Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46964 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Tử biệt đêm thu

❊ ❊ ❊

Nhà máy cơ khí trung thổ chìm trong cảnh hoang tàn đổ nát, nhưng trong một góc lại loáng thoáng có ánh đèn hắt ra qua một ô cửa sổ. Mọi người nhanh chóng tiến lại phía ánh đèn, nhìn thấy trên vách tường xám xịt có bốn chữ viết bằng sơn đỏ: Khu vực nhà kho. Mạnh Phàm Quân có lẽ đang ở bên trong nhà kho bỏ hoang này.

Mọi người vòng sang cửa chính, nhìn thấy hai cánh cửa sắt lớn nặng nề đang đóng chặt, trên cửa lắp chốt khoá ngang kiểu cũ, nhưng không có ổ khoá. Đỗ Anh Hùng chạy lại, kéo chốt cửa, khẽ đẩy một cái, cánh cửa liền mở ra. Nhóm Trương Hồng Bân lập tức xông vào bên trong.

Trong nhà kho bỏ hoang trống huơ trống hoác, bụi bặm mù mịt, mạng nhện giăng khắp nơi, và trong quầng sáng hình tròn rọi xuống nền đất ở chính giữa nhà kho, có một người đang nằm co quắp trong một vũng nước lớn. Mọi người vội chạy lại gần, và nhận ra đúng là Mạnh Phàm Quân, nhưng dường như đã bất tỉnh nhân sự.

Cố Phi Phi bắt mạch của Mạnh Phàm Quân, lại vạch hai mí mắt lên xem, rồi thở phào một tiếng: “Chưa chết, mới chết ngất thôi, có lẽ là do ngã từ trên cao xuống hoặc do sợ hãi quá độ.”

Nghe cô nói vậy, mọi người lập tức tay năm tay mười xúm vào cởi dây trói cho Mạnh Phàm Quân và xé băng dính trên miệng anh ta ra. Cố Phi Phi bắt tay vào sơ cứu, chỉ một chốc sau, Mạnh Phàm Quân đã từ từ mở mắt. Vừa hé mắt ra, có lẽ bởi nhận thấy những người xung quanh đều mặc đồng phục cảnh sát, nên cứ như gặp được người thân, ‘hức’ một tiếng ngồi bật dậy, vừa khóc hu hu vừa kêu ầm lên: “Các anh chị… các anh chị đã tới rồi đấy à? Hắn là ai thế? Bị thần kinh à? Hu hu.”

“Chẳng phải anh đã quan hệ bất chính với vợ người ta sao?” Đỗ Anh Hùng châm chọc.

“Nói láo, tôi không hề quen hắn! Hắn đúng là đồ điên, làm tôi sợ quá…” Mạnh Phàm Quân vẫn vừa khóc tu tu vừa nói.

“Thế sao hắn lại làm như vậy với anh?” Ngải Tiểu Mỹ thăm dò.

“Sao tôi biết được?” Mạnh Phàm Quân họ lên vài tiếng, giọng khản đặc, “Nước, có nước không? Cho tôi ít nước.”

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, không ai mang theo nước cả. Trương Hồng Bân đành nói. “Thôi đỡ anh ta dậy, đưa về phản đội đã rồi tính tiếp.”

“Có cần đưa anh ta đi khám qua không?” Hàn Ấn lo lắng hỏi.

“Không sao, kêu khóc vẫn khoẻ lắm, không có gì đáng ngại đâu,” Cố Phi Phi nói.

---❊ ❖ ❊---

Ngồi trước chiếc bàn dài trong phòng làm việc, Mạnh Phàm Quân lúc này đã sạch sẽ tinh tươm, cũng uống nước thoải mái rồi, chỉ có điều sắc mặt vẫn chưa hết hoảng loạn, chốc chốc lại khụt khịt vài tiếng.

“Anh nói đi, sự việc là như thế nào?” Trương Hồng Bân dựa nghiêng người trên tay vịn ghế, giọng lạnh tanh hỏi.

“Tôi… thực sự là tôi không lăng nhăng với vợ ai cả, chắc chắn… chắc chắn là ai đó trả thù. Tôi thường xuyên đăng bài Weibo bênh vực lẽ phải, nên chắc đã khiến ai đó ngứa mắt.” Mạnh Phàm Quân ấp úng đáp.

“Hừm, anh thôi đi, đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa.” Trước khi đưa ra câu hỏi này, Trương Hồng Bân đã xem qua một số bài đăng của Mạnh Phàm Quân trên Weibo trước đó, và nhận thấy anh ta chính là một tài khoản quảng cáo, liên tục đăng tải trên Weibo những tin tức đã gia công cắt gọt nhằm khuấy động dư luận và thu hút sự chú ý, mục đích cuối cùng là trục lợi, có thể nói rất nhiều thông tin giả hiện nay đều có liên quan tới những tài khoản quảng cáo và phương tiện truyền thông cá nhân vô trách nhiệm kiểu này, bởi vậy khẩu khí của Trương Hồng Bân khi đặt câu hỏi có ít nhiều bực bội, “Nói thực nhé, anh là dạng người nào, chúng tôi đã biết tỏng cả rồi, cũng nói luôn cho anh biết, kẻ bắt cóc anh đã chuẩn bị rất kĩ trước khi hành sự. Trong nhà máy vốn không có điện, người ta cất công mang bình ắc quy tới, còn chuẩn bị cả đèn chiếu xách tay, đủ thấy lần này không phải anh gặp may, mà là người ta cố tình tha mạng cho anh, chỉ là dạy cho anh một bài học thôi, lần sau sẽ không có chuyện nương tay như vậy nữa. Anh nên khai báo thành khẩn mọi chuyện, để chúng tôi bắt kẻ đó lại, cũng là đảm bảo an toàn cho anh sau này.”

“Vâng!” Mạnh Phàm Quân đắn đo một lát, rồi cắn môi, ngập ngừng kể lại, “Hồi trưa nay, có người nhắn tin riêng vào Weibo cho tôi, nói là muốn tiết lộ với tôi một vụ scandal, khoe rằng anh ta có ảnh chụp bắt quả tang một giám đốc ngân hàng quan hệ bất chính với cấp dưới, hỏi tôi có hứng thú không. Đương nhiên là tôi nói có. Người đó muốn gặp mặt bàn trực tiếp, rồi hẹn tôi 6 giờ chiều gặp nhau trước cổng nhà máy cơ khí cũ trên đường Trung Thổ. Đến giờ, tôi tới nơi hẹn, trông thấy trước cổng nhà máy cơ khí có một chiếc xe Mercedes-Benz G-Class đang đỗ. Tôi thử gõ lên cửa kính xe, người bên trong bèn hạ kính xuống, nói với tôi là usb chứa ảnh ở trong cốp xe, bảo tôi tự lấy. Tôi nghe theo, mới đi vòng ra sau cốp xe. Hắn mở cốp ra, tôi nhìn thấy bên trong có một cục nước đá rất lớn, còn chưa kịp định thần, đã bị đập một gậy vào sau gáy. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình bị treo lên rồi, còn thằng điên kia lấy điện thoại của tôi liên tục chụp ảnh…”

“Số xe bao nhiêu?” Diệp Hi hỏi,

“Không nhìn kĩ.” Mạnh Phàm Quân đáp.

“Người đó không nói tại sao lại làm như vậy với anh sao?” Diệp Hi hỏi tiếp.

“Trước khi tôi… tôi bất tỉnh vì quá sợ, có loáng thoáng nghe thấy hắn nói, cũng phải cho tôi nếm mùi bị vu oan giá hoạ trên Weibo.” Mạnh Phàm Quân lại ấp úng đáp.

“Anh đã vu oan giá hoạ gì cho anh ta?” Trương Hồng Bân hỏi.

“Tôi nào có biết! Ngày nào tôi cũng đăng ít nhất là hai, ba bài, liên tục mấy năm nay rồi. Có những bài là do một ai đó hoặc một doanh nghiệp nào đó cho tôi tiền để bôi nhọ kẻ thù hoặc đối thủ cạnh tranh của họ, có những bài là tự tôi sao chép tin tức thời sự rồi xào xáo, cắt cúp, biên tập lại, không chừng đã đắc tội với ai thật cũng nên.” Mạnh Phàm Quân chép miệng nói.

“Người đó trông như thế nào, anh nhìn thấy chứ?” Trương Hồng Bân lại hỏi.

“Hắn đội mũ và đeo khẩu trắng đen, tôi không nhìn rõ mặt.” Mạnh Phàm Quân nói, “À, đúng rồi, hắn bị thọt chân.”

“Bị thọt?” Hàn Ấn nãy giờ vẫn ngồi im lặng trước bàn ‘thưởng thức kịch hay’ vừa nghe đến đây, trong đầu anh bỗng loé lên một ý nghĩ – Nhà máy Cơ khí Trung Thổ, đội mũ, đeo khẩu trang đen, có tật ở chân, lẽ nào…

“Người đó bị thọt chân bên nào?” Anh hỏi dồn.

“Hình như là…” Mạnh Phàm Quân cố gắng nhớ lại, “là chân trái.”

“Anh xem đi, dáng dấp đại khái trông có giống người này không?” Ngải Tiểu Mĩ nhanh nhẹn bật mở bức chân dung mô phỏng được vẽ lại theo hình ảnh của hung thủ trong dữ liệu camera giám sát, rồi quay màn hình máy tính sang phía Mạnh Phàm Quân hỏi.

“Giống lắm, mũ và khẩu trang y hệt!” Mạnh Phàm Quân trợn tròn mắt, chỉ vào màn hình kêu lên.

Vụ việc đăng bài giết người trên Weibo và vụ án da người, hoá ra lại do cùng một đối tượng thực hiện, quả là nằm ngoài dự liệu của tất cả những người có mặt. Trương Hồng Bân đưa mắt lướt qua các thành viên của Nhóm Hỗ trợ, và dừng lại lâu hơn hẳn trên khuôn mặt Hàn Ấn, bởi lẽ Trương Hồng Bân hiểu rõ trong đội ngũ Nhóm Hỗ trợ, Hàn Ấn chính là nhân vật đóng vai trò hạt nhân, cũng là người tài năng nhất trong việc tháo gỡ các nút thắt rối bời của vụ án.

Còn Hàn Ấn, anh đang chìm sâu trong dòng suy nghĩ. Hung thủ nói rằng muốn vu khống và đùa cợt Mạnh Phàm Quân trên Weibo, là vì muốn khiến Mạnh Phàm Quân ‘cũng’ phải nếm mùi bị vu oan giá hoạ. Hắn dùng chữ ‘cũng’, chứng tỏ trước đây hắn từng bị Mạnh Phàm Quân sỉ nhục trên Weibo, hành vi của hắn hôm nay mang hàm ý ‘gậy ông đập lưng ông’. Xuất phát từ đây để quay lại quan sát hành vi của chính hung thủ này trong vụ án giết người vứt da, ba nạn nhân trong vụ án từng trúng xổ số nhờ vào phương pháp chọn số theo Ngũ hành, còn hung thủ cũng áp dụng học thuyết Ngũ hành để ám chỉ việc trúng xổ số của nạn nhân trước đây, chỉ nhìn vào một điểm này, đã thấy trong vụ án đó cũng mang hàm ý ‘gậy ông đập lưng ông’. Nhưng mấu chốt là Trình Cường, Vương Uy đã gây tổn hại thế nào cho hung thủ, hiện tại vẫn chưa biết rõ. Mạnh Phàm Quân có tội, nhưng chưa tới mức phải đền mạng, bởi vậy hung thủ mới chừa cho anh ta một con đường sống. Nhưng hắn lại thẳng tay tàn sát ba nạn nhân kia không chút nương tay, cho thấy đám Trình Cường đã phạm phải một lỗi lầm chí mạng.

“Đưa máy tính cho anh ta.” Hàn Ấn đưa mắt ra hiệu cho Ngải Tiểu Mĩ, sau đó quay sang Mạnh Phàm Quân, nghiêm giọng nói, “Anh nghe cho rõ những điều tôi nói đây. Tôi không quan tâm anh đã đăng bao nhiêu bài viết thất đức trên Weibo, cho dù anh có phải lật lại từng bài một, cũng phải nhớ ra một điều này cho tôi, có bài đăng nào của anh từng dẫn tới tranh cãi, xung đột với cư dân mạng là người địa phương Xuân Hải hoặc cư trú lâu năm ở Xuân Hải hay không?”

“Vâng, vâng, vâng.” Mạnh Phàm Quản gật đầu lia lịa, sau đó co rúm người lại, khụt khịt mũi mấy cái rồi nói, “Thưa anh cảnh sát, thú thực là có rất nhiều cư dân mạng người Xuân Hải nhắn tin riêng chửi bới, đe doạ tôi, đòi hẹn tôi ra đánh nhau, nhưng phần lớn tin nhắn riêng tôi đã xoá hết rồi, người nhắn tin cũng bị tôi block. Anh chớ sốt ruột, hãy cho tôi thêm chút thời gian, tôi sẽ nhớ lại thật kĩ.”

“Không, người chúng tôi muốn tìm khác với những người anh vừa nhắc tới. Hắn không bao giờ chửi bởi thoá mạ bằng những lời lẽ tục tĩu thô thiển, lại càng không có chuyện hẹn anh ra đánh nhau, mà hắn sẽ kiên nhẫn giảng giải đạo lí, trình bày sự thực cho anh nghe, dù có uy hiếp anh cũng là xuất phát từ góc độ luật pháp.” Hàn Ấn gợi ý, “Hay nói đơn giản hơn, anh cảm thấy hẳn là một người rất có văn hoá.”

“Nếu là như vậy.” Mạnh Phàm Quân nghiêng đầu, ánh mắt có chút đờ đẫn, dường như đang cố gắng lục lọi trong trí nhớ, “Hình như đúng là có một người như thế thật. Sự việc bắt nguồn từ một vụ tai nạn xe hơi trên đường Hải Tân. Vụ tai nạn xảy ra như thế nào, nói thật là tôi không rõ, tôi chỉ nhìn thấy xe gặp tai nạn là một chiếc xe sang trọng, trong xe có một đôi nam nữ, hơn nữa đoạn đường Hải Tần quãng đó được rất nhiều người lựa chọn để quan hệ trên xe, thậm chí người địa phương còn gọi nơi đó là thiên đường yêu trên xe. Với kinh nghiệm làm ăn trên mạng nhiều năm, tôi biết rất nhiều cư dân mạng thích thú khi thấy giới nhà giàu và giới quyền thế gặp xui, đặc biệt nếu có thêm nhân tố sắc dục nữa thì lại càng ăn khách, chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều lượt xem và lượt like. Thế là tôi đăng tải lên Weibo vài tấm ảnh hiện trường vụ tai nạn, rồi kèm theo dòng trạng thái Đại gia mới phất cùng tiểu tam mây mưa trên xe ven đường Hải Tân, trong lúc cao trào gạt nhầm phanh, siêu xe tông nát hàng rào bảo vệ. Thế rồi khoảng một tuần sau đó, có một người đàn ông, Weibo của anh ta là gì tôi quên mất rồi, đã gửi cho tôi vài tin nhắn riêng. Đại ý là trách tôi tung tin bịa đặt, giải thích rằng anh ta chính là đương sự trong vụ tai nạn giao thông hôm đó, còn người phụ nữ trong xe là vợ anh ta, hôm đó họ ra biển ngắm cảnh về đêm, bị xe đi ngược chiều tông phải rồi tháo chạy, họ chính là người bị hại, bảo tôi gỡ bài viết kia xuống và đăng bài xin lỗi công khai, bằng không sẽ thuê luật sư kiện tôi tội vu khống. Kiểu tin nhắn đó, tôi đã gặp quá nhiều, nên tôi mặc kệ không thèm bận tâm, rồi block anh ta luôn.”

“Chuyện đó xảy ra từ bao giờ?” Trương Hồng Bân hỏi, “Anh tận mắt chứng kiến vụ tai nạn?”

“À không, tôi cũng chỉ nhìn thấy ở trên mạng thôi, đại khái là vào mùa thu năm ngoái.” Mạnh Phàm Quân nói, “Lẽ nào kẻ bắt cóc tôi hôm nay chính là người đó?”

“Đừng nhiều lời nữa, mau tìm lại bài đăng Weibo đó cho chúng tôi xem.” Cố Phi Phi chỉ vào máy tính xách tay trước mặt Mạnh Phàm Quân ra lệnh.

Mạnh Phàm Quân loay hoay chừng năm, sáu phút trước màn hình, sau đó đẩy máy tính trả lại cho Cố Phi Phi đang ngồi đối diện. Cố Phi Phi xoay màn hình về phía mình và Hàn Ấn, và thấy ngay bài đăng mà Mạnh Phàn Quân vừa nhắc tới, phía dưới có đến vài trăm bình luận và lượt chia sẻ.

Thời gian hiển thị là vào 10 giờ 4 phút sáng ngày 29 tháng 10 năm ngoái, kèm theo bài viết là bốn bức ảnh chụp hiện trường vụ tai nạn, nhưng chỉ có thể nhìn thấy một chiếc xe sang đâm vào vách núi ở ven đường, bóng người trong xe cũng lờ mờ không rõ, độ phân giải của ảnh không cao, có dấu vết chỉnh sửa rõ rệt.

“Bốn bức ảnh này là do anh chụp lại?” Ngải Tiểu Mĩ chau mày nhìn Mạnh Phàm Quân hỏi.

“Phải, phải, tôi chụp lại từ trong video livestream của một streamer tên là Đại Lệ Lệ.” Mạnh Phàm Quân nhành miệng nói, “Cô nàng này bạo gan lắm, đêm hôm khuya khoắt chạy ra bờ biển livestream, trông thấy tai nạn mà vẫn chỉ chăm chăm vào livestream, chẳng chịu cứu người ta gì cả, cứ thế đi lòng vòng quanh xe vừa phát trực tiếp vừa luôn miệng bình phẩm tới cả chục phút, cư dân mạng giục giã mãi mới chịu gọi điện thoại cho cảnh sát. Tôi đã chụp lại màn hình từ đoạn video của cô ta, đến sáng hôm sau thì đăng lên Weibo.”

“Streamer Đại Lệ Lệ?” Trương Hồng Bân vội lục tìm trong đống tư liệu trên bàn, rút ra một bức ảnh giơ lên trước mặt Mạnh Phàm Quân, “Là cô gái này?”

“Đúng, chính là cô ta, hai hôm trước còn phá kỉ lục livestream giấc ngủ, trên mạng người ta đang đồn cô ta ngủ nhiều quá chết rồi, có thật không vậy?” Mạnh Phàm Quân hai mắt sáng loé.

“Vụ án của cô ấy điều tra đến đâu rồi?” Hàn Ấn quay sang hỏi Trương Hồng Bân.

“Tôi đã giao cho đại đội Số 2 xử lí, chưa có tiến triển gì.” Trương Hồng Bân đáp, vẫn chưa hết sửng sốt, rõ ràng anh ta không thể ngờ được vụ án của Mạnh Phàm Quân lại có tình tiết dính dáng tới Trương Lệ.

Sau đó, Trương Hồng Bân đăng nhập vào hệ thống tra cứu nội bộ, và tra ra được vào sáng sớm ngày 29 tháng 10 năm ngoái, tổng đài cảnh sát 110 xác nhận có một cuộc điện thoại báo tin tai nạn giao thông. Thông tin về vụ tai nạn được đăng kí trong hệ thống như sau: Xe gặp tai nạn là một chiếc xe hạng sang, chủ xe cũng chính là người lái xe khi gặp tai nạn, tên là Trương Gia Thanh, 31 tuổi, người thành phố Minh Trạch, tỉnh Quảng Thành. Lúc đó trong xe còn có một người nữa, tên là Hạ Tinh, 31 tuổi, người thành phố Ninh Hương, tỉnh Hà Dương, là vợ của Trương Gia Thanh, đã tử vong. Chiếc xe gây tai nạn là xe minibus nhãn hiệu Kim Ngưu, biển số xe DB65325, là xe trộm cắp, kẻ gây tai nạn đã bỏ trốn, không rõ lai lịch. Vụ án được chuyển giao cho đại đội cảnh sát giao thông quận Sa Hà, thành phố Xuân Hải điều tra.

