Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33426 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 6
đến từ địa ngục

❊ ❊ ❊

Hàn Ấn nhờ Ngải Tiểu Mĩ liên lạc với người tổ chức vũ hội qua QQ. Sau khi gửi ảnh, cậu ta cho biết người giải vây cho Hạ Tuyết và một nạn nhân nữa là do cậu ta mời đến. Mấy người còn lại thì hôm đó cậu ta không nhìn thấy, nhưng cũng không dám khẳng định là họ không đến, bởi hôm đó người tham dự quá đông, cũng có thể do bạn bè của cậu ta rủ họ đến.

Tuy hiện tại mới chỉ xác định được hai người, nhưng đã củng cố thêm nhiều cho giả thiết cả bảy nạn nhân và Hạ Tuyết đều có mặt tại buổi vũ hội hôm đó, thế nhưng, liệu có trùng hợp đến vậy không? Tám người cùng xuất hiện ở một nơi, sau đó không lâu thì Hạ Tuyết bị xe tông chết, bảy người còn lại sau đó một năm lại lần lượt bị sát hại? Hàn Ấn, Cố Phi Phi và tất cả mọi người đều có cảm giác, chân tướng sự việc đã sắp sửa lộ diện, chỉ còn cách một lớp màn rất mỏng.

Dù sao thì vụ án cũng đã có hướng điều tra rõ ràng, hiện tại chỉ mong có thể xác minh cả tám người cùng có mặt tại vũ hội hôm đó. Hàn Ấn và Cố Phi Phi bàn bạc, nếu thực sự không còn cách nào khác, cũng đành phải gửi ảnh của các nạn nhân lên WeChat của Trần Di để nhờ bạn bè cô xác minh. Nhưng trước hết, cần phải nghiêm túc đánh giá về hậu quả và tìm sẵn phương án đối phó, tránh khuấy động dư luận tiêu cực, khiến cho phía cảnh sát rơi vào thế bị động. Nào ngờ Ngải Tiểu Mĩ lại nói chắc như đinh đóng cột, đao to búa lớn thế làm gì, cứ đưa tên đăng nhập và mật khẩu Weibo, WeChat của Trần Di cho cô là xong!

Ngoài ra, Đỗ Anh Hùng và Khang Tiểu Bắc kiên nhẫn chờ đợi dưới tòa nhà của Hạ Minh Đức đến tận chiều tối mới gặp được anh ta. Khi hỏi đến chuyện Hạ Tuyết có bạn trai chưa, Hạ Minh Đức một mực phủ nhận. Nhưng lúc hỏi đến chuyện Hạ Tuyết vô tình nhắc đến ‘hoàng tử’ với chúng bạn, Hạ Minh Đức lại trầm ngâm một hồi lâu, sau đó mới trả lời qua loa, hình như có nghe Hạ Tuyết nhắc đến một lần, nhưng không để ý lắm nên cũng không hỏi thêm. Từ đó, mọi người đều cảm thấy chàng ‘hoàng tử’ này có lẽ là có thực, thậm chí có thể là mẫu chốt để phá án.

Trời vừa sáng sớm, Hàn Ấn, Cố Phi Phi và Đỗ Anh Hùng đã kéo nhau tới phòng làm việc của Ban Chuyên án, thấy Ngải Tiểu Mĩ tay cầm cốc cà phê ngồi trước laptop, sắc mặt có vẻ rất nghiêm trọng. Nhìn vẻ mặt rất kịch của cô, mọi người biết ngay cô nàng thức trắng đêm không hề hoài công, chắc chắn đã có phát hiện gì đó.

Quả nhiên, không đợi mọi người kịp lại gần, Ngải Tiểu Mĩ đã xoay ngay màn hình máy tính ra ngoài. Trên màn hình hiển thị vài tấm ảnh, tuy đều là ảnh tập thể có mặt nhiều người, nhưng có một số người bị khoanh tròn bằng màu đỏ. Ngải Tiểu Mĩ lại tiện tay cầm xấp ảnh đời thường của các nạn nhân ném ra trước mặt mọi người một cách vô cùng điệu nghệ.

“Em tìm ra mấy người này rồi à? Hôm đó họ đều có mặt trong vũ hội thật này!” Đỗ Anh Hùng đối chiếu ảnh chụp của các nạn nhân với những tấm ảnh trên màn hình máy tính, “Giỏi đấy, Tiểu Mĩ, sao em làm được vậy?”

“Quá đơn giản! Thời buổi bây giờ, rất nhiều người thích khoe ảnh tự sướng trên Weibo và WeChat, nhất là học sinh. Vũ hội tốt nghiệp hôm đó diễn ra vào ngày 10 tháng 8 năm ngoái, thế nên em đã tìm kiếm toàn bộ ảnh tự chụp tại hiện trường vũ hội đăng trên tài khoản Weibo của những người bạn mà Trần Di theo dõi cùng nhóm WeChat của cô ấy xung quanh thời điểm ngày 10 tháng 8 năm ngoái, sau đó đối chiếu từng tấm một để xem có tìm thấy mấy người này trong đám đông phía sau họ hay không, đúng là đã tìm ra họ thật.” Ngải Tiểu Mĩ hớn hở như vừa lập được công lớn, giọng nói nghe có mùi nũng nịu, “Nhưng mà hại mắt quá, những vài trăm tấm ảnh cơ đấy, mắt em sắp toét rồi đây này!”

“Em vất vả quá, Tiểu Mĩ, lần này đúng là em đã lập công lớn rồi!” Cố Phi Phi đặt tay lên vai Ngải Tiểu Mĩ khen ngợi.

“Có gì đâu ạ. À, phải rồi, Hạ Tuyết cũng có Weibo.” Ngải Tiểu Mĩ xoay máy tính về phía mình, di chuột mấy cái, “Đây chính là Weibo của cô ấy, cũng chăm đăng bài lắm, trong đó có rất nhiều ảnh tự chụp lưu lại tâm trạng của cô ấy. Bài đăng cuối cùng trên Weibo là vào chiều tối ngày 10 tháng 8 năm ngoái, các anh chị nhìn tấm ảnh này xem, chắc là được chụp trước khi cô ấy bước vào câu lạc bộ.”

“Hạ Tuyết tử nạn sau vũ hội đó một tuần. Trong thời gian đó, cô ấy không hề đăng ảnh lên Weibo, so với tần suất đăng ảnh trước đó, thì quả là bất thường. Chứng tỏ vào tối hôm vũ hội, đã có chuyện gì đó xảy ra.” Hàn Ấn chỉ vào màn hình máy tính nói.

“Chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp.” Cố Phi Phi tiếp lời, thuận theo mạch tư duy của Hàn Ấn, “Thử nghĩ mà xem, cả bảy nạn nhân cùng có mặt ở hiện trường, trong đó một người còn ra mặt giúp Hạ Tuyết. Có lẽ sau đó, cậu ta đã tiếp cận và bắt chuyện, nhân tiện mời Hạ Tuyết vài li, rồi sau đó…”

“Có lẽ nào Hạ Tuyết đã bị bảy kẻ này cưỡng hiếp tập thể?” Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ cùng buột miệng kêu lên.

Kết luận vừa đưa ra, cả văn phòng bỗng chốc im bặt, tất cả mọi người đều bàng hoàng hít ngược vào một hơi. Lát sau, Cố Phi Phi mới lên tiếng, “Vậy là Hạ Tuyết tự sát?”

“Rất có thể!” Hàn Ấn nói.

“Vậy thì nghi phạm sẽ càng dễ khoanh vùng, chắc chắn là người thân của Hạ Tuyết, nhưng nếu không phải bố cô ấy, thì còn ai nữa? Có thật là còn có một ‘hoàng tử’ khác hay không?” Đỗ Anh Hùng giọng đầy ngờ vực.

“Hình như vẫn có người âm thầm quan tâm đến cô ấy.” Ngải Tiểu Mĩ mở bài đăng cuối cùng trên Weibo của Hạ Tuyết, chỉ vào bình luận cuối cùng nói, “Các anh chị đọc mà xem, bình luận này có phải rất kì lạ không? Không viết gì, chỉ đăng một icon bảy cây nến, và còn đăng vào chiều ngày 19 tháng 8 năm nay, hơn một năm sau khi Hạ Tuyết qua đời. Mà ngay đêm trước của ngày hôm đó, nạn nhân thứ bảy vừa bị giết chết, liệu có phải mang ngụ ý cúng tế cho linh hồn cô ấy hay không?”

“Có truy tìm được nguồn đăng không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Đăng bằng điện thoại, sử dụng mạng Wifi, địa chỉ IP hiển thị là một quảng trường ở Cổ Đô, là mạng miễn phí, muốn truy tìm ra người đăng là điều không thể.”

“Hạ Minh Đức luôn nằm trong tầm giám sát của Tiểu Bắc, nên chắc chắn bình luận đó không phải do anh ta gửi. Vậy thì, người đăng bình luận có lẽ chính là hung thủ chúng ta cần tìm.” Hàn Ấn ghé sát vào màn hình máy tính, nói với Ngải Tiểu Mĩ, “Trong Weibo của Hạ Tuyết không còn chỗ nào đáng ngờ nữa sao? Chẳng hạn như ảnh chụp chung với người khác?”

“Thực sự là không có, toàn bộ đều là ảnh selfie của cô ấy, em đã lưu hết về máy, gom trong thư mục này.” Ngải Tiểu Mĩ nhấp chuột, mở một thư mục ảnh, “Thầy xem, tất cả đây đều là ảnh cô ấy đăng trên Weibo, hình như đều được chụp ở nhà và ở trường.”

“Thế tấm này chụp ở đâu? Phía sau là những cái gì thế này?” Hàn Ấn chỉ vào vài tấm ảnh.

“Rất rõ ràng là phòng ngủ của cô ấy, chồng chất phía sau cô ấy toàn là đồ chơi cả, búp bê Barbie này, mèo máy Doraemon này, gấu bông này, con gái chúng em ai mà chẳng thích bày những thứ ấy trong phòng ngủ, bình thường thôi mà!” Ngải Tiểu Mĩ vô tư đáp.

“Em phóng to nền phía sau tấm ảnh này lên xem.” Cố Phi Phi nheo mắt chỉ vào một tấm ảnh.

“Vẫn là búp bê mà, chẳng phải nàng Bạch Tuyết đấy sao?” Ngải Tiểu Mĩ nói.

“Em phóng to nữa đi, ý chị bảo là bên cạnh nàng Bạch Tuyết.” Không biết tại sao mà giọng Cố Phi Phi bỗng trở nên nghiêm túc lạ lùng.

“Đây ạ, bảy chú lùn bên cạnh nàng Bạch Tuyết!” Ngải Tiểu Mĩ vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.

“Đã nhìn thấy biểu cảm trên mặt các chú lùn chưa?” Cố Phi Phi quay sang hỏi Hàn Ấn.

“Hình vẽ!” Hàn Ấn gật đầu. “Các hình vẽ trên tường tại hiện trường gây án đều mang biểu cảm của các chú lùn!”

“Tiểu Mĩ, chị nhớ là bảy chú lùn này đều có tên phải không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Hình như là có đấy, để em tra xem.” Ngải Tiểu Mĩ dùng công cụ tìm kiếm tra một chốc, “Có đây rồi, tên họ từ trái sang phải lần lượt là Vui Vẻ, Ngượng Ngùng, Buồn Ngủ, Mơ Màng, Cáu Kinh, Hắt Xì, Thông Thái.”

“Chắc là trùng khớp rồi đấy, em hãy mở ảnh chụp các hình vẽ ở hiện trường ra xem.” Cố Phi Phi bảo Ngải Tiểu Mĩ, sau khi các hình vẽ đã được mở ra, cô lại chỉ vào màn hình nói, “Hình vẽ tại hiện trường vụ án thứ nhất là một khuôn tròn, lông mày cong xuống dưới, khóe miệng cong lên trên, nhìn là biết ngay là biểu tượng mặt cười, tức hung thủ muốn vẽ chú lùn Vui Vẻ. Hình vẽ của vụ án thứ hai, trên mặt cười vẽ thêm hai vệt má hồng, rõ ràng hung thủ muốn vẽ chú lùn Ngượng Ngùng. Hình vẽ của vụ án thứ ba, lông mày nằm ngang, miệng nằm ngang, tức là mắt nhắm, miệng khép, ý nói đang ngủ, là muốn vẽ Buồn Ngủ. Hình vẽ của vụ án thứ tư, lông mày nằm ngang, miệng là dấu gạch chéo, hình vẽ này không hình tượng cho lắm, chưa nhận ra nó khớp với chú lùn nào.”

“Là Mơ Màng.” Ngải Tiểu Mĩ nói, “Theo như thông tin trên mạng thì Mơ Màng không biết nói.”

“Miệng vẽ thành dấu gạch chéo, chắc là có ý này.” Cố Phi Phi gật đầu rồi nói tiếp, “Hình vẽ của vụ án thứ năm, đuôi lông mày hất lên, khóe miệng cong xuống dưới, là muốn vẽ Cáu Kinh. Hình vẽ của vụ án thứ sáu, lông mày chữ bát, miệng chữ O, bên khoé miệng còn có chấm chấm, là muốn vẽ Hắt Xì. Hình vẽ của vụ án thứ bảy, khuôn mặt tròn và một cặp kính, ngụ ý trí thức, tương ứng với Thông Thái.”

“Hung thủ không phải ai khác, chính là Hạ Minh Đức, đó là một cách cúng tế.” Hàn Ấn quả quyết.

“Không hẳn chứ? Biết đâu là một người khác thân thiết với Hạ Tuyết, và cũng biết cô ấy thích búp bê bảy chú lùn thì sao?” Đỗ Anh Hùng có chút nghi ngờ.

“Lần trước, trước khi rời khỏi Cổ Đô, tôi có đến tìm Hạ Minh Đức, và thấy anh ta dọn dẹp phòng ngủ của Hạ Tuyết sạch sẽ tinh tươm, toàn bộ đồ đạc và vật dụng đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, giống như muốn cố gắng giữ nguyên hiện trạng như lúc Hạ Tuyết còn sống, thế mà tôi lại không nhìn thấy bảy chú lùn này. Nếu như anh ta không có điều khuất tất, tại sao lại phải giấu đi?” Hàn Ấn giải thích.

“Hạ Minh Đức có phải là hung thủ hay không, vẫn chưa thể khẳng định, dù sao thì hai vụ án sau cùng chắc chắn không phải do anh ta gây ra. Tuy nhiên, nếu đúng như lời anh Hàn vừa nói, thì chí ít anh ta cũng biết rõ nội tình.” Cố Phi Phi nhanh chóng tổng hợp lại các nguồn tin rồi kết lại một câu.

“Vậy thì hôm qua chúng ta đến gặp anh ta, liệu có rút dây động rừng không nhỉ?” Đỗ Anh Hùng lo lắng hỏi.

“Phải đấy, chắc hẳn anh ta cũng biết chúng ta đã tới tìm Trần Di, và sớm muộn cũng biết được chuyện xảy ra trong đêm vũ hội.” Cố Phi Phi bất chợt cao giọng thúc giục, “Anh Hùng, lập tức báo tin cho Tiểu Bắc, hai người hãy đến nhà Hạ Minh Đức. Mà không, chúng ta phải đi luôn, ngay bây giờ!”

---❊ ❖ ❊---

Hơn nửa tiếng sau, hai chiếc xe cảnh sát phanh gấp, theo nhau đỗ xịch lại ở ven đường dưới khu chung cư của Hạ Minh Đức.

Bốn người trong Nhóm Hỗ trợ và Khang Tiểu Bắc vùn vụt nhảy xuống khỏi xe, nhanh chóng chạy vào tòa nhà, chỉ mười mấy giây sau, họ đã gõ cửa nhà Hạ Minh Đức. Thế nhưng, đợi mãi vẫn không thấy động tĩnh gì, Cố Phi Phi bảo mấy người trẻ tuổi sang nhà hàng xóm hỏi thăm, không chừng có người biết Hạ Minh Đức đã đi đâu. Rất nhanh, có hàng xóm phản ánh, khoảng sáu, bảy giờ sáng ngày hôm nay có nhìn thấy Hạ Minh Đức khoác một cái túi lớn đi ra ngoài, bộ dạng lén la lén lút, còn không dùng đến xe. Có lẽ Hạ Minh Đức lo sợ lái xe đi dễ bị phát giác, chắc hẳn là muốn bỏ trốn rồi!

Cố Phi Phi lệnh cho Khang Tiểu Bắc lập tức báo cáo tình hình lên Sở, để triển khai công tác chốt chặn, khoanh vùng và truy lùng Hạ Minh Đức. Ngoài ra năm người khẩn trương tìm cách liên lạc với em gái Hạ Minh Đức, hi vọng cô ta có thể cung cấp một số thông tin giúp ích cho cảnh sát tìm ra nơi ẩn náu của Hạ Minh Đức.

Em gái Hạ Minh Đức suy nghĩ rất lâu mới nói, nếu anh trai mình có một chỗ ẩn náu bí mật nào đó, hẳn là căn nhà cũ của bố mẹ vợ anh ta. Bố mẹ vợ anh ta mất sớm, để lại căn nhà cho cô con gái độc nhất, cũng chính là vợ của Hạ Minh Đức. Về sau vợ anh ta qua đời khi sinh Hạ Tuyết, nên căn nhà lại thuộc về Hạ Minh Đức, nhưng từ bấy đến nay Hạ Minh Đức vẫn không làm thủ tục sang tên, anh ta muốn đợi Hạ Tuyết trưởng thành sẽ trực tiếp sang tên căn nhà cho cô, coi như của hồi môn.

Năm người lại lên đường, tìm đến địa chỉ mà em gái của Hạ Minh Đức cung cấp. Hai chiếc xe cảnh sát hú còi inh ỏi, lao đi như bay suốt dọc đường, cho đến tận khi gần tới mục tiêu mới tắt còi xe…

---❊ ❖ ❊---

Nhà cũ của bố mẹ vợ Hạ Minh Đức nằm ở trung tâm thành phố. Giờ đây, toàn bộ khu dân cư đã trở nên xập xệ và xuống cấp, do nhiều nguyên nhân nên đến nay vẫn chưa được cải tạo, tuy nhiên chính bởi lẽ đó nên nó lại vô tình trở thành một quần thể kiến trúc dân cư cũ duy nhất được bảo tồn tương đối nguyên vẹn trong thành phố này. Nhà ở đây cao nhất cũng không quá bốn tầng, mục tiêu của đội nhóm Hàn Ấn chính là tầng trên cùng của một tòa nhà bốn tầng.

Mọi người để lại Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ canh chừng bên dưới, đề phòng Hạ Minh Đức tẩu thoát, ba người còn lại lên trên điều tra. Khang Tiểu Bắc áp tai vào cánh cửa nghe ngóng một hồi lâu, không thấy bên trong có động tĩnh gì, khẽ gõ cửa hai cái, cũng không thấy có phản ứng, chắc là trong nhà không có ai. Ba người quan sát cánh cửa, do căn hộ rất cũ kĩ nên cửa nẻo cũng khá sơ sài, không có cửa sắt chống trộm, mà chỉ có độc một cánh cửa gỗ với ổ khoá tay nắm xoay kiểu cũ.

Theo kinh nghiệm của Khang Tiểu Bắc, loại khoá này rất dễ cạy, vả lại anh cũng nhận ra tại chỗ ổ khoá hình như cũng có vết cạy. Anh lấy ví tiền, rút ra một tấm thẻ tín dụng rồi cắm mạnh vào khe cửa bên cạnh ổ khoá hai cái, quả nhiên cánh cửa đã bật ra.

Căn hộ rất nhỏ, đối diện với cửa là một hành lang nhỏ hẹp, một bên là nhà vệ sinh, một bên là phòng ngủ duy nhất trong nhà. Trong phòng ngủ, rèm cửa kéo kín bưng, ba người không kéo ra, đề phòng Hạ Minh Đức đang ở bên ngoài nhìn lên thấy vậy sẽ đề phòng. Khang Tiểu Bắc bước lại gần chiếc bàn gỗ trước mặt, thử bật công tắc đèn bàn, nào ngờ lại bật lên được thật. Dưới ánh đèn không lấy gì làm sáng, ba người nhìn thấy trên bàn có một chiếc máy tính và một chiếc máy in.

Khang Tiểu Bắc bèn nhấc chiếc đèn lên, chiếu ra xung quanh, nguyên một mặt tường dán dày đặc những tấm ảnh in đen trắng lập tức hiện ra trước mắt ba người.

Những tấm ảnh giống như được chụp trộm, người trong ảnh, họ đều đã biết, cũng đều đã chết, đó chính là bảy nạn nhân trong chuỗi vụ án. Và nổi bật nhất là hai tấm ảnh màu ghim ở chính giữa, ba người ghé lại gần, cùng quan sát kĩ, và nhận ra hai kẻ trong ảnh lại là Tôn Hải Đào và Trần Uy!

Ảnh của nạn nhân trong bảy vụ án giết người cướp của xuất hiện ở đây là hợp lí, có lẽ đó là những kẻ đã hãm hiếp tập thể Hạ Tuyết. Hạ Minh Đức sử dụng căn phòng này làm đại bản doanh trả thù, anh ta chụp trộm họ trong sinh hoạt thường ngày, qua đó tìm hiểu về không gian hoạt động hằng ngày của họ, rồi rình lúc họ xuất hiện một mình thì chớp thời cơ gây án trả thù. Nhưng tại sao ảnh của hai kẻ ấu dâm chẳng liên quan gì đến Hạ Minh Đức cũng xuất hiện ở đây? Thật không tài nào hiểu nổi! Ba người ngơ ngác nhìn nhau, rồi cùng trầm ngâm suy nghĩ. Sau khi nhanh chóng sắp xếp lại mạch tư duy, hai mắt Hàn Ấn bỗng vụt sáng, có vẻ như anh đã bừng hiểu ra, nhưng vẫn muốn úp mở: “Mọi người hãy thử nghĩ xem, Hạ Minh Đức có dính dáng đến ai trong vụ án ấu dâm?”

“Từ Lân, chính là anh trai của Từ Tịnh Di, phải không?” Khang Tiểu Bắc nghĩ ra đầu tiên.

“Chính là anh ta.” Hàn Ấn trịnh trọng gật đầu. “Tôi có một phỏng đoán táo bạo: Hạ Minh Đức và Từ Lân chính là một cặp cộng sự báo thù, năm nạn nhân đầu trong chuỗi vụ án giết người cướp của là do Hạ Minh Đức sát hại, sau đó khi cảnh sát bủa lưới rà soát, anh ta đã sa lưới. Vì đài báo đưa tin rầm rộ và Hạ Minh Đức liên tục thay đổi luật sư nên rất nhiều tình tiết của vụ án đã bị tiết lộ ra ngoài, hơn nữa Ban Chuyên án còn đăng các hình vẽ của sát thủ lên báo địa phương để nhờ công chúng giải mã giúp, mà người duy nhất có thể giải mã được, chính là Từ Lân. Có lẽ anh ta cũng thường kể cho em gái mình nghe câu chuyện nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn?

“Từ Lân từng là luật sư bào chữa cho bên bị cáo trong vụ tai nạn giao thông dẫn đến cái chết của Hạ Tuyết, đương nhiên anh ta hiểu rõ tình cảnh của Hạ Minh Đức. Được biết Hạ Minh Đức đã bị cảnh sát bắt giữ vì là nghi can giết hại năm thanh niên nhà giàu, có lẽ Từ Lân cũng phán đoán giống như tôi lúc đầu, cho rằng Hạ Minh Đức vì quá đau đớn và phẫn uất mà sinh ra tâm lí lệch lạc, từ đó dẫn đến hành vi giết người kiểu dịch chuyển cảm xúc để giải tỏa cơn phẫn nộ. Vậy nên Từ Lân đã lấy cớ xin được làm luật sư bào chữa để vào gặp Hạ Minh Đức trong trại tạm giam, ngay tại đó, anh ta đã thoả thuận hợp tác với Hạ Minh Đức.

“Động cơ của Từ Lân rất đơn giản, chính là muốn giết chết Tôn Hải Đào và Trần Uy, trả thù hai kẻ đã xâm hại cô em gái Từ Tịnh Di và khiến cả gia đình anh ta phải nhà tan cửa nát. Kế hoạch trả thù này, anh ta đã ấp ủ từ lâu, vốn dĩ anh ta định đích thân ra tay, tiếc là trời không chiều lòng người, anh ta mắc ung thư tụy giai đoạn cuối, và biết rõ mình không đủ sức chờ đến ngày Tôn Hải Đào và Trần Uy ra tù. Thế nhưng, đúng như câu nói, cánh cửa này khép lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra, thông tin rò rỉ về chuỗi vụ án giết người hàng loạt của Hạ Minh Đức đã mang đến cho anh ta một cơ hội để vãn hồi. Cho dù anh ta chưa thực sự hiểu rõ động cơ giết người của Hạ Minh Đức, hoặc mới chỉ lờ mờ phát giác ra, nhưng anh ta buộc phải nắm bắt lấy cơ hội cuối cùng có lẽ sẽ giúp được anh ta hoàn thành kế hoạch trả thù.”

“Đương nhiên, trước tiên anh ta phải giúp Hạ Minh Đức được trả tự do, bởi vậy, anh ta mới giết chết hai nạn nhân cuối cùng theo sự chỉ dẫn của Hạ Minh Đức. Hành vi này quả là một mũi tên trúng hai đích, vừa giúp Hạ Minh Đức hoàn thành kế hoạch trả thù, vừa là một cú hích giúp Hạ Minh Đức được trả tự do. Tôi nghĩ, chắc chắn Từ Lân đã từng tới nơi này, và chính là ở đây, anh ta đã nắm bắt được thông tin chi tiết về mục tiêu cần sát hại, đồng thời cũng để lại thông tin và ảnh của Tôn Hải Đào và Trần Uy.”

“Phân tích rất thấu đáo, tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề cốt lõi chưa giải thích được.” Khang Tiểu Bắc đã hiểu được phần nào mạch tư duy của Hàn Ấn, nhanh chóng chỉ ra sơ hở, “Từ Lân đã tự sát trước khi xuất hiện nạn nhân thứ bảy những hai, ba ngày, bên pháp y cũng đã đưa ra kết luận chắc chắn, cho nên giả thiết này vẫn còn thiếu chứng cứ xác thực.”

“Chưa hẳn đâu. Thực ra trước đó, tôi cũng lờ mờ cảm thấy vụ tự sát của Từ Lân có đôi chỗ chưa được rõ ràng, tôi nghĩ chúng ta hãy quay lại hiện trường kiểm tra lần nữa, biết đâu sẽ tìm ra bằng chứng ủng hộ cho giả thiết của anh Hàn.” Cố Phi Phi lựa chọn đứng về phía Hàn Ấn.

“Không thành vấn đề, lần trước chị Diệp đã đạp tung cánh cửa, sau đó bên hậu cần sửa lại, không biết chìa khoá đã giao cho ai chưa, hay vẫn cất trong phân đội.” Khang Tiểu Bắc nói.

“Từ từ đã.” Hàn Ấn lại như sực nhớ ra điều gì, “Với tính cách của Hạ Minh Đức, dù anh ta biết rõ bản thân đã sa vào nguy hiểm, nhưng tôi tin rằng anh ta vẫn sẽ giữ đúng lời hứa với Từ Lân.”

“Ý anh là, Hạ Minh Đức lúc này không phải muốn bỏ trốn, mà là muốn giết Trần Uy?” Khang Tiểu Bắc tiếp lời.

“Lập tức liên lạc với tổ giám sát, xem Hạ Minh Đức có tới nhà Trần Uy hay không.” Cố Phi Phi vội vã thúc giục.

“Làm gì còn ai nữa! Đã kết án xong! Họ giải tán lâu rồi!” Khang Tiểu Bắc dang tay bất lực.

“Chúng ta mau chia ra hành động, Tiểu Bắc đưa chị Cố và Tiểu Mĩ tới nhà Từ Lân, còn tôi và Anh Hùng đến chỗ Trần Uy.” Hàn Ấn nhanh chóng sắp xếp.

“Anh Hùng có biết đường không?” Cố Phi Phi không thật yên tâm.

“Biết chứ, cậu ấy từng cùng tôi đến kiểm tra chốt theo dõi.” Khang Tiểu Bắc giọng gấp gáp, “Chúng ta phải nhanh chân lên, tôi sẽ liên hệ với Đồn Công an khu vực bảo họ tới nhà Trần Uy thăm dò trước, rồi gọi Ban Chuyên án tới yểm trợ ngay.”

---❊ ❖ ❊---

Hai nhóm tức tốc lên đường, khoảng mười lăm phút sau, Hàn Ấn nhận được cuộc gọi của Khang Tiểu Bắc.

“Anh Hàn, muộn mất rồi, Đồn Công an khu vực báo tin, Trần Uy đã bị đâm chết, không thấy Hạ Minh Đức đâu!” Khang Tiểu Bắc trầm giọng thông báo.

“Biết rồi, để tôi tới xem tình hình thế nào rồi tính tiếp.” Hàn Ấn cũng có phần thất vọng, “Cậu tới nơi chưa?”

“Vừa tới.” Khang Tiểu Bắc đáp ngắn gọn.

Tắt điện thoại, Khang Tiểu Bắc, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ đã đứng trước cửa nhà Từ Lân, một viên cảnh sát mang chìa khóa đến tận nơi, anh nhận chìa khoá rồi mở cửa.

Nhà của Từ Lân cũng là chung cư cũ, giữa ban ngày mà vẫn tối om om. Giống như Hàn Ấn lần trước, Cố Phi Phi theo thói quen đưa tay lần tìm công tắc đèn bên cửa, nhưng không thấy đèn sáng.

“Cắt điện rồi.” Khang Tiểu Bắc giải thích, “Công tơ điện kiểu quẹt thẻ, chắc là hết tiền.”

“Lần trước lúc mọi người tới đây, điện đã bị cắt rồi à?” Cố Phi Phi hỏi.

“Vâng, chị Cố, chị thấy việc Từ Lân tự sát có gì bất ổn à?” Khang Tiểu Bắc hỏi.

“Có vẻ không phù hợp với tâm lí của người bình thường. Giả sử như cậu muốn tự sát, vậy thì cậu sẽ chọn cách ăn mặc đẹp đẽ, nằm thanh thản trên giường, hay là trần truồng nằm trong bồn tắm?” Cố Phi Phi đưa mắt nhìn qua phòng khách, rồi vừa nói vừa bước tới trước cửa nhà vệ sinh.

“Chắc em sẽ chọn cách thứ nhất!” Khang Tiểu Bắc gãi đầu, nghiêm túc trả lời.

“Nhưng trường hợp nằm trong bồn tắm cắt cô tay tự sát cũng đâu có hiếm.” Ngải Tiểu Mĩ cũng bước lại nói.

“Đúng là cũng có, nhưng người tự sát kiểu đấy thường ở trong trạng thái tinh thần hỗn loạn, trong khi lá thư tuyệt mệnh của Từ Lân lại cho thấy, anh ta tự sát do tuyệt vọng trước bệnh tật. Người tự sát kiểu này thường muốn bản thân được ra đi một cách trang trọng và đàng hoàng, cho nên hành vi của Từ Lân có vẻ như mâu thuẫn với tư duy của anh ta. Còn nữa, mọi người đã bao giờ nhìn thấy người nào cắt tay tự sát mà cứa những hai nhát sâu hoắm hay chưa? Lẽ nào một nhát vẫn chưa đủ?” Lúc này, Cố Phi Phi đã dẫn hai người bước tới bên bồn tắm.

“Vậy chị cho rằng…” Khang Tiểu Bắc hỏi.

“Ở thi thể trần trụi, tốc độ phân huỷ sẽ nhanh hơn khi mặc quần áo, vết thương trên thi thể càng lớn, chu kì hoá giòi sẽ càng rút ngắn, tương tự cũng sẽ đẩy nhanh mức độ phân huỷ.” Cố Phi Phi khịt mũi nói.

“Thế nhưng mức độ gia tăng ấy là rất nhỏ, hẳn không đến mức khiến cho bên pháp y đưa ra phán đoán sai lầm về thời điểm tử vong chứ?” Khang Tiểu Bắc nói.

“Điều này thì tôi biết, nhưng ý tôi muốn nói là, ý chí chủ quan của Từ Lân có vấn đề.” Cố Phi Phi vừa nói vừa đưa mắt quan sát khắp trên dưới xung quanh một chốc, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên trần nhà vài giây, sau đó bất chợt sải bước tiến ra ngoài, ghé mắt vào công tắc bóng đèn cạnh cửa nhà vệ sinh quan sát kĩ một hồi rồi hỏi, “Lần trước tới đây, mọi người có động đến công tắc này không?”

“Có lẽ là không, lúc bộ phận khám nghiệm hiện trường tới nơi, đã được thông báo là cắt điện, nên chắc chẳng ai động chạm đến mấy cái công tắc này làm gì.” Khang Tiểu Bắc không hiểu Cố Phi Phi có ý gì, ngơ ngác trả lời.

Cố Phi Phi chỉ ‘ừm’ một tiếng, không nói gì thêm, quay người đi ra ngoài cửa. Khang Tiểu Bắc và Ngải Tiểu Mĩ chỉ biết lớ ngớ đi theo, thấy Cố Phi Phi đi sang gõ cửa nhà hàng xóm. Một lát sau, có người ra mở cửa, là một ông cụ già. Cố Phi Phi không chút vòng vo, lập tức chìa ra thẻ cảnh sát rồi hỏi, “Chào bác, làm phiền bác một chút ạ. Xin bác hãy nhớ lại thử xem, tháng 8 năm nay phải chăng có mấy ngày nóng nực hơn hẳn?”

“Đúng đấy. Chẳng hiểu là tại sao, có hai hôm trời nóng không thể tả, ở trong nhà mà cứ hầm hập như phòng xông hơi.” Ông cụ đáp ngay không cần nghĩ ngợi.

“Bác có nhớ cụ thể là ngày nào không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Khoảng giữa tháng 8, đâu như hai, ba ngày, còn cụ thể ngày nào thì tôi không nhớ nổi, già rồi, đầu óc lú lẫn lắm!” Ông cụ than vãn.

“Có phải ở trong phòng khách thấy nóng nực hơn hẳn không ạ?” Cố Phi Phi lại hỏi.

“Đúng đấy, đúng đấy.” Ông cụ gật đầu lia lịa, lại nhấn mạnh một câu, “Thằng cháu tôi nhảy nhót một lúc ngoài phòng khách mà suýt bị sốc nhiệt!”

“Cảm ơn bác.” Cố Phi Phi đột ngột kết thúc câu chuyện, rồi không đợi ông cụ kịp phản ứng, lập tức quay lưng đi thẳng vào nhà Từ Lân, dừng lại trước cửa nhà vệ sinh chờ Khang Tiểu Bắc và Ngải Tiểu Mĩ theo vào, thì chỉ vào công tắc bóng đèn nói, “Hai người nhìn xem, cái công tắc này có gì lạ không?”

“Thì loại hai hàng bốn nút bật, hai nút trên đang bật, còn hai nút dưới đang tắt. Khang Tiểu Bắc vẫn chưa hiểu ý của Cố Phi Phi.

Cố Phi Phi giơ tay chỉ lên trần nhà vệ sinh. “Nhìn xem, kia là cái gì? Là hai cái bóng đèn sưởi nhà tắm. Cậu nói hai công tắc đang bật, tức là đang bật hai cái bóng này đấy.”

“Em hiểu rồi.” Ngải Tiểu Mĩ phấn khích reo lên. “Lúc Từ Lân tự sát, bóng đèn sưởi đang bật, nên nhiệt độ trong nhà vệ sinh cao hơn hẳn bên ngoài, do đó thi thể phân huỷ sẽ nhanh chóng hơn nhiều, gây ảnh hưởng đến kết luận của bên pháp y!”

“Vào mùa hè, nhiệt độ trong nhà ở thành phố Cổ Đô thường trong khoảng trên dưới 30 độ C, cộng thêm hai bóng đèn sưởi, nhiệt độ sẽ tăng lên trong khoảng 35 đến 40 độ C, là môi trường đặc biệt thuận lợi cho vi khuẩn sinh sôi. Hơn nữa, bức di thư của Từ Lân đề ngày 16 tháng 8, cũng ít nhiều gây ảnh hưởng về mặt tiềm thức cho phía pháp y khi đưa ra phán đoán.” Cố Phi Phi tiếp tục giải thích.

“Phòng khách của nhà ông cụ hàng xóm nằm liền kề với phòng vệ sinh nhà Từ Lân, cho nên ông ấy mới cảm thấy nóng nực hơn hẳn bình thường.” Khang Tiểu Bắc đã bắt đầu vỡ lẽ.

“Công tơ điện của tòa nhà này là kiểu quẹt thẻ, có lẽ cần phải đóng tiền trước. Chắc chắn là Từ Lân đã tính toán đến điều này, cho nên một vài ngày sau đó, khi tiền điện trả sẵn trong thẻ cạn kiệt, nguồn điện sẽ bị ngắt, và thế là thời điểm tử vong của anh ta sẽ được đẩy lên trước hai, ba ngày một cách thần không biết quỷ chẳng hay.” Cố Phi Phi giải thích thêm.

“Nếu như thời điểm tử vong đúng như chúng ta suy đoán, tức là sau thời điểm ghi trong lá thư hai, ba ngày, vậy thì anh ta hoàn toàn có đủ thời gian để giết chết đối tượng thứ bảy giúp Hạ Minh Đức.” Khang Tiểu Bắc cười nhăn nhó lắc đầu. “Để bao che cho Hạ Minh Đức, đương nhiên cũng là để bảo đảm cho kế hoạch trả thù của mình, Từ Lân kia đúng là đã tính toán nát óc!”

“Chắc chắn là hai người họ đã bàn bạc với nhau.” Ngải Tiểu Mĩ hít sâu một hơi, than thở, “Vậy thì người đăng icon bảy cây nến trên Weibo của Hạ Tuyết vào ngày 19 tháng 8 chắc chắn là Từ Lân rồi, để thông báo cho Hạ Minh Đức mình đã hoàn thành sứ mệnh!”

“Đúng rồi!” Khang Tiểu Bắc vỗ trán đánh bốp. “Lúc chúng em theo dõi Hạ Minh Đức, có một hôm vào nửa đêm, tự dưng Hạ Minh Đức lại chạy ra ngã tư đốt vàng mã. Lúc ấy em đã thấy khó hiểu, nhưng giờ nghĩ lại, chắc là anh ta đốt cho Từ Lân rồi! À phải, hôm đó đúng là ngày 19 tháng 8!”

“Yeah! Vậy là vụ án đã phá xong rồi!”

Ngải Tiểu Mĩ thình lình hét váng lên, sau đó, ba người cùng chạm nắm đấm vào nhau…

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »