Tít. Tít. Tít.
Trò chơi điện thoại có video cực kỳ chân thực, càng gần thì tín hiệu càng tốt, tạp âm càng ít.
Trò chuyện siêu gần với Chung Thanh Thục, không hề có một chút tạp âm chói tai nào. Tiếng "tít" thứ tư còn chưa kịp vang lên, giao diện trò chơi đã hiện lên gương mặt xinh đẹp của Chung Thanh Thục.
"U a, dậy sớm thế đã xuống đồng làm việc rồi à, chăm chỉ chăm chỉ!"
Nhìn khung cảnh phía sau Chung Thanh Thục, Tô Ma nhíu mày, giả vờ kinh ngạc.
Trên mặt tuyết mênh mông của bình nguyên, có vẻ như toàn bộ cư dân Chúc Hỏa tề tựu. Mới hơn tám giờ sáng, tất cả mọi người đã hăng say làm việc trên ruộng.
Thanh tuyết, thanh tuyết, đào hố, đào hố. Ngoại trừ vài người phụ trách cảnh giới, những người còn lại ai nấy tay xẻng, ánh mắt tràn ngập cuồng nhiệt và... hy vọng!
"Chứ sao, giờ trồng nhiều một chút, sau này mới sống dễ chịu hơn được. Mọi người đều vì tương lai của mình mà cố gắng, năm giờ sáng đã bắt đầu làm rồi!"
Chung Thanh Thục đặt xẻng xuống, xắn tay áo, lau mồ hôi trên trán rồi chậm rãi trả lời.
Vẻ ưu nhã của cô vẫn không hề phai nhạt.
Dù đang vác xẻng trên đồng ruộng, khí chất đặc biệt của Chung Thanh Thục vẫn toát ra rõ rệt, nổi bật giữa đám đông như hạc giữa bây gà.
Nhưng nhìn những người dân vất vả, đầu bù tóc rối làm việc phía sau, hiệu suất lại vô cùng thấp kém, Tô Ma không còn tâm trạng trêu chọc nữa, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề:
"Tình hình ở chỗ tránh nạn thế nào rồi? Có muốn hợp tác không? Tôi có máy đào, có thể giúp mọi người giảm bớt sức lao động, tôi còn có thể cung cấp hạt giống tốt và kỹ thuật trồng trọt quan trọng nhất!"
"Đến khi thu hoạch, chúng ta chia theo tỷ lệ, chắc chắn sẽ nhiều hơn hiện tại của mọi người."
Không nói thì thôi, một khi đã nói thì kinh thiên động địa!
Lời của Tô Ma như tiếng sét giữa trời quang, lại một lần nữa vang vọng trong đầu Chung Thanh Thục.
Hôm qua, khi Tô Ma còn đang ngủ say, Chúc Hỏa đã bắt đầu vòng dọn dẹp đất đầu tiên, chuẩn bị cho công tác trồng trọt ban đầu.
Nhưng ý tưởng thì tốt đẹp, hiện thực lại tàn khốc.
Cảnh dọn tuyết dễ dàng như tưởng tượng không hề xảy ra. Ròng rã từ sáng đến tối, hơn trăm người cũng không dọn xong năm mẫu đất.
Một phần là do phần lớn mọi người chưa từng làm việc nặng nhọc như vậy, làm được hai ba cái đã phồng rộp hết cả tay.
Hai là do tuyết đọng quá dày, mọi người lại ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, sức lực yếu ớt. Nếu không nhờ Trần Thẩm mang về chút thức ăn, có lẽ hôm qua đã có người ngất xiu trên đồng.
Hiệu suất thấp như vậy, dù trong chỗ tránh nạn có vài lão nông từng làm ruộng cũng vô cùng bất lực.
Không có trâu cày, không có máy kéo, trước mặt đất đai, trước mặt thời gian, sức người quá nhỏ bé.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân chủ yếu khiến phần lớn người chết đói trước thời cận đại.
Chưa làm xong, ngày thứ hai chỉ có thể tiếp tục làm từ sáng sớm. Ngay cả Chung Thanh Thục, người phụ trách cảnh giới, cũng phải tự mình xuống đồng, tham gia đội cày ruộng.
Lúc này, bỗng nhiên nghe thấy Tô Ma có máy đào, Chung Thanh Thục lập tức lộ vẻ chấn kinh không thể che giấu!
"Máy đào? Không phải chứ, cậu không đùa đấy chứ?"
Sự thật hơn mọi lời nói, Tô Ma bước dài ra cửa nhà xe, để "Kim Cương" cường tráng lọt vào ống kính. Ngay lập tức...
Chung Thanh Thục còn chưa kịp phản ứng, phía tây chỗ tránh nạn đã nổ tung!
"Ngọa tào, đại ca Tô có máy đào á? Ngọa tào, cái thứ này làm ra kiểu gì vậy, có hợp lý không vậy?"
"Chắng lẽ Tô Thần có phần mềm hack tài nguyên à, cái này cũng biến thái quá, tool của tao bao giờ mới được tính đây.”
"Đại ca Tô, cầu thuê máy đào, đến khi thu hoạch chia tám hai!"
"Hợp tác! Hợp tác! Đại ca Tô tất cả nhờ vào anh!"
Ngoại trừ vài người từng cùng Tô Ma vào sinh ra tử trước tòa thành đầu chó dám trêu chọc.
Những người dân còn lại mắt ngấn lệ, chỉ dám khẽ nói nhỏ, thỉnh thoảng vụng trộm liếc nhìn màn hình.
Bao gồm cả bốn ngục cảnh, nhìn gương mặt tự tin của lô Ma trong video, cùng chiếc máy đào to lớn phía sau, nội tâm cũng rung động và kinh sợ tột đỉnh.
Thấy hiệu quả đã đạt được, Tô Ma khẽ gật đầu. Chung Thanh Thục cũng hiểu ý Tô Ma, trực tiếp tắt liên lạc.
"Thế nào, có thể hợp tác không? Hợp tác thì lát nữa tôi lái máy đào tới."
"Tôi phụ trách đào đất canh tác, tiền xăng tôi chịu, còn có hạt giống, kỹ thuật canh tác tương ứng, tôi đều có thể cung cấp."
"Đến khi thu lợi, anh em cũ chia năm năm, người khác chia bảy ba."
Lời nói bình tĩnh, hiệu quả không bình tĩnh.
Nghe Tô Ma nói, dù Chung Thanh Thục tự nhận là mình có định lực cao cường, lúc này cũng bị hào khí của Tô Ma làm cho sững sờ.
Với giá hạt giống trên thị trường và hiệu quả máy đào mang lại, dù Tô Ma nói chia chín một, người Chúc Hỏa cũng sẽ điên cuồng reo hò.
Nhưng bây giờ, nghe Tô Ma chia bảy ba, Chung Thanh Thục không cần suy nghĩ, trực tiếp đồng ý.
"Được! Chờ chút tôi cho người đi đón cậu, hôm nay chúng ta sẽ thống nhất quy tắc hợp tác chi tiết!"
Hàn huyện thêm vài câu, nhìn điện thoại ngắt kết nối, Tô Ma chấn động trong lòng, niềm vui sướng không thể kim nén, cười lớn.
Chia chín một tất nhiên có thể.
Thậm chí hào phóng hơn, thiết lập tỷ lệ tám hai cũng đã là ân huệ lớn nhất đối với những người dân này.
Nhưng sở dĩ Tô Ma thiết lập chia bảy ba là để duy trì phát triển bền vững.
"Chắc chắn người dân nào cũng muốn trồng lương thực để ăn, bảo họ trồng bông chắc chắn sẽ không vui, nhưng bây giờ, có bảy ba rồi..."
"Chắc chắn ai nấy cũng sẽ bán mạng cho tôi!”
"Đầu năm nay, cái phế thổ này, cái tận thế này, quả thực là thiên đường của nhà tư bản, không đúng..."
"Là thiên đường của kẻ mạnh!"
Không có đại quy tắc trói buộc, nắm đấm là quy tắc, súng ống đạn pháo là chân lý, vinh dự địa vị là thẻ căn cước.
Nhìn sự kích động ẩn sâu trong mắt người dân, Tô Ma càng tự tin hơn về lần hợp tác đầu tiên này.
"Vậy, việc tôi cần làm bây giờ là đưa máy đào qua, tiện thể xem có ai biết lái không, không thì tìm người thông mrủnh dạy cho.”
Xác định những việc cần làm, Tô Ma quay về chỗ tránh nạn, bắt đầu lấy vật tư.
Ý muốn hại người thì không thể có, đề phòng người thì không thể không.
Mặc bộ đồ tác chiến hoàn chỉnh, lấy 1000 viên 7.62 và 500 viên 5.56, mang theo súng ống tùy thân.
Những vũ khí này là sức mạnh tự bảo vệ tốt nhất trong tận thế, cũng là vũ khí tốt nhất để đe dọa những kẻ có ý đồ khác.
Về dầu diesel dự trữ, bình xăng lớn của Kim Cương hiện tại có dung tích 400L. Sau khi đổ đầy bình, 1ô Ma lại lấy thùng dầu, đổ thêm 200L dầu diesel mang theo, làm nguồn cung cấp năng lượng dự phòng.
Về công cụ, Tô Ma điểm thêm hơn 10 chiếc xẻng có tì vết đã chế tạo xong, chứa vào không gian trữ vật, làm phần thưởng cho những người dân có biểu hiện tốt.
Cuối cùng trước khi ra cửa, Tô Ma lại đau lòng lấy xuống hai quả cà chua đỏ pha xanh, chứa vào không gian trữ vật.
Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, mặc bộ khôi giáp màu bạc tối, đi đôi giày chiến.
Liên tục kiểm tra tất cả vũ khí đều không có vấn đề gì, mang theo Oreo ngẩng cao đầu ưỡn ngực, Tô Ma lại một lần nữa đặt chân lên đại địa phế thổ mênh mông.
Với hiệu ứng năng lực đặc biệt, tốc độ 40km/h của Kim Cương không hề chậm, đặc biệt là sau khi bổ sung hình thể khổng lồ, càng tỏ ra nhanh nhẹn khác thường.
Nhìn kính chiếu hậu, chỗ tránh nạn dưới lòng đất dần biến mất.
Nhìn phía trước một màn mịt mù, kéo mặt nạ xuống, chở Oreo đang nằm thư thái trong gầu múc, một người một chó nghênh ngang rời đi.
Đi qua biển sâu, lại đi qua doanh địa diêm tiêu, thẳng đến khi lại vượt qua tòa thành đầu chó người đã là một vùng phế tích, từ xa, Tô Ma lại nhìn thấy người quen cũ –
Binh sĩ sư nhân!
So với đám sư nhân uy phong lẫm liệt trước đây, hiện tại chỉ còn lại không đến bốn mươi tên.
Ngồi trong khoang điều khiển, mở cửa kính, móc khẩu M-1 ra, Tô Ma bắt đầu điểm xạ chính xác, thu gặt tính mạng của những tên sư nhân còn sót lại.
"Bành!"
"Bành bành!"
Tiếng súng vang lên có tiết tấu không ngừng truyền đi trên đại địa phế thổ. Sau khi trải qua huấn luyện chuyên hạng trong hệ thống, thuật bắn súng của Tô Ma đã trở nên đáng sợ hơn.
Trong vòng trăm thước, không nói là bách phát bách trúng, nhưng cũng không còn xảy ra tình huống bắn trượt mục tiêu.
Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, đã có mười mấy tên sư nhân còn đang mộng bức ngã xuống.
Đứng từ xa nhìn Tô Ma vẫn đang phun ra tín hiệu tử vong trong khoang điều khiển.
Nữ sư nhân cầm đầu dường như đã nhận ra thân phận của Tô Ma, lập tức sợ hãi hú lên quái dị. Những sư nhân khác cũng mặt mày sợ hãi, điên cuồng rút lui.
Trên đường rút lui, nữ sư nhân liên tục vung pháp trượng trong không khí, một vòng xoáy nhỏ xuất hiện dưới chân những sư nhân còn lại.
“Ha ha ha ha, đúng là phong thủy luân chuyển, xem ra thấy cảnh đầu chó người rồi, lũ sư nhân này cũng bị dọa gần chết rồi."
Tốc độ chạy trốn của sư nhân rất nhanh, do lợi thế sinh vật tự nhiên mang lại, lái Kim Cương chắc chắn không thể đuổi kịp.
Không giống như ngày xưa, sư nhân sẽ kéo giãn khoảng cách an toàn để quan sát kẻ địch.
Lần này, tất cả sư nhân dứt khoát, dọc đường chạy trốn đến tận chân trời, tốc độ vẫn không hề chậm lại, dường như phía sau có hồng thủy mãnh thú đang đuổi theo!
"Đã nghiền đã nghiền!"
Nhìn tất cả sư nhân đào tẩu, Tô Ma vui vẻ lái Kim Cương đến địa điểm vừa tàn sát, nhặt lên bốn chiếc rương gỗ trên đất, hài lòng thỏa ý.
Lấy chỗ tránh nạn dưới lòng đất làm trung tâm, tất cả dị tộc hệ thống trong phạm vi hai trăm km đều đã bị thanh lý hoàn tất.
Những bộ lạc còn lại đều là những chủng tộc nhỏ bé đáng thương như sư nhân.
Không biết trồng trọt, cũng không có những khái niệm này, loài người có thể hưởng thụ phúc lợi từ tai nạn, dị tộc chỉ có thể đứng nhìn.
Đương nhiên, sự khác biệt về thực lực cũng sẽ ngày càng lớn hơn theo sự tiếp diễn của tai nạn.
"Oreo, đi, loại sinh vật hình người này, sau này con không được ăn, đây là quy tắc của Tô gia tai”
Thấy Oreo chồm chồm muốn động vào xác sư nhân, Tô Ma quát lớn, khiến Oreo cụp đuôi, ngoan ngoãn về lại gầu múc của mình.
Lên đường trở lại, tiến vào vùng bình nguyên, địa hình trở nên bằng phẳng vô cùng.
Không lâu sau, trong tầm mắt của Tô Ma, chỗ tránh nạn Chúc Hỏa tập trung hơn trăm người ở trước cửa, cuối cùng cũng xuất hiện ở cuối đường chân trời!