“Xe gây tai nạn là xe trộm cắp?” Vừa nghe Trương Hồng Bân đọc xong đoạn thông tin trong hệ thống, Hàn Ấn lập tức hỏi lại, “Chiếc xe bị mất trộm ở đâu? Vào lúc nào?”

“Thông tin trong hệ thống chỉ là tóm lược, tình hình cụ thể thế nào, cần phải hỏi bên cảnh sát giao thông, hồ sơ vụ án có lẽ đang ở chỗ họ.” Trương Hồng Bân đáp.

“Có thể liên hệ với họ bây giờ không, chúng tôi muốn xem hồ sơ ngay.” Hàn Ấn giục giã.

“Gấp vậy ư?” Trương Hồng Bân nhìn đồng hồ, thấy đã 2 giờ sáng, bèn hạ giọng hỏi, “Anh nghi ngờ cả ba vụ án hiện tại đều liên quan tới vụ tai nạn giao thông đó? Nhưng động cơ là gì?”

“Theo như kinh nghiệm của tôi, thì trong một vụ tai nạn như thế, từng giây từng phút đều cực kì hệ trọng đối với người bị thương.” Cố Phi Phi lên tiếng trả lời thay cho Hàn Ấn, “Trương Lệ tuy đã gọi điện báo cảnh sát, nhưng lúc đầu, cô ta chỉ mải mê với việc livestream, rất có thể vì thế mà để lỡ mất cơ hội cứu sống Hạ Tinh, hoặc cũng có thể là chồng của Hạ Tinh, Trương Gia Thanh, cho là như vậy. Nên anh ta cảm thấy Trương Lệ buộc phải chịu một phần trách nhiệm trước cái chết của vợ mình.”

“Nếu Trương Gia Thanh vẫn luôn quy kết cái chết của vợ mình với việc livestream của Trương Lệ, vậy thì Trương Lệ bị lừa uống thuốc ngủ quá liều dẫn đến tử vong ngay trong lúc livestream, liệu có phải cũng mang hàm ý ‘gậy ông đập lưng ông’?” Hàn Ấn mỉm cười với Cố Phi Phi, rõ ràng hai người đã hiểu ý nhau, rồi anh nói tiếp, “Đương nhiên, nói tới đây, vấn đề lại quay trở về điểm xuất phát. Vào buổi tối ăn mừng trúng số, liệu đám Trình Cường có khả năng dính dáng gì tới vụ tai nạn giao thông đó không? Chúng ta có thể mạnh dạn đưa ra một giả thiết, chiếc minibus bị lấy trộm có liên quan tới đám Trình Cường, nếu là như vậy, chẳng phải đã tìm ra được kẻ gây tai nạn bỏ trốn trong vụ tai nạn giao thông? Và cũng có thể xâu chuỗi ba vụ án với nhau: Trình Cường và hai người kia có mặt trên chiếc xe gây ra tai nạn giao thông; Trương Lệ do mải mê livestream mà bỏ lỡ cơ hội cứu người bị thương; Mạnh Phàm Quân dùng hình ảnh cắt từ livestream tung tin thất thiệt, lại một lần nữa gây tổn thương cho nạn nhân trong vụ tai nạn. Bởi vậy họ đều xứng đáng nhận đòn trừng phạt :gậy ông đập lưng’ ông!

“Suy luận rất hay, sự việc không thể chậm trễ, tôi sẽ gọi điện thoại cho đại đội trưởng đại đội cảnh sát giao thông ngay bây giờ, nhờ họ lập tức gửi hồ sơ tới.” Vừa nói, Trương Hồng Bân vừa áp điện thoại lên bên tai.

---❊ ❖ ❊---

3 giờ 45 phút sáng, đại đội trưởng đại đội cảnh sát giao thông quận Sa Hà đích thân mang hồ sơ vụ án tới Phân đội Cảnh sát Hình sự. Đặt xấp hồ sơ xuống, đại đội trưởng chỉ vào người đàn ông trung niên đi cùng, giới thiệu là Trình Lập, trưởng ban điều tra các vụ việc gây tai nạn bỏ trốn bên đại đội của họ, vụ án này do anh ta phụ trách, cần tìm hiểu thông tin gì cứ hỏi trực tiếp anh ta. Trương Hồng Bân vội mời hai người ngồi, các thành viên Nhóm Hỗ trợ cũng lại bắt tay chào hỏi.

“Trước hết cảm phiền anh hãy thuật lại cụ thể về vụ tai nạn giao thông năm đó.” Cố Phi Phi lên tiếng đầu tiên.

“Thế này đi, trước hết tôi sẽ trình bày theo các mốc thời gian.” Trưởng ban Trình Lập cũng mở laptop mang theo, nhìn vào màn hình, sắp xếp lại mạch tư duy rồi bắt đầu kể, “Vụ tai nạn xảy ra vào khoảng 1 giờ 6 phút sáng ngày 29 tháng 10 năm ngoái (theo lời khai của Trương Gia Thanh, nạn nhân trong vụ tai nạn), người báo án là Trương Lệ có mặt tại hiện trường vụ tai nạn vào 1 giờ 48 phút đêm ấy (Trương Lệ đã xác nhận, cũng có video làm bằng chứng), tổng đài cảnh sát 110 nhận được điện thoại báo án vào lúc 2 giờ 1 phút đêm ấy. Từ 2 giờ 25 phút tới 2 giờ 30 phút, cảnh sát tuần tra, cảnh sát giao thông, xe cứu thương lần lượt tới hiện trường, ba bên phối hợp cứu hai người bị nạn ra khỏi xe ô tô, đưa lên xe cứu thương, chuyển tới bệnh viện trực thuộc Đại học Y khoa gần đấy cấp cứu, đáng tiếc là người phụ nữ do mất máu quá nhiều nên đã tử vong.

“Tiếp đến, xin nói về diễn biến của vụ tai nạn. Qua lời khai của Trương Gia Thanh và công tác khám nghiệm hiện trường, có thể thấy rõ rằng, vị trí xảy ra tai nạn là khúc cua thứ bảy trên đoạn Tây đường Hải Tân. Lúc đó Trương Gia Thanh lái xe riêng đi theo chiều từ Đông sang Tây, chiếc xe gây tai nạn đi theo chiều ngược lại từ Tây sang Đông, do xe gây tai nạn di chuyển quá tốc độ cho phép nên đến khúc quanh đã mất kiểm soát, đâm vào bên trái đầu xe của xe Trương Gia Thanh đang chạy theo chiều ngược lại, khiến chiếc xe văng ra khỏi đường, lao vào vách núi bên phải. Do xe của Trương Gia Thanh bị đâm bất ngờ nên mức độ hư tổn rất nghiêm trọng, túi khí ở ghế lái và ghế phụ đều bung ra, còn chiếc xe gây tai nạn rõ ràng chỉ bị va đập nhẹ, đã mau chóng tẩu thoát khỏi hiện trường. Sau đó, chúng tôi đã tích cực truy lùng chiếc xe gây tai nạn suốt dọc tuyến đường Hải Tân, nhưng không thu được kết quả gì. Cho tới tận 6 giờ sáng, mới có người dân báo tin, có một chiếc xe ô tô rơi xuống biển dưới một sườn dốc dựng đứng cách hiện trường tai nan chín cây số. Chúng tôi lập tức điều động nhân lực trục vớt. Sau khi vớt lên, đã xác thực chính là chiếc xe gây tai nạn. Do camera giám sát giao thông trên tuyến đường Hải Tân rất thưa thớt, có một vài camera ít ỏi thì không thấy ghi lại được hình ảnh đối tượng khả nghi, ngờ rằng kẻ gây tai nạn sau khi đẩy xe xuống dưới vách núi đã theo đường mòn quay về thành phố.

“Lại nói về chiếc xe minibus hiệu Kim Ngưu, chiếc xe này đã bị lấy cắp vào ngay buổi tối hôm xảy ra tai nạn. Theo lời kể của chủ xe, vào khoảng 11 giờ 40 phút tối ngày 28 tháng 10, anh ta đỗ xe bên cạnh lề đường dưới chân toà chung cư nơi mình ở, là toà nhà 279 đường Tây An, quận Sa Hà. Sau khi đỗ xe, anh ta nhận được một cuộc điện thoại, do mải nói chuyện nền vẫn cắm nguyên chìa khoá trên xe, cửa sổ xe cũng hạ xuống một nửa, rồi cứ thế đi lên trên nhà. Về đến nhà, anh ta còn đi tắm, nghịch máy tính một lúc mới sực nhớ ra chưa rút chìa khoá. Khi anh ta chạy xuống dưới nhà, chiếc xe đã không cánh mà bay. Lúc đó là khoảng 0 giờ 45 phút ngày 29 tháng 10, chiếc xe đã bị lấy trộm trong vòng hơn một tiếng đồng hồ hớ hênh đó. Chúng tôi xem lại camera giám sát giao thông tại một giao lộ gần đó, phát hiện thấy vào lúc 0 giờ 40 phút đêm ấy, chiếc xe đã đi qua điểm giám sát này, chạy về phía Tây Nam.

“Cuối cùng, xin nói về hai vợ chồng nạn nhân trong vụ tai nạn, Trương Gia Thanh và Hạ Tinh. Họ là người ngoại tỉnh, sau khi tốt nghiệp đại học thì ở lại Xuân Hải lập nghiệp, cùng kinh doanh một công ty du lịch có tên Công ty Lữ hành Định Tình Hải. Theo lời kể của Trương Gia Thanh, đêm xảy ra tai nạn chính là hôm kỉ niệm ngày cưới của hai vợ chồng. Tối hôm đó, hai người dùng bữa tối trong nhà hàng, sau đó cùng đi xem phim suất chiếu lúc nửa đêm. Rời khỏi rạp chiếu phim, Hạ Tinh nói muốn ra bờ biển hóng mát, kết quả là đã gặp tai nạn tại đó. Toàn bộ diễn biến của vụ tai nạn là như vậy.”

