Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28803 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
lại một nhát dao

❊ ❊ ❊

Mấy ngày gần đây, Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc phải liên tục đi lại khắp nơi để xác nhận động cơ phạm tội của Hạ Minh Đức, còn Diệp Hi ‘cố thủ’ trong phân đội, tiếp tục đấu trí với Hạ Minh Đức, đồng thời phụ trách việc giao tiếp với luật sư của anh ta.

Bộ luật Hình sự mới được đưa vào thực thi khiến quyền công dân được bảo đảm đầy đủ hơn, theo đó, luật sư đã có thể tham gia công tác bào chữa ngay từ giai đoạn vụ án bắt đầu được điều tra, đồng thời có thể gặp riêng nghi phạm trong điều kiện không có bất kì thiết bị ghi âm ghi hình nào, nội dung trao đổi giữa luật sư và nghi phạm cũng được bảo mật chặt chẽ, cảnh sát không có quyền tra hỏi. Đồng thời, khi cảnh sát hỏi cung nghi phạm, nếu nghi phạm yêu cầu, luật sư cũng có thể có mặt, để bảo đảm không xâm hại đến quyền lợi của nghi phạm, hay nói thẳng ra, là để bảo vệ cho nghi phạm không bị sa vào cạm bẫy hỏi cung của cảnh sát. Kết quả là, từ khi có sự tham gia của luật sư đại diện, lần nào hỏi cung Hạ Minh Đức cũng không chịu trả lời tất cả những câu hỏi của Diệp Hi, còn luật sư của anh ta chỉ nhắc đi nhắc lại một câu: “Túi đựng hung khí không phải của Hạ Minh Đức, mà là của ai đó để quên trên xe.”

Không biết là vô tình hay cố ý, mà câu chuyện mời luật sư của Hạ Minh Đức cũng hết sức ồn ào, thậm chí có thể nói chẳng khác nào một màn kịch hoang đường. Kể từ khi anh ta đưa ra yêu cầu mời luật sư, chỉ chưa đầy một tuần ngắn ngủi, anh ta đã thay tới năm luật sư, có người vừa nhìn mặt đã bị khước từ, có người vừa nói được vài câu đã bị anh ta huỷ quyền đại diện ngay tại chỗ, thậm chí có người còn bị anh ta chửi bới vỗ mặt. Tóm lại, anh ta luôn nhấn mạnh những luật sư đó không đủ trình độ, anh ta cần một luật sư có thể đảm bảo sẽ minh oan được cho mình, vấn đề là trong Luật luật sư và những quy định pháp luật có liên quan về nghề luật sư đều nghiêm cấm luật sư đưa ra bất kì lời hứa hẹn nào với đương sự. Càng hoang đường hơn nữa, đó là sau khi đổi xoành xoạch một hồi, cuối cùng Hạ Minh Đức quyết định mời lại vị luật sư đầu tiên đã gặp, lí do là sau khi so sánh, anh ta cảm thấy vị luật sư này có trình độ khá hơn cả, có thể tin được. Nhưng sau tất cả những việc này, Diệp Hi bắt đầu hoài nghi, có lẽ toàn bộ màn kịch này đều là do vị luật sư kia đạo diễn.

Đây là một vụ án cướp của giết người hàng loạt vô cùng chấn động, thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Trên thực tế, có rất nhiều luật sư muốn tham gia bào chữa cho Hạ Minh Đức, thậm chí có người còn chủ động tìm gặp em gái anh ta, đề nghị được bào chữa miễn phí. Sau khi màn kịch đổi luật sư được tung ra, vụ án lại càng trở nên nổi tiếng trong giới luật sư thành phố Cổ Đô. Vậy nên, hành động của Ban Chuyên án càng phải hết sức thận trọng, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, chắc chắn sẽ bị cả giới pháp luật lẫn dư luận xã hội đập cho tơi tả, có lẽ đây cũng chính là mục đích thực sự ẩn náu phía sau màn kịch đổi luật sư. Có điều, việc này cũng đã cảnh tỉnh Diệp Hi, nhất định không được để xảy ra dù một chút sai lầm trong quá trình điều tra phá án, tránh để luật sư nắm được sơ hở, gây ảnh hưởng đến phán quyết cuối cùng trước tòa.

Trước tình hình này, Diệp Hi, Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc liền tổ chức cuộc họp khẩn, cả ba người đều cho rằng, cần phải khai thác hiệu quả các bằng chứng hiện có để ứng phó với sự thay đổi của cục diện.

“Chỉ dựa vào vụ tai nạn của Hạ Tuyết để xác lập toàn bộ các mối quan hệ nhân quả của vụ án, liệu có chủ quan quá không?” Khang Tiểu Bắc lo lắng hỏi.

“Đúng là hơi thiếu sức thuyết phục, dù sao thì người trực tiếp gây ra tai nạn vẫn bình yên vô sự.” Diệp Hi gật đầu nói, “Cho dù chúng ta có xuất phát từ góc độ của hồ sơ tội phạm để chỉ ra rằng, Hạ Minh Đức muốn giữ anh ta lại đến sau cùng mới giết, nhưng đó chỉ đơn thuần là suy đoán mà thôi, chuyện chưa xảy ra thì không thể nói chắc được!”

“Còn về hung khí, lí do của Hạ Minh Đức thoạt nghe thì đúng là quá khiên cưỡng, nhưng ngẫm lại, xét theo nghề nghiệp của anh ta, cũng có độ hợp lí nhất định.” Khang Tiểu Bắc tiếp lời.

“Cũng có lí, chí ít thì tình huống mà Hạ Minh Đức nói vẫn có khả năng xảy ra, nhất là tang vật không phải được tìm thấy trong nhà nghi phạm.” Diệp Hi gật đầu thừa nhận, “Xem ra, chứng cứ của vụ này vẫn cần được tiếp tục hoàn thiện.”

“Vậy thì hãy bắt đầu từ vật chứng.” Hàn Ấn nãy giờ im lặng chợt lên tiếng đề nghị, “Hãy tìm kiếm rộng rãi nguồn gốc của chiếc túi du lịch, con dao găm và sợi dây thừng. Nếu tìm được người bán, hãy hỏi xem có nhận ra Hạ Minh Đức không. Đồng thời thẩm vấn người thân và bạn bè của anh ta, để xem có ai từng nhìn thấy anh ta sử dụng chiếc túi đó hay không.”

“Hướng điều tra thì đúng đấy…” Khang Tiểu Bắc ngần ngừ một lát rồi ấp úng nói, “Nhưng nếu không điều tra ra được thì sao? Liệu chúng ta có bắt nhầm người không nhỉ?”

Phải rồi! Dường như cả Hàn Ấn và Diệp Hi đều chưa nghĩ đến khả năng này. Hai người đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng chau mày một lượt…

---❊ ❖ ❊---

2 giờ rưỡi sáng ngày 31 tháng 7, Hạ Minh Đức vẫn bị nhốt trong phòng tạm giam, thì lại xảy ra một vụ án giết người cướp của nữa.

Nếu như vẫn cùng một chuỗi, thì đây đã là vụ án thứ sáu rồi, nạn nhân là một nam thanh niên, tử vong vào khoảng nửa tiếng đồng hồ trước đó, địa điểm là trong phòng bao của vũ trường.

Trên cửa phòng đề số 4, trong phòng bừa bộn ngổn ngang, chai rượu, đầu mẩu thuốc lá, đĩa đựng hoa quả… vứt tung toé đầy đất. Nạn nhân nằm ngửa trên ghế sofa, trên cổ đầm đìa máu. Mặt tường phía trên lưng tựa ghế vẽ nguệch ngoạc một bộ mặt đỏ chót, lông mày nhíu hình chữ bát, miệng tròn như chữ O, hai bên khoé miệng còn vẽ thêm mấy chấm nhỏ, có vẻ như hung thủ muốn thể hiện biểu cảm ‘khóc’, hoặc là ‘nôn oẹ’, hoặc là ‘chảy nước miếng’.

Hàn Ấn nhìn quanh căn phòng một lượt, cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở hình vẽ đẫm máu trên tường, trong lòng chợt âm thầm dấy lên một mối lo âu: Có vẻ không giống bắt chước gây án, nét vẽ đơn giản sơ sài, biểu cảm của bộ mặt lại thay đổi, xét về mặt logic thì rất giống các vụ án trước đây. Nếu là bắt chước, có lẽ biểu cảm của hình vẽ phải giống với một bộ mặt đã xuất hiện trước đó mới đúng.

Quả nhiên, bên pháp y cho biết, giống hệt như các vụ án trước đó, nạn nhân trước tiên bị siết cổ bằng dây thừng cho đến chết, sau đó bị cứa ngang cổ họng, hình được vẽ bằng máu, còn có phải máu của nạn nhân hay không, phải đợi kết quả giám định. Nhân viên khám nghiệm hiện trường cũng phản ánh, nạn nhân bị cướp hết đồ vật giá trị trên người, cũng không tìm thấy giấy tờ tùy thân…

Sau khi Hàn Ấn trao đổi với bên pháp y không lâu, Khang Tiểu Bắc từ bên ngoài đi vào, chỉ vào nạn nhân nói. “Người gọi điện báo cảnh sát là nhân viên phục vụ ở trong phòng. Anh ta cho biết tối qua nạn nhân cùng một đám bạn nhậu nhẹt ở đây, nhưng khi anh ta bước vào, thì thấy chỉ còn một mình nạn nhân nằm đây, em đoán nạn nhân uống say nên bị vứt lại, rồi hung thủ thừa cơ gây án. Mặt khác, ở các cửa ra vào và sảnh sàn nhảy đều có camera, em vừa kiểm tra một lượt, chỗ sàn nhảy tối quá nên hình ảnh không nhìn rõ mặt, còn camera ở cửa ra vào liệu có ghi lại được hình ảnh của hung thủ hay không, cũng không lạc quan cho lắm. Vũ trường còn có cửa sau không lắp camera, khách có thể ra vào tự do, nếu em là hung thủ, cũng sẽ đi theo cửa sau. Toàn bộ dữ liệu hình ảnh em đã copy lại để mang về nghiên cứu tiếp!”

“Có ai nhìn thấy đối tượng khả nghi không?” Hàn Ấn hỏi.

“Em đã hỏi mấy nhân viên phục vụ, họ đều nói tối hôm qua khách đông quá nên không để ý.” Khang Tiểu Bắc nói.

“Có hỏi khách không?” Hàn Ấn lại hỏi.

“Khách đã bỏ về gần hết, những người ở lại đều say khướt không biết trời trăng gì nữa, nói chung là không có hi vọng.” Khang Tiểu Bắc khẽ lắc đầu.

“Tôi đã hỏi người quản lí quán bar, ông ta nói nạn nhân là khách quen, thường tới đây cùng cả đám bạn, trông có vẻ rất lắm tiền, nhưng lai lịch cụ thể ra sao thì không rõ lắm.” Diệp Hi cũng đi theo Khang Tiểu Bắc vào trong phòng. “Người quản lí cho biết có quen một người trong số họ, đã gọi điện rồi, người kia nói sẽ tới ngay.”

“Cho dù nạn nhân là ai, thì chí ít với những thông tin đã biết, đủ để cho thấy là thuộc cùng một loại hình với các nạn nhân trước đó.” Khang Tiểu Bắc rầu rĩ nói, “Không khéo lại bắt nhầm người thật cũng nên.”

“Chúng ta gặp rắc rối rồi!” Hàn Ấn nặn ra một nụ cười gượng gạo.

“Vâng, cũng bởi các hãng truyền thông đua nhau đưa tin rầm rộ về vụ án, nên đúng là có một vài chi tiết bị rò rỉ ra ngoài. Tuy nhiên, người ngoài kiểu gì cũng không thể am hiểu tường tận về vụ án vậy được, và cũng rất khó bắt chước giống được như vậy.” Diệp Hi cũng gượng cười, rồi lập tức đổi giọng, “Trừ phi là người trong nội bộ của chúng ta, hoặc Hạ Minh Đức còn có đồng bọn khác?”

“Nếu chúng ta nhận định Hạ Minh Đức chính là hung thủ, vậy thì chỉ có thể suy xét theo hai hướng này!” Hàn Ấn thở dài nói.

---❊ ❖ ❊---

Sau khi quay trở về phân đội, các thông tin cụ thể lần lượt được báo về.

Máu dùng để vẽ hình chính là máu của nạn nhân, cũng theo cách dùng áo của nạn nhân chấm máu để vẽ, vật dùng để siết cổ cũng là dây thừng, hình thù vết hằn để lại trên cổ nạn nhân cũng giống đến đáng kinh ngạc, có thể khẳng định sợi dây đó có cùng kích thước và chủng loại với sợi thòng lọng tìm thấy trong xe của Hạ Minh Đức. Nạn nhân là con nhà giàu có, năm nay 20 tuổi, không có nghề nghiệp, thường lui tới các tụ điểm ăn chơi về đêm, li kì hơn nữa là người này cũng quen biết các nạn nhân trong chuỗi vụ án trước đó, chỉ có điều đã lâu lắm họ không tụ tập với nhau. Camera có vẻ như đã chộp được hình bóng của hung thủ: Khoảng 1 giờ rưỡi sáng, cửa phòng số 4 bị đẩy mở, một bóng đen lách vào rất nhanh, khoảng năm phút sau, cửa lại mở, một bóng đen lao vụt ra ngoài… Nhưng do góc độ và bóng tối nên không nhìn rõ mặt đối tượng, phán đoán qua vóc dáng, có vẻ là đàn ông, cao khoảng 1m78.

Chiếc túi du lịch và con dao găm tìm được lúc đầu có vẻ đều là hàng chợ, sợi dây thừng dùng làm thòng lọng đã điều tra ra được, là sản phẩm của một nhà xưởng địa phương, nhưng do được tiêu thụ rộng rãi trên thị trường nên khó lòng truy tìm được người bán. Công tác điều tra vật chứng tiến triển không thuận lợi, lại thình lình xảy ra một vụ án giống hệt, không thể không nói là rất có lợi cho Hạ Minh Đức. Luật sư của anh ta lập tức có phản ứng, đề nghị phía cảnh sát phải trả tự do cho thân chủ của mình, cho nên dù Hàn Ấn và Diệp Hi rất không cam lòng, vẫn muốn tiếp tục điều tra xem anh ta có đồng bọn hay không, thì thời gian dành cho họ cũng không còn nhiều nữa.

Ngoài ra, như phân tích tại hiện trường gây án, vẫn còn một hướng điều tra khác, đó chính là người trong nội bộ cảnh sát bắt chước gây án. Tuy nhiên, hướng điều tra này có lẽ khó lòng triển khai rầm rộ, bởi vì không chỉ ảnh hưởng đến tinh thần ‘phe mình’, mà còn dễ khiến dư luận chỉ trích, vả lại cũng chưa biết phải bắt đầu điều tra từ đâu. Giống như trong lần phá án hai năm về trước, Hàn Ấn đưa ra cho Diệp Hi một hướng tư duy: Nếu là người trong nội bộ gây án, thì động cơ chỉ có một: lợi dụng ưu thế nắm rõ nội tình vụ án để trả thù những kẻ mình căm hận, sau đó đổ tội cho ‘hung thủ thật sự’, cũng là gián tiếp giúp Hạ Minh Đức, nhưng lại gây nhiễu hoàn toàn phương hướng điều tra. Đương nhiên, anh ta sẽ không bận tâm đến điều này.

Vậy thì, nếu trong nội bộ Sở Công an có người nào đó có mối liên quan đến nạn nhân thứ sáu và các mối quan hệ xã hội của nạn nhân, thì rất có khả năng chính là người đó đang bắt chước gây án.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »