Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46757 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Cố nhân gặp họa

❊ ❊ ❊

Trong phòng thẩm vấn.

Cố Phi Phi sắc mặt điềm tĩnh, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế phía sau bàn thẩm vấn. Cô tắt bóng đèn sáng quắc trên bàn, bật đèn trần, khiến ánh sáng trong phòng dịu hẳn, không khí căng thẳng theo đó cũng giảm đi đáng kể. Một lát sau, cửa mở, Cảnh Hạo được dẫn vào, vừa nhìn thấy Cố Phi Phi, khuôn mặt mệt mỏi phờ phạc của anh ta bỗng bừng lên vẻ vui mừng. Cố Phi Phi gật đầu với viên cảnh sát phía sau Cảnh Hạo, tỏ ý anh ta có thể ra ngoài, rồi chìa tay về phía chiếc ghế trước mặt Cảnh Hạo, mời anh ta ngồi xuống nói chuyện.

“Thật không ngờ em lại đồng ý vượt đường xa đến tận đây gặp anh, anh thật sự cảm ơn em!” Giọng Cảnh Hạo run lên, trông anh ta vô cùng xúc động.

“Anh yêu cầu gặp em, giờ em đến rồi, anh muốn nói gì?” Cố Phi Phi văn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, bình thản lên tiếng hỏi.

Nụ cười lập tức tắt ngấm trên khuôn mặt Cảnh Hạo, có lẽ thái độ của Cố Phi Phi đã dội một gáo nước lạnh lên sự hân hoan của anh ta. Đặt ra hai tiếng ho để che giấu vẻ hụt hẫng, sau đó, một cách cực kì nghiêm túc, anh ta nói, “Anh bị oan, em hiểu rõ con người anh nhất, làm sao anh có thể giết người chứ, lại đều là người lớn tuổi, anh có điên đâu!”

“Nhưng chứng cứ rất bất lợi cho anh!” Cố Phi Phi bác lại.

“Anh đã giải thích với họ rất nhiều lần: Việc anh quay về thành phố này ngay trước khi vụ án xảy ra thực sự chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, hơn nữa khó khăn lắm mới có một ngày rảnh rỗi, nên không muốn bước chân ra khỏi nhà, cũng không muốn gặp bất kì ai, chỉ ở một mình trong nhà nghe nhạc, uống trà, cấu tứ tác phẩm mới, để tận hưởng thời gian, vậy thì anh biết đào đâu ra người làm chứng đây?” Cảnh Hạo có phần kích động. “Còn về dấu vân tay của anh in trên vỏ đĩa, anh lại càng không thể hiểu nổi, chắc chắn là có ai đó muốn hãm hại anh.”

“Anh cảm thấy kẻ đó là ai, và tại sao?”

“Nói ra dài lắm!”

“Không sao, dài bao nhiêu nói bấy nhiêu, em đến để nghe anh nói.”

“Được, vậy anh sẽ nói!”

Sau vài câu thăm dò, Cảnh Hạo lại càng chìm sâu trong hụt hẫng và thất vọng. Cố nhân trước mặt tỏ ra cảnh giác với mình, nghĩ đến mối quan hệ năm xưa, khiến trong lòng Cảnh Hạo vô cùng khó chịu. Anh ta chớp mắt thật mạnh, cố nặn ra một nụ cười rất thiếu tự nhiên, vô thức liếc mắt vào tấm kính trên vách tường bên cạnh, anh ta biết rõ, đứng sau tấm kính ấy là ai, nhưng tình cảnh trước mắt không cho phép anh ta suy nghĩ nhiều hơn, nên bắt đầu trầm giọng kể:

“Có lẽ, tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ cuốn sách mới của anh. Trước khi xuất bản cuốn tiểu thuyết đó, anh đã nghỉ ngơi một thời gian rất dài, nói dễ nghe một chút là thai nghén ý tưởng, nhưng thực chất là không viết nổi nữa. Người quản lí của anh mới gợi ý với anh thử đổi sang hướng khác, viết về đề tài trinh thám hình sự đang được giới trẻ ưa chuộng hiện nay xem sao, và bảo anh nên tham khảo chuỗi án mạng liên hoàn xảy ra ngay tại thành phố này nhiều năm về trước. Anh từ nhỏ đã đi học xa nhà, sau đó lại đi du học, nên đó là lần đầu tiên anh nghe nói đến chuỗi vụ án này. Sau đó, anh lên mạng tra cứu thông tin liên quan, trong đó có rất nhiều tình tiết khiến anh vô cùng chấn động. Vì vậy, anh quyết định lấy vụ án này làm bối cảnh, rồi đưa vào các tình tiết hư cấu sao cho hợp logic, để viết ra một câu chuyện theo hình thức tiểu thuyết giả tư liệu. Vì vậy, anh bắt đầu sưu tầm rộng rãi những bài báo viết về vụ án năm đó, đồng thời tìm kiếm trên mạng internet tất cả những bài bình luận và tiết lộ có liên quan đến vụ án. Tất nhiên, anh cũng phải ngốn ngấu không ít sách vở về lĩnh vực tâm lí học tội phạm để bổ sung kiến thức.

“Nhưng vấn đề là ở chỗ xem đi xem lại toàn bộ tư liệu có được, cá nhân anh còn gặp gỡ mấy nhà báo đã từng đưa tin sát sao về vụ án năm đó, đặc biệt là sau khi đi sâu nghiên cứu về hung thủ gây án, anh lại cho rằng, hung thủ thực sự là một kẻ khác, còn chuyện hung thủ nhận tội, rất có khả năng chỉ là một vở kịch do các nhân viên điều tra nôn nóng lập công dựng lên, dùng đó để làm bàn đạp thăng tiến, thậm chí để che giấu những hành vi gian lận ấy, họ còn gây ra những sự việc kinh khủng hơn nhiều.

“Vì vậy, anh đã dựa theo kết luận của mình, để đưa tất cả những suy đoán ấy vào trong cuốn sách, anh cảm thấy có lẽ điều này đã kích thích đến một số người nào đó, khiến họ khó chịu. Đơn cử như chuyện đánh nhau lần trước, thực sự không liên quan gì đến anh, chỉ là một người bạn của anh uống hơi quá chén nên xô xát với người ta, còn anh chỉ can ngăn thôi, kết quả chẳng hiểu tại sao lại bị bắt giữ. Và cả lần này nữa, khi họ đến bắt anh, lúc đó vì anh hoang mang quá, nên mới vùng ra theo phản xạ, chẳng may va phải một cảnh sát, thế là họ đổ cho anh tấn công cảnh sát. Anh cảm thấy, họ đang nhắm vào anh, cố tình muốn dạy cho anh một bài học, và giờ thì họ đã có được cơ hội trả thù tuyệt vời, dấu vân tay trên vỏ đĩa, rất có thể là họ cố tình vu oan cho anh.”

“Có phải anh là nhà văn nên trí tưởng tượng phong phú quá không?” Cố Phi Phi khẽ nhếch mép, cất giọng sắc lạnh, “Em thừa nhận, trước đây tại một số địa phương đã xảy ra những vụ án oan gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng, nhưng em vẫn tin tưởng đại đa số đồng nghiệp của mình đều kiên quyết tuân thủ pháp luật và đạo đức nghề nghiệp, điều tra đúng người đúng tội!”

“Nếu không phải do họ gây ra, thì liệu có phải là do hung thủ thực sự?” Cảnh Hạo không còn lòng dạ nào để quan tâm tới thái độ lạnh nhạt của Cố Phi Phi, từ lập trường của anh ta, nhất định phải tìm mọi cách để thuyết phục Cố Phi Phi can dự vào vụ án, bằng không, sự việc này sẽ có tác động tiêu cực vô cùng khủng khiếp đối với anh ta. Vì vậy, ngay sau đó, Cảnh Hạo đã đưa ra một giả thiết khác, “Như anh vừa nói, anh cho rằng hung thủ thực sự hiện vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật, do đó, anh cần đưa ra một lời giải thích trong cuốn sách của mình, nên anh đã xây dựng nhân vật hung thủ là một kẻ biến thái mang phức cảm yêu mẹ. Sau khi trưởng thành, bởi mặc cảm tội lỗi mà bị trở ngại chức năng sinh lí, chỉ có hành vi giết chóc dã man và biến thái mới có thể đem lại cho hắn khoái cảm tình dục, và kiểu nạn nhân bị hắn sát hại là những phụ nữ trung niên có sở thích đi tất lụa giống như mẹ hắn. Cuối cùng, anh sử dụng phép ẩn dụ thiện ác luân hồi, ác giả ác báo để gần cho hắn kết cục bị ung thư tinh hoàn mà chết, với ngụ ý rằng, kẻ thủ ác dù có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, nhưng sự trừng phạt của ông trời chắc chắn sẽ nghiêm khắc gấp bội!

“Giả sử, mà không, anh cảm thấy rất có khả năng đó là sự thật, rằng hung thủ vẫn đang ung dung ngoài vòng pháp luật, vậy thì cuốn sách của anh rất có thể sẽ gợi lại nhiều hồi ức đẹp đẽ trong hắn, hoặc cũng có thể sẽ khiến hắn giận dữ vì anh đã khắc họa hình tượng của hắn quá ghê tởm, bởi vậy, hắn lại tiếp tục gây án, một mặt là để tìm lại khoái cảm, mặt khác là để đùa cợt, thách thức cả anh và cảnh sát.”

“Tạm gác chuyện này sang một bên đã, trước tiên, anh hãy giải thích lí do tại sao anh lại sắp đặt ra tình tiết hung thủ buộc tất lụa lên cổ nạn nhân theo kiểu thắt khăn quàng đỏ?” Cố Phi Phi nhìn thẳng vào Cảnh Hạo. “Theo em được biết, hình như thông tin này không hề xuất hiện trong dư luận.”

“Nếu anh nói đó là ý tưởng sáng tạo của anh, em có tin không?”

“Anh nói xem?”

“Thật đấy, trước đây anh hoàn toàn không biết đến chi tiết tất lụa thắt nơ kia, cho đến khi thẩm vấn anh, họ nói ra anh mới biết.” Cảnh Hạo căng thẳng đến mặt mũi trắng bệch, hấp tấp giải thích, “Đặt ra chi tiết nút thắt khăn quàng, hoàn toàn chỉ là để cho câu chuyện trở nên phong phú, là sự cô đọng của hình ảnh người mẹ thắt khăn quàng cho con, nhằm làm nổi bật ý nghĩa tượng trưng của người mẹ trong toàn bộ vụ án.”

“Ồ!” Cố Phi Phi gật đầu, phải thừa nhận, lời giải thích của Cảnh Hạo có sức thuyết phục nhất định.

Thấy Cố Phi Phi dường như nghe đã xuôi tai, Cảnh Hạo chớp thời cơ nói tiếp, “Nhưng tình hình trước mắt, chắc em cũng cảm nhận được rồi, phân đội trưởng Trương rõ ràng có định kiến với anh, anh rất lo, nếu như mãi vẫn không bắt được hưng thủ, biết đâu họ sẽ đưa ra những cách thức bất chấp thủ đoạn hơn nữa. Anh có được ngày hôm nay thực sự không phải dễ dàng gì. Nghe nói em và nhóm của em rất tài giỏi, liệu em có thể niệm tình trước đây mà giúp anh được không?”

Cố Phi Phi im lặng không đáp, mắt vẫn nhìn Cảnh Hạo chăm chú. Dù sao, người đàn ông trước mặt cô đây, chính là người cô đã từng yêu, bây giờ anh ta rơi vào cảnh ngộ này, Cố Phi Phi không thể bỏ mặc làm ngơ, huống hồ cô đã bắt đầu có chút hứng thú với vụ án này. Trầm ngâm hồi lâu, rồi với thái độ đầy cẩn trọng, cô nói, “Trước tiên, anh cần phải hiểu rằng, việc em xuất hiện ở đây không có liên quan gì đến mối quan hệ của chúng ta, mà em đến là vì sự thực. Thứ hai, cho đến lúc này, em vẫn chưa thể xác nhận được anh có vô tội hay không. Thứ ba, nếu muốn em hỗ trợ điều tra, anh nhất định phải hứa, nếu thực sự điều tra ra được vụ án này không hề liên quan đến anh, anh cũng phải giữ kín trải nghiệm này, không được nhân thể làm lớn chuyện, gây ảnh hưởng xấu cho phía cảnh sát. Thứ tư, anh phải chuẩn bị tâm lí sẵn sàng, rằng tất cả các khoản thu nhập chi tiêu, dữ liệu điện thoại di động và mạng internet của anh, đều sẽ bị điều tra triệt để, anh sẽ không còn điều gì là riêng tư nữa!”

“Bất cứ điều kiện gì anh cũng đồng ý hết, chỉ cần trả lại sự trong sạch cho anh!” Ánh mắt Cảnh Hạo tràn đầy hi vọng.

Dàn xếp với Cảnh Hạo xong, Cố Phi Phi bước ra khỏi phòng phỏng vấn, rồi đẩy cửa phòng quan sát bên cạnh, thấy Đỗ Anh Hùng, Ngải Tiểu Mĩ và Trương Thế Kiệt đang chăm chú theo dõi Cảnh Hạo qua tấm kính một chiều. Trương Thế Kiệt quay sang, khẽ gật đầu với cô sau đó đi tới bên cạnh, lạnh nhạt buông một câu: “Chúng tôi có thể phối hợp với cô, nhưng không có quá nhiều thời gian, vì với lí do chống người thi hành công vụ, cũng không thể giữ anh ta được mấy ngày.”

Thái độ này của Trương Thế Kiệt coi như cũng rất đúng mực. Dù sao cũng là anh ta gọi điện thoại mời cô đến, bây giờ, cô muốn điều tra rõ phải trái trắng đen, anh ta cũng không thể phản đối thẳng thừng, cho dù trong lòng có không thích đi chăng nữa. Tất nhiên, thái độ thận trọng của Cố Phi Phi trong toàn bộ quá trình thấm vấn, cùng lập trường đứng về phía cảnh sát của cô, cũng khiến anh ta rất hài lòng.

“Cảm ơn anh!” Cố Phi Phi trầm ngâm gật đầu, rồi khẽ mím môi, sắc mặt lộ vẻ bối rối, cô nói, “Coi như là lời thỉnh cầu của cá nhân tôi, phiền anh dặn kĩ mọi người, tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài thông tin Cảnh Hạo bị bắt giữ điều tra!”

“Được, không thành vấn đề!” Trương Thế Kiệt ‘hừm hừm’ hai tiếng đầy vẻ xem thường, rồi cố tình nhìn xoáy vào Cố Phi Phi một cái, sau đó đẩy cửa bước ra ngoài.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »