Diệp Hi đặc biệt chú trọng đến phạm vi khoanh vùng nghi phạm mà Hàn Ấn mới đưa ra. Cô phái nhiều nhóm cảnh sát thường phục trà trộn vào những tụ điểm ăn chơi mà đám con cái nhà giàu thường lui tới như hộp đêm, vũ trường, quán Internet, và nhanh chóng phát hiện ra một đối tượng đáng ngờ.
Người này tên Lưu Đại Giang, năm nay 23 tuổi, đam mê cờ bạc, biệt hiệu là Gà Nhép. Trước kia hắn là một cậu ấm nhà giàu thứ thiệt, bố mẹ đều là lãnh đạo cấp cao trong doanh nghiệp nhà nước, từng nức tiếng về độ tiêu xài hoang phí trong giới tay chơi, nên rất nhiều cuộc chơi đều hào hứng mời hắn tham gia. Về sau, do bố mẹ đối tượng vướng vào án tham nhũng hối lộ rồi lần lượt vào tù, gia cảnh lụn bại, nên không còn có thể vênh vang trong giới ăn chơi được nữa. Từ xe sang đổi sang xe nội địa, cũng chẳng còn tiền bạc rủng rỉnh để tiêu xài phóng tay, tuy vẫn thường xuyên có mặt trong các buổi tụ tập nhưng không còn được săn đón nhiệt tình như trước nữa.
Theo phản ánh của một số người trong nhóm tay chơi này, thì vào dịp Tết năm nay, sau khi quẩy nhiệt tình một trận ở quán bar, bọn họ gồm hơn chục người kéo tới một khách sạn hạng sang thuê phòng đánh bạc, tham gia trong nhóm có cả Lưu Đại Giang và năm nạn nhân trong chuỗi vụ án. Bọn họ mê mải sát phạt suốt hai ngày hai đêm, hết kiểu này đến kiểu khác, từ mạt chược đến tú lơ khơ không thiếu thứ gì. Cuối cùng, Lưu Đại Giang thua cháy túi, phải gán cả điện thoại và nhẫn. Hắn còn đòi mượn tiền của người trong nhóm nhưng chẳng ai thèm đếm xỉa, hắn bèn nổi giận đùng đùng, đập phá tan tành đồ đạc trong phòng, khiến cuộc chơi phải kết thúc trong bầu không khí rất không vui vẻ. Cũng từ sau lần đó, Lưu Đại Giang rất hiếm khi lộ diện trong nhóm này.
Từ manh mối của vụ tụ tập đánh bạc lần đó, coi như đã tìm được sự kết nối cụ thể hơn giữa năm nạn nhân. Mặt khác, nếu như mối quan hệ này chính là nguyên nhân khiến họ bị sát hại, thì kẻ đáng ngờ nhất đương nhiên là Lưu Đại Giang.
Với Lưu Đại Giang, việc bố mẹ vướng vào vòng tù tội chẳng khác nào đã đẩy hắn từ thiên đường rơi xuống địa ngục, không chỉ ảnh hưởng về kinh tế, mà tổn thương về tinh thần lại càng nghiêm trọng hơn nhiều. Một cậu ấm nhà giàu, được bố mẹ nuông chiều, được người khác tôn thờ, từ nhỏ đã quen muốn gì được nấy, rất dễ hình thành tính cách kiêu căng ngạo mạn, coi mình là cái rốn của vũ trụ, nên nếu như không thể chấp nhận được hiện thực phũ phàng, sẽ có xu hướng đem những chuyện không như ý, những thất bại của chính mình đổ lỗi cho xã hội, bố mẹ và bạn bè, từ đó dẫn đến chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội, hình thành nên tâm lí trả thù bất thường. Mặt khác, đối tượng là người bản địa, thông thạo địa bàn, sở hữu xe riêng, đồng thời lại quen cả năm nạn nhân, nên khiến họ mất cảnh giác…
Lưu Đại Giang có động cơ, có điều kiện gây án, cần thiết phải đi sâu điều tra, nhưng kì thực, đối tượng này lại không hoàn toàn khớp với phạm vi khoanh vùng của hồ sơ tội phạm do Hàn Ấn lập nên, đặc biệt là động cơ tâm lí thôi thúc hung thủ liên tiếp gây án được phân tích trong hồ sơ lại hoàn toàn khác hẳn. Nghi phạm ở đây mang tính tổng hợp thì đúng hơn. Với hắn, cướp của và giết người có tầm quan trọng tương đương. Thế nhưng hồ sơ tội phạm cũng hoàn toàn có khả năng xảy ra sai lệch, hơn nữa lúc này cũng mới chỉ là kết luận sơ bộ mà thôi.
---❊ ❖ ❊---
Ngay sau đó, Diệp Hi và Hàn Ấn tìm đến nhà Lưu Đại Giang, nhưng anh trai và chị dâu của đối tượng lại nói rằng, hơn nửa năm nay không nhìn thấy mặt mũi cậu em trai đâu cả, còn nói trước đây khi bố mẹ chưa ngồi tù, Lưu Đại Giang cũng thường xuyên vắng nhà, mà có về nhà cũng chỉ vì một việc là xin tiền. Giờ không còn bố mẹ quản thúc, hắn lại càng đi bát ngát, quanh năm suốt tháng chẳng thèm về nhà lấy một lần.
Khi hỏi đến những nơi mà Lưu Đại Giang hay lui tới thường ngày, hai vợ chồng người anh đều nói là không rõ. Còn những ‘bạn chơi’ cùng hội thì cho biết, hắn không ở cố định đâu cả, lúc thì thuê phòng khách sạn, lúc thì ngồi miết ở quán Internet, thi thoảng còn ở lại nhà mấy cô bồ. Lưu Đại Giang thay bạn gái như thay áo, nhất là những khi rủng rỉnh, lúc nào cũng có cả đám con gái chơi bời vây quanh. Đương nhiên họ chỉ xúm lại bởi hơi tiền mà thôi, đến khi tiền hết thì tình cũng tan, có điều trong đám cũng có một cô ca sĩ quán bar có vẻ gắn bó lâu bền với hắn hơn cả, cho nên họ gợi ý Diệp Hi và Hàn Ấn có thể đến gặp cô gái đó để hỏi thăm về Lưu Đại Giang.
Qua chỉ dẫn, Hàn Ấn và Diệp Hi tìm đến quán bar nơi cô gái kia làm việc, nhưng phải đến tối cô ta mới tới nên hai người không gặp được, may sao người cùng làm trong quán bar cho họ số điện thoại và địa chỉ chỗ ở của cô ta, hai người bèn lập tức tìm đến nơi. Lần này thì thuận lợi ngoài mong đợi, nhà của cô gái khá dễ tìm, và còn gặp luôn cả Lưu Đại Giang ở đó.
Nghe hai người giới thiệu là cảnh sát, Lưu Đại Giang lại không tỏ ra quá căng thẳng, chỉ hơi ngạc nhiên mà cất giọng bông đùa: “Giờ tôi thành kẻ bám váy đàn bà rồi, mà hai anh chị đây, nào là phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự, nào là chuyên gia cố vấn tìm đến tận nơi, thật là vinh hạnh cho tôi quá!”
“Đến lúc này rồi mà còn đùa cợt được!” Cô bạn gái đứng bên cạnh trừng mắt nhìn Lưu Đại Giang, rồi quay sang vội vã giải thích, “Em làm chứng, dạo này đúng là anh ấy không làm gì cả, chỉ ở nhà thôi.”
“Cô đi hát ban đêm, hết giờ làm chắc cũng muộn lắm rồi? Vậy thì sao cô biết được lúc cô vắng nhà, anh ta làm những gì?” Diệp Hi cười nhạt vặn lại.
“Vâng, tôi thừa nhận là tôi bản tính khó dời, vẫn hay chơi mấy trò cá độ bóng đá, nhưng cá độ lẻ tẻ chứ có nhiều nhặn gì đâu, đừng bảo hai người đến tìm tôi vì chút chuyện vặt vãnh này đấy nhé?” Thấy bạn gái bị vặn hỏi cứng họng, Lưu Đại Giang liền cướp lời, hỏi huỵch toẹt, “Không phải vòng vo tam quốc, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.”
Thấy Lưu Đại Giang đã nói như vậy, Diệp Hi đưa mắt nhìn Hàn Ấn, rồi mở túi xách, lấy ra năm tấm ảnh, đều là ảnh chụp các nạn nhân sau khi đã bị sát hại tại hiện trường án mạng, lần lượt bày lên mặt bàn trước mặt Lưu Đại Giang. “Anh quen họ chứ?”
“Á…” Lưu Đại Giang cúi xuống, vừa liếc qua một lượt, lập tức hai mắt trợn trừng, miệng há hốc, bộ dạng vô cùng kinh hãi, “Họ bị giết rồi sao?”
“Phải, gần đây liên tiếp xảy ra nhiều vụ giết người cướp của, anh không nghe thấy sao?” Hàn Ấn chau mày, nheo mắt nhìn chằm chằm vào Lưu Đại Giang.
“Tôi biết chứ, đài báo ngày nào chẳng đưa tin, nhưng đâu có ngờ người bị cướp lại là họ.” Lưu Đại Giang nhăn mặt, có vẻ vẫn chưa hết bàng hoàng.
“Năm người bị sát hại liên tiếp, đáng lẽ phải là một tin chấn động trong giới các anh, sao anh lại không hay biết gì thế?” Hàn Ấn sắc mặt đầy vẻ hoài nghi hỏi.
“Thực ra đám chúng tôi chỉ những lúc chơi bời mới tụ tập thôi, chứ bình thường có mấy khi liên lạc, cũng chẳng thân thiết gì nhau. Vả lại tình cảnh của tôi bây giờ, chắc các anh chị cũng biết rồi, tôi gần như chẳng còn giao du gì với nhóm đó nữa.” Lưu Đại Giang đờ đẫn mất một chốc, rồi bỗng như sực nhớ ra, liền đưa tay chỉ vào bức ảnh nạn nhân trong vụ án thứ năm, cất giọng ngập ngừng, “Mà không đúng, tối ngày 6 tôi còn nhìn thấy nó trước cửa quán bar chỗ bạn gái tôi hát cơ mà!”
“Anh ta đã bị sát hại vào nửa đêm hôm đó, chính xác hơn là vào rạng sáng ngày 7.” Diệp Hi gật đầu, nghiêm mặt gặng hỏi, “Vào thời điểm đó, anh đang làm gì?”
“Này, không phải là các người đang nghi ngờ tôi đấy chứ?” Lưu Đại Giang lúc này đã bừng hiểu ra, liền đứng phắt dậy, đỏ mặt tía tai kêu lên. “Buồn cười thật đấy, sao các người lại nghĩ đến tôi được nhỉ? Các người thấy tôi khốn đốn thế này vẫn chưa đủ thê thảm hay sao?”
“Anh gào thét cái gì? Ngồi xuống, chúng tôi chỉ làm đúng quy trình điều tra!” Diệp Hi đanh giọng, nghiêm nghị quát lên.
“Các anh chị cảnh sát đừng chấp anh ấy làm gì, tính anh ấy vẫn cục cằn thế đấy, em sẽ trả lời anh chị.” Cô bạn gái vội giật giật gấu áo Lưu Đại Giang, rồi đưa tay chỉ vào tấm ảnh nạn nhân thứ năm, dịu giọng giải thích, “Ngày 6 là sinh nhật em, anh Giang tới tận quán bar đón em, định đưa em đến chỗ tổ chức sinh nhật. Lúc đó, chúng em nhìn thấy anh này ôm một cô gái đi loạng choạng ở ven đường, có vẻ như cả hai đều đã xỉn rồi, sau đó có một chiếc taxi đỗ lại bên cạnh họ, hai người lên xe đi luôn.”
“Chiếc taxi trông thế nào? Biển số bao nhiêu? Có nhìn thấy mặt tài xế không?” Hàn Ấn có vẻ rất quan tâm đến chiếc taxi, lập tức đặt câu hỏi dồn dập.
“Là kiểu xe taxi thông dụng vẫn chạy trong thành phố chúng ta, còn lại thì bọn em cũng không để ý lắm!” Lưu Đại Giang và cô bạn gái nhìn nhau, rồi cả hai cùng lắc đầu nói.
“Cảm ơn hai người đã hợp tác, nếu nhớ ra thông tin gì khác, xin hãy lập tức liên hệ với chúng tôi.” Hàn Ấn lịch sự kết thúc câu chuyện, sau đó lấy một tấm danh thiếp từ chỗ Diệp Hi, đưa cho Lưu Đại Giang.
---❊ ❖ ❊---
Lưu Đại Giang thẳng thắn thừa nhận đã nhìn thấy nạn nhân vào buổi tối ngay trước hôm bị sát hại, nhưng sau đó không có thêm cuộc tiếp xúc nào khác. Tuy người làm chứng chính là bạn gái của hắn, nhưng cảm giác lời khai không có vấn đề gì khúc mắc, đặc biệt có nhắc đến chi tiết lúc đó nạn nhân đi cùng một cô gái, rất phù hợp với diễn biến của vụ án: cô gái ấy là bạn gái mới quen của nạn nhân thứ năm, vào đêm nạn nhân bị sát hại, hai người đã qua đêm trong phòng trọ của cô gái. Do cô gái ở chung với một cô bạn làm trong quán bar, quá nửa đêm sẽ về, nên nạn nhân rời phòng trọ lúc gần 2 giờ sáng, sau đó thì bị sát hại!
Tuy nhiên trước đó, phía Diệp Hi đã bỏ qua mất khoảng thời gian trước khi hai người họ trở về phòng trọ, cũng chính là chi tiết hai người đã lên chiếc xe taxi theo như lời kể của Lưu Đại Giang, hoặc giả cho dù phía Diệp Hi có biết đến tình tiết này, có lẽ cũng không chú trọng được như Hàn Ấn. Đối với Hàn Ấn, các tình tiết người địa phương, thông thạo địa bàn, có xe hơi, cách thức bám theo gây án, đều rất phù hợp với đối tượng tài xế taxi, đặc biệt là những tài xế taxi thường xuyên đón khách quanh các tụ điểm ăn chơi ban đêm, có lẽ họ cũng hiểu phần nào về cung cách chơi sang và phạm vi giao du của đám con nhà giàu, cho nên nhắm vào họ là điều hoàn toàn có thể.
Vậy thì, đã có thể phục dựng quá trình diễn biến của vụ án thứ năm: Nạn nhân và bạn gái ra khỏi quán bar, cùng bắt taxi về nhà trọ của cô gái. Lúc ở trên xe, cô gái căn dặn nạn nhân phải rời khỏi trước khi cô bạn cùng phòng đi làm về. Câu nói của cô bạn gái đã lọt vào tai tài xế, hắn liền nảy ý đồ xấu, rình sẵn bên ngoài nhà trọ của bạn gái nạn nhân, chờ đến lúc nạn nhân rời khỏi liền thừa cơ gây án.
Suy đoán của Hàn Ấn đã được cô bạn gái của nạn nhân thừa nhận. Cô ta khẳng định lúc ở trên xe taxi, mình có dặn nạn nhân như vậy, nhưng do lúc đó đã ngà ngà say, lại do quanh ghế lái có lắp tấm chắn an toàn nên không có ấn tượng gì về tài xế cả, mà chỉ có thể khẳng định người đó là đàn ông.