Người mất tích: Trương Yến, sinh viên năm thứ tư chuyên ngành ngoại ngữ đại học sư phạm tỉnh Giao Đông (thành phố Văn An), do bị dụ dỗ bởi những lời quảng cáo có cánh về kinh doanh online lan tràn trên mạng xã hội, nên đã nuôi mơ mộng làm giàu sau một đêm, và gia nhập vào hàng ngũ bán hàng trên mạng. Nhưng ngặt vì không có tiền vốn, cô đã vay 6.000 tệ vốn khởi nghiệp từ một kênh cho vay trực tuyến với tài sản thế chấp là ảnh khoả thân của chính mình, rồi từng bước rơi vào cái bẫy cho vay nặng lãi. Và rồi lãi chồng lãi, cứ thế cho đến cuối cùng, cả gốc lẫn lãi lên tới 5 vạn tệ, Trương Yến không còn khả năng trả nợ. Kết quả là công ty cho vay tài chính đã gửi ảnh khoả thân mà cô dùng để thế chấp vay tiền vào điện thoại của bạn học, bạn trai và giáo viên quản sinh của cô, mục đích là muốn uy hiếp, bức ép cô trả nợ.
Trương Yến mất tích sau khi ảnh khoả thân của cô bị phát tán hai ngày, do dính líu đến vòng xoáy cho vay nặng lãi thế chấp ảnh khoả thân, nên rất có khả năng đã bị hãm hại. Sau khi nhận được tin trình báo, cảnh sát đã lập tức triển khai điều tra. Nghi phạm lớn nhất đương nhiên là công ty tài chính đã cho Trương Yến vay tiền. Trụ sở của công ty này đặt tại thành phố Ninh Hải cùng tỉnh với tên đầy đủ là Công ty Quản lí Tài chính Đông Thắng. Công ty này đăng kí tài khoản trên một nền tảng cho vay trực tuyến, phát tán quảng cáo để giao dịch với khách hàng. Ngay sau khi cảnh sát thành phố Văn An bắt đầu triển khai điều tra không lâu, phía cảnh sát thành phố Ninh Hải gửi đến một thông tin, báo rằng Công ty Quản lí Tài chính Đông Thắng đã bị niêm phong vì có dấu hiệu hoạt động bất hợp pháp, lừa đảo và phát tán tài liệu khiêu dâm, tất cả nhân viên có liên quan đều đã bị bắt giữ. Tuy nhiên, trong khẩu cung chi tiết từ phía Công ty Quản lí Tài chính Đông Thắng lại không thừa nhận có tiếp xúc trực tiếp với Trương Yến, người phụ trách công ty cũng một mực phủ nhận mình có liên quan đến vụ việc mất tích của Trương Yến.
Sau đó, cảnh sát thành phố Văn An cũng điều tra theo nhiều hướng nhưng vẫn không thu được kết quả gì, vụ án bị gác lại cho đến hiện tại.
Theo như mạch tư duy của Hàn Ấn, hung thủ trong vụ án núi Tiêu Kim có khả năng gây án liên tiếp, vì vậy phải xem xét đến khả năng vẫn còn những nạn nhân khác trước Trần Mỹ Vân. Thông tin điều tra mới nhất cho thấy Trần Mỹ Vân sử dụng kinh doanh trực tuyến làm vỏ bọc để hoạt động mại dâm thông qua WeChat. Nếu giới tính, tuổi tác và khiếm khuyết đạo đức là điều kiện cần để hung thủ lựa chọn nạn nhân, thì Trương Yến, người bị công ty tài chính lừa gạt dùng ảnh khoả thân để vay tiền khởi nghiệp, cũng có thể quy về phạm vi hình mẫu nạn nhân mà hung thủ lựa chọn, vì vậy Hàn Ấn đặc biệt chú trọng đến vụ việc mất tích của Trương Yến.
Sau đây là toàn bộ quá trình mất tích của Trương Yến. Lúc đó là cuối học kì một năm thứ tư đại học, hầu hết các bạn cùng lớp đều đã tìm được cơ quan thực tập thích hợp và rời khỏi trường học. Trong kí túc xá chỉ còn lại ba người, trong đó có Trương Yến. Một trong hai người còn lại là một nữ sinh tên Hàn Linh, do đơn vị thực tập không cung cấp chỗ ở nên cô xin nhà trường cho tiếp tục ở lại kí túc xá, Trương Yến và một nữ sinh khác tên Đổng Tinh Tinh vì phải ôn thi cao học nên cũng tiếp tục ở lại trong trường.
Kì thi tuyển sinh cao học quốc gia năm đó diễn ra từ ngày 26 tháng 12 đến ngày 27 tháng 12. Sau đó, Trương Yến và Đổng Tinh Tinh đều quyết định tìm một cơ quan để thực tập trước khi có kết quả thi. Họ bắt đầu tìm kiếm đơn vị thực tập qua mạng và gửi hồ sơ tới đó. Đến ngày 7 tháng 1 năm 2016, tức ngày Trương Yến mất tích, cả hai đều chưa tìm được đơn vị thích hợp.
Đổng Tinh Tinh sau đó đã thuận lợi thi đỗ vào lớp cao học của trường, vì vậy Hàn Ấn và Cố Phi Phi dễ dàng tìm thấy cô ở Đại học Sư phạm. Cố Phi Phi lịch sự yêu cầu: “Phiền cô kể lại chi tiết mọi việc diễn ra vào ngày Trương Yến mất tích.”
Đổng Tinh Tinh cho biết: “Trương Yến rời khỏi kí túc xá lúc 10 giờ sáng ngày hôm đó. Vì bị đòi nợ ráo riết nên từ mấy hôm trước, cậu ấy đã rất mệt mỏi và uể oải, nhưng hôm đó cậu ấy lại dậy từ rất sớm, tắm rửa, trang điểm rất lâu, rất kĩ, ăn bận cũng rất đẹp, còn đi giày cao gót. Tôi hỏi có phải cậu ấy đã tìm được cơ quan thực tập nên chuẩn bị đi phỏng vấn không, cậu ấy nói không phải, còn nói lúc này đâu còn tâm trạng nào để nghĩ đến chuyện thực tập nữa, cần phải giải quyết khoản vay trước đã. Tôi lại hỏi có phải cậu ấy đi gặp Giang Phong không, thì cậu ấy lắc đầu, do dự một lát rồi nói tạm thời phải giữ bí mật. Thế là cậu ấy đi và không còn quay lại nữa. Cho đến sáng sớm hôm sau, tôi bắt đầu lo lắng, liền gọi điện thoại cho Giang Phong, nhưng cậu ấy nói từ hôm kia đã không gặp Trương Yến rồi. Vậy là Giang Phong đi báo cảnh sát ngay.”
“Giang Phong là bạn trai của Trương Yến phải không?” Hàn Ấn hỏi.
“Vâng, chúng tôi đều là bạn cùng lớp, cậu ấy là người địa phương, cũng đã tìm được việc làm, lúc đó cậu ấy không còn ở trường nữa.” Đổng Tinh Tinh đáp.
“Anh ta làm việc ở cơ quan nào?” Hàn Ấn lại hỏi.
“Công ty Giáo dục Trăm Điểm.” Đổng Tinh Tinh giải thích thêm, “Đó là một công ty chuyên về văn hoá giáo dục, có rất nhiều chi nhánh ở Văn An, Giang Phong làm giáo viên tiếng Anh ở đó.”
“Cô và Trương Yến rất thân nhau phải không?” Cố Phi Phi hỏi.
“Vâng, chúng tôi thân nhau nhất.” Đổng Tinh Tinh thừa nhận.
“Cô có nghĩ cô ấy muốn trốn đi đâu đó một thời gian vì ở trường quá nhiều áp lực?” Cố Phi Phi hỏi.
“Không phải đâu.” Đổng Tinh Tinh dứt khoát lắc đầu. “Hồi cậu ấy đăng kí vay nặng lãi, công ty tài chính yêu cầu cậu ấy cung cấp thông tin liên lạc của thầy quản sinh và hai người bạn học để liên lạc trong trường hợp khẩn cấp, vậy nên thực chất chỉ có tôi, Giang Phong và thầy quản sinh nhận được ảnh khoả thân của Trương Yến. Chỉ có thầy quản sinh báo cáo lên khoa, còn tôi và Giang Phong đều giữ bí mật cho cậu ấy. Đến tận khi cậu ấy mất tích, cảnh sát đến trường điều tra, thông tin đó mới được lan truyền. Hơn nữa, ngoại trừ bộ quần áo cậu ấy mặc trên người khi đi, còn tất cả quần áo, mĩ phẩm và những đồ dùng hằng ngày khác đều để hết lại trong phòng.”
“Ồ, vậy sao!” Hàn Ấn hỏi, “Vậy cô thử nghĩ xem, theo như cô thấy, ai là người có nhiều khả năng giúp Trương Yến giải quyết khoản nợ? Cô ấy có người bạn thân đặc biệt nào khác bên ngoài trường học không? Hôm đó, cô ấy có thể đã đi gặp ai?”
“Thực ra, tôi đã suy nghĩ về vấn đề này rất lâu. Suy đi nghĩ lại, thì người có khả năng nhất là… Trần Gia Tuấn.” Đổng Tinh Tinh đắn đo một lát, rồi ngập ngừng nói ra một cái tên.
“Tại sao cô lại nghĩ vậy?” Hàn Ấn hỏi.
“Cậu ta đã yêu thầm Trương Yến từ lâu, thường xuyên gửi cho Trương Yến những tin nhắn yêu đương mùi mẫn. Trương Yến có cho tôi xem, nhưng cậu ấy chưa bao giờ phản hồi.” Đồng Tinh Tinh giải thích, “Nhà Trần Gia Tuấn rất giàu, bình thường tiêu pha phóng khoáng. Tôi tin rằng, chỉ cần Trương Yến chịu mở lời, chắc chắn cậu ta sẽ cho vay.”
“Nếu là như vậy, hồi Trương Yến khởi nghiệp kinh doanh trên mạng, tại sao không vay tiền Trần Gia Tuấn mà lại lựa chọn vay tài chính thế chấp ảnh khoả thân?” Cố Phi Phi hỏi.
“Anh chị chưa nhìn thấy Trần Gia Tuấn đấy thôi, cậu ta xấu ma chê quỷ hờn, lùn tịt, béo phì, mặt thì đẩy mụn.” Đổng Tinh Tinh trề môi, vô thức lắc đầu quầy quậy, tỏ vẻ chán ghét ra mặt. “Nếu chỉ ngoại hình xấu thôi thì không nói, chúng ta không thể kì thị người khác vì lí do này, mà điều quan trọng là cậu ta còn cực kì dê xồm, cực kì biến thái. Cậu ta thường xuyên bô bô khoe khoang trước lớp rằng cậu ta đã lên giường với cô gái nào, tư thế ra sao, cô gái ấy xinh đẹp thế nào, và cậu ta đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền để ngủ với cô ấy. Có một dạo các bạn nam trong lớp còn đồn cậu ta mắc bệnh hoa liễu, nghe đến là ghê. Nhân phẩm tệ hại như vậy mà đòi theo đuổi Trương Yến, có lẽ trong quan niệm của người giàu thì tán tỉnh vài cô gái một lúc là chuyện bình thường?” Nói đến đây, Đổng Tinh Tinh chợt phì cười, rồi lập tức nghiêm mặt nói, “Xin lỗi, Trương Yến còn chưa có tin tức gì, tôi lại cười cợt như vậy, đúng là vô duyên quá. Nhưng tôi nhớ sáng sớm hôm đó, khi Trương Yến bước ra khỏi phòng, sắc mặt cậu ấy trông hừng hực quyết tâm như thể đang đi tới pháp trường vậy, nên tôi không nhịn được cười. Không phải đi gặp Trần Gia Tuấn, thì còn có thể là ai?”
“Tại sao trước đây cô không phản ánh chuyện này với nhân viên điều tra?” Cố Phi Phi hỏi.
“Không ai hỏi tôi giống như chị, hơn nữa bản thân tôi cũng chỉ đoán mò thôi, cộng thêm lúc đó tôi đang lo lắng chuyện điểm thi cao học, đầu óc rối bời, nên không thích chuốc thêm rắc rối.” Trên mặt Đổng Tinh Tinh thoáng qua một nụ cười biết lỗi.
“Giang Phong, Trần Gia Tuấn, và cả Hàn Linh lúc đó đang ở chung phòng với các cô, có cách nào liên lạc với họ không?” Cố Phi Phi mở cuốn sổ tay, nhìn Đổng Tinh Tinh hỏi.
“Số điện thoại di động của Giang Phong là 181… Của Hàn Linh là 135… Trần Gia Tuấn hình như đang làm giáo viên ở đâu đó, tôi không rõ lắm, chị có thể hỏi thầy Trương Tuấn Phong, thầy quản sinh của chúng tôi hồi đó, chắc chắn là thầy ấy biết. Bây giờ thầy ấy đang ở trường, tôi vừa mới nhìn thấy thầy ấy.” Dừng lại một thoáng, Đổng Tinh Tinh nói thêm, “Về phần Hàn Linh, có lẽ anh chị không thể hỏi cậu ấy điều gì được đâu, cậu ủy khá trầm lặng, thường ngày cũng ít giao thiệp với chúng tôi, vào ngày Trương Yến mất tích, từ sáng sớm cậu ấy đã đi làm rồi.”
“Được, chúng tôi rất cảm ơn sự hợp tác của cô. Nếu nhớ ra điều gì khác, cô có thể gọi điện thoại cho chúng tôi bất cứ lúc nào.” Cố Phi Phi ghi lại số điện thoại di động của Giang Phong và Hàn Linh, cất sổ tay vào túi xách, nhân tiện lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho Đổng Tinh Tinh.
“Vâng.” Đổng Tinh Tinh đáp.
Đổng Tinh Tinh là một cô gái tốt bụng và chu đáo, cô dẫn Hàn Ấn và Cố Phi Phi đến tận văn phòng của thầy quản sinh Trương Tuấn Phong, rồi mới từ biệt hai người.
---❊ ❖ ❊---
Trương Tuấn Phong dáng người tầm thước, ăn mặc giản dị, tuổi khoảng trung niên, mang hình tượng một giáo viên thân thiện, gần gũi, nói năng hết sức chậm rãi: “Ngoài nhân tố vay nặng lãi, tôi không thể nghĩ ra lí do nào khác có thể khiến Trương Yến mất tích.”
“Trần Gia Tuấn là người như thế nào?” Hàn Ấn mỉm cười hỏi.
“Cậu ấm con nhà giàu, miệng hùm gan sứa.” Trương Tuấn Phong nhận xét ngay không chút đắn đo, dừng một lát thì hỏi lại, “Sao anh lại hỏi về cậu ta? Việc Trương Yến mất tích có liên quan đến cậu ta sao?”
“Chúng tôi đang loại trừ mọi khả năng nghi ngờ.” Có Phi Phi tiếp lời.
“Ha ha, chắc các anh đã nghe Tinh Tinh chê trách về nhân phẩm của Trần Gia Tuấn rồi phải không?” Trương Tuấn Phong bật cười thành tiếng, “Cậu ta suốt ngày huênh hoang khoác lác thế thôi, chứ thực chất nội tâm lại cực kì tự ti và yếu đuối. Nhà cậu ta rất giàu, bố làm nghề kinh doanh thuỷ sản quy mô lớn, nhưng bố mẹ cậu ta đã li hôn từ khi Trần Gia Tuấn mới 7, 8 tuổi. Nguyên nhân là do ông bố ngoại tình với nhân viên nữ dưới quyền, sau đó thì ông bố cưới luôn tiểu tam làm chính thất, hai người sinh thêm một cậu con trai nữa. Trần Gia Tuấn sống với mẹ, tuy không thiếu tiền, nhưng thực chất chẳng khác nào ông bố đã bỏ rơi cả hai mẹ con. Cộng thêm ngoại hình của Trần Gia Tuấn quá bình thường, khó gây thiện cảm với người khác, nhất là con gái, vậy nên cậu ta mới thích một tấc đến trời, lúc nào cũng khoe khoang kinh nghiệm tán gái, chẳng qua chỉ là muốn gây chú ý cho người khác mà thôi. Còn nữa, cậu ta keo kiệt thành thần, tuy dát đồ hiệu khắp người, trong ví lúc nào cũng dày cộp cả xấp thẻ tín dụng và tiền mặt, nhưng muốn cậu ta mời một bữa cũng không phải chuyện dễ dàng đâu.”
“Tại sao anh lại hiểu rõ về cậu ta như vậy?” Hàn Ấn hỏi.
