Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33324 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 1
trên đất dưới đất

❊ ❊ ❊

Bộ phận Hỗ trợ Trọng án, Cục Điều tra Hình sự.

Cố Phi Phi dẫn Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ bước vào phòng họp, thấy ngồi đó ngoài lãnh đạo kì cựu Ngô Quốc Khánh, còn có một gương mặt rất quen thuộc với họ – Diệp Hi.

Đợi mọi người đều đã yên vị, Ngô Quốc Khánh mới chìa tay về phía Diệp Hi đang ngồi bên cạnh, giới thiệu: “Đây là Diệp Hi, nguyên phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Cổ Đô, mọi người đều đã từng hợp tác với phân đội trưởng Diệp, không còn lạ lẫm gì nhau nữa, nên tôi không cần giới thiệu dài dòng. Hôm nay, tôi tập hợp các đồng chí đến đây, là để thay mặt cho Cục ban hành hai nhiệm vụ. Thứ nhất, bắt đầu từ hôm nay, đồng chí Diệp Hi sẽ chính thức được điều đến Bộ phận Hỗ trợ Trọng án của chúng ta, tiếp quản chức vụ hiện tại của đồng chí Cố Phi Phi, trở thành trưởng Nhóm Hỗ trợ. Còn đồng chí Cố Phi Phi sẽ được điều chuyển đến phòng Giám định tổn thương bệnh lí pháp y thuộc Trung tâm Giám định Vật chứng của Cục, đảm nhận chức trưởng phòng. Tất nhiên, tôi muốn đặc biệt nhấn mạnh một điều rằng, tất cả mọi sự điều chuyển công tác hiện tại đều là chủ ý từ phía lãnh đạo Cục nhằm mục đích ưu việt hoá tổ chức, các đồng chí chớ nên suy nghĩ nọ kia. Hơn nữa, tôi đã trao đổi với phía Trung tâm Giám định, trong trường hợp cần thiết, và đồng chí Cố Phi Phi có thể sắp xếp được thời gian rảnh rỗi, thì đồng chí vẫn có thể tham gia hỗ trợ phá án cùng bộ phận chúng ta.”

Ngô Quốc Khánh vừa dứt lời, trong phòng họp liền rộ lên tiếng vỗ tay. Diệp Hi với mái tóc thẳng mượt chấm vai, áo vest casual ca rô xám phối với quần jeans xanh sẫm, đĩnh đạc đứng dậy, gật đầu chào mọi người. Khi ánh mắt cô chạm vào Cố Phi Phi, nụ cười bên khoé môi lại càng thêm tươi, cô còn khẽ nháy mắt một cái, tỏ ra thân thiết hơn hẳn.

Cố Phi Phi không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Diệp Hi, hơn nữa cảnh tượng trước mắt lại chính là do cô tích cực tác thành. Vì Trung tâm Giám định Vật chứng của Cục gần đây có nhiều biến động nhân sự, đang rất cần một bác sĩ pháp y tay nghề giỏi, chuyên môn toàn diện, kinh nghiệm phong phú để bổ sung cho lực lượng phá án. Các lãnh đạo Cục vốn dĩ luôn cảm thấy chưa trọng dụng đúng mức tài năng của Cố Phi Phi, nên lần này đã lập tức nghĩ đến cô. Sau rất nhiều cuộc trao đổi và rất nhiều công tác tư tưởng từ phía lãnh đạo Cục, không chỉ với bản thân Cố Phi Phi, mà còn với cả Ngô Quốc Khánh vốn rất không muốn để cô chuyển đi, cuối cùng, vì tôn trọng lựa chọn của Cố Phi Phi, cũng nghĩ đến việc cương vị mới sẽ giúp tiền đồ của cô thêm rộng mở, Ngô Quốc Khánh đành phải nén lòng chấp chận.

Còn về ứng viên cho cương vị trưởng nhóm mới của Nhóm Hỗ trợ, Ngô Quốc Khánh cũng đã trưng cầu ý kiến của Cố Phi Phi. Cố Phi Phi ngay lập tức nghĩ đến Diệp Hi và tiến cử cô với Ngô Quốc Khánh. Sau một loạt những cân nhắc và đánh giá toàn diện, Ngô Quốc Khánh đã đích thân làm thủ tục điều chuyển Diệp Hi, do đó mới có buổi gặp mặt hôm nay.

Sau màn ra mắt ngắn gọn của Diệp Hi, Ngô Quốc Khánh lập tức sắp xếp nhiệm vụ mới cho họ.

Tóm tắt tình hình vụ án: Ngày 1 tháng 4 năm 2017, một cơn lốc lớn quét qua thành phố Giang Bình tỉnh Đông Tô. Khoảng 3 giờ chiều ngày hôm sau, trong công viên Bách Thảo phía Bắc thành phố Giang Bình, khi các công nhân đang dựng lại một gốc cây bị đổ nghiêng thì bất ngờ đào được một cái sọ người, phía công viên lập tức báo tin cho cảnh sát.

Sau khi đến hiện trường, phía cảnh sát đã tổ chức nhân lực tiếp tục đào sâu xuống, thử tìm kiếm những mảnh xương khác của thi hài. Nào ngờ, chỉ trong phạm vi khoảng chục mét vuông đã liên tiếp đào được ba bộ hài cốt. Qua giám định pháp y sơ bộ, thấy đều là hài cốt của nam giới trưởng thành, trên xương đều lưu lại tổn thương do vật nhọn gây ra, dấu hiệu mưu sát đã rõ ràng.

Cuối buổi họp, Ngô Quốc Khánh ra chỉ thị: Do tình hình xã hội của thành phố Giang Bình hiện tại khá nhạy cảm, cơn bão lốc không chỉ đảo lộn đời sống bình thường của thành phố, còn gây ra rất nhiều vụ thương vong và mất tích ngoài ý muốn, nên tâm lí của người dân thành phố có lẽ không thể chịu đựng nổi những tin tức rùng rợn kiểu này. Để tránh gây hoang mang dư luận trên diện rộng, xuất phát từ nhu cầu ổn định trật tự xã hội, về yêu cầu đối với công tác phá án của Nhóm Hỗ trợ lần này, phía Cục chỉ có bốn chữ: BÍ MẬT, CẤP TỐC!

Ngoài ra, tuy Diệp Hi công tác tại thành phố Cổ Đô đã nhiều năm, nhưng bản thân cô lại là người Giang Bình, hiện tại lực lượng cảnh sát Giang Bình đang cực kì bận rộn, nên trong Nhóm Hỗ trợ có một thành viên thông thạo địa hình, cũng đỡ phải phiền đến các đồng nghiệp tại địa phương.

---❊ ❖ ❊---

Miền Bắc, tháng Tư đầu xuân.

Bãi cỏ dại đã thấp thoáng sắc lục, trong lùm hoa cũng điểm xuyết bóng hồng, hàng cây bên hè phố không còn trơ cành trụi lá, mà đã đơm đầy những chồi non mơn mởn, mọi thứ đều như tràn đầy hi vọng. Chỉ là trong làn gió xuân vẫn phảng phất chút hơi lạnh, quần áo mặc nhiều thì ngốt, mặc ít lại rét, nhiệt độ ẩm ương khó chịu, giống hệt như tâm trạng của Hàn Ấn lúc này, khi đang ngồi taxi trên đường đến sân bay.

Sau khi Cố Phi Phi chính thức tiến cử Diệp Hi đảm nhiệm vị trí trưởng Nhóm Hỗ trợ với Ngô Quốc Khánh xong xuôi rồi, cô mới nói với Hàn Ấn chuyện điều động công tác. Xét về việc công, đương nhiên là với kinh nghiệm phá án phong phú và năng lực tổ chức của Diệp Hi, Hàn Ấn tin tưởng cô hoàn toàn đủ sức đảm đương cương vị này; về việc tư, do Diệp Hi nhiều lần mời Hàn Ấn hợp tác phá án mà nảy sinh ít nhiều ý kiến bất đồng và chia rẽ quan điểm với lãnh đạo Sở, dần dà khiến cô bị đối xử lạnh nhạt, vậy nên trong lòng Hàn Ấn vẫn luôn thấy áy náy với Diệp Hi, mong tìm được cơ hội giúp cô thoát khỏi tình cảnh khó xử. Lần này cô được điều chuyển đến Nhóm Hỗ trợ của Cục, Hàn Ấn cũng cảm thấy nhẹ lòng.

Tất nhiên anh không ngờ mình lại cùng Cố Phi Phi và Diệp Hi bắt tay hợp tác nhanh đến vậy. Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng sự thực là nhiều khi, anh vẫn cứ vô thức dõi theo cuộc sống của Diệp Hi. Vả lại về tình cảm giữa anh và Diệp Hi, bản thân anh cũng thấy mơ hồ, vậy nên tâm trạng Hàn Ấn lúc này khá rối bời và bấn loạn, một điều rất hiếm thấy nơi anh, thậm chí anh còn hơi thấp thỏm. Anh có thừa tự tin về năng lực chuyên môn của bản thân, và thường có thể nhìn thấy trước chân tướng của vụ án, nhưng trong chuyện tình cảm, có vẻ như anh khó lòng thấy rõ được kết cục.

---❊ ❖ ❊---

Thành phố Giang Bình.

Các lộ anh tài tụ hội, sau vài lời thăm hỏi, liền chia quân ba đường: Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ đến Ban Pháp y để tìm hiểu các thông tin giám định hài cốt; Đỗ Anh Hùng cùng các điều tra viên của Ban Chuyên án tiến hành sàng lọc đối tượng tình nghi; Hàn Ấn và Diệp Hi theo Tề Binh, phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Giang Bình, đồng thời cũng là trưởng Ban Chuyên án chịu trách nhiệm điều tra vụ án lần này, tìm đến hiện trường chôn lấp tử thi để điều tra thực địa.

Công viên Bách Thảo của thành phố Giang Bình được tạo dựng vào những năm 50 thế kỉ 20. Thoạt tiên, công viên được đặt trên một ngọn núi tên gọi Thành Sơn, sau đó đến giai đoạn hai, công viên được mở rộng diện tích và bao trùm thêm một ngọn núi nữa tên gọi Nam Sơn, và rồi từng được đổi tên là công viên Nam Thành Sơn. Nhưng không lâu sau đó, do thay đổi trong quy hoạch tổng thể diện tích vườn rừng của chính quyền thành phố, lại được đổi tên thành công viên Bách Thảo như ban đầu.

Hiện trường chôn lấp hài cốt nằm trên núi Nam Sơn, ngọn núi mới được đưa vào công viên Bách Thảo trong giai đoạn mở rộng thứ hai. Bên rìa một con đường mòn chạy vòng quanh núi có mấy thân cây lêu nghêu, trong đó có một cây cao được cố định bởi dây thừng và giá gỗ đang bị một vòng dây cảnh báo trắng vàng vây kín xung quanh. Bên trong vòng dây cảnh báo có ba hố đất sâu hơn hai thước, trong đó hai hố nằm song song nhau, hố còn lại nằm ở chính giữa phía trước hai hố này.

Hàn Ấn và Diệp Hi đứng bên hố chôn quan sát một chốc, rồi lại nhìn kĩ xung quanh. Lát sau, Hàn Ấn hỏi Tề Binh: “Công viên này mở cửa cả ngày phải không?”

“Không phải, chỉ từ 6 giờ sáng đến 6 giờ tối thôi.” Tề Binh đáp, rồi bổ sung thêm, “Hàng rào xung quanh công viên cao lắm, nếu như hung thủ kéo theo xác chết để trèo tường vào sẽ rất khó khăn.”

“Đồng thời rủi ro cũng rất lớn, hơn nữa còn chôn liên tục mấy cái xác liền, tại sao hung thủ lại cố chấp đến vậy?” Hàn Ấn đẩy gọng kính trên sống mũi, sắc mặt trầm ngâm.

“Cũng có thể hung thủ rất quen thuộc với nơi này, nên đây là vùng an toàn về tâm lí với hắn?” Diệp Hi thử đưa ra phân tích.

“Chúng tôi cũng nhận định như vậy, nên hiện tại đang lần lượt điều tra sàng lọc các nhân viên làm việc ở đây cùng các mối quan hệ xã hội của họ.” Tề Binh tiếp lời.

“Phải rồi, tôi nhớ là ngọn núi Nam Sơn này từ năm 2011 mới được sáp nhập vào công viên Bách Thảo, phải không nhỉ?” Diệp Hi khẽ ngẩng đầu, nói với Tề Binh, “Nếu hung thủ phi tang xác chết tại đây trước thời điểm đó, vụ việc rất có thể không liên quan gì đến các nhân viên của công viên.”

“Chính xác là công trình mở rộng công viên bắt đầu thi công từ đầu tháng 8 năm 2011, đến cuối năm đó thì chính thức sáp nhập, sao cô lại…” Tề Binh ngây ra một lát rồi vỗ trán đánh bốp. “Cô xem, đầu óc tối tệ thật đấy, tôi quên mất cô Diệp đây cũng là người Giang Bình, tất nhiên sẽ biết rõ tình hình của công viên Bách Thảo!” Tề Binh là phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự đã nhiều năm, tuy cấp bậc không cao hơn Diệp Hi nhưng lớn tuổi hơn, lại là đồng hương, nên cách trò chuyện cũng khá là thân mật: “Bố mẹ cô vẫn sống ở đây chứ?”

“Trước giờ tôi toàn công tác ở Cổ Đô, bố mẹ tôi sau khi về hưu cũng theo tôi tới đó. Phải đến ba, bốn năm nay tôi chưa quay lại đây. Kì thực tôi cũng có chút ấn tượng với ngọn núi Nam Sơn này, hồi nhỏ, trường tôi thường tổ chức tới đây leo núi. Nhưng trong trí nhớ của tôi, đường trên núi đều là đường đất, còn con đường lát đá xanh chắc về sau mới làm phải không nhỉ?” Diệp Hi đưa tay vỗ nhẹ lên thân cây bên cạnh, cảm thán, “Cả cây cối nữa, trông bé quá, chắc cũng mới được trồng mấy năm gần đây. Nếu đúng là những xác chết này được chôn ở đây từ trước năm 2011, vậy khi làm đường và trồng cây, chắc chắn người ta sẽ phải đào bới rất nhiều, thế mà không đào phải hài cốt, hung thủ đúng là may mắn thật!”

“Ồ không, mấy cây này đều là cây trinh nam, vốn dĩ sinh trưởng rất chậm, trông chúng bây giờ chỉ to bằng miệng bát, nhưng cũng phải trồng được ba bốn chục năm rồi mới to được ngần này đấy.” Tề Binh cười giải thích.

“Hoá ra là vậy, may mà không phải nói với người ngoài, không thì đúng là mất mặt.” Diệp Hi khẽ cười mấy tiếng chữa ngượng.

Trong lúc Diệp Hi và Tề Binh trò chuyện, Hàn Ấn ngồi xuống bên rìa một hố chôn, quan sát kĩ lưỡng. Anh nhìn bốn vách hố, lại giơ tay nhón một ít đất bên dưới, ngồi ngẩn ra một chốc rồi mới đứng dậy. Dường như đã có được gợi ý gì đó, anh xăm xăm rảo bước đến con đường nhỏ bên mé rừng, đứng từ trên cao nhìn xuống ba cái hố, sau đó lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng: “Mọi người có cảm thấy cách đào mấy cái hố này hình như rất cầu kì không?”

“Ý anh là gì?” Diệp Hi bước tới, nhìn theo ánh mắt của Hàn Ấn, vẫn chưa hiểu ý anh.

“Mọi người nhìn xem, nếu đứng từ trên con đường kia nhìn thẳng xuống, thì ba cái hố này phân bố theo kiểu một cái phía trước hai cái phía sau, trông giống chữ gì?” Hàn Ấn gợi ý.

“Thật à?” Tề Binh cũng rảo bước tới bên hai người, đứng từ xa nhìn lại, “Theo như anh nói, ba cái hố này trông hơi giống ba chữ khẩu dẹt.”

Chữ khẩu : 口

“Hình thù này chắc là do công tác đào bới trong quá trình điều tra tạo ra chứ nhỉ?” Diệp Hi đắn đo, “Chứ hố chôn do hung thủ tự đào chưa chắc đã vuông vức được như thế này.”

“Không đâu, vừa nãy tôi đã quan sát kĩ, đất trên bốn mặt vách của hố chôn có sự khác biệt về màu sắc.” Hàn Ấn giải thích, “Trên đậm dưới nhạt, phần đất màu nhạt có lẽ là phần hung thủ đào, trông đã rất vuông vắn rồi.”

“Thế thì ba cái hố này tạo thành chữ phẩm đúng không?” Tề Binh hỏi.

Chữ phẩm : 品

“Ba cái hố là ba khẩu , cộng thêm mỗi hố có một xác chết bên trong, có lẽ là ba chữ nhật xếp chồng lên nhau, liệu có phải là chữ tinh không?” Diệp Hi nghiêm túc hỏi, “Là hung thủ cố tình sắp đặt, hay là chúng ta giàu trí tưởng tượng quá?”

Chữ nhật : 日

Chữ tinh : 晶

“Tôi cũng không biết, có lẽ là tôi đoán mò thôi, nhưng giờ cứ ghi chép lại những chi tiết này đã.” Hàn Ấn nhún vai nói.

---❊ ❖ ❊---

Phòng Giải phẫu, Ban Pháp y.

Ba bộ hài cốt được xếp song song trên ba bàn giải phẫu, toàn bộ nội tạng và phần mềm đều đã phân huỷ hết, ngoài bộ hài cốt bị bác công nhân già xén đứt hộp sọ, hai bộ còn lại phần đầu vẫn dính liền với cơ thể, bộ xương về cơ bản là nguyên vẹn.

Bác sĩ pháp y phụ trách chính là một phụ nữ hơi mập mạp, chưa nhiều tuổi lắm, chỉ khoảng ngoài ba mươi, tự giới thiệu mình họ Lí. Cô Lí hai mắt đỏ ngầu, mái tóc hơi rối, chắc hẳn mấy hôm nay đã phải làm việc thâu đêm.

Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ chào hỏi cô vài câu rồi lập tức đi vào chuyện chính. Bác sĩ Lí giới thiệu: “Phần trước trán của cả ba hộp sọ đều có hình cung, xương chậu cao và hẹp, góc xương mu tương đối hẹp, đặc trưng của nam giới rất rõ rệt. Mức độ mài mòn của răng hàm trên đều ở cấp 1, áp dụng công thức để tính toán, kết hợp với việc bên mép liên hợp xương mu đã hình thành gờ cao, khớp nối đã xuất hiện đặc trưng cốt hoá, có thể thấy độ tuổi của các nạn nhân khá tương đồng, đại khái trong khoảng từ 22 đến 24 tuổi. Sau khi tính toán độ dài xương, rồi cộng thêm 5 centimet độ dày của phần mềm, ước tính chiều cao của ba nạn nhân khoảng 1m81, 1m72 và 1m78. Về nguyên nhân tử vong, không có dấu hiệu ngạt thở cơ học hay chấn thương vùng đầu do ngoại lực gây ra. Tuy nhiên, trên xương của nạn nhân tìm thấy nhiều vết đâm rất rõ rệt, có thể suy đoán nạn nhân tử vong do bị đâm bởi vật nhọn. Do thi thể đã phân hủy hoàn toàn, cộng thêm các nhân tố bên ngoài có liên quan cũng khá phức tạp, nên thời điểm tử vong cụ thể rất khó phán đoán.”

Có lẽ đã biết Cố Phi Phi là người trong nghề, nên bác sĩ Lí trình bày rất chi tiết, Cố Phi Phi kiên nhẫn nghe cô nói xong rồi mới hỏi, “Xét nghiệm độc chất có phát hiện gì không?”

“Chỉ tìm thấy một lượng nhỏ thạch tín trong xương, ngoài ra không có phát hiện nào khác.” Bác sĩ lập tức giải thích, “Vì thận trọng, chúng tôi đã lấy mẫu đất trong hố chôn để tiến hành phân tích giám định, và đã xác minh được là thạch tín trong đất thẩm thấu vào xương.”

“Ngoài những thông tin giám định thông thường, còn manh mối nào nữa không?” Cố Phi Phi hỏi tiếp.

“Trên thi thể không có dấu vết bị khống chế. Khi thi thể được khai quật, quần áo vẫn ở nguyên trên khung xương, nhưng nhìn chung đã mục nát cả. Không tìm thấy điện thoại di động và ví tiền, tại hiện trường không phát hiện ra bất cứ manh mối nào có liên quan đến lai lịch của nạn nhân.” Bác sĩ Lí trả lời.

Cố Phi Phi gật đầu, nhìn lên bàn giải phẫu, có vẻ như cô vẫn muốn đích thân giám định thi hài một lượt. Bác sĩ Lí cũng rất tinh ý, lập tức ân cần trao cho cô một đôi găng tay vô trùng và một chiếc kính lúp.

Từ trái sang phải, tạm thời đánh số 1, 2 và 3 cho những bộ hài cốt vô danh này. Cố Phi Phi dừng lại một lát trước bộ hài cốt số 1, quan sát kĩ từ đầu đến chân, dường như muốn xác nhận kĩ lưỡng không còn gì đáng để điều tra thêm trên bộ hài cốt này, sau đó mới di chuyển đến trước bộ hài cốt số 2. Vẫn bắt đầu quan sát từ hộp sọ, nhưng lần này, rất nhanh, ánh mắt cô đã dừng lại, rồi đưa tay làm động tác muốn gắp thứ gì đó. Bác sĩ Lí hiểu ý, nhanh nhẹn lấy ra một chiếc nhíp mũi cong từ trong hộp dụng cụ đặt vào tay cô. Cố Phi Phi lần lượt thò chiếc nhíp vào hai hốc mắt trên hộp sọ của bộ xương số 2, gắp từ trong đó ra mấy mẩu vải rất nhỏ đã phai màu, đặt vào đĩa thuỷ tinh do bác sĩ Lí vừa chìa tới.

Cả ba người đều châu đầu nhìn vào chiếc đĩa thuỷ tinh trên tay bác sĩ Lí. Xem xét chốc lát, bác sĩ Lí lên tiếng đầu tiên: “Có lẽ là vải bình thường.”

Cố Phi Phi ‘ừm’ một tiếng, đứng thẳng người dậy, lại thò chiếc nhíp vào trong khoang miệng của bộ hài cốt số 2, cạy mở hàm răng khép hờ, quan sát một hồi, sau đó rảo bước đi đến trước bộ hài cốt số 3. Tương tự như vậy, cô cũng gắp được từ trong hốc mắt của hộp sọ ra vài mảnh vải vụn.

“Trong hốc mắt có mảnh vải vụn, cho thấy hai nạn nhân đã bị bịt mắt, nhưng trong vòm miệng lại không có.” Cố Phi Phi đưa tay chỉ vào bộ hài cốt số 2 và số 3, vẻ đăm chiêu suy nghĩ.

“A, em hiểu rồi!” Ngải Tiểu Mĩ mở tròn mắt, nhanh nhảu cướp lời, “Nạn nhân không bị trói, không bị bịt miệng, chỉ bị bịt mắt bằng vải, cho thấy nạn nhân đã không còn sức kháng cự hoặc là đã chết. Vậy thì dải vải bịt mắt chính là một động tác mang tính đánh dấu do hung thủ thêm vào.”

“Nó có ý nghĩa gì đặc biệt?” Bác sĩ Lí hỏi.

“Có lẽ hung thủ mang tâm lí biến thái nào đó.” Cố Phi Phi trầm giọng đáp.

---❊ ❖ ❊---

Cùng lúc này, Đỗ Anh Hùng và điều tra viên Ban Chuyên án đến gõ cửa nhà một bác công nhân già từng làm việc ở công viên Bách Thảo, hiện đã nghỉ hưu.

Bước vào phòng khách nhà ông, vừa ngồi xuống, chưa đợi điều tra viên lên tiếng hỏi, ông bác đã vội vã cướp lời: “Tôi có nghe nói về chuyện trong công viên, tôi có một đứa cháu trai mất tích đã bảy, tám năm rồi, liệu có liên quan gì đến mấy bộ hài cốt đào được trên núi Nam Sơn không nhỉ?”

“Cháu trai bác mất tích năm bao nhiêu tuổi?”

“Hơn 20 tuổi.”

“Cậu ấy tên gì?”

“Tôn Dương!”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »