Buổi tối ngày 26 tháng 3 năm 2012, mưa dầm rả rích, mặt đường ướt đẫm và trơn trượt, Phàn Mẫn cùng con trai Thiệu Hồng ngồi trên chiếc xe MPV sang trọng, đang trên đường từ khu biệt thự Vân Lĩnh đường Kiến Thiết, quận Nam Thành trở về nhà, thì chiếc xe đột nhiên mất lái, sau khi cố tránh một chiếc xe tải chở hàng chạy lấn làn thì tông thẳng vào trụ cầu vượt trên đường Thông Giang.
Chiếc xe hư hỏng nghiêm trọng, người trong xe gồm lái xe Trần Hoài và hai mẹ con Phàn Mẫn, Thiệu Hồng đều bị thương, được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Lái xe Trần Hoài do vết thương quá nặng không thể qua khỏi. Thiệu Hồng được coi là may mắn hơn cả, nhưng cũng rách toạc một vết lớn trên trán, gãy hai xương sườn, đầu gối phải và hai cánh tay bị gãy xương nhẹ. Còn mẹ anh ta Phàn Mẫn, sau hơn năm tiếng đồng hồ cấp cứu, cuối cùng tuy giữ được mạng sống nhưng đã trở thành người thực vật.
Sau khi tai nạn xảy ra, phía cảnh sát giao thông đã điều ngay tổ công tác xuống kiểm tra hiện trường và chiếc xe, kết quả phát hiện ra đây không phải là một vụ tai nạn giao thông bình thường, mà là có sự can thiệp của con người. Sở dĩ chiếc xe MPV đột nhiên mất kiểm soát, là do ống dẫn dầu của hệ thống phanh bánh trước bên phải bị cứa rách bằng vật nhọn, khiến cho hệ thống phanh mất hiệu lực khi xe di chuyển với tốc độ cao, gây ra tại nạn. Cũng tức là có ai đó đã cố tình hãm hại mẹ con Phàn Mẫn và Thiệu Hồng. Vụ án lập tức được cảnh sát giao thông bàn giao cho đội Cảnh sát hình sự tiếp tục điều tra, đồng thời thành lập Ban Chuyên án 26.3.
Chiếc xe MPV xảy ra tai nạn chính là chiếc xe mà Phàn Mẫn sử dụng hằng ngày, truy ngược lịch sử hành trình của chiếc xe vào hôm xảy ra tai nạn, Ban Chuyên án nhận thấy chiếc xe bị can thiệp trong khoảng thời gian Phàn Mẫn và Thiệu Hồng lưu lại trong khu biệt thự Vân Lĩnh. Lúc đó, chiếc MPV đỗ bên đoạn đường nằm giữa khu 1 và khu 2 của khu biệt thự. Tại vị trí đỗ xe tương ứng, Ban Chuyên án đã tìm thấy vết dầu nhỏ ra từ đường ống dẫn dầu của hệ thống phanh. Đáng tiếc là khu biệt thự này vừa mới hoàn thành, còn chưa bàn giao hết căn hộ, hệ thống camera giám sát xung quanh vẫn chưa đi vào hoạt động, hơn nữa lúc đó đã muộn, trời nhá nhem, nên không có ai chứng kiến quá trình đường ống dẫn dầu bị cứa rách.
Phàn Mẫn xuất thân trong gia đình cán bộ, sau khi tốt nghiệp đại học thì kết hôn ngay, nhà chồng là doanh nghiệp lớn. Một năm sau khi kết hôn, cổ sinh một cậu con trai, chính là Thiệu Hồng. Cuộc sống gia đình vốn dĩ hạnh phúc viên mãn, thế nhưng thật không may, khi Thiệu Hồng năm tuổi, người chồng đã qua đời do bệnh ung thư. Phàn Mẫn một mình nuôi Thiệu Hồng khôn lớn, cho tới tận khi anh ta tốt nghiệp đại học mới bắt đầu tính chuyện tìm một chỗ dựa mới.
Một năm trước khi gặp tai nạn, qua bạn bè giới thiệu, Phàn Mẫn bắt đầu qua lại thân thiết với chủ tịch hội đồng quản trị Trần Giai Hoà của tập đoàn Giai Hoà thành phố Văn An. Tình cảm giữa đôi bên tiến triển rất tốt, sắp sửa chuyển sang giai đoạn hôn nhân. Căn nhà trong khu biệt thự Vân Lĩnh chính là do Trần Giai Hoà mua sẵn để chuẩn bị sống chung với Phàn Mẫn.
Ban Chuyên án đã tiến hành thẩm vấn lãnh đạo và đồng nghiệp trong đơn vị của Phàn Mẫn, vị hôn phu Trần Giai Hoà cùng những nhân vật thường xuyên giao tiếp với bà. Khi nhận xét về Phàn Mẫn, họ chia làm hai phe hoàn toàn đối lập. Một phe cho rằng Phàn Mẫn năng lực công tác tốt, hiệu suất công việc cao, tác phong dứt khoát đĩnh đạc, cư xử đàng hoàng đúng mực, tính cách hoà nhã dễ gần, tố chất tổng thể khá ổn, được lãnh đạo thừa nhận và đồng nghiệp yêu mến. Phe còn lại cho rằng, Phàn Mẫn tính cách quá mạnh mẽ, nóng nảy, đối xử với bạn bè và đồng nghiệp rất ngang ngược bá đạo, thích lấn lướt và sai khiến người khác, tính chiếm hữu cực mạnh. Nhất là vợ của lái xe Trần Hoài đã tử vong trong tai nạn, lại càng chê trách Phàn Mẫn không tiếc lời. Theo lời chị ta thì Trần Hoài lái xe cho Phàn Mẫn chưa đầy một năm, phải chịu đựng đủ lời nhiếc móc, đủ kiểu hoạnh hoẹ, hành hạ của Phàn Mẫn. Không những bà ta yêu cầu tài xế phải sẵn sàng đưa đón bất cứ lúc nào cần, mà hàng sáng còn phải mua đồ ăn sáng mang đến cho hai mẹ con, buổi tối dù về rất khuya cũng không cho phép lái xe về nhà, Trần Hoài ngày nào cũng phải tự gọi taxi đi về. Những lúc không vui, Phàn Mẫn thường lớn tiếng chửi bới nhục mạ người khác, thậm chí có một lần còn ném điện thoại vào đầu Trần Hoài, chị vợ cho rằng chồng mình sắp bị Phàn Mẫn giày vò tới trầm cảm đến nơi. Tuy nhiên có một điều mà chị vợ không thể ngờ tới, đó là chị ta càng khóc lóc kể tội, lại càng vô tình đẩy chính chồng mình vào vị trí nghi can hàng đầu trong vụ tai nạn xe hơi đó.
Với vụ án của Phàn Mẫn, trình tự điều tra khá đơn giản và rõ ràng, chỉ có một điểm khó phán đoán chính là động cơ gây án. Phàn Mẫn là nhân vật của công chúng, có sức ảnh hưởng lớn, quan hệ rộng, mạng lưới xã giao rất phức tạp, giống như ở trên đã nói, ấn tượng của người khác về bà được chia thành hai phe đối lập, có những người rất tôn sùng bà, nhưng cũng có người ghét bà thậm tệ. Sau nhiều cuộc điều tra kĩ lưỡng, cuối cùng, Ban Chuyên án quyết định đặt trọng điểm vào hai hướng sau đây:
Hướng thứ nhất, theo ước tính tối thiểu, khối tài sản của Trần Giai Hoà trị giá hơn năm trăm triệu tệ. Vợ ông mất sớm, khi qua lại với Phàn Mẫn, ông đã ngoài 60 tuổi, có hai cô con gái, một cậu con trai. Cả ba người con đều phản đối mối quan hệ giữa bố mình và Phàn Mẫn, về nguyên nhân, nói thẳng ra là vì sợ mẹ con Phàn Mẫn cướp mất gia tài. Trong đó, cô con gái cả phản ứng cực kì gay gắt, thậm chí đã tới tận đài truyền hình nói chuyện tay đôi với Phàn Mẫn, yêu cầu bà hãy tránh xa bố mình. Đương nhiên, kết quả không hề khó đoán, cả ba người con đều không thể ngăn cản Phàn Mẫn tiếp tục mối quan hệ với ông bố, bởi vậy Ban Chuyên án nghi ngờ ba người con, đặc biệt là cô con gái cả của Trần Giai Hoà, sau khi ‘tấn công trực diện’ vô ích, đã chuyển sang ‘đánh lén sau lưng’.
Hướng thứ hai, là nghi ngờ tài xế Trần Hoài, trên thực tế, anh ta chính là đối tượng tình nghi đầu tiên bị cảnh sát đưa vào tầm ngắm. Theo như biên bản thẩm vấn của Ban Chuyên án đối với Thiệu Hồng, trong thời gian Thiệu Hồng và Phàn Mẫn ở lại khu biệt thự Vân Lĩnh, Trần Hoài chỉ chờ ở trong xe, nếu có người cố tình phá hoại ống dẫn dầu của phanh xe, tại sao Trần Hoài lại không biết? Hơn nữa, theo Thiệu Hồng nhớ lại, biểu hiện của Trần Hoài hôm đó đúng là có hơi bất thường, không còn giữ phong cách lái xe cẩn trọng thường ngày, mà từ lúc khởi động đã luôn lái xe với tốc độ cao. Cộng thêm lời nói của vợ Trần Hoài, khó lòng khiến Ban Chuyên án không hoài nghi anh ta chính là kẻ cố tình gây ra tai nạn. Không chừng Trần Hoài đã bị trầm cảm thật trước những áp lực triền miên đến từ Phàn Mẫn, nên đã tìm cách gây tai nạn để chết cùng Phàn Mẫn.
Ban Chuyên án đã triển khai song song hai hướng điều tra kể trên. Một mặt, lấy lí do tổ chức đánh bạc trái pháp luật để bắt giữ con gái cả của Trần Giai Hoà và chồng chị ta, từ đó điều tra lịch sử cuộc gọi điện thoại, lịch sử giao dịch ngân hàng cũng như các mối quan hệ xã hội của họ, nhưng không hề phát hiện ra có điểm nào nghi vấn, hai vợ chồng cũng một mực khẳng định không dính dáng gì đến vụ tai nạn của Phàn Mẫn.
Hướng điều tra với Trần Hoài lại có chút ít tiến triển. Anh ta vốn dĩ là lái xe trong công ty của Trần Giai Hoà, sau khi Trần Giai Hoà qua lại với Phàn Mẫn, ông đã tặng cho Phàn Mẫn chiếc xe MPV của công ty mình, và chuyển Trần Hoài sang lái xe cho Phàn Mẫn. Lương của Trần Hoài cũng do công ty Trần Giai Hoà chi trả, và có thể nói mức lương của anh ta rất cao, tuy nhiên do phải cáng đáng học phí của con gái đang du học bên Canada, nên áp lực về kinh tế vẫn tương đối lớn. Vì thế, dù hằng ngày bị Phàn Mẫn chửi mắng, hành lên hành xuống, anh ta vẫn phải nhẫn nhịn không dám bỏ việc. Ngoài ra, không chỉ vợ Trần Hoài, mấy người bạn của anh ta cũng đều xác nhận, từ khi Trần Hoài chuyển sang lái xe cho Phàn Mẫn, tính khí của anh ta đã thay đổi rất nhiều, thi thoảng gặp gỡ bạn bè, anh ta thường ngồi lầm lì uống rượu một mình, không thích trò chuyện với ai, bộ dạng ủ ê rầu rĩ, dường như đúng là có dấu hiệu trầm cảm thật.
Tóm lại, điều tra tới cuối cùng, Trần Hoài vẫn là nghi phạm số một, chỉ có điều còn thiếu bằng chứng trực tiếp. Rất nhiều mũi điều tra khác cũng không thể tìm ra manh mối nào giá trị, vậy nên khoảng nửa năm sau, Ban Chuyên án chính thức giải tán, vụ án tạm thời gác lại, chờ khi tìm ra manh mối mới sẽ tái khởi động điều tra.
Vụ tai nạn xe hơi 26.3 năm năm về trước, một vụ án thoạt nhìn không hề phức tạp, nhưng điều tra tới cuối cùng lại phải bỏ dở, liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy giữa vụ án này và chuyên án 13.8 hiện tại có tồn tại một mối liên quan nào đó? Đây là cảm giác đầu tiên của Hàn Ấn sau khi đọc xong hồ sơ về vụ tai nạn và liên tưởng tới khuôn mặt hao hao Mã Khả Doanh và Phàn Mẫn được ghép lại bằng các bộ phận trên mặt nạn nhân.
Tiếp tục suy nghĩ sâu hơn, Hàn Ấn cho rằng: Nếu giữa hai vụ án tồn tại mối liên quan, vậy thì hướng truy tìm nghi phạm của chuyên án 13.8 sẽ hoàn toàn trái ngược với phạm vi khoanh vùng nghi phạm đã được xác định trong vụ tai nạn năm xưa, tức là nghi phạm sẽ không nằm trong nhóm người căm ghét Phàn Mẫn, mà nằm trong nhóm người si mê Phản Mẫn tới mức độ điên cuồng và bệnh hoạn. Đây cũng chính là điểm khác biệt giữa vụ án mưu sát thông thường với vụ án giết người do tâm lí biến thái. Nếu động cơ gây án giống như giả thiết của Ngải Tiểu Mĩ trước đó, có lẽ ý muốn của hung thủ là dùng các bộ phận cơ thể giống như Phàn Mẫn để ghép lại thành một bản sao Phàn Mẫn.
Đương nhiên, đây cũng có khả năng là một hướng điều tra sai lầm, có lẽ chuyên án 13.8 hoàn toàn không liên quan gì tới Phàn Mẫn cả, có điều Hàn Ấn cho rằng, việc tiếp tục đi sâu điều tra vẫn là cần thiết.
Đỗ Anh Hùng và Diệp Hi lần lượt tìm gặp ba ‘mục tiêu khả nghi’ được sàng lọc từ trong danh sách bạn bè WeChat của Giang Phong. Một người trong số họ là bác sĩ tâm lí, và còn vui vẻ thừa nhận Giang Phong là đối tượng tư vấn của mình.
Vị bác sĩ tâm lí này tên là Đỗ Viêm, có gần hai mươi năm kinh nghiệm trong nghề tư vấn và điều trị tâm lí. Theo như lời kể của Đỗ Viêm, ông ta là giáo sư thỉnh giảng môn Tâm lí học của trường Đại học Sư phạm nơi Giang Phong giảng dạy. Một lần, sau khi Đỗ Viêm kết thúc bài giảng trong trường, Giang Phong đã tới tìm ông xin được tư vấn một số khúc mắc về tâm lí. Qua đó, ông cảm thấy Giang Phong đang gặp phải vấn đề tâm lí rất nghiêm trọng, bèn khuyên Giang Phong nếu có thời gian hãy tới phòng khám để được tư vấn cụ thể hơn, về phí tư vấn, ông cũng chỉ thu một chút mang tính tượng trưng mà thôi.
Diệp Hi đề nghị Đỗ Viêm kể chi tiết hơn về những nội dung tư vấn tâm lí liên quan tới Giang Phong, nhưng ông từ chối vì lí do bảo mật thông tin cho khách hàng. Đỗ Anh Hùng đề nghị cho mượn hồ sơ bệnh án của Giang Phong, cũng bị ông ta khước từ với lí do tương tự. Không còn cách nào khác, đành phải làm theo nguyên tắc thông thường, Diệp Hi lập tức gọi điện cho Trần Đạc nói rõ tình hình. Hơn hai tiếng sau, Trần Đạc cho người mang giấy Thông báo yêu cầu thu thập tài liệu chứng cứ tới, đưa cho Diệp Hi. Trước thông báo này, Đỗ Viêm không thể lần khần được nữa, buộc phải giao hồ sơ bệnh án của Giang Phong cho họ. Còn về phía Diệp Hi và Đỗ Anh Hùng, sở dĩ họ rất muốn xem hồ sơ này, là vì muốn tìm hiểu xem Giang Phong đã tâm sự những gì với bác sĩ tâm lí, qua đó thử lần tìm manh mối của ‘thầy giáo tội phạm’ đang ẩn nấp sau lưng Giang Phong.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng bệnh sang trọng tại Bệnh viện Phục hồi chức năng Hydas thành phố Văn An, Thiệu Hồng nhiệt tình mời Hàn Ấn và Cố Phi Phi ngồi xuống bộ ghế sofa kê sát cửa sổ, còn anh ta ngồi xuống chiếc ghế tựa bên cạnh giường bệnh. Phàn Mẫn nằm trên giường, sắc mặt vẫn rất sáng sủa hồng hào, nếu không phải mũi cắm ống sonde, cảm tưởng như bà chỉ đang nằm ngủ.
Phàn Mẫn rốt cuộc là người như thế nào? Trong quá trình điều tra vụ tai nạn xe hơi 26.3 trước đây, Ban Chuyên án đã nhận được hai luồng thông tin trái chiều từ những người quen biết với bà. Theo Hàn Ấn thấy, họ đều không nói sai, do có sự khác biệt về tầng lớp và dạng thức quan hệ nên cách ứng xử của Phàn Mẫn với họ cũng sẽ khác nhau. Sự thực là, nếu kết hợp hai luồng thông tin trái chiều này lại với nhau, ta sẽ có được một hình tượng chân thực và sống động về Phàn Mẫn. Trong hiện thực đâu có thiếu kiểu người như vậy, thượng đội hạ đạp, với cấp trên thì cúc cung bợ đỡ, với cấp dưới thì hách dịch nạt nộ. Với những người có địa vị cao hơn, những mối quan hệ có lợi cho mình thì tỏ ra lịch sự biết điều, bằng không, sẽ lập tức lộ ra bản chất ngạo mạn phách lối. Hàn Ấn rất muốn nghe nhận xét của chính Thiệu Hồng về mẹ mình nên đã liên lạc với Thiệu Hồng, được biết anh ta đang chăm sóc mẹ trong bệnh viện, bèn lập tức cùng Cố Phi Phi tìm tới để gặp mặt trao đổi.
Sau vài câu thăm hỏi xã giao, Hàn Ấn vào ngay chuyện chính: “Chúng tôi được biết trước khi xảy ra vụ tai nạn giao thông, mẹ anh là một nhân vật cực kì nổi tiếng trong giới truyền thông của thành phố Văn An, sở hữu một đội ngũ fan hâm mộ hùng hậu. Chúng tôi muốn biết, theo như anh nhớ, đã bao giờ có một fan cuồng đặc biệt nào từng tìm đủ mọi cách để tiếp cận với mẹ anh không?”
“Sao tự dưng các anh lại hỏi chuyện này? Không lẽ các anh cảm thấy vụ tại nạn của hai mẹ con tôi là do fan hâm mộ gây ra?” Thiệu Hồng vừa xoay nghiêng người ân cần xoa bóp cánh tay cho mẹ, vừa vô tư đáp, “Không thể nào! Fan của mẹ tôi chắc đều là người đứng tuổi, nên không bốc đồng vậy đâu. Còn nếu nói về độ hâm mộ điên cuồng, chắc không ai có thể qua được chú Giai Hoà.”
“Ý anh là Trần Giai Hoà, chồng chưa cưới của mẹ anh?” Cố Phi Phi hỏi.
“Ngoài chú ấy ra thì còn ai vào đây nữa?” Thiệu Hồng cười nói, “Thực ra chú ấy đã dòm ngó mẹ tôi từ lâu rồi, phải nhờ vả rất nhiều người giới thiệu mới quen được mẹ tôi. Sau khi hai người qua lại thân thiết với nhau, chú ấy đúng là cưng chiều mẹ tôi đến mây xanh, tiếc là mẹ tôi không có phúc để hưởng.” Thiệu Hồng thở dài buồn bã, khẽ dịch chiếc ghế, chuyển sang xoa bóp chân cho mẹ.
Cố Phi Phi cũng cười. “Trong động tác của anh rất thuần thục, chắc anh thường xuyên xoa bóp cho mẹ phải không? Cũng coi như trong cái rủi có cái may, mẹ anh có được người con hiếu thảo là anh.”
“Vâng, nếu không xoa bóp thường xuyên, cơ bắp sẽ teo lại.” Thiệu Hồng mím chặt môi, nhìn vào khuôn mặt mẹ, trong mắt ánh lên một tia hi vọng. “Không chỉ có thế, trong lòng tôi còn có một mục tiêu lớn hơn nữa, tôi mong rằng mẹ tôi có thể dần dần hồi phục các giác quan, rồi sẽ có một ngày tỉnh lại.”
“Chúc cho ước nguyện của anh sớm thành hiện thực.” Hàn Ấn mỉm cười, rồi lại khẽ chau mày nói tiếp, “Tôi biết có lẽ anh đã từng trả lời rất nhiều lần câu hỏi này rồi, nhưng tôi vẫn hi vọng anh có thể nghĩ kĩ lại một lần, xem mẹ anh đã bao giờ đắc tội với ai chưa?”
“Thú thực, mẹ tôi thường ngày tiếp xúc với rất nhiều người, tôi không dám khẳng định chắc chắn mẹ tôi có gây thù chuốc oán với ai hay không. Nhưng theo tôi được biết, mẹ tôi là người độ lượng, nên ít có khả năng gây thù oán với ai.” Thiệu Hồng thành thật đáp.
“Quan hệ giữa hai mẹ con anh thế nào?” Hàn Ấn cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên, anh không muốn để Thiệu Hồng cảm thấy câu hỏi này có dụng ý gì đặc biệt, nên làm ra vẻ chỉ nhân tiện hỏi cho vui.
“Rất tốt đẹp, tuy bình thường mẹ cực kì nghiêm khắc với tôi, nhưng gia đình chúng tôi vẫn khá là dân chủ, mẹ không bao giờ ép buộc tôi làm bất cứ điều gì tôi không muốn.” Thiệu Hồng thở dài thườn thượt, sắc mặt tràn đầy xúc động. “Bố tôi mất sớm, có lẽ anh chị cũng đã biết, tuy nhà bà ngoại và bà nội tôi đều có điều kiện, nhưng mẹ tôi vẫn dứt khoát một mình nuôi tôi. Bao nhiêu năm qua, bà vừa làm tròn bổn phận của người mẹ, cũng đảm nhiệm cả vai trò của người cha, có thể nói mẹ đã dành hết quãng thời gian tươi đẹp nhất của đời người để nuôi dạy tôi khôn lớn. Anh chị thử nói xem, với một người mẹ như vậy, tôi có lí do gì mà không hiếu thảo với bà?”
---❊ ❖ ❊---
Từ Bệnh viện Phục hồi chức năng lên xe trở về, suốt dọc đường đi, Hàn Ấn chỉ ngồi trầm ngâm không nói, ngón tay tì lên gọng kính đen trên sống mũi, lặng im phăng phắc như pho tượng, hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ.
Cố Phi Phi đã quá quen với bộ dạng này của anh. Chắc hẳn trong cuộc trò chuyện với Thiệu Hồng vừa nãy, có một điều gì đó đã đánh động tới anh, mang lại cho anh một gợi ý hoặc linh cảm, lúc này anh đang truy tìm, đang đuổi bắt tia linh cảm đó trong tâm trí, để thử tháo gỡ từng mối hồ nghi trong vụ án.
Lẳng lặng lái xe một hồi lâu, Cố Phi Phi nhịn không nổi bèn lên tiếng hỏi, “Sao rồi, anh thấy Thiệu Hồng có vấn đề gì ư?”
Hàn Ấn chậm rãi gật đầu, vẫn giữ nguyên bộ dạng đăm chiêu, anh nói, “Anh vừa nghĩ, nếu đưa Thiệu Hồng vào vụ tai nạn xe hơi 26.3 và chuyên án 13.8, có lẽ rất nhiều vấn đề sẽ tìm được lời giải thích.”
“Vậy sao? Anh mau nói em nghe thử xem nào.” Cố Phi Phi nôn nóng giục giã.
“Trước tiên sẽ nói từ Phàn Mẫn, một người có tính chiếm hữu rất mạnh.” Hàn Ấn định thần sắp xếp lại dòng suy nghĩ. “Người có ham muốn chiếm hữu quá mạnh, thực chất lại là sự phản chiếu của tâm lí mất an toàn cực độ. Trong hiện thực, những người như vậy luôn sống trong cảnh giác cao độ, sẽ chuẩn bị cho bản thân rất nhiều mặt nạ, cho nên hình tượng bề ngoài của họ dễ đánh lừa người khác. Tuy nhiên, họ sẽ mệt mỏi, có lúc lực bất tòng tâm, cũng có khi áp lực quá sức chịu dựng, và muốn giải phóng hoàn toàn con người thật của mình trước mặt người khác, nhưng lại chỉ có thể làm như vậy trước người thân, bạn bè và những người thực sự thân quen với họ. Có thể nói, càng là người có quan hệ mật thiết với họ, họ lại càng mong muốn điều khiển và chiếm hữu người đó tuyệt đối, thậm chí sẵn sàng chửi rủa, thoá mạ và dùng hành vi bạo lực để đạt được mục đích, bởi vậy nên anh tin rằng mối quan hệ giữa Phàn Mẫn và Thiệu Hồng chưa chắc đã hoà thuận được như Thiệu Hồng đã kể. Nói như vậy, có lẽ chỉ là xuất phát từ sự tôn trọng với mẹ mình mà thôi, tóm lại, về vấn đề này, chắc chắn là Thiệu Hồng không nói thật lòng.”
“Thế thì có liên quan gì tới vụ tai nạn?” Cố Phi Phi truy hỏi.
“Chúng ta thường nói, hành vi của trẻ đều là mô phỏng từ cha mẹ.” Hàn Ấn giải thích, “Thứ ham muốn chiếm hữu mà Phàn Mẫn bộc lộ hằng ngày rất có thể đã thấm dần vào máu Thiệu Hồng, biến Thiệu Hồng thành một con người như vậy, mang dục vọng mãnh liệt muốn chiếm hữu và điều khiển những người thân thiết nhất với mình. Cộng thêm bố mất quá sớm, trong nhà thiếu vắng hình bóng người đàn ông để làm gương cho anh ta, lại quá dựa dẫm vào mẹ, chính vì thế nên anh đoán rằng anh ta mắc hội chứng phức cảm Oedipus nghiêm trọng Cho nên khi Phàn Mẫn bắt đầu xác lập quan hệ yêu đương với Trần Giai Hoà, anh ta sẽ cảm thấy cực kì hụt hẫng và phẫn nộ, nên đã chủ động gây ra vụ tai nạn xe hơi 26.3 với ý đồ chết chung với mẹ. Thế nhưng, anh ta lại may mắn sống sót sau vụ tai nạn. Thực chất, tâm lí này rất giống với quan niệm của những người rối loạn nhân cách chống đối xã hội: Tôi không có được anh thì tôi sẽ huỷ hoại anh, người khác đừng mong có được!”
Phức cảm Oedipus : Hay phức cảm Ơ-đíp , chỉ cảm xúc yêu mẹ và ghét bố xuất hiện một cách vô thức trong quá trình phát triển tâm lí bình thường của trẻ trong giai đoạn 3-5 tuổi. Bé trai sẽ có tình cảm gắn bó sâu sắc với mẹ, và có thể tỏ ra thù địch, ghen tị với bố. Nếu như phức cảm này vẫn tiếp tục xuất hiện ở người trưởng thành, sẽ là một dạng bệnh lí.
“Phải, em cũng nhận ra, khi Thiệu Hồng kể lại chuyện Trần Giai Hoà theo đuổi mẹ mình, anh ta đã sử dụng một từ có tính xúc phạm: dòm ngó. Ngay lúc đó em đã cảm thấy anh ta có ác cảm với Trần Giai Hoà,” Cố Phi Phi nói.
“Lại nói về vụ án 13.8,” Hàn Ấn trầm ngâm một thoáng rồi nói tiếp, “không biết em có chú ý không, khi đang xoa bóp cho Phàn Mẫn, Thiệu Hồng có nhắc tới từ giác quan, ngay khi nghe thấy, anh đã giật thột trong lòng. Em thử nghĩ xem, những giác quan và tri giác cơ bản nhất của con người là gì?”
“Giác quan cơ bản, là mắt, tai, miệng, mũi, cơ thể; tri giác tương ứng với đó, là thị giác, thính giác, vị giác, khứu giác, xúc giác. Cố Phi Phi vừa suy nghĩ, vừa chậm rãi trả lời, rồi lập tức A lên một tiếng. “Hai mắt (thị giác) của Triệu Lệ Na, hai tay (xúc giác) của Trương Yến, lưỡi (vị giác) của Lưu Hiểu, mũi (khứu giác) của Thái Tiểu Khiết, những giác quan này đều đã bị hung thủ cắt sống từ cơ thể nạn nhân, lẽ nào một loạt những hành vi đó là nhằm phản ánh Phàn Mẫn sống đời thực vật đã mất đi năm loại giác quan và trị giác cơ bản nhất của con người? Nếu nói như vậy, hung thủ đúng thật là Thiệu Hồng?”
“Em thử nhớ lại xem, Thái Tiểu Khiết mất tích vào hôm nào?” Hàn Ấn lại hỏi.
“Tối ngày 23 tháng 6.” Cố Phi Phi hồi tưởng một chốc rồi đáp. “Cũng vào buổi tối hôm đó, Trình Duyệt bị tài xế taxi công nghệ hãm hiếp và giết hại, khi hắn mang thi thể đi phi tang, vừa hay bị Thiệu Hồng bắt gặp, và còn hỗ trợ chúng ta truy đuổi.” Hàn Ấn tiếp tục gợi ý.
“Cũng có nghĩa là tối hôm đó, đầu tiên Thiệu Hồng lái chiếc xe Toyota Prado đi bắt cóc Thái Tiểu Khiết, rồi đổi xe Mercedes-Benz đi hẹn hò Mã Khả Doanh, sau đó lại làm nhân chứng cho vụ án cưỡng hiếp giết người, đường đường chính chính có mặt tại đội Cảnh sát hình sự. Cố Phi Phi hai mắt vụt sáng, “Điều này khiến anh ta cảm thấy mình đã xỏ mũi được cảnh sát, hơn nữa còn ngây ngất với thành tích tất cả đều say mình ta tỉnh, cho nên mới kích động đến mức gửi đoạn clip hành hạ Thái Tiểu Khiết tới chỗ chúng ta.”
“Em đã đoán đúng.” Hàn Ấn trầm giọng đáp.