Bộ phận hỗ trợ trọng án, cục điều tra hình sự. Diệp Hi và Cố Phi Phi cùng được lãnh đạo kì cựu Ngô Quốc Khánh gọi tới phòng làm việc, có thể đoán chắc rằng nhóm Hỗ trợ lại vừa nhận được một vụ án cấp bách và nghiêm trọng.
Ngô Quốc Khánh không rườm lời, ngay lập tức trình bày vắn tắt về vụ án.
“Từ 5 giờ sáng hôm qua (ngày 20 tháng 10), trên đường phố của thành phố Xuân Hải liên tục phát hiện thấy những mảnh vụn da người. Qua giám định bước đầu, phía pháp y cho biết các mảnh da người bị vứt ngoài đường phố là của ít nhất ba nạn nhân, bởi vậy vụ án đã được xác định là vụ án giết người hàng loạt mang tính chất dã man.” Dứt lời, Ngô Quốc Khánh mở kẹp tài liệu trên bàn, lấy ra hai bức ảnh hiện trường, lần lượt đưa cho hai người. “Hãy chú ý đến kí hiệu được điêu khắc trên mảnh da.”
Cố Phi Phi nhận lấy bức ảnh, vừa nhìn thấy dãy kí hiệu .----. trong ảnh, đã buột miệng kêu lên. “Mã Morse?”
“Phải!” Ngô Quốc Khánh gật đầu, lại rút từ trong kẹp tài liệu ra thêm mấy bức ảnh nữa, bày lên mặt bàn, “Theo thông tin đã nắm được cho đến thời điểm này, hung thủ liên tiếp vứt năm mảnh da người ở năm khu vực khác nhau trong thành phố, trên mỗi mảnh da đều khắc những kí hiệu giống như mã Morse. Do vụ việc diễn ra quá bất ngờ, nên Sở Công an thành phố Xuân Hải chưa cung cấp được bao nhiêu thông tin, trong khi hung thủ lại quá ngông cuồng khi chủ động vứt những mảnh da người trên đường phố đông đúc, gây tác động cực kì tiêu cực tới xã hội. Bởi vậy, cả Sở Công an thành phố Xuân Hải và Cục chúng ta đều hi vọng có thể nhanh chóng đưa vụ án này ra ánh sáng. Giờ thì, cho hai cô hai mươi phút chuẩn bị, sau đó sẽ có xe đưa các cô ra sân bay.”
“Phía anh Hàn đã sắp xếp sao rồi ạ?” Diệp Hi hỏi.
“Xong cả rồi, cậu ta đã lên đường, nếu hành trình thuận lợi, sẽ gặp hai người ở thành phố Xuân Hải vào trưa nay.” Giọng Ngô Quốc Khánh lúc này mới bớt phần gấp gáp, quay trở lại với phong thái ôn tồn thường nhật, “Vậy nhé, trong quá trình phá án, nếu cần chú và bộ phận trợ giúp điều gì, cứ gọi điện cho chủ bất cứ lúc nào.”
---❊ ❖ ❊---
Thành phố Xuân Hải nằm ở phía Nam tỉnh Liêu Thẩm, bên bờ biển Hoàng Bột, có khí hậu gió mùa lục địa ấm áp mang đặc trưng duyên hải, mùa đông không quá lạnh, mùa hè không quá nóng.
Và mùa thu chính là thời điểm lãng mạn nhất của thành phố này, cảnh sắc tuyệt đẹp, khí hậu ôn hoà, cộng thêm sự hiện diện của các nam thanh nữ tú ăn vận thời trang, khiến hơi thở tình yêu như tràn trề trong từng góc phố. Đương nhiên, sở dĩ Hàn Ấn yêu thành phố này đến vậy, bởi đây chính là quê hương của anh, là nơi anh sinh ra và trưởng thành.
Đường Mộc Lâm, con đường quá đỗi thân quen với Hàn Ấn. Con đường này chạy ngang qua một ngôi trường, anh kể với Diệp Hi lúc đó đang đi cùng mình rằng, anh đã học ba năm cấp ba tại đó. Chỉ là không ngờ rằng, sau nhiều năm xa cách, thứ đưa anh quay trở về trước mái trường xưa, lại là một mảnh da người xuất hiện bên thùng rác trên lề phố.
Đường Mộc Lâm, hiện trường vứt mảnh da, là một trục đường cấp hai chạy theo chiều Nam Bắc, hai đầu Nam Bắc đều giao cắt với trục đường chính của thành phố. Hai bên đường có trường học, siêu thị, nhà hàng, camera giám sát phân bố dày đặc, khả năng bị phát giác cực cao. Hàn Ấn vừa quan sát môi trường xung quanh, vừa ghi chép vào sổ tay. Khi viết tới tên ngôi trường cũ, anh bất giác ngẩng đầu, nhìn đăm đăm vào toà nhà lớp học bên trong.
Rời khỏi đường Mộc Lâm, lái xe chừng hai mươi phút, Hàn Ấn và Diệp Hi rẽ vào khu chung cư có tên là Phú Dân Hoa Viên. Trong khu chung cư có một con đường nhựa tên là đường Ngọc Thuỷ, hung thủ cũng vứt một mảnh da người cạnh thùng rác ven con đường này.
Phú Dân Hoa Viên là khu chung cư cũ kiểu mở, mật độ cư dân đông, cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh, cách vị trí vứt mảnh da không xa có một khu chợ, xung quanh còn có bưu điện nhỏ, phòng giao dịch ngân hàng, hiệu thuốc, quán cơm, khả năng bị phát giác cũng rất cao.
Hàn Ấn lái xe đi xuyên qua khu chung cư Phủ Dân Hoa Viên tiến về phía Đông. Hơn nửa tiếng sau, anh đỗ xe trước cổng một nhà máy cơ khí cũ. Sở dĩ gọi là ‘cũ’, vì nhà máy cơ khí quốc doanh này đã xuất hiện từ khi nhà nước Trung Quốc mới thành lập, mãi tới mấy năm về trước, vì vấn đề bảo vệ môi trường mới được di dời toàn bộ ra ngoại ô. Giờ đây, bên trong khu vực nhà xưởng bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm, cánh cống lưới sắt gỉ sét thủng một lỗ toang hoác, trên trụ cổng bằng đá hoa cương bên trái vẫn còn treo một tấm biển nền trắng chữ đen, đã phôi pha bởi mưa nắng và thời gian, giờ chỉ có thể loáng thoáng nhận ra vài con chữ: Nhà máy Cơ khí Trung Thổ. Phía dưới tấm biển tên, chính là nơi hung thủ đã vứt xuống một mảnh da người.
Con đường chạy qua phía trước Nhà máy Cơ khí Trung Thổ cũng được đặt tên theo nhà máy này, gọi là đường Trung Thổ. Dọc theo đường Trung Thổ, cơ bản đều là những chung cư mới xây dựng trong vài năm gần đây, trạm xe bus khá nhiều. Đối diện với cổng chính của nhà máy là một khu chung cư, chếch sang bên cạnh là ngã tư đèn xanh đèn đỏ, phía trên cột đèn lắp camera giám sát giao thông.
Hàn Ấn quay đầu xe, lái về phía Tây thành phố. Chừng mười lăm phút sau, ở tổ rẽ vào đường Kim Liễu, Hàn Ấn nhìn thấy một trạm xe bus bên đường đã bị cảnh sát chăng kín dây cảnh báo, vòng dây trắng vàng vằn vện còn quây luôn cả cột biển báo xe bus và pa nô quảng cáo, đây cũng chính là một hiện trường vứt mảnh da trong vụ án.
Nơi này nằm trong khu vực sầm uất của thành phố, phía sau trạm xe bus chính là Bệnh viện Phụ sản Xuân Hải, xe bus và taxi qua lại liên tục, cách đấy không xa cũng có một ngã tư đèn xanh đỏ có lắp camera giám sát giao thông.
Hàn Ấn lại tiếp tục lên đường, theo đường Kim Liễu đi về phía Tây, tới cuối đường rẽ phải, đi tiếp một đoạn lại rẽ trái, lên cầu vượt. Xuống khỏi cầu vượt, đi tiếp khoảng hai cây số, xe rẽ vào đường Tinh Hoả, một bồn hoa trong vành đai xanh ven đường cũng được quây kín dây cảnh báo, hung thủ đã ném một mảnh da người lên trên bệ xi măng cạnh bồn hoa.
Đường Tinh Hoả là trục đường chính nối liền nội thành với ngoại ô, xung quanh là khu vực quần cư của người thu nhập thấp và người nhập cư, thành phần cư dân phức tạp. Phía sau bồn hoa là một toà nhà chung cư, phía dưới toà nhà có siêu thị mini, hiệu thuốc, quán mì. Bên kia đường, đối diện với bồn hoa, chính là trụ sở của Đồn Công an khu vực.
---❊ ❖ ❊---
Phòng Giải phẫu, khoa Pháp y, Ban Kĩ thuật.
Tổng cộng năm mảnh da người đặt trên năm chiếc khay được bày trên bàn giải phẫu. Cố Phi Phi khoác áo blouse trắng, đứng bên cạnh cô là nữ bác sĩ pháp y họ Liễu, người của Sở Công an thành phố Xuân Hải, cũng trạc tuổi Cố Phi Phi.
“Các mảnh da người có quy cách tương tự nhau, dài khoảng 30 centimet, rộng khoảng 20 centimet, kích thước tương đương với một tờ A4.” Bác sĩ pháp y Liễu trình bày, “Kiểm tra gen cho thấy, năm mảnh da người này thuộc về ba nạn nhân khác nhau, gồm hai nam và một nữ. Mảnh da đều lấy từ phần thân người, tại vết cắt không có phản ứng sống, cho thấy khi da bị cắt khỏi thân thể, cả ba nạn nhân đều đã tử vong. Quan sát tình trạng máu đông trên mảnh da, cũng như quan sát hồng cầu dưới kính hiển vi, có thể đưa ra suy đoán đại khái về thời gian tử vong của ba nạn nhân, là từ 48 đến 72 tiếng trước đó, tức là khoảng ba ngày trước, đêm trước cái đêm hung thủ mang vứt những mảnh da. Kí tự giống như mã Morse trên những mảnh da được xăm bằng dụng cụ xăm hình chuyên nghiệp, chỗ vết xăm có hiện tượng xuất huyết dưới da, cho thấy lúc bị xăm hình, cả ba nạn nhẫn đều chưa tắt thở.”
“Dụng cụ để cắt rạch có vẻ rất sắc bén, nhưng kĩ thuật bóc tách của hung thủ lại quá nghiệp dư.” Cố Phi Phi đeo găng tay vô trùng, cầm một mảnh da lên, lật qua lật lại quan sát, nhận thấy mặt phân tách giữa tổ chức da và cơ không hề phẳng phiu, có chỗ còn dính nguyên một mảng thịt dày. “Xét nghiệm độc chất có phát hiện gì không?”
“Chỉ xét nghiệm thấy trong máu của cả ba nạn nhân có nồng độ cồn cao, có thể suy đoán hung thủ đã chuốc rượu cho họ đến say rồi mới ra tay.” Bác sĩ Liễu chỉ vào một hình xăm trên một tấm da người. “Phải rồi, chị có am hiểu về mã Morse không? Cái này thì tôi hoàn toàn mù tịt!”
“À, tương ứng với những dãy kí hiệu này là vài con số.” Cố Phi Phi mỉm cười, khẽ nói.
Rời khỏi bộ phận Pháp y, Cố Phi Phi bước vào thang máy, lên trên hai tầng. Ra khỏi thang máy, trông thấy bên trên bức tường đối diện treo một tấm biển đề ‘khoa Giám định’. Thực chất, hung thủ đã dùng thùng xốp giữ nhiệt để đựng các mảnh da, sau đó mang bỏ bên các đường phố. Cố Phi Phi tới đây là muốn xem thử nhân viên giám định có phát hiện ra manh mối nào từ thùng xốp hay không.
Tiếp Cố Phi Phi là một anh chàng trẻ tuổi ngoại hình sáng sủa, lần lượt nhấc từng chiếc thùng xốp lên, chìa phần đáy thùng ra cho Cố Phi Phi xem, rồi nói. “Dưới đáy các thùng đựng mảnh da đều ít nhiều có vết bẩn, chúng tôi đã thu thập mẫu vật để kiểm tra, nhận thấy thành phần chủ yếu của chúng là chất béo trung tính Triglyceride, đồng thời cũng xét nghiệm thấy có thành phần chì và thạch tín, có điều chỉ số acid và chỉ số Peroxy hoá đều khá cao.”
“Là dầu cống rãnh?” Cố Phi Phi chau mày hỏi.
“Vâng, đúng vậy.” Nhân viên giám định gật đầu xác nhận.
“Về dụng cụ xăm hình, có phát hiện gì không?” Cố Phi Phi hỏi.
“Chúng tôi đã kiểm tra rất kĩ, dụng cụ được hung thủ sử dụng có lẽ là một loại máy xăm đa năng cỡ nhỏ và tinh xảo.” Cậu nhân viên giám định gõ mấy cái lên bàn phím máy tính bên cạnh rồi chỉ lên màn hình. “Đây, đại loại là kiểu như thế này, giá rất rẻ, sử dụng cũng dễ dàng, có thể mua trên mạng hoặc ngoài chợ điện tử, muốn truy tìm nguồn gốc sẽ rất khó.”
---❊ ❖ ❊---
Năm hiện trường vứt mảnh da, hoặc là ở khu vực trung tâm sầm uất, hoặc là ở khu dân cư đông đúc, hệ thống camera giám sát giao thông ở xung quanh hiện trường cũng như camera trước cổng các đơn vị hành chính sự nghiệp và các cửa hàng trên phố đã ghi lại toàn bộ quá trình hung thủ mang vứt các mảnh da.
Ngải Tiểu Mĩ đã tiến hành phân tích và tổng hợp dữ liệu camera giám sát có liên quan do Ban Chuyên án mang về, từ đó sắp xếp thành ‘lịch trình’ hành động của hung thủ:
Vào 1 giờ 19 phút sáng ngày 20 tháng 10, một chiếc xe Minivan mang biển kiểm soát BL5358, xuất hiện ở đầu phía Nam của đường Mộc Lâm thuộc khu phố Hữu Hảo, quận Trung Sơn, thành phố Xuân Hải. Camera giám sát trước cổng Trường Trung học Số 18 thành phố Xuân Hải ghi lại được cảnh tượng hung thủ xuống xe từ cửa sau bên phải, đặt một thùng xốp màu trắng xuống bên cạnh thùng rác bên đường, sau đó quay lên xe đi luôn, toàn bộ quá trình chỉ kéo dài khoảng mười lăm giây.
1 giờ 46 phút sáng ngày 20 tháng 10, chiếc xe của hung thủ xuất hiện trong camera giám sát giao thông tại ngã tư đoạn giữa của đường Kim Liễu, khu phố Chu Sơn, quận Sa Hà, cách chỗ đó chừng năm chục mét là trạm xe bus tuyến 601, tức là hiện trường vứt mảnh da thứ hai.
2 giờ 5 phút sáng ngày 20 tháng 10, chiếc xe của hung thủ lại xuất hiện trong camera giám sát giao thông tại ngã tư đoạn phía Đông của đường Trung Thổ, khu phố Vương Gia, quận Sa Hà, nằm đối diện chéo với ngã tư này chính là khu nhà xưởng bỏ hoang của Nhà máy Cơ khí Trung Thổ, hung thủ đã vứt mảnh da thứ ba tại đó.
2 giờ 21 phút sáng ngày 20 tháng 10, chiếc xe lại xuất hiện bên cạnh thùng rác tại đoạn phía Đông của đường Ngọc Thuỷ, khu chung cư Phú Dân Hoa Viên, khu phố Phú Dân, quận Cam Ninh, camera giám sát máy ATM của một ngân hàng bên kia đường đã ghi lại quá trình hung thủ vứt mảnh da thứ tư, vẫn là xuống xe từ cửa sau bên phải, sau đó nhanh chóng quay trở lên xe rời khỏi hiện trường.
2 giờ 39 phút sáng ngày 20 tháng 10, chiếc xe lại xuất hiện bên cạnh bồn hoa thuộc vành đai xanh bên đường Tinh Hoả, khu phố Cơ Trường, quận Cam Ninh, camera giám sát lắp trên cửa ra vào của một hiệu thuốc dưới tầng trệt khu chung cư phía sau bồn hoa đã ghi lại quá trình hung thủ vứt mảnh da thứ năm sau khi xuống xe từ cửa sau bên phải.
2 giờ 58 phút sáng ngày 20 tháng 10, chiếc xe xuất hiện lần cuối cùng trong ống kính camera giám sát là ở ngã tư trước cửa Văn phòng Uỷ ban thị trấn Nam Quan, cách rìa phía Nam của thành phố Xuân Hải 9 cây số.
Vụ án này có tổng cộng năm người báo cảnh sát, trong đó có anh Vương sống trong khu chung cư đối diện với Nhà máy Cơ khí Trung Thổ khẳng định rằng đã tận mắt chứng kiến quá trình hành động của hung thủ. Sau khi anh ta trợ giúp hoạ sĩ của Sở Công an lắp ghép xong bức chân dung mô phỏng diện mạo hung thủ, Đỗ Anh Hùng đã tới gặp anh ta.
“Chào anh Vương, phiền anh thuật lại lần nữa những gì mà anh đã chứng kiến.” Đỗ Anh Hùng lịch sự đề nghị.
“Vào khoảng 2 giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì mót tiểu, rồi đi vệ sinh.” Anh Vương lập tức kể ngay không cần suy nghĩ. “Ra khỏi nhà vệ sinh, cảm thấy trong phòng hơi lạnh, mới nhớ ra cửa sổ nhà bếp ngoài ban công vẫn mở, nên đi ra định đóng cửa sổ. Đúng lúc đó, tôi trồng thấy dưới cột đèn đường có một gã đàn ông bộ dạng thậm thụt đang bê một thùng xốp màu trắng bước ra khỏi chiếc xe Minivan, ném xuống trước cổng nhà máy cơ khí. Lúc đó tôi cũng không để ý cho lắm, đóng cửa sổ xong thì lên giường ngủ tiếp. Sau đó khoảng 5 giờ, tôi dậy chạy bộ buổi sáng, lúc đi ngang qua cái thùng xốp mới tò mò mở ra xem. Thực ra lúc đó tôi cũng đâu biết là da người, chỉ cảm thấy có kẻ đêm hôm khuya khoắt mang vứt một mảnh da máu thịt bầy nhầy ở ven đường là chuyện rất đáng ngờ, suy đi nghĩ lại bèn quyết định báo cảnh sát.”
“Anh khẳng định người mà anh nhìn thấy lúc đó trông như thế này?” Đỗ Anh Hùng nhìn bức chân dung mô phỏng trong tay. “Lúc đó hắn không đeo khẩu trang?”
“Có lẽ là vậy.” Anh Vương cúi đầu ngẫm nghĩ một lát rồi ngẩng lên. “Nói chung tôi nhớ mang máng là trông như thế.”
“Dáng đi có gì đặc biệt không?” Đỗ Anh Hùng hỏi tiếp.
“Cà nhắc cà nhắc, hình như hơi thọt.” Anh Vương đáp.