Mười một tháng trước, tại thành phố Cổ Đô.
Tối mùa hè nóng nực, trên phố tấp nập người qua kẻ lại, hoặc ngắm cảnh, hoặc hóng mát, hoặc hẹn hò, hoặc ăn uống… đâu đâu cũng đông nghịt những người. Trời quá nóng nực, ban ngày người ta buộc phải trốn kĩ trong nhà, nên tối đến, đương nhiên ai cũng muốn đổ xô ra đường tận hưởng bầu không khí ngoài trời thoáng mát.
Người đông, xe cộ cũng nhiều, nhất là xe taxi. Lúc này, có một chiếc taxi sơn màu vàng ngà khéo léo len lỏi giữa dòng người và dòng xe đông đúc. Chiếc xe đỗ lại ở ven đường trả khách, ngay sau đó lại có khách mới bước lên. Lái xe là một người đàn ông trung niên vẻ mặt hiền lành, ngày làm việc đắt khách khiến anh ta không giấu nổi niềm vui.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, vật trang trí bằng pha lê treo trên gương chiếu hậu cũng khe khẽ đung đưa theo nhịp. Trong khung ảnh thuỷ tinh không gắn tranh Phật hoặc biểu tượng may mắn giống như thường thấy ở các xe taxi khác, mà lồng trong đó lại là bức ảnh của một cô gái trẻ măng với nhan sắc trong veo thanh tú, đang tươi cười rạng rỡ khoe cặp răng khểnh trông thật dễ thương.
Người đàn ông trung niên hai tay giữ vô lăng, ánh mắt chốc chốc lại liếc lên bức ảnh cô gái lồng trong khung pha lê, nụ cười trên khoé miệng lại càng lộ rõ. Con gái chính là thành quả lớn nhất trong cuộc đời anh. Sau kì nghỉ hè này, cô bé sẽ phải xa nhà lên Bắc Kinh theo học một trường đại học danh tiếng, bắt đầu bước chân vào cuộc đời sinh viên tươi đẹp. Là một người cha gà trống nuôi con từ nhỏ tới lớn, anh vừa không nỡ xa con, lại vừa rất đỗi tự hào. Để con gái có được ngày hôm nay, cuộc sống có gian khổ đến mấy, anh cũng thấy là xứng đáng.
Chiếc xe lại đỗ ở ven đường trả khách. Tranh thủ lúc chưa có khách mới lên xe, người đàn ông lấy từ trong hộp để đồ bên cạnh ra bình giữ nhiệt lớn, mở nắp uống vài ngụm nước. Đúng lúc này, điện thoại di động chợt đổ chuông, anh đưa một tay rút điện thoại ra khỏi túi quần, rồi bấm nút nghe…
“Anh là bố của Hạ Tuyết phải không?”
“Vâng, là tôi đây.”
“Chúng tôi là cảnh sát giao thông, con gái anh gặp tai nạn, đang cấp cứu trong bệnh viện!”
“Sao cơ? Bệnh viện nào?”
…
Trong phòng bệnh im lìm lạnh lẽo, xung quanh một màu trắng toát, người đàn ông trung niên không nhìn thấy con gái mình đâu, bởi cô bé đã bị che kín hoàn toàn dưới một tấm drap trắng rợn người. Anh không dám tin vào cảnh tượng trước mắt, thậm chí vào khoảnh khắc đưa bàn tay run rẩy vén tấm drap trùm trên mặt người nằm đó, anh vẫn không thôi hi vọng chắc chắn là họ nhầm lẫn gì thôi. Ông trời đã ban tặng cho anh món quà tuyệt vời đến vậy, thì sao lại nỡ lòng cướp mất con gái khỏi tay anh?
Tấm drap trắng tư từ lật mở, ngay sau đó, tiếng gào khóc thống thiết vang vọng khắp căn phòng…
---❊ ❖ ❊---
Hiện tại đang là tháng Bảy.
Thành phố Cổ Đô đang vào thời điểm nóng nực nhất trong năm, dù là sáng sớm tinh mơ, mặt trời còn chưa mọc, nhiệt độ đã lên cao. Hơi nóng hầm hập đặc quánh trong không khí, như không còn muốn cho người ta hít thở.
Một hồi còi xe cảnh sát hú lên inh hỏi, rạch toang bầu yên tĩnh lúc bình minh. Mấy chiếc xe cảnh sát nối đuôi nhau chạy vào một khu tập thể cũ, bên lề đường nhanh chóng bị chăng dây cảnh báo trắng vàng xen kẽ, ngăn thành một ô vuông, nhân viên pháp y và nhân viên khám nghiệm hiện trường lập tức bắt tay vào công việc.
Bên trong vòng dây cảnh báo là nơi tập kết rác thải, ở đó có hai thùng rác bằng gỗ mục nát nham nhở. Do trong thùng đã nhồi nhét đầy rác thải, nên rác rưởi đến sau bị ném bừa bộn xung quanh, chất lỏng từ thức ăn ôi thiu lênh láng đầy đất, bốc mùi hôi thối lợm giọng, hút đến hàng đàn ruồi nhặng.
Thế nhưng, thứ đáng ghê sợ nhất trong buổi sáng sớm này, đó là một người đàn ông đang ngồi dựa bên thùng rác, đầu rũ gục, trước ngực máu me bê bết. Trên vách thùng rác còn lại bị ai đó vẽ nguệch ngoạc một khuôn mặt giận dữ, nét vẽ đỏ lòa như máu đập thẳng vào trước mắt, trông rùng rợn khó tả.
Sau hơn nửa giờ đồng hồ tìm kiếm thu thập bằng chứng tại hiện trường, dây cảnh báo được nhấc lên, bước vào bên trong là một người phụ nữ ăn vận hợp thời, khí chất nổi bật, phong thái thoạt nhìn giống như cán bộ quản lí cấp cao hoặc phóng viên truyền hình, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt lại chẳng khác nào hình vẽ nguệch ngoạc trên thùng rác kia, vừa giận dữ lại vừa chán nản.
“Phân đội trưởng Diệp, tới rồi sao!” Một viên cảnh sát trẻ lên tiếng chào rồi bước lại gần, đưa tay chỉ vào người đàn ông ngồi bên thùng rác nói, “Bên pháp y nhận định, cách thức giết người giống như các vụ trước, thời điểm vào khoảng 2 giờ sáng, đồ đạc quý giá trên người đều bị lấy đi, danh tính đang chờ xác định, màu vẽ là máu người, có lẽ chính là của nạn nhân.”
Người phụ nữ được gọi là phân đội trưởng Diệp không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu, mắt nhìn chăm chăm vào hình vẽ trên thùng rác, một hồi lâu sau mới thốt nên lời, “Biểu cảm của hình vẽ lại thay đổi!”
“Vâng, đây là người thứ năm rồi, chắc chắn là do ‘sát thủ icon’ gây ra. Không biết đến khi nào hắn mới chịu dừng tay đây.” Viên cảnh sát trẻ dừng lại một lát rồi ngập ngừng hỏi với vẻ thăm dò, “Hay chúng ta nhờ thầy Hàn Ấn tới giúp nhi?”
Phân đội trưởng Diệp dịch chuyển ánh mắt khỏi hình vẽ, ngoảnh đầu lại nhìn chăm chăm vào viên cảnh sát trẻ, đôi mày cong như lá liễu chau tít lại, trông có vẻ rất đắn đo. Cuối cùng, cô vẫn không nói không rằng, quay đi, nhấc dây cảnh báo lên, rồi tiến về phía chiếc xe cảnh sát đang đỗ ở ven đường. Viên cảnh sát trẻ ngơ ngác đứng ngày ra tại chỗ, lấy làm lúng túng, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Người phụ nữ ngồi vào trong xe cảnh sát, đưa hai tay lên xoa mặt, rồi lại bóp trán thật mạnh, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi. Sau đó, cô rút điện thoại ra khỏi túi quần jeans, bấm gọi một số vừa quen vừa lạ…
---❊ ❖ ❊---
Tại một Học viện Cảnh sát miền Bắc.
Lại đến mùa tốt nghiệp, ngôi trường bao phủ trong một bầu không khí buồn man mác, đã bắt đầu có các sinh viên tốt nghiệp lục tục rời trường, cho nên từ sáng sớm, trên loa phát thanh nội bộ đã bắt đầu phát đi phát lại những ca khúc chan chứa tình yêu thương và gửi gắm lời chúc tốt lành. Hàn Ấn cũng dậy sớm hơn thường ngày để đến trường, nói lời chia tay với từng sinh viên tốt nghiệp.
Anh cũng không có kế hoạch gì đặc biệt cho kì nghỉ hè sắp tới, chỉ dự định trước tiên sẽ về quê thăm bố mẹ vài ngày, sau đó lên Bắc Kinh một thời gian, như vậy có thể ở gần Cố Phi Phi hơn. Nếu cô không bận rộn điều tra vụ án, anh có thể rủ cô đi du lịch quanh đó, cùng nhau thư giãn, tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Nhưng với những người như họ, kế hoạch luôn luôn bị xáo trộn bởi những biến cố thình lình. Đúng vào buổi sáng tràn ngập nỗi niềm bịn rịn chia tay, màn hình điện thoại của Hàn Ấn bỗng hiện lên một số điện thoại đã lâu lắm rồi không xuất hiện – số của Diệp Hi.
Dẫu rằng từ rất lâu rồi, Hàn Ấn đã quyết định cắt đứt hoàn toàn tình cảm với Diệp Hi ra khỏi trái tim mình, cho rằng giữa họ tốt nhất chỉ nên dừng lại ở quan hệ bạn bè bình thường. Thế nhưng khi giọng nói thân quen vang lên trong điện thoại, nhất là trong giọng nói ấy lại phảng phất một nỗi u buồn khó tả, trái tim Hàn Ấn vẫn cứ đập như loạn nhịp, khiến anh bỗng chốc toàn thân căng thẳng.
“Tôi đây, sớm thế này, không làm phiền anh chứ?” Giọng Diệp Hi rất khẽ, có thể nhận ra vẻ yếu ớt của cô lúc này, “Lâu lắm không gặp, anh khoẻ không?”
“Tôi khoẻ, còn cô?” Hàn Ấn cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Tôi không ổn lắm, mới định nhờ anh tới giúp đây.” Diệp Hi buồn bã trả lời.
“Ồ…” Hàn Ấn không ngờ Diệp Hi lại thẳng thừng đến vậy, nhất thời không biết phản ứng ra sao.
“Tôi đang xử lí một chuỗi vụ án cướp của giết người hàng loạt, đã mấy tháng rồi mà vẫn chưa tìm ra manh mối, áp lực quá…” Diệp Hi nhanh chóng đưa ra lời giải thích, giọng cô bắt đầu nghẹn lại.
“Ồ!” Hàn Ấn ậm ở đáp lại, lập tức chìm vào trầm ngâm.
Anh quá hiểu Diệp Hi, nói thực lòng, cô thân thiện dễ gần hơn Cố Phi Phi, rất khéo léo trong đối nhân xử thế, có thể dễ dàng ứng phó với mọi mối quan hệ phức tạp. Tuy nhiên, cô lại giống Cố Phi Phi ở tính cách ngay thẳng, mạnh mẽ, cho dù có phải gánh chịu áp lực nặng nề, cũng hiếm khi để lộ ra mặt. Mà lúc này, cô đang phơi bày toàn bộ vẻ yếu đuối mệt mỏi của mình trước Hàn Ấn không chút giấu giếm, chứng tỏ tự trong đáy lòng, cô vẫn luôn coi anh là người thân thiết.
Sao Hàn Ấn lại không hiểu rõ điều này, tuy nhiên, tình huống hôm nay quả thực anh chưa bao giờ ngờ tới, cho nên anh mới cảm thấy có chút bối rối và mâu thuẫn. Kì thực, anh chưa hề chuẩn bị tâm lí cho việc phải đồng thời đối mặt với Diệp Hi và Cố Phi Phi, không biết Cố Phi Phi sẽ nghĩ sao khi anh thay đổi kế hoạch nghỉ hè để đi giúp Diệp Hi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mục tiêu của anh chỉ là phá án, anh không hề làm chuyện gì trái với lương tâm, nên tin chắc Cố Phi Phi sẽ hiểu cho lựa chọn của anh. Anh cũng chỉ biết động viên mình như vậy, bởi vì anh biết mình sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn khi Diệp Hi thực sự cần anh giúp đỡ.
Cuối cùng, Hàn Ấn vẫn đồng ý với lời thỉnh cầu của Diệp Hi, nhưng sau khi kết thúc cuộc gọi, nghĩ ngợi một hồi, anh lại bấm gọi cho Cố Phi Phi. Anh nghĩ, mình nên thành thật nói hết với cô mọi chuyện, như vậy chính là tôn trọng đối phương. Quả nhiên, Cố Phi Phi tỏ ra rất rộng lượng, cô dặn Hàn Ấn cứ yên tâm đi phá án, còn nói bất cứ lúc nào cần đến sự hỗ trợ của cô, Diệp Hi cứ đưa ra đề nghị. Và thế là, Hàn Ấn đã thấy vững dạ hơn nhiều, anh chỉ hơi hụt hẫng vì kế hoạch nghỉ hè coi như tan thành mây khói.