Trưa hôm sau, Nhóm Hỗ trợ và Ban Chuyên án tổ chức cuộc họp để tiến hành chỉnh lí và phân tích sơ bộ về những thông tin vụ án đã nắm bắt được.
Thông tin giám định pháp y có ý nghĩa chỉ dẫn quan trọng trong việc điều tra tìm kiếm lai lịch của các bộ hài cốt vô danh. Cố Phi Phi bật máy chiếu, mở ảnh chụp hiện trường lưu trữ trong hồ sơ vụ án, phát biểu đầu tiên: “Ba nạn nhân đều là nam giới, nhìn vào đặc trưng của xương, có thể suy đoán rằng độ tuổi của họ sàn sàn nhau, trong khoảng từ 22 đến 24 tuổi. Tuy nhiên, do sự phát triển xương ở mỗi người khác nhau, nên độ tuổi thực tế có thể sai số từ 1 đến 2 tuổi, vì vậy tôi kiến nghị phạm vi độ tuổi khoanh vùng để sàng lọc lai lịch thi thể là từ 20 đến 25 tuổi.
“Trên xương của cả ba nạn nhân đều phát hiện các vết đâm với mức độ tổn thương khác nhau, phân bố cụ thể như sau: Nạn nhân số 1, vết đâm xuất hiện ở mé ngoài của đốt sống ngực thứ 9 và mé ngoài đốt sống thắt lưng thứ 4. Nạn nhân số 2, vết đâm xuất hiện ở mé ngoài xương sườn số 7 bên trái và mé trong đốt sống thắt lưng thứ 5. Ở nạn nhân số 3, các vết đâm được tìm thấy ở vị trí tiếp giáp giữa xương sườn số 6 bên trái và xương ức, mé trong của đốt sống ngực thứ 12 và trên xương quai xanh. Tổng hợp những dữ kiện trên, có thể suy đoán rằng các nạn nhân đều bị đâm chết bởi vật nhọn, hơn nữa, qua đối chiếu các vết thương cho thấy, vật nhọn được sử dụng là tương tự nhau, rất có thể là cùng một vật. Tất nhiên, những vết đâm để lại trên xương là do hung khí đâm vào cơ thể nạn nhân tiếp xúc với xương tạo ra, còn trên thực tế, số nhát đâm chắc chắn còn nhiều hơn thế.
“Về thời gian tử vong, tôi nghĩ chắc chắn các đồng chí sẽ đặc biệt quan tâm đến vấn đề này, tôi và bác sĩ pháp y Lí cũng đã thảo luận rất kĩ. Về mặt lí thuyết, thi thể bị chôn dưới đất sau khoảng hai đến ba năm sẽ phân huỷ hoàn toàn, tuy nhiên do môi trường trên núi ẩm ướt, đất ẩm quanh năm, cộng thêm lượng lớn côn trùng gặm nhấm, vậy nên quá trình phân huỷ có lẽ đã diễn ra nhanh hơn thế. Do đó, nếu chỉ phán đoán dựa trên đặc điểm của hiện trạng xương, chỉ có thể phỏng đoán nạn nhân đã tử vong ít nhất hai năm rồi, nhưng nếu kết hợp với tình hình thực tế tại hiện trường khai quật, hay nói cách khác là xét đến nhân tố thời gian xây dựng mở rộng công viên Bách Thảo, vậy thì phạm vi khoanh vùng thời điểm tử vong, theo tôi thấy nên truy xét từ năm 2011 trở về trước. Ngoài ra, nhìn vào các mảnh vụn quần áo đi cùng hài cốt, về cơ bản đều là trang phục mùa xuân, hạ, thu, chất liệu khá mỏng, cộng thêm mức độ mục nát khá giống nhau, có thể suy đoán khoảng cách giữa ba lần chôn xác không quá xa, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng bị chôn cùng một lúc.
“Xương cô tay, xương quay và xương cánh tay của cả ba nạn nhân đều nguyên vẹn, cho thấy không có dấu hiệu bị khống chế, cũng không có chấn thương gãy xương do kháng cự hay do ngoại lực tác động. Kết quả xét nghiệm độc chất không tìm thấy thành phần chất độc nhân tạo, tuy nhiên có dấu hiệu cho thấy sau khi sát hại nạn nhân số 2 và số 3, hung thủ dùng dải vải bịt mắt nạn nhân lại. Qua đối chiếu so sánh, mảnh vải dùng để bịt mắt có lẽ được xé ra từ quần áo trên người nạn nhân.”
“Như vậy có nghĩa là, nhìn vào đặc điểm của các vết đâm, có thể thấy nạn nhân số 1 có lẽ bị hung thủ dùng dao đâm từ sau lưng, nạn nhân số 2 và số 3 bị hung thủ dùng dao đâm từ phía trước.” Diệp Hi tiếp lời, “Trên xương không tìm thấy dấu vết khống chế và phản kháng, có lẽ hung thủ đã sát hại nạn nhân bằng cách đánh lén hoặc tấn công bất ngờ.”
“Tôi và bác sĩ Lí cũng nghiêng theo quan điểm này.” Cố Phi Phi gật đầu cười đáp, rõ ràng Diệp Hi đã nói đúng trọng tâm, đây cũng chính là dụng ý mà cô muốn nhấn mạnh khi đưa ra những phân tích chi tiết về cách phân bố những vết đâm trên thi thể.
“Vậy hành vi bịt mắt nạn nhân có phải là một kiểu nghi thức nào đó?” Tề Binh hỏi, “Liệu có phải là một băng nhóm xã hội đen xử tử kẻ phản bội, hay tổ chức tà giáo hành quyết kẻ bội giáo?”
“Khả năng không lớn lắm, nếu đúng như anh nói, có lẽ các băng nhóm tội phạm sẽ muốn phơi bày thi thể hơn, để phô trương cái gọi là sức mạnh cảnh cáo của tổ chức.” Đỗ Anh Hùng ngừng lại một lát, rồi chuyển đề tài, “Nhìn vào đặc trưng của hành vi gây án, tôi cảm thấy đây khá giống một vụ giết người hàng loạt do tâm lý biến thái.”
“Đúng như đội trưởng Tề vừa phân tích, hung thủ đã chuyển từ đánh lén sau lưng sang tấn công trực diện, điều đó đã cho thấy rõ quá trình nâng cấp trong hành vi gây án của hung thủ, từ non nớt đến thành thạo, tự tin.” Ngải Tiểu Mĩ tiếp lời.
“Ồ không! Suy đoán của các đồng chí có vẻ hơi chủ quan quá thì phải, không có bằng chứng nào cho thấy nạn nhân số 1 là người bị sát hại đầu tiên.” Một điều tra viên của Ban Chuyên án phản bác.
“Anh cứ bình tĩnh, ban nãy đồng nghiệp Tiểu Mĩ của tôi mới chỉ nhắc đến một khía cạnh, giờ tôi sẽ trình bày thêm một khía cạnh khác.” Đỗ Anh Hùng giải thích, “Trong ba lần gây án của hung thủ như ta đã biết, cách thức xử lí thi thể nhìn chung khá giống nhau, nhưng chỉ có bộ hài cốt số 1 không bị bịt mắt. Tại sao lại có ngoại lệ này? Xuất phát từ kinh nghiệm điều tra nhiều vụ án tương tự của nhóm chúng tôi, nạn nhân số 1 có lẽ là tình cờ, việc hung thủ ra tay sát hại anh ta hoàn toàn không được mưu tính từ trước, mà là gây án trong trạng thái tâm lí phản ứng stress cấp, không thể kiểm soát được. Kì thực lúc đó, bản thân hung thủ cũng không biết mình muốn gì, nhưng hắn có thể cảm nhận được khoái cảm do hành vi giết người mang lại, cho nên trong những lần phạm tội tiếp theo, hắn bắt đầu thiết lập hệ thống lí luận giết người của riêng mình, cuối cùng thông qua cơ chế phản hồi nhận thức, hắn đã lựa chọn sử dụng hành vi bịt mắt thi thể sau khi sát hại nạn nhân, mà chúng tôi thường gọi là hành vi đánh dấu, nhằm chứng tỏ sự hợp lí trong hành vi giết người của hắn. Kết hợp phương pháp gây án và sự hình thành của hành vi đánh dấu, chúng tôi có thể khẳng định nạn nhân số 1 là người đầu tiên bị sát hại trong chuỗi vụ án này.”
“Nếu là vụ án giết người hàng loạt mang tâm lí biến thái, vậy thì phải chăng cũng đồng nghĩa với việc con số vụ án cùng loại có lẽ không chỉ dừng ở ba vụ án đã biết?” Một điều tra viên khác trong Ban Chuyên án đặt câu hỏi.
“Chính xác, đối với những sát thủ giết người hàng loạt, thì hành vi giết người sẽ có tính chất gây nghiện và ám ảnh cưỡng chế nhất định, rất có thể nơi chôn xác ban đầu đã bị sáp nhập vào phạm vi mở rộng của công viên Bách Thảo, khiến việc tiếp tục chôn xác ở đây sẽ mang lại rủi ro nhất định, nên hắn bắt buộc phải tìm kiếm một địa điểm khác để chôn xác nạn nhân; hoặc do một số nguyên nhân nào đó mà hắn đã quyết định thay đổi phương thức gây án, khiến cho cách xử lí thi thể cũng thay đổi theo. Chúng tôi có chung suy nghĩ như sau: Tiếp theo đây, song song với việc điều tra sàng lọc lai lịch tử thi, chúng ta cũng phải tra tìm hồ sơ những vụ án giết người nghiêm trọng trước đây, bao gồm cả những vụ đã được kết án hay chưa kết án, để sàng lọc ra những vụ án có khả năng dính líu đến vụ án giết người hàng loạt này.” Hàn Ấn mỉm cười, đưa ánh mắt tán thưởng nhìn sang Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng. Trải qua mấy năm tôi rèn, hai thanh niên trẻ cuối cùng đã có thể độc lập đảm đương nhiệm vụ, khiến Hàn Ấn lấy làm an ủi.
“Hướng điều tra này, xin cứ giao cho tôi và Tiểu Mĩ!” Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đưa mắt nhìn nhau, chủ động nhận nhiệm vụ.
“Được!” Trưởng nhóm Diệp Hi gật đầu, rồi lại lập tức căn dặn, “Phạm vi thời gian tương đối rộng, lượng công việc có lẽ không ít, nhất định phải cẩn thận, đừng để xảy ra sơ suất.”
“Rõ!” Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đồng thanh đáp.
“Được, chốc nữa tôi sẽ chuyển lời đến Phòng Lưu trữ, sẽ dốc toàn lực phối hợp với hai đồng chí. Tề Binh gật đầu dứt khoát, sau đó tiếp lời, “À phải rồi, đồng chí Đỗ chắc đã báo cáo lại tình hình mà bác công nhân về hưu của công viên Bách Thảo đã phản ánh rồi phải không? Ông ấy có một cậu cháu trai tên gọi Tôn Dương, mất tích từ năm 2009, đến nay vẫn bặt vô âm tín. Chúng tôi đã điều tra thông tin hộ khẩu, Tôn Dương sinh năm 1986, mất tích năm 23 tuổi, rất phù hợp với phạm vi độ tuổi của các bộ hài cốt vô danh mà bác sĩ pháp y Cố đã khoanh vùng.”
“Người thân trực hệ của cậu ta còn ở thành phố này không?” Diệp Hi hỏi.
“Tôi đã liên hệ với bố mẹ người mất tích, lát nữa sẽ phái người đón họ về phân đội để hỏi thăm.” Tề Binh đáp.
“Không, chúng ta sẽ đến nhà Tôn Dương, để tìm hiểu về hoàn cảnh của cậu ta.” Hàn Ấn cất giọng dứt khoát.