Hôm sau, trong buổi họp phân tích tình tiết vụ án. Giống như thường lệ, giữ vai trò chủ đạo trong công tác điều tra phá án là Ban Chuyên án do Sở Công an thành phố Xuân Hải thành lập, còn Nhóm Hỗ trợ phụ trách đề xuất phương pháp và phương hướng điều tra, cũng như cách phá án khoa học thông qua thao tác lập hồ sơ tội phạm, trợ giúp Ban Chuyên án thu hẹp phạm vi tìm kiếm nghi phạm. Đương nhiên, dù là đề xuất phương án hay lập hồ sơ tội phạm, đều phải được phân tích và tổng hợp từ thực tiễn, kết hợp với những suy đoán khoa học hợp lí. Bởi vậy trong quá trình phá án, Nhóm Hỗ trợ đều phải ‘lăn mình’ vào thực tiễn, thậm chí xông pha tuyến đầu.
Người phụ trách Ban Chuyên án là Trương Hồng Bân, phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Xuân Hải. Đó là một người đàn ông tinh nhanh rắn rỏi, vừa qua tuổi bốn mươi, đang độ tráng niên, cặp mắt tròn to, ánh mắt cực kì sắc bén, toát lên một tinh thần ‘gừng càng già càng cay’, nói năng cũng dứt khoát gãy gọn, sau khi giới thiệu ngắn gọn về tổ viên hai bên xong, liền nhường lời cho Nhóm Hỗ trợ.
Cố Phi Phi mở sổ ghi chép, lên tiếng đầu tiên: “Về biên bản giám định vật chứng và biên bản khám nghiệm tử thi, các đồng chí đều đã xem rồi, tôi sẽ không trình bày thêm nữa, chỉ đề cập một vài suy nghĩ của tôi khi đọc biên bản. Thứ nhất, kĩ thuật lóc da của hung thủ rất nghiệp dư, có lẽ không phải làm trong ngành nghề có sử dụng dao kéo; thứ hai, dưới đáy những thùng xốp mà hung thủ dùng để đựng năm mảnh da đều có dính dầu cống rãnh, rất có thể là do mặt sàn tại hiện trường gây án đầu tiên có dính nhiều dầu cống rãnh, từ đó có thể suy đoán hiện trường gây án đầu tiên có lẽ là cửa hàng bán dầu bẩn, hoặc xưởng sản xuất dầu cống rãnh, hoặc là quán cơm hay nhà hàng sử dụng dầu bẩn; thứ ba, là vấn đề có liên quan tới hình xăm trên các mảnh da.”
Cố Phi Phi dừng lại, nhìn sang Ngải Tiểu Mĩ gật đầu ra hiệu, Ngải Tiểu Mĩ lập tức gõ thoăn thoắt trên máy tính xách tay, chiếu đồng thời cả năm bức ảnh chụp các mảnh da có xăm hình lên trên màn hình rộng trong phòng họp, các đoạn mã Morse cũng hiện rõ mồn một: .---- ----. —.. -… ..—
Cố Phi Phi tiếp lời, “Giờ đây, các đồng chí đều đã biết những kí hiệu hung thủ xăm trên các mảnh da là mã Morse, và năm bức ảnh trên màn hình kia được sắp xếp đúng theo thứ tự thời gian bị vứt, nếu tiến hành giải mã, ta sẽ có được năm chữ số tương ứng, đó là 1, 9, 8, 6, 2. Rõ ràng hung thủ muốn thông qua đó để truyền đạt tới chúng ta một thông tin nào đó, còn nếu muốn giải mã sâu hơn, vẫn cần phải tiếp tục nghiên cứu.” Cố Phi Phi dừng lại một thoáng, đưa mắt với Ngải Tiểu Mỹ. Ngải Tiểu Mĩ lại thao tác một hồi trên máy tính xách tay, trên màn hình lớn bèn xuất hiện lệnh truy nã online có hình ảnh một nam thanh niên.
Cố Phi Phi nói tiếp, “Đây là điều cuối cùng tôi muốn nói, qua xét nghiệm ADN đối với mẫu giám định lấy từ các mảnh tổ chức da, sau đó đối chiếu trong kho dữ liệu, đã xác minh được lai lịch của một trong ba nạn nhân, chính là nam thanh niên trong bức ảnh kia, tên là Vương Uy, người thành phố Lộ Giang của tỉnh này, năm nay 22 tuổi, ba năm trước từng bị cảnh sát địa phương phát lệnh truy nã vì tội hiếp dâm.”
Thấy Cố Phi Phi đã gập sổ lại, Ngải Tiểu Mĩ bèn tiếp tục trình bày, “Vừa nãy, bác sĩ pháp y Cố nhắc tới trình tự thời gian vứt các mảnh da mà chúng tôi đã chỉnh lí và sắp xếp từ những dữ liệu camera thu được, cũng chính là thời gian đại khái và thứ tự của những lần hung thủ vứt các mảnh da, cuối cùng hung thủ chạy ra phía ngoại ô rồi biến mất. Mọi người hãy nhìn lên màn hình một chốc. Ngải Tiểu Mĩ nói rồi lại gõ bàn phím lách tách, trên màn hình lớn liền hiển thị bản đồ vệ tinh của thành phố đã được đánh dấu ở nhiều chỗ, rồi nói tiếp, “Nếu như nói rằng vùng ngoại ô hẻo lánh là đích đến cuối cùng để hung thủ chạy trốn, vậy thì hãy xem lại vị trí và thứ tự của năm lần vứt mảnh da, sẽ thấy rõ ràng là hoàn toàn không thuận đường. Các đồng chí là người bản địa, có lẽ thông thuộc các đường phố và ngõ ngách của Xuân Hải hơn tôi, nhìn vào tấm bản đồ đang chiếu trên màn hình, có thể nhận ra rằng hung thủ đã ‘mua đường’ rất nhiều. Nguyên nhân có thể là do hung thủ không phải là người thường trú tại địa phương nên không thông thạo đường đi lối lại. Hoặc còn một khả năng nữa, tức năm địa điểm mà hung thủ mang mảnh da đến vứt đã được lựa chọn kĩ càng. Dữ liệu camera cho thấy, hung thủ cố tình tránh lộ diện quá nhiều bên ngoài chiếc xe. Mỗi lần xuống xe, hắn đều di chuyển từ ghế lái xuống hàng ghế sau, rồi xuống xe theo cửa sau bên phải, sau đó mới mang mảnh da xuống vứt. Tuy nhiên, thông qua những đặc trưng mà hung thủ đã để lộ trong rất nhiều đoạn video, chúng tôi đã chắp ghép thành vài nét phác thảo về hung thủ như sau: Là nam giới, khi xuống xe vứt mảnh da luôn đội mũ lưỡi trai thể thao và đeo khẩu trang màu đen che kín toàn bộ khuôn mặt, hai bên tóc mai rất dày và dài, che kín cả hai bên má, nên chắc chắn là hắn để tóc dài. Hình thể khá gầy, cao khoảng 1m75 tới 1m78, dáng đi hơi bất thường, có lẽ bị tật bên chân trái. Ngoài ra, về chiếc xe của đối tượng, đã có thể khẳng định là loại xe Minivan hiệu Kim Tinh sản xuất trong nước, màu xám, gắn biển số giả.”
Sau vài thao tác của Ngải Tiểu Mĩ với máy tính, trên màn hình rộng hiện lên hai bức ảnh, Đỗ Anh Hùng bèn tiếp lời, “Về hai bức ảnh này, bên trái là chân dung mô phỏng hung thủ do chúng tôi tổng hợp dựa theo những đặc trưng ngoại hình mà hung thủ đã để lộ trước ống kính camera giám sát, còn bên phải là chân dung mô phỏng hung thủ do hoạ sĩ phác thảo dựa theo manh mối mà nhân chứng cung cấp. Nếu chỉ nhìn vào đường nét tổng thể, hai bức chân dung này cũng có nét tương tự, thế nhưng lại có một khác biệt rất lớn: Trong bức chân dung bên trái, hung thủ đeo khẩu trang đen, còn bức chân dung bên phải lại không hề đeo khẩu trang.”
“Tại sao lại phải so sánh hai bức chân dung này? Là vì chúng tôi cảm thấy lời khai của nhân chứng không đáng tin. Các nghiên cứu tâm lí học đã chỉ ra rằng: Kí ức về những thông tin mà nhân chứng tận mắt nhìn thấy rất dễ bị ảnh hưởng bởi khuynh hướng chủ quan của bản thân họ và những thông tin xuất hiện tiếp theo. Đôi khi, lời khai của nhân chứng thực chất đã bị gia công dưới sự thôi thúc và dẫn dắt của một thứ ám thị tâm lí nào đó, nên mức độ tin cậy cần phải được kiểm chứng. Đương nhiên, không phải lời khai của tất cả các nhân chứng đều như vậy. Sở dĩ chúng tôi nghi ngờ lời khai của anh Vương là vì thời điểm anh ta chứng kiến hung thủ vứt mảnh da tại hiện trường, theo như lời khẳng định của anh ta, là vào lúc nửa đêm về sáng, điều kiện ánh sáng cực kém, bản thân anh ta lại ở trong trạng thái lơ mơ ngái ngủ, hơn nữa, sau đó anh ta đi ngủ tiếp cho đến sáng, cho nên chính anh ta cũng khó mà phân biệt ấn tượng trong não mình là thật hay giả. Điểm mấu chốt là trong các dữ liệu từ camera giám sát, chúng ta đã thấy lần nào xuất hiện, hung thủ cũng đeo khẩu trang kín mít, vậy thì tại sao chỉ một lần đó, hắn lại tháo khẩu trang?”
“Tóm lại, chúng tôi cho rằng bức chân dung mô phỏng bên phải không đáng tin cậy, các đồng chí nên thận trọng, để tránh định hướng sai lầm. Có điều lời khai của nhân chứng cũng có điểm tương đồng với đặc trưng của hung thủ mà chúng ta đã thấy trong dữ liệu camera giám sát, chính là hung thủ đi cà nhắc, về cơ bản có thể xác định là hắn bị tật bên chân trái.”
Thấy mọi người đều đã phát biểu khá đầy đủ rồi, Diệp Hi bèn quay sang, khẽ gật đầu với Hàn Ấn. Hàn Ấn bèn nói. “Tuy tôi là người Xuân Hải, nhưng vì bận rộn công tác nên cũng ít về quê, có điều tôi vẫn rất thông thuộc địa bàn xung quanh một số tuyến phố của Xuân Hải, vậy nên tôi và trưởng nhóm Diệp đã đi hết một lượt các hiện trường ném mảnh da. Sau đó, tiếp tục quan sát kĩ một lượt hành vi của hung thủ, tôi có một cảm giác rất rõ ràng, chính là hai từ: thể hiện. Hung thủ đang cố gắng thể hiện sự ngông cuồng của hắn với người dân, với cảnh sát chúng ta, với toàn bộ thành phố. Là vì điều gì? Câu trả lời đang ẩn giấu trong năm con số tương ứng với mã Morse do hung thủ xăm trên năm mảnh da người. Tổ hợp của năm con số này chắc chắn tượng trưng cho một sự việc hoặc một nguyện vọng nào đó cực kì quan trọng đối với hung thủ. Đương nhiên, cũng không thể chỉ giới hạn ở tổ hợp chữ số mà bác sĩ Cố vừa mới chỉ ra. Hung thủ rất liều lĩnh, bất chấp mạo hiểm, sắp đặt cầu kì để thể hiện ra năm con số, chắc chắn sẽ không để chúng ta tìm ra đáp án dễ dàng. Do đó, tôi muốn bổ sung thêm một điều cho quan điểm mà Tiểu Mĩ vừa trình bày: Cho tới hiện tại, nhìn vào toàn bộ quá trình hung thủ vứt những mảnh da, nhìn vào đích đến nơi hung thủ lựa chọn làm nơi đào tẩu, nhìn vào những hình xăm mà hắn đã chế tác trên những mảnh da, có thể thấy được hung thủ là một kẻ cực kì kín kẽ và thận trọng, chắc chắn là hắn đã lên kế hoạch kĩ lưỡng và chu toàn đối với toàn bộ quá trình gây án. Do vậy tôi cho rằng năm địa điểm hung thủ vứt những mảnh da đều được hắn tính toán cẩn thận. Có lẽ hắn chính là người Xuân Hải, hoặc sinh sống lâu năm ở địa phương.”
Diệp Hi tiếp lời, “Ngoài ra, với người bình thường thì mã Morse có lẽ là một thứ gì đó rất cao siêu, nhưng giải mã lại không hề quá khó, có lẽ hung thủ biết rõ điều này, nhưng vì sao hắn nhất quyết muốn làm như vậy? Có thể vì hai nguyên nhân: Thứ nhất, háo danh, cố ra vẻ ta đây uyên bác; thứ hai, mã Morse có ý nghĩa đặc biệt với hắn. Nếu là nguyên nhân thứ hai, các đồng chí cần lưu ý khi điều tra sàng lọc, chắc chắn là trong cuộc sống thường ngày của hung thủ sẽ có một vài tiểu tiết có liên quan tới mã Morse, ví dụ như công việc, sở thích cá nhân hay thị hiếu nào đó.”
---❊ ❖ ❊---
Sau khi cuộc họp kết thúc, mọi người đang toả đi trong hành lang, chuẩn bị quay về phòng làm việc mà phân đội tạm thời bố trí cho Nhóm Hỗ trợ, thì một nữ nhân viên văn phòng bước tới gọi Hàn Ấn lại, nói rằng ngoài cổng trụ sở có một người phụ nữ chừng hơn 50 tuổi đã chỉ đích danh muốn gặp Hàn Ấn, còn đặc biệt nhấn mạnh bác sĩ pháp y Cố cũng phải đi cùng.
Diệp Hi tinh ý vẫy tay, ra hiệu mình về trước. Hàn Ấn gật đầu, rồi ghé lại bên tai Cố Phi Phi thì thầm: “Là mẹ anh (mẹ kế).”
Cố Phi Phi bỗng đỏ bừng mặt, bất giác đưa tay vén khẽ tóc mai, cúi đầu không nói gì.
Theo lí mà nói, cô và Hàn Ấn đều không còn nhỏ tuổi, chính thức qua lại cũng đã hai, ba năm, đáng lẽ cũng nên gặp mặt phụ huynh hai bên từ lâu rồi mới phải. Chỉ là cô lúc nào cũng cảm thấy mình chưa thực sự sẵn sàng. Không phải vì cô ngần ngại hay e thẹn, mà cái chính là với cá tính của cô, tận trong đáy lòng cô rất sợ cái gọi là ‘ra mắt mẹ chồng’, thực sự là cô không biết nên ứng xử ra sao, lại lo lắng sẽ để lại ấn tượng không tốt cho phụ huynh của Hàn Ấn. Bởi vậy cho tới tận hôm nay, cô vẫn luôn né tránh nhắc đến chuyện gặp gỡ phụ huynh hai bên. Nào ngờ hôm nay, mẹ Hàn Ấn lại chủ động tới tận nơi đòi gặp.
“Hay là, hay là thôi… chắc em không ra gặp cô đâu!” Cố Phi Phi ánh mắt bối rối nhìn Hàn Ấn, giọng cô ấp úng.
“Con dâu xấu rồi cũng phải gặp mẹ chồng.” Hàn Ấn mỉm cười, kéo tay Cố Phi Phi lại, nắm chặt lấy, “Nữa là em xinh đẹp như tiên thế này, yên tâm đi, mẹ anh sẽ không làm khó em đâu.”
Kì thực, Hàn Ấn vẫn luôn chờ đợi Cố Phi Phi thoát khỏi rào cản của chính mình. Anh yêu Cố Phi Phi, anh tôn trọng cô tuyệt đối, vậy nên anh không muốn miễn cưỡng cô bất cứ điều gì. Thế nhưng, về chuyện hôn nhân, đúng là bố mẹ anh đã nhiều lần giục giã, cử lần chần mãi không chịu dẫn người yêu về ra mắt gia đình đã là không nên, huống hồ giờ mẹ đã tìm tới tận nơi, còn trốn tránh nữa thì đúng là không phải đạo.
Đứng bên ngoài cổng chính của trụ sở phân đội là một phụ nữ trung niên với khuôn mặt rất trẻ trung, mang vẻ đẹp thanh lịch quý phái, phong thái đĩnh đạc, đang tươi cười nhìn vào trong sân chờ đợi.
Hàn Ấn nắm tay Cố Phi Phi tiến lại gần: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây thế?” Vừa nói, anh vừa khẽ đẩy Cố Phi Phi lại trước mặt mẹ, giới thiệu, “Đây là Phi Phi.”
“Cháu chào cô.” Cố Phi Phi dè dặt lên tiếng.
“Ừ, chào cháu.” Mẹ Hàn Ấn vừa gật đầu cười, vừa ngắm nghía Cố Phi Phi khắp lượt từ đầu tới chân.
Hàn Ấn biết Cố Phi Phi sợ nhất điều này, bèn vội giải vây giúp cô: “Mẹ, sao mẹ biết con ở đây?”
“Còn hỏi nữa, con đấy, về đến Xuân Hải rồi mà cũng không thèm về nhà, mẹ và bố con đọc báo mới biết Sở Công an mời con và các đồng nghiệp tới hỗ trợ phá án.” Quả nhiên, nghe thấy câu hỏi này của Hàn Ấn, sự chú ý của bà lập tức chuyển hết sang anh. Bà làm bộ sầm mặt xuống trách móc.
“Vụ án khẩn cấp quá, con không kịp trở tay. Xin hãy thứ tội cho đứa con bất hiếu này.” Hàn Ấn trêu chọc, “Chờ phá án xong rồi, con sẽ dẫn Phi Phi về nhà ăn cơm với bố mẹ.”
“Phải, phải, Phi Phi dứt khoát phải tới đấy, còn nếm thử tay nghề nấu nướng của cô nữa chứ!” Mẹ Hàn Ấn nắm tay Phi Phi, vỗ nhẹ mấy cái, ánh mắt đầy thân thiết.
“Vâng, vâng ạ.” Cố Phi Phi lúng túng, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Hàn Ấn biết mẹ tới đây chủ yếu vì muốn gặp mặt Cố Phi Phi, bèn cười nói, “Thôi nào, giờ mẹ đã đạt được mục đích rồi thì thả cho bọn con đi làm việc chứ?”
Mẹ Hàn Ấn lúc này mới buông tay Cố Phi Phi, nhưng ánh mắt vẫn không chịu rời khỏi khuôn mặt cô, bà ân cần dặn dò: “Được rồi, con trai, vào làm việc đi, đừng quá sức nhé, nhớ là phải về nhà ăn cơm đấy!”
“Vâng, con nhớ rồi.” Hàn Ấn vừa nhận lời thay Cố Phi Phi, vừa đưa tay vỗ lên vai cô, tỏ ý bảo cô chào mẹ.
“Vâng, vậy xin phép cô, chúng cháu vào làm việc đây.” Cố Phi Phi vẫy tay nói.
Nhìn theo bóng Hàn Ấn và Cố Phi Phi từ từ khuất khỏi tầm mắt, nụ cười trên gương mặt người mẹ cũng tan biến dần. Bà rút điện thoại ra bấm số, ngay lập tức, một chiếc xe đen nhánh sang trọng lao vụt tới, đỗ xịch lại bên bà.
Mẹ Hàn Ấn mở cửa lên xe, ngồi trong xe là một người đàn ông bệ vệ, có vẻ sốt ruột vì chờ lâu, nên vừa gặp đã hỏi dồn: “Gặp chưa? Thế nào? Xứng đôi với thằng Ấn nhà mình chứ?”
“Bảo anh vào cùng thì không chịu, giờ cứ rối rít cả lên.” Nhìn bộ dạng sốt sắng của chồng mình, cũng chính là cha ruột của Hàn Ấn, mẹ Hàn Ấn không nhịn được cười, “Con bé trông được lắm, mặt mũi xinh đẹp, trông trẻ hơn tuổi thực khá nhiều, mỗi tội trầm tính quá, ngoài hai câu chào hỏi ra thì chẳng nói thêm được câu nào.”
“Em thấy hai đứa có hợp nhau không?” Bố Hàn Ấn gặng hỏi.
“Em thấy cũng được, con bé trông đoan trang tử tế, còn thằng Ấn nhà mình thì khỏi phải nói, ánh mắt nhìn con bé trông rất hạnh phúc.” Mẹ Hàn Ấn bình phẩm.
“Chậc, có điều hơi lớn tuổi một chút.” Bố Hàn Ấn thở hắt ra một tiếng, “Thôi thì thằng Ấn nó thích là được.”