúc mắc gì với Cảnh Hạo mà phải dùng đến thủ đoạn bỉ ổi và tàn nhẫn đến vậy để giày vò anh ta, thực sự khó mà suy đoán ra được. Hơn thế nữa, hắn còn biết rõ các tình tiết của vụ án 19.3, vậy nên lai lịch của hắn lại càng thêm khó hiểu.

Cả hai nạn nhân đều cư trú trong khu đô thị kiểu cũ, có thể ra vào tự do, chưa lắp đặt camera giám sát, cửa chống trộm cũ kĩ, hỏi thăm hàng xóm xung quanh, họ đều nói không nhận thấy có đối tượng khả nghi nào xuất hiện trong khu nhà, các công tác điều tra vòng ngoài khác cũng hoàn toàn không thu được kết quả gì.

Về mặt vật chứng: Hung khí dùng để đâm Lưu Vũ Cầm là loại dao gọt hoa quả dài của một nhãn hiệu có tiếng, nhân viên khám nghiệm dấu vết tìm thấy rất nhiều dao cùng nhãn hiệu nhưng khác mẫu mã trong gian bếp của Lưu Vũ Cầm, đối chiếu với thông tin sản phẩm đăng tải trên mạng của thương hiệu này, thì số dao đó cộng với con dao gọt hoa quả được sử dụng làm hung khí, vừa hay ghép thành một bộ dao hoàn chỉnh của nhãn hiệu này, hay nói cách khác, con dao này là của Lưu Vũ Cầm, chứ không phải do hung thủ mang đến hiện trường. Ngoài ra, tinh dịch mà pháp y thu thập được trong cơ thể Điền Sương, tuy trước mắt chưa tìm được DNA trùng khớp trong kho dữ liệu, nhưng cũng coi như một bước đột phá không nhỏ.

Nhưng Hàn Ấn lại không hề coi trọng chi tiết này, rất khó nói mẫu tinh dịch đó có phải là của hung thủ hay không, nhìn vào phong cách thận trọng mà hắn vẫn thể hiện nhất quán trong bốn vụ án đã biết, thì hẳn là hắn không thể để lại một sơ hở nghiêm trọng như vậy được. So sánh với đó, Hàn Ấn cảm thấy có một điểm khác đáng chú ý hơn, đó chính là quỹ đạo tâm lí của hung thủ được bộc lộ qua những động tác phụ thêm trong quá trình gây án.

Hung thủ giết liền hai mạng chỉ trong một đêm, hoàn toàn không né tránh việc phơi bày động cơ gây án cốt lõi, đó là dấu hiệu cho thấy sự nâng cấp dữ dội của dục vọng. Đặc biệt là hắn còn dùng tranh vẽ để báo trước về hành vi gây án tiếp theo, cho thấy hắn bắt đầu tận hưởng trò chơi do chính tay mình vạch ra. Vậy thì, thủ đoạn gây án tiếp theo, rất có thể không còn giới hạn ở bắt chước nữa, có khả năng hắn sẽ phá vỡ hoàn toàn mô thức ban đầu, sáng tạo ra một mô thức gây án mạng phong cách riêng.

Rất nhanh chóng, suy đoán của Hàn Ấn về mẫu DNA một lần nữa được chứng thực.

Ngải Tiểu Mĩ tiến hành khôi phục các cuộc trò chuyện trên WeChat đã bị xoá trong điện thoại của Điền Sương. Qua đó phát hiện ra, Điền Sương từ lâu đã có mối quan hệ mập mờ với một huấn luyện viên thể hình tên gọi Đông Tử thông qua ứng dụng WeChat. Lịch sử trò chuyện cho thấy, hai người không chỉ thường xuyên hẹn hò ở khách sạn, mà Điền Sương còn lợi dụng những lúc chồng trực ca đêm để rủ Đông Tử đến nhà. Hôm án mạng xảy ra chính là như vậy, Tống Bình vừa ra khỏi cửa chưa lâu, Điền Sương đã gửi tin nhắn gọi Đông Tử đến… Căn cứ vào những tấm ảnh mà Đông Tử đăng trong nhóm, chẳng khó khăn gì để tìm ra trung tâm thể hình nơi anh ta làm việc, sau đó Trương Thế Kiệt đích thân áp giải anh ta về phân đội thẩm vấn.

Đông Tử rất hợp tác giao mẫu xét nghiệm DNA, trong lúc chờ kết quả giám định, anh ta thú nhận mình là nhân tình của Điền Sương và khai rằng hôm đó, anh ta rời khỏi nhà Điền Sương vào khoảng 6 giờ tối, sau đó hẹn một nhóm bạn bè đến nhà hàng vui chơi, đến tận sáng sớm mới tan hội. Anh ta còn chủ động cung cấp thông tin liên lạc của vài người làm chứng.

Vài giờ sau, kết quả đối chiều DNA đã ra lò, xác nhận tinh dịch còn sót lại trong cơ quan sinh dục cảa Điền Sương chính là của Đông Tử. Viên cảnh sát được phái đi gặp các nhân chứng cũng đưa tin về, họ xác nhận cả đêm Đông Tử không hề rời khỏi buổi tụ tập. Đồng thời, sau khi hỏi han những người thân cận của Đông Tử, biết rằng hắn là kẻ chuyên đào mỏ phụ nữ, mấy năm nay Điền Sương đã chu cấp không ít tiền cho hắn, vậy thì Điền Sương khác nào cây ATM của Đông Tử, làm sao hắn nỡ giết chị ta cho được?

Nhưng thẩm vấn Đông Từ cũng không phải là hoàn toàn vô ích. Đông Tử rời khỏi nhà Điền Sương vào khoảng 6 giờ chiều, rất gần với thời gian hung thủ đến nhà Điền Sương gây án. Trương Thế Kiệt cảm thấy thời gian Đông Tử ra về gần như cũng chính là lúc hung thủ tìm đến, vậy nên đã bảo Đông Tử suy nghĩ thật kĩ xem, vào lúc ra khỏi nhà Điền Sương, hắn có nhìn thấy kẻ nào bộ dạng khả nghi hay không.

Được sự gợi ý này, Đông Tử đúng là đã sực nhớ ra một chuyện: Lúc ra khỏi nhà Điền Sương, hắn vừa đi xuống cầu thang vừa cúi đầu nói chuyện điện thoại, nào ngờ vừa bước ra khỏi đầu cầu thang đã vô tình va phải một người đàn ông cao lớn cũng đang bước vào tòa nhà. Nhưng người đàn ông đó mặt mũi ra sao, hắn lại không tài nào nhớ được, thứ nhất là bởi lúc đó đã nhá nhem, và người đàn ông đó đội mũ lưỡi trai sùm sụp che kín nửa mặt, thứ hai, bởi hắn đang làm trò vụng trộm, mang tâm lí có tật giật mình, nên cũng không dám nhìn thẳng vào mắt người khác. Tóm lại là cả hai đều không so đo, vẫn cứ thì đường ai nấy đi, nhưng hắn có ngoảnh lại liếc qua sau lưng người đàn ông đó, và thấy khi gã bước lên cầu thang, một bên chân bị thọt.

Nhìn vào thời điểm, nếu không ngoài dự đoán, gã đàn ông mà Đông Tử vừa kể có lẽ chính là hung thủ, điểm mấu chốt là ở chỗ đặc trưng chân thọt rất giống với đặc trưng của kẻ đã thuê Phương Đại Dân đi mua sách. Gã đàn ông cao lớn đó và Đông Tử vô tình va phải nhau, đó là yếu tố ngẫu nhiên, vậy nên không tồn tại vấn đề ngụy trang, phía cảnh sát đã có thể hoàn toàn xác nhận, hung thủ có đặc trưng ‘chân thọt’

Ngoài ra, trong vụ án sát hại bạn gái cũ cũa Cảnh Hạo là Lưu Vũ Cầm, hung thủ còn có thêm động tác đâm vào ngực và rạch mặt tử thi, rõ ràng thuộc kiểu ‘sát thương thái quá’ kết hợp với việc đây không phải lần đầu gây án, Hàn Ấn cho rằng, hành vi ngược đãi thi thể kèm theo này, đặc biệt là những hành vi nhằm vào phần mặt, có nhiều khả năng tượng trưng cho một loại ‘ân oán cá nhân’. Từ đó, trong thông tin về lai lịch hung thủ ngoài đặc trưng ‘thọt chân’ mới được xác nhận, rất có khả năng hắn còn có mối quan hệ nào đó với Lưu Vũ Cầm trong đời thực.

Tuy đã chia tay, nhưng Cảnh Hạo và Lưu Vũ Cầm dù sao cũng đã yêu nhau khá nhiều năm, nên anh biết khá nhiều về các mối quan hệ xã hội thường ngày của cô. Cảnh Hạo cố gắng liệt kê ra toàn bộ những người mà anh biết cùng phương thức liên lạc, rồi giao lại danh sách đó cho Cố Phi Phi. Đồng thời, Ngải Tiểu Mĩ cũng tiến hành rà soát kĩ lưỡng lịch sử cuộc gọi điện thoại cũng như lịch sử trò chuyện trên những ứng dụng mạng xã hội như WeChat và QQ của Lưu Vũ Cầm, liệt kê thêm một danh sách điều tra. Cố Phi Phi giao lại hai danh sách đó cho Trương Thế Kiệt, để anh nhanh chóng bố trí cảnh sát tiến hành điều tra thẩm vấn. Tất nhiên, hiểu con gái nhất không ai bằng mẹ, vì vậy, mọi người đều mong ngóng chuyến bay của mẹ Lưu Vũ Cầm mau mau hạ cánh.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »