Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46916 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Xác chết trong quán

❊ ❊ ❊

Trong cuộc họp thường lệ sáng hôm sau, Hàn Ấn tập trung trình bày một lượt những phát hiện của mình vào đêm qua, sau đó, các mũi lực lượng lập tức toả đi điều tra.

Công ty Xổ số điện toán có quy định và trình tự hết sức nghiêm ngặt trong việc trúng giải và lĩnh thưởng xổ số, bởi vậy, các điều tra viên của Ban Chuyên án đã tra ra được vào ngày 28 tháng 10 năm ngoái, tại Xuân Hải đúng là có một người trúng giải một trăm nghìn tệ của xổ số Chọn Năm, người trúng thưởng tên là Trình Cường, người thành phố Phủ Dương cùng tỉnh, năm đó 32 tuổi, nghề nghiệp là đầu bếp, nơi làm việc là quán Bếp Xưa Vượng Hải.

Quán Bếp Xưa Vượng Hải cách quán cà phê internet Trời Sao chỉ hai con phố, lúc này vẫn còn sớm, chưa tới giờ mở cửa buổi trưa, trong quán rất vắng vẻ, ngoài hai nữ nhân viên đang lau chùi dọn dẹp, chỉ có một người đàn ông trung niên tầm hơn 40 tuổi đang đứng sau quầy hàng cắm cúi kiểm tra sổ sách, có vẻ chính là chủ quán.

Tuy mã Morse đã được phá giải hoàn chỉnh, và một người đàn ông họ Trình được xác nhận là đối tượng quan trọng của vụ án, nhưng Hàn Ấn cho rằng vẫn cần tiếp tục khai khác thêm manh mối Vương Uy, và xác minh giữa Vương Uy và người đàn ông họ Trình rốt cuộc có mối quan hệ thế nào. Bởi vậy, sau khi tan họp, Đỗ Anh Hùng bèn cùng Ngải Tiểu Mĩ bắt tay vào điều tra những hàng quán ăn uống xung quanh trung tâm là quán cà phê internet Trời Sao. Quán Bếp Xưa Vượng Hải là quán ăn thứ năm mà họ ghé tới trong sáng hôm nay.

“Chào anh, chúng tôi là cảnh sát, phiền anh xem qua bức ảnh này và cho biết, anh đã bao giờ nhìn thấy người này chưa?” Đỗ Anh Hùng tiến lại trước quầy, chìa ảnh Vương Uy ra hỏi.

Chủ quán nghe hỏi, lập tức dừng tay, ngẩng đầu săm soi Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ một lát rồi tập trung ánh mắt vào tấm ảnh, nhìn một lát thì gật đầu xác nhận: “Gặp rồi, gặp rồi, là Cảnh Lượng chứ còn ai? Có làm ở chỗ tôi một thời gian. Sao vậy, thằng ranh này đã gây ra chuyện gì à?”

“Anh có biết sau khi rời khỏi chỗ anh, anh ta đã đi đâu, làm gì không?” Ngải Tiểu Mĩ vội hỏi.

“Ồ, cậu ta cùng với đầu bếp và một cô nhân viên phục vụ đang làm ở quán tôi ra ngoài tự mở quán ăn,” chủ quán đáp.

Hai nam một nữ, ba người bắt tay mở quán ăn, liệu có phải chính là ba nạn nhân liên quan tới vụ án? Đỗ Anh Hùng giật thột trong lòng, vội truy hỏi chủ quán: “Phiền anh kể chi tiết về ba người này cho chúng tôi biết.”

“Được, được.” Chủ quán ngẫm nghĩ một lát rồi bắt đầu kể, “Ba người họ đều là người ngoại tỉnh, anh đầu bếp tên là Trình Cường, cô nhân viên phục vụ tên là Khương Xuân Hoa, đồng hương của Trình Cường, hai người đang tìm hiểu nhau. Đầu tiên thì Cảnh Lượng đến chỗ tôi làm nhân viên chạy bàn, sau đó thường xuyên cùng Trình Cường nghiên cứu về xổ số, hai bên dần thân thiết với nhau, Trình Cường bèn xin tôi cho cậu ta xuống bếp làm việc.”

Chủ quán còn chưa dứt lời, Đỗ Anh Hùng lại giật thót thêm cái nữa. Lẽ nào Trình Cường này chính là người đàn ông họ Trình – đối tượng quan trọng trong vụ án? Anh bèn nôn nóng cắt ngang: “Trình Cường đã từng trúng thưởng xổ số Chọn Năm?”

“Phải, phải, vào tháng 10 năm ngoái, anh ta và Cảnh Lượng mua chung một số kép 96 tệ, trúng thưởng một trăm nghìn tệ.” Sắc mặt chủ quán tràn đầy ngưỡng mộ. “Khỏi phải nói, tay Trình Cường này đúng là thiên tài chọn số, tuy chưa trúng giải lớn bao giờ, nhưng giải vài nghìn tệ, vài trăm tệ thì trúng liền tù tì, có lần còn được lên cả báo, bài báo được chia sẻ ầm ầm trên WeChat Moments day.”

“Anh hãy kể tiếp chuyện quán ăn đi, ba người họ mở quán ở đâu?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.

“Lúc đó Trình Cường và Cảnh Lượng trúng xổ số một trăm nghìn tệ, trừ thuế đi, còn lại tám mươi nghìn tệ, cũng coi như có chút vốn liếng trong tay, vừa hay đầu năm một người đồng hương của Trình Cường muốn sang nhượng một quán ăn nhỏ, hai người họ bèn mua lại, Xuân Hoa cũng đi theo họ.” Chủ quán lại ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Nghe nói là ở đường Ngọc Điền chỗ gần ngoại ô, địa chỉ cụ thể thì đúng là tôi không rõ, tôi chưa tới đó bao giờ, nhưng tên quán thì tôi biết, tên là Húc Nhật.”

---❊ ❖ ❊---

Quán Húc Nhật là một quán ăn biệt lập, nằm kề đường cái, dựa lưng vào tường bao của một công xưởng, nhìn từ bên ngoài thấy có hai cửa sổ kính lớn và một cửa chính. Cửa sổ kính kéo rèm kín mít, cửa chính cũng hạ cửa cuốn im lìm. Hàn Ấn, Cố Phi Phi, Diệp Hi và Trương Hồng Bân trước tiên tìm tới đại lí xổ số 13546 điều tra, sau đó theo lời chỉ dẫn của anh chủ quán tìm tới nơi đây.

Trương Hồng Bân thử kéo cửa cuốn lên, hoá ra cánh cửa không khoá, giật một cái là mở ra ngay. Anh đẩy mở hai cánh cửa kính, lập tức một mùi hôi thối khủng khiếp xộc ra nhức mũi. Sau đó, mọi người nhìn thấy ngay giữa căn phòng rộng chừng tám chín mươi mét vuông thù lù ba khối vật thể thẳng đơ – ba thi thể trần trụi hai nam một nữ, có lẽ đã chết khá lâu rồi, quá trình thối rữa đã lan khắp cơ thể, đang ở trong giai đoạn trương phình nghiêm trọng. Quan sát kĩ hơn chút nữa, thấy rõ vùng đầu của ba thi thể đều có dấu vết bị hành hung bằng vật tày, trước ngực cả ba nạn nhân đều bị lột mất một mảnh da vuông vức. Trên bàn ăn bên cạnh, quần áo vứt bừa bãi. Dưới gầm bàn, trên nền xi măng loang lổ vết máu vứt chỏng chơ một con dao róc xương sắc bén và một chiếc búa sắt cán gỗ cỡ lớn. Dao và búa đều nhuộm đầy máu, chắc chắn là hung khí gây án. Trong gian bếp phía sau quán ăn, một thùng dầu ăn thể tích 5 lít đổ nghiêng dưới sàn, dầu vàng quạch tràn ra lênh láng…

Không nghi ngờ gì nữa, quán Húc Nhật chính là hiện trường gây án ban đầu. Tại đây, cảnh sát thu được ba tấm chứng minh thư, lần lượt là của Cảnh Lượng (Vương Uy) sinh năm 1995, Khương Xuân Hoa sinh năm 1993 và Trình Cường sinh năm 1985. Vương Uy là tội phạm bỏ trốn, thông tin vân tay và ADN đều đã được nhập vào kho dữ liệu, nên thi thể của Vương Uy được xác nhận đầu tiên. Còn Trình Cường và Khương Xuân Hoa là người thành phố Phú Dương, Ban Chuyên án lập tức liên hệ với gia đình nạn nhân. Sau khi hay tin, người nhà của họ tức tốc tới thành phố Xuân Hải nhận xác.

Tuy về mặt pháp lí, vẫn chưa thể chính thức công bố ngoài Vương Uy, hai nạn nhân còn lại cũng bị đập chết bằng búa sắt trong quán Húc Nhật chính là Trình Cường và Khương Xuân Hoa, nhưng Ban Chuyên án và Nhóm Hỗ trợ về cơ bản đã có thể nhận định hai nạn nhân này chính là họ. Điều tra hiện trường cho thấy, ba nạn nhân thường ngày ăn uống sinh hoạt đều ở trong quán, toàn bộ tư trang có giá trị như điện thoại, trang sức vàng bạc và một ít tiền mặt vẫn còn nguyên ở hiện trường, không bị hung thủ lấy đi, chứng tỏ hung thủ giết người không phải vì cướp của. Vậy tại sao hắn phải lao tâm khổ tứ lên kịch bản cầu kì về tờ vé số đã từng trúng thưởng? Tại sao lại phải bất chấp mạo hiểm để tái hiện một tổ hợp số trúng thưởng theo phương thức bí hiểm, kinh dị đến vậy? Tờ vé số đó đã gây tổn hại cho kẻ hành hung ư? Hay là Trình Cường và Vương Uy từng gặp phải chuyện gì vào hôm trúng thưởng? Mang theo hàng loạt nghi vấn, Ban Chuyên án bèn mời chủ của quán Bếp Xưa Vượng Hải tới phân đội để hỗ trợ điều tra.

---❊ ❖ ❊---

Chủ quán họ Trần, Trương Hồng Bân đặt câu hỏi đầu tiên, “Anh Trần, phiền anh kể lại cho chúng tôi chi tiết về sự việc diễn ra vào ngày 28 tháng 10 năm ngoái, cũng chính là hôm Vương Uy và Trình Cường trúng xổ số. Ồ, phải rồi, cũng xin nói rõ với anh, Vương Uy chính là Cảnh Lượng đã từng làm công trong quán ăn của anh, Vương Uy mới là tên thật của anh ta.”

“À vâng, tôi biết rồi.” Anh Trần nói, “Khoảng 9 giờ tối hôm đó, hai người họ reo hò sung sướng từ dưới bếp chạy ra ngoài quán, Trình Cường giơ cao một tờ vé số trên tay, kêu ầm ĩ rằng vừa mới tra kết quả mở thưởng trên mạng, anh ta và Vương Uy đã trúng xổ số Chọn Năm, còn nói lát nữa hết giờ làm sẽ phải ăn mừng, anh ta và Vương Uy mời mọi người tới quán karaoke hát hò ăn uống xả láng. Sau đó, đến khoảng 9 rưỡi tối, quán đã hết khách, hai người họ cùng Khương Xuân Hoa, tôi, hai đầu bếp và hai cô chạy bàn, tổng cộng tám người, gọi hai chiếc taxi, cùng đi tới một quán KTV trên đường Tây An.”

“Quán KTV nào?” Trương Hồng Bân hỏi xen vào.

“Tiên Phong!” Anh Trần đáp.

“Anh kể tiếp đi, sau đó thì sao?” Đỗ Anh Hùng hối thúc.

“Do hôm đó, lúc tới KTV thì không còn sớm nữa, nên chưa vui chơi được mấy đã hơn 12 giờ rồi, tôi mới đề nghị kết thúc ở đó và về nhà đi ngủ. Trình Cường và Vương Uy đang đà hưng phấn nên uống vẫn chưa đã, bảo bọn tôi về trước. Thế là tôi để Khương Xuân Hoa ở lại cùng hai người họ, rồi đưa những người khác về trước.” Anh Trần kể tiếp.

“Sau đó có xảy ra chuyện gì không?” Đỗ Anh Hùng lại hỏi.

“Không xảy ra chuyện gì, chỉ là họ chơi hăng quá, nghe nói gần 5 giờ sáng mới về phòng.” Anh Trần giải thích thêm, “Tôi thuê một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách ở toà chung cư đối diện với quán ăn làm nơi ở cho nhân viên, đám Trình Cường và các nhân viên phục vụ trong quán đều ở đó cả.”

“Anh thử nghĩ kĩ lại xem, kể từ khi trúng giải xổ số, Trình Cường, Vương Uy và Khương Xuân Hoa có điều gì bất thường không?”

“Bất thường?” Anh Trần đưa tay lên gãi đầu, cố gắng nhớ lại, “Uống say tuý luý tới mức ngã sứt đầu mẻ trán có tính là bất thường không?”

“Là thế nào?” Đỗ Anh Hùng truy hỏi. “Anh hãy kể lại chi tiết.

“Thì hôm sau đi làm, tôi thấy trên trán Vương Uy sưng u một cục, trán Trình Cường cũng bị trầy xước, phải dán hai miếng băng cá nhân, tay phải cũng bị thương phải quấn băng gạc. Khương Xuân Hoa nói hai người họ uống say quá, bá vai bá cổ nhau mà đi, chẳng may vấp một cái ngã đập mặt xuống đường, nhưng đều là vết thương ngoài da, không ảnh hưởng tới công việc.” Anh Trần lúc lắc đầu kể lại, “Vốn dĩ Trình Cường định đi lĩnh thưởng ngay chiều hôm đó, nhưng vì bị sứt trán nên một tuần sau mới đi nhận giải, chỉ có vậy thôi, không còn gì khác.”

“Trong chuyện trúng giải vé số, giữa hai người họ có tranh chấp gì không?” Đỗ Anh Hùng hỏi tiếp.

“Không hề, hai người họ thân nhau lắm, Trình Cường đi lĩnh thưởng về liền vui vẻ chia ngay cho Vương Uy bốn mươi nghìn tệ.” Anh Trần đáp.

---❊ ❖ ❊---

Sau khi tiễn anh chủ quán ra về, đã hơn 10 giờ tối, lúc này mọi người mới nhớ ra mình vẫn chưa ăn uống gì. Trương Hồng Bân bèn bảo người ra ngoài mua ít đồ, rồi mọi người vừa ăn ngay trong phòng làm việc vừa bàn luận về vụ án.

“Người bình thường trúng xổ số đều cuống lên đi nhận giải ngay, còn Trình Cường chỉ vì trầy xước sơ sơ trên trán mà kiên quyết đợi đến khi khỏi hẳn mới chịu đi, liệu có bình thường không nhỉ?” Cố Phi Phi mới gặp được vài miếng đã dừng đũa hỏi.

“Tiền chưa nhận đã vội vã ăn khao ngay, cho thấy Trình Cường là người nôn nóng.” Hàn Ấn tiếp lời.

“Thế thì có tật giật mình rồi, buổi tối hôm ấy ở KTV chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.” Ngải Tiểu Mĩ cướp lời.

“Giờ này vẫn còn sớm đối với những tụ điểm vui chơi giải trí,” Diệp Hi liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi quay sang Đỗ Anh Hùng và Trương Hồng Bân đề nghị, “Hay là ăn xong, chúng ta thử tới KTV Tiên Phong tìm hiểu xem sao?”

“Được, tất nhiên là được.”

Trương Hồng Bân vừa dứt lời, chợt thấy cảnh sát trực ban bê theo laptop lật đật chạy lại. Viên cảnh sát đặt laptop xuống mặt bàn phía trước Trương Hồng Bàn, rối rít: “Phân đội trưởng Trương, vụ án đột xuất, có người đang livestream giết người trên Weibo!”

“Cái gì?” Trương Hồng Bân sửng sốt, vội kéo máy tính lại sát trước mặt, trợn trừng mắt kêu lên. “Là người Xuân Hải chúng ta sao? Hay là ai đùa ác?”

“Đã xác thực người trong ảnh chính là chủ nhân của tài khoản Weibo đó, nickname là Đại Hải, tên thật Mạnh Phàm Quân, có người bạn đã nhận ra anh ta trên Weibo, mới đầu cũng tưởng là đóng kịch đùa chơi, nhưng gọi điện thoại mãi cho anh ta không được, mới vội báo cảnh sát.” Viên cảnh sát vội vàng giải thích.

“Dạo này lạ thật đấy nhỉ, sao toàn những vụ án quái đản thế không biết?” Trương Hồng Bân cáu kỉnh quay sang cảnh sát trực ban, “Còn chờ gì nữa? Mau bảo bên kĩ thuật định vị ngay!”

“Khoan đã, chuyện là thế nào vậy? Để tôi xem thử đã.” Cố Phi Phi vừa cất giọng ngờ vực vừa đứng ngay dậy, xoay màn hình laptop lại phía mình.

Hàn Ấn, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đều xúm cả lại. Cố Phi Phi nhanh nhẹn di chuột, và thấy một tài khoản Weibo đăng liên tục rất nhiều bài, các bài đăng chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Đây chính là hậu quả của việc dan díu với vợ người khác. Đồng thời, mỗi bài đăng đều kèm theo một bức ảnh. Trong ảnh, trước quầng sáng hình tròn rọi từ đèn chiếu là một người đàn ông miệng dán kín băng dính, hai mắt trợn trừng kinh hãi, toàn thân bị trói nghiến bằng dây thừng, một sợi thòng lọng tròng qua đầu, thít quanh cổ, kéo căng cơ thể lên trên và buộc vào xà ngang của căn phòng, còn hai bàn chân giảm trên một cục nước đá lớn trắng xoá. Khi Weibo liên tục cập nhật, cục nước đá cũng từ từ tan chảy, cứ nhỏ dần, nhỏ dần, và vòng thòng lọng lại càng thít chặt vào cổ người đàn ông. Cho tới bài đăng mới nhất, mũi chân người đàn ông đã nhón cao hết cỡ, đến mức gần như thẳng đứng, sự sống của anh ta đã ngấp nghé bên bờ vực.

Ngải Tiểu Mĩ tức tốc mở máy tính xách tay, đăng nhập Weibo, tìm kiếm số tài khoản đang phát trực tiếp quá trình giết người kì khôi kia, bật mở phần mềm định vị đặc biệt, vừa gõ như lướt trên bàn phím vừa nói. “Mọi người chú ý nhìn cho kĩ, hiện tại đã có tổng cộng năm bài Weibo về cùng một chủ đề, trung bình mười lăm phút đăng bài một lần, hơn nữa thiết bị cơ sở khách hàng CPE hiển thị dưới mỗi bài đăng Weibo đều là một phần mềm có tên Cỗ Máy Thời Gian, đây là một dạng phần mềm của bên thứ ba dùng để quản lí Weibo, một trong những công dụng của nó là hỗ trợ lên lịch hẹn giờ đăng bài, bởi vậy tôi tin rằng năm bài đăng Weibo này đều được lên lịch từ trước để đăng theo thời gian đã hẹn, hơn nữa là đăng bằng điện thoại. Bởi vì phiên bản PC của Weibo đã tích hợp sẵn chức năng hẹn giờ đăng bài, còn phiên bản di động của Weibo thì không có, bởi vậy mới phải cài đặt thêm một phần mềm của bên thứ ba mới có thể hẹn giờ đăng bài.”

“Hẹn giờ đăng bài?” Hàn Ấn khẽ chau mày, vội hỏi, “Bài đăng gần nhất là lúc mấy giờ?”

“10 giờ 15 phút.” Ngải Tiểu Mĩ đáp.

“Nói như vậy thì bức ảnh đầu tiên được đăng vào đúng 9 giờ tối,” Diệp Hi nhẩm tính thời gian, nói tiếp, “Lùi lại thêm 75 phút nữa, cũng có nghĩa là rất có thể vào khoảng 7 giờ 45 phút, toàn bộ chùm ảnh này đã nằm ở trong tay người đăng Weibo rồi.”

“Tức là tình thế nguy cấp của Mạnh Phàm Quân như chúng ta hiện đang nhìn thấy, thực chất đã xảy ra từ lúc 7 giờ 45 phút, thế chẳng phải anh ta giờ đây đã lành ít dữ nhiều?” Đỗ Anh Hùng kêu lên.

“Đây rồi!” Ngải Tiểu Mĩ chợt cao giọng, “Bài Weibo được đăng từ sim điện thoại 4G, chủ thuê bao điện thoại là Mạnh Phàm Quân, địa chỉ GPS hiển thị là Nhà máy Cơ khí Trung Thổ, số 20 đường Trung Thổ, khu phố Vương Gia, quận Sa Hà, thành phố Xuân Hải.”

“Nhà máy đó đã bỏ hoang từ lâu, có lẽ kẻ này đang ở trong đó, đi thôi!” Trương Hồng Bân vụt đứng dậy, hô lớn.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »