Sau bữa tối, trong phòng họp của phân đội, mọi người tiến hành chỉnh lí tình hình vụ án.
Theo thường lệ, Cố Phi Phi là người trình bày đầu tiên, nói về tình hình khám nghiệm tử thi và giám định vật chứng. “Chuỗi vụ án phóng hỏa lần này đã gián tiếp khiến sáu người thiệt mạng và một người bị thương. Tôi đều đã xem qua tử thi và biên bản khám nghiệm tử thi, có thể xác nhận, ngoại trừ một trường hợp tử vong do sốc chấn thương vì có diện tích bỏng rộng, năm người còn lại đều tử vong do ngạt khói vì hít phải lượng lớn khói bụi vào trong đường hô hấp. Tóm lại, tất cả các nạn nhân đều chết trong đám cháy, không có dấu hiệu của giết người đốt xác. Về vật nổ dùng để phóng hỏa, là do hung thủ tự chế, sử dụng vỏ chai nước giải khát, đổ xăng vào, thêm sợi bấc, là có một quả bom xăng với sức công phá cực mạnh.”
Tiếp đến là Ngải Tiểu Mĩ, cô thao tác một lát với chiếc laptop trước mặt, sau đó, màn chiếu trên tường phòng họp hiển thị một đoạn video. Ngải Tiểu Mĩ vừa nhìn màn hình, vừa giới thiệu: “Hiện tại, chúng ta đã có được dữ liệu camera giám sát tại bốn hiện trường gây án trong toàn bộ chuỗi vụ án, gồm cả hình ảnh trong nhà và ngoài trời, chỉ có nhà nghỉ Hưng Phát, nơi bị phóng hỏa đầu tiên, là không lắp đặt camera. Nơi thứ ba bị phóng hỏa là nhà khách Kim Lợi, cả camera giám sát và máy vi tính đều bị thiêu rụi trong vụ hỏa hoạn. Nhưng trong các dữ liệu camera hiện có, toàn bộ quá trình phóng hỏa của hung thủ đã được ghi lại rõ ràng. Như các đồng chỉ đang nhìn thấy, hung thủ tay xách một túi vải bước vào khung hình, sau đó dừng lại trước cửa khách sạn, bình tĩnh lấy bom xăng tự chế ra khỏi túi vải, dùng bật lửa châm ngòi dẫn, rồi ném vào cửa chính và các cửa sổ khách sạn ở phía mặt đường. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vòng một phút, sau đó, hắn hết sức điềm tĩnh bước ra khỏi khung hình. Về phía hung thủ, các đồng chí cũng có thể thấy, hắn đội một chiếc mũ lưỡi trai màu xám, đeo khẩu trang kín mặt, nên không thể nhận diện được, chiều cao khoảng từ 1m7 đến 1m72, vóc người trung bình, không gầy không béo, mức độ nhận dạng tương đối thấp, nhưng có thể xác định là nam giới.”
Ngải Tiểu Mĩ ngừng lời, lại thao tác máy tính một chốc, trên màn chiếu xuất hiện một đoạn video đã được xử lí kĩ thuật, tức là hai cảnh tượng khác nhau đồng thời xuất hiện trên màn hình. Sau đó, Ngải Tiểu Mĩ bấm nút tạm dừng, lần lượt phóng to một điểm trong hai video khác nhau, rồi nói, “Nghe theo ý kiến của thầy Hàn Ấn, tôi đã xem đi xem lại các đoạn ghi hình nhiều lần, đặc biệt chú ý đến hình ảnh người đứng xem được ghi lại trong video, và nhận ra có một người xem xuất hiện cả trong camera giám sát của vụ án thứ tư và vụ án thứ sáu. Tôi đã lựa chọn hai đoạn này, có thể nhìn rõ mặt của người đàn ông đó.”
“Tuy ăn mặc khác nhau, nhưng cảm giác dáng người rất giống với hung thủ xuất hiện trong video trước, liên tục xuất hiện trong đám đông có mặt tại hiện trường của hai vụ án khác nhau, chắc không thể nào là trùng hợp ngẫu nhiên được đâu nhỉ?” Đỗ Anh Hùng lập tức đưa ra nhận định.
“Phóng to hình ảnh thêm chút nữa… Ok, thế được rồi, bật cho video chạy đi.” Hàn Ấn không tiếp lời, chỉ lên màn hình nói với Ngải Tiểu Mĩ, rồi vẫn chỉ vào màn hình, anh nói, “Trong hình ảnh phóng to ban nãy, mọi người có chú ý thấy không? Bên mặt phải người này loáng thoáng có một sợi dây đen, sau đó hãy xem hai đoạn video đang phát đồng thời này, ngón tay hắn đều đang ấn vào tai phải…”
“Hắn đang sử dụng máy bộ đàm cải tiến để theo dõi tin tức từ kênh thông tin cứu hỏa?” Cố Phi Phi nói.
“Vậy thì càng không thể sai được, chắc chắn là kẻ phóng hỏa, nếu không, tự dưng ai lại đi quan tâm đến mấy vụ hỏa hoạn này làm gì?” Ngải Tiểu Mĩ nói.
“Đúng vậy, tuy người này chỉ lộ diện ở hai hiện trường vụ cháy, nhưng cũng đủ khả nghi. Giờ in ảnh ra rồi gửi thông báo hỗ trợ truy nã đến Trụ sở Công an quận và các Đồn Công an nhé?” Phân đội trưởng Trần Hải Phong nhìn Hàn Ấn và Cố Phi Phi, như đang chờ chỉ thị.
“Vâng!” Cố Phi Phi khẽ gật đầu, đưa tay chỉ Đỗ Anh Hùng nói, “Phải rồi, chẳng phải chỗ cậu cũng có tình hình mới sao?”
“Sáng nay em đến điều tra hiện trường hỏa hoạn cuối cùng, khách sạn Thành Minh, theo lời kể của bác ruột chủ khách sạn, một ngày trước khi xảy ra vụ cháy, có một khách lưu trú đến thuê phòng nhưng không mang theo chứng minh thư. Sau khi hỏa hoạn xảy ra, vị khách này đã lẳng lặng đi mất. Em đã nhờ Tiểu Mĩ căn cứ theo các đặc trưng ngoại hình mà ông ấy đã miêu tả, tìm kiếm trong hình ảnh camera giám sát lấy được trước đây, và đã tìm ra được đối tượng có lai lịch không rõ ràng đó. Sau khi so sánh đối chiếu, phát hiện ra đối tượng là tội phạm đang bị truy nã, rất đáng mừng là hắn đã sa lưới một tuần trước tại thành phố bên. Chúng em đã liên hệ với phía cảnh sát của thành phố đó, khẩu cung của hắn sau khi bị bắt đã được xác thực, theo đó thì hắn không có thời gian gây án, vậy nên nguồn tin mới nhận cũng không còn tác dụng.” Đỗ Anh Hùng dừng lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Thế nhưng, thông tin này cũng mang lại cho em chút gợi ý, rất nhiều kẻ giết người hàng loạt biến thái mà chúng ta đã gặp trước đây, hầu hết đều không ngừng hoàn thiện thủ đoạn gây án theo sự nâng cấp của dục vọng. Chuỗi vụ phóng hỏa lần này cũng bộc lộ đặc trưng hành vi tương tự: Có vẻ như lúc bắt đầu, mục tiêu mà hung thủ mong muốn đạt được qua hành vi phóng hỏa vẫn khá mơ hồ, thủ đoạn phóng hỏa cũng hết sức đơn giản. Nhưng đến vụ án thứ hai, cùng với sự xuất hiện của người bị hại, đặc biệt là cảnh tượng nạn nhân khắp người bốc lửa nhảy từ trên tầng cao xuống, em tin rằng đã kích động sâu sắc đến nội tâm của hung thủ, khiến hắn cảm nhận được một sự kích thích chưa từng có. Vì vậy, hắn bắt đầu tìm kiếm thủ đoạn gây án bạo liệt hơn, sử dụng bom xăng tự chế để tạo ra sức sát thương lớn hơn nữa, qua đó có được cảm giác thỏa mãn ở mức độ cao hơn. Chúng ta đều biết rằng, thứ dục vọng này khi bị nâng cấp đến cực điểm, có lẽ tội phạm còn nảy ra ý định thách thức cả cảnh sát. Hơn nữa, thầy Hàn Ấn cũng nói, có lẽ đây là kiểu gây án hàng loạt rất chú trọng đến quá trình gây án, vậy thì liệu có một lần nào đó, hung thủ đã đóng giả làm khách lưu trú nấp sẵn trong khách sạn từ trước khi phóng hỏa? Nhờ đó, hung thủ sẽ có thể tham gia tối đa vào quá trình gây án, đồng thời cũng tạo ra sự che mắt và thách thức đối với cảnh sát!”
“Hướng tư duy rất tốt, cũng nên điều tra sàng lọc kĩ lưỡng một lượt toàn bộ dữ liệu của khách lưu trú có liên quan đến vụ án này, nhiệm vụ này giao cho em nhé, Tiểu Mĩ.” Hàn Ấn lại dặn dò, “Phải hết sức kiên nhẫn tỉ mỉ, đừng bỏ lọt thông tin!”
Cuộc họp kết thúc, đã gần nửa đêm.
---❊ ❖ ❊---
Quay về phòng khách sạn, Hàn Ấn pha cho mình một tách trà, sau đó ngồi trước bàn làm việc, mở laptop, vừa bắt đầu chỉnh lí lại những thông tin liên quan đến vụ án, như những thước phim theo nhau lướt qua trong đầu, vừa thử viết ra thông tin bối cảnh của hung thủ.
Có một vĩ nhân từng nói, trên thế gian này không có tình yêu vô duyên cớ, cũng không có hận thù vô duyên cớ. Tất nhiên, cũng không ai vô duyên vô cớ trở thành một tội phạm biến thái thích phóng hỏa hàng loạt. Và hành vi phóng hỏa đã gián tiếp giết hại sáu người dân vô tội, vì vậy hiện tại, Hàn Ấn muốn gọi hắn là một kẻ giết người hàng loạt.
Các hiện tượng đái dầm, hành hạ động vật, thích đốt lửa ở trẻ nhỏ được gọi là Tam giác Macdonald , chính là ba hành vi thường gặp ở những kẻ giết người hàng loạt. Tật đái dầm thường có nguyên nhân là hệ thần kinh không phát triển đầy đủ, khả năng kiểm soát cảm xúc kém, chậm phát triển trí tuệ. Hành hạ động vật là dấu hiệu của nhân cách chống đối xã hội. Vậy tại sao thích đốt lửa lại là hiện tượng bất thường ở trẻ nhỏ? Thực chất, có rất nhiều cách thức để đối phó với tổn thương, ví dụ như tiện tay nhặt một cục đá, vớ lấy gậy gộc cuốc thuổng, hay vào bếp lấy con dao, nhưng tại sao đứa trẻ lại dùng lửa làm vũ khí? Bởi nó nói năng vụng về, không giỏi diễn đạt, nên gặp hạn chế trong giao tiếp xã hội hoặc nhận thức; cũng là bởi tính cách cực kì hướng nội và nhút nhát, không đủ can đảm để đối mặt trực diện với mục tiêu. Hàn Ấn tin rằng, hung thủ mà họ đang tìm kiếm chính là kiểu người thế này, và kẻ đó đã từng có hành vi đốt phá ngay từ khi còn nhỏ.
Tất nhiên, không phải tất cả những đứa trẻ có khiếm khuyết tính cách đều trở thành kẻ giết người hàng loạt sau này. Trên thực tế, từ người thường biến thành ác quỷ chỉ là hiện tượng cá biệt mà thôi, vậy thì tại sao hung thủ trong vụ án này lại trở thành một ngoại lệ như vậy? Hàn Ấn cho rằng: Vì hắn không có bạn bè thân thiết để dốc bầu tâm sự, lại càng không có đối tượng yêu đương. Hắn có khả năng là người ngoại tỉnh một mình đến thành phố này làm việc, đương nhiên cũng chưa thể loại trừ trường hợp người bản địa gây án. Tóm lại là hắn sống một mình, bị tất cả mọi người xung quanh coi thường, sâu thẳm trong nội tâm là nỗi cô đơn sâu sắc và sự kìm nén tính dục không có nơi giải toả. Mà cảm giác cô đơn lại không chỉ là một cảm nhận tâm lí đơn thuần, thực chất, đó là sự phản ánh của tâm lí khép kín. Còn kìm nén tính dục là sự kiềm chế ham muốn sinh lí của bản thân một cách bất đắc dĩ. Theo thời gian, hai nhân tố này rất dễ gây ra những lệch lạc tâm lí và rối loạn nhân cách, đặc biệt là sau khi gặp phải thất bại trong cuộc sống hoặc tổn thương về tình cảm, rất có khả năng hắn sẽ gây ra những hành vi cực đoan để tìm kiếm sự cân bằng tâm lí.
Vậy thì, tại sao lần phóng hỏa thứ nhất lại được thực hiện vào ngày 13 tháng 5 năm 2015? Tại sao mục tiêu đầu tiên lại là nhà nghỉ Hưng Phát? Câu hỏi thứ hai, Hàn Ấn trước đó đã từng nhắc đến, nhưng cho đến hiện tại, hoàn toàn không có bất kì chứng cứ nào cho thấy giữa nhà nghỉ Hưng Phát và hung thủ có mối quan hệ gì với nhau, vì vậy vẫn cần tiếp tục khai thác. Nhưng câu hỏi thứ nhất về mốc thời gian thì không thể bỏ qua, hãy nhớ rằng ngày 13 tháng 5 năm 2015 chắc chắn là một ngày có ý nghĩa đặc biệt với tội phạm.
Thành phố Giang Hoa gồm có năm quận trực thuộc, được chia làm ba mươi khu phố. Xét từ mặt địa lí tội phạm, có thể nói hung thủ đã ‘tung hoành’ khắp các quận. Với đặc trưng hành vi này, cùng với biểu hiện của hắn trong tình tiết gây án, nếu căn cứ theo định nghĩa phân loại của phép nhị phân FBI, có thể thấy rõ, hắn thuộc loại sát thủ có năng lực tổ chức. Nhưng như trên đã nói, hung thủ của chuỗi vụ án này mang tính cách nhút nhát và hướng nội cực độ, cộng thêm tâm lí cô độc do hoàn cảnh gây nên, những điều đó sẽ làm sụt giảm nghiêm trọng sự tự tin của hắn với giá trị bản thân mình. Vì vậy, hắn sẽ có xu hướng thích gây án ở khu vực quen thuộc, nơi hắn có khả năng kiểm soát dễ dàng nhất, đặc biệt là những vụ án đầu tiên. Vậy thì, địa điểm gây án của vụ án thứ nhất và thứ hai rất đáng được chú ý, Hàn Ấn cảm thấy một trong hai nơi đó có lẽ chính là nơi sinh sống hoặc hoạt động thường ngày của hung thủ.
Nhìn lại toàn bộ các điểm thời gian xảy ra chuỗi vụ án phóng hỏa, thấy rằng không có chu kì cố định, nhưng đều tập trung vào lúc đêm khuya hoặc nửa đêm về sáng, vì vậy, Hàn Ấn có cho rằng, hung thủ làm nghề tự do, bởi người đi làm giờ hành chính cố định ngày tám tiếng sẽ không còn hơi sức đâu để gây án kiểu này. Ngoài ra, chất trợ cháy dùng để phóng hỏa là xăng, mặt hàng bị nhà nước nghiêm cấm mua bán tự do, nhìn vào đó, Hàn Ấn suy đoán, có thể hung thủ có một chiếc xe để làm bình phong cho việc mua xăng, nhưng chiếc xe đó hẳn không tử tế gì cho lắm, có lẽ chỉ là xe máy.