Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46881 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Đội đất mà lên

❊ ❊ ❊

Một đêm không sao, vầng trăng nhợt nhạt dị thường lơ lửng phía chân trời, như một khuôn mặt buồn thảm.

Chính trong đêm ấy, Trường Cai nghiện internet Triều Dương đã tịch mịch suốt bấy nhiêu năm lại bất ngờ xáo động bởi sự xuất hiện của một đoàn xe cảnh sát. Tiếng còi hú rạch toang bóng tối, như tiếng khóc ré lên thảm thiết giữa màn đêm.

Xe dừng lại, các cảnh sát mặc đồng phục và thường phục lục tục xuống xe, cùng bước xuống còn có thêm một gã đàn ông đầu trọc mặc đồng phục tù nhân bị còng cả hai tay được hai cảnh sát áp tải. Gã đàn ông đầu trọc nhìn về phía toà nhà nhỏ hai tầng bên hông toà nhà chính, đưa tay vạch vạch vài cái, rồi bước về phía đó, đi trước dẫn đường. Các cảnh sát cùng bật đèn pin đi theo sau, tiến vào toà nhà nhỏ đổ nát, cũ kĩ.

Gã đàn ông đầu trọc dẫn tốp cảnh sát tiến vào một căn phòng ở tầng trệt, chỉ xuống sàn xi măng trong một góc tường, máy cảnh sát mặc đồng phục mang dòng chữ ‘khám nghiệm’ lập tức tay năm tay mười dựng dàn đèn chiếu sáng hiện trường. Loáng một cái, căn phòng vốn dĩ tối om om đã sáng trưng như ban ngày. Ngay sau đó, các nhân viên khám nghiệm kẻ vạch phấn trắng bao quanh vị trí mà gã đầu trọc vừa chỉ. Công tác chuẩn bị đã xong xuôi, các nhân viên khám nghiệm mỗi người một chiếc xà beng, bắt đầu đục phá men theo phạm vi đã đánh dấu.

Và rồi, từng chút một sau từng nhát cuốc, một bộ hài cốt đen kịt từ từ hiện ra.

Hai tiếng đồng hồ trước, Hàn Ấn và Diệp Hi vội vã từ thành phố Cổ Đô quay về Giang Bình. Lúc này hai người đã thống nhất tư tưởng, nhận định rằng Tôn Dương rất có khả năng đã bị Vương Ba, Triệu Thường Thụ hợp sức sát hại và chôn xác bên dưới toà nhà hai tầng do nhà trường xây dựng sau đó. Vậy nên hai người lái xe thẳng tới nhà tù Thành Nam để thẩm vấn Triệu Thường Thụ ngay trong đêm.

Trên đường đi, Hàn Ấn đã giải thích cặn kẽ tình hình cho Cố Phi Phi và Tề Binh biết, đồng thời trao đổi về mức độ khả thi trong việc dùng máy dò kim loại để tìm hài cốt. Nhưng rõ ràng phương pháp này có một số hạn chế nhất định, nếu trên hài cốt không có vật kim loại, máy dò sẽ không phát huy được bao nhiêu tác dụng. Vì vậy, Cố Phi Phi đề xuất, trước tiên hãy thử thông qua biện pháp thẩm vấn để “

‘cạy miệng’ Triệu Thường Thụ.

Khi Hàn Ấn đặt hai tấm ảnh của Tôn Dương và Vương Ba lên bàn thẩm vấn, Triệu Thường Thụ vốn đang hai mắt lờ đờ ngái ngủ, ngồi gục bên bàn lập tức bật thẳng người dậy như phản xạ có điều kiện, miệng há hốc, hai mắt trợn trừng, nhìn chăm chăm vào hai tấm ảnh. Nhưng rất nhanh, hắn lại nheo mắt, ngáp dài, làm ra vẻ không quan tâm, giả bộ khật khừ buồn ngủ.

“Chúng tôi đã tìm thấy Vương Ba.” Hàn Ấn chiếu thẳng ánh mắt lạnh lẽo vào Triệu Thường Thụ, cất giọng úp mở.

“Nó… nó vẫn khoẻ chứ?” Hai gò má Triệu Thường Thụ vô thức giật giật, hắn lắp bắp hỏi.

“Chúng tôi cũng biết Tôn Dương đã chết.” Ánh mắt Diệp Hi còn sắc lạnh hơn, nhìn xoáy vào Triệu Thường Thụ.

“Thật… thật… thật sao?” Triệu Thường Thụ trán rịn mồ hôi, giọng nói ấp úng, hai mắt chớp chớp liên hồi, dường như đang rất hoang mang và bấn loạn.

“Anh muốn tự nói ra, hay để chúng tôi nói giúp.” Dừng lại một lát, Diệp Hi trầm giọng nói tiếp, “Tính chất khác hẳn nhau đấy.”

“Muốn tôi nói gì?” Triệu Thường Thụ vẫn cứng đầu.

“Đã tìm thấy Vương Ba, đương nhiên chúng tôi cũng biết đêm đó Tôn Dương không hề về phòng kí túc xá, mà chính Vương Ba đã đóng giả làm Tôn Dương.” Hàn Ấn khẳng định chắc nịch, “Nói thật nhé, bây giờ vấn đề của anh không phải là có tội hay không, mà ai là chủ mưu, ai là tòng phạm?”

“Là Vương Ba, chính nó đã giết người, cũng chính nó vạch ra âm mưu. Tôi nói, tôi sẽ nói hết!” Triệu Thường Thụ cuống quýt ngắt lời Hàn Ấn, đỏ mặt tía tai nói tiếp, “Hôm đó, Vương Ba kéo Tôn Dương từ sân thể dục vào trong lớp học, đúng là tôi cũng đi theo, định chích điện Tôn Dương, nhưng lúc đó cậu ta đã bị Vương Ba đánh đến chết ngất đi rồi. Hai chúng tôi bèn ném cậu ta vào phòng giam. Tối hôm đó, tôi và Vương Ba, Triệu Khải làm ít mồi cùng nhậu với nhau trong văn phòng. À, Triệu Khải chính là cai thợ của đội xây dựng mà tôi thuê. Thực chất thì cậu ta cũng là họ hàng của tôi. Ba người chúng tôi uống hết hai chai rượu trắng. Vương Ba uống hơi nhiều, hứng lên mới rủ chúng tôi tới xử Tôn Dương lần nữa. Sau đó, ba chúng tôi cùng đi đến phòng giam. Vương Ba bước vào đá cho Tôn Dương mấy cái, nhưng Tôn Dương vẫn nằm im không nhúc nhích. Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, mới thử đặt tay trước mũi Tôn Dương, thì thấy không còn thở nữa, sờ thử vào người thì thấy toàn thân đã lạnh ngắt. Ba người chúng tôi sợ đến tỉnh cả rượu. Tội giết người của Vương Ba thì đã rõ rành rành rồi, nhưng công việc kinh doanh của tôi đang phát đạt, giai đoạn đó tôi lại vừa đầu tư rất nhiều, nếu có người chết, trường học sẽ phải đóng cửa. Còn Triệu Khải cũng đang trông vào công trình xây dựng trong trường tôi để kiếm chút tiền công trả nợ cờ bạc. Vậy nên sau khi ba chúng tôi bình tĩnh lại, Vương Ba mới đề xuất rằng sau giờ tắt đèn, nó sẽ vào phòng kí túc xá của Tôn Dương nằm một lát, để nguỵ tạo bằng chứng Tôn Dương đã được thả về phòng ngủ, sau đó tôi và Triệu Khải tìm chỗ để chôn xác Tôn Dương. Vừa hay hôm đó, khu vệ sinh công cộng trong toà nhà mới xây được lát nền xi măng, tôi và Triệu Khải bèn đào xi măng lên, chôn Tôn Dương xuống dưới, sau đó lại đổ xi măng lên bịt kín. Kẻ chủ mưu thật sự là Vương Ba, các anh đừng nghe nó nói bậy, không tin các anh có thể hỏi Triệu Khải.”

“Hừm, anh yên tâm, đương nhiên là chúng tôi sẽ bắt Triệu Khải, anh sẽ không phải oan uổng đâu.” Diệp Hi đáp.

Nói xong, Diệp Hi quay sang nhìn Hàn Ấn. Hàn Ấn khẽ gật đầu, biểu thị khẩu cung của Triệu Thường Thụ lần này vẫn đáng tin cậy, nhưng vào lúc này, Hàn Ấn đã có một suy nghĩ mới: Liệu cái chết của Vương Ba có liên quan đến Triệu Thường Thụ hay không?

“Lần cuối cùng anh gặp Vương Ba trước khi vào đây là khi nào?” Hàn Ấn bắt đầu đặt câu hỏi.

“Chúng tôi đã không gặp nhau kể từ khi nó nghỉ việc chỗ tôi, nhưng sau đó nó có gọi điện cho tôi một lần, hỏi tôi có thích cá độ bóng đá không, nói rằng nó đang cùng hai người bạn hùn hạp đầu tư. Tôi thấy nó không đáng tin nên cũng chẳng quan tâm, về sau nó cũng không gọi lại nữa.” Triệu Thường Thụ đáp.

“Thời gian cụ thể là bao giờ?” Diệp Hi viết vào số tay mấy chữ ‘cá độ bóng đá’, còn khoanh một vòng tròn để nhấn mạnh, đây chính là manh mối mới về cái chết của Vương Ba.

“Hình như là quãng tháng 3, tháng 4 năm 2010.” Triệu Thường Thụ ngâm nghĩ một lát, sau đó lại hấp tấp nhấn mạnh, “Rốt cuộc là Vương Ba đã nói những gì với anh? Ngoại trừ chuyện của Tôn Dương, tôi không tham gia vào bất cứ việc nào của nó hết.”

“Thế anh không giết Vương Ba diệt khẩu à?” Hàn Ấn thình lình tung ra mối ngờ vực trong lòng, để thăm dò phản ứng của Triệu Thường Thụ.

“Sao tôi lại phải giết nó để diệt khẩu cơ chứ? Nếu chuyện của Tôn Dương bị bại lộ, nó chính là kẻ phạm tội nặng nhất, nên nó mới phải lo lắng nhất!” Nói đến đây, Triệu Thường Thụ bỗng lắc đầu thật mạnh, “Không đúng, không đúng, anh… anh muốn nói, Vương Ba đã chết rồi sao?”

“Đúng vậy, chúng tôi đã tìm thấy hài cốt của anh ta!” Hàn Ấn nở một nụ cười ranh mãnh, cất giọng mỉa mai.

“Anh… anh là cảnh sát mà, làm sao anh có thể như vậy được!” Triệu Thường Thụ quệt mồ hôi trên trán, mặt mày méo xệch, muốn nổi khùng nhưng lại không dám, bộ dạng muốn khóc mà không ra tiếng.

“Được rồi, đừng nhiều lời nữa, gây ra tội thì phải chịu tội, muốn trốn cũng không thoát. Giờ thì mau theo chúng tôi đi xác nhận hiện trường.” Diệp Hi đanh giọng ra lệnh.

“Vâng!” Triệu Thường Thụ cúi gằm mặt, lí nhí đáp.

---❊ ❖ ❊---

Sau khi Triệu Thường Thụ chỉ chỗ, cảnh sát đã đào bới thâu đêm, và cuối cùng, đã khai quật được một bộ hài cốt giấu bên dưới toà nhà hai tầng do Trường Cai nghiện internet Triều Dương xây dựng sau này. Sau khi giám định ADN, xác nhận đó chính là hài cốt của Tôn Dương. Nguyên nhân tử vong là do bị đánh mạnh vào thái dương, gây xuất huyết trong cơ thái dương và gãy xương thái dương. Ngoài ra, Triệu Khải khi bị bắt về quy án đã khai nhận rằng vào hôm ấy, đúng là anh ta có nghe thấy Vương Ba thừa nhận mình đã đánh chết Tôn Dương.

Đến đây, chân tướng trong vụ án mất tích của Tôn Dương đã hoàn toàn sáng tỏ. Vương Ba chính là hung thủ, Triệu Khải và Triệu Thường Thụ giấu giếm sự việc, và còn hỗ trợ hung thủ chôn giấu thi hài. Họ sẽ phải đối mặt với sự trừng trị của pháp luật. Đồng thời cũng chính thức loại trừ mối liên can giữa Tôn Dương với vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, trọng tâm điều tra bắt đầu chuyển dịch sang những mối quan hệ thân cận của Vương Ba.

Theo như thông tin cha mẹ Vương Ba cung cấp, sau khi Vương Ba mất tích, có hai nam thanh niên tự xưng là bạn làm ăn đã đến nhà tìm hắn. Hơn nữa, khẩu cung của Triệu Thường Thụ cũng xác nhận, Vương Ba từng nói rằng hắn đang cùng hai người bạn hùn vốn kinh doanh hoạt động cá độ bóng đá. Tổng hợp lại các nhân tố kể trên, có thể phán đoán rằng, Vương Ba và hai nam thanh niên kia hoặc tự làm nhà cái để tổ chức cá độ bóng đá, hoặc là làm đại lí trong nước cho những tổ chức cờ bạc cá độ nước ngoài. Vấn đề là ở chỗ hai thanh niên kia liệu có tương ứng với hai bộ hài cốt vô danh còn lại hay không? Nếu đúng, vậy thì vụ án giết người hàng loạt này rất có khả năng liên quan đến tranh chấp trong hoạt động cá độ.

Theo như lời mẹ Vương Ba kể lại, Vương Ba đã bỏ nhà đi vào ngày 19 tháng 6 năm 2010, ba ngày sau hai bên vẫn liên lạc điện thoại với nhau, nhưng sau hai ngày nữa thì điện thoại tắt máy. Suy đoán từ đây, thời điểm Vương Ba bị sát hại có nhiều khả năng là ngày 23 tháng 6 hoặc ngày 24 tháng 6 năm 2010. Vì cách nay đã sáu, bảy năm rồi, các thông tin về dữ liệu điện thoại di động và thẻ tín dụng đã không còn nữa. Hiện tại, cảnh sát chỉ có chân dung mô phỏng khuôn mặt của hai người bạn làm ăn của Vương Ba được phục dựng theo mô tả của mẹ Vương Ba, cũng không biết có thể chính xác được bao nhiêu. Bước tiếp theo, Nhóm Hỗ trợ đề nghị Tề Binh bố trí nhân lực để tiến hành điều tra trên diện rộng các tổ chức cờ bạc cá độ đã bị cảnh sát xử lí trong vài năm qua, để tìm kiếm những người có thể cung cấp manh mối về đối tượng trong chân dung mô phỏng, hoặc những con bạc có liên quan đến Vương Ba và hai người bạn làm ăn năm xưa.

Còn với vụ án Lâm Phong, theo gợi ý của Cố Phi Phi, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ hiện đang kiểm tra sàng lọc hồ sơ của các vụ án trộm cắp xảy ra trong vòng vài năm trở lại đây, trọng điểm là trước và sau thời điểm Lâm Phong bị giết hại. Tạm thời vẫn chưa phát hiện ra vụ án có tính chất tương tự, cũng như chưa tìm thấy những tang vật bị mất cắp trong vụ án Lâm Phong xuất hiện trong danh sách vật chứng của một vụ án nào khác.

---❊ ❖ ❊---

Hai ngày sau, Cố Phi Phi nhận được một bưu kiện từ Trung tâm Giám định Vật chứng của Cục gửi tới, bên trong bưu kiện là những tấm ảnh chân dung kĩ thuật số của hai bộ hài cốt vô danh được tái tạo theo công nghệ phục dựng khuôn mặt bằng hộp sọ. Cố Phi Phi in những bức ảnh ra và giao lại cho Ban Chuyên án, mọi người đều nhận thấy ảnh chân dung có đôi nét tương đồng với hai thanh niên đến tìm Vương Ba theo như mô tả của bà mẹ. Lẽ nào hai nạn nhân còn lại đúng là hai người đã hùn vốn với Vương Ba để kinh doanh cá độ bóng đá? Nếu đúng là vậy, thì lai lịch của tất cả các nạn nhân trong vụ án này có nhiều khả năng sẽ sớm được xác nhận, và vụ án cuối cùng đã có được bước tiến triển thực sự.

Trên thực tế, thông tin phản hồi còn đến nhanh hơn tưởng tượng. Sau khi thông báo tìm kiếm lai lịch thi thể đính kèm ảnh chân dung phục dựng từ hộp sọ được đăng tải rộng rãi trên các phương tiện truyền thông đại chúng, ngay sáng hôm sau, đã có một phụ nữ xinh đẹp dìu một cụ bà tuổi ngoài sáu chục tìm đến Ban Chuyên án. Người phụ nữ xác nhận, hai đối tượng trên thông báo tìm người kia, một là em trai và một là bạn trai cũ của cô. Bà cụ thì khóc lóc vật vã, nói rằng bạn trai cũ của cô gái chính là con trai mình.

Người phụ nữ xinh đẹp tự giới thiệu mình là Tiểu Quyên, bà cụ tên là Lí Lệ Hoa. Theo như lời xác nhận của họ, thì hai người suýt chút nữa đã thành nàng dâu mẹ chồng. Lí Lệ Hoa tuổi tác đã cao, nhất thời không thể chịu đựng nổi nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, từ khi bước vào trong cửa đã khóc than thảm thiết, vì vậy, về cơ bản đều là Tiểu Quyên trình bày.

Theo lời kể của Tiểu Quyên: Hai người thanh niên trên tờ thông báo, cũng là hai nạn nhân còn lại trong vụ án này, một người tên là Tiếu Cương, một người tên là Trần Đại Khánh. Cả hai đều sinh năm 1987, là bạn học thời trung học với nhau, sau khi tốt nghiệp không đỗ đại học nên cả ngày lông bông. Tiểu Quyên có mở một quán bar, cậu em trai Tiếu Cương thường xuyên dẫn Trần Đại Khánh đến quán. Những lúc quán đông khách, bận rộn quá, hai người họ cũng giúp một tay, cứ thế lâu dần, Tiểu Quyên và Trần Đại Khánh trở nên thân thiết rồi thành người yêu của nhau.

“Tiếu Cương và Trần Đại Khánh biến mất từ khi nào?” Diệp Hi hỏi.

“Chiều ngày 26 tháng 9 năm 2010, hai người cùng nhau rời khỏi quán bar, từ đó bặt tăm luôn, điện thoại không gọi được. Ánh mắt Tiểu Quyên lộ vẻ thương xót, “Tôi còn nhớ rất rõ, lúc đó ngoài trời còn đang mưa.”

“Lúc đó họ định đi đâu? Làm gì?” Diệp Hi hỏi tiếp.

“Tìm một người bạn để vay tiền, lúc đó chúng tôi đang nợ người ta một khoản tiền lớn.” Tiểu Quyên trả lời.

“Có phải vì làm nhà cái cá độ bóng đá không?” Hàn Ấn cắt ngang.

“Vâng,” Tiểu Quyên gật đầu hỏi, “Sao anh chị lại biết?”

“Điều này có không cần biết,” Diệp Hi cười, ôn tồn nói, “cô nên nói rõ với chúng tôi về hoạt động kinh doanh cá độ của Tiếu Cương và Trần Đại Khánh, và họ đã nợ tiền ai?”

“Thực ra thì Đại Khánh và em tôi cũng chưa thể coi là làm nhà cái được, chỉ là tuyến dưới của một đại lí cờ bạc, sau khi nhận tiền cá độ của người ta thì báo lên tuyến trên, mỗi tuần kết toán một lần, được trích cho chút đỉnh hoa hồng.” Tiểu Quyên sửa lại tóc mái trước trán, sắp xếp dòng kí ức, “Đầu tiên thì việc nợ nần của chúng tôi không liên quan gì đến cờ bạc, mà vì trước đó có một khách hàng đến quán bar uống say rồi động tay động chân với tôi, em trai tôi và Đại Khánh đã đánh cho hắn một trận. Nào ngờ đâu vị khách đó lại là em vợ của một đại ca xã hội đen, thế là tay đại ca cho một lũ lâu la đến đập phá quán và bắt chúng tôi phải bồi thường một trăm nghìn tệ, nếu không, hắn sẽ lấy của em trai tôi và Đại Khánh mỗi người một cánh tay. Thực ra thì một trăm nghìn tệ cũng không phải quá nhiều đối với chúng tôi, nhưng đúng lúc đó tôi lại vừa mới bỏ hết tiền ra nhập hàng, nhất thời không kiếm đâu ra tiền mặt. Đại Khánh và em trai tôi mới bàn bạc, tiền cá độ của trận bóng cuối tuần này không nộp lên trên nữa, mà hai người tự làm nhà cái luôn để kiếm chút tiền. Thực ra hai người họ đã làm thế hai, ba lần trước đó rồi, đều kiếm được. Thế nhưng lần đó lại xui xẻo quá, khách thắng cá độ rất nhiều, chỉ qua một ngày cuối tuần, Đại Khánh đã phải trả cho người ta hơn hai trăm nghìn tệ tiền thắng cược, cộng thêm món tiền bồi thường kia nữa là hơn ba trăm nghìn tệ, một khoản tiền không hề nhỏ. Hai người rầu rĩ ngồi lì trong quán bar suốt một ngày, rồi nói với tôi muốn ra ngoài tìm bạn vay đỡ một khoản về lo tạm, sau đó cùng đi.”

“Cô có quen người bạn đó của họ không?” Diệp Hi hỏi.

“Tôi không biết anh ta, nghe nói anh ta rất giàu, tôi cũng không hỏi kĩ.” Tiểu Quyên đáp.

“Cô có biết người này không?” Hàn Ấn lấy ra một tấm ảnh, đẩy về phía Tiểu Quyên.

“Ồ, đây là Vương Ba, một dạo cũng làm việc cho Đại Khánh và em trai tôi, như thu tiền thu nợ các thứ, sau đó tôi nghe Đại Khánh nói anh ta đã cuỗm mất một khoản tiền rồi bỏ trốn.” Tiểu Quyên nói.

“Sự việc cụ thể thế nào?” Hàn Ấn hỏi.

“Công việc kinh doanh cá độ chỗ Đại Khánh thường thì giao dịch vào thứ Bảy và Chủ Nhật, thứ Hai kết toán. Một số con bạc không muốn chuyển khoản, Đại Khánh bèn cho em trai tôi và Vương Ba đến chỗ họ thu tiền mặt.” Tiểu Quyên ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Chuyện xảy ra hình như là vào tháng 6, tháng 7 năm đó, Đại Khánh bảo Vương Ba đi thu một khoản tiền, Vương Ba thu xong rồi biến mất. Sau đó, Đại Khánh còn đến tìm khách hàng để xác minh, khách hàng nói đã giao tiền cho Vương Ba rồi. Đại Khánh và em trai tôi còn đến tận nhà tìm Vương Ba, nhưng người nhà nói không biết anh ta đã đi đâu.”

“Cô có biết khách hàng mà Vương Ba gặp hôm đó là ai không?” Hàn Ấn hỏi.

“Tôi cũng không hỏi kĩ, hình như Đại Khánh quen người đó cũng lâu rồi.” Tiểu Quyên đáp.

“Cô thử nhớ kĩ lại xem, Trần Đại Khánh có nói thêm điều gì về người khách đó không?” Hàn Ấn ngả người về phía trước, hỏi dồn.

“Để tôi thử nhớ lại xem.” Tiểu Quyên bóp trán, cố gắng hồi tưởng lại một chốc, rồi đắn đo nói. “Tôi nhớ trước đó Đại Khánh có nhắc tới một người khách, nói rằng nhà anh ta rất giàu, tính tình thì kì quặc, cũng có thể do thận trọng nên anh ta luôn đặt cược qua điện thoại công cộng, đến thứ Hai thì ra quán net kết toán. Tôi không biết đó có phải là vị khách mà Vương Ba đến thu tiền hay không. À, phải rồi, em trai tôi cũng biết anh ta. Tôi chỉ biết được có thế, những chuyện khác tôi không nhớ nổi.”

“Ừm!” Hàn Ấn gật gù như đang suy nghĩ điều gì, trầm ngâm một lát, anh lại hỏi, “Trong thời gian em trai cô, Trần Đại Khánh và Vương Ba kinh doanh cá độ bóng đá, có khách hàng nào thua đậm đến nỗi nợ tiền cá cược không trả nổi rồi gây chuyện không?”

“Tôi nghe nói cũng có vài người nợ nần chây ì không trả, nhưng cụ thể thế nào thì tôi không biết, tóm lại đều là Vương Ba đứng ra giải quyết.” Tiểu Quyên bỗng khịt mũi, mím môi nói tiếp, “Vương Ba đánh người rất bạo tay, nghe nói từng giết người, Đại Khánh bình thường cũng không dám động vào anh ta.”

“Vương Ba đã nhập hội với họ như thế nào?” Diệp Hi hỏi.

“Đầu tiên, Vương Ba thường cùng một đám người đến quán bar uống rượu, rồi dần dần quen thân với Đại Khánh và em trai tôi. Một lần quán bar có người phá đám, Vương Ba đã giúp Đại Khánh và em trai tôi đánh đuổi đám người ấy đi. Sau đó, Đại Khánh nhận anh ta về làm cùng, chuyên phụ trách việc thu tiền, đòi nợ.” Tiểu Quyên nói.

“Vậy khoản nợ của cô sau đó giải quyết ra sao?” Diệp Hi hỏi.

“Tất cả đều tại cô hết, lúc đó tôi đã bảo cô báo cảnh sát mà cô không nghe, Đại Khánh nhà tôi chắc chắn đã bị xã hội đen đánh chết rồi.” Nhắc đến chuyện trả nợ, dường như đã khiến Lí Lệ Hoa sực nhớ ra điều gì đó, vốn dĩ nãy giờ chỉ đứng một bên khóc lóc không nói năng gì, lúc này bà bỗng trở nên kích động, lớn tiếng trách móc Tiểu Quyên, “Nếu báo cảnh sát sớm, không chừng cảnh sát đã bắt luôn đám xã hội đen kia rồi, thế thì Đại Khánh nhà tôi cũng đâu có chuyện!”

“Xin lỗi, xin lỗi bác, chuyện này đúng là tại cháu, nhưng lúc đó cháu cũng vì nghĩ cho Đại Khánh thôi. Anh ấy kinh doanh cá độ bóng đá cũng là phạm pháp, lúc đó cháu chỉ nghĩ Đại Khánh và em cháu tạm bỏ đi đâu một thời gian để trốn nợ, đợi sóng gió qua đi sẽ lại quay về.” Tiểu Quyên vội giải thích vài câu, rồi giọng nói cũng pha chút oán trách, “Mà lúc đó Đại Khánh có hỏi vay tiền bác để xoay vòng, chẳng phải bác không đưa cho anh ấy đồng nào sao? Rồi cuối cùng, chẳng phải cũng là cháu mang quán bar ra gán nợ!”

“Hai người bình tĩnh đã nào.” Tề Binh nãy giờ ngồi im lặng, giờ mới lên tiếng dàn hoà, rồi quay sang hỏi Tiểu Quyên: “Đại ca xã hội đen kia tên gì?”

“Tên là Lí Hải Long, nghe nói hồi đó rất nổi tiếng trong giới.” Tiểu Quyên đáp.

“Ồ, tôi biết rồi. Tề Binh gật đầu, quay sang nói nhỏ với Hàn Ấn và Diệp Hi, “Đúng là có người này, đại ca băng đảng xã hội đen, hai năm trước đã ngồi tù, có cần thẩm vấn không?”

“Thử xem sao.” Diệp Hi nói.

Hàn Ấn không đáp lời, trầm ngâm một lát, sau đó lại bảo Tiểu Quyên hãy nghĩ kĩ lại một lần nữa, xem có nhớ thêm được chi tiết nào về vị khách cuối cùng mà Vương Ba đến gặp và người bạn mà Trần Đại Khánh muốn vay tiền hay không, rõ ràng là anh quan tâm đến hai người này hơn.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »