Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên thình lình khiến Hàn Ấn giật mình bừng tỉnh. Anh với lấy chiếc đồng hồ đeo tay bên gối lên xem, mới 5 giờ 45 phút sáng. Linh cảm có điều chẳng lành, anh liền bật dậy khỏi giường, mặc vội quần áo rồi chạy ra mở cửa phòng khách sạn, thì thấy Trần Đạc đứng ngay trước cửa, sau lưng là Diệp Hi và mọi người, đều đã sẵn sàng xuất phát.
Hàn Ấn khẽ cười gượng gạo, hỏi, “Thái Tiểu Khiết phải không?”
Trần Đạc mặt mũi bơ phờ lắc đầu. “Không phải.”
Trời tờ mờ sáng, bên dưới chân núi Tiêu Kim, tiếng còi xe cảnh sát vang lên từng hồi, chiếc này tiếp chiếc kia đổ dồn về đây. Thì ra có hai người dân sáng sớm lên núi chạy bộ đã nhìn thấy một thi thể phụ nữ không mảnh vải che thân nằm bên cạnh đường lên núi ở sườn Tây, lập tức gọi điện báo cảnh sát.
Thi thể nằm ngửa trong bụi cỏ bên đường, quần áo bị xé rách tả tơi, vứt bừa bãi bên cạnh, quanh cổ hằn rõ vết siết màu đỏ sẫm, tóc bị cắt nham nhở, hai má căng phồng, bùn đất và rễ cỏ chảy tràn ra khoé miệng, đập thẳng vào mắt là chữ X rạch trước ngực nạn nhân, không phải một chữ, mà những năm chữ, gần như phủ kín nửa thân trên của thi thể.
“Có lẽ vẫn là tên đó?” Trần Đạc nhìn chằm chằm vào thi thể một hồi, rồi ngước mắt nhìn Hàn Ấn hỏi.
“Chắc chắn là vậy.” Diệp Hi cướp lời, “Thủ đoạn còn tàn nhẫn hơn trước, xem ra hắn càng thêm tự tin và táo bạo, nôn nóng muốn khoe ra kiệt tác của mình trước người đời.”
“Không phải, là phẫn nộ.” Hàn Ấn khẽ lắc đầu, giải thích, “Tuy hắn hoàn tất chuỗi hành vi đánh dấu, nhưng đã hỗn loạn hơn nhiều. Rất rõ ràng là quần áo bị hắn điên cuồng giằng xé ra khỏi người nạn nhân, các kí hiệu cũng giao cắt với nhau, cho thấy hắn đã rạch một cách gấp gáp trong cơn cuồng nộ.”
“Thầy Hàn nói đúng, lần gây án này không cẩn thận bằng lần trước.” Ngải Tiểu Mĩ ngồi lom khom một bên, đang kiểm tra ba lô của nạn nhân. Cô lúc lắc một tấm thẻ tín dụng trên tay nói, “Điện thoại và chứng minh thư có lẽ đã bị hung thủ lấy đi mất rồi, nhưng lại bỏ sót thẻ tín dụng, cũng là một vật có thể tra ra lai lịch nạn nhân.”
“Cách thức siết cổ cũng hơi khác biệt so với vụ án trước, vết bóp trên cổ Trần Mĩ Vân có dạng nằm ngang, chúng ta gọi là vết bóp cổ hổ khẩu, tức là siết cổ bằng một tay. Còn ở nạn nhân này, vết siết cổ có dạng vòng tròn, rõ ràng là bị siết cổ bằng hai tay, điều này cũng có thể chứng minh cho quan điểm của anh Hàn vừa nãy, nạn nhân đã kích thích cơn giận dữ của hung thủ, khiến hắn trở nên hung hãn hơn nhiều.” Cố Phi Phi vừa tiến hành kiểm tra sơ bộ thi thể, vừa giải thích, “Nạn nhân không bị cưỡng bức thô bạo. Đầu mặt, hai tay, hai chân chỉ hơi xây xát ngoài da, có cảm giác nạn nhân không chống cự kịch liệt cho lắm, hoặc cũng có lẽ đã bị chuốc thuốc nên mất khả năng phản kháng, cụ thể thế nào, vẫn phải chờ kết quả xét nghiệm độc chất. Tổng hợp các chi tiết như nhiệt độ hậu môn, hồ máu tử thi, mức độ co cứng tử thi, có thể phán đoán nạn nhân tử vong vào khoảng thời gian từ 9 giờ tới 11 giờ tối qua.”
“Kể cũng lạ, nạn nhân không hề phản kháng, sao hung thủ lại kích động đến vậy, điều gì đã khiến hắn nổi cơn giận dữ?” Trần Đạc khẽ ngẩng đầu, chau tít đôi mày tự hỏi.
“Đó là anh suy luận theo logic của người bình thường, còn kẻ mà chúng ta đang phải đối diện là một tên sát nhân hàng loạt tâm lí biến thái.” Đỗ Anh Hùng tiếp lời, “Nạn nhân không bị tổn thương đáng kể, rất có khả năng do linh cảm thấy mình đang rơi vào tình huống nguy hiểm đến tính mạng, nên đã lựa chọn phục tùng hung thủ. Thế nhưng phản ứng đó lại đi ngược với mong muốn của hung thủ, khiến hắn cảm thấy nạn nhân đang tìm cách kiểm soát cục diện, thế nên đã nổi giận với nạn nhân.”
“Phải, đúng là như vậy.” Hàn Ấn khẽ gật đầu, tỏ ý đồng tình, sắp xếp lại mạch tư duy chốc lát, anh nói tiếp, “Điều này cũng cho thấy rằng nhân tố kích thích đầu tiên thôi thúc hung thủ bắt tay vào gây án chính là bởi cuộc sống hiện thực của hắn đã xảy ra biến cố nghiêm trọng, bất ngờ phá vỡ một trạng thái cân bằng nào đó rất quan trọng đối với hắn, khiến hắn nảy sinh phản ứng stress cấp không thể kiểm soát. Hắn cần phải dùng một phương cách nào đó để tái tạo cảm giác làm chủ vận mệnh và cuộc sống của mình.”
---❊ ❖ ❊---
Nhờ sự trợ giúp của phía ngân hàng, cảnh sát đã lấy được thông tin cá nhân từ thẻ tín dụng của nạn nhân, biết được nạn nhân tên gọi Phùng Tĩnh Thù, 24 tuổi, người ngoại tỉnh, số điện thoại 156… Tiếp đến lại thông qua công ty viễn thông để trích xuất lịch sử cuộc gọi của số điện thoại này trong thời gian gần đây. Đương nhiên, khó mà căn cứ vào lịch sử cuộc gọi để truy tìm hung thủ, các vụ án trước đó đều cho thấy hung thủ rất thận trọng về mặt này, chắc chắn sẽ không để lại manh mối liên quan. Mục đích của cảnh sát là muốn dựa vào đó để sàng lọc những người thường xuyên liên lạc với Phùng Tĩnh Thủ, sau đó thông qua họ tìm hiểu thông tin lai lịch của nạn nhân. Ngải Tiểu Mĩ lặp lại thao tác cũ, làm thủ tục cấp lại số điện thoại để đặt lại mật khẩu WeChat, đăng nhập vào WeChat của Phùng Tĩnh Thù.
Không ngoài dự liệu, thông qua thông tin có được từ những bạn WeChat thường xuyên liên lạc với Phùng Tĩnh Thù, hay là từ đặc trưng lịch sử giao dịch ví WeChat, cùng thông tin ghi chú bên cạnh tên bạn bè WeChat (như khách tốt, khách biến thái) của Phùng Tĩnh Thù, đều cho thấy cô ta cũng giống như Trần Mĩ Vân, đều hành nghề mại dâm qua WeChat.
Thậm chí ngay cả tuyến đường Phùng Tĩnh Thù đến gặp hung thủ vào đêm qua cũng hoàn toàn trùng khớp với Trần Mĩ Vân. Thoạt tiên, Hàn Ấn chỉ định thử xem có đúng không, nên đề nghị Trần Đạc cho người tới kiểm tra camera nhà hàng McDonald’s, kết quả đúng là đã tìm thấy bóng dáng của Phùng Tĩnh Thù. Cô ta bước vào trong nhà hàng McDonald’s lúc 19 giờ 41 phút, rời khỏi đó lúc 20 giờ 15 phút. Camera giám sát giao thông xung quanh cũng ghi được hình ảnh của cô khi đang đi bộ trên đường Tiêu Trung.
Lúc này, ngoài Cố Phi Phi đang đôn đốc công tác khám nghiệm tử thi trong ban pháp y và Ngải Tiểu Mĩ đang tới công ty viễn thông, còn lại ba người Hàn Ấn, Diệp Hi và Đỗ Anh Hùng đều vây quanh màn hình máy tính, quan sát hình ảnh xung quanh núi Tiêu Kim do camera giám sát ghi lại vào đêm Trần Mỹ Vân và Phùng Tĩnh Thù bị hại (tức ngày 15 tháng 6 và ngày 25 tháng 6). Khi thời gian trong video hiển thị là 22 giờ 31 phút ngày 25 tháng 6, một chiếc xe Audi A6 biển kiểm soát BX6658 đập vào mắt ba người. Lần này thì đã có thể nhìn rõ đây chính là chiếc xe của Trần Gia Tuấn, đang lưu thông trên đường Trung Hoa cách đường Tiểu Bắc chừng một cây số về phía Đông. Cách hiện trường gây án quá gần, thời điểm cũng nằm trong phạm vi thời gian Phùng Tĩnh Thù bị hại, Trần Gia Tuấn vốn đã bị liệt vào đối tượng tình nghi, khả năng gây án càng thêm phần chắc chắn, Diệp Hi bèn lập tức thông báo với Trần Đạc, chính thức triệu tập Trần Gia Tuấn.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng thẩm vấn của phân đội, Trần Đạc và Diệp Hi ngồi phía sau chiếc bàn dài, đối diện với họ là Trần Gia Tuấn.
“Từ 21 giờ tới 23 giờ tối qua, anh ở đâu, làm gì?” Trần Đại đặt câu hỏi đầu tiên.
“Tôi ở nhà!” Trần Gia Tuấn cáu kỉnh, “Các anh chị đúng là dai như đỉa, chẳng qua hôm đó tôi chỉ muốn gạ gẫm Trương Yến nhưng không thành công, cô ta chạy đi đâu thì liên quan quái gì tới tôi? Các anh chị cứ dăm ba hôm lại tới cơ quan tìm tôi, lãnh đạo và học sinh của tôi sẽ nghĩ tôi thế nào hả?”
“Tối qua anh ở nhà?” Diệp Hi không bận tâm tới những lời phàn nàn của Trần Gia Tuấn, mặt lạnh tanh nói, “Anh chắc chứ?”
“Chắc chắn.” Trần Gia Tuấn gân cổ cãi.
“Nhận ra chiếc xe này không?” Diệp Hi giơ lên tấm ảnh chụp chiếc xe Audi A6 cắt từ màn hình video camera giám sát.
“Đây là xe của tôi.” Trần Gia Tuấn ngẩng đầu, liếc qua tấm ảnh, thẳng thắn thừa nhận, “Hôm qua tôi cho Kim Triệu Khải mượn.”
“Anh ta mượn xe làm gì?” Trần Đạc truy hỏi.
“Hôm qua người họ hàng của cậu ấy làm đám cưới, cậu ấy hỏi mượn xe tôi để qua đó giúp, đến sáng nay mới trả.” Trần Gia Tuấn đáp.
Nghe Trần Gia Tuấn giải thích như vậy, Trần Đạc và Diệp Hi đều lấy làm sửng sốt. Diệp Hi khẽ ngả người sang phía Trần Đạc, ghé tai anh thì thầm vài câu, Trần Đạc lập tức dịu giọng nói với Trần Gia Tuấn: “Chúng tôi có thể kiểm tra xe của anh không?”
“Cứ thoải mái!” Trần Gia Tuấn đồng ý ngay lập tức, “Có điều, tôi có thể hỏi tại sao không? Tối qua đã xảy ra chuyện gì?”
Trần Đạc cân nhắc một lát, anh muốn thử xem phản ứng của Trần Gia Tuấn khi nhìn thấy ảnh chụp thi thể Phùng Tĩnh Thù, bèn rút từ trong kẹp tài liệu bên cạnh ra một tấm ảnh hiện trường, đưa cho Trần Gia Tuấn: “Xem đi!”
“Má nó… là ai làm vậy?” Trần Gia Tuấn giơ tấm ảnh lên xem, lại không hề hoảng sợ như anh tưởng tượng, chỉ buột ra một câu chửi thề. “Chắc thằng ấy thần kinh rồi, sao lại rạch bao nhiều dấu gạch chéo lên người ta thế?”
“Dấu gạch chéo!” Đang theo dõi cuộc thẩm vấn qua vách kính một chiều trong phòng quan sát, Hàn Ấn bỗng giật nảy mình, bất giác mấp máy miệng nhắc lại mấy từ của Trần Gia Tuấn. Anh ngây ra một hồi, rồi sau đó lẩm bẩm vừa như tự hỏi, vừa như trưng cầu ý kiến của Cố Phi Phi và những người bên cạnh, “Lẽ nào kí hiệu chữ X trên thi thể thực chất là dấu gạch chéo (✘) tượng trưng cho sai, trái ngược với dấu tích (✔) tượng trưng cho đúng? Chỉ đơn giản là như vậy? Trước đây tôi đã phức tạp hoá vấn đề? Hung thủ chỉ muốn dùng dấu gạch chéo đơn giản để bày tỏ quan điểm một cách thẳng thừng rằng, mua bán thân xác là lựa chọn sai lầm của nạn nhân?”
“Có lí đấy.” Cố Phi Phi gật gù, “Nhưng bày tỏ thẳng thừng như vậy dường như có hơi ấu trĩ, có lẽ hung thủ không phải người IQ cao.”
“Phải, tư duy đơn nhất, ngốc nghếch, trí tưởng tượng kém cỏi.” Hàn Ấn cũng gật đầu xác nhận.
“Thực ra, đã có dấu hiệu từ trước đó.” Đỗ Anh Hùng khẽ lên giọng, “Có lẽ hung thủ đã lên kế hoạch về địa điểm và phương thức hẹn gặp nạn nhân Trần Mĩ Vân và Phùng Tĩnh Thù. Nhưng sau khi đã gây án với Trần Mĩ Vân, nếu hắn vẫn áp dụng phương thức cũ để hẹn gặp Phùng Tĩnh Thù, sẽ có nguy hiểm nhất định. Hắn cứ lặp lại nguyên xi phương thức cũ, cho thấy có lẽ hắn là người không thích thay đổi, hoặc tư duy đơn điệu cứng nhắc.”
“Tiếp tục suy luận từ đó, thì việc hung thủ lựa chọn núi Tiêu Kim để gây án và vứt xác hẳn cũng không phải vô duyên vô cớ, có lẽ là xuất phát từ một gợi ý hoặc ám thị tâm lí nào đó.” Hàn Ấn trầm ngâm một hồi rồi nói, “Gây án, tử vong, giết người, vứt xác, trong tầng sâu tiềm thức của hung thủ, những thứ đó sẽ được kết nối với núi Tiêu Kim một cách bản năng.”
“Hiểu rồi, em sẽ lập tức tới phòng dữ liệu rà soát lại, xem thử trước đây trên núi Tiêu Kim đã từng xảy ra sự việc nào tương tự hay chưa.” Ngải Tiểu Mĩ vừa nói vừa nhanh nhảu bước ra khỏi phòng quan sát.
Đỗ Anh Hùng gọi với theo cô, rồi cũng vội vã chạy ra theo.
Hàn Ấn đưa mắt nhìn theo hai cô cậu, sắc mặt nghiêm trọng, trầm ngâm nói. “Bây giờ xảy ra thêm vụ án của Phùng Tĩnh Thù, vậy thì vụ án của Trần Mĩ Vân dứt khoát phải phân tách triệt để khỏi ba vụ mất tích trước đây, hai người này mới thực sự thuộc cùng một kiểu nạn nhân. Tôi e rằng chúng ta đang phải đối mặt với những hai hung thủ biến thái.”
Cố Phi Phi khẽ gật đầu, hiển nhiên là đã hiểu ý của Hàn Ấn, cô thở dài rồi nói, “Chao ôi, đi thêm một quãng đường vòng cũng đáng, tranh thủ giải quyết cả hai.”
Trong cuộc thẩm vấn vừa rồi, khi Trần Gia Tuấn vừa khai nhận người lái xe chạy qua khu vực gần núi Tiêu Kim tối qua là Kim Triệu Khải, Diệp Hi và Trần Đạc đều nghĩ tới chuyện lập tức kiểm tra chiếc xe Audi, nếu có thể tìm được bằng chứng liên quan tới Phùng Tĩnh Thù, khi đó bắt Kim Triệu Khải cũng không muộn.
---❊ ❖ ❊---
Kết thúc cuộc thẩm vấn, Cố Phi Phi mang theo hòm đồ nghề, cùng Diệp Hi nhanh chóng tới Trường Trung học Phẩm Văn. Xe của Trần Gia Tuấn đang đỗ trong bãi xe của nhà trường. Cùng lúc này, Trần Đạc cũng dẫn người tới nhà tang lễ, bố trí nhân lực theo dõi sát sao Kim Triệu Khải, chỉ chờ nhận được tin tức từ Cố Phi Phi và Diệp Hi sẽ lập tức bắt người.
Nhưng sự việc lại không thuận lợi như mường tượng. Có Phi Phi và Diệp Hi lục soát rất kĩ chiếc xe của Trần Gia Tuấn, nhưng không thu được bất kì kết quả nào. Trần Đạc nhận được tin, chỉ còn cách thử đối thoại trực tiếp với Kim Triệu Khải. Nào ngờ Kim Triệu Hải lại bình thản khai rằng, đêm qua khi lái xe qua đường Trung Hoa còn chở thêm hai người bạn, cả ba cùng tới nhà một người bạn khác, thế là vừa đủ bốn chân, cùng đánh mạt chược suốt đêm.
Điều này đã cho thấy, hướng điều tra Trán Gia Tuấn và Kim Triệu Khải đã không còn giá trị, hai người họ đã được loại trừ hoàn toàn khỏi phạm vi nghi can.