cuối cùng, đã xác minh được lai lịch của người giúp việc!
Nhân viên điều tra đã lùng sục khắp hàng chục công ty cung cấp dịch vụ giúp việc gia đình lớn nhỏ trong thành phố, khó khăn lắm mới tìm được một người nhận ra đối tượng trong bức ảnh, nhìn vào bản photo chứng minh thư lưu trong công ty, biết được cô ta tên là Cao Dĩnh, năm nay 23 tuổi, là người ngoại tỉnh. Theo như lời của giám đốc công ty này, Cao Dĩnh chủ động đến công ty tìm việc, tính tình hiền lành thật thà, làm việc nhanh nhẹn tháo vát, đã học qua khoá đào tạo giúp việc. Đầu tiên Lưu Huân chê cô ta xấu xí nên không muốn thuê, nhưng sau khi nghe nói công việc là chăm sóc người già nằm liệt giường, không thể tự vệ sinh cá nhân, những nhân công khác đều từ chối cả, chỉ có Cao Dĩnh nhận làm, Lưu Huân cũng đành miễn cưỡng thuê cô ta. Còn nguyên nhân cô ta bị chê xấu, là vì có hai vết bớt đỏ nổi bật trên khuôn mặt.
Theo như thông tin trên, thì việc Cao Dĩnh vào làm cho nhà Lưu Huân không phải là âm mưu vạch sẵn, vả lại những người bên công ty dịch vụ giúp việc gia đình từng tiếp xúc với cô ta đều khẳng định, cô ta là người đàng hoàng chăm chỉ, chưa thấy có giao du với những thành phần bất hảo bao giờ. Dựa vào đó mà phân tích, Cao Dĩnh có lẽ cũng là một nạn nhân chứ không liên quan đến vụ án, nhưng vẫn có một điều khiến các điều tra viên cảm thấy khó hiểu, đó là cách hành xử bí hiểm của cô ta thường ngày.
“Bây giờ nên cho người về quê Cao Dĩnh tiếp tục điều tra, hay là tạm thời bỏ qua hướng này, để tập trung toàn lực truy tìm tung tích của Lưu Dao và Tống Song Song?” Mắt thấy lực lượng cảnh sát đang thiếu hụt trầm trọng, phân đội trưởng Trương có vẻ phân vân. Hàn Ấn cho rằng bỏ qua cũng không sao, dù chưa thể kết luận hai chị em họ Vương, Lưu Dao và Tống Song Song rốt cuộc có vai trò gì trong chuỗi vụ án này, nhưng chắc chắn là họ đều có liên quan đến vụ án, nên không cần thiết phải thông qua manh mối phía Cao Dĩnh để xâu chuỗi các vụ án với nhau. Ngược lại, nếu có thể giải quyết được mấy người kia, thì việc Cao Dĩnh có liên quan đến vụ án hay không tự nhiên cũng rõ ngay thôi.
Nhưng cả hai người đều không ngờ được rằng, họ không cần phải đợi lâu đến vậy. Cố Phi Phi đã giám định sâu hơn về bộ hài cốt, từ đó vén lên được bức màn bí ẩn về Cao Dĩnh.
Trước đó, công việc khám nghiệm tử thi của người giúp việc do Đới Kính Hy đảm nhiệm. Cô đã phát hiện ra khớp của người giúp việc có dấu hiệu biến dạng, và xương bắt đầu thoái hoá mức độ nhẹ. Do tử thi của mẹ con Lưu Huân được khám nghiệm trước, nên theo quán tính, cô nghĩ rằng nguyên nhân dẫn đến hiện tượng này, cũng giống như mẹ con Lưu Huân, là do bị giam giữ lâu ngày dẫn đến suy dinh dưỡng, hơn nữa nguyên nhân tử vong của Cao Dĩnh khá rõ ràng, nên cô cũng không đi sâu phân tích. Sau đó, khi kiểm tra lại, Cố Phi Phi cũng phát hiện ra sự biến dạng của xương và khớp, nhưng cô cho rằng với độ tuổi của người giúp việc thì không thể thoái hoá sớm đến vậy. Cô bèn lấy mẫu xương quan sát dưới kính hiển vi, và phát hiện những vết rạn mà mắt thường không thể nhận ra, đó là biểu hiện của chứng rối loạn mô liên kết, cho thấy khi còn sống, người giúp việc mắc bệnh mô liên kết tự miễn, sau khi tiếp tục xét nghiệm Lupus, cho kết quả dương tính, có nghĩa là lúc còn sống, người giúp việc mắc chứng Lupus ban đỏ hệ thống!
Sau khi có được kết luận này, hàng loạt những hành vi kì quặc của Cao Dĩnh đã có thể được lí giải: Nếu mắc chứng Lupus ban đỏ hệ thống ở mức độ nhẹ, hoặc sau khi đã được điều trị khiến bệnh tình ổn định, vẫn có thể làm việc bình thường. Đương nhiên, có thể Cao Dĩnh đã giấu giếm bệnh tình với công ty dịch vụ giúp việc gia đình và Lưu Huân, cố gắng tránh để lao lực quá độ và hạn chế tối đa bị ánh sáng mạnh chiếu trực tiếp. Đây chính là nguyên do khiến Cao Dĩnh rất hiếm khi lộ diện bên ngoài, ra ngoài luôn phải đội mũ có vành, đi chợ thật sớm để tránh nắng gắt. Còn việc không thích giao lưu với những người giúp việc khác, có thể là do tâm lí tự ti, cũng chính bởi căn bệnh này mà trên mặt cô mới xuất hiện các vết ban đỏ, dễ tạo ấn tượng không tốt với người tiếp xúc.
---❊ ❖ ❊---
Mối nghi ngờ về người giúp việc đã được giải tỏa hoàn toàn, trong khi mấy người phụ nữ còn lại, vẫn bí ẩn như cũ.
Mẹ chồng của Tống Song Song khóc lóc kể lể với điều tra viên, sau khi gửi con cho bà, cô con dâu đã lặn mất tăm hơi, cũng không chu cấp tiền nuôi dưỡng. Bà cụ không so đo chuyện tiền nong, vì dẫu sao cũng là cháu nội mình, nhưng đứa bé thường quấy khóc vì nhớ mẹ, khiến bà không biết phải làm thế nào.
Xe của Tống Song Song không phải do cô ta lái, hiện giờ cô ta còn sống hay đã chết cũng khó lòng phán đoán. Hàn Ấn bảo Tiểu Mĩ tra thử xem chiếc xe đó đã từng phạm luật gì không, đồng thời kiểm tra camera giám sát trên các cung đường có liên quan, nếu phát hiện ra hành tung của chiếc xe trong camera, thì thử chắp nối các tuyến đường mà chiếc xe thường qua lại, sau đó thông báo cho phía cảnh sát giao thông hỗ trợ tìm kiếm.
Trước đó, trong lúc thẩm vấn hai chị em họ Vương, khi Đỗ Anh Hùng nhắc đến Lưu Dao, hai chị em tuy đều lắc đầu chối phắt rằng chưa bao giờ nghe thấy cái tên này, nhưng ánh mắt của họ lại lộ rõ vẻ sợ hãi, khiến Đỗ Anh Hùng cảm thấy dường như họ đang bị Lưu Dao nắm thóp, còn nếu đúng là Lưu Dao đang khống chế hai chị em họ, thì mục đích cuối cùng của cô ta là gì? Không cần phải băn khoăn, chắc chắn là tiền! Điều này khiến Đỗ Anh Hùng nhận ra, sở dĩ cô ta đến nhà hàng đều đặn như vậy, không phải là để trao đổi thông tin, bàn cách thoát khỏi sự truy lùng của cảnh sát, mà là đến để nhận khoản hoa hồng từ lợi nhuận kinh doanh của nhà hàng. Qua đó có thể thấy, trước đó Lưu Dao, hoặc người đứng sau lưng cô ta giật dây, chưa mấy để tâm đến việc hai chị em họ Vương bị cảnh sát điều tra, thậm chí điều này còn nằm trong dự liệu của họ, họ vẫn đến nhà hàng thu tiền như thường lệ, chứng tỏ họ hoàn toàn tin tưởng sẽ không bị hai chị em họ Vương bán đứng. Đương nhiên, họ không ngờ rằng phía cảnh sát lại bí mật theo dõi và phát giác ra sự xuất hiện của Lưu Dao, cho nên khả năng Lưu Dao lại xuất hiện lần nữa là rất lớn! Theo đúng quy luật, tối nay chính là ngày thu tiền, nhóm điều tra do Đỗ Anh Hùng chỉ huy đều hết sức trông đợi.
Đúng 7 giờ tối, quả nhiên chiếc xe Honda lại đến rất đúng giờ. Như những lần trước, người đàn ông trẻ tuổi ngồi chờ trong xe, Lưu Dao đầu đội mũ lưỡi trai, tay khoác chiếc túi da màu hồng phấn bước xuống xe, nhanh chóng lách vào nhà hàng dưới sự che chắn của bóng đêm và thực khách ra vào. Không lâu sau, bóng dáng của cô ta lại xuất hiện trước cửa nhà hàng, chiếc túi da khoác trên tay đã căng phồng. Cô ta rảo vội vài bước đã tới bên chiếc xe Honda, mở cửa xe rồi chui tọt vào trong.
Chiếc xe nổ máy chạy đi. Trong chớp mắt, rất nhiều chiếc xe con trông giống như xe riêng đỗ trong bãi xe của nhà hàng và các khu vực lân cận cũng lần lượt nổ máy, đồng thời, hình ảnh camera giao thông trên các đường phố cũng được truyền trực tiếp từ trung tâm điều hành của cảnh sát giao thông đến màn hình lớn trong phòng hình ảnh của bộ phận kĩ thuật phân đội cảnh sát hình sự địa phương, một cuộc theo dõi và truy lùng toàn diện đã được triển khai.
Lúc này là khoảng 7 giờ 15 phút tối, đã qua giờ cao điểm giao thông, nhưng lưu lượng xe cộ trên đường vẫn khá đông, khiến cho cuộc đeo bám gặp nhiều khó khăn, đặc biệt không biết là do thói quen hay do cảnh giác mà chiếc xe Honda lại chạy rất nhanh. May sao mọi việc đã được bố trí chu đáo từ trước, lại có sự chỉ dẫn hiệu quả từ trung tâm chỉ huy được đặt tại phòng hình ảnh, nên mục tiêu trước sau vẫn luôn nằm trong phạm vi theo dõi…
Khoảng hơn bốn mươi phút sau, tức gần 8 giờ tối, chiếc xe Honda chạy ra khỏi địa phận thành phố, không lâu sau lại rẽ vào đường liên xã. Hai bên đường đều là nhà của các hộ nông dân, hầu hết đều là nhà cấp bốn lợp ngói, hiếm hoi lắm mới thấy nhà hai ba tầng. Chiếc xe Honda từ từ dừng lại trước một căn nhà ba tầng, nhưng không tắt máy. Ngay sau đó, cánh cổng sắt cao lớn trước sân mở ra từ bên trong, chiếc xe liền chạy thẳng vào trong sân, dưới ánh trăng lờ mờ, trông thấy trong sân còn có hai chiếc xe nữa, một chiếc Land Rover, một chiếc Buick.
---❊ ❖ ❊---
Đây là thôn Long Đầu, thị trấn Sa Điền.
Xác định được vị trí cụ thể của mục tiêu, Đỗ Anh Hùng dẫn theo một nhóm điều tra viên, lập tức tiến hành điều tra ngay trong đêm. Nhờ sự hỗ trợ của Đồn Công an địa phương, họ nhanh chóng gặp được trưởng thôn Long Đầu.
Trưởng thôn có vẻ đã ngoài 50 tuổi, trông khá từng trải và tháo vát, chắc hắn mọi việc lớn nhỏ trong thôn ông đều rõ như lòng bàn tay. Nghe Đỗ Anh Hùng nhắc đến căn nhà mà chiếc xe Honda đã chạy vào, ông lập tức nói ngay không cần suy nghĩ: “Căn nhà mà anh vừa hỏi là nhà của Điền Vi Dân, là căn nhà tầng tư nhân đầu tiên trong thôn, xây cách nay khoảng ba chục năm rồi.”
“Từ hồi đó mà đã xây được nhà tầng rồi, chắc sản nghiệp nhà ông Điền Vi Dân kia nhiều lắm nhỉ!” Đỗ Anh Hùng bình phẩm.
“Ôi dào, sản nghiệp đâu ra, bố mẹ anh ta mất sớm, tất cả đều do một tay anh ta làm nên đấy.” Trưởng thôn chợt thở dài, giọng nói bỗng đầy cảm khái, “Điền Vi Dân là người đầu tiên trong thôn tổ chức đội xây dựng, hồi đó gọi là cai thầu, thuê không ít thợ, rồi cứ từ từ làm ăn lớn dần thêm, nhận thầu khá nhiều công trình trên thành phố. Anh ta không chỉ xây nhà tầng ở đây đâu, mà còn mấy căn trên thành phố nữa cơ. Nhưng dạo đó Điền Vi Dân sống ở đây là chủ yếu, cho tới khi mắc bệnh qua đời, rồi cô con gái với con rể của anh ta mới chuyển lên thành phố.”
“Thế bây giờ ai đang ở trong căn nhà đó?” Đỗ Anh Hùng hỏi tiếp.
“Con gái, con rể của Điền Vi Dân chứ ai!” Trưởng thôn khẽ đảo mắt nhẩm tính rồi nói, “Điền Vi Dân chỉ có một cô con gái độc nhất tên là Điền Mĩ Vân. Con rể tên là Tôn Kiện, lấy vợ rồi ở rể luôn. Bây giờ ở đó còn có thêm thằng con trai của hai vợ chồng, tên là Tôn Đạc, và bạn gái của nó, ngoài ra còn một cô gái nữa, nghe đâu là em nuôi của Điền Mĩ Vân!”
“Người cuối cùng mà bác vừa nhắc đến, là hai người này phải không?” Nghe trưởng thôn nói đến đây, Đỗ Anh Hùng liền lấy ra hai tấm ảnh của Lưu Dao và Tống Song Song, đưa cho trưởng thôn xác nhận.
“Phải, phải, phải, chính là hai cô gái này. Cô trẻ hơn là bạn gái của Tôn Ðạc, còn cô lớn tuổi hơn là cô em nuôi.” Trưởng thôn chỉ vào từng bức ảnh nói.
“Sao nhà họ lại chuyển về đây?” Đỗ Anh Hùng cất bức ảnh đi rồi hỏi.
“Công ty xây dựng sập tiệm rồi còn đâu!” Trưởng thôn khẽ cười, ngăm nghĩ một lát, ông nói tiếp, “Hình như chuyển về đây ba, bốn năm rồi thì phải, nghe đâu công ty bị phá sản, nợ đầm nợ đìa, còn tiền người khác nợ mình thì không đòi được, nhà cửa trên thành phố với xe cộ đều gán nợ hết sạch, chẳng còn chỗ nào để ở nữa, nên đành dắt díu nhau về quê. Hồi mới chuyển về, Mĩ Vân suốt ngày lẽo đẽo bám theo tôi nài nỉ xin thầu một ít công trình nhỏ lẻ để sống qua ngày, nói chung là khốn đốn lắm. Một, hai năm nay thì có đỡ hơn, cũng không biết nó buôn bán cái gì, tóm lại là có vẻ phất lên rồi. Anh có thấy trong sân nhà họ đỗ những mấy cái xe hơi không, căn nhà tầng cũng sửa sang lại từ trong ra ngoài, già trẻ lớn bé ra ngoài vàng dát đầy người, vênh vang lắm, lại thêm thằng con nhà ấy không ai dám động vào, nên cả nhà ấy đúng là oai nhất thôn chúng tôi!”
“Con trai nhà ấy làm nghề gì vậy?” Đỗ Anh Hùng lấy làm khó hiểu.
“Cái thằng ấy chẳng có nghề ngỗng gì tử tế, suốt ngày dẫn theo một đám du thủ du thực quậy phá tưng bừng, các vụ ẩu đả trong thôn hầu như chẳng bao giờ thiếu mặt chúng nó. Chúng tôi đã xử lí rất nhiều lần, nhưng bởi bọn này chưa gây ra tổn hại gì đáng kể cho người khác, nên cũng không thể làm căng được!” Trưởng Đồn Công an địa phương ngồi bên cạnh chau mày, buồn bực nói.
“Đúng vậy, nhà thì giàu, con trai thì đầu bò đầu bướu, Điền Mĩ Vân lúc nào cũng ăn vận diêm dúa đồng bóng đến khiếp, y như mấy bà chị xã hội đen trong phim!” Trưởng thôn cũng phụ họa theo, sau đó lại như muốn nhấn mạnh vai trò của mình trong thôn, ông ta tiếp lời, “Nhưng thằng con nhà ấy vẫn rất lễ độ với tôi, cả nhà ấy gặp tôi đều chào hỏi tử tế. Dạo trước có người trên thành phố tới hỏi thăm tin tức nhà ấy, tôi nghĩ là chủ nợ cũ, nên khi gặp mặt có nhắc nhở, không ngờ thằng con trai cũng biết điều thật, mấy hôm sau cứ nằng nặc mời tôi đi ăn để cảm ơn, còn dặn đi dặn lại tôi đừng có nói cho người khác biết.”
“Ồ?” Đỗ Anh Hùng buột miệng kêu lên một tiếng ngạc nhiên, rồi lập tức gặng hỏi, “Người trên thành phố mà bác vừa nhắc đến, có phải là một ông cụ ngoài 60 tuổi không?”
“Đúng rồi, cũng tầm tuổi đó.” Trưởng thôn dừng lại một lát, đưa tay bóp trán như cố gắng nhớ lại, rồi chậm rãi nói tiếp, “Tôi nhớ ông ấy tự giới thiệu họ gì ấy nhỉ… Tưởng, phải rồi, là họ Tưởng! Anh biết ông ấy? Thế không phải là đến đòi nợ à?”
Đỗ Anh Hùng gật đầu, rồi lại lắc đầu, không trả lời rõ ràng, nhưng trong lòng lại mừng thầm: Tìm đúng hướng rồi. Xem ra phân đội trưởng Tưởng cũng bị nhà này sát hại!
“Phải rồi, Tôn Đạc thuận tay trái đúng không ạ?” Lúc sắp rời đi, Đỗ Anh Hùng bỗng sực nhớ tới chi tiết này, liền hỏi.
“Vâng, điều này thì tôi có ấn tượng. Tôi còn khen nó, người thuận tay trái thường rất thông minh.” Trưởng thôn đáp ngay lập tức.
Nhờ sự trợ giúp của trưởng thôn và trưởng Đồn Công an sở tại, thông tin của gia đình Điền Mĩ Vân về cơ bản đã được xác minh. Đỗ Anh Hùng cắt cử mấy nhóm ở lại, theo dõi sát sao mọi động tĩnh của gia đình Điền Mĩ Vân, còn anh lập tức lái xe về đội báo cáo. Trên bầu trời đêm ngoài cửa xe, ánh sao lấp lánh lạ thường, dường như đang muốn báo hiệu, ngày mai sẽ là một ngày thành công rực rỡ.
Nghe xong báo cáo của Đỗ Anh Hùng, Nhóm Hỗ trợ và Phân đội Cảnh sát Hình sự địa phương gấp rút họp mặt để bàn bạc phương án ứng phó.
“Một vụ tự sát còn quá nhiều nghi vấn, cùng ba vụ mưu sát, bốn vụ án này nhìn từ bề ngoài có vẻ như không liên quan gì đến nhau, cuối cùng đã tìm được điểm giao cắt tại nhà Điền Mĩ Vân. Ba người trong gia đình đó có lẽ chính là hung thủ thực sự, động cơ chắc chắn là cướp của. Vậy thì, họ đã lựa chọn mục tiêu theo cách nào, và tiếp cận nạn nhân bằng cách nào?”
“Nhân tình của Lưu Huân, liệu có phải chính là Điền Mĩ Vân?”
“Cho dù là gia đình này gây ra, cũng phải có một người là chủ mưu chứ. Vậy chủ mưu sẽ là ai được nhỉ?”
“Điều khiến chúng tôi cảm thấy khó hiểu nhất là, ngoài vụ án phân đội trưởng Tưởng bị sát hại, thì ba vụ án còn lại đều có người thân ruột thịt nghe theo sự chỉ đạo của hung thủ, tham gia gây án ở các mức độ khác nhau, tại sao gia đình Điền Mĩ Vân có thể làm được điều đó nhỉ?”
“Có phải chính vì phân đội trưởng Tưởng âm thầm theo dõi gia đình này nên mới bị sát hại?”
…
Cuộc họp vừa mới bắt đầu, hàng loạt câu hỏi đã được đặt ra. Kì thực, các đồng nghiệp cấp cơ sở đều hiểu rõ, Nhóm Hỗ trợ tuy do Cố Phi Phi phụ trách, nhưng thực chất, nhân vật nòng cốt trong điều tra phá án chính là Hàn Ấn, cho nên những ánh mắt nghi hoặc rất tự nhiên đều đổ dồn vào Hàn Ấn. Cố Phi Phi đã quá quen với cảnh tượng này nên cũng chẳng lấy gì làm lạ, cô hơi nghiêng người, nhìn sang Hàn Ấn đang ngồi bên cạnh. Nhưng dường như Hàn Ấn không vội đưa ra lời giải đáp, anh đưa tay lên, gỡ cặp kính xuống rồi đưa mu bàn tay lên dụi mắt, trông khá mệt mỏi. Lát sau, anh lại đeo kính vào, rồi với một vẻ uể oải rất hiếm thấy, anh lên tiếng, “Tôi sẽ không nói nhiều, vì có nói cũng chẳng có tác dụng gì. Thực ra, chắc các đồng chí đều đã biết rõ, cho dù tôi đưa ra câu trả lời như thế nào đi nữa, cũng đều không có bằng cớ để chứng minh. Vả lại, tôi tin trong thời gian tới đây, e rằng cũng khó lòng tìm ra được chứng cứ định tội xác thực.”
“Ơ! Vậy thì phải làm thế nào? Thái độ của anh như thế nghĩa là sao hả?” Có lẽ đây là lần đầu tiên phân đội trưởng Trương tỏ ra ngờ vực với Nhóm Hỗ trợ, đặc biệt là đối với Hàn Ấn.
“Chẳng lẽ không có chứng cứ thì nghỉ điều tra luôn à?” Một viên cảnh sát bực bội kêu lên.
“Nếu vụ án dễ điều tra thì còn mời các anh đến đây làm gì? Cứ tưởng các anh chuyên nghiệp thế nào kia, sao lại nói năng vô trách nhiệm thế nhỉ?” Một cảnh sát khác có phần chê trách.
“Các đồng chí đừng nóng, ý của anh Hàn không phải như vậy đâu.” Cố Phi Phi không nhịn nổi nữa, đành phải lên tiếng giải thích. Cô thực sự không ngờ Hàn Ấn vừa lên tiếng lại đưa ra quan điểm như vậy, khiến cho không khí của buổi họp bỗng chốc trở nên căng thẳng, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, đây không phải là phong cách phá án trước giờ của Hàn Ấn, ở đây chắc chắn còn có điều gì đó khiến anh phải cân nhắc. Cô liền đưa mắt lườm anh một cái, ra hiệu cho anh đừng có úp mở nữa, có kiến nghị gì thì mau nói ra đi. Rồi cô lại quay sang dàn hoà: “Là thế này, về động cơ gây án, các đồng chí đã phân tích rất thấu đáo, cơ bản có thể khẳng định là giết người cướp của, nhưng nhìn vào quy luật gây án, thì thời điểm gây án cách nhau khá lâu, đặc biệt là hiện tại, họ lại kiểm soát được hai chị em họ Vương, tức là đã có được cần câu cơm lâu dài, liệu họ có còn tiếp tục tìm kiếm mục tiêu nữa hay không, điều đó rất khó nói. Cho nên, tìm kiếm chứng cứ trong tình hình này thực sự rất khó khăn, nhưng tôi tin chắc anh Hàn sẽ tìm ra được phương án giải quyết.”
“Một vụ án nghiêm trọng thế này, kiểu gì cũng phải có phương án rõ ràng chứ?” Phân đội trưởng Trương nhanh chóng bình tĩnh trở lại, dường như cũng nhận ra Hàn Ấn đã có sẵn chủ ý rồi, liền đổi giọng khẩn khoản, “Anh muốn xử lí theo hướng nào, tôi cũng sẽ toàn lực phối hợp cả về sức người lẫn sức của!”
Cuối cùng, vẻ tự tin vốn có đã quay trở lại trên nét mặt Hàn Ấn, đương nhiên là anh đã vạch xong kế sách, sở dĩ anh cố tình tỏ thái độ tiêu cực, là muốn để cho phía phân đội trưởng Trương chuẩn bị sẵn tâm lí để đối mặt với khó khăn, sẵn sàng lao vào một trận chiến cam go. Bởi vì phương thức gây án của chuỗi vụ án này chưa từng xuất hiện bao giờ, sau khi chân tướng bị vạch trần, chắc chắn sẽ khiến cho tất cả mọi người phải chấn động. Hàn Ấn mỉm cười, rồi trầm giọng nói. “Không phiền phức đến thế đâu, chúng ta chỉ cần dùng đến một chiêu đơn giản và trực diện đó là bắt giữ tất cả họ không sót một người, sau đó thẩm vấn từng kẻ một. Tôi không tin là trong số họ không có một kẻ nào để lộ sơ hở!”