Đêm đã về khuya, phòng làm việc của Nhóm Hỗ trợ vẫn sáng ánh đèn, năm người ngồi vây quanh bàn họp, ánh mắt đổ dồn vào tấm bảng trắng dựng ở bên phải chiếc bàn, trên bảng dày đặc những chữ số viết bằng bút dạ đen.
1, 9, 8, 6, 2, đây chính là các chữ số mà hung thủ muốn truyền đạt thông qua những đoạn mã Morse xăm trên các mảnh đa. Trước đó Cố Phi Phi từng đề cập, dãy số kể trên hiện đang được sắp xếp theo trình tự mang vứt các mảnh da vào đêm đó, thoạt nhìn có vẻ giống như biểu thị một mốc thời gian – tháng 2 năm 1986. Lẽ nào hung thủ muốn nhắc tới một vụ án hoặc sự kiện xã hội trọng đại nào đó có liên quan tới hắn đã xảy ra ở thành phố Xuân Hải vào tháng 2 năm 1986? Nhưng vấn đề giống như Hàn Ấn nói trước đó, một thế cục mà hung thủ đã lao tâm khổ tứ dày công sắp đặt, liệu có thể để cảnh sát đoán ra ẩn ý một cách dễ dàng như vậy không? Mà cho dù suy đoán ‘biểu thị một mốc thời gian’ là hướng điều tra đáng chú ý, thì năm chữ số này có thể tổ hợp thành rất nhiều mốc thời gian. Chẳng hạn như nếu chỉ tính tới tháng, thì nó có thể chỉ tháng 6 năm 1982, tháng 2 năm 1968, tháng 6 năm 1928, thậm chí xa hơn nữa là tháng 9 năm 1826…; nếu tính tới ngày, thì nó có thể chỉ ngày 18 tháng 6 năm 1992, ngày 16 tháng 8 năm 1996, ngày 26 tháng 1 năm 1998…
Suốt hai ngày qua, Hàn Ấn không làm được việc gì khác, trong đầu anh chỉ là mấy con số đó. Anh đã liệt kê ra toàn bộ các tổ hợp thời gian có thể, rồi bắt đầu từ tháng 2 năm 1986, sau đó tiếp tục từ gần tới xa, anh sử dụng các công cụ tìm kiếm để tra tìm trên mạng, anh tới phòng Tư liệu tra tìm trong những báo chí và tạp chí địa phương trước đây, anh tới phòng hồ sơ để tra tìm trong hồ sơ vụ án, anh đã làm đủ mọi cách có thể, nhưng tới giờ vẫn chưa thu được kết quả gì đáng chú ý. Anh đành phải viết ra toàn bộ 120 tổ hợp khác nhau được sắp xếp từ 5 chữ số đó lên bảng, tập trung mọi người lại cùng thảo luận để tìm ra đáp án.
“Thầy Hàn, chẳng phải thầy đã nhận định các địa điểm vứt mảnh da người đều được hung thủ lựa chọn kĩ càng sao?” Đỗ Anh Hùng lên tiếng, “Liệu có khả năng trình tự tổ hợp của các con số có liên quan tới đặc tính nào đó của năm địa điểm?”
“Các hiện trường vứt mảnh da, tôi đều đã quan sát kĩ càng.” Hàn Ấn đắn đo, “Nếu như nói đến những kiến trúc nổi bật mang tính cột mốc xung quanh đó, thì lần lượt có trường học, khu chung cư, nhà máy, bệnh viện phụ sản, đồn công an.”
“Có vẻ thú vị đây, các anh chị có nhận thấy không, nếu thay đổi lại thứ tự mà thầy Hàn vừa nói thành bệnh viện, đồn công an, trường học, nhà máy, khu chung cư, thì thứ tự đó liệu có đại diện cho quỹ đạo trưởng thành của một con người?” Ngải Tiểu Mĩ hào hứng giải thích, “Cuộc đời của chúng ta đều bắt đầu từ bệnh viện phụ sản, rồi tiếp đến tới đồn công an làm hộ khẩu, sau đó tới trường để đi học, sau khi kết thúc đời học sinh thì cần đi làm, rồi cuối cùng là rời khỏi ngôi nhà nơi mình lớn lên để xây dựng gia đình riêng.”
“Nghe cũng có vẻ hợp lí đấy.” Diệp Hi tiếp lời, “Bệnh viện xuất hiện ở địa điểm vứt mảnh da thứ hai, tương ứng với nó là số 9. Theo đó mà suy, Đồn Công an tương ứng với số 2, trường học tương ứng với số 1, nhà máy tương ứng với số 8, khu chung cư tương ứng với số 6, tổ hợp lại sẽ là 9, 2, 1, 8, 6.”
“92186?” Hàn Ấn lẩm nhẩm nhắc lại, rồi ngay lập tức lắc đầu. “Có lẽ không phải là biểu thị mốc thời gian.”
“Liệu có khả năng là số hiệu của một hồ sơ vụ án nào đó?” Ngải Tiểu Mĩ nêu ý kiến.
“Không phải, số hiệu hồ sơ không ngắn như vậy,” Cố Phi Phi nói.
“Hay là cắt ra vài số từ trong dãy số hiệu?” Đỗ Anh Hùng phỏng đoán.
“Cũng có thể, để em thử tra xem.” Ngải Tiểu Mĩ vừa nói, vừa gõ tanh tách lên bàn phím máy tính xách tay, đăng nhập vào hệ thống tra cứu dữ liệu hồ sơ vụ án, thử nhập dãy số đó vào.
“Liệu có phải thời gian tính tới giờ không nhỉ? Chẳng hạn 6 giờ ngày 8 tháng 1 năm 1992?” Đỗ Anh Hùng tiếp tục mở rộng phạm vi tưởng tượng, rồi cũng gõ nhoay nhoáy trên máy tính xách tay của mình, bắt đầu dùng công cụ tìm kiếm để tra tìm thông tin tương ứng.
Tìm kiếm trong kho dữ liệu cũng mất kha khá thời gian, Ngải Tiểu Mĩ nhìn chăm chú vào màn hình máy tính rà soát hồi lâu, mãi vẫn không tìm thấy kết quả nào phù hợp, bèn ghé sang bên cạnh nhòm vào màn hình máy tính của Đỗ Anh Hùng, định xem anh chàng có phát hiện gì không, nào ngờ lại thấy trên màn hình đang phát một đoạn video nóng bỏng: Một cô gái thân hình gợi cảm, mặc chiếc váy ngủ ngắn cũn cỡn vừa chớm đến mông, chiếc quần lót màu đen bên trong lộ ra lấp ló. Cô gái ôm một con thú bông che quá nửa mặt, nằm nghiêng trên giường, phơi nguyên cặp chân nuột nà trắng bóc, trông đến bỏng mắt.
Ngải Tiểu Mĩ vung tay cho Đỗ Anh Hùng một đấm vào vai, kêu toáng lên: “Đồ đểu, cứ tưởng anh đang tìm manh mối gì, hoá ra là xem mấy cô camgirl!”
“Đâu có, đâu có, em dừng có nói linh tinh.” Đỗ Anh Hùng đỏ bừng mặt giải thích, “Anh cũng vừa mới nhìn thấy trình duyệt đưa ra gợi ý tìm kiếm, nói rằng camgirl xinh đẹp phá kỉ lục livestream giấc ngủ, thấy hơi tò mò nên mới click vào xem. Người ta nói rằng cô gái này là người Xuân Hải, đã ngủ liên tục hơn hai mươi tư tiếng đồng hồ rồi.”
“Thật hay đùa vậy?” Diệp Hi cũng lấy làm tò mò.
“Đúng là thật đấy.” Ngải Tiểu Mĩ dẩu môi, xoay màn hình máy tính sang phía Diệp Hi, ngượng nghịu giải thích, “Mấy cô camgirl này đúng là điên rồ, không từ chiêu trò nào chỉ để nổi tiếng.”
Cố Phi Phi cũng ghé lại bên cạnh Diệp Hi, vừa nhìn vào video đã lập tức chau mày, đưa tay kéo máy tính lại gần hơn chút nữa, có vẻ như cô đã cảm thấy có chỗ bất thường: “Cô ta không lạnh? Giờ ở Xuân Hải đã là cuối thu, nhiệt độ trong phòng có ấm cũng mười mấy độ, mặc hở hang thế kia lại không đắp chăn mà có thể ngủ lâu được thế à?”
“Có thể bật điều hoà nóng mà! Mấy cô làm nghề này đều thế cả, cố tình phô bày da thịt để hút người xem.” Dừng lại một thoáng, Ngải Tiểu Mĩ lắc đầu nói, “Em đã tìm kiếm xong rồi, trong kho dữ liệu không có hồ sơ vụ án nào mang dãy số 92186 cả.”
“Ừm.” Cố Phi Phi chỉ đáp một tiếng, đưa một tay giữ màn hình máy tính, hai mắt gần như dán sát vào màn hình. Lát sau, cô quay sang nhìn Hàn Ấn, thình lình buông một câu, “Cô ấy chết rồi!”
Hàn Ấn giật nảy mình, vội hỏi, “Chết rồi? Sao em biết?”
“Theo kinh nghiệm của em, thì thân thể cô ta đã không còn dấu hiệu hô hấp nữa.” Cố Phi Phi đưa tay chỉ vào dưới mông cô gái, “Còn nữa, hãy nhìn kĩ chỗ này, drap giường ướt một mảng lớn, đó là vì sau khi tử vong, cơ vòng bàng quang và hậu môn lỏng ra, khiến nước tiểu và phân thoát ra ngoài.”
“Có thể tìm ra cô gái ngay chứ?” Hàn Ấn đẩy máy tính sang phía đối diện, “Tiểu Mĩ, mau định vị.”
“Vâng!” Ngải Tiểu Mĩ nhận lấy máy tính, gõ nhoay nhoáy lên bàn phím, chỉ một lát sau đã dừng lại, “Tìm được địa chỉ IP rồi, tên đăng kí là Trương Dao, địa chỉ là ở phòng 601, đơn nguyên 1, số 185 đường Đông Đặc, quận Cam Ninh, thành phố Xuân Hải.”
“Thông báo cho phân đội trưởng Trương, lập tức tới hiện trường, chúng ta cũng đi luôn.” Diệp Hi lập tức quyết đoán.
---❊ ❖ ❊---
Giữa lúc nửa đêm, đông đảo cảnh sát ập đến toà nhà chung cư đó, người dẫn đầu chính là Trương Hồng Bân, theo sau là Cố Phi Phi, Hàn Ấn và các thành viên khác.
Tới trước phòng 601 tầng 6, Trương Hồng Bân thử gõ cửa, bên trong không có động tĩnh gì. Trương Hồng Bân rút súng, ra hiệu cho Đỗ Anh Hùng bên cạnh. Đỗ Anh Hùng bèn ‘thể hiện’ tay nghề mở khoá, cánh cửa mở ra khẽ khàng không một tiếng động.
Để đề phòng bất trắc, Trương Hồng Bân và Đỗ Anh Hùng kẻ chĩa súng, người soi đèn pin tiến vào trong trước. Hàn Ấn, Cố Phi Phi tạm chờ bên ngoài cửa. Rất nhanh sau đó, Trương Hồng Bân xác nhận không có nguy hiểm, nên tất cả mọi người đều kéo vào theo.
Đây là căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, bước vào cửa là phòng khách, bên trái là nhà vệ sinh, bên phải là phòng ngủ. Phòng ngủ cửa mở toang, bên trong bật đèn sáng trưng, đứng từ đây có thể nhìn thấy rõ cô gái mặc váy ngủ hở hang kia đang nằm nghiêng trên chiếc giường đơn. Đối diện với chiếc giường, cũng chính là phía cô gái đang ngoảnh mặt vào, là một cái bàn bày máy tính, trên màn hình kẹp webcam, phía sau màn hình vươn ra một giá đỡ, bên trên cài một chiếc micro màu xám. Vừa nhìn đã biết, đều là các thiết bị cần thiết cho một camgirl.
Trước tiên, Ngải Tiểu Mĩ bước vào tắt webcam. Tiếp đến, Cố Phi Phi thử kiểm tra động mạch ở cổ của cô gái, vén mí mắt lên xem, xác định cô gái đã không còn dấu hiệu của sự sống.
Kết quả khám nghiệm tử thi ngay trong đêm đó cho thấy, trong máu của cô gái có chứa thành phần Triazolam, một loại thuốc an thần thuộc nhóm Benzodiazepine, với nồng độ rất cao. Giống với các loại thuốc an thần khác, thuốc Triazolam dược tính cực mạnh, hiệu quả nhanh chóng, không mùi không vị, dễ tan trong nước và các loại đồ uống, được bán rộng rãi ở chợ đen, bởi vậy rất nhiều tội phạm đã sử dụng loại thuốc này trong các vụ án cướp của, hiếp dâm để đầu độc nạn nhân. Quay trở lại với vụ án này, cô gái tử vong là do sử dụng Triazolam quá liều, thời điểm dừng hô hấp hoàn toàn là trong vòng hai mươi tư tiếng sau khi dùng thuốc. Trong khi đó, toàn bộ thời lượng phát trực tiếp giấc ngủ của cô gái đã kéo dài gần hai mươi bảy tiếng, cũng tức là cô ta đã phát trực tiếp quá trình tử vong của mình.
Tại hiện trường vụ án tìm thấy chứng minh thư và điện thoại di động đã tắt nguồn của cô gái, xác nhận nạn nhân tên gọi Trương Lệ, nickname là Đại Lệ Lệ. Trương Dao là chị gái của cô, cũng là người đứng tên căn hộ, hiện đang sống cùng chồng và con ở một căn hộ khác. Theo lời kể của Trương Dao, thì Trương Lệ vốn làm lễ tân cho một khách sạn, vào khoảng hai năm trước bị một cô bạn học cũ lôi kéo theo nghề streamer nên đã bỏ việc. Do ở cùng với bố mẹ không tiện cho việc livestream nên cô đã mượn căn hộ bỏ không của chị gái. Về chuyện Trương Lệ thường ngày phát trực tiếp những gì trên mạng, Trương Dao nói rằng mình quá bận rộn với công việc nên cũng không để ý mấy. Còn về các mối quan hệ xã hội, Trương Dao nói rằng mình thường xuyên giục em gái mau tìm người yêu, nhưng Trương Lệ lúc nào cũng nói kiếm đủ tiền đã rồi tính chuyện yêu đương sau.
Cảnh sát đã xem lại toàn bộ đoạn video phát trực tiếp của Trương Lệ: Livestream bắt đầu vào đúng 9 giờ tối ngày 22 tháng 10, nhưng khi bắt đầu phát trực tiếp, Trương Lệ lại không xuất hiện trước ống kính, chỉ đăng lên màn hình bức ảnh của cô, đồng thời chạy dòng chữ thông báo chương trình livestream giấc ngủ của mình sắp bắt đầu. Sau đó, vào lúc 9 giờ 15 phút 20 giây, Trương Lệ mới xuất hiện, và từ lúc đó, cô đã nằm ngủ im lìm trên giường. Điều này cho thấy khi ấy, ngoài Trương Lệ, trong phòng vẫn còn một kẻ thứ hai.
Liên hệ với nhân viên quản lí trang web phát trực tiếp, được biết rằng thời gian livestream của Trương Lệ chủ yếu là vào 2 giờ chiều và 9 giờ tối, số lượng người theo dõi bình quân khoảng năm, sáu nghìn, thi thoảng cũng có lúc tăng tới mười mấy, hai mươi nghìn người. Đối với một streamer, lượng theo dõi như vậy cũng được coi là khá ổn. Khi phát trực tiếp, ngoài ca hát, khiêu vũ, nhiều khi Trương Lệ cũng giở ‘chiêu độc’, tiến hành những màn livestream khác người ở ngoài trời. Trương Lệ khá bạo gan, đôi khi giữa đêm hôm khuya khoắt một mình lái xe đến những nơi vắng vẻ như trong rừng hoặc ven biển để livestream, thậm chí có lần còn lẻn vào trong miếu.
Kiểm tra điện thoại của Trương Lệ, cho thấy cả ngày 22 tháng 10, cô chỉ nhận hai cuộc điện thoại, đều là cuộc gọi quảng cáo, và không gọi đi lần nào. Còn về WeChat, trong lịch sử trò chuyện lưu ở trang chủ thấy có các đoạn chat với chị gái Trương Dao cùng một nhân viên bên dịch vụ mua hộ hàng cao cấp. Người thường xuyên liên lạc với Trương Lệ hơn cả chính là cô bạn thời trung học đã lôi kéo cô gia nhập hàng ngũ streamer, tên gọi Trần Bình. Kiểm tra nội dung trò chuyện giữa Trương Lệ và Trần Bình, cho thấy hai người không chỉ tương tác với người theo dõi trong livestream, mà còn nhiều lần gặp gỡ fan, thậm chí là hẹn hò, qua đêm. Đương nhiên, đối tượng hẹn hò sẽ phải chi trả một khoản tiền nhất định.
---❊ ❖ ❊---
Ngay buổi chiều sau hôm xảy ra án mạng, phía cảnh sát đã liên hệ với Trần Bình, và triệu tập cô ta tới Phân đội Cảnh sát Hình sự để hỗ trợ điều tra.
Trước bằng chứng rành rành là những đoạn lịch sử trò chuyện, Trần Bình buộc phải thừa nhận mình và Trương Lệ đã có hành vi trao đổi tình – tiền với một số khách trên mạng. Trần Bình khai rằng: “Khi phát trực tiếp, chúng tôi thường hiển thị ID WeChat hoặc ID nhóm WeChat phía dưới màn hình, ai muốn đều có thể tham gia nhóm, có người ở Xuân Hải, cũng có người ở địa phương khác. Người nào có nhu cầu sẽ chuyển sang chat riêng, thương lượng giá cả, sau đó chọn một nơi để gặp mặt trước, thấy có cảm tình mới đồng ý vào khách sạn.”
“Các cô mà cũng nói tới cảm tình cơ à?” Đỗ Anh Hùng châm chọc, “Các cô có biết đây chính là hành vi mua bán dâm không?”
“Ban đầu chúng tôi cũng không nghĩ đến… Sau đó mới dần dần… Tôi biết tôi sai rồi.” Trần Bình cúi gằm mặt, lí nhí đáp.
“Cô có biết Trương Lệ từng hẹn hò với ai không?” Trương Hồng Bân hỏi.
“Trong điện thoại của cô ấy chắc vẫn lưu lịch sử trò chuyện đấy.” Trần Bình giải thích, “Cô ấy có hai điện thoại, một chiếc chuyên dùng để tương tác với fan. Các anh không tìm thấy chiếc điện thoại đó trong nhà cô ấy sao?”
“Chiếc điện thoại đó số là gì?” Trương Hồng Bân lờ đi câu hỏi của Trần Bình, hỏi tiếp, “ID WeChat của chiếc điện thoại đó là gì?”
“181…35” Trần Bình nói ra một dãy số, “ID WeChat cũng chính là số điện thoại này.”
“Trương Lệ có bao giờ kể với cô, cô ấy có thù hận hay mẫu thuẫn với ai không? Cô ta có bạn trai hay bạn mạng nào thân thiết và ổn định hơn cả không?” Đỗ Anh Hùng hỏi tiếp.
“Trước khi làm streamer thì có bạn trai, sau đó, cũng chính vì chuyện livestream mà hai người chia tay nhau. Trương Lệ chủ động đề nghị chia tay, anh bạn trai dứt khoát không đồng ý, quấy rối cô ấy một thời gian khá lâu mới chịu thôi. Còn cô ấy có thù oán với ai thì tôi không rõ.” Trần Bình ngẫm nghĩ một lát lại nói tiếp, “À phải rồi, thời gian gần đây đúng là cô ấy có quen một anh chàng rất được. Anh ta xem cô ấy livestream rồi kết bạn WeChat với cô ấy. Tôi nghe Trương Lệ nói rằng cô ấy đã hẹn hò với anh ta mấy lần rồi, anh ta cực kì hào phóng, chi tiêu rất thoáng, hơn nữa cũng không vội vàng vào khách sạn với cô ấy, mà gặp nhau chỉ là để ăn cơm, trò chuyện.”
“Trương Lệ có kể chi tiết về anh ta không?” Trương Hồng Bân hỏi. “Chẳng hạn tuổi tác, ngoại hình, công việc.”
“Tôi từng hỏi cô ấy, nhưng cô ấy không chịu nói, cứ giấu giấu giếm giếm, tôi đoán có lẽ anh ta có vợ rồi, nên muốn cô ấy giữ bí mật,” Trần Bình đáp.
“Cô có cách nào liên hệ với bạn trai cũ của Trương Lệ không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Có. Hắn là một gã đểu cáng, chia tay Trương Lệ rồi thì kết bạn WeChat với tôi, có một dạo còn tán tỉnh tôi nữa,” Trần Bình nói.
“Cô cảm thấy Trương Lệ có khả năng tự sát không?” Đỗ Anh Hùng tiếp tục đặt câu hỏi.
“Không, tôi khẳng định là cô ấy không hề có ý định tự sát.” Trần Bình quả quyết.
Trương Lệ tử vong là do uống thuốc an thần quá liều. Theo như những thông tin mà phía cảnh sát đã nắm được cho đến hiện tại, vào hôm án mạng xảy ra có một kẻ thứ hai xuất hiện trong nhà Trương Lệ, hơn nữa rất có thể hắn đã lấy đi chiếc điện thoại di động mà cô dùng để tương tác với người theo dõi. Ngoài ra, trước khi Trương Lệ gặp nạn, cô có qua lại với một người đàn ông chưa rõ lai lịch, tổng hợp lại các nguồn tin, có thể đưa ra phán đoán: Người này rất có khả năng chính là kẻ sát hại cô.
Căn hộ của Trương Lệ nằm trong một khu chung cư cũ, lối vào không lắp cửa chống trộm, càng không có camera giám sát. Cô có một chiếc xe ô tô rẻ tiền đang đỗ dưới chân toà nhà, nhưng sau khi lục soát trong xe và cả trong nhà cô, cảnh sát không phát hiện ra manh mối nào liên quan tới hung thủ. Rất có khả năng Trương Lệ đã bị hung thủ đầu độc ở bên ngoài, sau đó mới được di chuyển về nơi ở.
Bước tiếp theo, trước tiên cần tìm kiếm nhân chứng tiềm năng ở xung quanh hiện trường gây án, đồng thời tiến hành điều tra bạn trai cũ của Trương Lệ. Về chiếc điện thoại đã biến mất khỏi hiện trường vụ án, chỉ có thể thử kiểm tra lịch sử cuộc gọi theo số điện thoại, còn lịch sử trò chuyện WeChat chắc chắn không còn có thể tìm ra…