Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33325 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 7
hồ sơ tội phạm

❊ ❊ ❊

“HÈN MỌN TỘI NGHIỆP!”

Hàn Ấn cầm bút dạ đen viết lên bảng mica trắng một dòng chữ lớn, rồi anh quay lại, đưa ánh mắt kiên định nhìn khắp lượt những người có mặt, chậm rãi nói, “Thứ hung thủ muốn giết chết, chính là sự hèn mọn và tội nghiệp của mình! Các nạn nhân là phòng tuyến cuối cùng giữ lại sự tôn nghiêm cho hắn, cũng có thể coi là tấm lá chắn cuối cùng để hắn tự vực dậy tâm lí cho chính mình, nếu phòng tuyến này bị phá vỡ, tấm lá chắn này mất đi, cũng đồng nghĩa với việc hắn trở thành một kẻ thất bại hoàn toàn trong dòng thác cuộc đời.

“Hung thủ là nam giới, cũng là người nhập cư như các nạn nhân khác, nhưng đã sống lâu năm ở thành phố này, có thể đã nhập khẩu ở đây. Nếu so sánh ra, thì tần suất gây án không cao, ba năm ba vụ, khoảng cách thời gian tương đối dài, chứng tỏ hung thủ có khả năng kiềm chế nhất định, từ đó có thể suy đoán hắn có trình độ văn hoá cao và kinh nghiệm sống khá chín muồi, độ tuổi từ 25 đến 40 tuổi, không có tiền án tiền sự. Hung thủ tính tình cô độc, lập dị, thường đem lại cho người khác ấn tượng gai góc khó gần, hay so đo tính toán, tính khí nóng nảy, đương nhiên, đó chỉ là vỏ bọc ngụy trang mà hắn tự tạo cho mình, còn thực chất, càng tỏ ra cứng cỏi thì nội tâm hắn lại càng tự ti và yếu đuối. Tóm lại, hắn khó lòng giao tiếp với người khác bằng tâm thái lành mạnh, cứ thế lâu dần, đương nhiên mọi người sẽ e dè xa lánh. Cho nên kiểu người này không có bạn bè, ngoại trừ những đối tượng bắt buộc phải giao du, như bạn học, đồng nghiệp, người thân, còn về cơ bản, hắn chỉ sống trong thế giới tinh thần của riêng mình.

“Hung thủ chuyển từ trạng thái kiềm chế sang phẫn nộ, từ đó tìm kiếm sự giải thoát, thực chất đó là một quá trình tuyệt vọng cực độ đối với cuộc đời. Sự tuyệt vọng đó thậm chí đã bức bách hắn buộc phải coi những kẻ đang vật lộn dưới đáy xã hội như kẻ lang thang, gái bán dâm, người bán thuốc giả làm tọa độ tham chiếu để tìm kiếm cảm giác hiện diện cho mình, có thể tưởng tượng được, cảm giác thất bại trong sâu thẳm nội tâm của hắn trầm trọng đến mức độ nào, và chắc chắn đó là cảm giác thất bại toàn diện. Nhưng cần lưu ý là, về sự hình thành của tâm lí này, trước nhất là do tâm lí tự ti đã ăn sâu vào xương tuỷ, tiếp theo là do sự hụt hẫng tâm lí hình thành bởi tính khí cực đoan. Có nghĩa là, thân thế, địa vị của hắn trong thực tế chưa chắc đã hèn mọn và thấp kém như hắn nghĩ, nên tôi cho rằng, có lẽ hung thủ đang có hoặc đã từng có một công việc ổn định, ngoài ra, nhìn vào tính mạch lạc và tính logic thể hiện trong quá trình gây án, rất có thể hắn làm công việc trí óc, nhưng chức vụ không cao lắm.

“Mặt khác, đối với phần lớn những kẻ giết người hàng loạt, thì mục tiêu gây án đầu tiên của chúng thường mang tính ngẫu nhiên, không được lên kế hoạch chu đáo và chọn lựa kĩ càng, nên có nhiều khả năng bộc lộ rõ hơn nhân tố khiến chúng bị kích động. Mà thông qua việc khai thác thông tin bối cảnh của nạn nhân đầu tiên người đàn ông vô gia cư, rất có thể nạn nhân này đã bị kích động do đổ vỡ trong hôn nhân, khiến cho tinh thần suy sụp và tổn thương, đến nỗi dở điên dở dại, bỏ nhà lang thang. Vậy thì, lời nói và hành động của một người như thế, tại sao lại có thể khiến hung thủ bùng nổ cơn giận dữ đến mức không thể kiềm chế? Tôi nghĩ, khả năng lớn nhất là người đàn ông vô gia cư kia đã đem câu chuyện của chính mình gán cho hung thủ, và có hành vi bạo hành ngôn ngữ với hắn; hoặc cũng có lẽ là nạn nhân đã say mèm, lảm nhảm một mình nhưng lại khiến hung thủ hiểu nhầm. Tóm lại, tình tiết này đã phản ánh một vài thông tin về đời sống tình cảm của hung thủ: Hắn đã có bạn gái hoặc đã kết hôn, nhưng trong cuộc sống lứa đôi, bạn gái hoặc người vợ luôn chiếm vị trí chủ đạo tuyệt đối, khiến hung thủ cảm thấy vô cùng ức chế.

“Còn nữa, hung thủ luôn tìm kiếm hung khí tại chỗ, chứng tỏ hắn rất tự tin vào khả năng giết người của mình, cũng chứng tỏ tầm vóc và sức khoẻ của hắn chí ít cũng phải ở mức trung bình khá trở lên. Mặt khác cũng cho thấy hắn là người không có chính kiến, tác phong do dự thiếu quyết đoán, hay như chúng ta thường nói là rất lừng khừng, chưa bị ép đến chân tường thì không dám đưa ra quyết định.

“Cuối cùng hãy nói về địa điểm gây án. Nhìn vào các mô tả có liên quan phía trên, có thể rút ra một điều, cho dù ở chỗ làm hay ở nhà, địa vị của hung thủ đều tương đối bị động, cho nền hắn không phải là người có thể chủ động đi thâu đêm không về nhà, mà thời điểm gây án lần đầu lại là gần nửa đêm, tôi cho rằng rất có thể là do mâu thuẫn gia đình nền hắn mới tức giận bỏ đi, hoặc bị đuổi ra khỏi cửa. Kết hợp với phân tích của Đỗ Anh Hùng tối qua về địa lí tội phạm, về cơ bản có thể khẳng định rằng, hung thủ sống trong một khu dân cư ở gần cầu Tiền Tiến hoặc quanh đường Xúc Tiến.”

Đợi Hàn Ấn trình bày xong bản hồ sơ tội phạm, Đỗ Anh Hùng tiếp lời, “Vào ngày Triệu Tiểu Lan bị sát hại, trong công ty không xảy ra chuyện gì bất thường. Cô ta rời khỏi công ty lúc 3 giờ để tới chỗ hẹn với Tưởng Đào. Khoảng 3 rưỡi, Tưởng Đào lại gọi điện lùi thời gian gặp mặt, sau đó Triệu Tiểu Lan có hai, ba tiếng rảnh rỗi. Nhìn vào môi trường xung quanh spa Golden Lily, có rất nhiều nơi cho cô ta giết thời gian, như quán internet, quán cà phê, thẩm mĩ viện, tiệm nail, cửa hàng thời trang, siêu thị… Tôi và Vương Côn đã đi tìm hiểu vài nơi, nhưng do đã lâu ngày, nên không ai nhớ rõ Triệu Tiểu Lan có đến chỗ họ hay không.

“Đương nhiên, đó không phải là trọng điểm, tôi và Vương Còn đều cho rằng, rất có thể thời điểm Triệu Tiểu Lan chạm mặt hung thủ là lúc ăn tối trong quán nướng và trên đường quay về ngõ Sao Đỏ. Trước tiên, nói về trường hợp sau, nếu suy đoán theo thời gian thì tối hôm đó, có lẽ Triệu Tiểu Lan về nhà bằng xe bus, mà cách quán nướng không xa có một điểm xe bus có tuyến xe chạy qua ngõ Sao Đỏ. Tôi và Vương Côn đã bắt xe đi thử, thấy tuyến xe này có một điểm dừng ở ngõ Sao Đỏ, cách đầu ngõ nơi Triệu Tiểu Lan bị sát hại rất gần, nếu Triệu Tiểu Lan gặp hung thủ trên đường từ quán nướng về đến ngõ Sao Đỏ, thì nơi gặp gỡ rất có thể là trên xe bus. Do vậy tôi và Vương Côn đã tới công ty xe bus tìm gặp tài xế đã lái chuyến xe chạy qua điểm dừng gần quán nướng vào thời điểm đó của đêm đó, nhưng vẫn do chuyện xảy ra đã quá lâu nên tài xế không nhớ nổi tình hình hành khách tối đó, đáng tiếc hơn là camera trên xe cũng bị che khuất.

“Hãy quay trở lại với quán đồ nướng. Theo như phản ánh của chủ quán thì tối hôm đó, Tưởng Đào không đến chỗ hẹn, một mình Triệu Tiểu Lan ăn hết các món đã gọi. Đáng lưu ý là trong lúc dùng bữa, có một người đàn ông có vẻ như tài xế taxi đến ngồi ghép bàn với cô ta. Tính đến thời điểm này, đó cũng là người đàn ông duy nhất đã được xác nhận là có tiếp xúc với Triệu Tiểu Lan vào hôm xảy ra vụ án, cho nên tối và Vương Còn đều cho rằng, người tài xế này rất đáng ngờ.”

Đỗ Anh Hùng đưa tay ra hiệu cho Vương Côn đưa ảnh chụp bức chân dung phác họa cho Hàn Ấn và Diêu Kiến xem, rồi nói tiếp, “Đây là bức chân dung do bà chủ quán nướng ghép lại từng bộ phận, thực ra, nếu đánh giá một cách tổng thể, giả sử hung thủ là tài xế taxi, vậy thì việc kết nối các hiện trường gây án đã trở nên quá dễ dàng.”

Sau khi Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng trình bày xong, tiếp theo cần phải thảo luận nên tiến hành điều tra thế nào. Nếu theo hướng tài xế taxi, công việc đã khá rõ ràng, Đỗ Anh Hùng và Vương Côn có thể tìm đến các hãng taxi lớn trong thành phố để tìm kiếm nghi phạm trong ảnh ghép, còn nếu điều tra rà soát theo phạm vi khoanh vùng trong hồ sơ tội phạm, sẽ phức tạp hơn.

Xung quanh khu vực cầu Tiền Tiến và đường Xúc Tiến có cả chục khu dân cư cả mới lẫn cũ, với gần ba nghìn hộ dân. Theo như tình hình hiện tại, thì không thể ra quân rầm rộ rà soát từng khu dân cư được, mặt khác cũng dễ rút dây động rừng, nên trước tiên chỉ có thể bắt tay từ việc điều tra hộ khẩu và nhân khẩu tạm trú tại các khu vực đó. Để giúp các cảnh sát dân sự cấp cơ sở có thể hiểu được đặc điểm bối cảnh của hung thủ một cách trực quan hơn, Hàn Ấn đã tóm tắt lại nội dung hồ sơ tội phạm, sau đó mới gửi tới các Đồn Công an sở tại. Đồng thời, anh cũng đích thân xuống các đơn vị cơ sở để kết hợp với công an quản lí hộ khẩu và cảnh sát khu vực tiến hành kiểm tra sàng lọc.

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau, Hàn Ấn ở Đồn Công an suốt một buổi sáng, về mặt hộ khẩu, tạm thời vẫn chưa sàng lọc được đối tượng tình nghi. Nhân lúc mọi người nghỉ ăn trưa, anh rời khỏi Đồn Công an, ra ngoài đi dạo chốc lát.

Nắng ấm chiều thu dễ khiến người ta uể oải, Hàn Ấn buồn bực bước đi trên phố, không phương hướng, cũng không có mục tiêu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó tả, cứ như mình vừa đánh mất một thứ gì quý giá. Không biết đã đi được bao lâu, bất chợt ngẩng đầu, đập vào mắt anh lại là tấm biển hiệu của spa xông hơi thư giãn Golden Lily. Bỗng chốc, tâm trạng anh vụt trở nên nhẹ nhõm – đáng ra anh nên đích thân tới nơi này sớm hơn.

Dừng chân trước cửa spa một lát, Hàn Ấn quay đi, bước sang quán nướng ngay bên cạnh, một địa điểm đã được nhắc đến nhiều lần trong quá trình điều tra vụ án. Diện tích quán không lớn, chỉ kê được năm, sáu bàn, quầy bar đối diện với cửa chính, bên cạnh là cầu thang, có vẻ như còn có tầng trên. Việc kinh doanh cũng bình thường, chỉ có hai bàn khách, Hàn Ấn bèn ngồi xuống một bàn cạnh cửa. Một người phụ nữ có vẻ là bà chủ tiến lại, đặt cuốn menu xuống, lịch sự hỏi anh muốn gọi món gì. Hàn Ấn đắn đo một lát rồi gọi một bát mì trứng gà. Loáng cái, bà chủ đã tự tay bưng tô mì tới, còn kèm theo hai món phụ miễn phí, có lẽ bởi cảm thấy Hàn Ấn phong độ lịch thiệp, khác hẳn người thường, nên phục vụ chu đáo hơn hẳn.

Ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của mì và trứng, Hàn Ấn mới nhận ra mình đã đói cồn cào, mấy hôm nay tâm trí của anh dồn hết vào vụ án, chẳng thiết tha gì đến ăn uống, bữa cơm lần trước ăn từ lúc nào anh cũng quên rồi. Thế nhưng, anh lại chỉ ăn vài miếng rồi dừng đũa, nhìn chăm chú vào ghế trống đối diện, ánh mắt lấp lánh, như thể có người đang ngồi ở đó vậy.

Tôi là tài xế taxi, người ngồi đối diện với tôi là Triệu Tiểu Lan. Tôi và cô ấy vốn chẳng hề quen biết, tôi chỉ muốn ăn qua loa cho xong bữa, còn cô ấy đang giận dỗi vì bị nhân tình cho leo cây, chúng tôi có thể nói chuyện gì với nhau được? Hàn Ấn đang âm thẩm độc thoại, lướt qua trong tâm trí anh là hàng loạt thắc mắc: Trong tình cảnh như thế, liệu cô có thể nói với tôi, cô là nhân viên tiếp thị thực phẩm chức năng hay không? Tôi giết người, không chỉ vì bị khiêu khích bởi lời lẽ, hành vi của người khác, mà quan trọng hơn nữa, là vì tôi coi thường vị thế thấp hèn của các người. Nếu cô không nói với tôi những lời như thế, thì làm sao tôi lại muốn giết cô? Nói đi chứ, Triệu Tiểu Lan..

Hàn Ấn như đã nhận được một lời gợi ý nào đó, anh khẽ khàng đặt đôi đũa xuống, rút từ trong túi ra một tờ 20 tệ, đặt lên mặt bàn, sau đó đứng dậy, bước ra khỏi quán.

Bà chủ vội vã bước lại, nhìn thấy tờ tiền trên bàn liền gọi giật: “Anh gì ơi, đợi một lát, để tôi trả lại tiền thừa.”

Hàn Ấn dừng bước, quay lại nói, “Không cần đâu. À phải, gần đây có chỗ nào có đông người cao tuổi không chị?”

“Có, có đấy, anh ra khỏi cửa rồi rẽ về phía Nam, đi khoảng hơn hai trăm mét sẽ tới quảng trường Hải Đạt, ở đó có rất nhiều ông bà già nhảy ở quảng trường, họ nhảy từ sáng tới tận đêm.” Bà chủ quán vừa đưa tay chỉ vừa nói.

“Vâng, cảm ơn chị.” Hàn Ấn nói rồi bước ra khỏi quán.

“Anh đi ạ, lần sau lại ghé nhé!” Bà chủ nói với theo sau.

Đi khỏi quán nướng một đoạn, Hàn Ấn rút điện thoại gọi cho Đỗ Anh Hùng, khẽ hỏi, “Đã tìm thấy người trong ảnh chưa?”

“Tìm thấy rồi, em cũng đang định gọi cho thầy đây.” Đỗ Anh Hùng đáp, “Đúng là tài xế taxi thật, anh ta vẫn còn nhớ láng máng, nói là hôm đó có tới quán nướng ăn tối, sau đó trời mưa vắng khách, nên rủ mấy tài xế khác đi đánh bài, có người làm chứng, thế có cần làm xét nghiệm DNA không?”

“Không cần, cứ về cái đã, chúng ta đã đặt sai trọng điểm rồi, thời điểm cần chú ý thực sự phải là vài tiếng đồng hồ trước khi Triệu Tiểu Lan tới quán nướng.” Nói rồi, lại lo rằng sẽ gây áp lực tâm lí cho Đỗ Anh Hùng, Hàn Ấn động viên, “Lỗi là ở tôi, tại tôi suy đoán chưa chính xác.”

Đúng là Hàn Ấn đang cảm thấy tư duy của mình trước đó quá mô thức hoá. Anh quen suy xét vấn đề từ góc độ của hung thủ, nhưng lại bỏ qua mất một chi tiết, đó là hung thủ và nạn nhân trong vụ án này là gặp gỡ tình cờ. Thậm chí có thể nói rằng, chính nạn nhân đã kéo hung thủ tới, do vậy, anh cần phải dùng mô thức tư duy của nạn nhân Triệu Tiểu Lan để suy đoán về nơi cô ta đã chạm mặt hung thủ.

Triệu Tiểu Lan là người thế nào? Một nhân viên tiếp thị thực phẩm chức năng chuyên lừa gạt người cao tuổi, vậy thì trong hai ba tiếng rảnh rỗi đột xuất ấy, cô ta có thể đi đâu? Có thể làm gì? Chẳng phải sẽ tìm đến những chỗ tập trung đông người cao tuổi để tìm kiếm khách hàng tiềm năng hay sao? Chắc chắn là như thế, vì vậy lúc này, Hàn Ấn muốn lần theo dấu chân của Triệu Tiểu Lan, tìm đến nơi có nhiều người cao tuổi.

Đi theo hướng bà chủ quán nướng đã chỉ khoảng năm sáu phút, Hàn Ấn nhìn thấy một trung tâm thương mại lớn, cửa chính quay ra một quảng trường. Chắc vẫn chưa đến giờ nên trên quảng trường không đông người lắm, chỉ thấy dăm ba tốp cụ ông cụ bà đang ngồi trên thềm đá trò chuyện. Đương nhiên, Hàn Ấn biết rõ, người mà anh cần gặp, dù là nam hay nữ cũng đều không nằm trong phạm vi của hồ sơ tội phạm, nhưng hung thủ rất có thể lại có mối liên quan nào đó với họ.

Hàn Ấn tiến lại gần chỗ mấy bà cụ đang trò chuyện, trình thẻ cảnh sát rồi giơ điện thoại ra hỏi họ đã từng gặp người trong ảnh hay chưa. Các bà cụ là chúa hay buôn chuyện, nên không cần Hàn Ấn phải năn nỉ nhiều, họ đã xúm lại nhìn vào màn hình điện thoại, có người còn chủ động đưa tay cầm lấy điện thoại ghé lại gần nhìn cho kĩ.

Cứ thế hỏi từng nhóm một, cuối cùng cũng có một bà cô nhận ra, mặt mũi hớn hở reo lên: “Hình như tôi có chút ấn tượng, có phải con bé bán thực phẩm chức năng không nhỉ?”

“Đúng rồi, cô đã gặp cô ấy phải không ạ?” Hàn Ấn trong lòng mừng rỡ, vội hỏi, “Cô có nhớ cụ thể là vào ngày nào không?”

“Không nhớ nổi, cũng lâu lắm rồi, hình như hôm đó trời rất nóng.” Bà cô quay sang, giải thích với mấy bà bạn ngồi bên, “Hôm đó chúng ta giải tán cả rồi, các bà về nhà nấu cơm, còn tôi và bà Lý ngồi nán lại thêm lúc nữa. Sau đó con bé này không biết từ đầu nhảy ra, bắt chuyện với hai chúng tôi, nói qua nói lại cũng là muốn bán thực phẩm chức năng thôi mà, tôi không thèm quan tâm, nhưng bà Lý thì tin sái cổ, thế là dẫn cô ta về nhà.”

“Vậy bà Lý hôm nay có đến không?” Hàn Ấn lại hỏi.

“Bà ấy lâu rồi không tới, nghe đâu đã chuyển nhà.” Bà cô lắc đầu nói.

“Muốn biết chuyện bà Lý thì anh hỏi ông Hoàng đi, nhà họ đối diện nhau, ông Hoàng quan tâm đến bà ấy lắm đấy.” Một bà cụ khác lên tiếng, giọng đầy ẩn ý, sau đó chạy ra vẫy tay gọi một ông chú đang tập nhảy một mình trên quảng trường, “Ông Hoàng, ông Hoàng, mau lại đây, có người muốn hỏi ông chuyện này!”

“Gì cơ? Có chuyện gì vậy?” Ông chú vừa ngâm nga điệu nhạc vừa lắc lư thân người tiến lại gần.

“Chào chú, cháu là người bên Sở Công an, muốn gặp chú để hỏi thăm một số chuyện về bà Lý.” Hàn Ấn chủ động chìa tay ra giới thiệu.

Vừa nghe nói đến ba chữ ‘Sở Công an’, thân hình dạng dung đưa của ông Hoàng liền khựng ngay lại. Ông vội vã bắt tay Hàn Ấn, sắc mặt kinh ngạc hỏi dồn: “Bà Lý làm sao kia?”

“À, bà ấy…” Hàn Ấn đưa mắt liếc nhìn mấy bà cô cũng đang tò mò xúm lại, cảm thấy không thể hỏi ở đây được, bèn ngó nghiêng xung quanh rồi đề nghị, “Chú Hoàng, cháu mời chú đi uống chén trà nhé? Rồi chúng ta sẽ từ từ trao đổi”

“Được, được, được chứ, chúng ta đi thôi.” Có lẽ ông Hoàng cũng đang nóng lòng muốn biết tin tức của bà Lý, nên đồng ý ngay lập tức rồi di trước dẫn đường.

“Đang nói chuyện mà sao tự dưng lại đi vậy?”

“Nói cả cho chúng tôi biết đi, rốt cuộc là bà Lý bị làm sao?”

“Cái anh này mất lịch sự thật đấy, hỏi xong là quay ngoắt đi ngay chẳng thèm nhìn đến chúng ta nữa.”

Thấy Hàn Ấn và ông Hoàng đùng đùng bỏ đi chỗ khác, máy bà cô hậm hực nói với theo.

Ông Hoàng rất thấu tình đạt lí, thấy đã thoát khỏi ánh mắt soi mói của mấy bà tám, liền đề nghị với Hàn Ấn, hay là đến nhà ông nói chuyện cho tiện, vì ông sống một mình, đương nhiên là Hàn Ấn không từ chối.

Hai người đi bộ khoảng hơn chục phút thì tới khu chung cư Thịnh Đạt nơi ông Hoàng ở, đương nhiên nhà bà Lý cũng sống ở đây. Càng khiến Hàn Ấn mừng hơn nữa, đó là anh đã nhìn thấy cây cầu Tiên Tiến bắc ngang qua đường quốc lộ phía xa xa.

Vào trong nhà, ông Hoàng đi đun nước pha trà, còn Hàn Ấn tranh thủ đưa mắt nhìn lướt qua các phòng.

Căn hộ không lấy gì làm rộng, ngoài phòng khách, chỉ có một phòng ngủ và một phòng làm việc. Phòng làm việc bày biện khá đơn giản, toát lên phong cách trí thức, một giá sách lớn bằng gỗ giáng hương chất đầy những sách gần như choán hết hai phần ba căn phòng, khoảng không gian còn lại kê một chiếc bàn làm việc, trên bàn bày nghiên mực và bút lông, còn trải một bức thư pháp có vẻ mới hoàn thành không lâu. Phòng khách rất sạch sẽ ngăn nắp, trên tường treo rất nhiều tranh chữ của các nhà thư pháp nổi tiếng, nhưng hiển nhiên đều là tác phẩm mô phỏng, nhìn nét bút giống như cùng một người viết, nếu không ngoài dự đoán, hắn đều là chữ của ông Hoàng.

Hàn Ấn đang ngắm nghía thì ông Hoàng bưng khay trà ra, ngồi xuống ghế sofa, vừa rót trà vừa khiêm nhường giới thiệu:

“Trước đây tôi là giáo viên mĩ thuật của trường cấp hai, cả đời tôi chỉ có sở thích này, về hưu rảnh rỗi nên thích viết vẽ linh tinh, mong anh đừng chê cười.”

“Đâu có, như chú đây chính là nhã hứng đấy ạ!” Hàn Ấn cũng khách sáo một câu, rồi lập tức vào ngay chuyện chính. Anh rút điện thoại, mở ảnh của Triệu Tiểu Lan, chìa cho ông xem, “Chú có thấy cô gái này đi cùng bà Lý bao giờ không?”

“Cô ta là ai thế?” Ông Hoàng hỏi lại.

“Một nhân viên tiếp thị thực phẩm chức năng,” Hàn Ấn đáp.

“Tôi chưa gặp bao giờ, nhưng đúng là bà Lý rất thích mua ba cái thứ vô bổ thế này, con gái và con rể bà ấy khuyên ngăn rất nhiều lần, nhưng vẫn chẳng ăn thua.” Ông Hoàng tiếp lời.

“Bà Lý sống cùng con gái và con rể à chú?” Hàn Ấn hỏi.

“Đúng vậy, nhà là của bà Lý, anh con rể ở nhờ nhà mẹ vợ.” Ông Hoàng nhếch mép cười giễu cợt, rồi nói tiếp, “Nhưng giờ thì đã là con rể cũ rồi.”

“Họ li hôn rồi hả chú? Từ khi nào vậy?” Hàn Ấn gặng hỏi.

“Chưa lâu lắm, khoảng hai tháng trước.” Ông Hoàng nói.

“Vậy chú có quen anh con rể của bà ấy không?” Hàn Ấn lại hỏi.

“Đương nhiên là quen rồi, hồi đầu cũng là tôi làm mối cho đấy.” Có lẽ thường ngày ông Hoàng không có ai để chuyện trò, nên vừa có người gợi chuyện, ông liền sôi nổi đáp ngay, “Nhà tôi và nhà bà Lý ở đối diện nhau cũng đã nhiều năm rồi, hai nhà thân nhau lắm, bà ấy có chuyện gì cũng kể cho tôi nghe, đừng nói là anh con rể, nhà bà ấy có chuyện gì tôi đều biết rõ như lòng bàn tay.”

“Tốt quá, vậy trước tiên chú hãy kể cho cháu nghe chuyện chú làm mối đi.” Hàn Ấn cười nói.

“Chuyện cũng dài đấy.” Ông Hoàng dừng lại một lát, như để sắp xếp lại mạch suy nghĩ rồi mới bắt đầu kể, “Bà Lý họ tên đầy đủ là Lý Vân, cô con gái tên là Trình Tiểu Huệ. Bà Lý trước đây bán quán cơm nhiều năm, cũng tích góp được kha khá, nên điều kiện sống của nhà ấy rất ổn. Công việc của Tiểu Huệ cũng tốt, con bé làm trong ngân hàng, hình thức cũng khá, nhưng tính khí thì không ra làm sao, rất ngang ngạnh, cũng có lẽ do mồ côi bố từ nhỏ nên thiếu cảm giác an toàn, rất hay nghi ngờ bạn trai, cũng yêu mấy anh rồi nhưng đều vì chuyện này mà chia tay. Bà Lý lo lắm, đi khắp nơi nhờ người mai mối. Có một lần em gái tôi đến nhà tôi chơi, biết được em gái tôi làm ở thư viện trường Đại học Vĩnh Cát (Phượng Sơn là thành phố cấp huyện, trực thuộc thành phố Vĩnh Cát), bà Lý liền nhờ em gái tôi tìm giúp một thầy giáo trong trường để giới thiệu cho Tiểu Huệ. Em gái tôi nhiệt tình nhận lời, nhưng tìm khắp lượt các thầy giáo trong trường cũng không thấy ai phù hợp, về sau thì nghĩ đến một cậu sinh viên.

“Cậu sinh viên này tên Lưu Ngọc Đống, quê ở vùng núi hẻo lánh, hồi học tiểu học do nghịch ngợm ngã gãy chân nên phải nghỉ học mất một năm, lại thêm đi học muộn một năm so với chúng bạn, do vậy ở trường, cậu ta lớn tuổi hơn các bạn đồng trang lứa, cảm thấy chơi với nhau không hợp nên ngoài giờ học, cậu ta chỉ vùi đầu trong thư viện để giết thời gian. Lâu dần, cậu ta trở nên thân thiết với em gái tôi, thi thoảng còn trò chuyện tâm sự vài câu. Năm đó cậu ta hai mươi sáu tuổi, sắp tốt nghiệp đại học, cậu ta nói với em gái tôi là không muốn về quê, vì điều kiện kinh tế nơi đó lạc hậu quá, không có cơ hội phát triển, nên muốn ở lại thành phố Vĩnh Cát làm việc, tốt hơn cả là tìm một chỗ làm có thể đăng kí được hộ khẩu.

“Em gái tôi cho bà Lý xem ảnh của cậu ta, rồi giới thiệu Lưu Ngọc Đống trông cao ráo khoẻ mạnh, nhìn ảnh thấy cũng tử tế ưa nhìn, đặc biệt lại là sinh viên đại học chính quy, trình độ học vấn cao hơn Tiểu Huệ, lại trẻ hơn Tiểu Huệ hai tuổi. Còn chuyện cậu ta không phải là người địa phương cũng không thành vấn đề, bên ngoại nhà bà Lý có người họ hàng quyền chức cũng lớn, có thể dễ dàng tìm ngay cho Lưu Ngọc Đống một công việc có thể đăng kí hộ khẩu, vậy nên cứ bàn với Tiểu Huệ trước, xem có muốn xem mặt người ta không rồi tính tiếp. Bên bà Lý đồng ý, em gái tôi liền đi dàn xếp ngay với Lưu Ngọc Đống, kể rõ về điều kiện nhà bà Lý, Lưu Ngọc Đống nghe cũng xuôi tai, liền đồng ý gặp mặt Tiểu Huệ.

“Sau đó, hai người gặp nhau, đôi bên đều thấy ưng ý, thế là hôn nhân nhanh chóng được ấn định. Sang năm sau, tức năm 2011, Lưu Ngọc Đống tốt nghiệp đại học, lập tức cùng Tiểu Huệ đi đăng kí kết hôn. Sau đó, nhờ sự giúp đỡ của người thân bên ngoại nhà bà Lý, Lưu Ngọc Đống được nhận vào làm nhân viên cung ứng trong một công ty hoá chất công nghiệp nhà nước. Mặt khác, do không đủ khả năng mua nhà nên cậu ta đành phải ở nhờ nhà mẹ vợ, thực chất chẳng khác gì bà Lý kén người về ở rể.”

Quê nhà tận miền núi xa xôi, gia cảnh nghèo khó, đi học thì luôn lớn tuổi nhất lớp, bởi vậy mà hình thành nên tâm lí tự ti? Hàn Ấn bỗng giật thót trong lòng, vội hỏi, “Bình thường Lưu Ngọc Đống có hay giao tiếp với hàng xóm láng giềng không?”

“Ôi lấy đâu ra, thằng ranh ấy tính khí lạnh lùng kinh khủng, sống trong tòa nhà này bao nhiêu năm rồi mà chẳng bao giờ qua lại với hàng xóm, có giáp mặt nhau cũng không chào, gặp tôi cùng lắm chỉ gật đầu một cái rồi đi luôn, mặt mũi lúc nào cũng khó đăm đăm, cứ như người ta nợ nần gì cậu ta vậy.” Ông Hoàng xua tay rồi chau mày nói, “Tôi nghe bà Lý kể rằng, điều kiện gia đình của cậu ta tuy chẳng dư dả gì cho cam, trên còn có hai chị gái, nhưng vì cả họ chỉ có mình cậu ta là con trai nên được nuông chiều từ nhỏ. Hồi mới lấy vợ, cậu ta chẳng biết làm gì cả, về sau bị bà Lý với Tiểu Huệ bắt ép mới chịu học nấu cơm, làm việc nhà.”

Tính tình lầm lì cô độc, ích kỉ, dễ tự ái, vậy là Lưu Ngọc Đống lại tiến thêm một bước vào phạm vi khoanh vùng của hồ sơ tội phạm. Hàn Ấn thầm nghĩ như vậy, rồi lại hỏi, “Sau khi lấy vợ, có phải Lưu Ngọc Đống không có tiếng nói gì trong nhà? Tại sao anh ta và Trình Tiểu Huệ lại li hôn? Chú Hoàng này, cháu mong rằng chú có thể cung cấp cho cháu tất cả những gì mà chú biết, chuyện này rất quan trọng với chúng cháu!” Thấy ông Hoàng có vẻ khó xử, như còn nể nang tình hàng xóm với Lý Vân nên không muốn nói sâu hơn về chuyện riêng nhà bà, Hàn Ấn liền thận trọng nhấn mạnh thêm một câu.

“Một anh con rể ở nhờ thì có tiếng nói gì trước mặt hai mẹ con bà ấy được? Ở nhà cậu ta thường xuyên bị sai tới sai lui, hầu hạ hai mẹ con không thiếu việc gì, chẳng khác gì người ở. Ông Hoàng thở dài, như bực bội thay cho kiếp chó chui gầm chạn của anh chàng, nói tiếp, “Cũng tại cậu ta vô tích sự quá mà, đầu óc thì cứng nhắc, anh bảo làm nghề cung ứng thu mua, ai chẳng kiếm được ít nhiều hoa hồng? Nhưng cậu ta thì sao, bản thân không dám lấy, cũng không cho người khác lấy, còn đi tố cáo cả cấp trên lẫn đồng nghiệp, khiến cho quan hệ cấp trên cấp dưới vô cùn căng thẳng. Trưởng phòng ghét cay ghét đắng cậu ta, về sau vin đúng thời cơ, bèn kiếm cớ đẩy cậu ta sang phòng công đoàn. Thế đấy, thử hỏi ở nhà còn mặt mũi nào mà đòi lên tiếng nữa?”

“Thế hai người họ li hôn vì lí do gì?” Hàn Ấn tiếp tục gặng hỏi.

“Ồ, biết nói thế nào nhỉ… Giờ nghĩ lại, mới thấy Lưu Ngọc Đống cũng thật oan ức.” Ông Hoàng chợt cười gượng gạo nói, “Căn nguyên thì bắt đầu từ tận năm kia cơ. Lúc đó Tiểu Huệ không biết thế nào lại quen một ông già giàu có. Lúc ông ta lái xe đưa Tiểu Huệ về nhà, tôi có lần bắt gặp, tuổi tác cũng phải ngang ngửa với tôi, Tiểu Huệ giới thiệu là khách hàng. Về sau không biết làm sao mà Lưu Ngọc Đống đọc được tin nhắn mùi mẫn của con bé với ông già kia, hôm đó hai đứa cãi nhau to, đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy Lưu Ngọc Đống nổi giận, quát tháo váng cả tòa nhà. Đương nhiên, cậu ta vốn là người hiền lành, nên dù có to tiếng cũng chẳng ai sợ, trái lại càng khiến cho hai mẹ con bà Lý thêm giận dữ, tống cổ Lưu Ngọc Đống ra khỏi nhà ngay trong đêm.”

Bao nhiêu nhẫn nhịn và nhượng bộ, cuối cùng lại đổi lấy sự phản bội và xua đuổi, chắc chắn là cơn phẫn hận trong lòng Lưu Ngọc Đống vào cái đêm hôm ấy đã lên đến đỉnh điểm, nếu nói rằng trận cãi vã đó đã châm ngòi cho sự đổ vỡ hôn nhân giữa anh ta và Trình Tiểu Huệ, thì đó cũng là một điểm ngoặt khiến anh ta từ người thường biến thành ác quỷ, và người đàn ông vô gia cư dưới chân cầu Tiền Tiến đã trở thành con mồi đầu tiên cho anh ta tìm lại chính mình. Hàn Ấn lại im lặng suy ngẫm một hồi, rồi lại xác nhận thêm lần nữa: “Chú Hoàng này, chú còn nhớ lần cãi vã đó cụ thể là xảy ra vào thời điểm nào không?”

“Xin lỗi anh, thời gian cụ thể thì đúng là tôi không nhớ nổi, đại khái là vào mùa đông năm kia.” Ông Hoàng đáp.

“Không sao, chú cứ nói tiếp đi ạ.” Hàn Ấn cười nói.

“Lần đó, nhà Tiểu Huệ cũng không muốn làm to chuyện, sau đó Lưu Ngọc Đống quay về nhận lỗi, thế là mọi chuyện cũng coi như bỏ qua. Cho đến khoảng hai tháng trước đây, mới thành ra tanh bành không thể cứu vãn.” Nói đến đây, ông Hoàng có vẻ lúng túng, “Vẫn là chuyện giữa Tiểu Huệ với lão già kia. Nửa đêm ông ta đưa con bé về nhà, hai người đang thân mật trên xe thì bị Lưu Ngọc Đống đứng bên cửa sổ nhìn thấy hết. Khi Tiểu Huệ vào nhà, hai đứa cãi nhau dữ dội. Tôi mới chạy sang can thì thấy bà Lý nằm sõng soài dưới đất, Tiểu Huệ đang đỡ bà ấy dậy, luôn miệng quát mắng Lưu Ngọc Đống sa sả, bảo cậu ta đánh nó rồi đánh cả bà Lý nữa. Lưu Ngọc Đống giải thích với tôi, bà Lý định xông vào ngăn cản Lưu Ngọc Đống giúp con gái rồi tự ngã ra đấy… Chỉ vài hôm sau, bà Lý sang nói với tôi rằng Lưu Ngọc Đống đã li hôn Tiểu Huệ, ra đi với hai bàn tay trắng, con cái và tài sản đều thuộc về Tiểu Huệ. Bà ấy còn khoe là hai mẹ con bà ấy ép Lưu Ngọc Đống phải li hôn, đầu tiên cậu ta nhất quyết không đồng ý, sau bà Lý mới dọa, nếu không đồng ý, bà ấy sẽ đến Đồn Công an tố cáo cậu ta có hành vi bạo lực gia đình, thế là cậu ta phải chấp nhận.”

Nếu Trình Tiểu Huệ đi tố giác thật, chắc chắn Lưu Ngọc Đống sẽ bị cảnh sát lập hồ sơ, lấy dấu vân tay và mẫu DNA để lưu trong kho dữ liệu. Như vậy, chuyện sát hại người đàn ông vô gia cư sẽ bị bại lộ, nên anh ta mới phải ngậm bồ hòn làm ngọt, ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Thế nhưng, anh ta có nuốt nổi mối hận này không? Hàn Ấn trầm ngâm một lát rồi hỏi, “Chú có biết tình hình của Lưu Ngọc Đống sau khi li hôn không?”

“Chuyện này thì tôi không rõ, anh thử hỏi hai mẹ con bà Lý xem sao, hoặc tới chỗ làm của cậu ta mà hỏi.” Ông Hoàng lắc đầu, cười buồn rồi nói tiếp, “Hai mẹ con bà Lý ngoài miệng thì lúc nào cũng kêu ca ra vẻ vô tội lắm, nhưng sự thực là Tiểu Huệ li hôn với Lưu Ngọc Đống chưa đầy nửa tháng, hai mẹ con đã hối hả dẫn nhau chuyển đến căn hộ mà lão già kia mua cho. Lão ta làm xây dựng, nên mua cho hai mẹ con một căn hộ lớn tiện nghi đầy đủ.”

“Vậy chú có biết địa chỉ hiện tại của họ không? Chú làm ơn viết lại giúp cháu, và cho cháu xin cả địa chỉ đơn vị công tác của Trình Tiểu Huệ và Lưu Ngọc Đống nữa,” Hàn Ấn nói.

“Được thôi, lúc họ mới chuyển nhà, tôi có ghé thăm, chỗ làm của Lưu Ngọc Đống tôi cũng biết, nhưng Tiểu Huệ thì đã nghỉ việc cho lão già kia bao nuôi rồi.” Ông Hoàng gật đầu đồng ý rồi đứng dậy đi vào phòng làm việc, lát sau quay ra, đưa cho Hàn Ấn một mảnh giấy, “Đây, tôi viết cả cho anh rồi nhé. À phải, tôi có chìa khoá của căn hộ đối diện đấy, bà ấy định cho thuê nên nhờ tôi mở cửa cho người ta xem nhà, anh có muốn qua xem không?”

“Thế thì tốt quá, làm phiền chú,” Hàn Ấn nói.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »