Sau khi đã ăn tối và trao đổi xong với phân đội trưởng Trương, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng quay về phòng họp nhỏ. Lúc này, hai ‘nữ tướng’ đang ngồi đố miệt mài nghiên cứu hồ sơ, bốn người bèn trao đổi với nhau những thông tin phía mình đã nắm bắt được. Sau đó, Hàn Ấn bảo ba người quay về nghỉ ngơi trước, anh dự định sẽ thức suốt đêm nay để chinh lí cho rõ ràng về mối quan hệ chồng chéo phức tạp giữa các vụ án trước sau, nhưng mọi người đều tỏ ý muốn cùng ở lại, nên Hàn Ấn cũng không miễn cưỡng. Biết đâu tập trung trí tuệ số đông lại có thể bật ra được một vài ý tưởng hữu ích.
Nhìn vào tình hình trước mắt, có thể thấy rằng dù là mối nghi ngờ của Cảnh Hạo hay là cách giải thích của phân đội trưởng Trương, cũng đều chỉ là những lời phiến diện đại diện cho lập trường của mỗi người. Hàn Ấn bảo Ngải Tiểu Mĩ mở lại các đoạn video thẩm vấn, cho mọi người cùng nghe thử xem Vu Tác Quốc đã trình bày ra sao.
Rất nhanh chóng, trên màn hình máy chiếu của phòng họp đã xuất hiện hình ảnh của Vu Tác Quốc trong cuộc hỏi cung lần đầu…
“Tổng cộng giết người mấy lần?” Người thẩm vấn hỏi.
“Ba lần,” Vu Tác Quốc đáp.
“Thời gian, địa điểm?” Người thẩm vấn hỏi.
“Ngày 19 tháng 3, số nhà 401 đơn nguyên 3 tòa nhà 85 khu Hân Lạc 2. Ngày 25 tháng 4…” Vu Tác Quốc đáp.
“Là ba người này phải không?” Người thẩm vấn lần lượt bày ra ảnh chụp nạn nhân tại hiện trường vụ án.
“Đúng rồi.” Vu Tác Quốc cúi đầu đưa mắt liếc qua một lượt, nhanh chóng xác nhận.
“Trước đây có quen biết họ không?” Người thẩm vấn hỏi.
“Không quen.” Vu Tác Quốc đáp.
“Họ không quen anh, sao lại để cho anh vào nhà?” Người thẩm vấn hỏi.
“Thường thì đầu tiên tôi sẽ gõ cửa, nếu không có ai trả lời, tôi sẽ cạy khoá vào lấy trộm đồ. Nếu trong nhà có người ra mở cửa, tôi sẽ bảo là tôi đi thu mua phế liệu với giá cao,” Vu Tác Quốc đáp.
“Lấy trộm những gì?” Người thẩm vấn hỏi.
“Tất… tất lụa.” Vu Tác Quốc ấp úng đáp.
“Chỉ là tất lụa thôi sao?” Người thẩm vấn hỏi.
“Vâng, tôi thích… thích sưu tầm tất lụa mà phụ nữ từng đi.” Vu Tác Quốc tiếp tục lắp bắp.
“Ăn trộm mấy lấn rồi?” Người thẩm vấn hỏi.
“Rất nhiều lần, không nhớ rõ,” Vu Tác Quốc đáp.
“Cứ từ từ nhớ lại, thời gian, địa điểm, có thể nhớ được lần nào thì kể ra lấn ấy.” Người thẩm vấn nói.
“Vâng, lần gần đây nhất là kì nghỉ lễ 1 tháng 5 năm nay, là nhà đối diện nhà tôi, nghe nói cả nhà đi du lịch, tôi liền cạy cửa vào nhà lấy trộm tất lụa. Trước nữa là đầu tháng 3, hình như là tòa nhà số 2 khu 5 thì phải…” Vu Tác Quốc đáp.
“Nếu như chỉ muốn lấy trộm tất lụa, tại sao lại còn giết người ?” Người thẩm vấn hỏi.
“Ba người đó lúc ấy đều đi tất lụa dài, tôi bị kích thích mạnh, tôi đòi họ bán cho tôi, nhưng họ không chịu. Tôi mới điên lên rồi cưỡng hiếp họ, xong việc lại sợ bị lộ nên đã bóp cổ giết chết họ!” Vu Tác Quốc đáp.
“Hãy kể lại chi tiết về quá trình.” Người thẩm vấn nói.
“Đều giống nhau cả. Đầu tiên là đấm lia lịa vào mặt cho đến khi chết ngất đi, rồi cởi hết quần áo làm chuyện đó, làm xong thì lấy tất lụa siết cổ cho đến chết, sau đó thắt thành cái nơ trên cổ,” Vu Tác Quốc đáp.
“Anh khẳng định lúc đó họ đều đi tất lụa chứ? Đều bị anh siết cổ bằng tất lụa đến chết?” Người thẩm vấn hỏi.
“Tất nhiên, à, có một người thì siết cổ bằng dây thắt lưng áo ngủ,” Vu Tác Quốc đáp.
“Người nào?”
“Người… người đầu tiên.” Vu Tác Quốc trả lời.
“Anh hãy nhìn cho rõ, chân của người này không mang tất.” Người thẩm vấn chỉ vào ảnh chụp hiện trường của nạn nhân đầu tiên.
“À… tất lụa dưới chân, tôi đã lấy đi rồi.” Vu Tác Quốc ngập ngừng đáp.
“Mang đi đâu?” Người thẩm vấn hỏi.
“Ờ… mang đốt rồi. Lần đầu tiên giết người, sau đó rất sợ hãi, không dám giữ lại.” Vu Tác Quốc chậm chạp đáp.
“Tại sao anh lại không lấy tất lụa của hai nạn nhân sau đó?” Người thẩm vấn hỏi.
“Tôi cảm thấy buộc tất lụa quanh cổ họ kích thích hơn.” Câu trả lời của Vu Tác Quốc lần này rất dứt khoát.
“Tại sao anh lại buộc dây thắt lưng và tất lụa thành nơ bướm?” Người thẩm vấn hỏi.
“Vì nó đẹp, thắt tất lụa thành hình cái nơ, cảm giác họ giống như món quà dành sẵn cho tôi vậy?” Vu Tác Quốc đáp.
“Sao anh lại biết thắt nơ?” Người thẩm vấn hỏi.
“Lúc rảnh lướt web trông thấy,” Vu Tác Quốc đáp.
“Sao lần giết người thứ ba lại trực tiếp cậy cửa vào nhà?” Người thẩm vấn hỏi.
“Tôi có gõ cửa trước, có lẽ bà ấy đi vệ sinh hay ngủ trưa nên không nghe thấy, tôi cứ tưởng trong nhà không có ai mới cạy cửa vào, đến khi vào nhà rồi mới biết là có người?” Vu Tác Quốc đáp.
“Hai lần đầu, sau khi cưỡng hiếp nạn nhân xong, anh đã thu dọn thế nào?” Người thẩm vấn hỏi.
“Thì phóng cái ấy vào tờ báo rồi mang đi,” Vu Tác Quốc đáp.
“Tại sao lần cuối cùng lại để lại tinh dịch và dấu vân tay?” Người thẩm vấn hỏi.
“Hôm đó tôi hưng phấn quá, nên sau đó phát bệnh, khi tỉnh dậy, tôi không được tỉnh táo cho lắm, nên cứ thế bỏ chạy luôn,” Vu Tác Quốc đáp.
“Tại sao lại muốn ra đầu thú?” Người thẩm vấn hỏi.
“Nghe nói cảnh sát sẽ xét nghiệm dấu vân tay và cả cái DA gì đó của toàn bộ đàn ông trong khu chúng tôi, tôi nghĩ lần này không thể trốn thoát được, thôi thi cứ mạnh dạn đi, thế là ra tự thú!” Vu Tác Quốc đáp.
Xem xong toàn bộ đoạn video thẩm vấn, đã gần nửa đêm, không biết từ khi nào, ngoài cửa sổ đã đổ mưa rả rích, không khí se se lạnh lùa vào qua khe cửa sổ khép hờ, từ từ xua tan cái nóng nực trong phòng. Hàn Ấn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, đưa tay đẩy gọng kính đen phong cách retro trên sống mũi, ánh mắt trống trải, nhìn sâu vào màn mưa vô tận, chìm trong suy tư mải miết.
Ba người còn lại ngồi quanh bàn họp, cũng bắt đầu thảo luận sôi nổi.
Đỗ Anh Hùng chau mày, chép miệng nói, “Cảm giác có chút vấn đề, trường hợp của Vu Tác Quốc vẫn chưa rõ ràng, không chừng tay Cảnh Hạo kia viết bừa mà lại đúng đấy!”
Ngải Tiểu Mĩ không đồng ý, tiếp lời, “Em thì lại cảm thấy hắn chính là hung thủ, chứng cứ sinh lí và chứng cứ ngầm ấn đều có đủ, cách thức gây án, động cơ gây án đều đã trình bày rất rõ ràng.”
“Anh đã chú ý quan sát, nhìn vào các biểu cảm thoáng qua, đúng là không thấy có dấu hiệu nói dối thật?” Đỗ Anh Hùng chun mũi, miễn cưỡng thừa nhận.
“Đối tượng mắc hội chứng ái vật rất dễ dàng tiếp nhận ám thị tâm lí, có triệu chứng hoang tưởng ảo giác, dần dà, hắn sẽ hoàn toàn chìm đắm và tin tưởng tuyệt đối vào những ảo giác do hắn hoang tưởng ra, kĩ thuật phát hiện nói dối không có mấy tác dụng đối với kiểu người này.” Hàn Ấn đang đứng trầm ngâm bên cửa sổ chợt lên tiếng.
Chứng ái vật : Hay còn gọi là bái vật tình dục, loạn dục đồ vật, chỉ hiện tượng có hưng phấn tình dục đối với một đồ vật hay một bộ phận cơ thể đặc thù nào đó.
“Đam mê tất lụa đích xác là nguồn căn tội lỗi, điều này thì không phải bàn cãi. Những việc như vào phòng trộm cắp, hay cưỡng hiếp giết người, tất cả đều bắt nguồn từ niềm đam mê quá mức của hắn đối với tất lụa. Nhìn vào đoạn video thẩm vấn vừa rồi, mỗi khi nhắc đến tất lụa, trong ánh mắt hắn lại tràn đầy phấn khích và dục vọng, điều đó rất dễ nhận ra.” Cố Phi Phi thuận theo ý của Hàn Ấn nói tiếp, sau đó đưa ra quan điểm có liên quan đến vấn đề bản chất, “Vấn đề này thuộc về hiện tượng tình dục trái ngược, nguyên nhân có lẽ là bởi hắn thiếu thốn mối quan hệ yêu đương bình thường trong một thời gian dài, hay nói cách khác, với hắn, tất lụa có tác dụng chỉ dẫn nhất định, đại diện cho một đối tượng hoang tưởng nào đó, tất nhiên, chắc chắn còn có vấn đề kìm nén tình dục ở tuổi vị thành niên. Ngoài ra, tôi cho rằng chứng động kinh thường xuyên phát tác, cùng việc sử dụng thuốc chữa động kinh vốn đã có rất nhiều tác dụng phụ trong thời gian dài có thể đã khiến hắn mắc phải chứng rối loạn tâm thần mãn tính, đây cũng là một nhân tố quan trọng gây ra sự thay đổi nhân cách ở hắn.”
“Không phải chứ! Nghe hắn nói năng cũng trôi chảy lắm mà.” Đỗ Anh Hùng nhấn mạnh, “Tư duy và phản ứng đều rất ổn, trong lúc gây án cũng có hành vi phản trinh sát nhất định, đâu có giống người mắc bệnh tâm thần?”
Cố Phi Phi bật cười, giải thích, “Không giống như cậu tưởng tượng đâu. Rối loạn tâm thần mãn tính có hai kiểu biểu hiện. Kiểu thứ nhất, là kiểu tâm thần phân liệt mãn tính mà chúng ta thường thấy. Một kiểu nữa, thuộc về khía cạnh tính cách, hay nói cách khác, nhân cách sẽ phát sinh thay đổi. Sự khác biệt giữa hai kiểu này là ở chỗ, người mắc triệu chứng thứ hai có trí thông minh bình thường, cũng có khả năng lên kế hoạch gây án và trốn tránh điều tra, nhưng vì mắc bệnh nên dễ xuất hiện các đặc trưng hành vi như dễ tức giận, nhạy cảm, hoang tưởng, nóng nảy, bạo lực…”
“Nếu là như vậy liệu chúng ta có thể sử dụng các đặc trưng hành vi của hội chứng ái vật để xác nhận xem hung thủ của các vụ án phía trước và phía sau có phải là cùng một người hay không?” Ngải Tiểu Mĩ ngẫm nghĩ một lát rồi đề xuất.
“Cũng ít nhiều có tính khả thi đấy, nhưng vụ án này không đơn giản như vậy.” Hàn Ấn quay lại bên bàn, dường như trong lòng đã có được câu trả lời nào đó, nhặt lấy mấy tấm ảnh tư liệu chụp Vu Tác Quốc trên mặt bàn, cầm trên tay nói, “Ở kiểu người như hắn, niềm đam mê kì quặc và mức độ nhạy cảm đối tất lụa đều vượt xa sức tưởng tượng của người bình thường. Có lẽ chỉ cần nghe người khác nhắc tới hai chữ ‘tất lụa’, đã đủ để khiến hắn ngứa ngáy trong lòng, có thể tưởng tượng được, khi báo chí truyền thông đưa tin ra rả và hàng xóm láng giềng bàn tán xôn xao về chủ đề sát thủ tất lụa điều đó đã kích thích sự chú ý và hưng phấn của hắn mạnh mẽ đến nhường nào. Chắc chắn hắn sẽ tìm mọi cách để thăm dò từng chi tiết trong vụ án của sát thủ tất lụa, lại cộng thêm việc ngày nào hắn cũng lang thang khắp mọi ngóc ngách của khu đô thị để nhặt đồ phế liệu, đương nhiên sẽ cực kì thông thạo môi trường địa lí xung quanh, nên việc hắn biết rõ các tình tiết vụ án cũng không có gì là lạ.”
“Nói như vậy, nghĩa là anh có khuynh hướng cho rằng Vu Tác Quốc là kẻ thế tội?” Từ câu nói chen ngang lúc nãy của Hàn Ấn, Cố Phi Phi đã nhận ra ấn ý của anh, vì vậy lúc này, cô không tỏ ra mấy ngạc nhiên! “Lẽ nào hắn chỉ là một tên trộm vặt, vô tình xông vào tại hiện trường án mạng thứ ba?”
“Rất có khả năng.” Hàn Ấn gật đầu, lại đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi theo thói quen, rồi thử phục dựng hiện trường lúc đó, “Anh tin rằng, mục đích ban đầu của Vu Tác Quốc chỉ là trộm cắp, nhưng sau khi cạy cửa, phát hiện ra bà chủ nhà đã bị sát hại, có lẽ đó cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người phụ nữ loã thể thực sự, cộng thêm chiếc tất lụa thắt nơ trên cổ có một sức hấp dẫn khó cưỡng đối với hắn, hắn không thể kiềm chế được, nên mới thực hiện hành vi thủ dâm ngay tại hiện trường?”
“Phải đấy, em cứ cảm thấy hắn nói năng mạch lạc quá lại hoá ra rất bất thường!” Dường như đã được Hàn Ấn gợi ý, Đỗ Anh Hùng ngẫm nghĩ một thoáng rồi nói, “Khi cung khai về các vụ án, hắn trình bày về địa điểm gây án quá chinh xác, cách dùng từ cũng quá nghiêm túc, không giống như cách nói chuyện bình thường, nghe rất cứng nhắc. So sánh với đó, khi khai báo về các vụ án trộm cắp, mới giống như cách nói năng thật sự của hắn. Em cảm thấy thầy Hàn nói đúng, có lẽ Vu Tác Quốc chỉ là có sự quan tâm đặc biệt tới chuỗi vụ án này mà thôi.”
“Đây quả thực là một điểm bất thường. Ngoài ra. Vu Tác Quốc khai nhận rằng, lần cuối cùng hắn thực hiện hành vi trộm cắp trước khi ra tự thú là vào kì nghỉ lễ 1 tháng 5 năm nay. Cũng có nghĩa là trước đó, hắn đã thực hiện hai vụ cưỡng hiếp giết người, vậy thì hành vi trộm cắp chính là biểu hiện thụt lùi, không phù hợp với đặc điểm phát triển của tâm lí biến thái,” Hàn Ấn tiếp lời Đỗ Anh Hùng. “Nếu như Vu Tác Quốc từ một kẻ đam mê tất lụa nâng cấp thành sát thủ giết người hàng loạt, điều đó cho thấy tâm lí biến thái của hắn đã phát triển đến giai đoạn khá cao, vậy thì hành vi sưu tập, thậm chí là trộm cắp tất lụa đã không còn có thể thỏa mãn được nhu cầu tâm lí của hắn nữa, hắn cần phải liên tục trải nghiệm và thách thức các cấp độ khoái cảm cao hơn, cho dù có thụt lùi cũng tuyệt đối không thể thụt lùi nhanh chóng trong một thời gian ngắn ngủi đến vậy!”
“Vậy thì tại sao lời khai của Vu Tác Quốc đối với tình tiết vụ án về cơ bản vẫn rất hợp lí? Đặc biệt còn đưa ra được chứng cứ ngầm ẩn, hắn thông minh đến vậy thật sao?” Ngải Tiểu Mĩ chau mày hỏi.
“Đây cũng chính là điểm khiến cho vụ án 19.3 trở nên rắc rối khó hiểu, đồng thời cũng là điểm rất vô lí trong toàn bộ sự việc này.” Hàn Ấn khẽ mỉm cười, trong lòng hiểu rõ cô nàng kia đang muốn nói luận chứng của anh vẫn chưa đầy đủ nên tiếp tục bổ sung, “Vu Tác Quốc chưa chắc đã thông minh đến vậy, sở dĩ lời khai của hắn không có sơ hở gì lớn, bởi vì hắn đã căn cứ vào logic tư duy của một kẻ mang hội chứng ái vật để suy đoán về hành vi của hung thủ thực sự, vừa hay điều đó có sự trùng khớp nhất định với các đặc trưng biến thái trong tình tiết vụ án. Cũng như diễn viên khi đóng vai một nhân vật nào đó, nếu như có được vốn sống tương ứng thì diễn xuất của anh ta sẽ trở nên tự nhiên, chân thực và sống động. Đặc biệt là Vu Tác Quốc còn tự đặt mình vào trong vụ án, hòa trộn mật thiết giữa hoang tưởng và thực tế, giữa dối trá và sự thật, đồng thời tin tưởng chắc chắn vào điều đó, nên lại càng khó phân biệt. Thực chất đây cũng là một loại bệnh, được gọi là ‘Rối loạn tâm thần kiểu phạm tội’.”
“Em hiểu rồi,” Đỗ Anh Hùng tiếp tục triển khai theo hướng của Hàn Ấn, “khi Vu Tác Quốc trình bày về cách thức và quá trình trộm cắp, rõ ràng là nói thật. Tại hiện trường gây án có vết nước bọt của hắn, điều đó đã xác thực cho lời khai, vì hưng phấn quá nên phát bệnh. Vậy thì, dựa vào hai điểm có thực này, hắn sẽ dễ dàng giải thích được tại sao vụ án thứ ba lại có sự khác biệt về tình tiết so với hai vụ án trước đó, ví dụ như tại sao hai vụ án trước đó không có dấu hiệu cậy khoá, và vì sao chỉ có vụ án thứ ba lưu lại dấu vân tay và tinh dịch. Còn về vấn đề tại sao vụ án đầu tiên không xuất hiện nhân tố tất lụa, và động cơ gây án của toàn bộ chuỗi vụ án là gì, hắn đều căn cứ vào hành vi của một kẻ đam mê tất lụa để đưa ra lởi khai như thật. Còn trên thực tế, những người thế này sẽ dùng đủ mọi cách thức để thu thập tất lụa làm kỉ niệm, đúng là em có nghe nói họ còn đi xin hoặc đòi mua tất lụa của tiếp viên quán bar hay gái mại dâm, chắc chắn cũng không ít lần bị cự tuyệt.”
“Chính xác.” Hàn Ấn vỗ vai Đỗ Anh Hùng như tán thưởng, rồi bên khoé môi chợt hiện một nét cười tinh quái. “Đến giờ tôi vẫn chưa giải thích được về chi tiết thỏi son, nhưng tôi đã có một giả thiết, đợi chứng thực được rồi sẽ nói sau.”
“Cứ coi như Vu Tác Quốc tận mắt chứng kiến hiện trường gây án đi, nhưng có đúng là hắn nhận ra được chiếc tất lụa trên cổ nạn nhân được thắt thành nơ bướm?” Ngải Tiểu Mĩ dường như muốn tranh luận cùng Hàn Ấn.
“Đương nhiên! Chẳng phải vừa nãy đã nói rồi sao, Vu Tác Quốc có sự nhạy cảm cao độ đối với tất lụa, anh tin chắc hắn không chỉ chú ý quan sát chiếc tất lụa tại hiện trường đã được buộc theo cách nào, mà về sau hắn còn thường xuyên hồi tưởng và thực hành nữa.” Đỗ Anh Hùng cướp lời.
Đỗ Anh Hùng và Hàn Ấn một xướng một họa, Ngải Tiểu Mĩ cuối cùng đã phải im lặng, không khí trong phòng họp trở nên trầm lắng. Vài phút sau Cố Phi Phi bèn nêu ra một vấn đề khiến mọi người khó hiểu nhất: “Vậy động cơ gánh tội thay là gì?”
“Cô đơn, sợ hãi, tuyệt vọng.” Hàn Ấn thở hắt ra một hơi dài. trong ánh mắt thấp thoáng một niềm xót xa và thương hại, rồi bỗng tuôn ra một tràng như bị nhập hồn: “Tôi. Vu Tác Quốc, mắc bệnh bẩm sinh, ngay từ lúc chào đời đã bị hầu hết mọi người ngoảnh mặt, cô đơn bủa vây lấy tôi như một số mệnh không thể nào phá vỡ. Tôi càn quấy, đánh nhau, không nghe lời thầy cô giáo, thậm chí suýt đốt cả lớp học, không phải vì tôi hư đốn, mà tôi chỉ khao khát được mọi người xung quanh chú ý đến mình. Sát thủ tất lụa khiến tôi ghen tị, tất cả mọi người đều bàn tán xôn xao về hắn, hắn hệt như một vị thần. Có đôi khi, tôi thực sự muốn trở thành hắn, tôi muốn tất cả mọi người đều thấy được sự tồn tại của tôi, giống như với hắn. Dần dà, tôi bắt đầu cảm thấy, tôi chính là hắn, hắn chính là tôi. Tôi đã thử hé lộ thân thế của tôi với một số người, và đã nhận được sự quan tâm chưa từng có, tôi biết rõ đó là tà ác, nhưng trong lòng tôi vẫn cảm nhận được một niềm khoái cảm vô cùng, vì vậy, tôi quyết định tuyên bố với toàn thế giới: tôi chính là sát thủ tất lụa! Tôi biết rõ rất có thể tôi sẽ bị tước mất tự do, thậm chí là tôi sớm muộn cũng sẽ trở thành cô hồn dã quỷ…”
“Do thường xuyên làm bạn với cô đơn, nên hắn không biết phải làm sao để tạo dựng mối quan hệ thân thiết với người khác. Cuối cùng, hắn chỉ có thể dùng phương thức cực đoan này để tìm kiếm sự chú ý của người đời. Bởi bà mẹ bị bệnh nan y, chẳng bao lâu nữa sẽ lìa xa trần thế, nên hắn cảm thấy sợ hãi với sinh tồn và tuyệt vọng với cuộc đời. Nhưng sự xuất hiện thình lình của ông bố giàu có đã một lần nữa thắp lên đốm lửa hi vọng cho cuộc đời hắn, cho nên hắn mới gọi điện thoại cho ông bố để phản cung.” Đỗ Anh Hùng như đã bừng hiểu ra, cất giọng trầm lặng kết hợp đoạn thay lời tự bạch đầy cảm xúc của Hàn Ấn với tình tiết vụ án để đưa ra lời tổng kết.
“Em vẫn chưa hiểu,” Ngải Tiểu Mĩ bần thần lắc đầu, lại hỏi, “Trong đời thực, đúng là có những người sẵn sàng trả một cái giá đắt đến vậy chỉ vì muốn thoát khỏi sự cô đơn ư?”
“Có đấy, thậm chí còn quái đản hơn Vu Tác Quốc rất nhiều.” Hàn Ấn thoát khỏi dòng cảm xúc của Vu Tác Quốc, “Có một người Thụy Điển tên là Thomas Quick, từng chủ động khai với phía cảnh sát rằng mình đã gây ra hơn ba mươi vụ án mạng man rợ, với đến những tình tiết gây án tàn nhẫn ngoài sức tưởng tượng như giết người, phân xác, cưỡng hiếp, ăn thịt người… gây rúng động dư luận cả nước, thậm chí một thời hắn còn được gọi là Hannibal phiên bản Thụy Điển . Nhưng thật đáng kinh ngạc là sau khi hắn bị định tội hai năm, trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình, hắn đã thừa nhận rằng, do khao khát được dư luận quan tâm chú ý, cộng thêm việc lạm dụng thuốc, nên hắn đã bịa ra toàn bộ câu chuyện hoang đường này. Sự thực là, hắn chưa bao giờ giết một người nào cả. Những tình tiết gây án mà hắn khai nhận, phần lớn là do hắn đọc được trên báo chí và tài liệu có liên quan trong thư viện.”
“Nhưng tình hình mỗi nước khác nhau, Thụy Điển không có án tử hình, còn nếu tòa án nước ta kết luận Vu Tác Quốc là hung thủ thực sự, hắn sẽ bị mang ra xử bắn, chẳng lẽ hắn không sợ chết?” Ngải Tiểu Mĩ vẫn không chịu thua, gân cổ lên cãi.
“Chưa chắc đâu?” Cố Phi Phi nãy giở không lên tiếng bây giờ mới cắt ngang, “Bệnh tâm thần theo như định nghĩa trong luật hình sự của nước ta, không chỉ là khái niệm bệnh tâm thần về mặt y học, mà là cách gọi chung của toàn bộ các chứng bệnh thần kinh theo định nghĩa của pháp luật. Chứng động kinh cũng chính là một chứng bệnh tâm thần xét về ý nghĩa pháp luật theo như định nghĩa của pháp y tâm thần học. Vu Tác Quốc mắc chứng rồi loạn nhân cách do động kinh, nhưng lại có năng lực tự kiềm chế nhất định thuộc người bị hạn chế năng lực trách nhiệm hình sự, lại thêm việc hắn chủ động ra tự thú, nên rất có khả năng sẽ hoãn thi hành án tử hình.”
“Em nghĩ hắn không thể suy nghĩ sâu xa đến vậy đâu, chủ yếu là bởi việc này quá hấp dẫn đối với hắn. Mặt khác, có lẽ hắn là kiểu người cố chấp đến cực đoan, đã quyết định làm gì là không bao giờ thay đổi.” Mạch tư duy của Đỗ Anh Hùng trở nên rất mạch lạc.
“Thôi được rồi, đừng tranh cãi nữa, nói tóm lại, việc loại trừ khả năng gây án của Vu Tác Quốc mới chỉ là một hướng suy luận, vẫn cần có chứng cứ chắc chắn.” Cố Phi Phi nhún vai, thở dài thườn thượt, “Kì thực, tôi lại rất hi vọng Vu Tác Quốc chính là hung thủ thực sự, như vậy, chuỗi vụ án trong tay chúng ta sẽ dễ xử lí hơn nhiều.”
Thấy hai cô cậu trẻ tuổi tranh luận quyết liệt, Hàn Ấn cũng chỉ biết gượng cười trong bất lực, anh biết mình đã đưa ra một câu đố hóc búa cho toàn bộ Ban Chuyên án: Nếu không phải Vu Tác Quốc, vậy thì ai mới là hung thủ thực sự? Nếu hung thủ thưc sự đang tự do tự tại ngoài vòng pháp luật, vẫn có khả năng gây án, thì vụ án hiện tại vừa có khả năng là bắt chước gây án, cũng vừa có khả năng là tiếp tục gây án. Xét về phương hướng điều tra, cần phải tiến hành hai hướng song song, như vậy sẽ vừa phân tán lực lượng, lại vừa tiêu hao nhân lực của phía cảnh sát.
Bất chợt, anh và Cố Phi Phi cùng đưa mắt nhìn nhau, rồi đưa ra một kế hoạch với mục đích rõ ràng: Hung thủ lôi Cảnh Hạo vào vụ án này, rất có khả năng đó là một thủ đoạn che mắt, lợi dụng anh ta để gây nhiễu mạch tư duy điều tra của cảnh sát, nhằm mục đích thoát khỏi mũi nhọn điều tra, nhưng cũng sẽ còn bày trò với Cảnh Hạo cùng những mối quan hệ xung quanh anh ta. Hiển nhiên là Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ có thể giao tiếp với Cảnh Hạo dễ dàng hơn. Vì vậy, Hàn Ấn đề nghị hai người họ phối hợp với phân đội trưởng Trương thực hiện nhiệm vụ này. Còn Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng sẽ cố gắng thử tìm ra chân tướng của vụ án 19.3, nhưng bởi thời gian đã trôi qua quá lâu, nên hai người cần tính toán xem nên lựa chọn điểm tiếp cận thế nào cho hợp lí.