Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33253 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 3
nhìn lại vụ án

❊ ❊ ❊

Nhà máy cơ khí Sao Đỏ thành phố Phượng Sơn được thành lập từ khi nhà nước Trung Quốc mới ra đời, đồng thời với đó, khu đất trống nằm cách nhà máy không xa về phía bắc được quy hoạch thành khu nhà ở phúc lợi dành cho công nhân viên. Từng dãy nhà gạch đỏ hai hoặc ba tầng theo nhau mọc lên, hình thành những ngõ phố ngang dọc đan xen, cái tên ‘ngõ Sao Đỏ’ cũng được hình thành từ đó.

Thấm thoắt đã hơn nửa thế kỉ trôi qua, huyện Phượng Sơn đã trở thành thành phố. Nhà máy Cơ khí Sao Đỏ bị sáp nhập và di dời, toàn xã hội thay đổi như lột xác. Tuy nhiên do vô số vấn đề mang tính lịch sử nên ngõ Sao Đỏ chưa từng bị phá dỡ di dời, nằm giữa vòng vây của các tòa nhà cao tầng tua tủa, trông nơi này lại càng giống một khu ổ chuột nghèo xơ xác.

Đi dọc theo ngõ hẻm, Đỗ Anh Hùng cảm thấy vừa thân thuộc lại vừa xa lạ. Mùi xú uế nồng nặc khắp nơi, không khí sặc mùi hôi nước cống, những khu nhà tầng đỏ rực năm xưa đã không còn có thể nhận ra hình hài vốn có, trên tường dán chẳng chịt đủ các thể loại quảng cáo, trông nhem nhuốc hết sức. Các công trình cơi nới trái phép chiếm hết hai bên hè phố, khiến lòng ngõ càng trở nên chật chội, hỗn loạn. Hầu hết các hộ dân trước đây đều đã chuyển đi, số còn lại hoặc đã có tuổi, hoặc quá nghèo không đủ sức mua nhà mới, chỉ vài người là Đỗ Anh Hùng còn thấy quen mặt dù không nhớ nổi tên, còn lại đa phần là những gương mặt xa lạ của người nơi khác tới đây thuê trọ mưu sinh.

Vốn dĩ Đỗ Anh Hùng định tới thăm ông Thường trước, nhưng Vương Côn nói, giờ này chắc ông đang bán kem ngoài phố, thế là hai người lập tức bắt tay vào việc: Phục dựng quá trình gây án tại hiện trường, thử tìm kiếm manh mối bị bỏ sót.

Địa điểm gây án là con ngõ chạy theo hướng Nam Bắc trên phố Bắc của ngõ Sao Đỏ. Nghi phạm Thường An sống trong khu nhà ba tầng nằm gần đầu ngõ ở phía Đông của khu vực này, còn nạn nhân Triệu Tiểu Lan sống ở nhà thuê bên trong con ngõ, cách đó chừng sáu bảy chục mét.

Dữ liệu hồ sơ vụ án cho thấy: Hiện trường gây án ban đầu nằm cách nhà Thường An chừng 10 mét về phía Nam, hung thủ từ phía sau siết cổ nạn nhân, sau đó kéo lê nạn nhân hơn hai chục mét, đến bên nắp cống ở đầu ngõ, cạy mở nắp cống rồi ném nạn nhân xuống đó, xong việc thì vội vã rời khỏi hiện trường. Tình tiết vụ án về cơ bản là như vậy, quá trình gây án không hề phức tạp, thời gian diễn ra cũng tương đối ngắn, nhưng trong đó vẫn còn có một điểm đáng để nghiên cứu: hành vi ‘ném xác xuống cống’ phản ánh một trạng thái tâm lí như thế nào?

Lúc này, Đỗ Anh Hùng và Vương Côn đang ngồi xổm bên cạnh miệng cống ở đầu ngõ, lại bẩy nắp cống lên lần nữa rồi quan sát phía dưới. Lòng cống sâu chừng ba mét, càng xuống dưới càng mở rộng, đáy cống vuông vức, mỗi cạnh dài chừng 2 mét, dưới lòng cống có ít rác rưởi và nước thải, trên tường có gắn gờ thang để leo lên leo xuống.

“Theo cậu, tại sao hung thủ lại ném xác xuống cống?” Đỗ Anh Hùng ngẩng đầu nhìn ra phía xa, lần theo quãng đường hung thủ đã kéo xác đến đây.

“Có gì đáng để băn khoăn kia chứ?” Vương Côn thờ ơ đáp, “Tất nhiên là để phi tang cái xác rồi!”

“Có nghĩa là, mục đích cuối cùng của hung thủ chính là muốn kéo dài thời gian tối đa có thể, gây khó khăn cho công tác điều tra của cảnh sát để giảm thiểu rủi ro bị bắt, đúng không?” Đỗ Anh Hùng bất chợt đổi giọng, “Đó chỉ là suy đoán của người có tư duy bình thường. Nếu xét về mức độ rủi ro, thì quá trình hung thủ kéo lê nạn nhân trên đường sẽ càng có nhiều rủi ro hơn, vả lại ở đầu ngõ, tầm nhìn rộng hơn, dễ bị người ta phát giác. Huống hồ sau khi vứt xác, hung thủ lại không hề đậy nắp cống lại như cũ, nên mục đích phi tang ở đây hoàn toàn chưa đạt được.”

“Ồ…” Vương Côn mấp máy miệng mấy cái rồi nói, “Phía trung đội cho rằng, có lẽ đúng lúc đó có người đi ngang qua, khiến hung thủ hốt hoảng tháo chạy nên không kịp đậy nắp cống lại.”

“Chỗ các cậu đã đi điều tra tìm hiểu suốt hơn hai tháng rồi, lấy lời khai của hầu khắp các nhân chứng tiềm ẩn trong ngõ Sao Đỏ này, nhưng chưa phát hiện ra nhân chứng nào như vậy cả, có đúng vậy không?” Đỗ Anh Hùng phản bác.

“Cũng phải!” Vương Côn gật đầu thừa nhận, “Vốn dĩ khu vực này thường xuyên có nhiều người qua lại, nhưng tối hôm đó trời mưa to quá, không ai ra đường, nếu không thì hung thủ tuyệt đối không thể gây án trót lọt như vậy được. Ý cậu thế nào?”

“Có lẽ ý đồ của hắn là muốn phơi lộ thi thể, muốn để cho tất cả mọi người chứng kiến bộ dạng thảm hại của nạn nhân.” Đỗ Anh Hùng khẽ chau mày, ngồi thừ ra một lát như đang suy ngắm điều gì đó, rồi nói tiếp, “Nếu hành vi này là một hành vi đánh dấu, thì Thường An sẽ có hi vọng.”

“Gì cơ? Hành vi đánh dấu nghĩa là gì? Nó có thể phủ định kết luận của phía trung đội sao?” Rõ ràng Vương Côn lấy làm lạ lẫm với thuật ngữ này, vội vã hỏi dồn.

“Thôi, chưa nói đến chuyện này vội, chúng ta đi tìm ông Thường đi.” Đỗ Anh Hùng đắn đo một lát rồi chuyển để tài. Đây mới chỉ là phán đoán sơ bộ, còn phải kết hợp toàn bộ các tình tiết vụ án để xem xét, cho nên anh không muốn gieo niềm hi vọng vô nghĩa cho Vương Côn vào lúc này.

---❊ ❖ ❊---

Trường mầm non Ánh Dương là trường mẫu giáo tư thục lớn nhất trên khu phố Lâm Hà. Cứ đến giờ tan học, các cụ ông cụ bà bán hàng rong lại kéo đến đứng đầy trên vỉa hè trước cổng trường, trật tự đô thị đã tới dẹp nhiều lần, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Người lớn tuổi nhất trong hàng ngũ bán hàng rong chính là ông Thường, mái tóc đã bạc trắng, thân hình gầy yếu hơn trước, lưng cũng còng gập xuống, trông ông lúc này bé nhỏ hơn nhiều so với trong kí ức của Đỗ Anh Hùng.

Lúc này, ông Thường đang bận rộn túi bụi với đám trẻ con đứng lau nhau xung quanh. Đôi bàn tay đầy chai sạn đang run rẩy quấn từng chiếc kem bông, tuy vẫn tươi cười đấy, nhưng trong ánh mắt không giấu nổi vẻ mệt mỏi chán chường. Đỗ Anh Hùng ngồi trong xe ở bên kia đường nhìn sang, không khỏi xót xa thương cảm, đang định xuống xe chạy sang chào, bỗng nghe thấy tiếng quát tháo om sòm vang lên từ phía đám đông…

“Ăn đi, ăn đi, ăn cho chết luôn đi! Có ngon lành gì cho cam? Bẩn kinh người, con không thấy ông ấy áo quần thì bẩn thỉu, tay thì đen sì, thế mà cũng dám ăn à? Ăn thứ này vào không đi ngoài mới lạ, mẹ nói có nghe không hả… Này, ông già kia, cầm ngay cái thứ giẻ rách này về cho tôi…”

“Ơ, cái chị này làm sao thế? Tại con chị cứ nằng nặc đòi ăn kem bông mà chị không mua, ông ấy tốt bụng mới tặng cho thằng bé một cái, chị không cảm ơn thì thôi, sao lại chửi mắng người ta, lại còn vứt kem xuống đất nữa!”

“Phải đấy, trông ăn mặc thì sang chảnh thế kia, mà cư xử chẳng ra làm sao!”

“Làm mẹ mà vô văn hoá như chị thì dạy con kiểu gì?”

“Tôi đang dạy con tôi, các người chõ vào làm gì?”

Sau một tiếng quát át cả tiếng đám đông đang nhao nhao, một phụ nữ trẻ ăn mặc diêm dúa lao ra khỏi đám người, tay kéo theo cậu con trai, hùng hổ chui vào một chiếc xe hơi sang trọng đậu ở ven đường, lập tức nổ máy. Còn ông Thường đứng ngày ra tại chỗ, mắt nhìn trận trận chiếc kem bông dưới đất, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng. Lát sau, ông chớp chớp mắt, gắng nhếch miệng nặn ra một nụ cười để giấu đi vẻ ngượng ngùng, rồi lại cúi đầu tiếp tục cuộn kem bông…

Chứng kiến sự việc bất ngờ này, Vương Côn nổi giận dùng dùng, buột ra một tiếng chửi thề, toan xô cửa nhảy xuống xe, nhưng bị Đỗ Anh Hùng kéo lại. Anh biết, gặp gỡ trong lúc này chỉ khiến ông Thường tổn thương thêm, mà anh cũng càng khó xử.

Vương Côn mặt đỏ phừng phừng, hậm hực nổ máy, vừa lái đi được một đoạn, thình lình đạp mạnh chân phanh, giọng nói tràn đầy phẫn nộ: “Ba này, hồ sơ cậu đã xem rồi, anh Thường cậu đã gặp rồi, hiện trường cũng đã tới rồi, cậu đừng có chơi trò bí hiểm nữa, cứ nói thẳng ra đi, vụ án này cậu có làm được hay không? Anh Thường có hi vọng được cứu hay không?”

“Cậu bình tĩnh đã nào!” Giọng Vương Côn hết sức gay gắt, rõ ràng cảnh ngộ của ông Thường đã khiến anh ta vô cùng đau xót, cho nên Đỗ Anh Hùng cũng không muốn tranh luận với anh ta, mà trầm ngâm một lát, anh nói, “Xét về tổng thể, đơn vị các cậu điều tra vụ án này cũng coi như có chứng cứ rõ ràng, nhưng việc điều tra bối cảnh của nạn nhân thực sự còn quá chung chung. Tất nhiên, có lẽ bởi nghi phạm bị bắt về quy án quá sớm, động cơ gây án và chứng cứ lại tương đối rõ ràng, cho nên trung đội chưa chú ý đầy đủ vấn đề này. Về phía nạn nhân vẫn có những điểm đáng ngờ cần phải tiếp tục tìm hiểu. Theo như kết quả khám nghiệm tử thi, trong máu của Triệu Tiểu Lan có chứa một lượng cồn nhất định, mà lúc ở trại tạm giam, anh Thường cũng nói, tối hôm đó khi gặp Triệu Tiểu Lan, cảm thấy tâm trạng của cô ta không được tốt, còn ngửi thấy trong miệng có mùi rượu, đồng thời đặc biệt nhấn mạnh, Triệu Tiểu Lan thường ngày không bao giờ uống rượu…”

“Cậu nói đúng đấy, vụ án mới xảy ra vài hôm thì đội của tớ đã xác nhận anh Thường là hung thủ, nên cũng không đi sâu tìm hiểu về Triệu Tiểu Lan nữa. Nhưng cô ta uống rượu trước khi chết thì có liên quan gì đến vụ án này?” Vương Côn ngắt lời anh, thẳng thắn thừa nhận.

“Tất nhiên là có.” Đỗ Anh Hùng nói, “Triệu Tiểu Lan uống rượu trước khi chết, tức là có thêm một khả năng bị hại. Cô ta đã uống rượu ở đâu? Tại sao cô ta không bao giờ uống rượu mà tối hôm đó lại uống rượu? Còn nữa, cô ta uống rượu với ai? Mối quan hệ giữa họ là như thế nào? Có liên quan về lợi ích hay không? Có vướng mắc về tình cảm hay không? Người uống rượu với cô ta có động cơ giết người hay không?”

“Tớ hiểu rồi, cậu muốn bắt tay từ điểm này để lật lại vụ án của anh Thường phải không?” Vương Còn vỗ mạnh xuống vô lăng, tâm trạng lập tức trở nên phấn chấn, lại gặng hỏi, “Phải rồi, có phải cậu cũng nghi ngờ về cách hung thủ ném xác? Hành vi đánh dấu cậu nói lúc nãy, nghĩa là gì vậy?”

“Chuyện này tớ vẫn chưa nghĩ được thấu đáo, cậu cho tớ thêm chút thời gian, còn phải tổng hợp toàn bộ chứng cứ và tình tiết mới có thể đưa ra đáp án chính xác được.” Đỗ Anh Hùng thành thực nói.

Đỗ Anh Hùng ngoài miệng nói vậy, nhưng thực ra, trong lòng anh đã có chủ ý rồi. Cũng bởi cảnh ngộ đáng thương của ông Thường khi nãy đã khiến anh hết sức đau lòng, anh quyết định đánh cược một phen: Lựa chọn tin tưởng anh Thường vô tội, và dốc hết mọi khả năng có thể để minh oan cho anh. Nhưng vấn đề là ở chỗ, anh thân cô thế cô, lại không được quyền điều tra công khai, nếu chỉ có thể âm thầm cùng Vương Côn lần tìm manh mối, e rằng rất khó thu được kết quả trong thời gian ngắn, cho nên anh vẫn muốn nhờ đến mối quan hệ của Cố Phi Phi để anh có thể chính thức tham gia công tác điều tra vụ án, đương nhiên, cách lí tưởng nhất vẫn là gọi cả Nhóm Hỗ trợ đến đây.

---❊ ❖ ❊---

Cố Phi Phi hiện nay tuy đã hiền hòa hơn trước rất nhiều, nhưng cá tính ngay thẳng và tỉnh táo của cô vẫn không mảy may thay đổi. Cô là người cực kì nguyên tắc, cũng có nghĩa là về vụ việc này, thái độ của cô rất dứt khoát: Phía Sở Công an thành phố Phượng Sơn đã có kết luận về vụ án này, hơn nữa mức độ nghiêm trọng của vụ án cũng chưa đến mức phải huy động lực lượng của Cục. Huống hồ phía Phượng Sơn cũng không hề đưa ra đề nghị hỗ trợ phá án, nên cả hai nguyện vọng của Đỗ Anh Hùng đều bị Cố Phi Phi gạt phăng.

Đương nhiên, với tư cách là một đội nhóm, một đội nhóm có thể phó thác tính mạng cho nhau, khi có bất cứ thành viên nào trong đội nhóm cần giúp đỡ, cho dù sự việc có khó khăn đến mấy, những người còn lại cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ tuy không thể tới Phượng Sơn, nhưng họ có thể giúp đỡ từ xa cho Đỗ Anh Hùng. Không chỉ có vậy, Cố Phi Phi còn muốn nhờ Hàn Ấn tới Phượng Sơn một chuyến. Hàn Ấn không thuộc biên chế của Nhóm Hỗ trợ, nên hành động cũng tự do hơn, nhưng không biết liệu Hàn Ấn có sắp xếp thời gian để đi được hay không, nên tạm thời cô vẫn chưa tiết lộ tin này với Đỗ Anh Hùng.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »