Đây là một vụ án rất đỗi bình thường: sau khi hung thủ gây án, đã dùng chính điện thoại bàn trong nhà nạn nhân để tự gọi tới số máy của cảnh sát hình sự phụ trách chuỗi vụ án này. Thế là khi phía cảnh sát tra ra địa chỉ đăng kí của thuê bao điện thoại, mau chóng tìm tới hiện trường tại căn hộ số 501 đơn nguyên 3 số 196 đường Cẩm Hoa, quận Phú Bình, đập vào mắt họ là một căn nhà đầy vết máu, và một thi thể tan nát như thể phải chịu cực hình ngũ mã phân thây.
Hiện trường gây án tập trung ở phòng khách của căn hộ, phòng khách có cửa sổ thông ra ngoài. Bước chân vào nhà, thấy cửa sổ kéo rèm kín mít, khi Hàn Ấn kéo mở rèm, ánh nắng chiều hôm ùa vào chênh chếch, cả căn phòng lập tức tắm trong sắc đỏ loà rùng rợn – sàn nhà, tường, ghế sofa, tủ tường, rèm cửa… không chỗ nào không nhuộm đỏ máu tươi. Giống như hai vụ án kể trên, nạn nhân là một phụ nữ trung niên, chứng minh thư tìm được trong nhà cho biết chị ta tên là Lưu Hồng Nham. Quần áo của nạn nhân bị xé tan thành từng mảnh, vứt rải rác xung quanh, nạn nhân hoàn toàn loã thể, mái tóc xoăn dài xổ tung, mặt loang lổ máu, nằm ngửa bên cạnh bàn trà bằng kính, hay nói chính xác hơn, nằm đó trong vũng máu chỉ là phần thân mình nối liền với đầu, trên cổ buộc dải vải đỏ, tứ chi đều bị chặt lìa, vứt bừa sang hai bên, thân trên bị mổ phanh, tim phổi cùng các cơ quan nội tạng đều bị moi khoét, bày ngay trên mặt bàn, ruột bị rứt làm mấy khúc, khúc thì quăng trên ghế, khúc thì vắt trên tivi…
“Hung thủ cố tình sắp xếp một hiện trường rùng rợn thế này, chắc chắn là muốn khoe khoang với chúng ta về khả năng của hắn. Có lẽ, việc tiếp xúc với hắn qua mạng internet thực sự không phải là lựa chọn sáng suốt.” Sự lo xa của Hàn Ấn trước đó dường như đã được chứng thực, nên giọng anh có ít nhiều ân hận.
“Ý anh là, vì bị chúng ta khiêu khích trên mạng, nên đã kích động hắn khao khát thể hiện?” Phân đội trưởng Lưu vừa đưa mắt nhìn quanh vừa hỏi.
“Không hẳn, tôi cảm thấy, có vẻ như hắn đã bị nạn nhân kích động thì đúng hơn!” Cố Phi Phi lập tức phủ định, sau đó đẩy đầu của nạn nhân ngả ra phía sau, để lộ vết dao cứa trên cổ giải thích, “Mọi người hãy nhìn xem, vết cứa rất nông, lại chưa cửa đứt động mạch cảnh, hơn nữa tại hiện trường không có vết máu dạng quệt kéo dài, ngược lại có rất nhiều vết máu dạng nhỏ giọt, đặc biệt là trong khoảng từ cửa chính đến bàn trà. Tôi vừa xem xét sơ qua, đường kính của các giọt máu khá đồng nhất, cho thấy vị trí chảy máu trên người nạn nhân khi đó ít nhất nằm ở độ cao 1,2 mét so với mặt sàn, chứng tỏ rằng vết dao mà hung thủ cứa từ phía sau không khiến nạn nhân lập tức thiệt mạng, thế nên nạn nhân hoảng loạn, từ cửa chính bỏ chạy tới trước cửa sổ phòng khách, chắc là muốn kêu cứu với bên ngoài…”
Nghe Cố Phi Phi nói vậy, phân đội trưởng Lưu lại chăm chú quan sát nạn nhân một hồi, rồi lên tiếng cắt ngang: “Hình thể của nạn nhân khá đẫy đà, phần cổ to và ngắn, nên có lẽ hung thủ khi đó không kiểm soát được tốt vị trí và lực cứa.”
“Đúng vậy!” Cố Phi Phi đứng dậy, vừa chỉ trỏ vừa nói, “Phần đầu của nạn nhân rõ ràng đã bị tấn công liên tiếp bằng vật tày, đầu gối ứ máu nghiêm trọng, có lẽ trong lúc chạy trốn ra phía cửa sổ, nạn nhân chẳng may vấp phải bàn trà té ngã, hung thủ đuổi tới, hai bên liền giằng co vật lộn ở đây. Trong lúc đó, có lẽ hung thủ đã tiện tay vớ được đồ vật nào đó ở bên cạnh, đập liên tiếp vào đầu nạn nhân, vậy nên, hiện trường mới trở nên đẫm máu thế này, chính hung thủ đã cố tình bôi quệt khắp nơi cho hả cơn giận dữ. Còn trên trần nhà phía trên đầu nạn nhân và trên rèm cửa, cơ bản đều là vết máu dạng bắn với tốc độ trung bình, có lẽ được hình thành khi hung thủ vung mạnh vật tày kia để tấn công.”
“Hung thủ đã lỡ tay trong đòn tấn công đầu tiên, khiến cho toàn bộ quá trình gây án trở nên mất kiểm soát, điều đó đem lại cho hung thủ cảm giác thất bại dữ dội, kích thích động tác huỷ hoại thi thể càng điên cuồng hơn nữa.” Hàn Ấn tiếp lời, “Từ đó có thể thấy, hung thủ rất mẫn cảm với trải nghiệm thất bại, trong đời thực, có lẽ hắn thuộc vào giai tầng có địa vị xã hội thấp.”
---❊ ❖ ❊---
Khoảng 8 giờ tối, Cố Phi Phi đích thân ‘lâm trận’, thực hiện công tác khám nghiệm tử thi.
Khi Hàn Ấn cùng mọi người bước vào phòng giải phẫu, thi thể đã được ráp lại ngay ngắn trên bàn giải phẫu, vết máu dính trên cơ thể đã được xử lí sạch sẽ, tóc đã được cạo trọc.
“Đúng như phán đoán trước đó, nạn nhân bị tấn công liên tiếp vào đầu bằng vật tày, gây tổn thương sọ não dẫn đến tử vong, thời gian tử vong khoảng nửa tiếng tới một tiếng trước khi phân đội trưởng Lưu nhận được điện thoại.” Cố Phi Phi chỉ vào đỉnh đầu nạn nhân nói, “Ở đây có một chỗ gãy xương dạng lõm, hình dạng thường gặp đa phần là hình tròn, hình nón hoặc hình gần tròn, nhưng lúc này, như mọi người đã thấy, vết lõm này có góc cạnh rõ ràng. Nhìn vào hình dáng, thì mặt tiếp xúc giữa vật tày và đầu có lẽ là hình chữ nhật, chiều dài chừng 6 đến 7 centimet, dày gần 2 centimet. Ngoài ra, lúc nãy khi cạo tóc, tôi phát hiện ra có vài mảnh vụn nhựa kĩ thuật màu đen lẫn trong tóc của nạn nhân…”
“Mảnh vụn nhựa kĩ thuật? Liệu có phải là vỏ sau của điện thoại? Lẽ nào hung khí là một chiếc điện thoại màn hình lớn?” Ngải Tiểu Mĩ nhịn không nổi, chen ngang một câu.
“Không phải.” Không đợi Cố Phi Phi kịp đáp, Anh Hùng đã thẳng thừng gạt phăng, “Không nghe chị Cố nói dày khoảng 2 centimet à, thời nay đào đâu ra thứ điện thoại nào dày đến thế?”
“Anh Hùng nói đúng, không giống điện thoại, loại nhựa kĩ thuật này được dùng làm vỏ ngoài cho rất nhiều sản phẩm như đồ điện tử, đồ gia dụng cỡ nhỏ, đồ dùng văn phòng, hơn nữa điện thoại thì khá nhẹ, rất khó gây ra lực va đập mạnh thế này.” Cố Phi Phi tiếp lời.
“Thế, thế liệu có khả năng…” Tiểu Mĩ vẫn có vẻ không phục, vắt óc ngẫm nghĩ một lát rồi nói, “Là thứ gì kiểu kiểu như máy tính bảng hay máy nghe nhạc Mp4? Ngoài chợ bán rất nhiều sản phẩm nội địa kiểu này, đều rất dày, rất nặng.”
“Ừ, thế thì cũng có khả năng.” Cố Phi Phi quay sang Tiểu Mĩ gật đầu. “Tóm lại, nếu có thể xác định được hung khí, có lẽ sẽ hỗ trợ được ít nhiều cho việc khoanh vùng hung thủ!”
Họ đang thảo luận về hung khí thì phân đội trưởng Lưu lẳng lặng bước vào, đi thẳng tới chỗ Cố Phi Phi, khẽ nói. “Con gái của nạn nhân tới, muốn nhìn thi thể mẹ.”
“Nếu muốn thì cứ để cho cô ấy nhìn vậy, đó là quyền lợi của cô ấy mà.” Cố Phi Phi có phần bất lực.
Thấy Cố Phi Phi không phản đối, phân đội trưởng Lưu bèn quay ra phía cửa vẫy tay. Ngay sau đó, một cô gái trẻ mắt đẫm lệ được một nữ cảnh sát dìu vào.
“Em muốn nhìn thật chứ?” Cố Phi Phi nắm lấy hai đầu mảnh vải trắng vừa mới phủ lên thi thể, giọng nói ôn tồn mà đầy thương xót. Là bác sĩ pháp y, cô đã chứng kiến quá nhiều trường hợp do phải chịu cú sốc quá lớn mà gây ra nỗi ám ảnh đau thương rất nhiều năm sau vẫn không thể xoá nhoà.
“Vâng, em muốn biết tình trạng của mẹ em lúc này.” Cô gái thều thào, rồi đẩy cô cảnh sát ra, như muốn lấy thêm can đảm.
“Thôi được!” Nghe cô gái nói vậy, Cố Phi Phi từ từ vén tấm vải trắng lên, ngay lập tức, cái đầu trọc lốc chi chít vết thương cùng khuôn mặt trắng bệch như sáp của người mẹ bị phơi ra trước mặt cô con gái.
Nhưng cô gái lại không tỏ ra choáng váng như họ tưởng, cô nhìn trân trân vào khuôn mặt thảm thương của người mẹ, hai tay bấu chặt lấy vạt áo, vần vò thật mạnh, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Cảnh tượng này, kéo dài thêm một giây nào, đối với những cảnh sát phá án có mặt ở đây, chính là bị giày vò thêm giây ấy, không chỉ là sự cảm thương và đau xót, mà hơn thế nữa, là sự hổ thẹn, đặc biệt là Hàn Ấn. Dù rằng hành vi tàn bạo điên cuồng của hung thủ tại hiện trường gây án, phần nhiều là để giải tỏa cơn giận dữ trước sự phản kháng dữ dội của nạn nhân, nhưng nếu bình tĩnh suy nghĩ một cách khách quan, Hàn Ấn không thể không thừa nhận: xuất phát điểm của hung thủ trong vụ án này, có một phần là muốn giễu cợt năng lực điều tra của cảnh sát, cuộc điện thoại gọi cho phân đội trưởng Lưu chính là bằng chứng rõ ràng nhất. Đương nhiên, một phần nguyên nhân lớn hơn chính là muốn khoe khoang ‘tài cán’ của mình.
Nếu không có ‘cuộc chiến ngầm’ từ bài đăng trên mạng, có lẽ hắn đã không gây án chóng vánh đến vậy. Lần này, hắn còn suýt lỡ tay, rõ ràng là bởi lựa chọn nạn nhân có phần gấp gáp, điều này, có lẽ giống như đã nói ở trên, hắn quá nôn nóng với việc chứng tỏ và khoe khoang bản thân. Nếu hắn chậm lại vài ngày, thậm chí chỉ cần chậm lại một ngày, về mặt lí thuyết, sẽ có khả năng sa lưới, vậy thì trên bàn giải phẫu lúc này sẽ không có một thi thể như thế kia. Vì vậy, Hàn Ấn vẫn cứ cảm thấy, đối với cục diện trước mắt, anh có phần trách nhiệm không thể chối bỏ, anh cứ mãi dằn vặt khôn nguôi vì đã lựa chọn hướng điều tra ấy.
Trong phòng giải phẫu, không khí trầm nặng đến tức thở, cần phải mau chóng chấm dứt sự việc này. Cố Phi Phi đành phải bỏ qua lời khẩn cầu của cô gái xin nán lại thêm ít phút, lại phủ tấm vải trắng che kín khuôn mặt người chết, sau đó dặn cô cảnh sát dẫn cô gái sang phòng làm việc ở bên cạnh. Hành động này của cô không phải chỉ nhằm dịch chuyển sự chú ý của cô gái, mà còn hi vọng cô gái có thể trợ giúp trong việc xác định hung khí đã giết chết mẹ cô.
Trong phòng làm việc của bộ phận pháp y, cô gái uống vài ngụm nước nóng do cô cảnh sát rót cho, tâm trạng đã bình tĩnh trở lại phần nào, Cố Phi Phi bèn hỏi ngay vào câu chuyện: “Nhìn vào những vết gãy xương trên đầu của mẹ em, có thể thấy rằng hung khí dài tầm 6 đến 7 centimet, dày khoảng 2 centimet, chất liệu bề mặt là nhựa kĩ thuật màu đen, chính là chất liệu thường được dùng làm vỏ sau của điện thoại hoặc điều khiển tivi. Ngoài ra, vật này phải khá nặng tay, không biết trong nhà em có đồ vật nào tương tự như vậy không? Đặc biệt là để ở gần bàn trà trong phòng khách.”
“Không có, chắc chắn là không có! Hồi trước thì có một cái radio cỡ nhỏ có kích thước tương tự như thế, nhưng mấy hôm trước đã mang cho bà ngoại em rồi.” Cô gái đáp ngay không cần suy nghĩ, nhưng lại mau chóng nêu ra một việc khác, “Nhưng mà lúc các anh chị đưa em về nhà, trong lúc kiểm tra tài sản đồ đạc, em phát hiện ra mười nghìn đồng mẹ em mới rút về từ ngân hàng vào buổi chiều đã biến mất!”
“Liệu có phải để ở chỗ khác mà em không biết?” Hàn Ấn vội hỏi.
“Không thể, chuyện là thế này,” cô gái lắc đầu quả quyết rồi nói tiếp, “em có một người đồng nghiệp rất thân, gần đây mua nhà nên bí tiền, muốn vay em một ít để làm nội thất, nhưng em thì lương không cao, chưa tích cóp được bao nhiêu. Em nhớ ra hai hôm trước mẹ nói có một khoản tiết kiệm đã đáo hạn, nên mới nhờ mẹ em rút ra cho đồng nghiệp vay tạm trước. Em còn dặn mẹ đừng để lung tung, dù sao cũng không nhiều nhặn gì, cứ để trong kệ tivi là được. Nhưng vừa rồi, em đã tìm khắp nơi trong nhà mà không thấy đâu.”
“Em chắc là mẹ em đã rút tiền rồi chứ?” Không hiểu sao, Hàn Ấn tỏ ra hết sức thận trọng đối với chi tiết mất tiền này.
“Vâng, buổi chiều mẹ em rút tiền xong, còn gọi điện thoại báo cho em biết, không chừng kẻ ác nhân kia đã nhắm vào mẹ em từ lúc ở ngân hàng.” Cô gái giọng đầy uất hận.
“Ừm…” Hàn Ấn khẽ đáp lại một tiếng, rồi lập tức chìm vào suy nghĩ.
“Em thực sự chắc chắn trong nhà không có đồ vật nào có kích cỡ tương tự như chị vừa miêu tả? Có thể là đồ gia dụng cỡ nhỏ, hay sản phẩm kĩ thuật số, hay là đồ trang trí nào đó chẳng hạn.” Tới lượt Cố Phi Phi gặng hỏi.
“Vâng… đúng là không có.” Cô gái suy nghĩ kĩ lưỡng một hồi, nhưng câu trả lời vẫn giống như trước.
“Vậy thì, có vẻ như, hung khí là của hung thủ, rất có thể là đồ vật hắn mang theo trong người.” Hai mắt Cố Phi Phi bỗng vụt sáng, “Thường xuyên mang theo bên mình, lại khá nặng tay, có thể là thứ gì được nhỉ?”
---❊ ❖ ❊---
Sau khi tiễn phân đội trưởng Lưu và người nhà nạn nhân ra về, đã gần 10 giờ đêm, mọi người giúp Cố Phi Phi hoàn thành nốt công việc, rồi cùng về khách sạn. Tuy nhiên không lâu sau đó, Hàn Ấn không hiểu vì nguyên nhân gì quay trở lại phòng pháp y, sau khi trao đổi vài câu với bác sĩ pháp y trực ban, thì một mình đi vào phòng giải phẫu.
Phòng giải phẫu lúc nửa đêm, ánh đèn quạnh quẽ, tĩnh mịch âm u, dãy tủ ướp xác khiến không khí càng thêm lạnh lẽo. Hàn Ấn chậm rãi tiến lại bên tường, lần lượt kéo mở ba ngăn tủ lớn, ba nạn nhân trong chuỗi vụ án này lần lượt hiện ra trước mắt anh. Không chỉ là ba người họ, mà vào thời khắc này, toàn bộ mười một nạn nhân đều ở đây, đều hiển hiện trong tâm trí Hàn Ấn, trùm trên mình tấm vải liệm trắng toát tang tóc, nằm bất động trên bàn giải phẫu.
Hàn Ấn tập trung, im lặng giây lát, lùi lại vài bước, khẽ nhấc cánh tay lên, rồi ngồi xuống mặt bàn giải phẫu sau lưng. Hai anh vuốt khẽ lên mặt bàn, như muốn cảm nhận hơi hướng của thi thể từng nằm trên đó. Ánh mắt anh chợt thẫn thờ nhìn về phía xa xăm, anh đang mường tượng trong đầu, mình đang lần lượt lật mở từng tấm vải phủ trên khuôn mặt các nạn nhân của từng vụ án, các nạn nhân bỗng chốc mở bừng hai mắt, ai oán nhìn anh, kể cho anh nghe câu chuyện phía sau từng vụ án. Chính trong đêm ấy, Hàn Ấn đã lập nên một bản hồ sơ tội phạm gần như có thể nói là đảo ngược hoàn toàn!