"Ối giời ơi, anh hai, anh ngầu quá đi!!!"
"Khoan đã, anh là Tô Ma hả? Anh là Tô Thiền em trai ruột hả? Mới có mấy ngày mà anh trâu bò vậy rồi!"
Thấy Tô Thiền vẫn còn tâm trí trêu chọc mình, trái tim treo lơ lửng của Tô Ma cuối cùng cũng an ổn lại.
"Hảo gia hỏa, xem ra con bé này cũng theo dõi livestream hết rồi, tình hình chắc không đến nỗi tệ lắm..."
Vừa trấn tĩnh trong lòng, Tô Ma vừa hỏi ra vấn đề quan trọng nhất:
"Em đang ở đâu?”
Từ hầm trú ẩn dưới lòng đất, hành quân gấp trong đêm bão tuyết đến tòa thành đầu chó, rồi diệt ngụy thần, phá hủy Thiên Cẩu nhất tộc.
Rõ ràng chỉ là chuyện một đêm, nhưng một đêm này dài dằng dặc như mấy tháng.
Bên kia, Tô Thiền lại không vội trả lời ngay, đợi chừng hơn một phút, lúc Tô Ma sốt ruột thì một cuộc gọi video vang lên "tút tút tút".
Tô Ma dám chắc, đây là cuộc gọi video anh bắt máy nhanh nhất trong đời!
Đồng thời cũng là cuộc gọi vui nhất!
"Xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt..."
Âm thanh kết nối video chói tai lúc này cũng trở nên diệu kỳ, mỗi một giây trôi qua, Tô Ma đều thấy thú vị.
Ba giây sau, khi màn hình dần dần rõ nét, khuôn mặt bánh bao bầu bĩnh dễ thương của Tô Thiền chậm rãi xuất hiện trong video.
Đồng thời, từ bối cảnh sau lưng cô, một khu trú ẩn có quy mô không nhỏ, Tô Ma cũng bắt gặp một tia...
Quen thuộc?
"Anh hai, anh ngầu quá đi, không được không được, lần sau bạn em đến, em nhất định phải khoe với chúng nó, anh em lợi hại cỡ nào!"
Trong video, Tô Thiền vừa được truyền tống đến, chưa trải qua cảnh thiếu ăn thiếu mặc, đến nước cũng không có mà uống.
Lúc này, ngoài việc sắc mặt hơi tái nhợt vì lo lắng sợ hãi, tinh thần của cô tốt hơn những người khác đã sinh tồn ở phế thổ hơn hai mươi ngày quá nhiều!
"Thôi thôi thôi, em biết anh đang sốt ruột muốn chết rồi, còn ở đó trêu chọc tâm trạng anh hai nữa!" Thấy bộ dạng hưng phấn của Tô Thiền, Tô Ma liếc xéo cô, bất đắc dĩ nói.
Người chưa từng sinh tồn ở phế thổ sẽ không hiếu được, trên vùng đất này, những người mới đến phải kiên trì đến hiện tại gian nan đến mức nào.
Bởi vậy, trong lòng anh và cô là cả một trời một vực.
"Không, em thông minh mà, ai cũng không biết hai ta là anh em ruột, em sẽ không nói với ai đâu!"
Thấy vẻ lo lắng của Tô Ma, Tô Thiền cũng giật mình, sau đó bắt đầu kể vanh vách những chuyện đã xảy ra kể từ khi cô được truyền tống đến phế thổ.
Là người thuộc nhóm truyền tống thứ hai, Tô Thiền không phải chịu cảnh vừa đến đã phải đối mặt với thử thách sinh tử như Tô Ma tưởng tượng.
Vì so với đợt người đầu tiên có thêm hai mươi ngày trưởng thành, nên nhóm người thứ hai có một lựa chọn, đồng thời nắm giữ một đặc quyền.
Lựa chọn chính là điểm thả xuống.
Trong hoàn cảnh này, thấy trên danh sách lựa chọn có tên đại ca Tô Ma của mình, Tô Thiền không hề do dự mà chọn thả xuống bên cạnh Tô Ma.
Ánh sáng lóe lên, sau khi tỉnh lại, Tô Thiền phát hiện mình đang đứng giữa bão tuyết.
Cái rét thấu xương.
Gió bấc gào thét.
Trong thời tiết này, người trẻ tuổi dù sao cũng phản ứng nhanh hơn người già, quyết định nhanh chóng, Tô Thiền chọn hầm trú ẩn dưới lòng đất.
Đồng thời, đặc quyền thứ hai không phải ai cũng giống nhau.
Những người "may mắn" khác được thả xuống lần hai, người thì rút được vật tư vũ khí, người thì rút được một chút buff tạm thời.
Ví dụ như 6 tiếng chống rét, 12 tiếng miễn đói, hoặc một lần sử dụng xe đua.
Trong vô vàn các loại đặc quyền khác nhau, theo Tô Ma, vận may của Tô Thiền lần này tuyệt đối là nổ hũ, rút được thứ nhìn thì có vẻ vô dựng, nhưng thực tế lại là đặc quyền “tốt” nhất —
Truyền tống lần hai!
Đồng thời, lần truyền tống thứ hai sẽ dựa vào một số yếu tố của lần lựa chọn đầu tiên để định hướng.
Rút được "bùa hộ mệnh" như vậy, ngồi dưới hầm trú ẩn mười mấy phút, Tô Thiền không biết Tô Ma đang trên đường đến, trong tình huống rét cóng, tòa thành đầu chó ở đằng xa trở thành lựa chọn duy nhất.
Cầu cứu.
Nếu là kẻ địch, cô sẽ trực tiếp sử dựng đặc quyền truyền tống lần hai.
Có lựa chọn này, diễn biến sau đó trở nên hợp lý, là một con người, Tô Thiền đứng trước tòa thành đầu chó kêu cứu ầm ĩ.
Bọn đầu chó vừa bị Tô Ma làm cho tâm tính rối bời đương nhiên không thể bỏ qua, đuổi theo cô ra khỏi thành, truy đuổi đến tận hầm trú ẩn của Tô Thiền.
Thấy mình không thể chạy thoát, Tô Thiền quyết định nhanh chóng, trực tiếp kích hoạt truyền tống lần hai.
Ánh sáng lóe lên, khi cô tỉnh lại lần nữa, đã ở ngoại vi khu trú ẩn mà Tô Ma vừa nhìn thấy.
Lần này, khu trú ẩn của loài người không còn nguy hiểm như tòa thành đầu chó nữa.
Dù không nhận được đãi ngộ đặc biệt, dưới sự dẫn đường của lính canh, Tô Thiền cũng được sắp xếp vào một khu chuẩn bị còn chưa đầy người, ngơ ngác ra đó.
Trên đường đến khu chuẩn bị, Tô Thiền như lửa đốt trong lòng sau khi tìm hiểu rõ các chức năng của giao diện trò chơi, liền nghĩ ngay đến việc tìm người kết bạn với Tô Ma, giải thích tình hình.
Tuy nhiên, khi cô vừa vào phòng, lại ngạc nhiên phát hiện, tất cả những người đang ôm nhau trong khu chuẩn bị, giống như đang xem phim, nhìn vào màn hình đang phát sáng phía trước.
Trời lạnh thế này, còn có tâm trạng xem phim hả?
Mang theo đủ loại nghi hoặc, 1ô Thiền tập trung nhìn vào, ngạc nhiên phát hiện, nhân vật chính trong phim không ai khác, chính là anh trai mình.
Tô Ma!
"Hảo gia hỏa, anh hai livestream rồi hả? Bốn tỷ người trên toàn cầu đang xem?"
Sau khi ba lần chứng minh Tô Ma này là Tô Ma kia, Tô Thiền lanh lợi lập tức kìm nén xúc động nói với người bên cạnh rằng mình là em gái Tô Ma.
Thậm chí, cô còn tự ý đổi họ theo họ mẹ, nói với mọi người mình tên là Dương Thiền.
"Không hổ là em gái anh, đầu óc dùng được đấy! Vụ này, anh cho em một like!”
Nhìn Tô Thiền ngẩng đầu chờ đợi được khen, Tô Ma cười ha hả, không hề keo kiệt lời khen ngợi.
Theo một nghĩa nào đó, những gì Tô Thiền làm chính là biện pháp "tự bảo vệ mình" tốt nhất.
Danh hiệu em gái Tô Ma, sau đêm nay, đã biến thành một chiếc vương miện nặng trĩu.
Ở trong khu trú ẩn của người khác, một khi thân phận bị bại lộ, sẽ có những rắc rối lớn khó lường bủa vây.
"Chứ còn gì nữa, nhưng mà anh hai nghĩ cách đi, mau đến đón em đi, ở khu trú ẩn này mỗi ngày phải lao động mười hai tiếng, em sắp xiu luôn rồi!” Nhìn Tô Ma cười lớn, Tô Thiền cẩn thận nhìn ra phía sau, lại bước lên phía trước hai bước, nhăn nhó phàn nàn.
Gia phong nhà họ Tô chính là chịu thương chịu khó, không hề oán than.
Không phải Tô Thiền không chấp nhận được lao động chân tay.
Mà là...
Có một người anh trâu bò như Tô Ma, mà cô vẫn phải làm công việc cơ bản nhất trong khu trú ẩn của người ta, sự chênh lệch tâm lý này quá lớn.
Nghe em gái nói, Tô Ma nhíu chặt mày, nhìn khu trú ẩn sau lưng Tô Thiền, vắt óc suy nghĩ xem đã gặp nó ở đâu.
"Cái khu trú ẩn em đang ở, anh rất quen thuộc, em biết tên nó không?"
Lời Tô Ma còn chưa dứt, Tô Thiền đã kích động trả lời: "Thật hả anh? Khu trú ẩn của em, hình như gọi là... Rêu... Đúng rồi, gọi là Đài Nguyên khu trú ẩn, anh hai có phải quen lắm không? Có phải ở gần khu trú ẩn của anh không?"
"Đài Nguyên khu trú ẩn?"
"Đúng đúng đúng, chính là cái tên này, anh nhìn dưới chân em này, toàn là rêu xanh đó!"
"Xoaạt”
Nhìn bộ dạng hoạt bát của em gái, lại nhìn kiến trúc quen thuộc sau lưng cô, vào giờ phút này, phảng phất có cả vạn con thảo nê mã phi nước đại trong lòng Tô Ma.
"Mẹ kiếp, thật đúng là Đài Nguyên khu trú ẩn?"
"Thật là hữu duyên mà, chuyện này cũng có thể xảy ra, em gái mình lại bị thả xuống đó!"
Kiến trúc có hình thù kỳ quái, rêu xanh đặc trưng dưới chân, đều là dấu hiệu của Đài Nguyên khu trú ẩn.
Khoảnh khắc này, trong đầu Tô Ma, khu kiến trúc này cũng trùng khớp với cảnh tượng lần đầu tiên anh quan sát livestream của Đài Nguyên khu trú ẩn.
Ở đó có Thẩm Kha, có quân đội, và cũng có sự thù hận vô cùng của Tô Ma...
Ứng thị gia tộc!
Ứng Thiên Long!
Nhìn thấy biểu cảm của Tô Ma trở nên trầm trọng trong video, Tô Thiền vẫn còn đang kích động giây lát cũng ý thức được điều gì, sắc mặt trở nên trắng bệch.
“Anh. Anh hai, anh đừng nói với em, khu trú ẩn này là kẻ thù của anh đó.”
"Anh là anh trai ruột của em, anh đừng dọa em!"
Thấy Tô Thiền sắp khóc đến nơi, Tô Ma cũng "tỉnh" khỏi trầm tư, lắc đầu, trên mặt mang theo một tia nghiêm túc.
"Đài Nguyên khu trú ẩn, là khu trú ẩn do chính phủ xây dựng, về an toàn và tính kỷ luật tổ chức, rất đáng tin cậy, sống ở đó trước mắt chắc là rất an toàn!"
"Nhưng khu trú ẩn này, cách vị trí hiện tại của anh hai chắc là rất xa, cho dù anh muốn qua đó, em cũng phải chuẩn bị tâm lý, ít nhất là chống một tháng!"
Nghe không phải kẻ thù của Tô Ma, Tô Thiên lập tức thở phào nhẹ nhõm, vừa đò xét xem có ai đến không, vừa ngoan ngoãn lắng nghe lời Tô Ma dặn đò.
"Ở khu trú ẩn này, cũng thực sự có kẻ thù của anh, bọn chúng là Ứng thị gia tộc!"
"Ứng thị gia tộc?"
"Đúng!"
Nghe Tô Ma cố ý nhấn mạnh, Tô Thiền nghiêng đầu suy nghĩ một chút, không chắc chắn nói:
“Anh hai, cái đó. Anh nói Ứng thị gia tộc, hình như mấy ngày trước, bị lão đại Đài Nguyên khu trú ẩn đánh cho chạy rồi thì phải?”
"Em nghe tối qua các chị ấy buôn dưa lê, lúc đó có một nửa số người đi theo Ứng... Ứng Thiên Long thành lập khu trú ẩn mới, vật tư cũng bị chia đi hơn nửa."
"Trong khu trú ẩn hiện tại không có Ứng thị gia tộc!"
Nói xong, Tô Thiền vẫn chưa yên tâm, nói thêm hai câu rồi trực tiếp cúp điện thoại để xác minh.
Đầu dây bên này, nghe tin tức của em gái, nhìn màn hình đã bị cúp, sắc mặt Tô Ma trở nên cổ quái.
Lần trước khi biết Thẩm Nhất Thiên bị Ứng Thiên Long hại chết, Tô Ma đã hạ quyết tâm tất sát Ứng Thiên Long.
Nhưng lúc đó tình huống, một là không có chứng cứ, hai là không có ảnh hưởng, chỉ dựa vào danh hiệu "Kháng tai đệ nhất", tùy tiện chạy tới nói với Thẩm Kha, chú của cháu chính là Ứng Thiên Long giết, quả thực có cảm giác xúi giục ly gián.
Nhưng bây giờ, nghe Tô Thiền nói, Ứng thị gia tộc đã bị đánh cho chạy, Tô Ma lập tức cảm thấy thế giới thanh tĩnh lại.
"Quả nhiên, người trong Đài Nguyên khu trú ẩn cũng không phải là ngu ngốc, chỉ tiếc... Ứng Thiên Long lão cẩu vẫn chưa chết!"
Nhìn cuộc gọi video lại lần nữa gọi đến, nghe Tô Thiền xác nhận câu trả lời chắc chắn, Tô Ma lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Đã Ứng thị gia tộc không ở trong khu trú ẩn, vậy thì đễ làm, Tô Thiền, những lời anh nói tiếp theo, em phải nhớ kỹ cho anhl”
Nhìn thấy Tô Ma muốn "phân phó nhiệm vụ", Tô Thiền gật đầu liên tục như gà mổ thóc, lộ ra vẻ ngoan ngoãn anh nói gì em làm nấy.
"Trước tiên, ở Đài Nguyên khu trú ẩn, vô luận thế nào, em cũng không được bại lộ quan hệ giữa chúng ta, bao gồm cả bạn bè, chờ lát nữa, xóa hết cho anh, anh sẽ mau chóng nghĩ cách liên lạc với em, nhớ lấy, không được nói với ai trong bất kỳ chức năng trò chơi nào rằng anh là anh trai em!"
"Thứ hai, ở Đài Nguyên khu trú ẩn, mỗi người đều phải làm nhiệm vụ, người khác làm gì, em làm nấy, không được đòi hỏi đặc biệt, giở trò tính khí, ở đây không phải Địa Cầu, là thật sự sẽ chết người! Bao gồm cả anh trai em, cũng tùy thời ở trên bờ vực tử vong!"
"Thứ ba, nhiệm vụ lao động thì cứ lao động, khi có nguy hiểm, bao gồm dị tộc xâm lấn, bao gồm sinh vật biến dị, gặp phải, em trốn cho anh thật xa, đừng hiếu kỳ tham gia náo nhiệt! Giữ gìn mạng sống của mình, chờ anh đến cứu em!"
Nói xong ba quy tắc quan trọng nhất, nhìn Tô Ma nhíu mày, Tô Thiền lập tức cuồng gật đầu, ra hiệu mình đã ghỉ nhớ.
"Cho anh nhắc lại một lần những gì anh vừa nói!"
Không yên lòng, Tô Ma lại yêu cầu Tô Thiền nhắc lại một lần, sau nhiều lần xác nhận Tô Thiền đã thực sự ghi nhớ, biểu cảm Tô Ma dừng lại một chút, tiếp tục nói:
"Bây giờ em có một trăm điểm tích lũy tai nạn không?" Thoại âm vừa dứt, Tô Thiền gật đầu, đồng thời trực tiếp mở giao diện của mình để tra xem quyền hạn.
Tô Ma liếc qua, 112 điểm, so với lần tai nạn đầu tiên, phần thưởng đại chúng đã nhiều hơn, ít nhất toàn dân đều có thể dùng để mở một không gian trữ vật cơ bản nhất.
"Sau khi em bị yêu cầu lạc ấn, tất cả giao diện trò chơi của em sẽ bị giám thị! Bao gồm không gian trữ vật, bao gồm tán gẫu!”
"Nhưng em cũng đừng quá lo lắng, tiếp theo em cứ ở yên trong khu trú ẩn, đến lúc đó, anh sẽ thông qua những phương thức khác để chi viện vật tư cho em."
"Đến mức thực lực của Đài Nguyên khu trú ẩn, cái này em cũng không cần lo lắng, anh cũng sẽ dùng những phương thức khác giúp đỡ bọn họ, em cứ ngoan ngoãn chờ đó cho anh, đến lúc đó anh đến tìm em!"