Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46757 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Nỗi đau quên lãng

❊ ❊ ❊

Sau khi Hàn Ấn gặp gỡ Cố Phi Phi và các thành viên, theo thường lệ, trước tiên mọi người sẽ cùng lắng nghe phía cảnh sát thành phố Thanh Tuyền trình bày sơ qua về tiến trình điều tra.

“Thực ra cũng chưa thể nói là có tiến triển, đúng như dự đoán, việc điều tra nguồn gốc của bưu kiện đã đi vào ngõ cụt. Nhân viên giao hàng chỉ nghe điện thoại rồi đến địa điểm theo chỉ dẫn để lấy bưu kiện, hoàn toàn không biết người gửi là ai, số di động cũng là sim rác, không thể truy vấn, chỉ biết rõ được một điều, người gọi điện là nam giới.” Phân đội trưởng Trương Chấn Đông, hơn năm mươi tuổi, vóc người tầm thước, tóc húi cua gần như cạo trọc, cả người toát lên vẻ năng nổ tháo vát. Chỉ dăm ba câu đã giới thiệu xong tình hình trước mắt, bản thân anh cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, dù sao cũng đã gần ba mươi năm làm cảnh sát hình sự, rất ít khi gặp phải vụ án kiểu này, hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu. Cho nên đứng trước những thanh niên với tuổi đời và kinh nghiệm đều kém xa mình, anh ta vẫn buộc phải tỏ ra khiêm nhường, giọng đầy khách khí: “Các đồng chí là chuyên gia, lại là lãnh đạo do Cục điều đến, các đồng chí yêu cầu điều tra thế nào, chúng ta sẽ điều tra như thế, tôi sẽ phối hợp hết khả năng.”

“Trên bưu kiện ghi rõ gửi cho Ban Chuyên án 14.5, mà nội dung của bưu kiện lại liên quan đến cả vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích và trọng án 14.5, vậy thì chúng ta cần phải tiến hành trên cả hai hướng.” Cố Phi Phi và Hàn Ấn đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng là hai người đã trao đổi kĩ lưỡng từ trước về điểm tiếp cận trong điều tra vụ án, cho nên khi Trương Chấn Đông ngỏ ý trao quyền chủ động cho Nhóm Hỗ trợ, Cố Phi Phi lập tức nhận ngay không chút khách sáo, “Chúng tôi phải chỉnh lí lại toàn bộ các dữ liệu có liên quan đến trọng án 14.5, đồng thời cũng hi vọng có thể trao đổi với người nhà của Lý Tiếu Tiếu.”

“Việc tra tìm lại tài liệu thì không thành vấn đề.” Trương Chấn Đông chép miệng nói, “Nhưng về phía người nhà của nạn nhân, e là hơi khó.”

“Chẳng phải bố mẹ của cô bé đều là cảnh sát sao? Chắc là họ sẽ sẵn sàng hợp tác với chúng ta chứ? Có phải, họ không còn làm cảnh sát nữa? Hay là đứt liên lạc rồi?” Đỗ Anh Hùng hỏi liền một tràng.

“Hoàn toàn ngược lại, bởi vì tôi đã tiếp xúc với họ quá nhiều, chuyện gia đình họ khá là phức tạp.” Trương Chấn Đông lắc đầu, thở dài sườn sượt. “Lý Thành Nghĩa và Ninh Tân mãi ngoài bốn mươi tuổi mới sinh được Tiếu Tiếu, thật không may, con bé lại bị tự kỉ, cũng chính vì thế mà hai vợ chồng cùng ông bà nội ngoại hai bên lại càng yêu thương con bé. Hôm xảy ra chuyện là Chủ nhật, Ninh Tân phải đi công tác, anh Lý đưa con bé đến lớp mĩ thuật. Nửa chừng buổi học, anh Lý nhận được điện thoại, nói là có nhiệm vụ khẩn cấp, phải về đội ngay. Anh nhẩm tính, thấy nếu nhờ ông bà nội tới đón giúp, chắc vẫn còn đủ thời gian, thế là gọi điện về nhà ngay. Gọi điện xong, anh liền quay về đội cảnh sát, hai ông bà cũng bắt đầu từ nhà đi đón cháu, ai ngờ trên đường bị kẹt xe, nên đến muộn một lát. Chỉ vì năm phút đến muộn thôi, mà cháu bé đã mất tích rồi. Sau đó, đầu tiên là ông bà ngoại trách móc nhà anh Lý không trông cháu cẩn thận. Tiếp đó là ông bà nội trách cứ con dâu, rằng ngay từ đầu đã nói cháu bé mắc phải bệnh này thì không thể cả hai vợ chồng đều bận công việc được, kiểu gì cũng cần có một người xin nghỉ việc ở nhà trông con, mà con dâu nhất quyết không nghe, cứ tiếc cái chức phó đồn rồi lần lữa mãi. Cô con dâu lại trút giận lên anh chồng, rằng nhiệm vụ gì cũng đâu quan trọng bằng con cái. Anh Lý lại quay sang trách móc bố mẹ, nói là đã dặn hai người bắt taxi rồi, mà lại tiếc tiền đi bắt xe bus nên mới tắc đường đến muộn. Tóm lại, cả nhà ngày nào cũng cãi vã trách móc lẫn nhau, ai cũng đau buồn ân hận, cuối cùng thì tan đàn xẻ nghé. Hai vợ chồng anh Lý thì li hôn, ông bà nội thì dằn vặt đến độ không thể ở lại thành phố Thanh Tuyền được nữa, đã chuyển đến nhà con gái ở nơi khác. Còn ông bà ngoại thì coi anh Lý như kẻ thù, từ đó không bao giờ nhìn mặt nhau. Đau đớn hơn nữa là ba năm sau khi cháu bé bị mất tích, Ninh Tân do lao lực quá độ nên đã đột tử trong khi đang làm nhiệm vụ. Cách đây sáu năm, anh Lý đến tuổi về hưu, nhưng lại mắc chứng Alzheimer, dần dần không còn nhớ được gì, ngay cả những chiến hữu cũ như chúng tôi đây cũng chả nhận ra. Anh cũng không có người thân chăm sóc, nên phải đưa vào viện dưỡng lão.”

“Thật quá thảm thương!” Ngải Tiểu Mĩ sụt sịt mũi, giọng nghèn nghẹt.

“Những người làm cha mẹ thật đáng thương! Có lẽ chỉ còn cách huỷ hoại cuộc đời của chính mình mới có thể khiến họ vơi bớt nỗi ân hận và dằn vặt với con cái.” Hàn Ấn cũng than thở, nhưng rồi lập tức đổi giọng, “Chúng tôi muốn gặp Lý Thành Nghĩa.”

“Không thành vấn đề, lúc nào cũng được, đi ngay cũng được.” Trương Chấn Đông đáp dứt khoát.

“Thế thì tốt quá, chúng ta đi ngay thôi,” Hàn Ấn nói.

---❊ ❖ ❊---

Viện dưỡng lão Đồng Tâm.

Khi Trương Chấn Đông dẫn Hàn Ấn và Cố Phi Phi tới nơi, Lý Thành Nghĩa đang ngồi trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết bị thu hút bởi điều gì mà đôi môi mím chặt, trong rất chăm chú. Nghe thấy tiếng động, ông ngoái lại, nhìn ba người cười ngây ngô, rồi mặc kệ họ, lại tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhân viên hộ lí đi cùng bước lại, vỗ khẽ vào vai ông, nói rằng có người muốn gặp, lúc này ông mới quay hẳn người lại, vừa cười ngơ ngẩn vừa đưa mắt quan sát ba người.

Trương Chấn Đông cũng bước lại, đặt giỏ hoa quả lên kệ đầu giường, rồi nắm lấy tay ông, thân mật hỏi, “Anh Lý, anh có nhận ra tôi không?”

Thấy Lý Thành Nghĩa vẫn cười ngây ngô không nói năng gì, cô hộ lí bèn trêu chọc cứ như đang nói với trẻ nhỏ: “Ông Lý giờ khôn lắm, biết mình trí nhớ kém, sợ bị chê cười, nên mới cố tình ngồi im chờ người ta giới thiệu trước đấy, đúng không ông Lý?”

Mọi người đều bật cười, cô hộ lí vui vẻ đi ra khỏi phòng, Hàn Ấn cũng ra theo, lịch sự đề nghị:

“Chị hộ lí, phiền chị một lát, tôi có thể hỏi chị vài câu được không?”

“Vâng, anh cứ nói đi.” Cô hộ lí dừng bước.

“Gần đây tình hình của ông Lý thế nào, có hành động gì bất thường không?” Hàn Ấn hỏi.

“Không, ông ấy vẫn rất ổn, ông ấy từng làm cảnh sát, nghe đâu còn đi bộ đội nữa, chăn gối lúc nào cũng tự gấp rất gọn gàng, không cần chúng tôi động tay. Ông ấy tốt tính lắm, thường ngày còn giúp chúng tôi chăm sóc hoa cỏ trong vườn, chỉ mỗi tội trí nhớ không được tốt. Hộ lí chúng tôi ai cũng rất quý ông ấy.” Cô hộ lí đáp.

“Lúc nào ông ấy cũng như thế này sao, không nhớ được gì hết?” Hàn Ấn chỉ tay lên trán mình hỏi.

“Cũng không phải vậy đâu, ông ấy đến đây được hai ba năm rồi. Hồi đầu vẫn chưa đến mức lú lẫn thế, ông ấy vẫn có thể nhớ ra một số chuyện, nhưng khoảng một năm nay thì bắt đầu không nhận ra ai nữa. Chà, căn bệnh này đúng là nan giải, có điều trị thế nào cuối cùng cũng thành ra như vậy.” Cô hộ lí lắc đầu, giọng đầy thương cảm.

“Chị có bao giờ nhìn thấy thứ này ở chỗ ông Lý không?” Hàn Ấn chìa ra một bức ảnh.

“Có, trước khi bị lẫn, ông ấy quý nó lắm. Tôi nhớ nó được đựng trong một cái hộp nhỏ, ông ấy thường lấy ra xem.” Cô hộ lí vừa nhìn đã nhận ra chiếc lắc tay trong bức ảnh.

Trao đổi xong với cô hộ lí, quay trở vào phòng của Lý Thành Nghĩa, Hàn Ấn đưa mắt nhìn Cố Phi Phi. Cố Phi Phi hiểu ý, liền đề nghị Trương Chấn Đông đưa Lý Thành Nghĩa ra vườn đi dạo. Trương Chấn Đông tuy không rõ ý đồ, nhưng biết hai người muốn đưa Lý Thành Nghĩa ra khỏi phòng, đoán là có liên quan đến việc điều tra vụ án, nên cũng làm theo ngay.

Trương Chấn Đông và Lý Thành Nghĩa vừa bước ra ngoài, Hàn Ấn lập tức đóng chặt cửa phòng, nói nhanh với Cố Phi Phi: “Hộ lí khẳng định Lý Thành Nghĩa có một chiếc lắc tay bằng bạc, cất trong cái hộp nhỏ.”

“Anh nghi ngờ Lý Thành Nghĩa tự biên tự diễn?”

“Mong là không phải vậy, giờ tìm cái lắc đã rồi tính.”

Cố Phi Phi và Hàn Ấn càng ngày càng ăn ý với nhau, từ việc Hàn Ấn yêu cầu gặp ngay Lý Thành Nghĩa, đến việc anh tìm cô hộ lí hỏi chuyện, sau đó quay trở vào phòng đưa mắt ra hiệu cho cô, cô đã nhanh chóng hiểu ra ý đồ của Hàn Ấn. Không khó để đoán ra, kiểu lắc tay trẻ con này chắc chắn phải có một đôi, mà khi Lý Tiếu Tiếu bị mất tích chỉ đeo có một chiếc, vậy chiếc còn lại ở đâu? Hay nó chính là chiếc lắc bạc trong bưu kiện gửi đến phân đội? Chắc chắn Lý Tiếu Tiếu đã từng đeo cả hai chiếc, cho nên việc lấy được mẫu DNA trên đó cũng chẳng có gì là lạ. Liệu có phải chính Lý Thành Nghĩa đã gửi chiếc lắc bạc đến phân đội, vì ông muốn lật lại vụ án này?

Đồ đạc trong phòng bệnh của viện dưỡng lão rất đơn giản, phòng của Lý Thành Nghĩa là phòng đơn, chỉ có một chiếc giường, một kệ đầu giường và một chiếc tủ, vậy nên Hàn Ấn và Cố Phi Phi loáng cái đã tìm xong khắp lượt, còn lật cả chăn gối đệm lên xem, cũng không tìm thấy cái hộp nào. Hàn Ấn không nản lòng, anh quỳ một chân xuống, vén tấm drap buông gầu chạm đất lên, cúi xuống nhìn vào gầm giường, thấy dưới đó có một chiếc va li lớn màu xanh dương.

Hàn Ấn gọi Cố Phi Phi lại, hai người cùng kéo va li ra khỏi gầm giường. May là va li không khoá, xếp ngay ngắn bên trong là sổ nhật kí, kẹp tài liệu, túi hồ sơ… Đương nhiên cũng có một hộp trang sức nhỏ, nhưng khi mở ra lại thấy bên trong trống không.

“Đúng là cái lắc tay đã biến mất.” Hàn Ấn chìa chiếc hộp ra trước mặt Cố Phi Phi.

“Đây đều là bản photo các tài liệu liên quan đến trọng án 14.5 và nhật kí điều tra vụ án, có vẻ như từng ấy năm nay, Lý Thành Nghĩa vẫn liên tục nghiền ngẫm về vụ án này.” Cố Phi Phi tiện tay lật giở cuốn nhật kí và kẹp tài liệu.

“Có tấm bưu thiếp nào không?” Hàn Ấn hỏi.

“Em chưa thấy.” Cố Phi Phi lại cẩn thận lục tìm đồ đạc trong va li, giở hết mấy túi hồ sơ ra kiểm tra một lượt, sau đó cúi đầu ngẫm nghĩ một chốc rồi nói, “Em nghĩ rằng, việc chiếc lắc bạc biến mất cũng chưa thể nói lên được điều gì, cũng có khả năng Lý Thành Nghĩa đánh mất rồi. Theo như em thấy, chứng Alzheimer của ông ấy đã đến mức độ rất nghiêm trọng, anh thấy ông ấy cứ cười ngây ngô suốt không? Thực chất, đó là dấu hiệu cho thấy não đã thoái hoá nặng, mất đi khả năng kiểm soát.”

“Ý của em là, Lý Thành Nghĩa từ lâu đã không còn khả năng để sắp đặt việc gửi bưu kiện?” Hàn Ấn tiếp lời.

“Vâng, nhưng cũng không có nghĩa giả thiết của anh là hoàn toàn không thể, biết đâu bên cạnh Lý Thành Nghĩa còn có ai khác đã giúp ông ta thì sao?” Có vẻ như Cố Phi Phi cũng không muốn phủ nhận triệt để mối nghi ngờ của Hàn Ấn, đắn đo một lát, cô nói tiếp, “Vấn đề là ở chỗ, cứ cho là chúng ta đã biết được nguồn gốc của chiếc lắc bạc, nhưng còn tấm bưu thiếp, nó từ đâu ra?”

“Đúng, đó chính là một vấn đề.” Hàn Ấn gật gù, cất lại hộp trang sức vào trong va li. “Bất kể thế nào, trước tiên cũng phải điều tra những người xung quanh Lý Thành Nghĩa.”

Lúc ba người rời khỏi viện dưỡng lão, trời đã chập tối, ánh đèn vàng vọt rọi qua cửa sổ, hắt xuống khoảng sân trống trải. Lý Thành Nghĩa đứng dưới ánh đèn, bịn rịn nhìn theo ba người lên xe, mặc dù ông không còn biết họ là ai. Trương Chấn Đông vừa mở cửa xe vừa than thở: “Cũng không biết là may mắn hay bất hạnh nữa, mắc phải chứng bệnh này, có lẽ lại là một sự giải thoát với anh Lý cũng nên!”

---❊ ❖ ❊---

Vào lúc nhóm của Hàn Ấn tìm đến viện dưỡng lão, thì Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ được một cảnh sát trong phân đội dẫn đường, đến gặp bố của Quản Tuấn – Quản Hạo Ba. Thực ra cũng không khó để tìm ra Quản Hạo Ba, sự việc bưu kiện đang được bàn tán tưng bừng, trọng án 14.5 lại được lật lên mổ xẻ, là bố của hung thủ năm xưa, làm sao ông có thể không biết? Năm xưa Quản Hạo Ba nhất quyết không chịu tin con trai mình là kẻ sát nhân điên cuồng biến thái, lần này, dường như ông ta cảm thấy mình đã nắm được đằng chuôi, mấy hôm trước còn tự tìm đến Sở Công an thành phố, làm ầm ĩ lên đòi đâm đơn kiện, nói rằng đội Cảnh sát hình sự năm xưa đã bắt nhầm người, con trai ông ta bị mang ra thế tội cho người khác…

Đương nhiên, chuyến đi của Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ không liên quan đến vụ việc gây rối của ông ta, mà chủ yếu là làm theo lời Hàn Ấn, muốn thông qua Quản Hạo Ba để tìm hiểu về mối quan hệ giữa Quản Tuấn và ông nội năm xưa…

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »