Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33326 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 5
anh hùng hối hận

❊ ❊ ❊

Phản ứng bất thường của Trương Chấn Đông khi bị hỏi về cuốn băng ghi hình đã khiến cho toàn bộ vụ án càng trở thêm bí hiểm khó lường.

Rất có thể cuốn băng ghi hình đã bị người ta cố tình lấy mất, mà Trương Chấn Đông rõ ràng biết chuyện, nhưng lại giả bộ không hay biết, khiến người ta buộc lòng phải nghi ngờ về mức độ chân thực trong kết quả điều tra của vụ trọng án 14.5. Lẽ nào đúng là Quản Tuấn bị tra tấn bức cung nên mới đành nhận tội? Nếu đúng như vậy, có nghĩa là hung thủ thực sự cho đến nay vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, vậy thì vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích, vụ việc bưu kiện chuyển phát, và cả vụ án Tần Lệ bị sát hại, có liên quan gì đến hắn hay không?… Tình hình quá ư nan giải, Hàn Ấn cũng không dám phán đoán khinh suất, đành phải đợi Cố Phi Phi quay về, mọi người cùng thảo luận.

May mà không lâu sau đó, Cố Phi Phi đã xuất hiện trong phòng làm việc tạm thời với tờ báo cáo giám định pháp y trên tay.

“Nạn nhân Tần Lệ, tử vong vào khoảng 18 đến 20 giờ tối hôm qua. Mặt sưng tấy, tụ máu, xuất huyết dưới kết mạc, sụn giáp, xương móng bị gãy kèm theo triệu chứng xuất huyết, rõ ràng là chết vì ngạt thở cơ học do bị bóp cổ. Môi miệng và lợi bị trầy xước và chảy máu, trong kẽ răng có dính sợi của sản phẩm dệt làm từ sợi cotton, cho thấy trong quá trình gây án, nạn nhân bị nhét vật làm bằng vải bông vào miệng. Bên phải cổ của nạn nhân có lưu lại vết bóp siết hình bầu dục, bên trái cổ có bốn vết bóp siết tương tự, các vết bóp siết và triệu chứng ngạt thở trên mặt đều rất rõ ràng, chứng tỏ quá trình tử vong của nạn nhân kéo dài khá lâu. Sau lưng nạn nhân bị trầy xước trên diện rộng, bộ phận sinh dục bị tổn thương nghiêm trọng, kết hợp các dấu hiệu, cho thấy hung thủ đã dùng tay phải bóp cổ để khống chế nạn nhân, sau đó thực hiện hành vi cưỡng hiếp thô bạo theo hướng trực diện trên bề mặt cứng. Hay nói rõ hơn, hung thủ đã đẩy Tần Lệ ngã ngửa xuống đất, tiện tay vớ lấy chiếc khăn mặt hay khăn trải gối nhét vào miệng cô bé, sau đó một tay bóp cổ nạn nhân, thực hiện hành vi cưỡng hiếp, nạn nhân đã bị bóp chết từ từ trong quá trình đó. Sau khi gây án, hung thủ đã xử lí rất sạch sẽ, cả hiện trường vứt xác và thi thể đều không thu thập được chứng cứ liên quan đến hung thủ. Nhưng chúng ta cũng không phải là không biết gì về hung thủ, như tôi vừa nói, bên phải cổ của nạn nhân có một vết hằn hình bầu dục to bằng ngón tay cái, ở giữa vết hằn này có hai đường cắt hình thù bất quy tắc, cho thấy ngón tay cái của hung thủ từng bị đứt, hoặc bị nứt nẻ nghiêm trọng, khi sàng lọc kẻ tình nghi, cần hết sức lưu ý đến điều này.” Cố Phi Phi thuật lại tường tận kết quả giám định pháp y, từ đó phục dựng lại quá trình hung thủ thực hiện hành vi cưỡng hiếp giết người.

“Từ khi Tần Lệ mất tích cho đến khi cô bé bị cưỡng hiếp và sát hại chỉ khoảng hai, ba giờ đồng hồ. Sau đó chỉ bảy, tám tiếng, hung thủ đã mang xác nạn nhân đi vứt, so sánh với trọng án 14.5, cả về đặc điểm tình tiết vụ án lẫn đặc điểm hành vi gây án đều có sự khác biệt rõ rệt, ở đây ta thấy giống kiểu phạm tội do kích động hoặc phạm tội do đam mê hơn.” Hàn Ấn đưa ra lời tổng kết, dừng lại một lát, anh lại hỏi, “Trên thi thể có dấu vết tổn thương do xe tông không?”

