Chạng vạng tối, phân đội cảnh sát hình sự, Sở Công an thành phố Thanh Tuyền.
Trong văn phòng lúc này không có vẻ căng thẳng và nghiêm túc như mọi ngày, mà thay vào đó là bầu không khí vui mừng phấn khởi. Thì ra họ vừa phá được một vụ án giết người cướp của vô cùng nghiêm trọng, phân đội trưởng đang phát biểu, tuyên dương các đồng chí trinh sát đã tích cực phá án thâu đêm. Kết thúc bài phát biểu, phân đội trưởng dặn mọi người chớ vội về ngủ bù, bởi anh đã gọi đồ ăn ngon ở nhà hàng lớn để ‘khao quân’.
Không lâu sau đồ ăn được mang đến, phân đội trưởng bảo mấy cậu cảnh sát trẻ ra cổng nhận đồ. Một lát sau, mấy cậu thanh niên tay xách túi lớn túi bé đựng các hộp đồ ăn nhanh nhẹn mang vào, trong đó một cậu còn cấp thêm cái thùng carton khá lớn. Cậu ta vừa đặt túi đồ ăn trên tay xuống, vừa lắc cánh tay ném đại thùng carton lên mặt bàn làm việc rồi nói oang oang với viên cảnh sát lớn tuổi hơn đứng ngay trước mặt: “Lúc nãy em đi qua phòng trực, ông bác bảo hồi chiều bên công ty chuyển phát nhanh gửi tới bưu kiện này, bảo là gửi cho Ban Chuyên án 14.5 chỗ chúng ta. Phân đội chúng ta có Ban Chuyên án này à? Họ phụ trách vụ nào vậy?”
“Cậu nói cái gì? Nhắc lại xem nào, gửi cho ban nào?” Vừa nghe thấy cậu ta hỏi vậy, phân đội trưởng đang nói cười vui vẻ với cấp dưới đột nhiên mặt biến sắc, cao giọng hỏi dồn.
“Cho… cho… Ban Chuyên án 14.5”
“Tránh xa ra, đừng có động vào thùng!”
Sắc mặt phân đội trưởng càng tái mét, giọng nói gần như lạc đi vì căng thẳng. Anh ta ngoắc tay với viên cảnh sát đứng bên cạnh, đối phương lập tức hiểu ý, vội mở ngăn kéo lấy ra đôi găng tay trắng đưa lại. Phân đội trưởng đeo găng tay, bước lại bên thùng carton, quan sát kĩ lưỡng một hồi rồi tiện tay cầm lấy cây kéo trên mặt bàn, cắt đứt băng dính dán trên thùng, sau đó hết sức thận trọng mở lần lượt từng mảnh nắp, thấy bên trong cái hộp to tướng lại chỉ có đúng một chiếc lắc tay trẻ con bằng bạc và một tấm bưu thiếp. Anh ta cầm tấm bưu thiếp lên, thấy trên đó ‘dán’ mấy con chữ in đậm: “Con về rồi đây.”
---❊ ❖ ❊---
Cũng buổi tối hôm đó, tại Viện dưỡng lão Đồng Tâm, thành phố Thanh Tuyền.
Trong phòng sinh hoạt cộng đồng, các cụ ông cụ bà ngồi túm năm tụm ba, hoặc chơi bài, hoặc đánh cờ, hoặc tán gẫu, tất nhiên cũng có không ít người ngồi thu lu trên ghế sofa xem tivi. Tóm lại, tất cả đều nhàn nhã tận hưởng khoảng thời thư giãn sau bữa tối giống như thường lệ.
Không khí đang vui vẻ, thì bỗng nhiên, một bản tin thời sự trên tivi đã khiến hầu hết mọi người phải chú ý. Trên màn hình hiện lên hình ảnh phát đi từ hiện trường, nữ phát thanh viên tươi cười đưa tin: Ba hôm trước, trong thành phố đã xảy ra một vụ án nghiêm trọng, hung thủ tấn công bằng dao giết chết nạn nhân, cướp đi tài sản. Phía cảnh sát đã tích cực điều tra truy bắt suốt mấy ngày nay, và nghi phạm đã sa lưới cách đây chỉ mười mấy phút.
Ngay lập tức, bầu không khí trong phòng sinh hoạt cộng đồng ồn ào hẳn lên, các ông bà cụ bắt đầu bàn tán xôn xao, người thì chửi rủa tội phạm, người thì khen ngợi cảnh sát, cũng có người kể lại tình hình vụ án theo như những gì họ nghe ngóng được bên ngoài. Trong góc sát tường, một ông cụ tóc bạc phơ đang nhìn chăm chú lên màn hình, như còn muốn nghe thêm nữa…
“Ông Lý này, cái thằng bé vừa vật ngã tội phạm trên màn hình ấy, ông có quen không?” Một bà cụ vẻ mặt phúc hậu quay sang hỏi ông cụ tóc bạc.
“Hình như tôi đã gặp ở đâu đó rồi thì phải.” Ông cụ trả lời nước đôi.
“Bắt cướp thì chắc chắn phải là cảnh sát hình sự rồi, trước kia ông cũng làm trong đội cảnh sát hình sự đấy thôi?” Bà cụ chun mũi hỏi.
“Cái gì cơ, đội cảnh sát hình sự?” Ông cụ ngạc nhiên hỏi lại.
“Ha ha, cái ông này, đúng là càng ngày càng lú lẫn nặng.” Bà cụ vừa móm mém cười, vừa giải thích,
“Ông là cảnh sát đấy, sao thế, ông không nhớ à?”
“Ồ, có thật không vậy?” Ông cụ bối rối đưa tay vỗ trán, miệng cười ngây ngô, rồi giống như đã sực nhớ ra, giả bộ kêu lên. “Phải rồi, phải rồi, tôi là cảnh sát đấy!”