Máy bay hạ cánh xuống thành phố Thanh Tuyền, đã là chạng vạng, chỉ vài tiếng nữa thôi là bước sang năm mới, khắp thành phố tràn ngập không khí hân hoan rạng rỡ của thời khắc chào năm cũ, đón năm mới. Nếu như muốn nói ra một điều ước tốt lành vào lúc này, thì đó chính là hi vọng tội ác có thể vĩnh viễn tiêu tan cùng ngày tháng cũ!
Một chiếc xe đa dụng từ từ dừng lại trước cổng Viện dưỡng lão Đồng Tâm, cửa xe mở ra, Trương Chấn Đông bước xuống trước tiên, sau đó là bốn thành viên của Nhóm Hỗ trợ.
Vừa vào đến sân, một cô gái cao ráo thanh mảnh, trẻ trung xinh đẹp đã chạy ra đón, khẽ mỉm một nụ cười, tự giới thiệu mình là Trác Đình Đình, một cái tên đã rất quen thuộc với mọi người, giờ gặp người thật, trông lại càng dễ mến.
Trương Chấn Đông cất giọng thân mật: “Nghe nói cô sắp tốt nghiệp, thế nào, có muốn tới Phân đội Cảnh sát Hình sự chỗ chúng tôi không?”
“Cháu đã phạm lỗi nghiêm trọng đến vậy, mà chú vẫn muốn nhận cháu sao?” Trác Đình Đình đưa tay vén tóc mai, giọng đầy áy náy, “Cháu đã quyết định sẽ không làm cảnh sát nữa!”
“Tại sao kia?” Trương Chấn Đông ngạc nhiên hỏi.
“Cháu nghĩ là cảnh sát thì phải có ranh giới rõ ràng, đen là đen, trắng là trắng, không có khoảng trung lập, bởi vì pháp luật là như vậy, cảnh sát là người chấp hành pháp luật, nên càng phải nghiêm túc tuân thủ pháp luật.” Trác Đình Đình nghiêm túc nói, “Cháu nghĩ việc cháu làm vì chú Lý lần này, tuy kết quả là tốt, nhưng lại rất không nên, cháu sợ rằng với tính cách này, cháu sẽ không thể trở thành một cảnh sát tốt được.”
“Vậy theo cô, thế nào mới là cảnh sát tốt?” Trương Chấn Đông nhìn Trác Đình Đình với ánh mắt đầy tán dương.
Trác Đình Đình ngẫm nghĩ chốc lát rồi nói, “Theo cháu nghĩ, một cảnh sát tốt không cần phải có chiến tích lẫy lừng. Họ có thể sống một cuộc đời bình thường, nhưng cho dù gặp phải khó khăn trắc trở, cho dù có phải đối đầu với xung đột lợi ích, vẫn có thể kiên định giữ vững đạo đức nghề nghiệp của người cảnh sát, giữ vững sự tôn nghiêm của pháp luật.”
“Được rồi, chúng ta đừng có đứng mãi bên ngoài nữa, vào trong thôi.” Cố Phi Phi thân mật vỗ vai Trác Đình Đình, ra hiệu cho cô hãy vào cùng mọi người.
Ngải Tiểu Mĩ đi sau cùng, nhéo một cái thật lực vào tay Đỗ Anh Hùng, hạ giọng thì thào: “Anh gọi cô em này tới đấy à? Có phải anh mê tít rồi không hả? Giờ trình tán gái của anh cũng được đấy chứ nhỉ?”
“Nói linh tinh gì thế? Chẳng phải lần trước đã hứa với người ta rồi sao?” Đỗ Anh Hùng giật tay ra, chối phân.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng dưỡng lão, đối diện với một đám đông ‘người lạ’, Lý Thành Nghĩa có phần bối rối. Ông đứng ngây trước giường, lúng túng không biết nên ngồi hay nên đứng.
Cố Phi Phi mở túi xách, lấy ra một đôi lắc tay bằng bạc, đưa cho Trác Đình Đình, rồi chỉ vào Lý Thành Nghĩa.
Trác Đình Đình nhận lấy đôi lắc tay, nước mắt bỗng ứa ra giàn giụa. Cô đi tới trước mặt Lý Thành Nghĩa, đỡ ông ngồi xuống giường, còn cô khuỵu gối ngồi xuống bên cạnh, giọng nghẹn lại: “Chú Lý, chú còn nhớ Tiếu Tiếu không?”
“Tiếu Tiếu là ai?” Lý Thành Nghĩa ngơ ngác. “Là cháu à, cháu tên là Tiếu Tiếu?”
“Chú Lý, cháu đã nói với chú, cháu sẽ giúp chú tìm được Tiếu Tiếu, giờ cháu đã tìm thấy rồi.” Trác Đình Đình vừa nói, vừa đưa đôi lắc bạc cho Lý Thành Nghĩa.
Lý Thành Nghĩa sắc mặt ngơ ngác, đưa mắt nhìn xuống cặp lắc bạc trước mặt, đầu khẽ lắc lư, nhìn mãi một hồi lâu, rồi mới run rẩy đưa tay ra, đón lấy. Mỗi tay cầm một chiếc, ông đưa lên lắc khẽ, những chiếc lục lạc bé xíu cùng reo lên lanh canh, và rồi trên mặt ông, hai hàng lệ bỗng chốc lặng lẽ lăn dài…
HẾT TẬP 4