Đúng như mong đợi của trình lập, kết quả đối chiếu ADN cho thấy, vết máu của ‘kẻ thứ ba’ lưu lại ở hiện trường vụ tai nạn giao thông chính là của Trình Cường. Về cơ bản đã có thể xác định Trình Cường và hai người đi cùng chính là thủ phạm gây ra vụ tai nạn giao thông năm đó. Vậy thì, kẻ giết chết ba người họ, kẻ phát trực tiếp cái chết của Trương Lệ, kẻ bắt cóc Mạnh Phàm Quân, có lẽ đều là Trương Gia Thanh, nhằm mục đích báo thù.
Khi tia nắng ban mai đầu tiên vừa đậu xuống mặt đất, từ trong trụ sở Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Xuân Hải, tiếng còi xe cảnh sát đã hú lên dồn dập từng hồi. Từng chiếc xe cảnh sát nối đuôi nhau lao ra khỏi sân trụ sở. Trước đây khi thẩm vấn Trương Gia Thanh, anh ta đã để lại địa chỉ nơi ở của mình. Lúc này, Nhóm Hỗ trợ và Ban Chuyên án đang thẳng tới địa chỉ đó để truy bắt Trương Gia Thanh. Ngoài ra, Trương Gia Thanh còn để lại một số điện thoại, Ban Chuyên án đã thử gọi vào số đó, nhưng luôn trong trạng thái tắt máy. Trương Hồng Bân lệnh cho Ban Kĩ thuật theo dõi sát sao số máy này, hễ thấy mở máy thì thông báo ngay cho Ban Chuyên án.
Hơn nửa tiếng sau, một tốp cảnh sát trang bị chỉnh tế đã ‘đổ bộ’ vào hành lang của một toà đơn nguyên nằm trong khu chung cư cao cấp. Dẫn đầu là Trương Hồng Bân và Đỗ Anh Hùng. Hai người gõ một hồi lên cánh cửa chống trộm dán một chữ ‘Phúc’ đỏ chót, nhưng bên trong không có động tĩnh gì. Họ lại chuyển sang gõ cửa căn hộ đối diện. Chủ hộ đối diện vừa mở cửa, nhìn thấy nguyên một hành lang lố nhố toàn cảnh sát thì giật nảy mình, sau đó nhận ra cảnh sát vẫn đang gõ cửa nhà Trương Gia Thanh, mới hoàn hồn mà nói rằng đã lâu rồi không thấy Trương Gia Thanh về nhà.
Cảm ơn chủ nhà đối diện xong, vì phòng xa, Trương Hồng Bân vẫn yêu cầu Đỗ Anh Hùng dùng kĩ thuật phá khoá để mở cửa. Vừa bước vào nhà, cảnh tượng quả nhiên đúng như lời người hàng xóm nói, rõ ràng là căn hộ lâu lắm không có người ở, một tấm ảnh cưới cỡ lớn treo trên tường phòng khách phủ đầy bụi bặm. Trong ảnh, Trương Gia Thanh và Hạ Tinh đang tươi cười, sắc mặt tràn trề hạnh phúc, nhưng giờ đây, cảnh vật vẫn như xưa mà người đã khác rồi. Trương Hồng Bân ra lệnh cho cả nhóm mau chóng rút lui, sau đó tới thẳng công ty du lịch của Trương Gia Thanh – Công ty Lữ hành Định Tình Hải.
Công ty Lữ hành Định Tình Hải thuê một toà nhà hai tầng ở mặt đường làm trụ sở văn phòng. Khi mọi người tới nơi, thì gặp ngay một anh thanh niên đang lúi húi tra chìa khoá mở cửa.
Đỗ Anh Hùng lập tức rảo bước lại gần, trình thẻ cảnh sát, chỉ vào trong công ty hỏi, “Anh là nhân viên làm việc ở đây?”
“Vâng, tôi phụ trách trụ sở này.” Người thanh niên cầm chìa khoá trong tay, ngơ ngác trả lời.
“Anh tên gì? Anh là chủ của công ty này? Chẳng phải đây là công ty của Trương Gia Thanh sao?” Trương Hồng Bàn đứng cạnh hỏi liền một tràng.
“Tôi họ Triệu, là tổng giám đốc tạm thời của công ty. Gia Thanh bị tai nạn giao thông cách đây ít lâu, phải ở nhà dưỡng thương, mọi việc ở đây giao lại cho tôi phụ trách.” Tổng giám đốc Triệu nhìn tốp cảnh sát ai nấy mặt khó đăm đăm, thì lo lắng hỏi, “Gia Thanh đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Chúng tôi đã qua nhà anh ta và Hạ Tinh, nhưng không thấy anh ta ở đó. Anh có biết anh ta đang ở đâu không?” Trương Gia Bản hỏi ngược lại.
“Tôi biết.” Tổng giám đốc Triệu khẽ gật đầu, rồi lại gặng hỏi, “Nhưng tóm lại là Gia Thanh đã xảy ra chuyện gì?”
“Anh cứ lên xe dẫn đường đi đã, sự việc cụ thể thế nào sẽ nói sau.” Nói xong, Trương Hồng Bân kéo phăng anh ta lên xe luôn, Hàn Ấn và Cố Phi Phi cũng bước lên theo.
Trong khoảng hai mươi phút đi xe, trước những câu hỏi của Hàn Ấn và Cố Phi Phi, tổng giám đốc Triệu đã kể lại câu chuyện tình lãng mạn nhưng đầy bi thương của vợ chồng Trương Gia Thanh: Trương Gia Thanh và Hạ Tinh đúng là một cặp trời sinh, họ không chỉ là bạn học cùng lớp đại học, mà còn sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, do vậy họ đã chọn đúng sinh nhật của hai người để tổ chức hôn lễ – ngày 28 tháng 10. Hai người đều là người ngoại tỉnh, sau khi tốt nghiệp đại học, Trương Gia Thanh muốn tới Bắc Kinh phát triển sự nghiệp, nhưng vì Hạ Tinh thích biển nên hai người quyết định ở lại Xuân Hải. Vào ngày 28 tháng 10 năm ngoái, chính là kỉ niệm một năm ngày cưới, Hạ Tinh thông báo với Trương Gia Thanh một tin vui bất ngờ: Cô đã mang thai, Trương Gia Thanh sắp được làm cha. Nào ngờ đâu cũng buổi tối hôm đó, một vụ tai nạn thảm khốc đã huỷ diệt toàn bộ tương lai và hạnh phúc của cặp đôi này.
Tổng giám đốc Triệu cũng là bạn đại học của hai người. Trong kí ức của anh ta, kể từ ngày xưa, Trương Gia Thanh và Hạ Tinh thường xuyên biểu lộ tình yêu sâu sắc của mình với đối phương theo nhiều cách. Chẳng hạn như trong giờ học thường lén gửi giấy cho nhau, tâm sự với nhau bằng những kí hiệu kì lạ, mà mãi đến sau này các bạn học mới biết đó là mã Morse. Sở thích thú vị ấy vẫn còn tiếp tục trong cuộc sống và công việc của họ sau này.
Khi nhắc tới Weibo xuyên tạc của Mạnh Phàm Quân, tổng giám đốc Triệu bày tỏ anh ta có biết chuyện đó. Anh ta và các đồng nghiệp trong công ty cũng đã comment dưới bài đăng để giải thích rõ chân tướng sự việc, nhưng chẳng ai bận tâm tới lời phân trần của họ. Rất nhiều cư dân mạng đều như vậy, họ không quan tâm tới tính chân thực của sự việc, mà chỉ muốn tin vào điều họ muốn thấy. Hồi đó, tổng giám đốc Triệu còn muốn bỏ tiền nhờ cư dân mạng tìm ra Mạnh Phàm Quân để dạy cho hắn ta một bài học, nhưng lại bị Trương Gia Thanh ngăn cản. Lúc đó, Trương Gia Thanh chỉ nói một câu, một câu nói đã dự báo trước về tất cả những việc đã xảy ra hôm nay: “Tôi sẽ dùng cách của tôi để khiến những kẻ đó tự nhận ra chân tướng sự thực, dù có phải róc thịt lột da, dù có phải theo một cách kinh tởm.”
Một toà chung cư bốn tầng tối tăm, một hành lang cũ kĩ sát sẹo, và căn hộ một phòng ngủ một phòng khách nằm trên tầng áp mái, hay nói chính xác hơn thì phòng khách chỉ là một hành lang mà thôi. Tổng giám đốc Triệu giải thích, đây là căn hộ đầu tiên mà Trương Gia Thanh và Hạ Tinh thuê ở sau khi tốt nghiệp đại học, sau này cuộc sống khá giả, hai người mới mua lại căn hộ này làm kỉ niệm. Trương Gia Thanh sau khi ra viện trở về đã chuyển tới đây sinh sống.
Bước vào phòng ngủ, lại không thấy bóng dáng Trương Gia Thanh đâu, nhưng cảnh tượng đập vào trước mắt khiến ai nấy đều rùng mình kinh hãi. Trong phòng ngủ, chỉ ngoại trừ cửa sổ, trên tất cả các vách tường đều dán kín những bức hình được in ra từ máy in màu. Mà không, nói chính xác hơn, đó là những bức ảnh. Những bức ảnh ghi lại mọi chi tiết sinh hoạt hằng ngày suốt mấy tháng qua của ba người Trình Cường, Vương Uy, Khương Xuân Hoa, và cả Trương Lệ, Mạnh Phàm Quân, tất cả đều được dán đầy trên các vách tường.
Chỗ cửa ra vào, bên cạnh công tắc đèn treo một cuốn lịch tường, đang giở đến trang tháng 10 năm nay, có một vòng mực đen khoanh tròn lấy ngày 28. Hàn Ấn chau mày, giơ tay xem đồng hồ – ngày hôm nay chính là 28 tháng 10. Anh bất chợt đưa tay gõ trán, buồn bực kêu lên. “Chúng ta tới muộn mất rồi, có lẽ ngay từ thời khắc Trương Gia Thanh tỉnh lại trong bệnh viện, anh ta đã đợi tới ngày hôm nay để chết!”
---❊ ❖ ❊---
Nghĩa trang núi Ngoạ Long, ngoại ô thành phố.
Buổi sáng cuối thu, mặt trời vừa nhú, làn sương mỏng mảnh bay chờn vờn khắp núi, tiết trời se se lạnh. Vài cây thông xanh biếc vây quanh một ngôi mộ, trên mộ dựng một tấm bia tạc từ đá cẩm thạch trắng, trên bia không có lấy một chữ, chỉ khắc một dãy kí tự kì quặc: .-.. .. …- . / .- -. -.. / -.. .. . / - — –. . - … . .-.
Dựa nghiêng bên bia mộ là một người đàn ông tóc dài rối bù, râu ria lởm chởm, đầu hơi cúi, hai mắt nhắm nghiền, trên gò má là những vệt nước mắt đã khô se trước gió. Cổ tay phải có một vết rạch sâu hoắm, dưới đất máu tươi lênh láng…
Cố Phi Phi tiến lại, sờ thử động mạch trên cổ, rồi quay trở lại bên Hàn Ấn, chầm chậm lắc đầu. Tổng giám đốc Triệu rú lên một tiếng ‘Gia Thanh’, đưa tay bưng lấy mặt, bật khóc không thành tiếng. Dưới ánh nắng ban mai ảm đạm, một đoàn người lặng lẽ đứng trước mộ, nhìn lên tấm bia, mỗi người một cảm xúc…
LIVE AND DIE TOGETHER – Sống chết có nhau . Đây chính là ý nghĩa của dòng mã Morse trên bia mộ.
Tuy nhiên, ngoài pháp luật ra, bất kì ai cũng không có quyền quyết định sự sống chết của người khác. Dù Trương Gia Thanh đã phải hứng chịu quá nhiều đau thương mất mát, nhưng về lí mà nói, anh ta vẫn là một hung thủ giết người coi thường pháp luật. Chốc lát sau, Cố Phi Phi sắc mặt quyết đoán, rút lấy còng số tám đang giắt bên hông Đỗ Anh Hùng, tiến lại bên Trương Gia Thanh đã tắt thở từ lâu, kéo hai tay anh ta lại với nhau, bập vào chiếc còng lạnh ngắt.
HẾT