Từ bến xe bus tuyến 101 đường đông quan, quận Sa Hà thành phố Xuân Hải đi về phía tây 20 mét, có một bốt điện thoại thẻ từ cũ kĩ đến thảm hại, Vương Uy đã gọi hai cuộc điện thoại về nhà từ bốt điện thoại này.
Ngải Tiểu Mĩ đứng quay lưng vào bốt điện thoại, quan sát xung quanh. Đường Đông Quan là một trục đường lớn trong khu phố cổ phía Đông Bắc thành phố, hai bên đều là cửa hàng san sát, kinh doanh đủ các thể loại, như cửa hàng tạp hoá, cửa hàng vật tư kim khí, cửa hàng văn phòng phẩm, quán mì… Phía sau dãy cửa hàng là vài toà chung cư cũ kĩ, còn có một số nhà cấp bốn thấp lè tè, có vẻ thuê nhà ở đây không quá đắt, đối với một kẻ đang lẩn trốn như Vương Uy, đây quả là một điểm dừng chân lí tưởng. Có điều, nếu nhìn từ góc độ thực tế hơn, thì rõ ràng Vương Uy sợ bị lộ tung tích nên mới dùng điện thoại công cộng gọi về cho gia đình. Vấn đề là, cùng với sự phổ cập của điện thoại di động và các ứng dụng gọi điện trực tuyến, trong thành phố chỉ còn lác đác vài bốt điện thoại thẻ từ. Nếu bớt điện thoại thẻ từ là sự lựa chọn thận trọng của Vương Uy, vậy thì vị trí hắn gọi điện về nhà được xác định bởi bốt điện thoại liệu có liên quan tới nơi hắn sinh sống hay không, lại không thể khẳng định được.
Nghĩ đi nghĩ lại, Ngải Tiểu Mĩ vẫn quyết định mang ảnh của Vương Uy tới các hàng quán dọc hai bên đường hỏi thăm, nhờ các chủ cửa hàng nhận diện giúp, nhất là các hàng quán bán đồ ăn, chưa biết chừng có người nhận ra Vương Uy cũng nên. Tìm được điểm dừng chân của Vương Uy, có lẽ sẽ tìm ra được lai lịch của hai nạn nhân còn lại, thậm chí tìm được thi thể của cả ba người.
Đỗ Anh Hùng và Diệp Hi quay về phân đội, soạn báo cáo về tình hình chuyến di Lộ Giang, cũng nêu ra mối nghi ngờ của hai người đối với Vương Sấm. Trương Hồng Bân, Hàn Ấn, Cố Phi Phi bàn bạc một hồi, quyết định trước hết thử tới chợ Anh Hoa tìm Vương Sấm và thăm dò thông tin xem sao.
---❊ ❖ ❊---
(Chợ Anh Hoa nằm ở vị trí trung tâm của một khu dân sinh rộng lớn, là khu chợ trong nhà bán đủ các loại mặt hàng từ rau quả, đồ sống, đồ chín, ngũ cốc, dầu ăn, cho đến các đồ dùng sinh hoạt hằng ngày. Khu bán thuỷ hải sản nằm ở phía Tây của chợ, gần với cổng Tây.
Lúc này đã chập tối, là thời điểm hoạt động mua bán diễn ra nhộn nhịp nhất, trước các quầy hàng đều chật ních người mua, các chủ quầy hải sản cũng bận rộn luôn tay luôn chân, không có thời gian mà tiếp chuyện Trương Hồng Bân và Đỗ Anh Hùng. Hai người đành phải mang theo ảnh Vương Sấm, lách qua đám đông khách hàng tới sát bên quầy để đối chiếu kĩ với từng chủ quầy.
Đi hết một vòng, vẫn không tìm thấy người đàn ông nào giống như trong ảnh, ngoại trừ một hàng cá biển, trên mặt quầy vẫn bày vài con cá, nhưng không rõ chủ quầy đi đâu. Đây cũng là hi vọng cuối cùng của Đỗ Anh Hùng và Trương Hồng Bân, cho nên mặc kệ chủ sạp bên cạnh đang bận rộn túi bụi với việc bán hàng, Đỗ Anh Hùng vẫn kéo tay anh ta, chỉ vào quầy cá vắng chủ bên cạnh hỏi, “Chủ quầy kia có phải tên là Vương Sấm?”
“Phải, phải, phải.” Ông chủ lập tức luôn miệng khẳng định.
“Là người này phải không?” Đỗ Anh Hùng chìa bức ảnh Vương Sấm ra, lại sợ chủ quầy không chịu xem kĩ, Trương Hồng Bân liền trình thẻ cảnh sát cho anh ta xem.
“Là anh ta đấy, chính xác.” Trông thấy thẻ cảnh sát, chủ quầy quả nhiên lịch sự hơn hẳn, anh ta xem kĩ bức ảnh rồi đáp.
“Thế anh ta đi đâu rồi?” Đỗ Anh Hùng hỏi tiếp.
“Ra chỗ phòng khám ngoài kia.” Chủ quầy chỉ tay ra phía cổng.
“Anh ta bị làm sao?” Trương Hồng Bân hỏi.
“Vừa nãy làm cá cho khách bị dao cứa phải tay.” Chủ quầy thở dài. “Bình thường là chị vợ Diễm Hồng chuyên làm cá cho khách, nay Diễm Hồng về quê rồi, anh ta một mình cuống quá nên cắt cả vào tay.”
“Rõ ràng người nhà Vương Sấm nói anh ta và Trần Diễm Hồng đều ở Xuân Hải cơ mà!” Nghe vậy, Đỗ Anh Hùng cảm thấy nghi ngờ, anh khẽ chau mày hỏi, “Ai nói với anh là Trần Diễm Hồng về quê? Chị ta đi bao lâu rồi?”
“Thì Vương Sấm nói chứ ai.” Anh chủ nhớ lại rồi đáp, “Đi được hơn nửa tháng rồi.”
Đỗ Anh Hùng đang lấy làm khó hiểu, bất chợt khoé mắt liếc thấy một người đàn ông với bàn tay băng gạc trắng đang tiến vào qua cổng Tây của khu chợ. Anh chủ quầy được thẩm vấn cũng nhìn thấy, liền nhanh nhảu vẫy tay gọi ầm lên: “Vương Sấm, về mau lên, có cảnh sát đến tìm này.” Vương Sấm nghe vậy thì khựng lại, nhìn Đỗ Anh Hùng và Trương Hồng Bân vài giây, rồi đột ngột quay ngoắt người rẽ đám đông chạy thục mạng ra ngoài chợ. Hai viên cảnh sát ngẩn ra giây lát rồi Đỗ Anh Hùng phản ứng trước tiên, lập tức lao mình đuổi theo bóng Vương Sấm. Trương Hồng Bân cũng vội và đuổi theo.
Đang giờ tan tầm, trên phố người xe đông nghịt, Vương Sấm luồn lách giữa đám đông tháo chạy, Đỗ Anh Hùng và Trương Hồng Bân đuổi sát theo sau, khiến đường phố trở nên nhốn nháo. Sợ người dân không hiểu sự tình lại hoang mang kinh hãi, càng khiến phố xá thêm hỗn loạn, Trương Hồng Bân vừa chạy vừa hô lớn: “Cảnh sát phá án, cảnh sát phá án, mọi người nhường đường, nhường đường.”
Truy đuổi khoảng hai quãng phố, Đỗ Anh Hùng dần dần áp sát Vương Sấm, rồi nhắm trúng thời cơ tung người nhảy phốc tới, quật Vương Sấm ngã xuống đất, chặn đầu gối lên lưng, bẻ quặt hai tay ra phía sau rồi bập còng số tám. Chuỗi động tác kết thúc rồi, Trương Hồng Bân mới hổn hển chạy tới nơi.
Vương Sấm biết có chống đối cũng vô ích, như con thú bị dồn vào đường cùng, hắn gầm lên giận dữ: “Bố mày giết con đàn bà tệ bạc đó thì đã sao? Dám cắm sừng bố mày thì bố mày cho về chầu Diêm Vương tuốt!”
---❊ ❖ ❊---
(Năm đó, sau khi Trần Diễm Hồng bị Vương Uy cưỡng hiếp, Vương Sấm ngoài mặt ra vẻ không để bụng, nhưng thực chất lại hết sức buồn phiền. Lại thêm người làng cứ liên tục xì xầm bàn tán, nhất là còn có người đoán già đoán non Trần Diễm Hồng cũng chẳng phản kháng gì nên Vương Uy mới được thể, khiến cho Vương Sấm nảy sinh nghi ngờ với vợ. Sau đó, Vương Sấm dẫn vợ rời quê tới thành phố Xuân Hải làm ăn, thế nhưng sự ngờ vực ghen tuông không những không giảm, mà càng ngày càng quá quắt. Hễ thấy vợ tiếp xúc với đàn ông, dù chỉ vô tình đưa mắt nhìn ai đó, cũng khiến Vương Sấm nổi cơn tam bành mà chất vấn, chửi mắng vợ đủ điều. Hai vợ chồng bình thường ra ngoài trông thì hoà thuận êm ấm, nhưng hễ về đến nhà đóng cửa lại, Vương Sấm sẽ hiện nguyên hình ác quỷ, hành hạ Trần Diễm Hồng cả về thể xác lẫn tinh thần. Cho đến cách đây hơn nửa tháng, Trần Diễm Hồng giúp anh chủ quầy hàng xóm khêu một cái dằm cắm vào tay, kết quả là về nhà đã bị Vương Sấm đánh đập tàn nhẫn. Lần này, Vương Sấm trong cơn phẫn nộ tới đỉnh điểm đã bóp cổ vợ đến chết. Sau khi hắn bị bắt, cảnh sát tìm thấy thi thể của Trần Diễm Hồng trong tủ đông lạnh tại nhà thuê của hai vợ chồng, hoàn toàn nguyên vẹn.
Cuộc hỏi cung được tiến hành ngay trong đêm đó. Vương Sấm thú nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Đương nhiên, cảnh sát còn muốn làm sáng tỏ thêm một chuyện: Vương Sấm có liên quan tới cái chết của Vương Uy hay không? Cho tới hiện tại, trong nhà Vương Sấm không tìm thấy bất kì vật chứng nào liên quan tới vụ án da người.
“Anh có biết kẻ hiếp dâm vợ anh là Vương Uy cũng đang Xuân Hải?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Thằng ấy ở Xuân Hải?” Vương Sấm trợn trừng mắt, tâm trạng trở nên kích động thấy rõ, “Tôi không biết, nếu biết thì tôi đã cho thằng khốn đó về chầu trời lâu rồi.”
“Đêm ngày 18 tháng 10, đêm ngày 19 tháng 10 cho đến 3 giờ sáng ngày 20 tháng 10, anh ở đâu, làm gì?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Tôi chẳng đi đâu cả, ở nhà với vợ, uống rượu, ngủ.” Vương Sấm trả lời dứt khoát, khi nói đến hai chữ với vợ, khoé miệng hắn khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười hiểm độc.
“Có ai làm chứng không?” Trương Hồng Bân hỏi.
“Làm chứng?” Vương Sấm sửng cồ. “Não anh có vấn đề à? Đổi là anh giết vợ, nhét vào tủ đông lạnh, còn dám nghênh ngang gọi người tới nhà uống rượu? Không có ai hết, chỉ mình tôi thôi, với con vợ nằm trong tủ đông lạnh nữa.”
---❊ ❖ ❊---
“Không phải hắn, khi trả lời câu hỏi, phản ứng của hắn rất thẳng thừng dứt khoát, không có dấu hiệu chuẩn bị từ trước, quan trọng hơn là ở hắn không có sự kiên nhẫn và tinh tế của hung thủ lóc da.” Ở trong phòng quan sát bên cạnh, Hàn Ấn dưa ra nhận xét.
“Chắc là anh đã có hình dung khái quát về hung thủ?” Cố Phi Phi ngẩng đầu hỏi.
“Manh mối quá ít ỏi, chỉ có thể nói là mới có ấn tượng bước đầu.” Hàn Ấn khẽ gật đầu đáp, “Anh đã nghiên cứu kĩ lưỡng một lần nữa những mã Morse xăm trên năm mảnh da, có thể nói hung thủ xăm cực kì tỉ mẩn và cẩn thận. Gạch ngang rất thẳng, dấu chấm rất tròn, tất cả các dấu gạch ngang đều có độ dài tương đương, tất cả các dấu chấm đều có kích thước tương tự, có vẻ như hắn đã rất cố gắng để những hình xăm trên năm miếng da trông thật sắc nét, ngay ngắn và hoàn hảo. Điều này đã vượt ra khỏi mức độ của từ thể hiện mà anh đã đưa ra lần trước, có lẽ đó là một nguyện vọng tâm linh cực kì mãnh liệt và cháy bỏng, đồng thời cũng khiến anh nhìn ra được bóng dáng của một con người có trình độ văn hoá nhất định, tính cách kiên nhẫn, cẩn thận và tinh tế.”
“Những đặc điểm này rõ ràng đều không có ở Vương Sấm.” Diệp Hi nhận xét, rồi quay sang nhìn Ngải Tiểu Mĩ đang bước vào trong phòng, hỏi, “Kiểm tra xung quanh bốt điện thoại có thu được kết quả gì không?”
“Tạm thời chưa có phát hiện gì.” Ngải Tiểu Mĩ trầm ngâm một lát, “Có điều em cũng không biết có nên tiếp tục hướng điều tra này hay không, nên đang muốn nghe thử ý kiến của các anh chị.”
“Chúng ta đã thường xuyên chứng kiến, tội phạm dù thông minh tới đâu, cuối cùng vẫn phải sa lưới pháp luật, nhiều khi chính chúng tự tin quá mức nên mới lơ là cảnh giác, để lộ sơ hở. Căn cứ vào đó, chúng ta hãy xem lại sự việc Vương Uy gọi điện thoại về nhà từ khía cạnh tâm lí. Lần thứ hai gọi điện về nhà, rõ ràng là Vương Uy đã tự tin hơn nhiều, không chỉ nói cho gia đình biết mình đang ở thành phố Xuân Hải, mà còn kể về dự định cùng bạn bè mở quán ăn. Cho thấy trong hơn hai năm qua, Vương Uy đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống lẩn trốn. Tâm lí căng thẳng, lo sợ ban đầu dần dần thả lỏng, cũng không còn cảnh giác cao độ với bên ngoài. Hơn nữa, lúc đó còn là đêm Giao thừa, Vương Uy vẫn lựa chọn bốt điện thoại công cộng đó, rất có thể vì bốt điện thoại cách chỗ hắn sống không xa.” Hàn Ấn dừng lại một thoáng rồi nhấn mạnh. “Nhưng cũng cần lưu ý, nói không xa chỉ là tương đối, bởi vì còn phải tính đến khu vực an toàn về tâm lí với hắn nữa. Vậy nên, nếu lấy bốt điện thoại làm trung tâm, tôi cho rằng chỗ ở của hắn sẽ nằm trong bán kính từ một tới ba cây số, cũng có nghĩa là từ nơi ở của Vương Uy có thể đi bộ hoặc là đạp xe tới bốt điện thoại.”
“Thế này nhé, tôi sẽ trao đổi với phân đội trưởng Trương, cho cảnh sát khu vực hỗ trợ điều tra.” Diệp Hi nhận ra Hàn Ấn vẫn muốn tiếp tục triển khai điều tra xung quanh bốt điện thoại công cộng, bèn quay sang dặn Ngải Tiểu Mĩ, “Còn cần đặc biệt lưu ý xem gần đó có nhà hàng, quán ăn nào mới đóng cửa, hoặc đang kinh doanh rất tốt nhưng đột nhiên lại ngừng bán hay không.”
“Em biết rồi.” Ngải Tiểu Mĩ gật đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi ngẩng lên hỏi, “Vương Uy là tội phạm hiếp dâm bỏ trốn, vậy thì liệu có khả năng hung thủ là sát thủ kiểu sứ mệnh, hắn đang giúp thành phố này thanh trừ những kẻ xấu đang sống lẩn lút trong bóng tối?”
“Vẫn còn phải xem lai lịch của hai nạn nhân còn lại đã,” Hàn Ấn nói.
“Việc cấp bách hiện tại là phải mau chóng giải mã được nguyện vọng của hung thủ ẩn sau dòng mã Morse.” Cố Phi Phi lắc mạnh đầu lên tiếng.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm hôm sau, Trương Hồng Bàn nhận được tin, đã tìm thấy kẻ tình nghi giống với chân dung mô phỏng. Ngay lập tức, nghi can được đưa tới phân đội. Nhóm Hỗ trợ nhận được tin cũng từ khách sạn tới ngay.
Kẻ tình nghi là một gã ăn mày, ngoại hình và diện mạo cực giống những lời miêu tả của anh Vương. Hắn đội một chiếc mũ lưỡi trai rách tã, tóc dài che kín hai bên tai, râu ria lởm chởm đầy mặt, chừng bốn, năm mươi tuổi, có tật ở chân nền bước đi cà nhắc. Sáng sớm hôm nay, một cảnh sát khu vực lái xe đưa vợ đi làm, trong lúc dừng ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ trên đường Thông Giang, nghi can kia chủ động tới gõ cửa xe xin tiền, liền bị anh ta bắt luôn tại trận.
Hàn Ấn vừa liếc mắt nhìn đã lập tức lắc đầu. Kẻ làm ra việc kinh thiên động địa như vậy tuyệt đối sẽ không có chuyện đi ăn xin ngoài phố.
Cố Phi Phi cũng chau mày. “Nhân chứng cung cấp thông tin để vẽ bức chân dung làm nghề gì vậy? Liệu có liên quan gì đến người ăn mày này không?”
“Là bác sĩ ở Bệnh viện số 4.” Trương Hồng Bân lật mở xấp tài liệu trên tay. “Ái chà, đúng là có điểm liên quan đấy, trên đường đi làm, anh Vương sẽ phải đi ngang qua ngã tư đường Thông Giang.”
“Thế thì đúng rồi.” Đỗ Anh Hùng tiếp lời, “Ngoại hình của hung thủ trong vụ án vứt mảnh da đúng là có đôi nét giống với người ăn mày, và rõ ràng là cũng bị tật ở chân, bởi vậy khi nhân chứng nhìn thấy hung thủ giữa đêm khuya, tiềm thức của anh ta đã lập tức liên tưởng tới người ăn mày mang đặc trưng tương tự mà mình thường gặp mỗi lúc đi làm. Tới khi ngủ một giấc trở dậy, anh ta đã không còn phân biệt được thứ mà mình tận mắt chứng kiến và thứ mà mình liên tưởng tới trong tiềm thức lúc đó đâu mới là sự thực. Cuối cùng, anh ta hợp nhất đặc trưng của hai người lại với nhau, để gia công thành lời khẩu cung .”
“Chậc, mừng hụt một phen.” Trương Hồng Bân lắc đầu ngán ngẩm, “Thôi được, vẫn cần xác nhận một chút theo đúng trình tự, chốc nữa sẽ cử người đi cùng gã ăn mày kia tới chỗ ngủ của anh ta, nếu có manh mối, sẽ lập tức thông báo với các vị.
“Vâng.” Cố Phi Phi khẽ đáp.
---❊ ❖ ❊---
Hơn 10 giờ sáng, vẫn chưa hết buồn bực chuyện đầu giờ sáng, Trương Hồng Bân lại nhận được tin của nhóm điều tra gửi về từ Nam Quan, đã tìm thấy xe của hung thủ.
Nam Quan là một thị trấn tựa núi kể biển, núi và biển chủ yếu tập trung ở phía Nam, cách khu vực dân cư đông đúc khoảng chừng hai cây số. Trong những dãy núi ở đó có một ngọn núi tên là Da Kê, dưới núi có một khe núi gọi là khe Hồng Lĩnh, xe của hung thủ đã được dân làng phát hiện thấy trong vật cây bụi dưới khe Hồng Lĩnh.
Cố Phi Phi theo Trương Hồng Bân tới khe Hồng Lĩnh, các điều tra viên của Ban Kĩ thuật đã phát quang cây cối xung quanh, tiến hành kiểm tra sơ bộ đối với chiếc xe. Cố Phi Phi bèn tham gia cùng họ.
Xe của hung thủ là một chiếc Minivan bảy chỗ, khắp trong ngoài xe đều bắn nhem nhuốc, xem ra tuổi đời của xe cũng không phải là ít. Năm ghế ngồi phía sau đã bị tháo bỏ, dưới sàn xe trống trơn kê một tấm ván, bên trên có vết trầy xước do ma sát với vật nặng khi lôi kéo, có lẽ chủ xe đã tự ý cải tạo chiếc Minivan này thành xe chở hàng một cách không hợp pháp.
Xe Minivan khác với xe con, động cơ lắp ở phía dưới ghế lái phụ. Điều tra viên nhấc ghế lái phụ ra, tìm số khung xe trên miếng sắt tam giác tại vị trí tiếp giáp giữa động cơ và khung xe. Một điều tra viên khác tìm thấy một vệt bánh xe và vài vết chân trên mặt đất cách đuôi xe không xa. Cố Phi Phi quan sát kĩ lưỡng xung quanh ghế lái, rất nhanh, một vệt dầu và một chút bột màu vàng phía dưới bàn đạp phanh đã thu hút sự chú ý của cô…
Tới sau giờ trưa, những thông tin liên quan tới chiếc xe liên tục truyền về: Thông qua số khung xe, đã xác định được biển số xe thực sự của chiếc xe này, cũng tìm ra chủ sở hữu của chiếc xe, đồng thời tra trong dữ liệu báo án, xác thực chiếc xe này đã bị đánh cắp. Chủ xe khai rằng anh ta làm nghề buôn bán hoa quả, đã tự ý tháo bỏ ghế sau của chiếc xe cho tiện chở hàng. Hơn một tháng trước, chiếc xe đã bị lấy trộm khi đỗ ở dưới chân toà nhà nơi anh ta sống.
Vết bánh xe để lại ở hiện trường, sau khi kiểm tra đối chiếu, kết luận là vết bánh xe đạp. Tiếp tục giám định kĩ hơn, có thể thấy bánh xe có rãnh sâu, khoảng cách giữa các rãnh khá rộng, là kiểu bánh thường gặp ở xe đạp địa hình, cũng có nghĩa là sau khi vứt bỏ chiếc xe ô tô gây án, hung thủ đã tẩu thoát bằng xe đạp địa hình. Còn vết chân tại hiện trường, không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là của hung thủ để lại, vết chân dài 25 centimet, chiều dài bàn chân của người bình thường bằng khoảng một phần bảy chiều cao cơ thể, từ đó suy ra hung thủ cao chừng 1m75 đến 1m8.
Cố Phi Phi đích thân giám định mẫu dầu ăn và chút bột màu vàng, xác thực dầu ăn đúng là dầu cống rãnh, có lẽ hung thủ đã giẫm phải tại hiện trường gây án ban đầu. Còn bột màu vàng đến từ một loại thuốc viên có tên Nimesulide.
Từ những thông tin kể trên, đã có thể chứng thực cho một số phán đoán của Nhóm Hỗ trợ trước đây: Quá trình gây án được mưu tính rất công phu và chu toàn, từ lúc trộm xe ô tô cho tới khi tẩu thoát bằng xe đạp, tất cả đều được lên kế hoạch kín kẽ, qua đó có thể khẳng định những địa điểm vứt mảnh da đều đã được hung thủ lựa chọn kĩ càng. Còn một điểm nữa, đó là thuốc Nimesulide là loại thuốc điều trị thấp khớp, viêm khớp, cũng được dùng để chống viêm và giảm đau sau phẫu thuật hoặc chấn thương cấp tính, chi tiết này hoàn toàn ăn khớp với dị tật ở chân hung thủ. Rất có thể hung thủ luôn mang theo thuốc này bên mình để uống, nhưng lại bất cẩn đánh rơi xuống sàn xe rồi giẫm chân lên khiến nó vỡ vụn.