Khi trời sáng bảnh, mưa cuối cùng cũng tạnh, Nhóm Hỗ trợ chỉ được nghỉ ngơi chừng ba, bốn tiếng đồng hồ, đã lại lu bù với công việc.
Về vụ án Lâm Phong, Cố Phi Phi muốn để Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ phụ trách toàn diện. Vậy là hai cô cậu không còn phải giam mình trong Phòng Lưu trữ ngột ngạt nữa nên hớn hở ra mặt, hào hứng muốn được thử sức ngay.
Trong hồ sơ vụ án Lâm Phong có lưu lại số điện thoại di động của bố nạn nhân là Lâm Đức Lộc. Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ cho rằng người làm kinh doanh thường ít thay đổi số điện thoại, nên vẫn quyết định gọi đến số đó thử xem. Quả nhiên, người nhận điện thoại chính là Lâm Đức Lộc, và đáng mừng hơn nữa là ông ta đã chuyển về sinh sống tại căn nhà nơi Lâm Phong bị sát hại. Hai người hẹn thời gian với Lâm Đức Lộc, xin Ban Chuyên án cấp cho một chiếc xe, bật thiết bị chỉ đường rồi xuất phát.
Mặc dù tình hình đường sá giao thông trong thành phố đang dần trở lại bình thường sau nhiều ngày tích cực sửa chữa, nhưng tắc đường vẫn xảy ra ở nhiều nơi. Chiếc xe lúc đi lúc dừng, Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng cũng tranh thủ trò chuyện đôi câu.
“Này, anh có cảm thấy mối quan hệ giữa thầy Hàn và trưởng nhóm Diệp có vẻ không bình thường không?” Ngải Tiểu Mĩ chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, bên môi nở một nụ cười ranh mãnh hỏi.
“Ý em là gì?” Đỗ Anh Hùng ngơ ngác hỏi.
“Hai người có vẻ rất ám muội.” Ngải Tiểu Mĩ nhướng mày đáp.
“Đừng nói linh tinh,” Đỗ Anh Hùng lừ mắt với Ngải Tiểu Mĩ. “Thầy Hàn không phải loại người bắt cá hai tay đâu!”
“Đương nhiên thầy Hàn không phải người như vậy, nhưng bị người khác theo đuổi cũng đỡ không nổi!” Ngải Tiểu Mỹ ra vẻ bí hiểm, hạ giọng thì thào, “Em nghe nói trưởng nhóm Diệp và thầy Hàn quen nhau từ trước khi quen chị Cố cơ, hình như còn có tình cảm đặc biệt với nhau nữa.”
“Vậy nên tối qua lúc ăn đêm, em cố tình nói những lời đó để cảnh tỉnh thầy Hàn phải không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Vâng, em muốn nói chị Cố mới là người tốt nhất.” Ngải Tiểu Mĩ đáp.
“Anh thấy em càng ngày càng to gan rồi đấy, cả chuyện tình cảm giữa chị Cố với thầy Hàn mà cũng chõ mũi vào, cẩn thận để chị Cố biết được lại chẳng sút em ra khỏi nhóm.” Đỗ Anh Hùng đe doạ.
“Được rồi, được rồi, thì thôi không nói nữa.” Ngải Tiểu Mĩ nhấm nhẳng, cụt hứng ra mặt, ngồi im một lúc lại không chịu được, quay sang hào hứng hỏi, “Nếu là anh, giữa trưởng nhóm Diệp và chị Cố, anh sẽ chọn ai?”
“Hừm, anh làm gì có diễm phúc đó, không dám nghĩ tới.” Đỗ Anh Hùng cười, thực thà đáp.
“Là giả dụ thôi mà, chứ ai cho anh chọn thật, anh cứ đặt mình vào vị trí của thầy Hàn rồi chọn thử xem.” Ngải Tiểu Mĩ huých cùi chỏ vào Đỗ Anh Hùng giục giã.
“Thực ra, xét một cách tổng thể thì trưởng nhóm Diệp và chị Cố đều là người thanh lịch, trí tuệ, thuộc hình mẫu phụ nữ hoàn mĩ, mạnh mẽ, chín chắn. Nếu xuất phát từ trải nghiệm cá nhân của thầy Hàn: Bố mẹ li dị từ khi còn nhỏ, thiếu thốn tình mẫu tử suốt một thời gian dài, vậy nên niềm khát khao đối với tình mẫu tử đã để lại dấu ấn sâu sắc trong đáy lòng thầy ấy. Sau khi trưởng thành, thầy ấy cũng đặc biệt có cảm tình với kiểu phụ nữ trưởng thành, mang vẻ đẹp thanh lịch dịu dàng giống như mẹ mình. Tóm lại, chị Cố và trưởng nhóm Diệp đều là mẫu hình phụ nữ mà thầy ấy thích.” Đỗ Anh Hùng nghiêm túc suy nghĩ một chốc rồi thở hắt ra, “Nhưng em có nhận thấy không, trên thực tế, thầy Hàn và chị Cố về bản chất là cùng một kiểu người. Chị Cố dùng vẻ ngoài lạnh lùng và cao ngạo để che giấu sự kém giao tiếp và ứng xử; còn thầy Hàn thì dùng nụ cười ôn tồn thường trực và thái độ lịch thiệp để giữ khoảng cách với người khác. Vẻ chừng mực ấy, chẳng phải cũng là một kiểu cao ngạo sao?”
“Anh thao thao bất tuyệt cả tràng này giờ, té ra là muốn nói thầy Hàn và chị Cố không thể bổ sung cho nhau đấy à?” Ngải Tiểu Mĩ sốt ruột vặc lại.
“Đúng vậy,” Đỗ Anh Hùng gật đầu. “Ngược lại, trưởng nhóm Diệp đem lại cho người ta cảm giác thân thiện dễ gần hơn, trông chị ấy giống như một người rất lịch duyệt và giàu kinh nghiệm, tính cách bao dung độ lượng, sống cùng với chị ấy sẽ vui vẻ dễ chịu hơn. Còn nữa, xét về nhan sắc và khí chất thì hai người họ một chín một mười, nhưng ở trưởng nhóm Diệp còn có thêm nét quyến rũ, nên có phần nữ tính hơn.”
“Thôi đi, anh không phải nói hay ho thế làm gì, cứ nói thẳng toẹt ra là đàn ông thích kiểu phụ nữ body gợi cảm, lẳng lơ mời gọi cho nhanh!” Ngải Tiểu Mĩ bĩu môi, “Dựa trên thang đo thị lực của đàn ông khi nhìn phụ nữ thì anh chính là kiểu đàn ông dung tục nằm giữa điểm mù hoàn toàn và thị lực 1.0.”
“Thang đo thị lực của đàn ông khi nhìn phụ nữ là gì?” Đỗ Anh Hùng ngơ ngác hỏi.
“Anh đúng là đồ quê một cục, cái này mà cũng không biết.” Ngải Tiểu Mĩ rút điện thoại, mở một tấm ảnh rồi chìa trước mặt Đỗ Anh Hùng, “Đây là thang đo thị lực dành cho đàn ông, bạn em gửi cho em đấy. Xem ở đây viết này: Người quan tâm đến vòng 1 của phụ nữ đầu tiên: thị lực mù. Người quan tâm đến mặt và chân đầu tiên: thị lực 1.0. Người quan tâm đến eo, mông, da đầu tiên: thị lực 2.0. Người quan tâm đến khí chất, cách ăn mặc, tính tình đầu tiên: thị lực 3.0. Người quan tâm đến sở thích, tài năng, tính cách đầu tiên: thị lực 4.0…”
“Cái quái gì vậy? Ba cái trò vớ vẩn trên mạng!” Đỗ Anh Hùng liếc nhìn màn hình điện thoại một lát rồi đưa tay ra định giật lấy, “Để anh xem, là ai đã gửi cho em cái tin nhảm nhí này, trai hay gái?”
“Liên quan gì đến anh?” Ngải Tiểu Mĩ nhanh tay thu lại điện thoại, né được cú chụp của Đỗ Anh Hùng, chun mũi tinh nghịch nói. “Là con trai thì đã sao? Anh là gì của em mà quan tâm thế.”
“Thì thôi, khỏi quan tâm, tuỳ em, được chưa?” Đỗ Anh Hùng dấm dẳng đáp.
Bầu không khí trong xe có chút sượng sùng, nhưng Ngải Tiểu Mĩ dường như không để tâm, chẳng biết từ lúc nào khuôn mặt cô nàng đã thoáng ửng hồng.
---❊ ❖ ❊---
Căn nhà của Lâm Phong trước đây nằm trong một khu dân cư khá cũ kĩ, sát chợ truyền thống, môi trường xung quanh phức tạp. Trong nhà phòng ốc khá rộng rãi, có hai phòng ngủ và hai phòng khách, rộng hơn chín mươi mét vuông.
“Xin lỗi, hôm nay tắc đường quá, bắt bác phải đợi lâu.” Đã quá giờ hẹn một tiếng đồng hồ nên vừa gặp mặt, Đỗ Anh Hùng vội vàng xin lỗi.
“Không sao, không sao, bây giờ tôi là tỉ phú thời gian mà.” Bố của Lâm Phong, Lâm Đức Lộc liên tục xua tay nói, rồi mỉm cười buồn bã. “Hai mẹ con thằng Phong lần lượt ra đi, tôi sống cũng chẳng còn gì vui vẻ nữa, công ty cũng chuyển nhượng rồi, cuộc hôn nhân thứ hai cũng li dị rồi, bây giờ chỉ còn một mình quanh quẩn ra vào, chỉ mong sớm ngày tìm lại công lí cho thằng Phong. Ồ, phải rồi, sau từng ấy năm các anh chị lại đến tìm tôi, có phải đã phát hiện ra manh mối gì mới không?”
“Năm đó, bác là người đầu tiên phát hiện ra thi thể phải không ạ?” Ngải Tiểu Mĩ cố tình lảng tránh câu hỏi của Lâm Đức Lộc, hỏi lại.
“Mẹ thằng Phong qua đời một thời gian thì tôi tái hôn, thằng Phong phản đối cuộc hôn nhân này, lại thêm vợ thứ của tôi cũng dẫn theo một cậu con trai, sống chung dưới một mái nhà không hoà thuận nên thằng Phong mới chuyển về nhà cũ sống một mình. Tôi có chìa khoá của căn nhà này nên thỉnh thoảng vẫn ghé qua mua cho nó ít đồ ăn và đồ dùng cần thiết. Hôm đó, tôi vừa đi du lịch nước ngoài về, định mang cho nó vài món đồ lưu niệm. Nào ngờ về đến nhà thì thấy đã đổi ổ khoá khác, tôi dùng chìa cũ không thể mở được, tôi gõ cửa một lúc lâu nhưng bên trong không có động tĩnh gì, gọi vào điện thoại cố định chẳng ai nghe máy, gọi điện thoại di động thì báo tắt máy, trong khi xe của nó vẫn ở dưới nhà. Lúc đó, tôi đã có dự cảm chẳng lành, nên quay xuống xe lấy dụng cụ lên cạy cửa, và rồi nhìn thấy thằng Phong nằm sõng soài dưới sàn.” Kể đến đây, Lâm Đức Lộc nấc nghẹn, nước mắt ứa ra ròng ròng.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Một lát sau, thấy tâm trạng của Lâm Đức Lộc đã ổn định trở lại ít nhiều, Ngải Tiểu Mĩ mới tiếp tục đặt câu hỏi, “Cháu đọc trong hồ sơ vụ án, thấy viết rằng Lâm Phong không đi làm, vậy thường ngày anh ấy làm gì? Thường giao tiếp với những ai?”
“Chao ôi, biết nói thế nào đây nhỉ? Hai bố con tôi vốn ít trò chuyện với nhau, sau khi tôi tái hôn, quan hệ lại càng xa cách hơn, thi thoảng tôi gọi điện cho nó, nó cũng chỉ ậm ừ vài câu rồi tắt máy. Về sau, có lẽ là nó chặn số của tôi, hoặc cũng có thể nó đổi số mới nhưng không nói cho tôi biết, nên tôi gọi điện cho nó lúc nào cũng thấy đang tắt máy. Có thể nói, ngoài dịp Tết cả nhà gặp mặt nhau, chứ thường ngày tôi muốn gặp nó cũng không dễ. Vì vậy, tôi thực sự không biết thường ngày nó làm những gì.” Lâm Đức Lộc thở dài. “Vả lại, điều kiện tài chính của gia đình chúng tôi cũng không tệ, nó có đi làm hay không cũng chẳng quan trọng, chưa kể tâm lí của nó lúc đó cũng không thích hợp để đi làm.”
“Anh ấy bị làm sao kia?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Đều do chuyện của mẹ nó cả.” Khoé miệng Lâm Đức Lộc giật giật mấy cái rất thiếu tự nhiên, rồi nói tiếp với vẻ mặt đầy hối lỗi. “Hồi thằng Phong học cấp ba, tôi đã cho nó đi du học Canada. Mẹ nó không yên tâm nên đi theo nó. Đến khi nó học đến năm thứ hai đại học, chính là đầu năm 2008, nó và mẹ nó cùng bị tai nạn giao thông, thằng Phong may mắn chỉ bị gãy tay, nhưng mẹ nó thì thiệt mạng. Chuyện đó đã khiến thằng Phong bị sang chấn nặng nề, nó cứ ở lì trong căn hộ thuê bên ấy, không ra khỏi cửa, bỏ bẵng luôn cả học hành, tôi sợ nó xảy ra chuyện, đành phải làm thủ tục thôi học, đưa nó về nước.” Lâm Đức Lộc đưa hai bàn tay xoa mạnh lên hai má, cố gắng kìm chế cảm xúc. “Hồi đó công việc của tôi khá bận rộn, nên thằng Phong từ nhỏ đến lớn gần như một mình mẹ nó chăm lo, nó rất bám mẹ, sau khi về nước rồi, rất lâu sau nó vẫn không thể thoát khỏi sự ám ảnh về cái chết của mẹ nó. Thú thực, tôi đúng là một người bố tốt, tôi thật sự không biết phải làm thế nào để giao tiếp với con mình. Tất cả những gì tôi có thể làm là cố gắng đáp ứng đầy đủ mọi nhu cầu vật chất của nó. Nào là iPhone, máy chơi game, máy tính xách tay, máy ảnh SLR, tôi mua cho nó không thiếu thứ gì, đều là hàng tốt nhất, mẫu mới nhất, thậm chí còn nhờ người bạn xách tay từ Mĩ về mẫu máy tính bảng vừa mới ra mắt để làm quà cho nó. Phải rồi, tôi còn tặng nó hẳn một chiếc xe hơi.”
“Ngoài chiếc xe ra, tất cả những món đồ mà bác vừa nhắc tới đều nằm trong danh sách đồ vật bị mất cắp, liệu có khả năng Lâm Phong tự mang bán đi không?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.
“Không thể nào,” Lâm Đức Lộc dứt khoát xua tay. “Nó đâu có thiếu tiền, tháng nào tôi cũng đều đặn chuyển tiền vào thẻ tín dụng cho nó, hơn nữa, tấm thẻ đó còn có hạn mức thấu chi rất lớn. Tấm thẻ không bị kẻ xấu lấy đi, sau khi thằng Phong gặp nạn, tôi đã kiểm tra, số dư còn mấy vạn tệ. Hơn nữa, thằng Phong vốn rất thích sưu tầm sản phẩm kĩ thuật số, nó mê mấy món đó lắm, thà bán đồ cổ trong nhà cũng không thể mang bán những thứ đó.”
“Vậy Lâm Phong có thói quen uống thuốc an thần hay thuốc ngủ không?” Đỗ Anh Hùng đưa ra câu hỏi cuối cùng.
“Có lẽ là không.” Lâm Đức Lộc ngập ngừng trả lời, đắn đo một lát lại nói tiếp, “Nhưng hồi đó, thi thoảng khi tôi gặp nó, trông nó có vẻ uể oải phờ phạc, người cũng gầy xọp đi, trông như thiếu ngủ.
“Lâm Phong có bao giờ nhắc đến một người tên là Tôn Dương không? Hay nói cách khác, bác có ấn tượng gì về cái tên Tôn Dương không?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.
“Không, tôi chưa từng nghe thấy cái tên này.” Lâm Đức Lộc ngẫm nghĩ một lát rồi chậm rãi lắc đầu.
---❊ ❖ ❊---
Sàng lọc trong thông tin hộ khẩu, tìm thấy tổng cộng 53 người có tên Phương Kiếm là cư dân của thành phố Giang Bình. Tiếp tục sàng lọc theo giới tính và độ tuổi, còn lại 15 người phù hợp với phạm vi tìm kiếm. Tề Binh lập tức bố trí nhân lực, cùng với Hàn Ấn và Diệp Hi, lần theo địa chỉ đăng kí hộ khẩu và số điện thoại liên lạc để tìm đến điều tra từng nhà.
Lúc này, Hàn Ấn và Diệp Hi đang bước vào một toà chung cư cũ kĩ xám xịt, vách tường hành lang và cầu thang xi măng đã không còn nhận ra màu sắc ban đầu, tất cả mọi thứ đều toát lên một vẻ tối tăm và bẩn thỉu. Đây là ngôi nhà thứ ba họ tìm đến trong buổi sáng hôm nay, hai nhà trước đó tuy gặp được đối tượng cần tìm hiểu một cách suôn sẻ, nhưng cả hai người này đều chưa từng bị đưa đến trường cai nghiện mạng.
Hai người đi lên tầng ba, thử gõ cửa một căn hộ nằm ở giữa hành lang. Một lát sau, bên trong vọng ra một giọng nói già nua đáp lại. Ngay sau đó, cánh cửa hé ra một khe hẹp, phía sau chốt cửa là khuôn mặt của một người phụ nữ lớn tuổi với ánh mắt đầy cảnh giác.
Diệp Hi rút thẻ cảnh sát, chìa ra trước mặt bà: “Chào cô, chúng tôi là cảnh sát, xin hỏi cô có một anh con trai tên là Phương Kiếm phải không?”
“Cảnh sát á, ối trời, thằng Kiếm nhà chúng tôi có chuyện gì sao?” Bà cô hiểu lầm ý của hai người, cứ ngỡ con con trai mình gặp tai nạn, quên bằng luôn cả cảnh giác, vội vàng mở chốt cửa hỏi dồn.
“Cô cứ bình tĩnh, con trai cô không sao hết, chúng cháu đến đây là muốn nhờ anh ấy hỗ trợ tìm hiểu thông tin về một số người khác.” Hàn Ấn sợ bà lo lắng quá, bèn nhanh chóng giải thích.
“Chao ôi, làm tôi hết cả hồn, thằng bé ở bên ngoài một mình, tôi không thể nào yên tâm cho được, chỉ sợ nó có chuyện gì.” Bà thở phào một hơi dài, “Xin mời, xin mời, vào nhà đã rồi nói.”
“Cô ơi, theo như cô vừa nói thì Phương Kiếm không ở trong thành phố sao?” Hàn Ấn theo bà đi vào trong nhà.
“Nó làm việc ở thành phố Cổ Đô, hai anh chị uống nước nhé?” Bà đáp rồi toan đi rót nước cho hai người.
“Không cần đâu ạ, vì Phương Kiếm không có nhà nên chúng cháu chỉ hỏi cô vài câu thôi rồi sẽ đi ngay, cô cứ ngồi xuống đã.” Diệp Hi nắm lấy cánh tay bà, đỡ bà ngồi xuống ghế sofa, “Cô đã bao giờ nghe nhắc đến cái tên Trường Cai nghiện internet Triều Dương chưa?”
“Có, tôi có biết.” Bà cô vội vã trả lời ngay.
“Vậy con trai cô, Phương Kiếm, đã từng được đào tạo ở trường đó phải không?” Nghe thấy câu trả lời của bà, Hàn Ấn đoán rằng lần này đã tìm đúng người, tinh thần lập tức phấn chấn hơn hẳn, vội vàng hỏi lại.
“Đúng vậy, trường lớp đào tạo cái gì, lừa đảo thì có, giáo viên thì không có bằng cấp, rặt một lũ lưu manh.” Bà cô nghiến răng trèo trẹo, hằm hằm đáp.
“Vậy cô có nhớ thời gian cụ thể khi Phương Kiếm vào trường đó không?” Diệp Hi tiếp tục hỏi.
“Hình như là trong khoảng từ tháng 6 đến tháng 9 năm 2008,” bà cô ngẫm nghĩ một lát rồi giận dữ nói tiếp, “tôi còn nhớ rõ lúc thằng bé quay về, nó gầy hốc hác không còn ra hình người, mình mẩy chỗ nào cũng bầm tím, lúc ngủ nó còn nói mớ, kêu thầy ơi đừng chích điện nữa.”
Thời điểm cũng trùng khớp, hoàn toàn có thể khẳng định rằng con trai của bà chính là Phương Kiếm năm xưa từng nhập học tại Trường Cai nghiện internet Triều Dương cùng thời gian với Tôn Dương, là cậu bạn giường dưới của Tôn Dương trong kí túc xá. Hàn Ấn và Diệp Hi cũng hiểu tâm trạng của bà cô, nên kiên nhẫn lắng nghe bà bộc bạch cơn phẫn nộ. Diệp Hi lấy bút và sổ tay ra rồi nói. “Cô ơi, phiền cô cho cháu biết số điện thoại và địa chỉ nơi làm việc của Phương Kiếm tại thành phố Cổ Đô được không? Chúng cháu muốn liên lạc với anh ấy để hỏi thăm một số thông tin.
“Được, được.” Bà cô đứng dậy, đi đến trước tủ ti-vi, rút lấy một tờ giấy chặn dưới tấm nhựa mềm, đưa cho Diệp Hi. “Đây, ở đây có số điện thoại và địa chỉ của nó, cô ghi lại đi.”
Từ nhà Phương Kiếm trở ra, vào trong xe rồi, Diệp Hi lập tức bấm số điện thoại vừa lấy được. Kết quả, gọi liền năm, sáu phút, nhưng đối phương vẫn tắt máy.
Diệp Hi tắt cuộc gọi, quay sang nhìn Hàn Ấn đang chau mày tư lự, thăm dò: “Hay chúng ta đi Cổ Đô một chuyến.”
“Thực sự là tôi rất muốn gặp trực tiếp Phương Kiếm, nhưng chỉ e chúng ta đến Cổ Đô rồi mà không thể tìm thấy anh ta ngay được lại phí công.” Hàn Ấn đắn đo.
“Anh quên Cổ Đô là căn cứ địa cũ của tôi à? Tiểu Bắc hiện đã là đại đội trưởng rồi, điều phái một vài người hỗ trợ chúng ta tìm Phương Kiếm, chỉ là chuyện nhỏ.” Diệp Hi mỉm cười, giọng tràn đầy tự tin, “Anh yên tâm, chỉ cần Phương Kiếm vẫn ở trong thành phố Cổ Đô, tôi nhất định sẽ tìm thấy anh ta trong thời gian ngắn nhất.
Vừa nói, Diệp Hi vừa lấy điện thoại di động, bấm số của Khang Tiểu Bắc. Điện thoại nhanh chóng được kết nối, Diệp Hi nói qua tình hình, nhìn thấy vẻ mặt nhẹ nhõm của cô, rõ ràng Khang Tiểu Bắc đã vui vẻ nhận lời. Cuối cùng, trước khi kết thúc cuộc gọi, Diệp Hi quay sang hỏi Hàn Ấn một câu: “Tiểu Bắc hỏi, nếu tìm được người thì làm thế nào? Theo dõi tại chỗ, hay đưa về đội?”
Hàn Ấn ngẫm nghĩ một lát rồi trầm giọng đáp, “Dẫn thẳng đến phòng thẩm vấn.”