Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33277 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 6
trái lễ chớ nói

❊ ❊ ❊

Trước khi mất tích, Lưu Hiểu làm việc tại công ty trách nhiệm hữu hạn thương mại Hữu Hảo Văn An, tiếp đón Đỗ Anh Hùng và các điều tra viên đi cùng là phó giám đốc tài chính của công ty, tự giới thiệu mình họ Nghiêm.

“Lưu Hiểu là nhân viên tài vụ chỗ chúng tôi. Cô ấy bắt đầu vào làm từ tháng 3 năm 2014 và mất tích vào tháng 10 năm 2016, làm việc ở công ty gần hai năm rưỡi. Nhìn chung, hiệu quả công việc và biểu hiện cá nhân của cô ấy rất tốt. Tất nhiên, người trẻ tuổi hiện nay khá cảm tính, nên đôi khi nói năng bộc tuệch, tính khí hơi nóng nảy, nhưng khá hoà đồng với đồng nghiệp. Chúng tôi đã đối chiếu kĩ lưỡng các chứng từ và tiền bạc qua tay cô ấy, hoàn toàn không có dấu vết gian lận hay sai sót. Trong quãng thời gian đó, tâm trạng của cô ấy trong công việc rất ổn định, việc cô ấy mất tích thực sự rất bất ngờ. Chúng tôi cảm thấy nguyên nhân chắc chắn không liên quan đến công ty, có lẽ là lí do cá nhân.” Ngay từ khi bắt đầu cuộc trò chuyện, giám đốc Nghiêm đã vội vàng phủi sạch trách nhiệm cho công ty mình.

Đỗ Anh Hùng mỉm cười không bày tỏ thái độ, chỉ hỏi, “Cô ấy có vướng mắc tình cảm gì trong công ty không? Ví dụ, cô ấy thích ai, hay có ai theo đuổi cô ấy?”

“Tôi không nghe nói.” Giám đốc Nghiêm vừa suy nghĩ vừa lắc đầu. “Tôi cảm thấy cô ấy rất khó tính trong việc tìm người yêu. Một đồng nghiệp nữ định giới thiệu cho cô ấy một bác sĩ hẳn hoi, nhưng cô ấy vẫn từ chối.”

“Anh vừa nói rằng cô ấy hơi nóng tính, vậy phiền anh nhớ kĩ lại xem, trong thời gian cô ấy làm việc tại công ty, có xảy ra xích mích gì với ai không? Hoặc làm mếch lòng ai không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Nếu nói theo hướng đó, thì đúng là có một chuyện không vui, nhưng đã xảy ra từ hồi tháng 10 năm 2015, cách thời điểm cô ấy mất tích hơn một năm trời, chắc không có liên quan gì đâu.” Giám đốc Nghiêm nói.

“Không sao, anh cứ nói cho chúng tôi biết, càng cụ thể càng tốt.” Điều tra viên ngồi bên cạnh thúc giục.

“Ồ, nói thế nào được nhỉ? Đây đúng là một vụ rashomon.” Giám đốc Nghiêm thở hắt ra rồi hồi tưởng lại, “Lúc đó trong văn phòng, Lưu Hiểu ngồi đối diện với một đồng nghiệp nam tên là Lí Cương, tổng phụ trách sổ sách tài chính. Hôm xảy ra chuyện là thứ Sáu, hình như Lưu Hiểu có hẹn với mấy người bạn đại học sau khi tan sở sẽ đi chơi với nhau, nên hôm đó ăn bận trang điểm đẹp hơn chút. Cô ấy mặc chiếc váy khá bó với tất lụa đen, ăn bận như vậy trong công ty trông khá là bắt mắt. Đến giờ nghỉ trưa, Lưu Hiểu ăn cơm xong thì nằm gục xuống mặt bàn chợp mắt chốc lát, những đồng nghiệp còn lại trong văn phòng, gồm cả Lí Cương, thì lướt điện thoại. Nhưng Lưu Hiểu bất thình linh đứng bật dậy khỏi chỗ, chỉ mặt Lí Cương quát ầm lên, nói rằng từ sáng Lí Cương đã rất không đàng hoàng, cứ cố tình dán mắt vào đùi mình, lúc nãy còn cố tình tháo giày thò chân qua gầm bàn động chạm vào đùi mình đến mấy lần. Bị Lưu Hiểu nói vỗ mặt trước mặt đám đông đồng nghiệp, Lí Cương chắc chắn rất sượng sùng, mới chửi Lưu Hiểu là đồ thần kinh, tự dưng vu oan giá hoạ cho mình. Hai bên cãi nhau kịch liệt, không ai chịu nhường ai, Lưu Hiểu còn giận dữ chạy đến phòng Nhân sự tố cáo Lí Cương quấy rối tình dục.”

Rashomon : Từ vựng bắt nguồn từ một bộ phim của Nhật Bản, ý nói trong một vụ lùm xùm, những người trong cuộc kẻ nói một đằng, người nói một nẻo không thể biết được đầu là chân tướng sự việc.

Dừng lại một lát, giám đốc Nghiêm nhấp ngụm nước lấy giọng, rồi kể tiếp: “Sau đó, công ty đã giao cho phòng Giám sát kỉ luật và phòng Bảo vệ phối hợp điều tra vụ việc, nhưng hai người họ một người thì ra sức kết tội, một người thì sống chết không nhận, rốt cuộc có xảy ra chuyện quấy rối tình dục dưới gầm bàn hay không, chỉ có hai người họ biết, cho nên điều tra một hồi rồi đến cuối cùng cũng đành thôi.”

“Anh nhìn nhận chuyện này thế nào, anh nghĩ Lí Cương có làm chuyện đó hay không?” Điều tra viên hỏi.

“Tôi cảm thấy…” Giám đốc Nghiêm chép miệng, dẫn đo một chốc rồi nói, “Lí Cương bình thường có thói quen tháo giày lúc ngồi làm việc, cậu ấy cao đến 1m88, chân rất dài, nên đúng là có khả năng vô tình đưa chân qua gầm bàn của Lưu Hiểu rồi chạm vào đùi cô ấy, cậu ấy cũng luôn miệng nhấn mạnh rằng mình không cố ý. Tôi cảm thấy là do hôm đó Lưu Hiểu ăn mặc trang điểm bắt mắt quá, có lẽ Lí Cương nhìn trộm cô ấy mấy cái, khiến cô ấy hơi nhạy cảm thái quá.”

“Anh nói như vậy là không đúng rồi, Lưu Hiểu mặc gì là quyền tự do của người ta, Lí Cương quấy rối cô ấy, tại sao lại là lỗi của cô ấy?” Đỗ Anh Hùng ngắt lời giám đốc Nghiêm, giọng điệu có chút bất bình.

“Ồ không, không, anh nghe tôi nói hết đã.” Giám đốc Nghiêm vội vàng xua tay giải thích, “Tôi cảm thấy có lẽ buổi sáng hôm đó, khi Lí Cương nhìn trộm Lưu Hiểu, cô ấy đã cảm thấy bực mình. Vì vậy sau đó, cho dù Lí Cương chỉ là vô tình chạm phải, cũng khiến cô ấy nổi đoá. Tất nhiên, đây chỉ là ý kiến của cá nhân tôi, vả lại tôi cũng chỉ nói riêng với các anh thôi. Còn nếu cần biểu thị quan điểm trước mặt người khác, tôi vẫn giữ thái độ trung lập. Nếu Lưu Hiểu đúng là bị quấy rối thực, tôi nói vậy chẳng phải lại làm tổn thương người ta lần nữa?”

“Vậy hôm nay Lí Cương có ở công ty không?” Đỗ Anh Hùng hỏi. “Chúng tôi muốn trao đổi với anh ấy.”

“Cậu ta đã được điều sang công ty con rồi.” Giám đốc Nghiêm nói.

“Là do anh ta tự yêu cầu, hay do công ty chỉ định?” Điều tra viên hỏi.

“Cả hai. Bất kì ngành nghề nào cũng vậy thôi, vấn đề về đạo đức tác phong là chuyện đại kị, kiểu gì cũng bị người ta bàn ra tán vào, Lí Cương ở công ty phải chịu rất nhiều áp lực. Phía công ty cũng muốn nhanh chóng dẹp yên dư luận, hi vọng những sóng gió liên quan đến chuyện này lắng xuống càng sớm càng tốt, vừa hay công ty thành lập công ty con kinh doanh mảng bất động sản, cấp trên bèn trao đổi với Lí Cương, hi vọng cậu ta có thể phụ trách tài chính bên đó. Lí Cương đương nhiên vui vẻ nhận lời.” Giám đốc Nghiêm cười gượng. “Nhưng thực chất chẳng khác nào bị giáng chức. Công ty bất động sản mới thành lập, tất cả mọi thứ đều phải xây dựng từ đầu, công việc rất bận rộn và vất vả. Quy mô công ty cũng không lớn, tuy nói là người phụ trách chính, nhưng trên thực tế, bộ phận tài vụ chỉ có hai người, phúc lợi và điều kiện làm việc kém hơn chỗ trụ sở chính chúng tôi nhiều.”

“Nói như vậy, Lí Cương đã bị tổn thất khá lớn về lợi ích.” Đỗ Anh Hùng nhìn thẳng vào giám đốc Nghiêm hỏi tiếp, “Tại sao các anh không kể lại chuyện này cho điều tra viên phía cảnh sát trước đây?”

“Như tôi vừa nói, chuyện Lưu Hiểu mất tích và chuyện quấy rối tình dục cách nhau quá xa, Lí Cương bình thường cũng rất tử tế, không chỉ riêng tôi, mà tất cả các đồng nghiệp khác cũng không ai nghĩ rằng cậu ta sẽ báo thù Lưu Hiểu, vậy nên không ai nghĩ đến chuyện đó cả.” Giám đốc Nghiêm giải thích.

“Vậy thì bây giờ, phiền anh liên lạc giúp chúng tôi, chúng tôi muốn gặp Lí Cương.” Đỗ Anh Hùng đề nghị.

“Tôi sẽ gọi cậu ta tới đây ngay, các anh đợi một lát.” Dứt lời, giám đốc Nghiêm liền nhấc điện thoại trên bàn làm việc lên bấm số.

---❊ ❖ ❊---

Lí Cương dáng người cao lớn, mặt mũi sáng sủa hiền hành, có vẻ như chạy đến rất gấp, nên lúc bước vào cửa, trên trán anh ta lấm tấm mồ hôi. Sau khi tự giới thiệu và chào hỏi sơ qua, Đỗ Anh Hùng nói với giám đốc Nghiêm mình muốn trao đổi riêng với Lí Cương, giám đốc Nghiêm liền rời khỏi văn phòng. “Anh có biết chuyện Lưu Hiểu mất tích không?” Đỗ Anh Hùng hỏi trước.

“Tôi có nghe nói, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?” Lí Cương gật đầu, ngơ ngác hỏi lại.

“Chuyện Lưu Hiểu tố cáo anh quấy rối tình dục có ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của anh không?” Đỗ Anh Hùng hỏi ngược lại.

“Không phải các anh đang nghi ngờ vụ việc Lưu Hiểu mất tích có liên quan đến tôi đấy chứ?” Lí Cương hơi cao giọng, vội và biện minh. “Tôi xin nói trước, tôi tuyệt đối không có ý đồ quấy rối Lưu Hiểu, chạm phải chân cô ấy, hoàn toàn là vô tình. Còn về việc có ảnh hưởng đến tôi hay không, thì ít nhiều cũng có đấy, trực tiếp nhất chính là công việc của tôi gặp đôi chút trắc trở.”

“Anh cuống cái gì? Anh cứ liên tục nhìn chằm chằm vào đùi con gái nhà người ta, như thế đã là xúc phạm rồi, còn ra vẻ vô tội gì nữa?” Đỗ Anh Hùng cũng cao giọng vặc lại, dừng một lát mới đổi giọng ôn hoà nói tiếp, “Thế còn gia đình anh thì sao? Vợ anh có trách móc anh không?”

“Nói thế nào bây giờ nhỉ?” Lí Cương đờ ra ngẫm nghĩ một lát, sau đó thu lại vẻ lo âu, tự hỏi rồi lại tự trả lời, “Vì các anh là cảnh sát, nên tôi có nghĩa vụ phải nói cho các anh biết sự thật, vợ chồng tôi tình cảm bất hoà nên đã li thân nhiều năm nay, chỉ vì con cái nên chưa làm thủ tục li hôn, thế nhưng trong mắt người ngoài, chúng tôi vẫn là một gia đình hoà thuận, vì vậy tôi căn bản không quan tâm đến việc vợ tôi nhìn nhận ra sao về chuyện đó.”

Không đợi Anh Hùng hỏi, Lí Cương lại nói tiếp, “Về những trục trặc trong công việc, cũng có thể nói là tái ông mất ngựa, biết đâu hoạ phúc. Tuy tôi bị điều chuyển sang công ty con là một công ty bất động sản quy mô nhỏ, mất đi nền tảng vững chắc và ổn định tại tổng công ty, nhưng kinh nghiệm công tác gần một năm qua đã đem lại cho tôi nhận thức toàn diện về quy trình và phương pháp của công tác tài chính bất động sản. Có lẽ các anh chưa rõ lắm về ngành nghề của chúng tôi, hiện nay, các nhân sự giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực tài chính rất đắt giá, những người như tôi đây, vừa có kinh nghiệm công tác lâu năm trong công ty cổ phần thương mại quy mô lớn, lại vừa am hiểu nghiệp vụ tài chính bất động sản, chỉ cần phút mốt là có thể tìm được công việc cỡ giám đốc tài chính trong công ty bất động sản lớn. Thực ra, đã có rất nhiều công ty mời tôi về làm, chỉ là tôi vẫn đang lựa chọn mà thôi. Vì vậy, ảnh hưởng tiêu cực của sự việc đó đến tôi chỉ là nhất thời, tôi thực sự không cần thiết phải trả thù Lưu Hiểu, và tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ làm gì cô ấy.”

“Anh còn nhớ mình đã đi đâu sau khi tan sở vào ngày 18 tháng 10 năm ngoái không?” Điều tra viên hỏi.

“Đã lâu quá rồi, tôi không còn ấn tượng gì nữa.” Lí Cương lắc đầu, đáp dứt khoát.

“Chúng tôi có thể liên lạc với vợ anh để hỏi một số chuyện không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Tất nhiên là được.” Lí Cương đáp.

---❊ ❖ ❊---

Tối hôm đó, trong phòng họp lớn của phân đội, diễn ra cuộc họp phân tích tình hình vụ án.

Diệp Hi trình bày, “Dữ liệu camera giám sát cho thấy vào ngày Trần Mĩ Vân bị sát hại, cô ấy đã ở trong nhà hàng McDonald’s gần hiện trường vứt xác là núi Tiêu Kim, gần một tiếng đồng hồ. Nếu phân tích ngôn ngữ cơ thể trong video, có lẽ cô ta đã hẹn với khách gặp mặt tại đó, nhưng đến thời gian đã hẹn mà khách vẫn chưa xuất hiện, chỉ gửi tin nhắn WeChat cho cô ta. Ngay sau khi nhận được tin nhắn, tức khoảng 8 giờ tối hôm đó, cô ta rời khỏi nhà hàng McDonald’s.”

Ngải Tiểu Mĩ tiếp lời, “Cửa hàng McDonald’s đó nằm gần một con đường lớn, xung quanh có rất nhiều cửa hàng, quán xá, lưu lượng người xe khá đông đúc, lại là ban đêm, ánh sáng rất kém. Dù là Trần Mĩ Vân hay người khách mà cô ta đã hẹn, nếu đi lẫn trong đám đông người xe tham gia giao thông, thì rất khó tìm thấy hành tung của họ qua hình ảnh camera giám sát. Chúng tôi cũng đã cố gắng trích xuất dữ liệu từ camera giám sát giao thông, các camera đặt trước một số cửa hàng, và camera trong bãi đỗ xe trước cửa hàng McDonald’s, nhưng chỉ tìm thấy bốn đoạn video có liên quan đến Trần Mỹ Vân. Trong bốn đoạn video này, bên cạnh Trần Mỹ Vân không xuất hiện người nào khả nghi, nhưng sắp xếp theo dòng thời gian, thì hình ảnh cuối cùng của Trần Mĩ Vân xuất hiện trong camera là đang đi trên đường Tiêu Trung bên cạnh khu dân cư Tiêu Kim Hoa Viên đối diện chéo với cửa hàng McDonald’s. Chúng tôi đã đi thực địa một lượt, đi hết đoạn đường đó rồi rẽ trái sẽ tới đường Tiêu Bắc, theo đường Tiêu Bắc đi tiếp khoảng 200 mét sẽ tới một ngã ba hình chữ T, ngã rẽ phía Bắc chính là con đường cái dẫn đến sườn phía Tây của núi Tiêu Kim. Chúng tôi đã chú ý quan sát, xung quanh đó đều là điểm mù của camera, cũng chính là điểm hẹn an toàn nhất giữa kẻ sát nhân và Trần Mĩ Vân.”

Diệp Hi nói tiếp, “Tổng hợp các phán đoán, người khách tiếp theo mà Trần Mỹ Vân hẹn gặp sau khi chia tay Lưu Diệu Cát rất có thể chính là hung thủ của vụ án này. Trần Mỹ Vân đã làm theo chỉ dẫn của hung thủ qua WeChat, đi bộ đến ngã ba đường Tiêu Bắc, sau đó rẽ sang con đường phía Bắc. Hung thủ lái xe đến đón cô tại đó, rồi đi đến một nơi kín đáo trên sườn phía Tây núi Tiêu Kim, siết cổ cô trong xe, cuối cùng ném xác trên núi.”

Cố Phi Phi phát biểu, “Về vụ việc mất tích của Trương Yến, có lẽ các đồng chí đã biết, vào thời điểm bị mất tích, cô ấy đang vướng vào vụ vay thế chấp bằng ảnh khoả thân. Cũng xuất phát từ manh mối vay thế chấp bằng ảnh khoả thân, khi tôi và anh Hàn đi điều tra, đã phát hiện ra hai đối tượng khả nghi: Một người là bạn trai của cô ấy, tên là Giang Phong; một người nữa là người theo đuổi cô ấy, tên là Trần Gia Tuấn. Hai người đều là bạn cùng lớp đại học của Trương Yến. Giang Phong hiện là giáo viên tiếng Anh giảng dạy trong một cơ sở đào tạo tư nhân. Trước khi sự việc bị phanh phui, anh ta không biết bạn gái Trương Yến đã thế chấp ảnh khoả thân để vay nặng lãi, vì vậy khi nhận được tấm ảnh khoả thân của Trương Yến do công ty tài chính gửi đến, anh ta đã nổi giận và có hành vi bạo lực với Trương Yến. Nhưng có bạn cùng lớp chứng thực, vào ngày Trương Yến mất tích, Giang Phong ở trong phòng kí túc xá cả ngày để giải bài thi cho sinh viên khoá dưới.”

Hàn Ấn tiếp lời, “Trần Gia Tuấn hiện là giáo viên tiếng Anh tại Trường Trung học Phẩm Văn, là cậu ấm con nhà giàu, do bố mẹ sớm li hôn và ngoại hình kém ưa nhìn, nền tính cách của anh ta rất tự ti và nhạy cảm. Trần Gia Tuấn từ lâu đã si mê Trương Yến, nên nhân cơ hội cô ta vướng phải món nợ kếch xù không thể trả nổi, Trần Gia Tuấn đã ngỏ ý cho Trương Yến vay tiền trả nợ với điều kiện cô ấy phải đổi tình lấy tiền. Theo lời Trần Gia Tuấn, hôm đó Trương Yến đã từ chối đề nghị đó, nên hai người chia tay nhau không mấy vui vẻ. Sau đó Trần Gia Tuấn đã đi đâu, và hành tung của anh ta trong ngày Trần Mỹ Vân bị sát hại vẫn chưa rõ ràng, có chút khả nghi, cần điều tra thử xem liệu anh ta có bằng chứng ngoại phạm trong hai vụ án đó hay không.”

Đỗ Anh Hùng nói, “Thông tin về Lưu Hiểu phức tạp hơn chút ít so với dự kiến. Cô ấy đã từng tố cáo với công ty rằng mình bị đồng nghiệp nam cùng phòng là Lí Cương quấy rối tình dục. Nhưng đối phương dứt khoát không thừa nhận, hai bên cùng khăng khăng quan điểm của mình, khiến sự việc đi vào ngõ cụt. Vì chuyện đó mà Lí Cương bị điều chuyển sang công ty con mới thành lập. Chúng tôi đã thẩm vấn Lí Cương và trao đổi với người vợ đã li thân nhiều năm của anh ta. Mặc dù Lí Cương không thể nhớ được mình làm gì vào ngày Lưu Hiểu mất tích, nhưng nhìn chung, không thấy anh ta có thái độ bất mãn và thù hằn rõ rệt đối với vụ lùm xùm quấy rối tình dục, khả năng trả thù Lưu Hiểu là không lớn. Về vụ việc quấy rối tình dục năm xưa, chúng tôi cũng tìm hiểu qua những đồng nghiệp khác của Lưu Hiểu, đa số mọi người đều đứng về phía Lưu Hiểu, nhưng điều thú vị là số ít người bênh vực Lí Cương đều là nam giới. Điều này khiến tôi nghĩ tới một vấn đề: Nếu hung thủ trong vụ án núi Tiêu Kim xuất phát từ quan điểm của nam giới để nhìn nhận về sự việc quấy rối tình dục, vậy thì Lưu Hiểu trong mắt hắn phải chăng cũng là một cô gái có vết nhơ? Và với Trương Yến dùng ảnh khoả thân để vay tín dụng, liệu hắn cũng giữ quan điểm tương tự? Nếu tư duy theo chiều hướng đó, thì Trương Yến, Lưu Hiếu, Trần Mỹ Vân đều là những cô gái trẻ, có nhan sắc, có khiếm khuyết về đạo đức hoặc có vết nhơ về nhân phẩm, vậy thì ba người họ có thể coi là mẫu hình cố định để hung thủ lựa chọn làm nạn nhân.”

“Tôi đồng ý với phân tích của đồng chí Đỗ,” Trần Đạc tiếp lời. “Triệu Lệ Na, tương tự, cũng có khiếm khuyết về đạo đức. Cô ta là một tay săn ảnh chuyên nghiệp, chuyên bám theo người nổi tiếng để quay lén, chụp trộm nhằm thu hút độc giả. Không chỉ vậy, cô ta còn lợi dụng những tài liệu chụp trộm để uy hiếp đương sự nhằm trục lợi, kết quả là bị tố cáo ngược, khiến chuyên mục tin nóng do cô ta phụ trách bị công ty xoá sổ. Chúng tôi đã khai thác các thông tin liên quan đến chuyên mục tin nóng để cố gắng tìm kiếm nghi phạm có khả năng báo thù Triệu Lệ Na, nhận thấy người bị chuyên mục này gây tổn thương nặng nề và thiệt hại sự nghiệp nhiều nhất là Mã Khả Doanh, vốn là nữ phát thanh viên của bản tin 10 giờ trên Đài truyền hình Văn An. Chúng tôi đã thử trao đổi với Mã Khả Doanh, thật bất ngờ là cô ấy có thói quen ghi chép các sự kiện trong ngày vào số tay, nên mặc dù Triệu Lệ Na mất tích đã gần hai năm, cô ấy vẫn có thể đưa ra bằng chứng ngoại phạm cho mình, hơn nữa còn có phía Đài truyền hình và anh bạn trai làm chứng cho cô ấy. Nhưng Mã Khả Doanh đã cung cấp một thông tin đáng chú ý, cô ấy từng hẹn gặp Triệu Lệ Na qua trung gian là trưởng ban Tin tức giải trí của trang mạng Leitian.com, cũng là cấp trên trực tiếp của Triệu Lệ Na, tên gọi Cao Hoa Sinh. Nhưng trước đó, khi tôi gặp Cao Hoa Sinh để điều tra, anh ta không hề nhắc tới điều này. Ngoài ra, chúng tôi còn hỏi thăm bạn trai cũ của Triệu Lệ Na, hai người họ chia tay nhau không lâu trước khi cô ta mất tích. Về lí do chia tay, những gì anh ta nói khác hẳn với Triệu Lệ Na. Anh ta nói rằng nguyên nhân là do Triệu Lệ Na thích người khác, cụ thể là ai thì anh ta cũng không rõ. Tóm lại, chúng ta cần phải khai thác Cao Hoa Sinh kĩ hơn nữa. Do anh ta là bạn học cấp ba của tôi, nên việc điều tra vẫn phải phiền Nhóm Hỗ trợ giúp.”

“Được, tôi xin tổng kết một chút. Sau khi triển khai các hướng điều tra, lượng thông tin thu được đúng là rất phong phú.” Diệp Hi khẽ vỗ tay để mọi người cùng tập trung nhìn lại, rồi nói, “Điểm thứ nhất, đến hiện tại chúng ta đã nhận thấy, bốn người Triệu Lệ Na, Trương Yến, Lưu Hiểu, Trân Mĩ Vân có mức độ tương đồng nhất định về thân thế, mặc dù hiện vẫn chưa có đủ chứng cứ để xâu chuỗi các vụ án với nhau, nhưng rất cần thiết phải tiếp tục điều tra. Do thi thể của Trần Mỹ Vân được tìm thấy trên núi Tiêu Kim, nên tôi kiến nghị đại đội của anh Trần bổ sung nhân lực để tiến hành tìm kiếm theo kiểu trải thảm quanh khu vực núi Tiêu Kim, thử xem có thể tìm thấy thi thể của ba cô gái còn lại hay không.

“Điểm thứ hai, là cần điều tra toàn diện lịch sử cuộc gọi điện thoại di động, lịch sử hoạt động của tài khoản email, QQ, Weibo, WeChat của Triệu Lệ Na, Trương Yến và Lưu Hiểu, để sàng lọc những người liên lạc khả nghi, đồng thời tìm kiếm quỹ đạo hoạt động của họ sau khi rời khỏi nơi làm việc vào ngày hôm đó. Điểm mấu chốt ở đây, nếu ba người này đúng là bị hung thủ lựa chọn do những khiếm khuyết đạo đức, vậy thì cầu hỏi sẽ là, kẻ sát nhân đã làm thế nào để biết được những sự kiện tương ứng đã xảy ra với họ? Có lẽ thông tin lí lịch của ba người này sẽ có một số điểm giao cắt với nhau, chúng ta cần phải tìm cho ra những điểm đó.

“Điểm thứ ba, là tiến hành điều tra toàn diện về hai nghi phạm trong tay chúng ta, Trần Gia Tuấn và Cao Hoa Sinh.

“Điểm thứ tư, mặc dù hi vọng tương đối mong manh, nhưng chúng ta vẫn phải cố gắng tiếp tục thu thập dữ liệu camera giám sát trên tất cả các ngả đường xung quanh núi Tiêu Kim vào đêm xảy ra vụ án, để xem liệu có thể tìm thấy chiếc xe đáng ngờ trong khoảng thời gian tương ứng hay không.

“Anh xem, chúng tôi sắp xếp như vậy có ổn không?” Cuối cùng, Diệp Hi mỉm cười quay sang Trần Đạc, lịch sự hỏi ý kiến của anh ta.

“Tôi hoàn toàn tán thành.” Trần Đạc vui vẻ gật đầu, sau đó quay sang nói với Hàn Ấn, “Anh Hàn, hiện tại anh đã có hình dung sơ bộ gì về hung thủ chưa?”

“Được, tôi sẽ trình bày sơ qua một chút.” Hàn Ấn gật đầu đáp, “Rất rõ ràng, nạn nhân ở đây là đối tượng thay thế cho một người nào đó có thực. Chắc chắn là phụ nữ, và người phụ nữ đó là nguồn kích thích ban đầu của hung thủ. Hung thủ phơi bày thi thể nạn nhân trong tình trạng khỏa thân, nhồi nhét cỏ dại vào trong miệng, cắt tóc nham nhở và rạch một hình chữ X lên ngực, thực chất là một kiểu tượng trưng, tượng trưng cho đối tượng mà hung thủ thực sự muốn trừng phạt. Tất nhiên, đây cũng là một dạng hành hạ thi thể. Có lẽ mọi người ở đây đều đã từng nghe đến một lí thuyết của nhà tâm lí học Carl Gustav Jung: Người bình thường sẽ không bao giờ giày vò người khác, và thông thường, kẻ bị ngược đãi cuối cùng sẽ trở thành kẻ ngược đãi. Điều này có nghĩa là, hung thủ đã có trải nghiệm bị ngược đãi, kẻ ngược đãi trong ấn tượng của hung thủ mang hình tượng phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, có khiếm khuyết về nhân cách. Tôi cho rằng rất có khả năng đó chính là hình tượng người mẹ trong ấn tượng thời thơ ấu của hung thủ. Hình tượng người mẹ chỉ dừng lại ở thời kì đó, có nghĩa là hoặc cô ta đã qua đời, hoặc cô ta đã từng bỏ rơi hung thủ.

“Khi tiến hành phân tích khoa học hành vi, chúng ta sẽ rất lạc quan nếu thấy hung thủ bộc lộ nhiều hành vi trong quá trình gây án, có những hành vi là nhằm che giấu thân thế, có những hành vi là để đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát, nhưng đối với kẻ giết người hàng loạt, thì các hành vi lại phản ánh nhu cầu tâm lí của hắn. Trong vụ án núi Tiêu Kim, hung thủ đã để lại rất nhiều dấu vết trên thi thể của nạn nhân. Hành vi đánh dấu, như tôi đã trình bày ở trên, gồm những bốn bước, có thể thấy nhu cầu tâm lí và khao khát biểu đạt của hắn rất mãnh liệt. Thế nhưng, trạng thái của hắn trong đời sống thực tế lại hoàn toàn tương phản. Đó là một người trầm lặng ít nói, cô độc, hướng nội, thoạt nhìn có vẻ rất trầm tĩnh và bình thường, hoàn toàn không gợi cảm giác nguy hiểm. Đồng thời, người này giao tiếp kém, có lẽ rất ít bạn bè, hay nói cách khác là hầu như không có bạn thân. Về kí hiệu chữ X, có thể là chữ cái phiên âm, có thể là chữ cái tiếng Anh, hoặc cũng có thể là kí hiệu ẩn số trong Toán học. Tóm lại, tôi buộc phải thừa nhận rằng tôi chưa nghĩ ra hàm ý của kí hiệu đó.” Hàn Ấn kết lại bằng một nụ cười bất lực.

“Nếu thông tin bối cảnh và đặc trưng nhân cách của hung thủ nằm trong phạm vi mà anh vừa chỉ ra, vậy thì có cần thiết phải điều tra Cao Hoa Sinh và Trần Gia Tuấn không?” Trần Đạc tiếp lời.

“Vẫn nên điều tra cho rõ ràng.” Hàn Ấn cười, “Dù sao cũng chỉ là phán đoán sơ bộ, dùng để khoanh vùng đối tượng tình nghi, có lẽ vẫn hơi sớm.”

Trần Đạc còn muốn tiếp tục thảo luận về chủ đề này, nhưng điện thoại di động đặt trên bàn bóng đổ chuông. Sau khi nghe xong, đặt điện thoại xuống, Trần Đạc chau tít đôi mày, cất giọng gấp gáp: “Là diện thoại của phân đội trưởng, vừa nhận được tin báo, lại thêm một cô gái trẻ mất tích.”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »