Không nhìn rõ là nơi nào. Có lẽ giống như một phân cảnh trên sân khấu kịch, xung quanh đen kịt một màu, duy chỉ có chính giữa sân khấu, từ phía trên màn đêm thăm thẳm rọi xuống một cột ánh sáng tù mù. Luồng sáng bao bọc lấy một thân hình thiếu nữ mảnh khảnh. Người cô uốn cong, bất động, nghiêng đầu, nằm sấp trên nền đất.
Ống kính di chuyển lại gần, có thể nhìn thấy cô gái hai mắt khép hờ, miệng dán mảnh băng dính màu đen, hai tay bẻ quặt ra sau lưng cũng bị trói chặt bằng băng dính màu đen, hai chân tương tự.
Tiếp đến, trong ống kính xuất hiện một đôi giày da đen, là giày đàn ông, mũi giày Brock trang trí hoa văn. ‘Giày da đen’ chầm chậm tiến lại bên cô gái, ngồi xuống, đưa một bàn tay đeo găng đen khẽ khàng vuốt ve khuôn mặt cô, rồi tỉ mẩn sửa lại vài sợi tóc rối loà xoà trên khuôn mặt cô, vén ra sau gáy.
Nhìn chăm chú một hồi, ‘giày da đen’ đứng dậy, bước ra khỏi ống kính.
Khi bước vào trong ống kính và ngồi xuống bên cạnh cô gái lần nữa, bên chân ‘giày da đen’ có thêm một cái túi vải bạt màu xám. ‘Giày da đen’ kéo khoá, lôi từ trong túi vải bạt ra một chiếc túi vải, đặt xuống bên chân, mở rộng miệng túi, hiện ra trước ống kính là đủ loại dao kéo giất trong các ngăn vải. ‘Giày da đen’ đưa tay rút lấy một con dao găm lưỡi cong, cầm chặt trong tay, áng chừng trước ống kính mấy cái. Tiếp đến, ‘giày da đen’ khẽ xoay người, dùng ngón cái và ngón trỏ bên tay cầm dao giật mạnh mảnh băng dính trên miệng cô gái. Dường như thấy đau nên mí mắt cô gái khẽ giật lên mấy cái, nhưng lập tức lãnh ngay một cú đấm trời giáng của ‘giày da đen’ vào giữa mặt, cô lại nằm im bất động.
Tay còn lại của ‘giày da đen’ không biết từ lúc nào đã có thêm một chiếc kim. ‘Giày da đen’ dùng kìm cậy miệng cô gái ra, kẹp chặt lấy lưỡi cô, kéo căng ra ngoài, từ trong họng hắn bật ra những tiếng ư ử đầy sung sướng, con dao găm bên tay kia đang giơ lên cao…
Sau khi thu dọn xong xuôi, ‘giày da đen’ đưa hai tay siết chặt cổ cô gái…
Hình ảnh dừng lại ở đó. Trong phòng họp của Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Văn An vang lên những tiếng thở phì phò, sau đó là một bầu tĩnh lặng chết chóc. Rõ ràng tất thảy những người có mặt đều bàng hoàng chết lặng trước hình ảnh tàn nhẫn vô nhân tính vừa chứng kiến.
“Ôi, đây là đoạn clip thứ ba rồi, cô gái trong clip hình như là Lưu Hiểu, nhìn vào đây, thì cô ấy đã bị bắt cóc tới một nơi nào đó, bị cắt lưỡi rồi siết cổ.” Ngải Tiểu Mĩ thở dài ảo não, phá tan bầu tĩnh lặng. “Trong clip trước, người bị giết có lẽ là Trương Yến, hai tay bị cắt đứt lìa. Clip trước nữa, cũng chính là clip đầu tiên, người bị giết có lẽ là Triệu Lệ Na, bị khoét hai mắt.”
“Các bộ phận cơ thể đều bị cắt sống, đúng là một kẻ điên.” Cố Phi Phi khịt mũi nói.
“Hắn không chỉ điên một mình, mà còn cố tình lôi kéo Giang Phong điên cùng, nếu không, Giang Phong lần đầu gây án sẽ không thể thành thục đến vậy,” Hàn Ấn nói.
“Các đoạn clip được lấy từ trong máy tính của Giang Phong, làm sao biết được kẻ xuất hiện trong clip không phải là anh ta?” Trần Đạc đặt câu hỏi.
“Chiều cao không phù hợp,” Cố Phi Phi đáp. “Ở người bình thường, chiều dài bàn chân bằng khoảng một phần bảy chiều cao, hung thủ trong clip đi đôi giày dài chừng 27, 28 centimet, nên chiều dài bàn chân của hắn chí ít cũng phải 26 centimet, chiều cao tương ứng có lẽ là hơn một mét tám. Nhưng chúng ta đều đã gặp Giang Phong, đi thêm giày cùng lắm cũng chỉ khoảng một mét bảy tư, bảy lăm mà thôi.”
“Trọng điểm vẫn là sự khác biệt về hành vi đánh dấu, có nghĩa là nhu cầu tâm lí được phản ánh qua đó cũng khác xa nhau.” Hàn Ấn giải thích, “Giang Phong muốn trút nỗi uất hận đối với mẹ lên cơ thể người bị hại, nên xét về bản chất, anh ta lựa chọn hành động trước khi nạn nhân chết hay là ngược đãi thi thể sau khi chết, đều không có sự khác biệt quá lớn. Có điều, theo như đặc trưng tính cách luôn tìm kiếm cảm giác an toàn, thì đương nhiên, anh ta thích đợi đến khi nạn nhân chết rồi mới ung dung hoàn thành chuỗi hành vi biểu đạt nhu cầu tâm lí. Tuy nhiên hung thủ trong ba đoạn clip này lại hành xử với nạn nhân theo kiểu cắt sống một bộ phận cơ thể trước rồi mới bóp cổ giết chết họ, đây rõ ràng là một dạng nghi thức giết người có trình tự nghiêm ngặt. Mà thông thường, dạng sát thủ hàng loạt kiểu này phần lớn thuộc loại sát thủ mang tính sứ mệnh.”
“Giết người vì một sứ mệnh nào đó? Là một dạng thợ săn thành phố lấy bạo lực áp chế bạo lực, trừng phạt cái ác sao?” Trần Đạc ngây ra một chốc, như đang nhanh chóng chỉnh đốn lại mạch tư duy, rồi nói tiếp, “Lúc nãy khi xem ba đoạn clip này, trong đầu tôi lập tức nảy sinh một liên tưởng trước những thông tin tương ứng trên cơ thể của ba nạn nhân, có thể nói họ đều có một vết nhơ nào đó về nhân cách: Triệu Lệ Na nhìn trộm đời tư người khác để trục lợi, Trương Yến dùng ảnh khoả thân để vay tiền, Lưu Hiểu dựa trên tưởng tượng chủ quan để vu khống đồng nghiệp quấy rối tình dục. Từ đó mà suy rộng ra, vậy thì cái chết của ba người họ liệu có phải bởi vì: Triệu Lệ Na đã nhìn thứ không nên nhìn, Trương Yến đã làm chuyện không nên làm, Lưu Hiểu đã nói lời không nên nói? Cũng vì thế mà ba người họ phải hứng chịu sự trừng phạt tương ứng: Triệu Lệ Na bị móc mắt, Trương Yến bị chặt tay, Lưu Hiểu bị cắt lưỡi. Chẳng phải giống như Khổng Tử đã nói: ‘Trái lễ chớ nhìn, trái lễ chớ làm, trái lễ chớ nói’ sao?”
“Em nhớ còn có một câu nữa, là ‘trái lễ chớ nghe’!” Đỗ Anh Hùng tiếp lời, “Nếu đây là logic của hung thủ, vậy thì mục tiêu giết người cuối cùng của hắn có lẽ sẽ là bốn người.”
“Đã có rồi, Thái Tiểu Khiết.” Trần Đạc tiếp tục giải thích, “Tuy chưa tìm thấy clip về cô ấy, nhưng qua các đồng nghiệp, chúng ta đã biết cô ấy từng du học ở nước ngoài nên rất sính ngoại. Liệu có phải hung thủ cảm thấy cô ta tin vào lời bịa đặt của người nước ngoài, bị tẩy não nên mới như vậy? Đây chẳng phải chính là đã nghe thứ không nên nghe, tương ứng với câu trái lễ chớ nghe?”