Đám cháy không nghiêm trọng cho lắm, khi Hàn Ấn và Cố Phi Phi đến nơi, hoàn toàn không còn bóng dáng của ngọn lửa, thậm chí xe cứu hỏa cũng đã rời khỏi hiện trường.
Hiện trường nằm bên trong khu vực nhà xưởng cũ của Nhà máy Cơ khí Dịch Lực thành phố Giang Hoa. Do toàn bộ nhà máy đã di dời, nên nhà xưởng này bỏ hoang đã nhiều năm, đến nay cỏ dại mọc um tùm, hoang vu vắng lặng, một lối đi nhỏ láng xi măng xám trắng ẩn hiện trong cỏ rậm, thấp thoáng dưới ánh trăng phản chiếu. Phía Đông lối đi có mấy dãy nhà xưởng hoang tàn đổ nát, dám cháy thực chất chỉ tập trung trong một gian nhà xưởng, chứ chưa lan rộng ra ngoài.
Đèn công suất lớn vừa được dựng tạm, chiếu sáng trưng một khoảng hiện trường. Nhà xưởng có diện tích gần nghìn mét vuông, độ cao cho đến nóc gần gấp đôi nhà cửa bình thường. Trong xưởng trống trơn, không hề có vách ngăn chia cách, chỉ có mấy cây cột xi măng nâng đỡ khung nhà. Không khí có mùi thịt cháy khét lẹt rất rõ rệt, trên mặt đất còn sót lại vết dầu mỡ đen sạm từ khi nhà xưởng còn hoạt động ngày xưa, không thấy cảnh nước đọng lênh láng do vòi rồng chữa cháy phụt ra như trong tưởng tượng. Gần như chính giữa khu nhà xưởng, đứng tựa vào một cột bê tông vuông vức là một xác người đen cháy như than.
Nói chính xác hơn, thi thể bị trói vào cột xi măng bằng một sợi xích sắt lớn. Hàn Ấn đếm thử, thấy sợi xích quấn quanh những năm vòng. Nhìn vào vóc dáng và ngoại hình, không khó để phán đoán nạn nhân là nam giới, tóc đã cháy rụi, khuôn mặt không còn có thể nhận dạng, da gần như đã hoá than hoàn toàn, không có dấu vết sợi vải bám vào, cho thấy nạn nhân bị thiêu cháy trong tình trạng loã thể, nhưng bên chân xác chết có một đống tàn tro đen kịt, có lẽ là tàn tích của quần áo bị cởi ra. Càng khiến người ta ghê rợn hơn nữa là phần bụng trên bên phải của tử thi bị mổ phanh, do bị lửa đốt nên đã biến thành một cái hốc đen ngòm, lá gan bên trong bị moi đi mất. Cố Phi Phi tìm thấy lá gan nằm cách xác chết khoảng 7, 8 mét, bèn nhặt cho vào túi đựng vật chứng. Bên chân tử thi, ngoài vài vết máu loang lổ, còn có một chai nhựa lớn đã cháy sém biến dạng, đưa lên mũi ngửi, thấy có mùi xăng xộc ra, bước đầu có thể chứng minh chất trợ cháy mà hung thủ sử dụng cũng giống như trong các vụ án trước: xăng.
Sau khi tìm hiểu toàn diện các tình hình có liên quan, Trần Hải Phong quay lại bên Hàn Ấn và Cố Phi Phi lúc này đang đứng cạnh tử thi quan sát. “Người báo cảnh sát sinh sống ở tòa nhà cao tầng đối diện, nói rằng vào khoảng 21 giờ 40 phút tối nay, khi anh ta đi vào nhà vệ sinh, nhìn qua cửa số thấy có ánh lửa bốc lên từ nhà xưởng, bèn gọi điện cho bên phòng cháy chữa cháy. Người báo tin nói rằng không nhìn thấy kẻ phóng hỏa. Đội cứu hỏa nói, khi họ đến đây là 21 giờ 58 phút, lúc đó, lửa gần như đã tắt hẳn, chỉ còn lại xác chết đang bốc khói. Do kết cấu nhà xưởng và vật liệu xây dựng không có lợi cho việc cháy, nên ngọn lửa mới không lan ra xung quanh. Sau đó, họ khám xét kĩ hiện trường, xác định không hề có điểm cháy, nên điều xe cứu hỏa quay về. Đội cảnh sát cơ động tiếp cận hiện trường trước đó đã hỏi hạn người dân xung quanh, nhưng không thu được manh mối nào hữu ích. Ngoài ra, chiếc khoá xích trên cổng nhà xưởng đã bị cắt phá bằng công cụ đặc biệt, cho thấy tội phạm chắc chắn đã có chuẩn bị từ trước.”
“Nội tạng bị cắt bởi vật sắc, vết cắt có phản ứng sống khá rõ rệt, có lẽ bị cắt bỏ từ trước khi nạn nhân tử vong.” Cố Phi Phi chìa ra túi vật chứng trong tay, tay còn lại chỉ vào miệng tử thi nói, “Bên khoé miệng có bám vết băng dính nóng chảy, cho thấy khi nạn nhân bị đốt, miệng đã bị dán băng keo. Ngoài ra, vết máu vương trên mặt đất, nhìn vào hình dạng, là vết máu phun. Vì vậy, vấn đề mà tôi vừa nhắc đến đã trở nên rất rõ ràng, chí ít là khi bị mổ bụng, nạn nhân vẫn còn sống, những thông tin khác, cần phải đợi sau khi giải phẫu tử thi mới có thể xác nhận.”
“Hung thủ thật quá tàn nhẫn, không biết thù hận đến độ nào mà phải ra tay ác nghiệt vậy?” Trần Hải Phong mím môi cảm thán, “Đốt xác thế này, rất khó tìm ra lai lịch nạn nhân, có lẽ là người quen gây án.”
“Trói bằng xích sắt, lột sạch quần áo, mổ sống cắt bỏ nội tạng, tưới xăng khắp người thiêu đốt…” Hàn Ấn trầm ngâm một lát. “Nếu đây chỉ đơn thuần là trả thù và huỷ xác, sẽ không thể phức tạp và khoa trương như vậy, tôi cảm thấy việc giết người của hung thủ có tính nghi thức rất mạnh mẽ, có lẽ biến thái nhân cách khá nghiêm trọng.”
“Vẫn là dùng xăng để đốt lửa giết người, liệu có phải là cùng hung thủ với chuỗi vụ án chúng ta đang điều tra không?” Đỗ Anh Hùng vừa đi vài vòng quanh hiện trường, quay lại đúng lúc nghe thấy mấy người đang trao đổi, bèn hỏi.
“Hiện tại rất khó phán đoán. Trong cuộc họp lúc nãy, tôi đã nói rằng, chuỗi vụ án phóng hỏa trước đây có liên quan đến tâm lí cô đơn và sự kìm nén tính dục, thế nhưng, với phương thức gây án theo kiểu nghi thức giết người này, thường là bị xui khiến bởi tâm lí sứ mệnh, cho rằng trừ khử một đối tượng mặc định nào đó là sứ mệnh của mình, vì vậy xét từ khía cạnh động cơ tâm lí, có thể khẳng định rằng, không phải cùng một hung thủ.” Hàn Ấn đưa mắt nhìn những người đứng quanh, rồi bất chợt đổi giọng, “Nhưng tôi lại có một trực giác, rằng giữa các vụ án vẫn có mối liên quan, nếu không, tại sao lại trùng hợp đến vậy, chẳng lẽ tội phạm của Giang Hoa đều thích tưới xăng phóng hỏa giết người sao?”
“Tôi cảm thấy vẫn nên thận trọng một chút, hãy cố gắng suy xét đến toàn bộ các khả năng có thể. Hiện tại La Triết là nghi phạm lớn nhất, không cần phải đợi đến ngày mai, hãy đi tìm Tôn Bằng ngay bây giờ, ai dám bảo đảm người bị thiêu chết không phải là anh ta? Nếu như phán đoán của chúng ta về mối ân oán giữa La Triết và Tôn Bằng là chính xác, vậy thì không loại trừ khả năng hành vi đốt khách sạn trước đây là gây án theo kiểu chuyển dịch cảm xúc, có lẽ là để khởi động cho mục tiêu cuối cùng là thiêu chết Tôn Bằng!” Cố Phi Phi lên tiếng, rất ra dáng một nhóm trưởng.
“Được, tôi sẽ đi ngay.” Trần Hải Phong vừa dứt lời, lập tức gọi mấy người cấp dưới đi luôn.
---❊ ❖ ❊---
Trần Hải Phong cấp tốc tìm đến chỗ ở của Tôn Bằng, may mắn thay anh ta vẫn bình yên vô sự. Bất ngờ bị dựng dậy khỏi giấc ngủ say bởi tiếng đập cửa dồn dập giữa đêm khuya, anh ta hớt hơ hớt hải, chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào đã bị lôi đến Phân đội Cảnh sát Hình sự.
Với Tôn Bằng mà nói, thái độ của anh ta khi bị cảnh sát triệu tập giữa đêm khuya đã khác hẳn với thái độ khi tiếp xúc với Hàn Ấn lúc ban ngày, sự biến bất ngờ đã gây áp lực tâm lí rất lớn cho anh ta, lại vào giữa đêm khuya, là thời gian ngủ trong chu kì sinh học, nên cả tâm lí đề phòng trong đại não lẫn sức mạnh ý chí đều ở vào trạng thái yếu đuối nhất. Vì vậy, chỉ sau vài câu hỏi, anh ta đã thật thà khai nhận hết mọi tội lỗi của mình. Anh ta thừa nhận, vào đêm trọ lại nhà nghỉ Hưng Phát, anh ta đã cưỡng bức La Triết lúc đó đang say mèm không biết trời trăng gì nữa. Quần áo và drap giường không phải là vô tình bén lửa, mà là La Triết thấy mình bị làm nhục, trong cơn giận dữ đã cố tình châm lửa đốt.
Lời khai của Tôn Bằng đã chứng thực cho một phần suy đoán của Hàn Ấn, tức hành vi sàm sỡ trong nhà nghỉ Hưng Phát chính là nhân tố mang tính kích thích, khởi đầu cho hành vi phóng hỏa đốt khách sạn, nhà nghỉ của La Triết. Tất nhiên, điều này vẫn chưa đủ để chứng thực La Triết chính là hung thủ phóng hỏa hàng loạt khách sạn mà phía cảnh sát đang truy lùng, vì vậy Hàn Ấn quyết định đến gặp mẹ La Triết, để tìm hiểu sâu hơn về thông tin bối cảnh và quá trình trưởng thành của anh ta, từ đó đối chiếu với hồ sơ tâm lí tội phạm để xác nhận mức độ khả nghi của đối tượng.
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, cuối cùng đã có tin tức về La Triết, hay nói chính xác hơn, chỉ tìm được mẹ của anh ta. Qua lời mẹ La Triết, các cảnh sát của Ban Chuyên án biết được rằng, bố La Triết mắc bệnh qua đời từ lâu, mẹ anh ta tái giá với một công chức nhà nước, mối quan hệ giữa La Triết và cha kế không được êm đẹp cho lắm, vì vậy thường xuyên vắng nhà. Sự thực là, La Triết đã rời Thâm Quyến quay về Giang Hoa từ lâu, nhưng lại thuê nhà ở bên ngoài, thi thoảng mới về nhà, cụ thể sống ở đâu, mẹ anh ta cũng không rõ. Mẹ La Triết cung cấp một số điện thoại, nhưng khi gọi thì bên kia đã tắt máy.
Nhận được thông tin phản hồi của cảnh sát Ban Chuyên án, Hàn Ấn và Trần Hải Phong lập tức tìm đến nhà gặp mẹ La Triết. Trước tiên, anh giới thiệu sơ qua rằng muốn tìm La Triết để hỗ trợ điều tra một vụ án nhỏ cho bà mẹ yên tâm, sau đó mới hỏi vào chuyện chính: “Xin hỏi cô một câu không phải phép, chú nhà qua đời lúc anh La Triết bao nhiêu tuổi?”
“Năm bố nó mất, thằng Triết mới ba tuổi đầu, chưa biết gì cả.” Nhớ lại chuyện đau lòng, mẹ La Triết hai mắt đỏ hoe, “Lúc đó tôi dỗ nó là bố nó đi công tác xa, bảo nó phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ, không được quấy khóc, không được nghịch phá, thì bố sẽ mang quà về cho nó.”
“Lúc đó chắc cô vẫn đi làm chứ? Vậy thì ai trông La Triết?” Hàn Ấn lại hỏi.
“Bố mẹ hai bên đều đau ốm, về cơ bản chỉ một mình tôi trông thằng bé, ban ngày đưa nó đi nhà trẻ của nhà máy, đến khi tan ca thì đón nó về, lớn hơn một chút thì đi học, nó tự đi đi về về, tôi thực sự quá bận rộn, không có thời gian để chăm lo cho nó.” Mẹ La Triết đáp.
“Thế thì tính tình của anh ấy chắc là rất hướng nội phải không?” Hàn Ấn hỏi.
“Đúng vậy, lúc đó chúng tôi sống trong khu tập thể của nhà máy, bọn trẻ hàng xóm thấy nó không có bố nên thường xuyên bắt nạt nó. Lâu dần, nó chỉ ru rú trong nhà không muốn chơi với ai nữa. Nhất là khi qua lời lũ trẻ, nó biết được sự thật là bố nó đã qua đời, thì nó lại càng lầm lì ít nói.” Mẹ La Triết đáp.
“Hồi La Triết còn nhỏ, đã từng có lần nghịch lửa gây ra hỏa hoạn phải không?” Hàn Ấn hỏi.
“Sao anh biết?” Mẹ La Triết kinh ngạc, chớp chớp mắt nhìn anh, rồi gật mạnh đầu nói, “Năm đó thắng Triết học lớp bốn, có nhà hàng xóm chỗ chúng tôi nuôi con gà mái đẻ, hôm đó lúc đi nhặt trứng, người hàng xóm thấy trứng bị vỡ, vừa hay lúc đó thằng Triết đi ngang qua chuồng gà, người hàng xóm liền đổ riệt cho thằng Triết, chửi mắng thằng bé thậm tệ. Thằng bé cũng không cãi lại, chỉ khóc nức nở. Về sau, thằng con nhà hàng xóm thừa nhận nó làm vỡ trứng, sự việc mới coi như xong. Nào ngờ nửa đêm hôm đó, thằng Triết lại đi châm lửa đốt chết con gà.”
Gia đình không hoàn thiện, không được mẹ chăm sóc chu đáo, bị bạn bè cùng trang lứa bắt nạt và cô lập, cá tính hướng nội ít nói, đã từng gây cháy khi còn nhỏ. Hỏi đến đây, những trải nghiệm thời thơ ấu và đặc trưng tính cách của La Triết đều giống hệt với những phân tích miêu tả trong hồ sơ tội phạm của Hàn Ấn. Hàn Ấn trong lòng phấn chấn, vội hỏi, “Cô thực sự không biết La Triết đang thuê nhà ở đâu sao?”
“Tôi không biết thật.” Mẹ La Triết lắc đầu mấy cái, sắc mặt có phần ngượng ngập và buồn bã. “Thằng bé này với bố dượng nó không hợp tính nhau, cả hai đều rất nhạy cảm với lời nói của đối phương. Cái hôm thằng Triết từ Thâm Quyến quay về, bố dượng có hỏi nó mấy câu về tình hình của nó tại Thâm Quyến, chắc nó cảm thấy lời lẽ của ông ấy có vẻ châm biếm hay chế nhạo, nên đã to tiếng với ông ấy rồi sập cửa bỏ đi. Sau lần đó, ngoại trừ tết nhất về một lần, sinh nhật tôi về một lần, còn thì nó chẳng bao giờ quay lại cái nhà này lần nào nữa. Ôi chao, cũng tại ông nhà tôi cả, thằng bé quay về đây, tức là sự nghiệp bên ngoài không được như ý, ông ấy lại cứ hỏi nhiều.”
“Lúc đó phản ứng của anh ấy rất dữ dội phải không?” Hàn Ấn lại hỏi.
“Đúng vậy, tôi can thế nào cũng không được.” Mẹ La Triết đáp.
“Cô có nhớ hôm đó ngày mấy tháng mấy không?” Hàn Ấn hỏi tiếp.
“Trước khi thằng Triết từ Thâm Quyến quay về, có nói với tôi ngày nó quay về, mẹ nào mà chẳng quan tâm đến con mình cơ chứ. Anh đợi một lát nhé, tôi có đánh dấu trên lịch đấy.” Mẹ La Triết nói rồi đứng dậy, đi vào phòng ngủ, một chốc sau quay ra, trong tay cẩm một cuốn lịch vạn niên, lật giở một lát rồi đưa cho Hàn Ấn. “Đây là quyển lịch năm ngoái, tôi có đánh dấu lại, thằng Triết quay về vào ngày 13 tháng 5.”
“Ngày 13 tháng 5 năm ngoái?” Hàn Ấn và Trần Hải Phong không hẹn mà cùng thốt lên gần như cùng một lúc. Sau đó Trần Hải Phong hỏi tiếp, “La Triết cao bao nhiêu hả cô?”
“Cũng không cao lắm, chắc khoảng hơn mét bảy.” Mẹ La Triết nói.
Thời điểm xảy ra vụ án đầu tiên trong chuỗi vụ án đốt khách sạn, cũng chính là ngày 13 tháng 5 năm ngoái, hiện trường vụ án đầu tiên là nhà nghỉ Hưng Phát, vừa hay cũng là nơi La Triết bị cưỡng bức. Hôm đó, khi La Triết chán nản rời Thâm Quyến quay về Giang Hoa, bị bố dượng chế giễu, trong lòng vô cùng giận dữ, không có chỗ phát tiết, lại kết hợp với những thông tin mẹ La Triết vừa cung cấp về những trải nghiệm thời thơ ấu và đặc trưng tính cách của anh ta, có lẽ đã có thể nhận định rằng: La Triết chính là hung thủ gây ra chuỗi vụ án phóng hỏa.
Khoảnh khắc phấn chấn ngắn ngủi qua đi, Hàn Ấn lại quay về với vẻ điềm tĩnh vốn có, anh hỏi, “Cháu nhận thấy cô rất thương La Triết, nhưng hai mẹ con sống trong cùng một thành phố mà bình thường lại không liên lạc gì với nhau, có vẻ hơi lạ thì phải?”
“Với thằng Triết, tôi vừa thương lại vừa sợ. Hồi nó còn ở nhà, không phải cả ngày lầm lì khó chịu, thì cũng cãi vã om sòm với bố dượng, tôi bị kẹt ở giữa, khổ sở vô cùng. Dù sao nó cũng lớn rồi, nên dọn ra ngoài ở riêng tôi cũng không phản đối.” Mẹ La Triết thở dài, nói tiếp, “Thực ra cũng không đến nỗi như anh nói đầu, cứ dăm ba bữa nó lại gọi điện hỏi han tôi, lúc này tôi cũng nói với anh còn gì, sinh nhật tôi nó có về nhà đấy. Tôi biết nó cũng không dư dả gì, nên tháng nào cũng chuyển ít tiền vào thẻ cho nó.”
“Vậy anh ấy có kể với cô đã tìm được công việc gì, sống ở khu vực nào không?” Hàn Ấn hỏi.
“Nó tự mở một cửa hàng.” Mẹ La Triết ngẩng đầu nhìn Hàn Ấn và Trần Hải Phong, sau đó giải thích, “Sau hôm cãi nhau với ông nhà tôi, cách đó chừng hai, ba tháng, thằng Triết gọi điện hỏi mượn tôi hai vạn tệ. Hồi đại học nó học chuyên ngành vi tính, nó nói muốn mở một cửa hàng sửa chữa máy tính cỡ nhỏ. Ồ, nhắc đến tôi mới nhớ, hình như nó có nói rằng cửa hàng nằm gần một trường đại học thì phải.”
“Gần trường đại học?” Hàn Ấn lẩm bẩm nhắc lại, rồi quay sang hỏi Trần Hải Phong, “Trong các vụ án của chúng ta, có hiện trường nào nằm gần trường đại học không?”
“Có đấy!” Trần Hải Phong bước lại gần, thì thầm vào tại Hàn Ấn, “Vụ án thứ hai xảy ra trên đường Tài Đại, ở ngay gần Đại học Kinh tế tài chính, trong hồ sơ tội phạm của anh chẳng phải cũng chỉ ra điểm này rất đáng chú ý sao?”
“Ồ, thế thì hoàn toàn trùng khớp rồi.” Hàn Ấn gật đầu, quay sang hỏi mẹ La Triết, “La Triết có xe riêng không?”
“Nó có một chiếc xe máy tay ga, cũ lắm rồi, tối hôm nó từ Thâm Quyến về nhà rồi cãi nhau với chồng tôi, nó đã lấy đi rồi.” Mẹ La Triết đáp.
---❊ ❖ ❊---
Nếu như Hàn Ấn và Trần Hải Phong mới chỉ xuất phát từ khía cạnh tâm lí tội phạm để xác nhận La Triết là nghi phạm, thì vào lúc này, Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng đã tìm được chứng cứ thực sự, hay nói theo ngôn ngữ thịnh hành bây giờ, là ‘bằng chứng thép’.
Thực ra, Ngải Tiểu Mĩ vẫn không chịu bỏ cuộc trong việc xử lí dữ liệu camera giám sát, nếu như đã suy đoán hung thủ chắc chắn sẽ quay lại hiện trường để quan sát đám cháy, chẳng lẽ lại không bắt được một chút hình ảnh nào sao? Đặc biệt là hầu hết hiện trường hỏa hoạn đều có camera giám sát, thậm chí đều là camera giám sát ngoài trời, vậy thì hung thủ ẩn náu vào đâu được? Vì vậy, sau khi hoàn tất công tác hiện trường tại xưởng cơ khí Dịch Lực, Ngải Tiểu Mĩ nhanh chóng kéo Đỗ Anh Hùng về, quyết định rà soát lại một lượt nữa toàn bộ video thu được.
Hai người cắm củi cày suốt một đêm, cho đến khi Hàn Ấn và Trần Hải Phong đi tìm mẹ La Triết, hai người vẫn xem mải miết. Cũng không biết là khi nào, Đỗ Anh Hùng thực sự không chịu đựng nổi nữa, gục đầu thiếp đi một lát, khi mở mắt ra, thì thấy Ngải Tiểu Mĩ đang gõ phím lách cách, phát đi phát lại một hình ảnh trên màn hình. Đỗ Anh Hùng căng mắt nhìn kĩ một chốc, vẫn không nhận ra có điểm gì đáng chú ý, thì dụi mắt nói, “Ôi trời, không thể xem tiếp được nữa rồi, đầu thì váng mắt thì hoa, nhìn màn hình cứ chập chà chập chờn.”
“Không, không phải là anh hoa mắt đâu, lúc này đúng là ống kính camera bị dịch chuyển đấy.” Ngải Tiểu Mĩ trầm giọng nói.
“Camera bị dịch chuyển, nghĩa là sao?” Đỗ Anh Hùng vẫn chưa phản ứng kịp, ngơ ngác hỏi lại.
“Chỉ là một cú giật rất khẽ, nên lần trước em không để ý, em nghĩ chúng ta đã tìm ra được cách mà hung thủ dùng để thưởng thức đám cháy rồi.” Quả nhiên, ra vẻ điềm tĩnh chưa đầy ba phút, Ngải Tiểu Mĩ đã giơ hai tay lên trời, nhảy bật khỏi ghế, hú hét như điên một hồi rồi mới ngồi xuống, giải thích, “Hung thủ chắc chắn đã đột nhập vào hệ thống máy tính của các nhà nghỉ, khách sạn nhờ vào mạng internet, để tiến hành quan sát hoặc ghi hình từ xa, thậm chí còn điều chỉnh những camera có thể di chuyển góc quay.”
“Ồ, quá chuẩn, như vậy là chí ít trước khi nguồn điện và kết nối mạng bị ngắt, hung thủ có thể ghi lại toàn bộ tình hình tại hiện trường hỏa hoạn… Chà!” Đỗ Anh Hùng đã hiểu ý Ngải Tiểu Mĩ, bèn tấm tắc khen ngợi, nhưng rồi bất thần khựng lại nửa chừng, ngăm nghĩ một lát mới nói, “Nhắc đến loại camera có thể điều khiển từ xa, anh chợt nghĩ đến một vấn đề, em có để ý không, trong các hiện trường vụ án, chỉ ngoại trừ nhà nghỉ đầu tiên, còn tất cả những nhà nghỉ, khách sạn còn lại đều có camera giám sát ngoài trời, bản thân vấn đề này chẳng phải quá lạ lùng sao?”
“Ý anh muốn nói, không thể có chuyện trùng hợp như vậy được, phải không? Lẽ nào camera giám sát ngoài trời của mấy khách sạn này đều do cùng một người lắp đặt? Hay nói cách khác, đó chính là hung thủ mà chúng ta đang tìm kiếm? Vậy thì càng đơn giản, không cần phải truy ngược lại địa chỉ IP nữa.” Ngải Tiểu Mĩ mừng rỡ reo lên.
“Khả năng rất lớn, mau lên, chúng ta phải đến chỗ các chủ khách sạn để chứng thực mới được.” Đỗ Anh Hùng giục rối lên.