Xung quanh hiện trường phát hiện vụ án là núi tiêu kim, dân cư tập trung đông đúc, có một trục đường cấp 2 giao cắt với rất nhiều đường nhánh, quy mô hẹp hơn xa lộ thông thường, toàn bộ con đường đều không có đèn giao thông và camera giám sát. Tóm lại, muốn tìm kiếm chiếc xe do hung thủ điều khiển vào đêm xảy ra vụ án qua camera giao thông xung quanh hiện trường sẽ rất khó khăn, vì vậy, biết được nơi hung thủ và nạn nhân hẹn gặp là vô cùng quan trọng.
Tuy Trần Đạc rất ngưỡng mộ những phân tích của Hàn Ấn về khoa học hành vi, cũng rất tán thành việc Hàn Ấn xác định đây là vụ án giết người mang tâm lí biến thái không có động cơ thực tế, nhưng vẫn không dám buông lỏng công tác điều tra sàng lọc theo quy trình xử lí vụ án thông thường. Lai lịch của nạn nhân đã được xác nhận, nghề mại dâm phi pháp của nạn nhân cũng rất dễ nảy sinh những hành vi phạm pháp nguy hiểm hơn, vậy nên vẫn cần thiết phải điều tra kĩ lưỡng các mối quan hệ xã hội của Trần Mỹ Vân, bao gồm bạn trai cũ và bạn bè nam giới trên WeChat (cũng là khách mua dâm)…, biết đâu đây chỉ là một vụ giết người báo thù đơn thuần, hoặc giết người trong tình trạng kích động mạnh do tranh chấp về tiền mua dâm.
Lúc này, trong phòng hỏi cung của Phân đội Cảnh sát Hình sự, người đầu tiên được triệu tập chính là khách hàng đã có giao dịch mua bán dâm với Trần Mỹ Vân vào buổi chiều hôm xảy ra vụ án. Đó là một người đàn ông trung niên với mái tóc lưa thưa, lúc này đang ngồi bên chiếc bàn dài với bộ dạng nơm nớp của kẻ có tật giật mình. Lịch sử giao dịch WeChat có hiển thị tên người chuyển khoản, hơn nữa, người chuyển phải là bạn WeChat, vì vậy người đàn ông tên Lưu Diệu Cát, cũng chính là người cuối cùng gặp Trần Mỹ Vân trước khi cô bị sát hại, rất dễ dàng bị cảnh sát tìm ra.
“Anh có biết cô gái này không?” Trần Đạc giơ bức ảnh của Trần Mĩ Vân lên trước mặt Lưu Diệu Cát.
“Hình như tôi có gặp… A, tôi biết, tôi biết.” Lưu Diệu Cát đắn đo một thoáng rồi mới vội vàng gật đầu như bổ củi, sau đó đưa tay lên làm bộ làm tịch tự tát vào mặt mình, “Xấu hổ, xấu hổ quá, chỉ tại tôi ý chí bạc nhược không kìm được ham muốn, nên đã làm chuyện đó với cô gái này.”
“Hai người quen nhau như thế nào? Giao dịch mấy lần rồi?” Trần Đạc nghiêm mặt hỏi.
“Chúng tôi quen nhau qua WeChat. Cô ấy kết bạn với tôi trước. Chúng tôi đã gặp nhau tổng cộng ba lần.” Lưu Diệu Cát trả lời.
“Lần giao dịch cuối cùng là khi nào?” Trần Đạc hỏi.
“Thứ Năm tuần trước.” Lưu Diệu Cát suy nghĩ một lát rồi đáp, “Chúng tôi thuê một phòng trong khách sạn Thái Hoà trên đường Tây Thành.”
Thứ Năm tuần trước, cũng chính là ngày 15 tháng 6, ngày Trần Mĩ Vân bị sát hại, Lưu Diệu Cát không hề nói dối, Trần Đạc thầm nghĩ, rồi tiếp tục hỏi, “Hai người gặp nhau lúc mấy giờ và chia tay khi nào?”
“Phòng đặt lúc hơn 4 giờ chiều, khoảng hơn 6 giờ cô ấy ra về trước.” Lưu Diệu Cát ngẫm nghĩ rồi nói.
“Cô ấy có nói sẽ đi đâu không?” Trần Đạc lại hỏi.
“Không nói cụ thể, nhưng cô ấy có khoe với tôi 8 giờ tối hôm đó có khách sộp.” Lưu Diệu Cát nói, “Tôi còn dặn cô ấy phải chú ý an toàn khi tiếp khách về đêm. Cô ấy nói không sao, chủ yếu là do người khách đó thích làm ngay trên xe, ban ngày ban mặt thì không tiện, và còn đồng ý sẽ trả gấp đôi.”
“Cô ấy có nói gì thêm nữa không?” Trần Đạc hỏi.
“Không, chỉ có vậy thôi. Tất cả những điều tôi nói đều là sự thật, xin các anh hãy khoan hồng cho tôi nhé?” Lưu Diệu Cát luống cuống dứng bật dậy khỏi ghế, cúi gập người ba lần trước mặt Trần Đạc, khẩn khoản xin.
“Anh ngồi xuống đi.” Trần Đạc chỉ vào chiếc ghế phía sau Lưu Diệu Cát, “Ngày hôm đó, sau khi hai người chia tay, anh đã đi đâu và làm gì?”
“Tôi có hẹn đi nhậu cùng vài người bạn, sau khi trả phòng khách sạn thì tôi đi thẳng tới đó, ăn cơm xong tôi chơi mạt chược cả đêm.” Lưu Diệu Cát đáp.
“Anh cũng giỏi thật đấy, cờ bạc, rượu chè, chơi gái, đủ cả không thiếu món gì.” Trần Đạc chế giễu.
---❊ ❖ ❊---
Người mất tích thứ nhất: Triệu Lệ Na, nữ, người địa phương, sinh năm 1988, trình độ học vấn đại học chính quy, mất liên lạc sau khi tan sở, rời khỏi nơi làm việc vào ngày 13 tháng 8 năm 2015. Lúc đó, Triệu Lệ Na là phóng viên của trang thông tin điện tử nổi tiếng Leitian.com của thành phố Văn An. Điều tra thông tin lí lịch cho thấy, Triệu Lệ Na là người thị trấn Song Đài gần thành phố Văn An, bố mẹ cô sống ở ngoại thành, Triệu Lệ Na sống một mình ở nội thành trong căn hộ do bố mẹ cô mua cho. Hai tháng trước khi Triệu Lệ Na mất tích, cô chính thức chia tay anh bạn trai đã từng gắn bó ba năm. Vào thời điểm mất tích, bạn trai cô đang đi công tác bên ngoài, nên không phải đối tượng tình nghi. Ngoài ra, không phát hiện ra bất cứ nguyên nhân nào khiến cô đột ngột mất liên lạc.
Người mất tích thứ hai: Trương Yến, nữ, người ngoại tỉnh, sinh năm 1993, sinh viên năm cuối Đại học Sư phạm tỉnh Giao Đông (thành phố Văn An), mất liên lạc sau khi rời trường vào ngày 7 tháng 1 năm 2016. Bạn cùng lớp đại học của cô, cũng là bạn trai cô, đã báo cảnh sát vào ngày hôm sau. Theo các điều tra trước đó, trước khi mất tích, Trương Yến có vướng vào một vụ lùm xùm vay nặng lãi.
Người mất tích thứ ba: Lưu Hiểu, nữ, người ngoại tỉnh, sinh năm 1989, năm 2008 thi đỗ vào Đại học Kinh tế – Tài chính Văn An, sau khi tốt nghiệp đại học thì làm việc tại thành phố này. Cô từng làm việc ở Công ty Bảo hiểm Thái An và Công ty trách nhiệm hữu hạn thương mại Hữu Hảo Văn An. Lưu Hiểu được công ty thông báo mất tích vào ngày 20 tháng 10 năm 2016. Tại thời điểm trình báo, cô đã mất liên lạc hai ngày, trước khi mất liên lạc, mọi biểu hiện của cô tại nơi làm việc đều bình thường. Điều tra ban đầu cho thấy: Lưu Hiểu chưa có bạn trai, sống một mình, đồ đạc trong căn hộ cho thuê vẫn ngăn nắp gọn gàng, không có dấu hiệu xô xát ẩu đả, cũng không tìm thấy nguyên nhân dẫn đến việc mất liên lạc đột ngột. Từ ngày 18 tháng 10, sau khi đi làm về, điện thoại của cô liên tục trong tình trạng tắt máy, từ đó không thể gọi được cho cổ, cũng không có bất kì cuộc gọi nào với đồng nghiệp, bạn học hay người thân.
Những điều tra mới nhất về vụ án núi Tiêu Kim cho thấy, nạn nhân Trần Mỹ Vân là gái mại dâm nên có những khiếm khuyết nhất định về đạo đức. Nhưng ba người mất tích phía trên, theo như thông tin mà cảnh sát đã nắm được cho đến hiện tại, lại chỉ tương đồng với Trần Mỹ Vân về giới tính và độ tuổi, còn tất cả những điểm còn lại như trình độ văn hoá, môi trường sống, kinh nghiệm công việc, đều hoàn toàn khác biệt, hơn nữa chưa có manh mối nào cho thấy ba người họ từng có những hành vi trái đạo đức. Thay vào đó, nếu chỉ tổng hợp thông tin cơ bản của ba người họ và tiến hành đối chiếu theo chiều ngang, Hàn Ấn lại nhận thấy giữa họ có sự tương đồng rõ rệt, từ độ tuổi, trình độ học vấn cho đến loại hình nghề nghiệp, về cơ bản đều tương đương nhau, và cũng đều mất tích đột ngột, cho đến nay sống không thấy người, chết không thấy xác. Trừ phi ba người họ cũng có một góc khuất giống như Trần Mĩ Vân, nếu không, họ giống như bị bắt cóc bởi cùng một hung thủ.
“Lẽ nào thành phố Văn An từ lâu đã xuất hiện một kẻ giết người hàng loạt?” Sau khi xem qua hồ sơ của ba vụ án mất tích do Trần Đạc sàng lọc ra, trong lòng Hàn Ấn dâng lên một dự cảm chẳng lành, biểu cảm trên sắc mặt anh càng thêm nghiêm trọng.
---❊ ❖ ❊---
Khách sạn Thái Hoà, phòng Giám sát an ninh.
Trích xuất camera giám sát cho thấy: Lúc 4 giờ 16 phút chiều ngày 15 tháng 6, Trần Mĩ Vân và Lưu Diệu Cát cùng nhau bước vào phòng 0916 của khách sạn Thái Hoà. Sau đó, Trần Mĩ Vân ra khỏi phòng lúc 6 giờ 21 phút chiều, một mình băng qua sảnh khách sạn rời đi. Ra ngoài cửa khách sạn, Trần Mĩ Vân không lên xe taxi đang xếp hàng chờ khách ngay trước cửa, mà rẽ sang phía Đông đi luôn, nhanh chóng biến mất khỏi phạm vi camera giám sát.
Trần Đạc đã cử một điều tra viên đi cùng Diệp Hi và Ngải Tiểu Mĩ đến khách sạn Thái Hoà. Lúc này, ba người ra khỏi cửa khách sạn, dứng trên lề đường, quan sát kĩ lưỡng môi trường xung quanh, và cùng thảo luận về những khả năng có thể xảy ra sau khi Trần Mĩ Vân rời khỏi khách sạn: Lúc đó, Trần Mỹ Vẫn không bắt taxi hay gọi xe trực tuyến, có lẽ bởi cô ta đã hẹn gặp vị khách tiếp theo ở gần khách sạn Thái Hoà, hoặc cũng có thể cô ta sẽ sử dụng phương tiện giao thông công cộng để đến điểm hẹn. Về vấn đề này, điều tra viên đề nghị có thể kiểm tra camera giám sát giao thông xung quanh khách sạn Thái Hoà vào ngày hôm đó, thử xem có thể tìm ra hành tung của Trần Mĩ Vân hay không.
Ba người lên xe, đi về phía Trung tâm Điều hành Giao thông với tốc độ nhanh nhất có thể. Không bao lâu, họ đã phát hiện ra hình bóng của Trần Mĩ Vân trên màn hình máy tính. Lúc đó, cô ta đang băng qua một ngã tư, tiến tới lối vào của tuyến tàu điện ngầm số 1 trên đường Tây Thành.
Không dừng lấy một chốc, ba người lập tức tìm đến văn phòng công ty tàu điện ngầm. Tuy nhiên, muốn tìm thấy Trần Mĩ Vân giữa dòng người đông nghịt trong ga tàu điện ngầm, và xác định được ga mà cô ta xuống, thật không phải chuyện dễ dàng. Khó mà tính toán được phải mất bao nhiêu thời gian. Ba người bàn bạc một lát rồi trao đổi về tình hình với công ty tàu điện ngầm, sau đó Ngải Tiểu Mĩ sao chép toàn bộ những đoạn video có liên quan mang về phân đội để xem xét kĩ lưỡng hơn.
Tuyến tàu điện ngầm số 1 của thành phố Văn An bắt đầu từ phố Mĩ Hoa và kết thúc tại nhà ga đường sắt phía Bắc thành phố, toàn tuyến gồm 22 điểm dừng, nếu lấy hướng di chuyển từ ga Bắc Văn An làm điểm tham chiếu, thì ga Tây Thành là điểm dừng thứ 12. Video giám sát giao thông tại ngã tư cho thấy Trần Mĩ Vân đi vào ga tàu điện ngầm Tây Thành lúc 6 giờ 28 phút chiều. Dữ liệu video giám sát trong nhà ga được trích xuất xung quanh khoảng thời gian tương ứng. Cuối cùng, đã xác định được Trần Mỹ Vân lên chuyến tàu điện ngầm đi về phía phố Mỹ Hoa vào lúc 6 giờ 36 phút. Ngải Tiểu Mĩ và Diệp Hi dán mắt vào màn hình máy tính, bắt đầu tìm kiếm hình bóng Trần Mĩ Vân trong dòng người xuống tàu tại tất cả mọi ga xuống.
Đúng vào thời điểm lưu lượng khách đi tàu điện ngầm đang trong giờ cao điểm buổi tối, người lên xuống ở các ga đều khá đông đúc, nên có thể tưởng tượng việc tìm kiếm diễn ra khó khăn đến độ nào. Ngải Tiểu Mĩ và Diệp Hi xem đi xem lại các đoạn video gần như suốt cả đêm, cuối cùng cũng phát hiện ra bóng dáng Trần Mĩ Vân xuống tàu điện ngầm tại ga Kim Mã, trước ga Mĩ Hoa một điểm.
Ngải Tiểu Mĩ liền mở phần mềm ứng dụng bản đồ trên điện thoại để tìm kiếm vị trí cụ thể của ga tàu điện ngầm đường Kim Mã, và bất ngờ phát hiện ra rằng, ga tàu điện ngầm Kim Mã chỉ cách núi Tiêu Kim, hiện trường vụ án, khoảng một cây số. Điều đó có nghĩa là vào hôm bị sát hại, Trần Mỹ Vân và người khách tiếp theo rất có khả năng đã hẹn gặp ngay gần núi Tiêu Kim. Nhớ lại biên bản khám nghiệm pháp y cho thấy Trần Mĩ Vân đã ăn hamburger trong bữa tối cuối cùng trước khi bị giết, Ngải Tiểu Mĩ đã dùng ứng dụng bản đồ để tìm kiếm các nhà hàng ăn nhanh kiểu Âu xung quanh mốc toạ độ là ga tàu điện ngầm đường Kim Mã, và phát hiện ra cách ga tàu 164 mét về phía Đông có một cửa hàng McDonald’s.
Trời vừa sáng sớm, Diệp Hi và Ngải Tiểu Mĩ đã có mặt tại cửa hàng McDonald’s đường Kim Mã, trình thẻ cảnh sát, yêu cầu cho xem video giám sát của cửa hàng vào ngày 15 tháng 6 – ngày Trần Mĩ Vân bị sát hại. Giám đốc của cửa hàng lập tức sắp xếp cho họ.
Thời điểm Trần Mĩ Vân ra khỏi ga tàu điện ngầm đường Kim Mã là khoảng 7 giờ tối cùng ngày, nên hai người tra tìm các đoạn video giám sát trong cửa hàng xung quanh thời điểm này, và nhanh chóng nhìn thấy Trần Mỹ Vân bước vào cửa hàng để ăn tối. Trong lúc dùng bữa, Trần Mĩ Vân chỉ ngồi một mình, không bắt chuyện với ai, hầu hết thời gian đều cắm cúi lướt điện thoại. Mãi đến gần 8 giờ, cô ta mới bắt đầu ngẩng lên, nhìn ngó xung quanh. Chừng năm phút sau, cô ta cúi đầu bấm điện thoại một lúc nữa rồi đứng dậy, đi ra khỏi cửa hàng McDonald’s. Nhìn vào biểu hiện của Trần Mỹ Vân, có lẽ cô ta đã hẹn trước với khách hàng gặp mặt tại McDonald’s vào lúc 8 giờ tối, nhưng khi đến giờ, khách lại không vào cửa hàng mà gửi tin nhắn qua WeChat gọi cô ta ra một chỗ nào đó bên ngoài để lên xe.
Cửa hàng McDonald’s đường Kim Mã nằm dưới tầng trệt của một trung tâm thương mại, trước cửa có một bãi đỗ xe lộ thiên quy mô nhỏ, phía Bắc là đường Kim Mã rộng rãi. Khu vực xung quanh có rất nhiều khách sạn, nhà nghỉ và cửa hiệu, trạm dừng xe bus cũng khá nhiều, lưu lượng người tương đối lớn. Như vậy, muốn xác định ‘khách hàng’ kia đang ẩn thân nơi nào để đợi Trần Mỹ Vân, thật không dễ dàng, có lẽ phải trưng dụng đến dữ liệu camera của những cửa hàng xung quanh và camera giám sát giao thông.