Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33251 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 3
lai lịch tử thi

❊ ❊ ❊

Rời cuộc họp, ba người Hàn Ấn, Cố Phi Phi và Diệp Hi nhanh chóng tìm đến nhà Tôn Dương để điều tra.

Bố mẹ Tôn Dương trước kia đều là công nhân của một nhà máy quốc doanh, sau khi bị nhà máy cắt giảm biên chế đã phải đi tìm việc khác. Hiện tại, mẹ Tôn Dương là Vương Hương Lan đang làm công nhân vệ sinh cho một công ty kho vận, người bố tên Tôn Minh làm công nhân hàn cho một công xưởng tư nhân. Sáng hôm đó, nhận được điện thoại từ phía cảnh sát, vừa nghe nói đứa con trai độc nhất mất tích nhiều năm đã có tin tức, cả hai người liền xin nghỉ phép ở nhà đợi sẵn.

Dường như đã có dự cảm chẳng lành, Hàn Ấn và mọi người vừa đến nơi, cả hai ông bà đều không kìm được mà nước mắt lã chã. Sau một hồi an ủi, hai người đồng ý để cho Cố Phi Phi lấy mẫu nước bọt mang về giám định, sau đó Diệp Hi lựa lời thông báo với hai người về thông tin cảnh sát vừa tìm thấy mấy bộ hài cốt vô danh. Nghe vậy, tâm trạng của hai ông bà lại càng thêm kích động.

Trong lúc đợi bố mẹ Tôn Dương bình tĩnh lại, Hàn Ấn đi quanh căn hộ một vòng. Căn hộ có thiết kế hai phòng ngủ, một phòng khách, rộng khoảng 60 mét vuông, hướng Nam Bắc.

Hàn Ấn thử đẩy cửa phòng ngủ phía Bắc, nhìn thấy bên trong có một giường đơn kê sát cửa sổ, bên phải giường là một bàn học kèm giá sách và một tủ quần áo gỗ ghép đơn giản, trên bức tường trắng nơi đầu giường tựa vào và bức tường đối diện dán mấy tấm poster minh tinh, rõ ràng đây chính là phòng của Tôn Dương.

Hàn Ấn bước đến bên giường, tiếp tục quan sát. Drap giường và chăn trải rất phẳng phiu, sách trên giá cũng sắp xếp ngay ngắn, quần áo treo chỉnh tề trong tủ, toàn bộ căn phòng trông rất ngăn nắp gọn gàng, nhưng chạm tay vào đâu cũng thấy một lớp bụi dày, rõ ràng đã lâu rồi không có người ở. Hàn Ấn rút điện thoại trong túi quần và chụp mấy tấm poster dán trên tường. Đặt điện thoại xuống, anh tiện tay rút lấy vài cuốn sách từ trên giá giờ xem, cảm giác không có gì đặc biệt, bèn đặt lại trên giá. Anh phải nhẹ tay, sau đó mở ngăn kéo bàn học, nhìn thấy bên trong có một ít văn phòng phẩm và giấy tờ, nhưng không thấy những thứ đại loại như nhật kí hay giấy tờ gì hữu ích như anh mong đợi. Đúng lúc này, ở phòng ngoài vang lên tiếng Diệp Hi đang đặt câu hỏi, có lẽ bố mẹ Tôn Dương đã ổn định được cảm xúc và sẵn sàng tiếp nhận điều tra.

“Xin cô chú đừng lo lắng quá, mọi việc vẫn chưa được xác minh, hiện tại chúng cháu mới chỉ tiến hành điều tra sàng lọc trong nhóm đối tượng mất tích mà thôi.” Diệp Hi lựa lời an ủi, rồi nói, “Phiền cô chú hãy kể lại cho chúng cháu biết, Tôn Dương đã mất tích như thế nào, càng cụ thể càng tốt.”

“Thực ra thằng bé bị mất tích sau khi vào cái trường cai nghiện mạng chết tiệt ấy.” Mẹ Tôn Dương, Vương Hương Lan đáp, rồi trừng mắt nhìn ông chồng đang ngồi bên cạnh.

“Là tôi, chính tôi đã nhất quyết gửi Dương Dương tới đó.” Tôn Minh môi run run, nở một nụ cười buồn thảm. “Lúc đó tôi nói dối nó là đã nhờ người ta tìm cho nó một công việc, rồi lừa nó đến cái trường đó. Tôi còn nhớ như in ánh mắt của nó khi bị mấy ông thầy trong trường ghì chặt, chắc nó thất vọng về ông bố này lắm. Nhưng tôi, thực sự là tôi đã hết cách rồi, thanh niên trai tráng hơn hai chục tuổi đầu mà không chịu làm ăn gì, từ sáng tới tối chỉ la cà quán net. Có lúc mấy ngày trời không thấy mặt mũi nó đâu, hễ về đến nhà là ngửa tay xin tiền, không cho thì nó đóng cửa ở lì trong phòng chẳng ăn uống gì hết.”

Vương Hương Lan đưa tay gạt nước mắt: “Thằng bé hồi xưa ngoan lắm chứ, nhưng từ hồi thi trượt đại học phải ôn thi lại một năm, tự dưng nó sinh nghiện internet rồi cứ như bị trúng tà, vụt cái đã thành một con người khác hẳn. Về sau bố nó đọc được một mẩu quảng cáo trên báo, rồi nhất quyết đòi gửi thằng bé đến trường cai nghiện mạng.”

“Cậu ấy đã mất tích như thế nào vậy?” Diệp Hi hỏi.

“Sau khi tôi gửi nó đến ngôi trường đó một tuần, thì tự dưng nhà trường gọi điện đến, bảo tôi đến trường có việc. Sau khi tôi đến đó, hiệu trưởng nói với tôi, Tôn Dương từ lúc nhập trường đã không phục tùng quản giáo. Hôm trước, khi ra sân tập thể dục buổi sáng, nó cãi vã với một giáo viên về chuyện xếp hàng, còn cắn cả vào tay thầy giáo, đến sáng sớm hôm sau thì trốn khỏi trường.” Tôn Minh thở hắt ra, “Sau đó chúng tôi đi báo cảnh sát, cảnh sát khu vực đến trường điều tra, rồi cũng trả lời với chúng tôi na ná như vậy.”

“Vậy phía trường học có ý kiến gì không?” Cố Phi Phi xen vào hỏi một câu.

“Còn nói gì được nữa, họ tìm mọi lí do để thoái thác trách nhiệm! Nói rằng Tôn Dương đã là người trưởng thành, trường học chỉ áp dụng phương thức huấn luyện khép kín để cải tạo những người nghiện internet, nếu Tôn Dương cố tình muốn trốn khỏi trường, họ cũng không thể giam giữ phi pháp thằng bé được. Còn nói trong giấy uỷ quyền kí lúc đầu cũng đã viết rõ là mọi việc ở đây đều theo nguyên tắc tự nguyện, nếu học viên tự ý trốn khỏi trường, phía nhà trường sẽ không chịu trách nhiệm. Tôn Minh giận dữ nói, “Chúng tôi đã đến tranh luận với nhà trường rất nhiều lần, nhưng nhà trường trước sau vẫn khăng khăng quan điểm đó, lại thêm phía cảnh sát cũng điều tra không có kết quả gì, nên bao nhiêu năm nay, chúng tôi chỉ biết tự mình hỏi han tìm kiếm khắp nơi.”

“Chúng tôi đã hỏi dò khắp lượt những bạn bè, người thân mà chúng tôi biết, nhưng vẫn không có tin tức gì của Tôn Dương cả. Thế nên tôi và bố nó mới nghĩ rằng, chắc nó đã đến chỗ đám bạn xấu quen trên mạng rồi.” Vương Hương Lan rầu rĩ nói.

“Tôn Dương có bao giờ kể cho cô chú biết cậu ấy quen những ai ở quán net không?” Cố Phi Phi tiếp tục hỏi.

“Nó không nói, tôi cũng đến quán net dò hỏi rồi, nhưng không hỏi ra được thông tin gì hết.” Tôn Minh lại thở dài sườn sượt chuyển sang chuyện khác, “Tôi hối hận không để đâu cho hết, cứ để yên thế thì ít ra vẫn tìm được con mình trong quán net, còn giờ tôi biết tìm nó ở đâu đây? Đến cái trường cai nghiện internet đó cũng đóng cửa mất rồi!”

“Ông còn dám nói nữa à, cách cải tạo của cái trường chết toi ấy không hề có căn cứ khoa học gì hết, rõ là một lũ lừa đảo, bị bắt là đáng đời.” Vương Hương Lan không nhịn được, lên tiếng trách móc chồng, rồi nghẹn ngào nói tiếp, “Báo chí cũng đưa tin đầy ra đấy, bọn họ chỉ biết trừng phạt, bạo hành và ngược đãi bọn trẻ, chắc chắn là Dương Dương nhà chúng tôi bị đánh đập nhiều quá không chịu nổi mới bỏ trốn. Thằng bé không dám quay về nhà, sợ lại bị gửi đến đó, nên mới bỏ đi biệt tích.”

“Dương Dương nhà chúng tôi từ nhỏ đã yếu ớt, thấp bé nhẹ cân, vậy nên tôi mới có tình cho nó đi học muộn hơn một năm.” Tôn Minh tiếp lời, “Thằng bé nhút nhát lắm, nói năng lúc nào cũng thẽ thọt, hàng xóm cứ bảo nó giống như con gái, đi học thì toàn bị bạn bè bắt nạt, có trời mới biết nó đã phải chịu đựng những chuyện gì để đến mức đánh nhau với giáo viên!”

“Cháu thấy phòng của Tôn Dương rất gọn gàng ngăn nắp, là cô chú giúp cậu ấy dọn dẹp phải không?” Hàn Ấn bất chợt bước lại, hỏi xen vào.

“Nó tự làm đấy, tính thằng bé ưa sạch sẽ.” Vương Hương Lan đáp.

---❊ ❖ ❊---

Ra khỏi nhà Tôn Dương, Diệp Hi lái xe đưa Cố Phi Phi đến Ban Kĩ thuật của phân đội cảnh sát trước. Trên đường đi, ba người tranh thủ trao đổi về phương hướng điều tra tiếp theo.

Hàn Ấn lên tiếng trước: “Theo như lời kể của bố mẹ Tôn Dương, có lẽ năm đó công an đã không lập hồ sơ vụ án.”

Cố Phi Phi nói. “Chắc chắn là thế rồi. Đối với những trường hợp người trưởng thành mất tích, trừ phi có chứng cứ cho thấy có liên quan đến vụ án hình sự mới được lập hồ sơ vụ án để điều tra, còn bình thường sẽ chỉ đăng kí lại sự việc mà thôi. Theo lí thuyết thì thông tin này sẽ được lưu trữ trong kênh quản lí thông tin người mất tích, nhưng kênh này hiện tại đang áp dụng mô hình hai cấp nhập liệu, năm cấp quản lí, tức là Bộ Công an chịu trách nhiệm xây dựng hệ thống thông tin toàn quốc, còn Công an tỉnh sẽ tự xây dựng hệ thống quản lí thông tin người mất tích cho tỉnh mình. Do có sự chênh lệch trong trình độ phát triển giữa các tỉnh, thậm chí là giữa các thành phố, nên hệ thống này hiện vẫn tồn tại những hạn chế nhất định. Theo như em biết, việc thu thập dữ liệu về người trưởng thành mất tích ở thành phố Giang Bình mới được bắt đầu thực thi từ năm 2013 lại đây.”

“Bất kể thế nào, vẫn phải đến đồn công an để tìm hiểu về quá trình điều tra lúc đó.” Hàn Ấn mím môi cười gượng. “Chỉ có điều, nếu đúng là những thi thể vô danh ấy bị chôn lấp từ trước khi núi Nam Sơn được sáp nhập vào công viên Bách Thảo, vậy thì việc điều tra lai lịch nạn nhân có khác nào mò kim đáy bể?”

“Đích xác là có khó khăn nhất định.” Diệp Hi cũng nở nụ cười bất lực, rồi nhìn sang Cố Phi Phi, rõ ràng là muốn biết suy nghĩ của cô.

“Theo em thấy, trước tiên hãy bắt đầu từ việc đối chiếu ADN, nếu không tìm thấy mẫu ADN trùng khớp trong kho dữ liệu ADN, chúng ta sẽ tính phương án khác.” Dừng lại một lát, Cố Phi Phi nói tiếp, “Xương sọ của ba nạn nhân đều nguyên vẹn, hoàn toàn có thể yêu cầu Trung tâm Giám định Vật chứng của Cục áp dụng kĩ thuật phục dựng khuôn mặt từ hộp sọ để phục dựng diện mạo của nạn nhân, nhưng sẽ mất chút thời gian đấy.”

“Em là chuyên gia, chúng tôi sẽ nghe theo kế hoạch của em, tiến hành từng bước.” Ngẫm nghĩ chốc lát, Diệp Hi nói tiếp, “Chúng tôi sẽ tiếp tục sàng lọc và tra tìm trong các hồ sơ vụ án mất tích có liên quan, không chừng sẽ giúp ích được phần nào, đương nhiên nếu có thể tìm ra điểm đột phá từ chỗ Tôn Dương là tốt nhất.”

---❊ ❖ ❊---

Tên đầy đủ của trường cai nghiện mạng nơi Tôn Dương bị đưa tới là Trường Cai nghiện internet Triều Dương. Đó là một ngôi trường tư nhân nằm ở ngoại ô thành phố, tiếp giáp với vùng nông thôn, thuộc quyền quản lí của Đồn Công an khu phố Lăng Thuỷ. Thấy Hàn Ấn và Diệp Hi tìm đến, trưởng đồn có phần căng thẳng, một mặt phái người nhanh chóng đến kho lưu trữ tra tìm dữ liệu hồ sơ, một mặt gọi điện triệu tập cảnh sát khu vực phụ trách vụ việc này, để họ báo cáo chi tiết về quá trình điều tra năm đó.

Cảnh sát khu vực tự giới thiệu mình là Ngô Hạo, sau đó lục lại hồi lâu trong trí nhớ rồi mới kể lại: “Trường Triều Dương thành lập vào năm 2007, thuê lại mặt bằng của một nhà máy thực phẩm đã đóng cửa, về sau bị phụ huynh và truyền thông phanh phui nhiều vụ bạo hành, ngược đãi, thậm chí còn đánh đập học viên đến tàn tật, nên đã bị cơ quan chức năng ra lệnh đóng cửa vào năm 2013. Cùng với đó, những người chịu trách nhiệm trong vụ việc này đã bị kết án tù với các mức án khác nhau vì tội kinh doanh trái phép và cố ý gây thương tích. Trong số đó, người sáng lập trường này, Triệu Thường Thụ, chịu mức án cao nhất, đến nay vẫn đang ngồi tù.

“Còn học viên Tôn Dương mà anh vừa nhắc tới đã mất tích vào tháng 8 năm 2009, lúc đó Đồn chúng tôi nhận được thông báo, tôi và một đồng nghiệp khác đã đến trường đó để tìm hiểu tình hình. Khi thẩm vấn một số giáo viên và học sinh, lời khai của họ về cơ bản là như nhau, đều nói rằng trong giờ tập thể dục buổi sáng, Tôn Dương đã bị một giáo viên phụ đạo lôi ra khỏi hàng vì động tác uể oải. Sau đó hai người xô xát với nhau, Tôn Dương vì vậy mà bị phạt đòn, rồi nhốt vào phòng biệt giam. Sau đó, chúng tôi thẩm vấn một số học viên ở cùng phòng kí túc xá với Tôn Dương, thì một học viên ở giường dưới của Tôn Dương xác nhận rằng tối hôm đó, Tôn Dương quay về phòng lúc 10 giờ đêm và đi ngủ luôn. Đến khoảng 6 giờ 30 phút sáng hôm sau, khi các học viên ngủ dậy thì không thấy Tôn Dương đâu nữa nên báo lên nhà trường. Nhà trường đã tìm kiếm khắp trường học, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tôn Dương đâu.

“Học viên ở giường dưới của Tôn Dương tên gì?” Diệp Hi rút ra cuốn sổ tay, nhìn sang Ngô Hạo hỏi.

“Ờ… ờ… Sự việc lâu quá rồi, tôi không nhớ rõ, chắc là trong biên bản có ghi.” Ngô Hạo gãi đầu gãi tai, vội vàng lật giở kẹp tài liệu trên bàn. “Đây rồi, trong đây có viết, tên là Phương Kiếm.”

“Tuổi tác, quê quán?” Diệp Hi viết xong họ tên, lại hỏi tiếp.

“Ờ…” Ngô Hạo lại vò đầu bứt tóc, sắc mặt có phần lúng túng, rồi ấp úng đáp, “Ôi, phải nói thế nào nhỉ? Theo tình hình chúng tôi nắm được lúc đó, trước khi Tôn Dương mất tích, trường Triều Dương đã xảy ra quá nhiều vụ việc học viên bỏ trốn khỏi trường nên chúng tôi không cho rằng sự việc có gì nghiêm trọng, đến trường học điều tra cũng chỉ là hình thức mà thôi, hỏi han qua loa dăm câu, cũng không ghi chép gì nhiều. Nhưng cái cậu Phương Kiếm ấy hồi đó trông cũng tầm ngoài 20 tuổi, nói giọng vùng này, chắc cũng là người Giang Bình.” Nói đến đây, trán Ngô Hạo đã rịn mồ hôi.

“Ừm!” Diệp Hi buột ra một tiếng, cắm cúi ghi chép vào sổ tay, một hồi lâu sau vẫn không ngẩng đầu lên.

Hàn Ấn biết Diệp Hi phản ứng như vậy là không muốn đếm xỉa đến Ngô Hạo nữa, bèn lên tiếng giải vây: “Kí túc xá của trường Triều Dương còn không? Cách đây có xa không?”

“Còn, còn, bỏ hoang bốn, năm năm nay rồi, vẫn chưa có ai thuê.” Ngô Hạo như trút được gánh nặng, hấp tấp đáp lời. Anh ta không muốn bị mất mặt trước trưởng Đồn, bèn nhanh nhảu dứng dậy, tươi cười đề nghị, “Có cần tôi dẫn hai người qua đó xem thử không? Hai người còn muốn tìm hiểu thêm chuyện gì, chúng ta vừa đi vừa nói?”

“Vậy thì vất vả cho anh rồi.” Hàn Ấn giật khẽ Diệp Hi, lịch sự đáp.

---❊ ❖ ❊---

Cơn bão kinh hoàng vài hôm trước đã tàn phá tan hoang trường Triều Dương vốn đã hoang phế nhiều năm.

Hàn Ấn và Diệp Hi im lặng đứng bên ngoài cánh cổng sắt lớn dán giấy niêm phong của toà án, nhìn vào bên trong. Diện tích toàn trường không lớn, sân thể dục hình chữ nhật, rộng chừng ba sân bóng rổ, cỏ dại um tùm, bên trong có hai bảng bóng rổ gỉ sét, một cái dứng xiêu vẹo, một cái đã bị bão gió giật đổ nhào. Đối diện với cổng sắt, tức là phía Bắc sân thể dục, là một toà nhà bốn tầng, cách đó không xa còn có một toà nhà hai tầng khác nữa, cả hai toà nhà đều có tưởng màu xám nhợt, rất nhiều kính cửa sổ đã vỡ vụn. Hai bên cổng sắt là tường rào cao đến ba mét, được quây thép gai chằng chịt. Tóm lại, ngôi trường thoạt nhìn chẳng khác nào một trại giam cả.

Phía bên phải cổng chính còn có một cửa ngách nhỏ, trên chốt lủng lẳng ổ khoá sắt. Ngô Hạo bước lại, giật nhẹ một cái, khoá liền bung ra ngay. Anh ta liền nói. “Khoá hỏng lâu rồi, chúng ta vào trong xem sao nhé!”

Hàn Ấn gật đầu, lách qua cánh cổng vào trong, Diệp Hi bước theo sau, Ngô Hạo tiến vào sau cùng. Ba người đi về phía toà nhà bốn tầng được gọi là toà giảng đường, thấy hai cánh cửa kính khung gỗ ở lối vào đã bị gió lốc hôm trước thổi đổ, nằm ngổn ngang chắn mất đường đi, cộng thêm mảnh kính vụn văng vãi khắp nơi, nên ba người phải hết sức thận trọng, khó khăn lắm mới dẹp ra được một lối đi, tiến vào bên trong.

Trong toà nhà vẫn còn sót lại chút bóng dáng của việc đào tạo năm nào, một số căn phòng có bảng đen và bàn ghế phủ dày bụi bặm, ngoài hành lang và trong phòng học treo đầy những pa nô khẩu hiệu truyền cảm hứng. Đi theo cầu thang bộ lên đến tầng cao nhất, thấy mấy căn phòng có vẻ như kí túc xá dành cho học viên. Các phòng này bài trí na ná nhau, một chiếc bàn gỗ kê ở giữa phòng sát bên cửa sổ, hai bên bàn mỗi bên có ba giường tầng bằng sắt. Cứ thế đi một vòng khắp lượt các tầng, không thấy có gì đặc biệt cả. Rất nhanh, ba người đã bước ra khỏi toà nhà.

Diệp Hi phủi bụi trên quần áo, chỉ vào toà nhà nhỏ bên cạnh hỏi, “Toà nhà bên kia để làm gì vậy?”

“Toà nhà đó về sau mới được xây thêm.” Ngô Hạo tiếp tục giới thiệu, “Đầu tiên học viên nam, nữ trong trường sử dụng chung một khu kí túc xá, về sau do số học viên tăng lên, nhất là học viên nữ ngày càng đông, hồi đó trường này đang trên đà kinh doanh phát đạt, muốn mở rộng quy mô nên đã xây thêm một khu kí túc xá hai tầng dành cho nữ sinh. Đội ngũ công nhân xây dựng được thuê bên ngoài, do nhà trường cần hoàn thành gấp để đưa vào sử dụng nên công nhân ngày nào cũng phải làm thêm giờ, từ bốn, năm giờ sáng đã bắt đầu thi công. Nhà trường cho rằng có lẽ Tôn Dương đã chờ đúng lúc đội công nhân xây dựng ra vào trường lúc sáng sớm, nhân khi giáo viên trực ban sơ suất không để mắt tới để bỏ trốn khỏi trường.”

“Có camera giám sát không?” Hàn Ấn hỏi.

“Không, nhà trường không muốn đầu tư vào hạng mục này, chỉ lắp một camera giám sát ở cổng, nhưng cũng không nối mạng, chỉ lắp cho có để doạ học viên mà thôi.” Ngô Hạo lắc đầu, giọng đầy bất lực.

“Vậy trong đội công nhân xây dựng có ai nhìn thấy Tôn Dương trốn khỏi trường học không?” Diệp Hi tiếp tục đặt câu hỏi.

“Cũng không có.” Ngô Hạo đáp, “Nhưng hiệu trưởng có nói với tôi, đội xây dựng vào trường từ lúc 5 giờ sáng, sau đó người cai thợ ra ngoài mua một bao thuốc lá, lúc đó giáo viên trực gác cổng đang ngủ dở giấc nên giục anh ta đi nhanh rồi về, nói rằng mình không khoá cổng vội, căn dặn anh ta lúc quay về nhớ khoá lại hộ, sau đó quay về phòng trực ban ngủ tiếp. Anh cai thợ đi mua thuốc lá khoảng bảy, tám phút mới quay lại, rất có khả năng Tôn Dương đã lẻn ra khỏi trường vào thời điểm đó.”

“Hiệu trưởng đang bị giam ở đâu?” Hàn Ấn chăm chú quan sát toà nhà nhỏ rồi hỏi.

“Nhà tù Thành Nam trong thành phố chúng tôi!” Ngô Hạo đáp.

---❊ ❖ ❊---

Chừng một tiếng sau, Hàn Ấn và Diệp Hi đã có mặt trong phòng hỏi cung của nhà tù Thành Nam, ngồi đối diện với họ là Triệu Thường Thụ, nguyên hiệu trưởng Trường Cai nghiện internet Triều Dương. Triệu Thường Thụ vóc người tầm thước, mặt đầy mụn, kính cận gác trên sống mũi, phía sau cặp mắt kính là đôi mắt diều hâu một mí, toàn bộ con người toát ra vẻ âm hiểm, xảo quyệt.

“Thưa mấy vị chính quyền, mấy… năm trước, tôi đã khai hết rồi, sao giờ các vị lại đến tìm tôi nữa?” Triệu Thường Thụ đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi, khúm núm lên tiếng trước.

“Trường anh có một học viên tên là Tôn Dương, anh nhớ chứ?” Hàn Ấn mỉm cười, cất giọng hoà nhã hỏi.

“Tôn Dương?” Triệu Thường Thụ ngây ra một thoáng, rồi chậm chạp lắc đầu. “Không có ấn tượng gì!”

“Anh không nhớ thật à? Vậy thì tôi sẽ giúp anh nhớ lại.” Diệp Hi nhìn chằm chằm vào Triệu Thường Thụ. “Tháng năm 2009, cậu học viên tên gọi Tôn Dương này đã biến mất khỏi trường Triều Dương do anh sáng lập, sau khi vụ việc xảy ra, gia đình cậu ta đã báo cảnh sát, Đồn Công an địa phương có đến điều tra, lúc đó, chính anh là người tiếp đón.”

“À, à, tôi nhớ ra rồi.” Triệu Thường Thụ khẽ đảo con ngươi, đưa tay vỗ trán, ngắt lời Diệp Hi, “Đúng là có chuyện đó. Trước hôm xảy ra vụ việc một ngày, cậu ta có xung đột với thầy giáo Vương trong trường vào giờ thể dục buổi sáng, nên bị phạt giam trong phòng. Vốn dĩ phải giam cả đêm cơ, nhưng tôi thấy cậu bé này người ngợm yếu ớt, cũng thành khẩn nhận lỗi, nên đến khoảng 10 giờ tối đã cho cậu ta về kí túc xá. Nhưng ai ngờ đâu, có lẽ cậu ta sợ mình gây mâu thuẫn với giáo viên sau này khó sống nên vừa sáng sớm, nhân lúc đội xây dựng vào trường đã trốn ra ngoài mất.” Triệu Thường Thụ vội vàng giải thích, “Lúc đó trường chúng tôi đang xây thêm khu kí túc xá, nên có thuê một đội xây dựng.”

“Tại sao thầy Vương và Tôn Dương lại xung đột đến mức ẩu đả?” Hàn Ấn lại hỏi.

“Lúc đó tôi đứng ở đầu hàng, cách hai người họ một quãng xa nên không nhìn rõ.” Triệu Thường Thụ trả lời lập lờ, “Sau đó nghe thầy Vương kể lại, do Tôn Dương tập thể dục buổi sáng không nghiêm túc, thầy ấy mới nhắc nhở mấy câu, Tôn Dương cãi lại, thế là hai bên xô xát nhau.”

“Thầy Vương họ tên đầy đủ là gì? Cho chúng tôi cách liên lạc với anh ta!” Diệp Hi hỏi.

“Tên là Vương Ba, nhưng… nhưng chắc các vị không tìm được cậu ta đâu.” Triệu Thường Thụ ấp úng đáp.

“Nghĩa là sao? Anh ta chết rồi?” Hàn Ấn hỏi vặn.

“Bỏ nhà ra đi rồi.” Triệu Thường Thụ nhành miệng cố nặn ra một nụ cười, “Kể ra tôi và Vương Ba còn có chút quan hệ thân thích, nó là con trai bà chị họ xa của tôi. Vương Ba từng làm bảo vệ trong trung tâm mua sắm, nhưng rồi bị sa thải vì cãi vã với khách hàng, sau đó mới đến trường tôi làm việc. Nhưng thằng bé này tính tình lông bông, thích đàn đúm với đám dân xã hội, làm việc ở chỗ tôi cũng có được lâu đâu. Sau khi xảy ra vụ ẩu đả với Tôn Dương một thời gian ngắn thì nó nói với tôi là muốn hùn hạp làm ăn với bạn bè, thế là nghỉ việc. Sau đó khoảng nửa năm, chị họ tôi đột nhiên đến trường tim tôi, hỏi tôi có gặp Vương Ba không. Chị ấy kể sau khi Vương Ba nghỉ việc chỗ tôi thì giao du với một đám vô công rồi nghề, ngày nào cũng nhậu nhẹt say khướt. Chồng chị họ tôi chướng mắt quá nên mới mắng nó vài câu, ngờ đâu nó nổi khùng lên xô xát với cả bố mình, sau đó bỏ nhà đi bụi, từ đó biệt tăm biệt tích luôn.”

“Cho tới nay vẫn không có tin tức gì sao?” Hàn Ấn hỏi lại.

“Chắc là vậy.” Triệu Thường Thụ đáp.

“Vương Ba cũng là người vùng này phải không?” Diệp Hi hỏi.

“Vâng!” Triệu Thường Thụ đáp.

“Anh hãy cho chúng tôi cách liên lạc với mẹ anh ta.” Diệp Hi yêu cầu.

“86782…” Triệu Thường Thụ ngẫm nghĩ một lát rồi nói ra một dãy số, “Đây là số điện thoại cố định của chị họ tôi, các vị có thể hỏi chị ấy thử xem.”

Diệp Hi ghi lại số điện thoại, đưa mắt nhìn Hàn Ấn ra hiệu, rồi gấp cuốn sổ lại. Hai người đứng dậy, như thể muốn kết thúc cuộc thẩm vấn, nhưng Hàn Ấn lại thình lình quăng ra một câu hỏi, “Anh còn nhớ một học viên tên là Phương Kiếm không?”

“Phương Kiếm? Không nhớ!” Triệu Thường Thụ trả lời dứt khoát.

“Hồi đó cậu ta ở giường tầng dưới của Tôn Dương.” Hàn Ấn vẫn nhìn chăm chú vào Triệu Thường Thụ.

“Tôi thực sự không nhớ.” Triệu Thường Thụ chau mày, làm ra vẻ vắt óc suy nghĩ. “Tôi không có chút ấn tượng nào cả.”

Hàn Ấn mím môi cười, làm bộ xoay người bước đi, nhưng vừa đi được vài bước lại quay đầu hỏi, “Bây giờ còn liên lạc được với nhà thầu xây dựng của các anh năm ấy không?”

“Lâu lắm chẳng liên lạc gì nữa, đã bảy, tám năm rồi còn gì, tôi vứt số điện thoại đi lâu rồi.” Triệu Thường Thụ lắc đầu như trống bỏi, vội vã trả lời, “Lúc đó vì muốn tiết kiệm chi phí nên tôi đã tìm đại một nhà thầu xây dựng ngoài chợ trời, mà thực chất cũng chẳng phải là nhà thầu xây dựng gì cả, chỉ là một cai thầu với năm, sáu người thợ. Mà các vị… các vị tìm họ làm gì vậy?” Trả lời xong, Triệu Thường Thụ ngập ngừng hỏi thêm một câu.

“Cái này thì anh không phải bận tâm.” Hàn Ấn nhìn anh ta đầy ẩn ý, sau đó quay người bước ra khỏi phòng hỏi cung.

---❊ ❖ ❊---

Rời khỏi nhà tù, đã là hơn hai giờ chiều, Hàn Ấn và Diệp Hi chưa kịp ăn trưa, bèn tìm đại một quán mì gần đó kiếm chút gì ăn lót dạ.

Mì được bưng lên, chưa ăn được vài miếng, Diệp Hi lại nhắc đến vụ án: “Tôi có một dự cảm, hình như anh vẫn thấy khúc mắc với vụ xung đột giữa Tôn Dương và Vương Ba?”

“Đúng là tôi có cảm giác đó. Theo như những gì tôi biết về tính cách của Tôn Dương, thì cậu ta không phải là kiểu người thích phá phách chống đối, dám ra tay với giáo viên quản thúc mình đâu.” Hàn Ấn đầy vẻ nghi hoặc. “Lại càng không thể làm ra những việc như bỏ trốn khỏi trường.”

“Vậy theo anh thấy, đặc trưng tính cách của Tôn Dương là gì?” Diệp Hi buông đũa hỏi.

“Giống như mẹ cậu ta đã nói, tính tình giống như con gái.” Hàn Ấn cũng dừng đũa, tiếp tục giải thích, “Tôi thấy phòng ngủ của Tôn Dương rất sạch sẽ gọn gàng, chỉnh tề ngăn nắp. Trên giá sách cũng toàn những loại sách mà con gái thường thích, như tiểu thuyết ngôn tình, sách hạt giống tâm hồn, poster dán trên tường cũng toàn là nữ minh tinh, hơn nữa mỗi tấm là một minh tinh khác nhau, hoàn toàn không giống phòng của con trai chút nào. Tôi cảm thấy thầm sâu trong tâm hồn Tôn Dương là một cô gái mong manh và yếu đuối.”

“Cũng không hẳn đâu, trường Triều Dương kia chẳng khác nào trại tập trung của Đức Quốc Xã, sống trong một môi trường như thế, thay đổi tính cách cũng là chuyện bình thường.” Diệp Hi cười, nói đùa, “Với lại, con trai các anh hồi niên thiếu chẳng phải cũng thích dán trên tường hình ảnh của người tình trong mộng?”

“Thích hình ảnh của người khác giới chỉ là cách lí giải mang tính trực quan của chúng ta, còn trong đời thực, chưa chắc đã tự do được như vậy, cô nói thế là chưa thấu hiểu đàn ông rồi.” Hàn Ấn cũng cười, giải thích, “Ví dụ, con trai sống cùng nhà với bố mẹ mà lại dán poster nữ minh tinh trên tường, để bố mẹ đi ra đi vào nhìn thấy, ít nhiều cũng cảm thấy ngượng nghịu, chứ đừng nói là nguyên một bức tường dán đầy ảnh nữ thần tượng. Ngoài ra, hành vi dán poster lên tường mang ngụ ý gì? Hoặc là hình ảnh của người tình trong mộng, hoặc là mẫu hình mà mình thần tượng và khao khát được trở thành. Vậy nên, sự thực là đa số con trai không thích dán cả loạt poster nữ minh tinh trong phòng mình, mà họ thích dán ảnh nhân vật mà mình ngưỡng mộ.” Hàn Ấn rút điện thoại bấm mấy cái, mở album ảnh, đưa cho Diệp Hi. “Đây là những tấm poster tôi đã chụp trong phòng của Tôn Dương. Tôi không biết mấy cô minh tinh này là ai, nhưng cảm giác đều là mẫu hình đẹp dịu dàng, nữ tính, có lẽ trong tiềm thức Tôn Dương rất ngưỡng mộ mẫu hình phụ nữ kiểu này.”

“Nhưng nói cho cùng, Tôn Dương và Vương Ba rất có thể không có liên quan gì đến vụ án của chúng ta.” Diệp Hi trả điện thoại cho Hàn Ấn.

“Cũng phải.” Hàn Ấn ngẫm nghĩ chốc lát, “Nhưng tôi luôn có một dự cảm, Trường Cai nghiện internet Triều Dương kia có lẽ có dính dáng đến vụ án của chúng ta.”

“Vậy thì phải tìm hiểu hồ sơ vụ việc đóng cửa trường học này mới được, ngoài ra, tôi còn muốn tìm kiếm manh mối trong hồ sơ các vụ án mất tích. Lát nữa quay về, tôi sẽ đến Phòng Lưu trữ xem sao.” Diệp Hi nói.

“Chúng ta cùng đi, nhân tiện giúp Anh Hùng và Tiểu Mỹ một tay.” Hàn Ấn quyết định.

---❊ ❖ ❊---

Theo số điện thoại cố định mà Triệu Thường Thụ cung cấp, Diệp Hi đã liên lạc được với mẹ của Vương Ba, sau đó cùng Hàn Ấn đến nhà điều tra. Về vụ mất tích của Vương Ba, lời kể của mẹ Vương Ba cũng gần giống như những gì Triệu Thường Thụ đã nói. Về các mối quan hệ xã hội của Vương Ba bên ngoài, bà Vương nói mình không được rõ. Tuy nhiên, theo như mô tả của bà, Vương Ba cao 1m8, vào thời điểm mất tích, anh ta 25 tuổi, điểm này cũng phù hợp với phạm vi chiều cao và độ tuổi của ba bộ hài cốt vô danh. Vì vậy, trước khi đi, Diệp Hi đã dùng tăm bông lấy mẫu nước bọt của bố mẹ Vương Ba rồi cất vào túi vật chứng, để mang đi giám định ADN.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »