Cục Điều tra Hình sự, Bộ phận Hỗ trợ Trọng án.
Cố Phi Phi gõ cửa phòng của lãnh đạo kì cựu Ngô Quốc Khánh, nghe có tiếng đập vọng ra, bèn đẩy mở cửa, cùng Hàn Ấn bước vào. Ngô Quốc Khánh đang cúi rạp trên bàn đọc một tập hồ sơ, ngẩng lên nhìn thấy hai người, thì vội gỡ kính lão đứng dậy đón.
Ngô Quốc Khánh siết chặt tay Hàn Ấn. “Khách quý, khách quý, đến lúc nào vậy?”
“Cháu vừa mới đến.” Hàn Ấn mỉm cười đáp.
“Trường anh ấy nghỉ hè, anh ấy đến thăm em, vừa đến đã đòi gặp thầy trước.” Cố Phi Phi đứng bên cạnh nói giúp cho Hàn Ấn, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc, vừa nói vừa đặt túi quà trong tay lên mặt bàn Ngô Quốc Khánh, “Biết là thầy thích, nên bọn em biếu thầy hai chai rượu ngon.”
“Đến chơi là được rồi, bày vẽ quà cáp làm gì, lần sau không được khách sáo thế đâu. Ngồi đi, ngồi đi!” Hàn Ấn là một trong những nhân tài trẻ tuổi rất được Ngô Quốc Khánh coi trọng, cộng thêm mối quan hệ giữa anh và Cố Phi Phi, nên thấy anh đến thăm, Ngô Quốc Khánh rất vui mừng. Ông vừa vồn vã mời ngồi, vừa quay sang lấy ra hộp trà từ trong ngăn kéo bàn làm việc. “Hiếm hoi lắm cháu mới ghé qua, chú cháu ta pha ấm trà ngon uống nhé.”
“Thầy ngồi đi ạ, để em làm cho.” Cố Phi Phi rất tinh tế, nhanh nhẹn đỡ lấy hộp trà từ tay Ngô Quốc Khánh.
Loáng cái, trà đã pha xong, một già một trẻ cùng ngồi uống trà, bắt đầu chuyện phiếm. Cố Phi Phi không muốn xen vào cuộc trò chuyện của hai người đàn ông, thấy trên bàn làm việc bày một chồng hồ sơ, tiện tay cầm một tập lên đọc, không ngờ nhanh chóng bị thu hút vào đó. Cứ thế đọc hết tập này đến tập khác, sắc mặt Cố Phi Phi từ từ sầm xuống, đôi mày bất giác chau tít lại.
Vụ án thứ nhất. Thời gian: Khoảng 11 giờ 30 phút tối ngày 13 tháng 5 năm 2015. Địa điểm: Nhà nghỉ Hưng Phát, đường Dục Đức, phố Lâm Dật, quận Trường Phòng, thành phố Giang Hoa. Mô tả vụ án: Hung thủ hắt xăng lên cửa chính nhà nghỉ rồi châm lửa đốt, khiến sảnh lễ tân bắt lửa, may mắn lửa không lớn lắm, chưa dẫn đến thương vong.
Vụ án thứ hai. Thời gian: Khoảng 1 giờ sáng ngày 8 tháng 9 năm 2015. Địa điểm: Khách sạn Trường Thành, đường Tài Đại, phố Đại Danh, quận Lâm Uyển, thành phố Giang Hoa. Mô tả vụ án: Hung thủ phun xăng lên một diện tích rộng xung quanh cửa chính, gây ra vụ cháy nghiêm trọng, khiến một khách lưu trú trong khách sạn bén lửa khắp người buộc phải nhảy từ tầng 3 khách sạn xuống, được đưa đến bệnh viện cấp cứu, nhưng do vết bỏng quá nặng, tử vong một tuần sau đó.
Vụ án thứ ba. Thời gian: Khoảng 11 giờ tối ngày 14 tháng 12 năm 2015. Địa điểm: Nhà khách Kim Lợi, đường Dân Hưng, phố Chu Sơn, quận Vạn Trình, thành phố Giang Hoa. Mô tả vụ án: Hung thủ ném liên tục nhiều chai bom xăng tự chế vào cửa chính và cửa sổ nhà khách, gây hỏa hoạn trên diện rộng, khiến một khách lưu trú thiệt mạng.
Vụ án thứ tư. Thời gian: Khoảng 10 giờ 30 phút tối ngày 9 tháng 3 năm 2016. Địa điểm: Khách sạn Long Thịnh, đường Nhân Bảo, phố Quân Lý, quận Chính Dương, thành phố Giang Hoa. Mô tả vụ án: Hung thủ ném liên tục nhiều chai bom xăng tự chế vào cửa chính và cửa sổ khách sạn, gây hỏa hoạn trên diện rộng, khiến hai khách lưu trú thiệt mạng.
Vụ án thứ năm. Thời gian: Khoảng 1 giờ 30 phút sáng ngày 5 tháng 6 năm 2016. Địa điểm: Khách sạn Hữu Hảo, đường Ngọc Sơn, phố Mĩ Lâm, quận Chính Dương, thành phố Giang Hoa. Mô tả vụ án: Hung thủ ném liên tục nhiều chai bom xăng tự chế vào cửa chính và cửa sổ khách sạn, khiến một lính cứu hỏa hi sinh trong khi làm nhiệm vụ chữa cháy.
Vụ án thứ 6. Thời gian: Khoảng 11 giờ tối ngày 2 tháng 7 năm 2016. Địa điểm: Khách sạn Thành Minh, đường Thái Thị, phố Anh Khuê, quận Cam Hoá, thành phố Giang Hoa. Hung thủ ném liên tục nhiều chai bom xăng tự chế vào cửa chính và cửa sổ khách sạn, khiến một khách thiệt mạng, một khách bị thương.
Tổng hợp những vụ án kể trên: Mục tiêu phóng hỏa mà hung thủ lựa chọn đều là những nhà nghỉ bình dân, chất trợ cháy được sử dụng là xăng, tình tiết gây án về cơ bản tương tự, nên sáu vụ án được xâu chuỗi lại để điều tra. Kết quả khám nghiệm hiện trường: Ngoài việc tìm thấy một chai nhựa đựng đồ uống có dung tích khoảng 2 lít ở gần hiện trường vụ án thứ nhất (sau đó được chứng thực là dụng cụ đựng xăng của hung thủ), thì chưa tìm được bất cứ vật chứng và nhân chứng nào có liên quan đến hung thủ. Tuy camera giám sát chụp được quá trình phóng hỏa, nhưng hung thủ cố tình che kín mặt, nên rất khó nhận diện.
Cố Phi Phi gấp lại tập hồ sơ cuối cùng, ngồi thần ra một lát, rồi không nhịn nổi, lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện vui vẻ của hai người đàn ông: “Tội phạm phóng hỏa liên tục sáu lần, khiến nhiều người chết cháy, thì đã không còn là một vụ phóng hỏa đơn thuần nữa, mà phải coi là một chuỗi vụ án giết người nghiêm trọng. Thầy Ngô, thầy giao vụ án này cho em nhé?”
“Ồ, phải rồi, vừa nãy thầy cũng đang định tìm em.” Nghe thấy câu hỏi của Cố Phi Phi, Ngô Quốc Khánh liền nghiêm sắc mặt đáp, “Tình hình vụ án đúng là rất nghiêm trọng, tội phạm gây án liên tục từ tháng 5 năm ngoái cho đến hiện tại, mà cảnh sát địa phương hoàn toàn bó tay, đến nay vẫn chưa điều tra được bất cứ điều gì về hung thủ.”
“Nhìn vào thời gian gây án, em thấy khoảng cách thời gian ngày càng ngắn lại, hôm nay là ngày 14 tháng 7, cách thời điểm xảy ra vụ án cuối cùng đã là khoảng mười ngày, em sợ là chẳng bao lâu nữa lại sẽ xuất hiện một vụ phóng hỏa mới. Cố Phi Phi lo lắng nói.
“Thời gian thực sự rất gấp gáp, chúng ta phải nhanh chóng bắt tay vào việc thôi!” Ngô Quốc Khánh quay sang Hàn Ấn, rất lấy làm tiếc. “Hôm nay thật không đúng lúc, đợi vụ án này phá xong rồi, cháu lại đến nhé, chúng ta uống trà, trò chuyện thỏa thích thì thôi.”
“Chắc chắn, chắc chắn rồi ạ!” Hàn Ấn mỉm cười, khiêm nhường đáp.
---❊ ❖ ❊---
Giang Hoa là một thành phố du lịch nổi tiếng, hiện đang trong mùa cao điểm du lịch, mấy chuyến bay gần nhất đều hết vé, Nhóm Hỗ trợ đành chuyển sang đi tàu cao tốc.
Đi tàu cao tốc từ Bắc Kinh đến Giang Hoa mất gần sáu tiếng đồng hồ. Ngay từ lúc lên tàu, Hàn Ấn đã vùi đầu đọc và nghiền ngẫm, gần nửa hành trình trôi qua, toàn bộ sự chú ý của anh vẫn tập trung vào hồ sơ vụ án, đến tư thế ngồi cũng không hề thay đổi.
Cố Phi Phi vặn mở một chai nước lọc đưa cho anh, định bảo anh uống ngụm nước đã rồi đọc tiếp. Nhưng Hàn Ấn còn chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ khẽ khoát tay một cái tỏ ý không cần. Ý tốt bị từ chối thẳng thừng, tính khí ương bướng của Cố Phi Phi lại trỗi dậy, tất nhiên không phải cô giận thật, mà chỉ chìa thẳng chai nước đến trước mặt Hàn Ấn, vừa như bướng bỉnh lại vừa như làm nũng.
Lúc này, Hàn Ấn mới bừng tỉnh, ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt cố tình ra vẻ nghiêm nghị của Cố Phi Phi, thì vội vàng nhận lấy chai nước, mỉm cười giải thích, “Xin lỗi, tại anh tập trung quá.”
“Nghỉ một lát rồi hãng đọc tiếp.” Cố Phi Phi cũng cười, dịu dàng nói.
“Anh đọc gần xong rồi.” Hàn Ấn uống một ngụm nước, khép tập hồ sơ lại nói.
“Anh có suy nghĩ gì không? Nếu nhìn từ mặt phân loại, thì tội phạm phóng hỏa mà chúng ta phải xử lí lần này thuộc loại nào?” Cố Phi Phi cũng là người sốt sắng, mắc bệnh nghề nghiệp, ba câu không rời vụ án.
“Anh đọc gần xong rồi.” Hàn Ấn uống một ngụm nước, khép tập hồ sơ lại nói.
Hàn Ấn gật đầu, sắp xếp lại mạch tư duy một lát rồi nói, “Các vụ án phóng hỏa do lệch lạc tâm lí gây ra chủ yếu có thể chia làm hai loại lớn. Loại thứ nhất, gọi là đam mê phóng hỏa, mục tiêu phóng hỏa trong trường hợp này chủ yếu là bãi đất trống, bãi hoang, bãi rác, nhà hoang, về cơ bản là không gây nguy hiểm. Loại thứ hai là phóng hỏa nhằm mục đích tìm kiếm cảm giác kiểm soát và thỏa mãn, loại hình tội phạm này rất tai hại, chúng không quan tâm việc phóng hỏa có gây nguy hiểm đến tính mạng của người khác hay không, mục tiêu phóng hỏa phần lớn là những khu vực có đông người sinh sống và hoạt động, nên cực kì nguy hiểm. Nhưng giữa hai loại hình này còn tồn tại mối quan hệ tăng tiến, một số kẻ đam mê phóng hỏa do gặp phải thất bại trong cuộc sống, nên đã nâng cấp thành tội phạm phóng hỏa để tìm kiếm cảm giác kiểm soát.”
“Các vụ án hiện tại gần với loại sau hơn, nhưng có một điểm tương đối đặc thù, đó là mục tiêu phóng hỏa của tội phạm rất rõ ràng: Chính là những điểm kinh doanh lưu trú bình dân như nhà nghỉ, khách sạn, cho thấy những nơi thế này có ý nghĩa tượng trưng nhất định đối với hung thủ, nên việc đầu tiên chúng ta cần làm là phải làm rõ ngụ ý tượng trưng bên trong, từ đó tìm ra nguồn kích thích ban đầu của tội phạm.
“Ngoài ra, còn có một điểm quan trọng cần chú ý. Những tội phạm biến thái coi việc tìm kiếm cảm giác kiểm soát là mục đích chính thường cực kì xem trọng và hưởng thụ quá trình gây án. Đặc biệt, những nghiên cứu tâm lí học có liên quan đã chỉ ra rằng, giữa việc phóng hỏa và kích thích tình dục có mối quan hệ khá mật thiết với nhau, và đó cũng là một nhân tố then chốt khiến cho tội phạm không thể nào dừng lại được. Vì vậy, kiểu tội phạm này thích tận mắt chứng kiến cảnh tượng hỏa hoạn, để từ đó có được sự hưng phấn và cảm giác thỏa mãn ở mức độ lớn nhất, cũng có nghĩa là sau khi gây án, hung thủ rất có khả năng sẽ bỏ chạy, sau đó thay đổi quần áo quay lại hiện trường, trà trộn vào trong đám đông, để chiêm ngưỡng kiệt tác của mình!”
---❊ ❖ ❊---
Xuống tàu cao tốc, đến Sở Công an thành phố Giang Hoa đã là chạng vạng tối, giám đốc Sở Công an thành phố Giang Hoa đích thân tiếp đón Nhóm Hỗ trợ. Ăn xong bữa tối đơn giản, cuộc họp được tiến hành ngay trong đêm. Trong cuộc họp, Trần Hải Phong, phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Giang Hoa, cũng là trưởng Ban Chuyên án của chuỗi vụ án phóng hỏa lần này, giới thiệu chi tiết về tình hình vụ án và tiến độ điều tra. Cuộc họp kéo dài đến tận nửa đêm mới kết thúc.
Quay về khách sạn, Cố Phi Phi lại tham khảo ý kiến của Hàn Ấn, rồi tiến hành sắp xếp công việc cho ngày hôm sau: Ngải Tiểu Mĩ ở lại phân đội phụ trách sàng lọc tư liệu ghi hình và liên lạc công việc, Cố Phi Phi đến phòng pháp y kiểm tra kết quả giám định của các nạn nhân đã tử vong trong hỏa hoạn, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng chia nhau đi điều tra các hiện trường án mạng dưới sự trợ giúp của Ban Chuyên án.