“Không có, nhưng thi thể không còn nguyên vẹn, thiếu mất hai chân, nên cũng chưa thể khẳng định liệu có phải bị thương ở chân hay không,” Cố Phi Phi nói.

“À, phải rồi, Anh Hùng phát hiện ra dữ liệu ghi hình thẩm vấn có vấn đề.” Hàn Ấn liền kể lại cuộc đấu trí giữa họ và Trương Chấn Đông khi nãy cho Cố Phi Phi nghe.

“Thế thì rắc rối rồi, sợ nhất là chuyện này, hay là gọi điện cho thầy Ngô nhỉ, xem ý thầy ấy thế nào?” Cố Phi Phi vò đầu nói.

“Em thấy phải đấy, vấn đề này không được làm rõ, chúng ta cũng không thể điều tra tiếp được đâu!” Đỗ Anh Hùng cũng phụ họa theo.

Mấy người đang bàn bạc sôi nổi, thình lình có tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó, cánh cửa từ từ được đẩy mở, Giám đốc Sở Công an Tô Đức Vĩ và phân đội trưởng Trương Chấn Đông cùng bước vào phòng.

“Bận rộn quá nhỉ, không làm phiền các đồng chí đấy chứ?” Thấy mấy người trong Nhóm Hỗ trợ đang ngồi đối diện nhau hai bên bàn họp, Tô Đức Vĩ tươi cười bước tới đầu bàn, cũng tức là chính giữa nhóm, rồi vui vẻ nói tiếp, “Xin lỗi, vừa rồi đến trước cửa, chúng tôi vô tình nghe được mấy câu của các đồng chí, tôi nghĩ không cần phải làm phiền đến anh Ngô đâu, chính tôi sẽ giải thích về vấn đề mà các đồng chí muốn biết.” Vừa nói, Tô Đức Vĩ vừa đặt túi hồ sơ bằng giấy xi măng lên mặt bàn, đưa mắt nhìn khắp lượt mọi người rồi nói tiếp, “Thứ đựng trong túi này, chính là cuốn băng mà các đồng chí cần tìm. Năm đó, chính tôi đã lấy nó đi.”

“Thực ra anh Tô cũng xuất phát từ lòng tốt, anh ấy làm vậy, đều là vì nghĩ cho anh Lý.” Trương Chấn Đông đứng bên cạnh không kìm lòng được, lên tiếng cắt ngang, “Từ khi Tiếu Tiếu mất tích cho đến khi Quản Tuấn bị bắt cũng phải tám, chín tháng. Con gái bặt vô âm tín, trong nhà thì náo loạn, ông bà trách móc, vợ chồng cãi vã, mà vẫn phải thực thi các nhiệm vụ điều tra phá án, có thể tưởng tượng hồi đó, anh Lý phải chịu đựng áp lực khủng khiếp đến độ nào. Vừa là một người cha, lại vừa là một cảnh sát, nhưng không bảo vệ nổi chính con gái mình, nỗi đau đớn và bất lực ấy khiến cho anh Lý luôn phải sống trong giày vò và dằn vặt. Là đồng nghiệp với nhau, ngày ngày nhìn anh ấy đau khổ kiệt quệ, chúng tôi rất hiểu nhưng cũng chẳng biết phải khuyên nhủ anh ấy thế nào, chỉ mong vụ án nhanh chóng được đưa ra ánh sáng để đòi lại công bằng cho anh ấy.

“Về sau, chúng tôi bắt được Quản Tuấn, nhưng anh Lý không được tham gia thẩm vấn, đây không chỉ là vấn đề nguyên tắc điều tra, mà quan trọng hơn nữa là vì trạng thái tinh thần của anh ấy lúc đó rất tệ, cảm giác sắp suy sụp đến nơi. Nhưng nào ngờ, anh Lý lại có hành động quá khích vượt khỏi dự liệu của chúng tôi.

“Đó là cuộc hỏi cung lần thứ ba đối với Quản Tuấn, cũng giống như hai lần trước, hung thủ cứ giả ngây giả dại, không nói một lời. Tình hình đang căng thẳng, thì đột nhiên anh Lý xong vào, tâm trạng cực kì kích động, chúng tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ lao tới đánh Quản Tuấn, nhưng thật không ngờ, anh ấy lại quỳ sụp xuống trước mặt hắn…”

Thấy Trương Chấn Đông giọng run run, hai mắt đỏ hoe, gần như không thể nói tiếp được nữa, Hàn Ấn bèn đỡ lời: “Động tác quỳ gối của ông ấy khiến cho Quản Tuấn cảm nhận được một niềm mãn nguyện chưa từng có trong đời, thế là những ngày sau đó, hắn bắt đầu thành thật khai nhận tội trạng. Đối với hắn, đó vừa là sự chia sẻ, vừa là một sự hưởng thụ. Và vụ việc Lý Tiếu Tiếu mất tích tuy không liên quan gì đến hắn, nhưng hắn vẫn muốn đưa vụ án có sức ảnh hưởng lớn lao này vào phạm vi gây án của mình, để khuếch đại trải nghiệm thành công cho hắn.”

“Cảnh sát quỳ sụp dưới chân tội phạm, tôi không biết nếu cảnh tượng này bị phát tán ra ngoài, người ta sẽ nhìn anh Lý bằng con mắt thế nào. Tôi thực sự không muốn nội bộ Sở Công an vì chuyện này mà đàm tiếu về anh Lý, anh ấy đã phải chịu đựng quá nhiều, có lẽ niềm an ủi cuối cùng và duy nhất đối với anh ấy lúc đó, chính là công việc của một cảnh sát, tôi hi vọng có thể giữ lại công việc này cho anh ấy.” Giám đốc Tô tuổi đã xấp xỉ lục tuần đôi mắt ướt đẫm, giọng đầy xúc động. “Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thấy mình có lỗi với Thành Nghĩa, cả đời tận tụy với nghề, để rồi đến cuối cùng, lại phải chịu cảnh quỳ dưới chân tội phạm. Thực sự là, cứ mỗi lần nghĩ đến cảnh tượng ấy, trong lòng tôi lại khó chịu vô cùng. Chẳng giấu gì các đồng chí, tôi và phân đội trưởng Trương đây chưa bao giờ dám quên vụ án của Tiếu Tiếu, tuy năng lực có hạn, nhưng thực ra trong suốt từng ấy năm, chúng tôi đã tiến hành kiểm tra đối chiếu rất nhiều thi thể vô danh trong phạm vi có thể. Chỉ là không ngờ, đã bao nhiêu năm qua rồi, mà cuốn băng này lại gây cản trở đến công việc của các đồng chí. Bây giờ, tôi chính thức giao lại cuốn băng này cho Nhóm Hỗ trợ, tôi biết mình đã vi phạm kỉ luật, nên sẵn sàng chấp nhận sự xử lí của cấp trên.”

“Được rồi, chúng tôi đã có câu trả lời, các anh có thể đi được rồi.” Cố Phi Phi cất giọng lạnh băng, không có lấy một chút cảm xúc, trong lúc tất cả mọi người trong phòng đều vô cùng xúc động trước câu chuyện của Lý Thành Nghĩa, giọng nói của cô nghe mới lạnh nhạt làm sao. Đương nhiên, đúng như Hàn Ấn từng nói, Cố Phi Phi không phải là người máu lạnh, cô chỉ là không biết cách phản ứng trước những xung đột cảm xúc kiểu này. Cho nên khi giám đốc Tô và phân đội trưởng Trương sắc mặt buồn bã chuẩn bị đi ra khỏi phòng, sau lưng lại vang lên giọng nói lạnh lẽo của Cố Phi Phi: “Các anh để quên đồ kia.”

Mối nghi ngờ về cuốn băng ghi hình thẩm vấn bị thiếu đã được giám đốc Tô chủ động đứng ra giải thích, chân tướng giờ đã sáng tỏ, rất nhiều mối nghi ngờ xoay quanh trọng án 14.5 cũng đã được dẹp yên. Đã quét sạch được vướng bận, mạch tư duy của Nhóm Hỗ trợ lại tiếp tục đi theo đúng hướng, về hướng điều tra vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích và vụ việc bưu kiện, họ lại một lần nữa đưa ra đề xuất tiếp tục đi theo phương án ban đầu.

Còn nhiệm vụ cấp bách nhất hiện tại, đương nhiên là vụ án Tần Lệ bị cưỡng hiếp và sát hại. Phân tích theo đặc điểm tình tiết vụ án và hành vi phạm tội, kết hợp với lời khai của nhân chứng, Nhóm Hỗ trợ nghiêng về nhận định đây là một vụ gây án có tính ngẫu nhiên do kích động hoặc đam mê. Hiện tại, công tác điều tra sàng lọc xe cộ khả nghi sắp đến hồi kết, ngoài ba chiếc xe không nhìn rõ biển số đang được điều tra theo loại hình xe, các xe còn lại đều đã được loại trừ khả năng gây án. Vụ án sắp đi vào thế bế tắc, Hàn Ấn và Cố Phi Phi quyết định quay lại hiện trường lần nữa, tìm kiếm thử xem liệu có manh mối nào đã bị bỏ qua hay không.

---❊ ❖ ❊---

4 giờ rưỡi chiều hôm đó, trùng với thời điểm hình ảnh cuối cùng của Tần Lệ xuất hiện trong camera giao thông, Hàn Ấn và Cố Phi Phi đứng ở ngã ba giao cắt giữa phố Ngọc Điền với đường Cẩm Tú, đối diện chéo với đó là trường tiểu học Minh Phong nơi Tần Lệ theo học, cổng trường mở ra phía đường cái. Hàn Ấn đưa tay lên nhìn đồng hồ, sau đó hai người bắt đầu đi bộ chậm rãi men theo phố Ngọc Điền, cho đến ngã tư giao cắt giữa phố Ngọc Điền với phố Ngọc Ninh, cũng là hiện trường nơi Tần Lệ bị bắt đi theo như lời kể của nhân chứng. Hàn Ấn lại nhìn đồng hồ, hai người đi từ đầu phố đến nơi xảy ra vụ án theo tốc độ và nhịp bước của một cô bé mất khoảng bảy phút, như vậy có thể suy đoán, thời gian Tần Lệ bị bắt đi có lẽ là khoảng 4 giờ 40 phút chiều.

Đứng ở giao lộ, hai người đưa mắt nhìn quanh, phía trước không xa, có thể nhìn thấy tấm biển của lớp giữ trẻ sau giờ học ở bên đường. Lúc đó nếu Tần Lệ băng qua được ngã tư này, đi tiếp khoảng hai ba chục mét nữa là tới nơi. Nghĩ lại, số phận cũng thật nghiệt ngã, chỉ một ngã tư bình thường bỗng chốc lại trở thành ranh giới ngăn cách giữa sự sống và cái chết, đương nhiên, lỗi không phải ở ngã tư, mà là ở con người.

Ngã tư xảy ra vụ tai nạn là giao lộ giữa phố Ngọc Điền chạy theo hướng Nam Bắc và phố Ngọc Ninh chạy theo hướng Đông Tây, theo như biển báo giao thông ở ngã tư, cả hai con phố này đều là đường một chiều, nhưng do trong khu phố không lắp camera giao thông, càng không có cảnh sát giao thông túc trực, nên rất nhiều xe chạy ngược chiều. Hơn nữa, Hàn Ấn và Cố Phi Phi thử đi thêm mấy con phố nữa, thấy có quá nhiều góc khuất camera giao thông. Trước đó, vào đêm xảy ra vụ án, hai người đã từng tới đây, nhưng chưa khảo sát địa hình và môi trường thực địa một cách cụ thể. Giờ đây, anh và Cố Phi Phi càng cảm thấy rõ, muốn tìm kiếm hung thủ qua công tác rà soát xe cộ qua lại, thực sự có quá nhiều lỗ hổng, cần phải có thêm phương thức điều tra, mở rộng tư duy phá án.

Hai người rẽ sang phía Tây đi loanh quanh một hồi, sau đó trở lại giao lộ nơi xảy ra vụ án, rồi theo phố Ngọc Ninh tiếp tục đi về phía Đông, đi được chừng 180 mét thì tới một ngã tư, nơi phố Ngọc Ninh giao cắt với đường Ngọc Xuyên. Đường Ngọc Xuyên cũng giao cắt với đường Cẩm Tú chạy ngang qua trước cổng trường tiểu học, vả lại ngã tư này còn nằm gần cổng trường hơn. Đứng ở đây, có thể nhìn thấy hàng rào sắt bao quanh khuôn viên trường. Hàn Ấn bỗng thấy giật thột trong lòng, rồi cứ như bị kéo đi bởi một lực hút vô hình, anh dẫn Cố Phi Phi đi về phía đó.

Đi đến đầu phố, Hàn Ấn và Cố Phi Phi lại có phần thất vọng, có thể là do ở gần trường học, nên đoạn đường này có khá nhiều đèn giao thông, hơn nữa còn được lắp camera giao thông đầy đủ. Chắc chắn phân đội trưởng Trương đã rà soát tình hình xe cộ qua lại vào thời điểm trước và sau khi xảy ra vụ án ở đây rồi, cũng có nghĩa là chút ít nghi ngờ vừa dấy lên trong lòng Hàn Ấn đã lập tức bị phủ nhận.

Hai người đang đứng bần thần, bỗng có hai đứa bé chừng sáu, bảy tuổi nô đùa nhau chạy vụt qua bên cạnh. Cô bé chạy trước không biết bị vấp phải thứ gì, huỵch một cái ngã sấp xuống đường. Cô bé cứ nằm dưới đất mà gào khóc ầm ĩ, cậu bé phía sau sợ quá, đứng ngày ra không biết làm thế nào. Hàn Ấn và Cố Phi Phi vội bước lại, đỡ cô bé dậy đưa lên vỉa hè, may mà ngã không nặng lắm, chỉ trầy xước mấy chỗ ở cẳng tay. Cố Phi Phi vừa vỗ về, vừa lấy từ trong túi áo khoác ra gói khăn giấy, nhẹ nhàng lau sạch bụi đất bám trên hai tay, rồi lại lau nước mắt cho cô bé…

“Các người là ai? Các người làm gì con bé thế?” Một bà cụ thở phì phò chạy tới, giật phắt lấy cô bé từ trong tay Cố Phi Phi, cảnh giác hỏi.

“Bác là bà của cô bé à?” Cố Phi Phi mỉm cười hỏi.

“Phải, thì làm sao?” Bà cụ vẫn có vẻ dè chừng, một tay giữ chặt cô cháu gái, rồi lại kéo cậu cháu trai lại trước mặt che chở.

“Bác đừng lo, chúng cháu vừa đi ngang qua đây, thì thấy cháu gái bác ngã dưới đường, nên mới đỡ dậy thôi.” Hàn Ấn mỉm cười giải thích.

“Đúng đấy, bà ơi, cô chú ấy là người tốt đấy ạ.” Cậu bé lúc này cũng đã hoàn hồn, bèn lên tiếng nói đỡ cho họ.

“Vậy thì cảm ơn anh chị nhé, xin lỗi, tôi trách lầm anh chị rồi. Hai cái đứa này chỉ thích chạy linh tinh, tôi chân cẳng già yếu, làm sao mà đuổi kịp, anh xem, cứ chạy ra đường thế này có nguy hiểm không cơ chứ! Thật cảm ơn anh chị quá. Hai đứa, mau chào cô chú đi.” Nhìn thấy hai người mặt mũi hiền lành, lại được cậu cháu xác nhận, bà cụ mới an tâm, lịch sự cảm ơn rồi hai tay dắt hai đứa cháu quay về.

Nhìn theo bóng dáng của ba bà cháu, trên mỗi Cố Phi Phi bỗng mỉm một nụ cười ngưỡng mộ. Lát sau, cô chợt ngoảnh đầu, đôi mắt xinh đẹp nhìn chăm chăm vào Hàn Ấn, khẽ hỏi, “Anh có thích trẻ con không?”

Hàn Ấn chỉ ‘ừm’ một tiếng, hai mắt vẫn nhìn hút về phía xa xa, sau đó mới kịp phản ứng, vội thu ánh mắt lại, nhìn vào Cố Phi Phi, hỏi, “Ồ, em vừa nói gì vậy?” Cố Phi Phi chưa kịp trả lời, anh đã vội vã tiếp lời, “Phải chăng chúng ta đã bị nhân chứng làm chệch mất hướng điều tra?”

“Nghĩa là sao kia?” Cố Phi Phi lập tức dứt khỏi dòng tơ tưởng, nghiêm mặt hỏi lại.

“Trên thi thể của Tần Lệ không có dấu vết bị xe đâm, liệu có phải hoàn toàn không có vụ tai nạn nào hết?” Hàn Ấn chỉ về phía xa. “Phải chăng cũng giống như cô bé vừa nãy, lúc Tần Lệ đi qua ngã tư, đã vấp ngã vì một nguyên nhân nào đó, đúng lúc hung thủ lái xe ngang qua, bèn thừa cơ dụ cô bé lên xe?”

“Nếu đúng như vậy, thì hướng điều tra sẽ khác hẳn phương hướng ban đầu đấy. Tần Lệ đã bảy tuổi, có lẽ không chịu tuỳ tiện lên xe của người lạ đâu, anh nghĩ hung thủ là người quen sao?” Cố Phi Phi hỏi.

“Dù thế nào đi chăng nữa, chí ít chúng ta cũng đã có thêm một hướng điều tra.” Hàn Ấn ngần ngừ một lát rồi nói, “Liệu có khả năng là giáo viên lớp giữ trẻ không?”

“Không thể nào, phân đội trưởng Trương cũng đã điều tra, ở đó có tất cả bốn giáo viên, đều là phụ nữ.” Cố Phi Phi lập tức xua tay phủ định. Nhưng rồi đột nhiên, cô đứng ngày ra một chốc, sau đó cúi đầu ngẫm nghĩ, rồi ngước lên nhìn Hàn Ấn, sắc mặt lộ vẻ hào hứng. “Không chừng hung thủ lại là giáo viên thật đấy. Anh còn nhớ em có nhắc đến chi tiết vết đứt trên ngón tay cái in ở bên phải cổ của nạn nhân không? Có lẽ vết đứt đó không phải do bị đứt tay hay nứt nẻ, mà là bệnh nghề nghiệp của giáo viên do phải cầm phấn thường xuyên. Anh cũng là giáo viên, anh có nghe nói đến chứng bệnh này chưa?”

“Chỗ anh thì không có, nhưng anh có nghe các giáo viên khác nhắc tới,” Hàn Ấn nói.

“Phấn được làm từ thạch cao, thành phần hoá học là canxi sunfat, có thể gây kích ứng và ăn mòn da, nếu sử dụng lâu ngày mà không có biện pháp bảo vệ, dễ khiến ngón tay bong da, nứt nẻ, bệnh diễn biến nặng hơn vào mùa thu đông.” Cố Phi Phi giải thích cụ thể hơn.

“Trường học cách hiện trường mất tích rất gần, người quen gây án, vết bóp cổ mang đặc trưng của bệnh nghề nghiệp, tổng hợp các nhân tố trên, thấy rằng khả năng giáo viên gây án là rất cao!” Hàn Ấn nói.

“Giáo viên chủ nhiệm lớp Tần Lệ là phụ nữ, nhưng cũng có thể là giáo viên chủ nhiệm lớp khác hoặc giáo viên bộ môn.” Cố Phi Phi hất hàm về phía trường học. “Đi nào, cứ phải tìm hiểu trước đã!”

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm đó, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ cũng bận đến tối tăm mặt mũi.

Hiện tại đang là thời đại mạng internet phát triển như vũ bão, các kênh đưa tin thiên hình vạn trạng, tốc độ đưa tin nhanh đến chóng mặt, nháy mắt đã tràn ngập khắp nơi, trong đó tốc độ lan truyền chóng vánh nhất, phạm vi phủ sóng lớn nhất phải kể đến mạng xã hội. Thế nên, nó cũng trở thành lựa chọn đầu tiên trong việc tung tin giật gân và khuấy động dư luận xã hội. Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ quyết định bắt đầu từ kênh này để truy tìm nguồn gốc ban đầu của việc tung tin về bưu kiện chuyển phát nhanh.

Thông qua từ khoá tìm kiếm, hai người nhận ra rằng, các bình luận tích cực nhất liên quan đến thông tin này, có một phần lớn xuất phát từ các tài khoản quảng cáo, hơn nữa thời gian đăng tải những bài viết về sự kiện lại cách nhau rất gần. Thậm chí có vài topic do tài khoản quảng cáo đăng lên chỉ cách thời điểm cảnh sát Thanh Tuyền nhận được bưu kiện chưa tới một ngày, chứng tỏ có người cùng lúc tiết lộ thông tin cho nhiều tài khoản có sức ảnh hưởng lớn trong giới truyền thông, điều đó càng khiến hai người có cảm giác đây là âm mưu đã được toan tính từ trước.

Ngải Tiểu Mĩ thử liên lạc với một số tài khoản quảng cáo, có tài khoản cho rằng cô nhắn tin lừa đảo nên không thèm phản hồi. Có tài khoản không muốn hợp tác, viện cớ thoái thác. Ngải Tiểu Mĩ kiên trì giải thích hồi lâu, cuối cùng mới có mấy chủ tài khoản cho cô một câu trả lời giống nhau: Vào buổi sáng ngay sau hôm cảnh sát nhận được bưu kiện, có người đã đăng tin bài liên quan lên mạng xã hội, bài đăng còn chủ động ‘gắn thẻ’ hàng loạt tài khoản quảng cáo. Những tài khoản quảng cáo đều chủ yếu thông qua việc phát tán các tin lá cải, bóc phốt, giật gân để thu hút sự chú ý của người theo dõi, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, vậy nên bài đăng của người kia đã nhanh chóng nhận được phản hồi tích cực, được chia sẻ với tốc độ chóng mặt. Nhưng sau đó không lâu, chủ topic đột nhiên xoá bài, rồi cũng khoá luôn tài khoản. Các tài khoản quảng cáo luôn rất nhạy cảm, họ không muốn bỏ qua tin sốt dẻo này, nên tự biên tập lại nội dung rồi tiếp tục đăng lên. Thế là tin tức vẫn không ngừng lan rộng…

Tin Tài khoản đã khoá nên Ngải Tiểu Mĩ cũng không thể làm gì hơn, chỉ còn biết tuân theo quy trình thông thường của cảnh sát, liên lạc với người quản lí trang mạng xã hội, qua đó được biết người dùng kia đăng kí tài khoản bằng số điện thoại, và đăng bài cũng bằng điện thoại. Sau đó, Ngải Tiểu Mã kiểm tra thông tin số điện thoại, thì thấy đó là số sim rác, hoàn toàn không có lịch sử cuộc gọi, có nghĩa là chỉ được dùng một lần để đăng tải bài viết kia. Tiếp tục tiến hành định vị, Ngải Tiểu Mĩ phát hiện ra vào thời điểm số điện thoại này đăng bài, trạm thu phát BTS cách đó gần nhất nằm trên một ngọn núi có tên Kiếm Sơn ở ngoại ô…

Vậy là, hướng điều tra qua mạng internet cũng đi vào thế bế tắc. Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ quyết định làm theo lời Hàn Ấn, tức là đến gặp các hộ lí ở viện dưỡng lão để phỏng vấn từng người một, và vô tình lại có được thu hoạch bất ngờ.

Sau khi lần lượt hỏi thăm từng hộ lí, họ vẫn không phát hiện ra đối tượng tình nghi nào, nhưng hai người vẫn không chịu bỏ cuộc, lại tìm đến gặp viện trưởng viện dưỡng lão hỏi tiếp. Trong lúc trao đổi, viện trưởng bất chợt nhớ ra, còn có một nhóm người nữa tiếp xúc khá thường xuyên với các cụ già trong viện, đó chính là tình nguyện viên. Viện trưởng nói, “Hầu như tháng nào đội tình nguyện viên cũng đến ít nhất một lần, giúp họ dọn dẹp vệ sinh, trò chuyện với các cụ già. Tình nguyện viên đa phần đều là sinh viên các trường cao đẳng, đại học và cán bộ trẻ tuổi của một số đơn vị trong thành phố, do Đoàn thanh niên thành phố tổ chức hoạt động. Mấy tháng gần đây do đúng dịp cuối năm, các trường học và đơn vị công việc bận rộn, nên họ mới ít đến.”

Sau đó, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ liên lạc với Đoàn thanh niên thành phố, lấy được danh sách các thành viên và đơn vị đã từng tham gia công tác tình nguyện ở viện dưỡng lão trong mấy tháng gần đây. Họ phát hiện ra một cái tên có tần suất xuất hiện rất cao: Trác Đình Đình, sinh viên Học viện Cảnh sát của tỉnh, học viện này đã được di dời ra ngoại thành từ đầu năm, khuôn viên trường mới nằm ngay dưới chân núi Kiếm Sơn.

Vậy là, tổng hợp manh mối từ hai phía, Trác Đình Đình được nhận định là kẻ tình nghi dàn xếp vụ việc bưu kiện.

---❊ ❖ ❊---

Phòng bảo vệ trường tiểu học Minh Phong.

Lúc này đã gần 6 giờ chiều, giáo viên trong trường cơ bản đều đã ra về, chỉ có phòng bảo vệ là còn người trực. Nhưng thấy hai bảo vệ đều tầm tuổi trung niên, có lẽ họ đã làm bảo vệ lâu năm ở trường này, ngày ngày tiếp xúc với người ra kẻ vào, chắc cũng hiểu khá rõ về tình hình trong trường.

“Trong các giáo viên dạy văn hoá ở trường này có bao nhiêu thầy giáo nam?” Hàn Ấn hỏi.

“Cũng không nhiều lắm, ba bốn thầy gì đó. Đúng rồi, có bốn thầy.” Bác bảo vệ dáng người cao hơn đáp.

“Có thầy nào đi xe con sáng màu không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Có đấy, thầy Vương đi xe màu trắng, thầy Hướng đi xe màu xám bạc.” Bác bảo vệ thấp bé đáp.

“Trong hai thầy ấy ai dạy lớp học sinh nhỏ?” Cố Phi Phi hỏi.

“Thầy Hướng, hình như thầy ấy dạy môn Giáo dục công dân cho khối lớp một, lớp hai.” Bác bảo vệ thấp bé đáp.

“Nhà trường mấy giờ tan học?” Hàn Ấn hỏi.

“4 giờ rưỡi.” Bác bảo vệ thấp bé nói.

“Thầy Hướng là người thế nào, các anh có biết nhiều về thầy ấy không?” Hàn Ấn và Cố Phi Phi đưa mắt nhìn nhau. Nhà trường tan học lúc 4 giờ rưỡi, Tần Lệ mất tích vào khoảng 4 giờ 40 phút, xét về thời gian, khả năng giáo viên gây án cũng rất cao.

“Cũng không biết nhiều cho lắm, thầy Hướng ngoài bốn mươi tuổi, thường ngày ra vào trường đều chào hỏi chúng tôi, ở trường cảm giác cũng không có gì đặc biệt, có vẻ rất an phận thủ thường.” Bác bảo vệ cao hơn đáp.

“Nghe nói thầy ấy đã li hôn vợ.” Bác bảo vệ thấp bé nói thêm.

“Nhà thầy ấy ở đâu, các anh có biết không?” Hàn Ấn hỏi.

“Tôi có nghe thầy ấy kể, nghe đâu là ở khu đô thị Thế Kỉ thì phải.” Bác bảo vệ cao đáp.

“Chỗ đó có gần khu Vạn Chúng không nhỉ?” Hàn Ấn hỏi.

“Gần lắm, chỉ cách một con đường thôi.” Bác bảo vệ thấp nói.

“Ở đây có phòng kĩ thuật không? Bây giờ còn có người trực?” Cố Phi Phi hỏi.

“Anh chị muốn biết thầy Hướng rời khỏi trường lúc mấy giờ vào cái ngày cô bé học sinh mất tích chứ gì?” Có lẽ gần đây bị cảnh sát thẩm vấn nhiều lần, bác bảo vệ cao có vẻ đã quá quen với quy trình, bèn chủ động cung cấp thông tin, “Nói chung thầy Hướng luôn về rất sát giờ, hôm đó cũng là ca trực của tôi, đúng 4 giờ rưỡi thầy ấy ra khỏi cổng, tôi còn thấy thầy ấy đi sang bên kia đường.”

“Hôm đó thầy Hướng không lái xe sao?” Nếu như không lái xe, thầy Hướng sẽ không thể trở thành đối tượng tình nghi, nên Cố Phi Phi sốt sắng cắt ngang lời bác bảo vệ.

“Chắc là có đấy, quanh trường chúng tôi có rất ít chỗ đỗ xe, ai đến muộn sẽ không còn chỗ, nên rất nhiều giáo viên phải đỗ xe trong khu chung cư bên kia đường.” Bác bảo vệ thấp giải thích.

Xe đỗ trong khu chung cư bên kia đường, cho nên camera ở ngã tư mới không ghi hình được… Hàn Ấn và Cố Phi Phi đưa mắt nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng gật đầu.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »