Họ từ từ hé mở mí mắt nặng trịch, từ từ cảm nhận thấy nỗi đớn đau trên da thịt, và cũng từ từ ngửi thấy mùi chết chóc.
Đây vốn là nơi rất đỗi quen thuộc với họ, nhưng lúc này đây, trong cơn mụ mị váng vất, cơ thể nửa trần trụi, toàn thân bị dãy thừng trói nghiến, miệng bị dán chặt băng keo, nằm trên nền xi măng nhầy nhụa không thể nhúc nhích, chỉ còn biết giương đôi mắt tràn đầy kinh sợ mà nhìn nhau trong tuyệt vọng.
Căn phòng tối tăm kéo rèm kín mít, một bóng đèn huỳnh quang cũ kĩ mờ mịt chập chờn, tựa như ngọn minh đăng trước quỷ môn quan. Ánh đèn hắt xuống một khuôn mặt người đàn ông vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, bộ mặt đó đang ghé sát lại gần họ, trông không hề dữ tợn, thậm chí còn toát lên vẻ mềm mỏng thư sinh.
Hắn không đếm xỉa tới nỗi kinh hoàng của họ. Hắn rất chuyên tâm vào động tác trên tay. Hắn đang ‘vẽ’ trên cơ thể họ. Tỉ mẩn và thận trọng, giống như đang chăm chút cho một kiệt tác.
Rất lâu sau, cuối cùng hắn cũng buông ‘bút vẽ’, thở phì phò vài tiếng, giống như thể vừa trút được gánh nặng.
Giọng hắn khàn đặc, trầm nặng, phả mùi chết chóc:
“Tao đang cân nhắc xem có nên đợi chúng mày tỉnh dậy hay không? Có nên giải thích vì sao tạo và chúng mày lại gặp nhau theo cách này hay không?
“Đằng nào cũng tỉnh rồi, vậy thì tao sẽ nói cho chúng mày biết lí do, để chúng mày chết trong sáng tỏ.
“Sự thực là trước kia, chúng ta đã từng gặp mặt, chỉ là chúng mày không nhớ tao thôi, nhưng mỗi một bản mặt của chúng mày đều đã in sâu trong tâm trí tao. Tao tìm cơ hội làm quen với chúng mày, kết bạn với chúng mày, mời chúng mày uống rượu quý lâu năm của tao, chính là để chờ đợi thời khắc này…”
Hắn biến mất, nhưng chỉ chốc lát, hắn đã xuất hiện trở lại, trong tay kéo rê một cây búa sắt cỡ lớn. Cây búa chậm chạp di chuyển, cọ xuống sàn xi măng phát ra những tiếng ken két rùng rợn, như xói vào thần kinh của những người có mặt.
Hắn nhắm vào đầu họ, dồn hết sức lực vung cây búa lên cao, rồi đập thẳng xuống.
Một nhát, hai nhát, ba nhát…
---❊ ❖ ❊---
Đêm ấy trời trong, trăng sáng vắng vặc, gió nhẹ mơn man. Trên con đường thanh vắng chạy quanh co ven bờ biển, có hai đốm sáng trắng đang hân hoan lượn vòng quanh. Cách đó không xa, từng cơn sóng nhỏ theo nhau vỏ liên hồi vào bờ cát mịn, rì rầm như lời thủ thỉ của tình nhân.
Dưới quầng sáng mông lung đổ xuống từ ngọn đèn đường, có thể nhìn thấy bên trong chiếc xe đang vụt lướt qua có hai bóng người, một nam một nữ. Người đàn ông mặc com lê sẫm màu, người phụ nữ mặc lễ phục voan tím, ăn vận trang trọng thế này, chắc hẳn đêm nay là một đêm có ý nghĩa trọng đại với họ.
Hai người tay trong tay, như không muốn rời xa nhau lấy một phút giây, chiếc nhẫn kim cương lóng lánh trên ngón áp út của người phụ nữ cứ mỗi khi ánh đèn đường lướt qua lại ánh lên rực rỡ, phản chiếu lên hai khuôn mặt si tình.
Đặc biệt, khi ánh mắt của người dàn ông chạm phải phần bụng hơi nhô lên của người phụ nữ, niềm hạnh phúc và mãn nguyện lại càng tràn trề trên nét mặt.
Cảm xúc dâng trào, người đàn ông bất giác đưa tay vuốt khẽ lên bụng người phụ nữ.
Thình lình, một luồng sáng rực lên trắng loà, rọi thẳng vào trước mặt họ.
Đúng lúc đó, trong bóng tối vang lên một tiếng rú kinh hoàng, gã đàn ông ngồi bật dậy khỏi giường, bộ tóc dài rối bù buông rũ rượi trước mặt, một bàn tay khựng lại giữa chừng, dường như có một thứ gì gần ngay trước mặt nhưng lại không thể với tới, đôi vai xương xẩu rung lên bần bật, nghe như có tiếng khóc nấc nghẹn ngào…