“Tôi đã làm giáo viên hơn hai mươi năm, chưa bao giờ đánh giá sai học trò, với diễn xuất non nớt của cậu ta, tôi vừa nhìn đã biết tỏng chân tướng. Nếu đúng là cậu ta lãng những như vậy, thì còn tâm trí đâu mà học tập nữa, liệu có thể thi đỗ vào trường của chúng tôi được sao? Trong bốn năm đại học, cậu ta cũng chưa từng bị nợ môn nào, nhưng cậu ta lại rêu rao khắp nơi rằng mình thi cử bê bết, đều phải dựa vào quan hệ mới qua nổi kì thi.” Trương Tuấn Phong nói, “Còn về gia cảnh của cậu ta, tôi biết được qua một người họ hàng, anh ấy là ‘khai quốc công thần’ trong công ty của ông bố Trần Gia Tuấn, nên hiểu rõ về tình hình gia đình họ.”
“Vậy anh có thể cho chúng tôi biết cậu ta đang ở đâu không?” Cố Phi Phi nói, “Chúng tôi muốn trao đổi với Trần Gia Tuấn.”
“Dễ thôi. Hiện cậu ta đang là giáo viên tiếng Anh của Trường Trung học Phẩm Văn. Tôi sẽ cho cô số điện thoại di động của cậu ấy.” Trương Tuấn Phong nói.
---❊ ❖ ❊---
Rời khỏi Đại học Sư phạm, điểm đến tiếp theo chính là Trường Trung học Phẩm Văn. Đánh giá của Trương Tuấn Phong về Trần Gia Tuấn khác hoàn toàn so với nhận xét của Đổng Tinh Tinh, điều này khiến Hàn Ấn và Cố Phi Phi cảm thấy ngạc nhiên, rốt cuộc thì ý kiến của người nào mới là đáng tin cậy, đợi lát nữa gặp Trần Gia Tuấn, tự nhiên sẽ rõ.
Do đã gọi điện thoại liên lạc từ trước, nên khi Hàn Ấn dừng xe trước cổng Trường Trung học Phẩm Văn, đã thấy một thanh niên béo lùn, miệng vắt vẻo điếu thuốc bước ra khỏi cổng phụ. Hàn Ấn và Cố Phi Phi xuống xe, anh chàng béo lùn kia bèn bước lại, tự giới thiệu mình là Trần Gia Tuấn, sau đó chỉ vào bồn hoa bên đường, ngỏ ý hãy lại đó trò chuyện.
Nhìn vào hành vi của anh ta, giống như đang có điều gì chột dạ, khiến Hàn Ấn cảm thấy Đổng Tinh Tinh đã nói đúng, vậy nên, với ngữ điệu dứt khoát, anh lập tức hỏi thẳng: “Vào ngày Trương Yến mất tích, anh đã gặp cô ấy phải không?”
“Đúng vậy, tôi đã gặp cô ấy.” Trần Gia Tuấn mặc kệ mép bồn hoa bụi bặm, ngồi phịch ngay xuống, cũng thẳng thắn trả lời.
“Là anh hẹn cô ấy, hay là cô ấy hẹn anh?” Cố Phi Phi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào Trần Gia Tuấn hỏi.
“Tôi đã hẹn cô ấy.” Trần Gia Tuấn rít sâu một hơi thuốc, nhả ra vòng khói, nhếch miệng, cất giọng tưng tửng, “Tôi thừa nhận rằng tôi thích Trương Yến lâu rồi, hôm đó hẹn gặp cô ấy, đúng là tôi cũng có ý đồ lợi dụng, nhưng thực sự là tôi không liên quan đến vụ mất tích của cô ấy. Khi chúng tôi chia tay nhau, cô ấy vẫn rất ổn. Anh chị nên tìm bạn trai của cô ấy là Giang Phong hỏi thử xem sao.”
“Tại sao anh lại nói vậy?” Hàn Ấn hỏi.
“Chuyện là thế này, hai ngày trước khi tôi hẹn gặp Trương Yến, tôi có quay lại kí túc xá của nhà trường lấy ít đó. Sau khi xong việc, tôi nghĩ Trương Yến vẫn ở trong kí túc xá nữ, nên muốn ghé qua tán tỉnh vài câu, kết quả là tôi nhìn thấy Giang Phong mặt mũi hằm hằm đang giận dữ kéo Trương Yến ra khỏi cổng kí túc xá. Tôi thấy tò mò, mới âm thầm bám theo hai người họ đến khu rừng nhỏ phía sau thư viện. Sau đó, tôi thấy Giang Phong dí điện thoại vào mặt Trương Yến, quát tháo om sòm, chửi mắng cô ấy không biết xấu hổ, cho người khác xem thân thể mình chỉ vì mấy đồng tiền bẩn thỉu. Lúc đó tôi mới hiểu ra, chắc chắn là Trương Yến đã vay thế chấp bằng ảnh khoả thân. Trương Yến không nói năng gì, chỉ đứng khóc. Giang Phong càng nói càng tức giận, còn tát cho Trương Yến một cái, sau đó siết chặt nắm đấm, cả người run bần bật, mắt trợn trừng nhìn Trương Yến như muốn giết người đến nơi. Tôi đang lo cậu ta sẽ đánh Trương Yến nữa, nhưng nào ngờ cậu ta lại quay lưng, cắm đầu chạy vụt đi mất.” Trần Gia Tuấn lại rít mạnh thêm vài hơi thuốc lá, dụi tắt tàn thuốc, rồi búng đầu lọc trúng phóc vào thùng rác bên cạnh, khịt mũi nói, “Tôi nghĩ không chừng Trương Yến đã bị Giang Phong giết chết đấy, hôm đó có lẽ vì đang ở trong trường nên không tiện ra tay.”
“Hôm đó, anh gặp Trương Yến ở đâu và chia tay lúc mấy giờ?” Cố Phi Phi hỏi.
“Sau hôm chứng kiến cảnh hai người họ cãi vã trong rừng, tôi đã gửi vài tin nhắn WeChat cho Trương Yến. Đại khái là nói rằng tôi biết cô ấy đang bị mắc nợ, tiền bạc không thành vấn đề, tôi có thể cho cô ấy vay, cũng không cần cô ấy trả vội, quan trọng là cô ấy có thể cho tôi thứ gì. Tôi bảo cô ấy hãy suy nghĩ cho thật kĩ, suy nghĩ xong thì hẹn thời gian gặp mặt. Không ngờ cô ấy trả lời ngay lập tức, nói rằng đồng ý gặp mặt. Chúng tôi bèn hẹn gặp nhau ở quán cà phê trước sảnh khách sạn Mĩ Bảo vào hôm sau. Tôi định bụng rằng hai bên đến đó dùng cà phê, thoả thuận xong xuôi rồi sẽ lên thẳng khách sạn thuê phòng xử cô ấy luôn.” Trần Gia Tuấn kể rất trắng trợn không chút quanh co, “Ngày hôm sau, tôi đến gặp cô ấy như đã hẹn, cô ấy ăn mặc trang điểm cực kì gợi cảm, tôi cứ ngỡ cô ấy đã phục tùng tôi rồi, nhưng nào ngờ cô ấy lại muốn lừa gạt tôi. Cô ấy cứ kiếm cớ lần lữa, nào là thời gian còn dài, nào là chuyện tình cảm phải được vun đắp dần dần, nào là lúc này cô ấy không có tâm trạng, dù có làm chuyện đó cũng không thể khiến tôi thoả mãn vân vân. Tôi đây loại gái nào cũng chơi chán rồi, làm gì có chuyện để cô ta xỏ mũi? Tôi mới nói thẳng với cô ấy, tiền thì lúc nào tôi cũng sẵn, cô ấy nghĩ cho kĩ rồi có thể đến lấy bất cứ lúc nào. Sau đó chúng tôi chia tay nhau không mấy vui vẻ.”
“Sau đó Trương Yến đã đi đâu?” Cố Phi Phi hỏi, “Còn anh đi đâu?”
“Cô ấy không nói cho tôi biết là đi đâu. Còn tôi đến spa Bầu Trời Xanh để tắm hơi và massage thư giãn, sau đó ngủ một giấc đến tối.” Trần Gia Tuấn gác chân chữ ngũ, rung đùi bần bật mà đáp.
“Thanh toán bằng cách nào?” Cố Phi Phi hỏi.
“Tiền mặt.” Trần Gia Tuấn đáp.
Hàn Ấn cúi đầu ngẫm nghĩ một chốc, sau đó ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Trần Gia Tuấn: “Thứ Năm tuần trước, tức là ngày 15 tháng 6, sau khi đi làm về, anh ở đâu?”
“Thứ Năm tuần trước?” Trần Gia Tuấn chau mày nhớ lại. “Tôi về nhà.”
“Anh sống với mẹ phải không?” Hàn Ấn hỏi.
“Không, giờ tôi sống một mình.” Trần Gia Tuấn đáp.
---❊ ❖ ❊---
“Cái tên Trần Gia Tuấn này khiến người ta thật là khó chịu.” Vừa lên xe, Cố Phi Phi không nhịn nổi mà cằn nhằn.
“Anh ta không tự kiềm chế được.” Hàn Ấn sắc mặt nghiêm trọng, chậm rãi lắc đầu nói, “Lúc nãy khi gọi điện thoại hẹn gặp, anh ta nói năng khá lịch sự, nhưng đến khi gặp mặt trực tiếp, nói về chuyện của Trương Yến, thì hệ thần kinh phòng thủ bản năng của anh ta liền bị kích hoạt. Đúng như thầy Trương đã nói, bản chất của anh ta là rất tự ti và nhạy cảm, có lẽ vào một thời điểm nào đó, anh ta đã học được cách dùng thái độ vênh váo bất cần đời để đè nén cảm xúc căng thẳng bất an trong lòng, lâu dần đã trở thành thói quen, thậm chí là bản năng.”
“Nói như vậy, cuộc thẩm vấn của chúng ta đã khiến anh ta lo sợ? Anh ta không có bằng chứng ngoại phạm, vì vậy anh nghi ngờ anh ta có liên quan đến vụ mất tích của Trương Yến, và cả vụ án núi Tiêu Kim?” Cố Phi Phi hỏi.
“Đúng là anh ta rất căng thẳng, nhưng không hẳn là có liên quan đến vụ án. Hầu hết mọi người đều căng thẳng khi đối mặt với cảnh sát, chưa kể ý đồ của anh ta khi tìm cách hẹn gặp Trương Yến là rất bỉ ổi.” Hàn Ấn mỉm cười nói, “Anh chỉ muốn thăm dò một chút.”
“Em lại cảm thấy cần phải điều tra thêm về anh ta, lát nữa về em sẽ dặn Anh Hùng đến spa xông hơi thư giãn kia trích xuất camera giám sát, xem con người này có nói dối hay không,” Cố Phi Phi nói.
“Khó lắm.” Hàn Ấn hít sâu vào một hơi. “Sự việc đã gần một năm rưỡi rồi, dữ liệu camera giám sát chắc chắn đã bị ghi đè lên, lại thanh toán bằng tiền mặt, không thể đối chứng.
“Nếu sự việc trong cánh rừng sau trường học như lời Trần Gia Tuấn kể lại là có thật, thì Giang Phong thực sự rất đáng ngờ. Vậy nên, bước tiếp theo cần phải điều tra quỹ đạo hoạt động của Giang Phong vào ngày Trương Yến mất tích.”
---❊ ❖ ❊---
Việc hẹn gặp Giang Phong cũng tương tự như với Trần Gia Tuấn, có lẽ bởi không muốn tiếp đón cảnh sát trong cơ quan để tránh những nghi ngờ không cần thiết, nên Giang Phong đã lựa chọn gặp mặt ở bãi đậu xe trước toà nhà ba tầng màu vàng nhạt.
Giang Phong có chiều cao trung bình, rất gầy, mặt trắng bệch, đeo kính cận gọng đen, trông khá thư sinh lịch lãm. Hàn Ấn quan sát anh ta chốc lát rồi hỏi, “Chuyện Trương Yến vay tiền để kinh doanh trên mạng, từ đầu anh có biết không?”
“Ừm.” Giang Phong đờ đẫn bật ra một tiếng.
“Cô ấy dùng ảnh khoả thân để thế chấp, anh cũng biết chứ?” Giang Phong không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu biểu thị không biết.
“Vậy nên, khi bất ngờ nhận được ảnh khoả thân của Trương Yến, anh đã nổi giận và đánh cô ấy trong cánh rừng phía sau thư viện trường?” Cố Phi Phi đang đứng tựa cửa xe thình lình lên tiếng cắt ngang.
“Sao… sao anh chị biết?” Giang Phong ngẩng phắt đầu, bàng hoàng kêu lên. “Yến Yến nói với hai người phải không? Anh chị đã tìm được cô ấy rồi sao? Cô ấy thế nào rồi, có bị làm sao không?”
“Vậy là anh thừa nhận mình đã hành hung Trương Yến?” Hàn Ấn không trả lời câu hỏi của anh ta, mà tiếp tục hỏi theo mạch tư duy của mình.
“Tại tôi… tôi giận quá…” Giang Phong mấp máy môi, như định nói gì đó nhưng ngập ngừng lại thôi.
“Anh đã ở đâu vào ngày 7 tháng 1 năm ngoái, chính là ngày Trương Yến mất tích? Và làm gì?”
“Hình như là…” Giang Phong ngập ngừng nói, “Lâu quá rồi, tôi không nhớ nổi ngày hôm đó đã làm gì nữa, có lẽ hôm đó tôi ở cơ quan.”
Rõ ràng là Giang Phong đang nói dối. Những gì xảy ra vào ngày bạn gái mất tích, đáng lẽ phải có ấn tượng rất sâu sắc, tại sao lại không biết mình ở đâu được? Hàn Ấn chau mày nhìn Cố Phi Phi. Cố Phi Phi liền cất bước đi về phía toà nhà màu vàng. Giang Phong mím chặt môi, ánh mắt bồn chồn thấp thỏm nhìn theo Cố Phi Phi.
“Anh đang lo sợ gì vậy?” Hàn Ấn thấy trên trán Giang Phong đã rịn mồ hôi, “Anh đang cầu trời khấn Phật mong cơ quan anh huỷ hết lịch công tác của một năm rưỡi về trước phải không?” Hàn Ấn vừa nói, vừa ngoảnh đầu nhìn theo Cố Phi Phi sắp sửa đi vào cửa chính của toà nhà, rồi quay lại nhìn Giang Phong chằm chằm, nói tiếp, “Anh vẫn còn cơ hội để thú thực, còn nếu để chúng tôi tự điều tra ra, tính chất sẽ khác hẳn.”
Giang Phong đưa mắt nhìn Hàn Ấn, sắc mặt rất thiếu tự nhiên, đờ ra một lát rồi vội vã quay sang gọi với về phía Cố Phi Phi: “Chị cảnh sát ơi, từ từ đã, tôi có chuyện muốn nói.”
Đợi Cố Phi Phi quay trở lại, Giang Phong chớp mắt mấy cái rồi ấp úng nói. “Hôm đó… hôm đó, tôi ở trong kí túc xá của trường cùng mấy bạn cùng lớp, để làm… làm bài thi… giúp sinh viên khoá dưới.”
“Ý anh muốn nói, là gian lận thi cử phải không?” Hàn Ấn hỏi. “Thí sinh trong phòng thi dùng điện thoại di động chụp ảnh để thi gửi ra cho các anh, các anh làm xong sẽ gửi lại cho họ?”
“Vâng, các kì thi trong trường không nghiêm ngặt như kì thi quốc gia, nên thao tác khá dễ dàng.” Giang Phong cúi gằm mặt đáp, “Sáng hôm đó, tôi giải đề Toán cao cấp cho khoá 2015, buổi chiều thì giải đề Tâm lí học xã hội cho khoá 2014, cả ngày vùi đầu trong trường. Đến tối thì họ kéo tôi ra ngoài uống rượu đến tận đêm khuya, vậy nên tôi mới không gọi điện cho Yến Yến, nào ngờ cô ấy đã biến mất. Xin hai anh chị đừng tiết lộ chuyện tôi giải hộ đề thi được không? Điều kiện tài chính của gia đình tôi không tốt, muốn tìm việc làm thêm cũng không phải dễ dàng, vả lại lúc đó, tôi cũng muốn kiếm chút tiền giúp Yến Yến trả nợ.” Nói đến đây, mắt Giang Phong đã ầng ậc nước, nói năng ngắt quãng không thành câu.
“Tạm không nhắc đến chuyện này vội, anh có thể tìm được người chứng thực cho lời khai của mình không?” Cố Phi Phi nghiêm mặt hỏi.
“Có, có.” Giang Phong ấp úng đáp.