Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46757 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Kí ức không phai

❊ ❊ ❊

Cộc cộc cộc…

“Mở cửa!”

“Ai đó?”

“Cảnh sát đây! Mau mở cửa!”

Sau cuộc đối thoại ngắn ngủi, cánh cửa mở ra, một người đàn ông trung niên đeo kính ló đầu ra ngoài. Trương Chấn Đông chìa thẻ cảnh sát, lạnh lùng hỏi, “Anh là Hướng Bằng?”

“Phải, các… các anh có việc gì?” Hướng Bằng bày ra vẻ mặt vô tội.

“Chìa tay phải của anh ra đây!” Cố Phi Phi bước ra từ sau lưng phân đội trưởng Trương, ra lệnh.

“Ơ, tay tôi làm sao?” Hướng Bằng ngơ ngác chìa tay ra.

Cố Phi Phi đưa mắt nhìn: Trên bề mặt ngón tay cái có hai vết nứt rất sâu, cô lập tức gật đầu với Trương Chấn Đông.

Trương Chấn Đông yêu cầu: “Chúng tôi vào nhà trao đổi được chứ?”

“Được… được.” Hướng Bằng miễn cưỡng mở cửa.

Mọi người liền đi vào trong nhà, Cố Phi Phi đưa mắt nhìn quanh một vòng, rồi xách hộp đồ nghề pháp y, đi thẳng vào trong bếp, sau đó đóng cửa lại. Lát sau, cô ở bên trong gọi tên Trương Chấn Đông và Hàn Ấn, hai người lập tức chạy vào, thấy trong phòng tối om, Cố Phi Phi tay cầm đèn pin huỳnh quang rọi xuống, dưới sàn nhà lập tức xuất hiện từng mảng sáng lớn màu xanh dương pha tím – chính là phản ứng hoá học khi vết máu gặp chất Luminol.

---❊ ❖ ❊---

Phòng bảo vệ, Học viện Cảnh sát.

“Muộn thế này rồi mà các anh chị còn đến tìm em, vậy thì em cũng không cần thiết phải che giấu nữa, bưu kiện là do em gửi.” Trác Đình Đình đứng trước mặt họ, vóc dáng thon thả, nước da trắng mịn, đôi mắt sáng lấp lánh như đang cười, bím tóc đuôi ngựa bồng bềnh bông xốp, tên đúng như người, xinh đẹp thanh thoát, đoan trang đình đạc, thần thiện mà rất tự nhiên.

“Cô học năm thứ mấy rồi?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Năm thứ tư.” Trác Đình Đình đáp.

“Trường cảnh sát có phải là nguyện vọng thứ nhất của cô?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Vâng, em rất muốn làm cảnh sát.” Trác Đình Đình đáp.

“Vậy chắc em cũng biết, ngụy tạo vụ án là phạm pháp, có thể sẽ khiến em không thể trở thành cảnh sát được nữa, trong khi em đã học đến năm thứ tư rồi, em không thấy tiếc sao?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.

“Em lại nghĩ, nếu như có thể giúp chú Lý hoàn thành tâm nguyện, như vậy cũng đáng. Em còn trẻ, nhưng chú ấy thì sắp mất hẳn trí nhớ rồi.” Trác Đình Đình nói.

“Chú Lý mà cô vừa nhắc tới, chính là Lý Thành Nghĩa phải không? Sao cô lại giúp chú ấy gửi bưu kiện cho cảnh sát?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Hơn một năm về trước, em bắt đầu đến viện dưỡng lão và tiếp xúc với chú Lý. Hồi đó, chứng Alzheimer của chú ấy đã trầm trọng lắm rồi, lúc nhớ lúc không. Những lúc chú ấy tỉnh táo, em thường thấy chú ấy cầm chiếc lắc bạc của trẻ con mà ngồi thẫn thờ, về sau em tò mò quá, nên mới dò hỏi về chiếc lắc đó. Do ý thức của chú Lý thay đổi rất nhanh, lúc lẫn lúc nhớ, nên phải sau khá nhiều lần, em mới nghe được hết câu chuyện đằng sau chiếc lắc bạc. Chắc các anh chị cũng nhìn thấy chiếc va li dưới gầm giường của chú Lý rồi phải không ạ, đựng ở bên trong toàn là các tài liệu liên quan đến vụ án năm xưa, chú ấy vẫn không ngừng nghiền ngẫm. Cũng chính vì em đã đọc được số tài liệu đó, nên mới quyết định gửi bưu kiện đến đội điều tra hình sự.” Trác Đình Đình giải thích.

“Tấm bưu thiếp cũng là em tìm thấy trong va li?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.

“Vâng, chú Lý kể rằng hồi đó, trước khi hung thủ Quản Tuấn sa lưới, chú định lần theo các kênh tiêu thụ loại bưu thiếp này để tìm kiếm hung thủ, nên đã thu thập rất nhiều bưu thiếp cùng loại.” Trác Đình Đình đáp.

“Thế chú ấy có bao giờ đề cập đến việc con gái mình mất tích có liên quan đến Quản Tuấn hay không?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.

“Em đã hỏi chú ấy rất nhiều lần, nhưng em thấy chú ấy kể cũng không rõ ràng cho lắm, cho nên mới quyết định gửi luôn cả bưu thiếp với lắc tay.” Trác Đình Đình cười ngượng nghịu, sau đó lo lắng hỏi, “Giờ anh chị điều tra ra em rồi, có phải vụ án của con gái chú Lý sẽ dừng lại không điều tra nữa?”

“Nói thật nhé, chính vì em mà vụ án phải điều tra lại đấy. Nhưng ngay từ đầu, Nhóm Hỗ trợ đã tách riêng việc điều tra nguồn gốc của bưu kiện và điều tra vụ việc Lý Tiếu Tiếu mất tích thành hai vụ việc riêng rẽ, cho nên chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục điều tra đến cùng.” Ngải Tiểu Mĩ đáp.

“Vậy thì tốt quá, em nghĩ, một cảnh sát bình thường mà vĩ đại như chú Lý xứng đáng nhận được điều này. Em thực sự mong rằng chú ấy có thể biết được tung tích của con gái mình trước khi mất hoàn toàn trí nhớ, cho dù có là một thi thể vô tri vô giác đi chăng nữa, cũng sẽ giúp chú ấy nguôi ngoai được phần nào.” Trác Đình Đình nói.

“Chuyện hôm nay dừng lại ở đây, em cứ yên tâm ở trường chờ tin, còn chuyện xử lí em ra sao, hãy chờ thông báo.” Ngải Tiểu Mĩ nói.

“Vâng!” Trác Đình Đình mím miệng cười, thấy hai người đứng dậy định đi, cô cũng đứng dậy, rồi tự dưng nước mắt ứa ra, “Các anh chị cũng đã nhìn thấy chiếc lắc bạc của con gái chú Lý rồi phải không ạ? Là chú Lý đặt làm riêng cho con gái đấy, bên trên xâu rất nhiều lục lạc. Chú Lý kể Tiếu Tiếu luôn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, nhiều khi gọi cũng không trả lời, nên chú ấy làm vậy để lỡ cô bé có bị lạc trong đám đông, có thể lần theo tiếng lục lạc để tìm ra Tiếu Tiếu.”

“Nếu chúng tôi phá được vụ án này, cô sẵn lòng làm người báo tin cho chú ấy chứ?” Không biết có phải do xúc động trước câu nói cuối cùng của Trác Đình Đình hay không, Đỗ Anh Hùng đã đi ra đến cửa còn ngoái đầu lại hỏi.

“Tất nhiên, tất nhiên rồi.” Trác Đình Đình vừa lau nước mắt vừa gật đầu lia lịa.

---❊ ❖ ❊---

Phòng hỏi cung, Phân đội Cảnh sát Hình sự.

Sau những câu hỏi mang tính thông lệ, Trương Chấn Đông bắt đầu dẫn dắt vấn đề vào trọng điểm: “Sao anh lại gặp được Tần Lệ?”

“Hôm đó lúc đi dạy về, tôi đang lái xe qua ngã tư thì nhìn thấy Tần Lệ ngồi khóc trên đường. Tôi xuống xe hỏi han, thì Tần Lệ nói là giẫm phải đinh. Đúng vậy, không biết là ai đã ném mảnh gỗ đóng đinh ra đường làm con bé giảm phải, bị đinh đâm xuyên qua giày vào chân. Lúc đó tôi không biết đinh đâm có sâu không nên chẳng dám nhổ ra, định đưa con bé tới bệnh viện.” Hướng Bằng ngồi ủ rũ trên ghế thẩm vấn, sợ sệt cung khai, “Từ đầu đúng là tôi định đưa con bé tới bệnh viện thật, nhưng sau đó… sau đó tôi lại dỗ là nhà thầy có thuốc, về nhà thầy để thầy băng bó cho. Sau đó về nhà rồi… thì tôi… thì tôi lại không kiềm chế được…”

“Tại sao anh lại phải chặt chân cô bé?” Trương Chấn Đông hỏi.

“Vì tôi nghe đài báo đưa tin rất nhiều về vụ án đó, có người còn khẳng định năm xưa đã bắt nhầm người, nên tôi nghĩ cứ bắt chước theo cách đấy sẽ qua mắt được.” Hướng Bằng lí nhí đáp.

Chỉ trong một đêm đã giải quyết được hai vấn đề nan giải, đương nhiên, đó vẫn chưa phải là mục tiêu cuối cùng của Nhóm Hỗ trợ. Điều họ mong mỏi nhất, chính là có thể đem lại cho Lý Thành Nghĩa một câu trả lời hợp lí với vụ án của Lý Tiếu Tiếu.

---❊ ❖ ❊---

Không còn vướng bận việc ngoài lề, tất cả mọi người đều tập trung tối đa vào công cuộc điều tra vụ án của Lý Tiếu Tiếu. Một tuần sau, dưới sự chỉ dẫn của Nhóm Hỗ trợ, cùng với sự hỗ trợ tích cực của các đơn vị anh em trong cả nước, có rất nhiều thi thể bé gái vô danh và những vụ bắt cóc mua bán trẻ em có liên quan đến thành phố Thanh Tuyền liên tiếp được báo về. Sau khi tổng hợp lại, công tác giám định mẫu DNA lập tức được triển khai theo đúng trình tự, đồng thời, cảnh sát thành phố Thanh Tuyền cũng toả đi các địa phương để xác minh những vụ bắt cóc buôn bán trẻ em có liên quan.

Trong số đó, có hai vụ án đáng được quan tâm nhất. Vụ thứ nhất, tội phạm Trương Đức Hổ, từ năm 1992 đến năm 1999 đã len lỏi khắp nhiều tỉnh thành trong cả nước, thực hiện tổng cộng chín vụ bắt cóc lừa bán trẻ em, theo như hắn khai nhận, vào tháng 8 năm 1994 và tháng 2 năm 1995 đã thực hiện hai vụ bắt cóc ở quận Trường Sơn và quận Hoàng Nê thuộc thành phố Thanh Tuyền, lừa bắt hai bé trai mang bán. Trương Đức Hổ, nam, sinh tháng 2 năm 1970, quê ở thành phố Đàm Sơn, tỉnh Vân Biên, sa lưới vào năm 1999 trong chiến dịch tập trung truy quét tệ nạn bắt cóc buôn bán người tại tỉnh Vân Biên. Sau khi đưa ra tòa xét xử, hắn bị tuyên án chung thân, về sau do cải tạo tốt trong quá trình thụ án nên được giảm nhẹ xuống còn hai mươi năm tù giam.

Vụ thứ hai, tội phạm Lưu Sảng, từ năm 1995 đến năm 1998 đã thực hiện tổng cộng sáu vụ bắt cóc trẻ em ở nhiều tỉnh thành trong cả nước, ra tòa nhận án chung thân, về sau, cũng do cải tạo tốt trong quá trình thụ án nên được giảm xuống còn hai mươi năm tù giam. Lưu Sảng, nữ, sinh tháng 6 năm 1971, quê ở thành phố Lâm Kiến, tỉnh Hà Dương, từng làm việc nhiều năm ở Thanh Tuyền, địa điểm gây án lần đầu là thành phố Thái Thành nằm gần thành phố Thanh Tuyền.

Trong hai vụ án này, một vụ nạn nhân có liên quan đến Thanh Tuyền, một vụ tội phạm có liên quan đến Thanh Tuyền, vả lại thời gian gây án khá gần với thời điểm Lý Tiếu Tiếu mất tích, không loại trừ khả năng còn có tình tiết ẩn giấu phía sau. Do vậy, Sở Công an thành phố Thanh Tuyền quyết định cử Trương Chấn Đông cùng các nhân vật cốt cán phối hợp với Nhóm Hỗ trợ, đích thân đến nơi giam giữ tội phạm trong hai vụ án này để tiến hành xác minh.

---❊ ❖ ❊---

Phòng hỏi cung, trại giam số 1 tỉnh Vân Biên.

Đây không phải là một cuộc thẩm vấn dễ dàng, giả sử trước đó, hung thủ đúng là vẫn còn tình tiết gây án nào đó chưa được phát giác ra, thì hắn sẽ có được ưu thế nhất định về tâm lí. Và lại, sở dĩ hắn muốn che giấu trong lúc khai báo về quá trình gây án, chắc chắn là do tình tiết ấy sẽ khiến hắn phải hứng chịu hình phạt nghiêm khắc hơn từ phía pháp luật, lại thêm lúc này đã sắp mãn hạn tù, bất kể suy xét trên phương diện nào, cũng rất khó khiến hắn chịu hợp tác. Vì vậy Trương Chấn Đông hi vọng rằng Hàn Ấn có thể đích thân xung trận, chủ trì cuộc thẩm vấn lần này.

“Chào anh, chúng tôi là người của Cục Điều tra Hình sự, muốn gặp anh để xác minh một vụ án.” Vừa bắt đầu, Hàn Ấn đã lập tức đè bẹp ưu thế về tâm lí của Trương Đức Hổ bằng màn giới thiệu trịnh trọng nhất có thể.

Quả nhiên, Trương Đức Hổ vô thức cựa quậy một cái, cho thấy hắn đang căng thẳng, sau đó lên tiếng với vẻ xun xoe: “Chào anh, anh cần biết gì xin cứ hỏi, tôi nhất định sẽ hợp tác.”

“Tháng 8 năm 1993 anh ở đâu? Làm gì?” Hàn Ấn hỏi.

“Tôi… tôi ở Trình Dương (một thành phố thuộc tỉnh Vân Biên), lúc đó tôi làm thợ gạch ngói cho người ta.” Trương Đức Hổ hơi nghiêng đầu sang bên trái mấy cái, ánh mắt cũng theo đó liếc lên phía trên bên trái.

Thực ra, thời điểm vừa nhắc đến không liên quan gì đến vụ án cả, Hàn Ấn muốn mượn mốc thời gian này để xác lập nên mô thức phản ứng nói thật, cũng có nghĩa là, những động tác nhỏ tạo nên biểu cảm thoáng qua của Trương Đức Hổ vừa nãy phản ánh trạng thái hồi tưởng thật sự của hắn. Ngay sau đó, Hàn Ấn lại hỏi, “Tháng 5 năm 1995, anh có ở thành phố Thanh Tuyền không?”

“Tháng 5 năm 1995… Không, tôi đã khai rồi, tháng 2 năm đó và tháng 8 năm trước đó, tôi đã bắt cóc hai đứa trẻ ở Thanh Tuyền.” Trương Đức Hổ cố tình nhắc lại hai mốc thời gian, rồi ngây ra một thoáng, mắt chớp rất nhanh mấy cái mới nói tiếp.

Rất rõ ràng, phản ứng này không phải là hồi tưởng, mà là suy nghĩ, mặt khác chớp mắt cũng là một trong các biểu hiện của ‘gián đoạn thị giác’, Trương Đức Hổ đang lảng tránh điều gì? Hàn Ấn tiếp tục gây thêm áp lực, anh mở kẹp tài liệu, lấy ra một bức ảnh, đưa cho viên quản giáo đang đứng bên cạnh hỗ trợ cho việc hỏi cung, ra hiệu cho anh ta đưa bức ảnh cho Trương Đức Hổ đang ngồi trên ghế thẩm vấn, hỏi, “Đã gặp cô bé này bao giờ chưa?”

Trương Đức Hổ đưa mắt liếc nhìn bức ảnh trên tay, hơi nhíu mày lại, sau đó trả luôn bức ảnh cho quản giáo, co người lại một cái rồi đáp, “Chưa!”

Thấy Trương Đức Hổ đã xuất hiện phản ứng sợ hãi, Hàn Ấn bắt đầu cảm thấy, kẻ này rất có vấn đề, bèn thuận theo mạch tư duy, tiếp tục ra câu hỏi, “Cô bé này mắc chứng tự kỉ, rất nóng nảy.”

“Ờ, đúng là tôi chưa bao giờ gặp đứa trẻ nào như thế.” Trương Đức Hổ gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Phản ứng thừa nhận trong vô thức, còn dám nói là chưa gặp bao giờ? Hàn Ấn càng thêm khẳng định, anh cất bức ảnh vào kẹp tài liệu, rồi lại cố tình làm động tác sắp xếp lại giấy tờ, sau đó, bằng một giọng khẳng định chắc nịch, anh nói, “Tôi muốn nhấn mạnh thêm lần nữa, chúng tôi đều đến từ Cục Điều tra Hình sự. Anh cũng biết, nếu không có đầy đủ chứng cứ, chúng tôi sẽ không bao giờ tuỳ tiện thẩm vấn anh, cũng có nghĩa là, anh vẫn còn cơ hội để thành thực khai nhận những việc mình đã làm, chúng tôi cũng sẽ trình bày rõ ràng với tòa án về hoàn cảnh của anh lúc đó và tình tiết anh chủ động khai nhận hành vi. Điều đó chắc chắn sẽ có lợi cho việc cân nhắc khung hình phạt dành cho anh.”

Hàn Ấn cố tình nhắc đến ‘hoàn cảnh lúc đó’ của Trương Đức Hổ, thực chất chính là đang đem lại cho hắn một ám thị tâm lí, rằng hắn gây án là do bất đắc dĩ, nên có lẽ Trương Đức Hổ nghĩ sẽ được khoan hồng khi xét xử, hắn bèn đưa tay lên, xoa trán mấy cái, đó là phản ứng đắn đo do dự. Hàn Ấn nhìn thấy rõ ràng, anh biết đã đến lúc tung ra đòn cuối cùng. Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn, tới trước mặt Trương Đức Hổ, hai bàn tay ấn xuống hai bên tay vịn của ghế thẩm vấn, hai mắt nhìn chòng chọc vào Trương Đức Hổ. “Anh bắt cóc cô bé, đầu tiên chỉ cảm thấy cô bé rất ít nói, thậm chí anh còn mừng thầm vì như vậy sẽ bớt rắc rối cho anh, nhưng anh không ngờ được rằng, cô bé lại thình lình nổi cáu, hơn nữa còn gào thét điên cuồng không ngừng nghỉ, bởi cô bé mắc chứng tự kỉ nên không biết cách bộc lộ cảm xúc qua lời nói. Anh đưa tay bịt miệng cô bé lại, muốn chặn đứng tiếng gào thét, nhưng lại càng khiến cô bé kích động hơn, và anh lại càng mạnh tay hơn, cho đến khi cô bé không còn thở nữa.”

“Phải, con bé tự dưng nổi điên, tôi không khống chế được, thực sự chỉ là bất đắc dĩ mà thôi!” Trương Đức Hổ đưa tay ôm mặt, né tránh ánh nhìn bức bách của Hàn Ấn, giọng méo đi như đang khóc.

“Anh đã xử lí thi thể ra sao?” Hàn Ấn cố gắng kìm cơn giận dữ, hỏi tiếp.

“Thấy con bé tắt thở rồi, tôi đem chôn dưới gốc cây hồng già trong vườn nhà, rồi bảo với người khác là đã mang con bé đi bán.” Trương Đức Hổ cúi gằm mặt đáp.

“Ngẩng đầu lên!” Hàn Ấn thình lình quát lớn, rồi gần như ghé sát mặt mình vào mặt Trương Đức Hổ, gằn giọng, “Tao đã gặp đủ kiểu tội phạm tàn nhẫn ác độc, nhưng giờ tao nhận ra, tao căm hận nhất chính là thể loại như mày, mày chết đi!”

---❊ ❖ ❊---

Nhà của Trương Đức Hổ, thôn Quảng Đức, thành phố Đàm Sơn, tỉnh Vân Biên.

Trương Chấn Đông chỉ huy, rất đông cảnh sát cầm xẻng đào đất xung quanh gốc cây hồng cổ thụ. Một lúc sau, phía trước cây hồng đã xuất hiện một hố sâu, mọi người bắt đầu thận trọng hơn, như đã cảm thấy sắp sửa chạm phải hài cốt… Quả nhiên, Cố Phi Phi bất chợt kêu lên. “Dừng!” Rồi tiến lại bên mép hố đưa tay bởi gạt lớp đất mùn bên trên, sau đó moi từ trong bùn đen ra một vật màu trắng bạc, giơ lên cao…

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »