Đến hơn 9 giờ tối, mẹ và bố dượng của Lưu Vũ Cầm cuối cùng đã đến phân đội. Người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, vừa nghe tin dữ, mẹ Lưu Vũ Cầm liền ngất lịm tại chỗ. May sao Cố Phi Phi cũng có mặt ở đó, kịp thời làm hô hấp nhân tạo cho bà, bố dượng Lưu Vũ Cầm cho bà uống mấy viên thuốc hạ huyết áp, bà mới dần dần hồi tỉnh.
Bà cụ vửa tỉnh lại, đã lập tức đòi được nhìn xác con gái lần cuối, nhưng vì tình trạng của Lưu Vũ Cầm quá ư thê thảm, cộng thêm sức khoẻ của bà cụ lúc này, nào ai dám để bà nhìn? Vì vậy, Cố Phi Phi lấy cớ công tác khám nghiệm tử thi vẫn chưa hoàn thành, người nhà tạm thời không thể vào thăm để từ chối, nào ngờ bà vẫn khăng khăng không chịu. Đang lúc căng thẳng thì bố dượng của Lưu Vu Cầm lên tiếng dàn hòa, thực ra, ông cũng sợ bà cụ bị sốc mạnh mà gặp chuyện bất trắc, nên đề nghị ông sẽ thay mặt bà vào nhìn con gái.
Cảnh sát liền dẫn bố dượng Lưu Vũ Cầm vào phòng pháp y, Cố Phi Phi thấy mẹ Lưu Vũ Cầm uống hết một cốc nước ấm, thần sắc đã hồi lại chút ít, bèn bắt đầu đặt câu hỏi, “Bình thường cô có hay trò chuyện với con gái không?”
“Có, thường xuyên gọi điện thoại, đôi khi còn cùng nhau đi dạo phố.” Bà Lưu nghẹn ngào đáp.
“Theo như cô biết, khoảng nửa năm lại đây, cô ấy có xích mích gì với ai không, ví dụ như có gây ra chuyện gì khiến người khác vô cùng căm hận chẳng hạn?” Cố Phi Phi hỏi.
“Không thế nào! Tôi chưa bao giờ nghe nó nhắc đến. Con bé ngoài tật tiêu xài hoang phí ra thì tính tình rất tốt, khá là hiền lành, chắc là không đến nỗi gây thù chuốc oán với ai đâu.” Bà Lưu lắc mạnh đầu phủ nhận.
“Chuyện tình cảm thì sao? Ngoài khoảng thời gian yêu đương với Cảnh Hạo, cô ấy còn có bạn trai nào khác không?” Cố Phi Phi hỏi.
“Cái thằng Cảnh Hạo kia thật không hiểu ra làm sao, lúc thì đòi cưới, lúc lại đùng đùng chia tay, chẳng phải muốn hành hạ con gái tôi sao? Chuyện như thế ai mà chịu đựng nổi cơ chứ, Vũ Cầm đau khổ lắm, làm gì còn tâm trạng mà yêu đương nữa. Vả lại, tôi cảm thấy Vũ Cầm chưa quên được Cảnh Hạo, nó vẫn muốn tìm cơ hội để tái hợp với Cảnh Hạo.” Nhắc đến Cảnh Hạo, bà Lưu tỏ ra hết sức bực mình, kể tội một thôi một hồi, mới quay về chuyện chính. “Nhưng đúng là trước khi yêu Cảnh Hạo, nó cũng có một người khác thật, thằng bé là người ngoại tỉnh. Hai đứa yêu nhau từ hồi đại học, nhưng sau khi ra trường thì chia tay, đến tận sau này tôi mới nghe Vũ Cầm kể lại, nên cũng không biết gì về cậu ta cả.”
“Không còn ai nữa sao?” Cố Phi Phi vẫn không chịu bỏ cuộc.
“Hết rồi.” Bà Lưu lắc đầu, thẫn thờ một lát, lại bỗng như sực nhớ ra, “Ồ, không, tôi nhớ ra rồi hình như gần đây có một khách hàng theo đuổi nó. Trước hôm tôi đi du lịch, nó dẫn tôi dạo phố mua sắm đồ dùng cần thiết, có nhắc đến chuyện này, nhưng nó bảo không muốn qua lại với anh ta, nói rằng anh ta bị tật…”
“Ở chân phải không? Đi hơi tập tễnh?” Vừa nghe bà Lưu nhắc đến chữ ‘tật’, Trương Thế Kiệt nãy giờ vẫn im lặng ngồi bên cạnh Cố Phi Phi lập tức liên tưởng đến đặc trưng ngoại hình của hung thủ, buột miệng lên tiếng cắt ngang.
“Không phải, nó bảo anh ta nói chuyện hay văng nước bọt, nó không thể chịu nổi.” Bà Lưu chợt khựng lại, rồi vội hỏi dồn, “Anh nói kẻ giết Vũ Cầm có tật ở chân?”
“Từ những thông tin chúng cháu đã nắm được hiện tại, có khả năng này.” Ánh mắt Cố Phi Phi chăm chú nhìn vào khuôn mặt bà Lưu, dường như cảm thấy câu nói tiếp theo của bà sẽ rọi lên một vài tia sáng cho vụ án.
“Lẽ nào là cái thằng điên Đại Hải ấy?” Bà Lưu trợn trừng mắt, giọng nói não nề.
“Đại Hải là ai? Tại sao cô lại nghĩ anh ta là hung thủ?” Cố Phi Phi sốt sắng hỏi.
“Chuyện đã mấy chục năm rồi, nếu chị không nhắc đến chuyện thọt chân, thực sự là tôi cũng không nhớ ra đâu.” Bà Lưu nheo nheo mắt hồi tưởng lại, thằng Đại Hải tên là Lưu Xuân Hải, là cháu nội của ông bác ruột của bố Vũ Cầm, bình thường mấy nhà họ hàng chúng tôi rất ít khi qua lại, lớp trẻ lại càng ít, nên chẳng quen biết gì nhau. Có một năm, do việc đi dời mộ tổ nên toàn bộ họ hàng thân thích xa gần trong họ mới tề tựu lại, năm đó Vũ Cầm mười bảy tuổi, vẫn là học sinh trung học, đúng dịp được nghỉ học nên theo bố nó về quê, ai ngờ lại bị thằng Lưu Xuân Hải kia để ý.”
“Năm đó Lưu Xuân Hải tầm hai ba, hai tư gì đó, đi bộ đội vừa giải ngũ trở về, chẳng hiểu tại sao, cứ như bị trúng tà, chết mê chết mệt Vũ Cầm nhà tôi, nhất quyết đòi yêu cho bằng được. Chị bảo có điên rồ hay không? Chưa nói đến chuyện Vũ Cầm còn nhỏ tuổi, mà cốt yếu nhất vẫn là có họ hàng gần với nhau, cùng một huyết thống, làm sao có thể yêu đương được? Nhưng thằng ranh ấy lì lợm vô cùng, hai nhà chúng tôi khuyên nhủ thế nào cũng vô ích, ngày nào cũng làm ầm ĩ lên đòi sống đòi chết. Rất nhiều lần nửa đêm nửa hôm chạy đến lang thang dưới chân tòa nhà chỗ chúng tôi, về sau thậm chí còn nhảy từ trên cầu vượt xuống tự tử. May mà rơi trúng bạt che của quầy bán hoa quả dưới cầu, không thì chắc chết thật rồi. Sau lần đó chân nó bị thương thành tật, đi khập khiễng bân thấp bên cao. Người nhà nó thực sự không thể chịu nổi nữa nên đã tống nó vào bệnh viện tâm thần, họ kiểm tra, bảo là nó mắc hội chứng tương tư nghiêm trọng?”
“Bệnh viện tâm thần!” Lại xuất hiện thêm một từ khoá nữa có sự trùng hợp với vụ án, Trương Thế Kiệt không kìm được, buột miệng kêu lên, rồi hỏi tiếp, “Lưu Xuân Hải điều trị ở bệnh viện tâm thần nào, cụ thể là năm nào, bác có biết không?”
“Hình như tầm năm 2005 gì đấy, nghe nói ra ra vào vào suốt ba, bốn năm trời, còn ở bệnh viện nào thì tôi không rõ.” Bà Lưu vò đầu cố gắng nhớ lại.
“Vậy tình hình hiện tại của anh ta ra sao, cô có thể tìm được anh ta không?” Cố Phi Phi hỏi.
“Mấy năm trước bố mẹ nó qua đời vì tai nạn giao thông, bây giờ hình như anh nó đang chăm sóc nó. Tôi có số điện thoại di động của anh trai nó, Lưu Xuân Giang, chị đợi một lát, tôi tìm thử xem.” Bà Lưu lấy từ trong túi ra một cuốn sổ danh bạ điện thoại nhỏ, lật vội vài trang rồi đưa cho Cố Phi Phi, “Đây, chính là số này đây, chị ghi lại đi, thằng bé này giỏi lắm, tự mở công ty, là ông chủ lớn đấy.”
Lấy được số điện thoại di động của Lưu Xuân Giang từ mẹ Lưu Vũ Cầm, Cố Phi Phi lập tức bấm gọi. Tuy lúc này đã muộn, nhưng tình hình khẩn cấp, tranh thủ thời gian, biết đâu lại cứu được một người dân vô tội khỏi bị sát hại.
Sau khi đã có tín hiệu kết nối, Cố Phi Phi trao điện thoại cho Trương Thế Kiệt, để tránh Lưu Xuân Giang nghe khẩu âm không phải người địa phương lại nghi là điện thoại lừa đảo. Trong điện thoại, Trương Thế Kiệt giới thiệu rõ ràng về mình, Lưu Xuân Giang phía bên kia nói rằng mình đang lái xe trở về nhà. Trương Thế Kiệt đề nghị anh ta hãy đến Phân đội Cảnh sát Hình sự trước, nói rằng có một vụ án cần anh ta trợ giúp.
---❊ ❖ ❊---
Hơn hai mươi phút sau, bảo vệ dẫn Lưu Xuân Giang đến phòng hỏi cung, trông anh ta chắc chưa đến bốn mươi tuổi, tóc vuốt keo bóng lộn, tay xách cặp tài liệu, vừa bước vào phòng đã cuốn theo mùi nước hoa sực nức, đúng là rất ra dáng một doanh nhân thành dạt.
“Anh có biết em trai anh Lưu Xuân Hải đang ở đâu không?” Trương Thế Kiệt không vòng vo tam quốc, lập tức hỏi thẳng.
“Tôi đi công tác gần nửa tháng, hôm qua mới quay về. Sao thế? em trai tôi gây ra chuyện gì à?” Lưu Xuân Giang nhất thời không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, lấy điện thoại ra khỏi cặp, bấm số gọi đi, để bên tai nghe một lát rồi lại bỏ xuống nói, “Thằng ranh tắt máy rồi.”
“Em trai anh sống ở đâu?” Trương Thế Kiệt hỏi lại.
“Sống ở nhà cũ của chúng tôi hồi xưa, rốt cuộc nó đã gây ra chuyện gì vậy?” Lưu Xuân Giang dường như đã cảm giác thấy sự việc không đơn giản như mình tưởng, ngữ điệu có phần gấp gáp.
“Đi thôi, anh lái xe trước dẫn đường, đưa chúng tôi đến tìm em trai anh. Còn tình hình cụ thể, lát nữa tôi sẽ giải thích với anh sau.” Trương Thế Kiệt vẫn không nhiều lời, túm tay Lưu Xuân Giang kéo dậy, lôi thẳng ra ngoài, cả lời nói và động tác đều không cho phép Lưu Xuân Giang phản bác. Lưu Xuân Giang buộc phải tuân theo mệnh lệnh một cách bị động.
---❊ ❖ ❊---
Theo phản ánh của mẹ Lưu Vũ Cầm, thì Lưu Xuân Hải thân hình cao lớn, chân bị tật do nhảy cầu tự tử bất thành, thực chất là anh họ của Lưu Vũ Cầm, nhưng lại si mê cô mà theo đuổi cuồng nhiệt. Những điểm kể trên đều phù hợp với thông tin hung thủ của vụ án 23.4 mà phía cảnh sát đã nắm bắt được, nhưng vấn đề là ở chỗ, nếu hắn là hung thủ, thì tại sao hắn lại biết được các thông tin bí mật của vụ án 19.3?
Khi Đỗ Anh Hùng tìm đến trao đổi với bác sĩ điều trị cho Vu Tác Quốc, đã biết được rằng, khi Vu Tác Quốc mới bị đưa vào bệnh viện tâm thần với tội danh giết người, đúng là đã gây ra một chấn động không nhỏ, các nhân viên trong bệnh viện và bệnh nhân đều coi hắn là ác quỷ hiện hình mà khiếp sợ tránh xa. Hắn bị đưa vào phòng bệnh được cảnh giới nghiêm ngặt nhất để theo dõi sát sao. Nhưng dần dà, nhiều người đã nhận ra rằng, hắn không hề dáng sợ như tưởng tượng, mặt lúc nào cũng nở nụ cười ngây ngô, cũng chưa bao giờ có hành vi bạo lực hay tấn công rõ rệt, uống thuốc ngoan ngoãn, ăn ngủ đúng giờ, đích xác là một bệnh nhân mẫu mực trong mắt các y bác sĩ. Cứ thế lâu dần, thái độ đề phòng của phía bệnh viện đối với hắn giảm dần, từ đó hắn có thể cùng hoạt động, cùng ăn cơm, cùng tham gia lao động cải tạo với những bệnh nhân khác, không có mấy khác biệt so với người bệnh bình thường. Hay nói cách khác, nếu như Lưu Xuân Hải cũng bị đưa vào bệnh viện đó vào cùng thời điểm với Vu Tác Quốc, thì hai bên hoàn toàn có cơ hội tiếp xúc với nhau, rất có thể Lưu Xuân Hải đã biết được các tình tiết của vụ án 19.3 qua miệng Vu Tác Quốc.
Do Trương Thế Kiệt chỉ quan tâm đến việc tra hỏi nơi ẩn náu của Lưu Xuân Hải, căn bản không cho Hàn Ấn và Cố Phi Phi có cơ hội lên tiếng, bởi vậy khi ra khỏi trụ sở phân đội, hai người bèn quyết định lên luôn xe của Lưu Xuân Giang, hi vọng trên đường sẽ làm rõ được một số chi tiết còn khúc mắc.
Đêm nay, trời tối đen như mực, sương mù giăng kín xung quanh, tầm nhìn hạn chế, gió thổi ngoài cửa xe nóng sực. Màn đêm tĩnh mịch bị xé toang bởi từng hồi còi xe cảnh sát, tất cả mọi thứ đều khiến người ta bồn chồn bất an.
Lúc này, Lưu Xuân Giang đang lái chiếc xe Jeep đen dẫn đường cũng thấp thỏm y như vậy, mông nhấp nhổm liên tục cứ như ngồi trên bàn chông. Lúc thì nhấc điện thoại di động lên, lúc lại đặt xuống, miệng không ngớt lẩm bẩm chửi tục, rõ ràng là đang mắng chửi cậu em trai Lưu Xuân Hải mãi không chịu mở điện thoại.
Cuối cùng, khi anh ta đã nổi nóng thực sự, giận dữ ném toẹt chiếc điện thoại sang ghế phụ, Hàn Ấn mới tìm được khe hở để lên tiếng hỏi, “Còn bao lâu nữa mới đến nơi? Nhà cũ của anh có xa không?”
“Xa, tận ngoại ô phía Nam thành phố.” Lưu Xuân Giang đáp cộc lốc, chẳng buồn tỏ thái độ nể nang, có lẽ là cảm thấy Hàn Ấn và Cố Phi Phi được phái lên xe để giám sát anh ta. Bỗng nhiên, anh ta như thể bất chợt nhận ra điều gì, bèn đưa mắt quan sát hai người qua gương chiếu hậu. “Nghe giọng hai người không phải người vùng này, là trên tỉnh về phải không? Có phải em trai tôi lần này đã dính vào vụ gì nghiêm trọng?”
“Chúng tôi là người của Cục, vấn đề của em trai anh vẫn chưa thể kết luận, nên chúng tôi cần đến sự giúp đỡ của anh” Cố Phi Phi lịch sự đáp, “Theo chúng tôi được biết, em trai anh
đã từng phải điều trị trong bệnh viện tâm thần vì mắc hội chứng tương tư, chúng tôi muốn biết anh ấy điều trị ở bệnh viện nào, nhập viện mấy lần, thời gian cụ thể là năm nào.”
“Là Bệnh viện tâm thần Khang Kiện, bố tôi có người quen ở đó, còn về thời gian… ra ra vào vào nhiều lần lắm, để tôi nhớ xem nào…” Biết được lai lịch của hai người, Lưu Xuân Giang đã khách khí hơn nhiều! vắt óc ngẫm nghĩ một lát mới chậm rãi đáp, “Lần đầu tiên hình như là vào tháng 9 năm 2005. Năm 2006 nhập viện hơn hai tháng. Năm 2007 gần như ở trong viện cả năm. Lần cuối cùng là vào năm 2009, bố mẹ tôi bị tai nạn giao thông qua đời. Nó lại bị kích động, phải vào đó khoảng ba tháng?”
Quả nhiên, lời nói của Lưu Xuân Giang đã chứng thực suy đoán trước đây của họ, thời gian nhập viện của Lưu Xuân Hải và Vu Tác Quốc có sự trùng hợp. Cố Phi Phi đưa mắt nhìn Hàn Ấn rồi lại bình thản hỏi tiếp: “Anh còn nhớ Lưu Vũ Cầm không?”
“Tắt nhiên, đó là em họ tôi mà!” Lưu Xuân Giang đáp ngay lập tức, rồi bỗng như sực nhớ ra, vội vã hỏi dồn, “Không phải là Đại Hải đi tìm nó thật đấy chứ? Nó đã làm gì Vũ Cầm rồi? Bắt cóc sao?”
“Nói như vậy, nghĩa là gần đây anh ta có nhắc đến Lưu Vũ Cầm với anh?” Hàn Ấn thuận đà hỏi tiếp.
“Cuối năm ngoái, cụ thể là ngày nào tôi không nhớ nữa, hôm đó Đại Hải rất hưng phấn chạy đến công ty tôi hỏi xin tiền. Thoạt tiên tôi cũng không chú ý, bởi bình thường nó toàn như vậy, cứ hết tiền là chạy đến tìm tôi, tôi đều cho nó. Vốn dĩ tôi cũng đã làm cho nó vài cái thẻ, định kì chuyển cho nó chút sinh hoạt phí, nhưng nó đểnh đoảng vô cùng, cứ vài bữa lại đánh mất thẻ, về sau tôi bực mình quá, nên đưa tiền mặt cho xong.” Tâm lí phản kháng của Lưu Xuân Giang đã hoàn toàn biến mất, chủ động kể chi tiết về cuộc gặp với em trai lần đó, “Nhưng hôm ấy, tôi đưa tiền cho nó rồi, cảm thấy tâm trạng của nó hưng phấn khác thường, nên mới nhân tiện hỏi một câu, sao hôm nay trông vui thế. Không ngờ nó lại nhắc đến Vũ Cầm với tôi, nói Vũ Cầm bị bạn trai bỏ rơi lại đúng vào ngày đăng kí kết hôn, khiến cô ấy vô cùng suy sụp. Nó muốn mua bộ đồ hàng hiệu, ăn mặc đàng hoàng một chút để tới an ủi Vũ Cầm. Tôi nghe vậy thì cuống lên, bao nhiêu năm nay vất vả lắm mới khiến bệnh tình của nó ổn định lại được, tuyệt đối không thể quay lại con đường cũ, mới vội vàng ngăn nó lại, hết mắng chửi rồi khuyên bảo rồi dọa dẫm hơn một tiếng đồng hồ, sau đó nó sợ tôi cắt đứt nguồn sinh hoạt phí, mới hứa với tôi sẽ không đến quấy rầy Vũ Cầm nữa, cũng không thấy Vũ Cầm đến tìm tôi, tôi lại cứ nghĩ chuyện đã êm xuôi rồi.”
“Tại sao anh ta biết được Vũ Cầm và bạn trai chia tay?” Cố Phi Phi hỏi.
“Nó bảo nó nhìn thấy trên Weibo của Vũ Cầm và bạn trai con bé, còn nói anh ta là một người nổi tiếng. Thực ra suốt từng ấy năm nay, thằng ranh ấy vẫn luôn ngấm ngầm dõi theo cuộc sống của Vũ Cầm. Có lần tôi về nhà thăm nó, vô tình sử dụng máy vi tính của nó, thấy bên trong có rất nhiều ảnh của Vũ Cầm, cũng chẳng biết nó lấy ở đâu ra nữa.” Lưu Xuân Giang lại ngẩng đầu nhìn gương chiếu hậu, hỏi thăm dò, “Liệu anh chị có nhầm lẫn gì không? Nếu nó muộn làm hại Vũ Cầm thì đã làm từ lâu rồi, đâu phải đợi đến tận bây giờ?”
“Lần cuối cùng anh gặp anh ta là khi nào?” Cố Phi Phi vẫn tảng lờ câu hỏi của anh ta, tiếp tục hỏi theo mạch tư duy của mình.
“Hôm 30 Tết, tôi gọi nó đến nhà ăn bữa cơm gia đình, còn mừng tuổi cho nó mấy vạn.” Lưu Xuân Giang thở dài thườn thượt, quay sang tự trách mình, “Chao ôi, gần đây bận bịu tối mắt việc công ty, không có thời gian gọi điện cho nó, tôi còn nghĩ nó không đến tìm tôi là vì vẫn chưa tiêu hết tiền!”
“Em trai anh đã học vẽ bao giờ chưa?”
“Có đấy, nó từng học vẽ, tôi cũng không rõ lắm, tóm lại là kiểu vẽ phác họa bằng bút chì ấy, tôi còn nhớ năm đó nó đã vẽ rất nhiều tranh chân dung của Vũ Cầm.”
Sau cuộc trao đổi dọc đường với Lưu Xuân Giang, hình tượng hung thủ vụ án 23.4 của Lưu Xuân Hải dường như đã càng thêm rõ ràng. Cố Phi Phi ánh mắt sáng rực, nhìn thẳng về phía trước, dường như đang chuẩn bị tư thế để sẵn sàng vào việc. Nhưng trong lòng Hàn Ấn vẫn gợn lên một nỗi thấp thỏm bất an, có lẽ cuộc truy bắt lần này không thuận lợi như họ tưởng.
---❊ ❖ ❊---
Nhà cũ của Lưu Xuân Giang nằm ở tận cùng trong ngỏ xóm, ngõ rất hẹp, xe cảnh sát không vào được, mọi người đành xuống xe ở đầu ngõ, theo Lưu Xuân Giang đi bộ vào trong.
Một đoàn người tay cầm đèn pin, chân thấp chân cao đi trên đường đất mấp mô chừng dăm ba phút, cuối cũng cũng nhìn thấy Lưu Xuân Giang dừng lại trước một cánh cửa rất lớn. Anh ta lấy từ trong cặp ra một chùm chìa khoá, cắm cúi săm soi một hồi lâu mới tìm ra một chiếc chìa dài, mở ổ khoá treo trên cổng sắt.
Cổng khoá không có nghĩa là bên trong không có người, Trương Thế Kiệt thận trọng bảo mọi người tắt hết đèn pin, tránh rút dây động rừng. Sau đó, mọi người lặng lẽ tiến vào trong sân. Hàn Ấn nhanh chóng đưa mắt quan sát, ngoài lối đi nhỏ lát xi măng chính giữa, xung quanh đều là cỏ dại, một cây sồi cao to sừng sững đứng bên tường, tán lá rậm rạp um tùm che phủ quá nửa khoảnh sân, khiến cả khu nhà trông càng thêm âm u. Nhà chính ở giữa gồm năm gian phòng nối liền, thoạt nhìn trông rất bề thế, gạch xanh ngói xám, mái ngói uốn cong, toát lên vẻ thâm trầm cổ kính, chắc hẳn xây dựng đã lâu đời. Nhưng giữa đêm khuya tĩnh mịch, khu nhà có của họ Lưu đem lại cho anh một cảm giác thật hoang lương và u ám.
Trong nhà hoàn toàn không có một chút tiếng động hay ánh sáng, bên ngoài hai cánh cửa gỗ không thấy có khoá. Lưu Xuân Giang nắm lấy tay nắm cửa, khựng lại một thoáng, dường như có chút lo lắng, nhưng rất nhanh, anh ta liền giật mạnh cánh cửa ra. Ngay sau đó, anh ta nhìn vào trong căn phòng tối hun hút, thử gọi tên em trai hai lần nhưng không thấy âm thanh nào đáp lại. Trương Thế Kiệt khoát tay, ra hiệu cho anh ta tránh sang một bên, rồi một tay cầm đèn pin, một tay giơ súng, thận trọng bước vào trong nhà. Cố Phi Phi và mọi người bám theo sau, Hàn Ấn không có vũ khí gì trong tay, theo nguyên tắc, đành phải đi sau cùng.
Mọi người bước vào phòng, nhanh chóng lục soát mọi ngóc ngách, lát sau quay lại chỗ cũ, nhìn nhau lắc đầu, biểu thị không thấy bóng dáng Lưu Xuân Hải đâu cả. Trương Thế Kiệt không giấu nổi thất vọng, buột miệng văng tục một câu, rồi cho bật hết đèn điện các phòng lên, tiến hành lục soát để tìm kiếm vật chứng.