“Trên xe của Trương Gia Thanh không lắp camera hành trình sao?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Có lắp, nhưng Trương Gia Thanh nói rằng hai ngày trước khi gặp tai nạn, phó tổng giám đốc họ Triệu trong công ty đã mượn xe của anh ta, trước khi đem trả còn cẩn thận mang xe đi rửa, nhưng nhân viên rửa xe đã bất cẩn làm hỏng camera, anh ta còn chưa kịp sửa,” Trình Lập đáp.

“Trùng hợp vậy sao?” Hàn Ấn hỏi.

“Lúc đó chúng tôi cũng cảm thấy có nhiều sự việc trùng hợp quá, bao gồm cả chiếc xe gây tai nạn vừa được lấy trộm tối đó, khiến chúng tôi có cảm tưởng toàn bộ sự việc đã được ai đó sắp đặt tinh vi từ trước. Nhưng sau khi điều tra kĩ lưỡng, đã loại trừ khả năng này,” Trình Lập nói.

“Tôi xin có một ý kiến thế này.” Trương Hồng Bân lên tiếng, “Trước khi bị đánh cắp, chiếc xe gây tai nạn đã đỗ ở một điểm rất gần với quán KTV Tiên Phong, cụ thể hơn là ở trên con phố ngay phía sau quán KTV. Bởi vậy tôi cảm thấy suy đoán của anh Hàn lúc nãy rất đúng, có thể đêm đó, sau khi rời khỏi KTV, đám Trình Cường kéo nhau đi bộ về, vô tình nhìn thấy chiếc xe không khoá, sẵn hơi men trong người bèn nổi hứng lấy trộm xe định lái ra bờ biển hóng mát, nào ngờ đã gây ra tai nạn. Hơn nữa về mặt thời gian cũng rất trùng khớp.”

“Phía Trình Cường đúng là rất đáng ngờ,” Cố Phi Phi quay sang Trình Lập hỏi, “Trương Gia Thanh có nói gì về kẻ gây tai nạn không?”

“Anh ta nói lúc đó đã ngất xỉu sau cú va đập, nên không nhìn thấy kẻ gây tai nạn,” Trình Lập nói.

“Thương tích của anh ta thế nào?” Diệp Hi hỏi.

“Tôi đã tới bệnh viện tìm hiểu về tình hình thương tích của nạn nhân, anh ta bị chấn động não nhẹ, cũng bị mất máu quá nhiều nên nằm hôn mê suốt một ngày một đêm trong bệnh viện mới tỉnh lại, còn bị gãy xương ở cả hai cẳng tay, xương gót chân bên trái bị gãy nát nghiêm trọng, bác sĩ nói ca phẫu thuật cấp cứu cũng được coi là khá thành công, nhưng cần nhiều thời gian để hồi phục dần dần,” Trình Lập nói.

“Xem ra xương gót chân bên trái của Trương Gia Thanh cho tới nay vẫn chưa bình phục hẳn, phải sử dụng thuốc Nimesulide để giảm đau, và bước đi vẫn cà nhắc,” Cố Phi Phi nói.

“Thật đáng tiếc cho vợ anh ta, còn đang mang thai tháng thứ ba, bác sĩ nói dù có cấp cứu sớm hơn mười phút thì may ra cũng chỉ cứu được mẹ. Một người hai mạng, thật quá đáng thương!” Trình Lập thở dài thương cảm.

“Có vẻ như các vị đã phán đoán chính xác rồi.” Trương Hồng Bàn giơ ngón tay cái khen ngợi Hàn Ấn và Cố Phi Phi, rồi nói tiếp, “Trương Lệ vẫn còn mải mê livestream đến hơn mười phút sau mới chịu báo cảnh sát, và thế là đã gián tiếp giết chết một sinh mệnh.

“Anh xem, bọn trẻ ngày nay đã mụ mị đầu óc với mạng xã hội mất rồi. Tôi thấy cô Trương Lệ ấy không phải xấu xa gì, chẳng qua là nhận thức kém quá, không phân biệt được chuyện nào quan trọng hơn.” Trình Lập lắc đầu ngao ngán.

“Nền kinh tế mạng phát triển quá ồ ạt, tất cả đều bị cuốn theo đồng tiền, khiến con người ta dễ trở nên vô cảm. Anh cũng thấy đấy, trên mạng có khối người chỉ vì chút danh hão mà sẵn sàng làm đủ chuyện thất đức.” Trương Hồng Bân thở dài. “Chà, đến thể diện họ còn chẳng cần, thế mà anh mong họ tuân thủ nguyên tắc đạo đức sao?”

“Anh không thể vơ đũa cả nắm thế được.” Ngải Tiểu Mĩ mỉm cười phản bác, “Sự thật là ngày nay có quá nhiều thứ đang có xu hướng giải trí hoá quá đà, giới trẻ chỉ là thích chạy theo trào lưu thôi, còn những kẻ mờ mắt trước đồng tiền đến mất hết liêm sỉ chỉ là số ít cá biệt. Phần lớn cư dân mạng thế hệ 9x, 0x vẫn có giá trị quan, nhân sinh quan, thế giới quan rất chuẩn đấy.”

“Ôi, chỉ sợ cứ thế mưa dầm thấm lâu, chịu tác động từ mạng xã hội, bọn trẻ rồi sẽ gần mực thì đen hết. Cô cứ xem những xu hướng chủ đạo trong đám tin tức thời sự bát nháo bây giờ mà xem, cứ ai giàu, ai đẹp, ai nổi tiếng, ai quyền lực thì lời họ nói ra chính là chân lí.” Trình Lập dù sao cũng hơn Tiểu Mĩ gần 20 tuổi, đương nhiên góc độ nhìn nhận có nhiều khác biệt, cảm nhận cá nhân cũng không thể giống nhau, “Thôi không nói nữa, quay trở lại với vụ án nhé, bên tôi vẫn lưu đoạn video phát trực tiếp hiện trường vụ tai nạn giao thông của Trương Lệ vào thời điểm đó, để tôi phát mọi người xem.”

Trình Lập xoay màn hình máy tính về phía mọi người, đập vào mắt họ là cảnh tượng thương tâm của hiện trường vụ tai nạn, phía sau túi khí đã bung là hai khuôn mặt đầm đìa máu, nạn nhân nữ đổ nghiêng sang một bên, đầu rũ gục, hoàn toàn bất động, còn nạn nhân nam đầu khẽ lắc lư, hai mắt chớp liên hồi, miệng đầy máu, hai mỗi run run, như đang gắng gượng nói gì đó…

“Nhìn vào đoạn video này, Hạ Tinh bị thương vào đầu, còn Trương Gia Thanh chỉ bị xuất huyết ở mũi và miệng, máu tràn vào trong khoang miệng, chảy ngược xuống họng, nên không nói được, còn ý thức thì vẫn tỉnh táo.” Cố Phi Phi nhìn vào màn hình nhận xét.

“Cũng có nghĩa là, sau khi gây tai nạn, nếu đám Trình Cường xuống xe xem xét, rất có thể đã bị Trương Gia Thanh trông thấy mặt và ghi nhớ diện mạo. Sau khi Trương Gia Thanh tỉnh lại trong bệnh viện, nhận được tin dữ của vợ, bèn quyết tâm báo thù, nên mới nói dối anh Trình rằng mình không nhìn thấy mặt kẻ gây tai nạn. Và rồi hai tháng trước, do Trình Cường liên tiếp trúng xổ số nên tin tức kèm ảnh của anh ta được đăng đầy trên mặt báo và mạng xã hội, khiến cho Trương Gia Thanh nhận ra anh ta chính là một trong những kẻ gây tai nạn đêm đó.” Hàn Ấn chau tít đôi mày, giọng anh trầm xuống, “Còn nữa, Hạ Tinh bị thương vào đầu, vậy nên Trương Gia Thanh đã dùng búa nện vỡ đầu cả ba nạn nhân để trả thù theo đúng cách gậy ông đập lưng ông.”

“Có lẽ anh Hàn đã phán đoán đúng sự việc đêm đó. Khi kiểm tra hiện trường, chúng tôi thu thập được hai vết máu dạng nhỏ giọt không phải là của hai nạn nhân, nên cũng ngờ rằng sau khi gây tai nạn, kẻ gây án đã xuống xe, có điều cho tới nay vẫn chưa tìm thấy mẫu ADN tương ứng trong kho dữ liệu lưu trữ.” Vừa nói, Trình Lập vừa rút từ trong hồ sơ ra một bức ảnh hiện trường chụp vết máu đưa cho Hàn Ấn xem.

Cố Phi Phi chủ động cầm lấy bức ảnh xem kĩ một lát rồi nói. “Nhìn vào hình dạng, là vết máu dạng nhỏ giọt. Theo lời khai của chủ quán Bếp Xưa Vượng Hải, hôm đó Trình Cường bị thương ở tay, có lẽ hai giọt máu này là của Trình Cường.”

“Đã kiểm tra ADN của Trình Cường chưa?” Hàn Ấn hỏi.

“Kiểm tra rồi, đang chờ người nhà tới làm xét nghiệm đối chiếu, vẫn chưa kịp nhập vào kho dữ liệu, nếu không, đã có tin báo rồi. Để em tới bên giám định xác thực lại xem.” Cố Phi Phi nói rồi đứng ngay dậy, bước ra khỏi phòng.

Trình Lập mặt mày phấn khởi nói với theo sau, “Thế thì tốt quá, nếu kết quả đối chiếu trùng khớp, vậy thì bên cảnh sát giao thông chúng tôi đã có hi vọng kết án được rồi!”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »