Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33323 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 4
trái lễ chớ nhìn

❊ ❊ ❊

Khi Trấn Đạc và một điều tra viên họ Khương vừa bước đến trước cửa khu vực văn phòng của leitian.com, thì bất ngờ đâm sầm phải một người đàn ông béo lùn đang vừa cảm đầu gọi điện thoại vừa vội vã từ bên trong bước ra. Người đàn ông liếc Trần Đạc một cái, bật ra một tiếng xin lỗi rồi chực đi tiếp. Nào ngờ Trần Đạc đã chụp lấy lưng áo anh ta lôi lại: “Từ từ đã, có phải anh là Cao Hoa Sinh?”

Người đàn ông béo lùn quay đầu lại, ngây ra một lát, rồi bỗng mừng rỡ reo lên: “A Trần Đạc! Lâu lắm không gặp rồi đấy, anh bạn! Nghe nói cậu làm cảnh sát phải không?”

“Phải, tôi công tác trong Phân đội Cảnh sát Hình sự.” Trần Đạc nói rồi quay sang giới thiệu với điều tra viên đi theo, rằng Cao Hoa Sinh là bạn thời trung học của mình, sau đó hỏi Cao Hoa Sinh, “Trước đây chỗ cậu có một nhân viên tên là Triệu Lệ Na, cậu có quen không?”

“Tôi biết, tôi biết, thế này nhé, đợi tôi hai phút, tôi lên tầng trên gửi bản thảo cho tổng biên tập, sau đó xuống ngay, chúng ta sẽ trò chuyện tiếp.” Cao Hoa Sinh nói xong, liền tất bật đi về phía thang máy bên ngoài khu văn phòng, nhanh nhẹn đưa tay bấm nút thang máy, vừa vội vã bước vào vừa quay đầu dặn với ra: “Chờ tôi nhé, tôi sẽ xuống ngay.”

Quả nhiên, chỉ một loáng sau, Cao Hoa Sinh đã từ trong thang máy bước ra, dẫn Trần Đạc và điều tra viên đến văn phòng của anh ta. Ba người vừa ngồi xuống, một nữ nhân viên có lẽ là thư kí mang đến ba tách cà phê. Trần Đạc nhấp một ngụm, nhìn thấy bảng chức danh trên bàn đề dòng chữ ‘Trưởng ban Tin tức giải trí’, bèn trêu anh ta: “Được đấy chứ, anh bạn, leo cao ra trò, thành trưởng ban lá cải hẳn hoi rồi.”

“Có gì đâu, bình thường thôi.” Cao Hoa Sinh khiêm tốn đáp lại, rồi nói tiếp, “Ban nãy cậu vừa nhắc tới Triệu Lệ Na, cô ấy có tin tức gì chưa?”

“Cậu biết chuyện cô ấy mất tích?” Trần Đạc hỏi.

“Tất nhiên là tôi biết, cô ấy là nhân viên trong ban chúng tôi mà. Hồi đó, chính tôi đã cho người đi báo cảnh sát.” Cao Hoa Sinh nói.

“Vậy thì tốt quá.” Trần Đạc gật đầu, dừng lại một lát rồi nói tiếp, “Chúng tôi vẫn chưa tìm thấy người, nên mới đến đây để tìm hiểu thêm về thông tin cá nhân của cô ấy.”

“Đáng lẽ phải làm vậy từ lâu rồi mới phải. Cao Hoa Sinh khịt mũi, giọng điệu có phần trách móc, “Chúng ta là bạn học cũ, tôi cứ nói thẳng, cảnh sát các cậu tắc trách quá thể. Lúc chúng tôi đến Đồn Công an báo tin mất tích, các vị ấy cứ dửng dưng như không, chỉ ghi chép qua loa rồi bảo chúng tôi về. Công ty chúng tôi và người nhà cô ấy giục giã rất nhiều lần, mà lần lữa đến tận ba tháng sau mới chịu lập án. Sau đó cũng chỉ hỏi chúng tôi dăm ba câu cho có lệ, rồi cũng thôi luôn, cho đến nay cũng chưa có phản hồi gì với chúng tôi hết.”

“Cậu trách oan chúng tôi rồi.” Trần Đạc tiếp lời Cao Hoa Sinh, “Triệu Lệ Na là người trưởng thành, vụ việc của cô ấy thuộc loại mất tích không rõ lí do. Theo quy định có liên quan, quá ba tháng không quay về mới lập án điều tra, chứ không phải cảnh sát chúng tôi không muốn lập án.”

“Vậy sao! Không phải, sự việc chắc chắn không đơn giản như cậu nói. Đã gần hai năm rồi, phía cảnh sát các cậu không hề có một chút tin tức gì, tại sao bỗng nhiên lại quan tâm đến vụ án của cô ấy thể? Liệu có phải việc mất tích của cô ấy có liên quan đến một vụ án lớn nào khác?” Cao Hoa Sinh không hổ danh là trưởng ban biên tập, rất nhạy bén với thông tin.

Trần Đạc chi tủm tỉm cười không đáp, trầm ngâm một lát mới nói. “Được, vừa hay cậu là lãnh đạo của Triệu Lệ Na, vậy cậu có thể cho chúng tôi một vài đánh giá tổng hợp về cô ấy được không?”

“Không thành vấn đề.” Cao Hoa Sinh hào sảng đáp, “Cô gái này vào công ty chúng tôi vào khoảng đầu năm 2012, chuyên chạy mảng tin giải trí, làm việc chăm chỉ chịu khó, năng động tích cực, cũng khá táo bạo, thuộc típ người dám nghĩ dám làm, thành tích cũng rất tốt. Nhất là từ tháng 6 năm 2014, cô ấy cộng tác với một phóng viên ảnh họ Lưu, tung ra chuyên mục tin nóng, chuyên khai thác thông tin đời tư của một số nhân vật nổi tiếng trong thành phố này, săn được rất nhiều tin bài sốt dẻo.”

“Thế thì có khác gì mấy tay paparazzi chuyên đeo bám, rình rập người nổi tiếng để chụp lén ảnh đời tư?” Cảnh sát Khương ngồi bên cạnh không nhịn nổi, lên tiếng cắt ngang.

“Ha ha, phải đấy, chính là paparazzi.” Cao Hoa Sinh cười đáp.

“Vậy thì có lẽ cô ấy đã động chạm đến rất nhiều người?” Trần Đạc hỏi.

“Không có mấy người đâu.” Cao Hoa Sinh đáp.

“Vậy tức là có rồi, thế thì sự việc mất tích của cô ấy chẳng phải đã có một manh mối?” Trần Đạc tiếp tục hỏi.

“Không thể nói như vậy được, chủ thể đăng tin bài bóc mẽ là trang Leitian.com của chúng tôi, tên của phóng viên bên dưới bài viết đều là bút danh, người ngoài hầu như không ai biết được phóng viên đó là ai.” Cao Hoa Sinh dừng lại một lát rồi chuyển đề tài, “Thực ra, tuy gọi là tin nóng nhưng chúng tôi cũng phải chọn lọc, chứ không phải người nào cũng dám bóc mẽ. Chúng tôi chụp trộm được nhiều lắm, nhưng thú thực là những tin tức chúng tôi đăng lên đều là những thứ vô thưởng vô phạt không động chạm đến ai mấy.”

“Nói như vậy, tức là một số người phải cảm ơn các cậu rồi!” Trần Đạc trêu chọc.

“Đó cũng là chủ ý của sếp tổng chúng tôi. Tin tức nên đưa thì vẫn phải đưa, nhưng cũng phải để cho mình đường lui, một thành phố lớn như Văn An chúng tôi, khó tránh khỏi động chạm đến một nhóm lợi ích nào đó.” Cao Hoa Sinh cười nói.

“Trước khi mất tích, Triệu Lệ Na đã khai thác thông tin của ai?” Trần Đạc hỏi.

“Cô ấy đang khai thác đề tài nghi án thẩm mĩ của một hotgirl trên mạng. Nói chính xác ra thì đó cũng chẳng phải tin nóng gì, mà là hai bên hợp tác tung tin để lăng xê cô kia, không thể có liên quan đến sự việc mất tích của Triệu Lệ Na được.” Cao Hoa Sinh nói, “Hơn nữa, trước khi cô ấy mất tích, chuyên mục tin nóng đã dừng gần ba tháng, tôi cảm thấy các cậu không cần phải tốn công sức điều tra theo hướng này đâu.”

“Tại sao lại dừng?” Trần Đạc hỏi.

“Nguyên nhân chủ yếu là do các cơ quan quản lí văn hoá cho rằng khai thác tin tức đời tư cá nhân tiêu cực quá, gây ảnh hưởng không tốt đến đời sống, không có lợi cho sự phát triển hài hoà của xã hội, nên yêu cầu chúng tôi phải chấn chỉnh lại.” Cao Hoa Sinh ngập ngừng một lát rồi nói, “Chỉ có vậy thôi.”

“Đúng là chỉ có vậy thôi sao?” Trần Đạc đã nhận thấy sự dè dặt của Cao Hoa Sinh, anh chau mày, cố tình đổi giọng bông đùa, nhưng trong bông lại giấu kim, “Ông cũng lươn lẹo thật đấy, còn dám giấu giếm cả bạn cũ cơ à? Tôi nói cho ông biết nhé, nói nhẹ thì ông là đồ bất lực, không nghĩa khí với anh em, còn nói nặng là ông biết chuyện mà cố tình giấu giếm thông tin, là phạm tội gây cản trở người thi hành công vụ đấy, biết chưa hả?”

“Cái gì mà bất lực? Sao tôi ghét hai cái từ này thế không biết, cậu mới bất lực ấy.” Cao Hoa Sinh mím môi cười gian xảo, “Liệu hồn vợ tôi không tha cho cậu đâu.”

“Ông đừng có đánh trống lảng, càng như thế lại càng chứng tỏ ông có chuyện gì mờ ám muốn giấu giếm tôi.” Trần Đạc ngả người về phía Cao Hoa Sinh, cất giọng thành khẩn, “Yên tâm đi, nếu không liên quan đến vụ án, tôi sẽ không nói lộ cho ai biết đầu.”

Nụ cười tắt dần trên mặt Cao Hoa Sinh. Anh ta mím môi, đắn đo một lát rồi nói. “Nói thế nào nhỉ? Chụp trộm cuộc sống riêng tư của người nổi tiếng để làm tư liệu viết tin bài, cho dù có bán cho các trang web video để thu chút tiền lợi nhuận, cùng lắm cũng chỉ tính là thiếu đạo đức nghề nghiệp, dung tục rẻ tiền mà thôi, nhưng nếu là lợi dụng tư liệu chụp trộm để tiến hành giao dịch tài chính với những người liên quan, sẽ dính líu đến tội tống tiền đấy.”

“Ý anh là, Triệu Lệ Na đã từng có hành vi đó?” Cảnh sát Khương ở bên cạnh nói xen vào.

Cao Hoa Sinh cười gượng gạo gật đầu. “Lần đó, họ bám đuổi chụp trộm phó trưởng đoàn của Đoàn kịch nói thành phố, nghe nói ông ta thường lợi dụng chức vụ để đòi hỏi quan hệ bất chính với các nữ diễn viên trong đoàn kịch. Bám đuôi vài ngày, đúng là có chụp được một số chứng cứ. Thế rồi, chẳng hiểu Triệu Lệ Na và người cộng sự chụp ảnh nghĩ thế nào mà lại gọi điện thoại cho ông phó trưởng đoàn kia, tự giới thiệu họ là phóng viên chuyên mục tin nóng của Leitian.com, đã chụp được ảnh ông ta và cô diễn viên cùng vào khách sạn, tức là muốn gợi ý người ta bỏ tiền ra bịt miệng. Nhưng thật không may, ông trưởng đoàn kia có người em họ là khách hàng lớn chuyên chạy quảng cáo trên trang web của chúng tôi, anh ta liền cáo giác thẳng lên tổng biên tập. Tổng biên tập phải chạy vạy đủ kiểu mới dập được vụ này, bằng không, trang mạng của chúng tôi sẽ phải chịu tai tiếng lớn. Nhất là trong năm nay, trang mạng của chúng tôi đang đàm phán hợp tác tài chính với PE (Quỹ đầu tư tư nhân), nên tất nhiên không mong muốn có bất kì tin tức tiêu cực nào trong giai đoạn này. Xảy ra chuyện đó, cộng thêm ban ngành văn hoá cũng yêu cầu chấn chỉnh, nên sếp tổng của chúng tôi quyết định khoá sổ chuyên mục luôn.”

“Vậy Triệu Lệ Na bị xử lí ra sao?” Trần Đạc hỏi.

“Xử lí nguội, dù sao giao dịch cũng chưa thành, công ty chúng tôi không muốn làm căng thẳng thêm mâu thuẫn, cũng sợ Triệu Lệ Na ra ngoài nói lung tung, nên tìm đại một lí do để trừ tiền lương tháng đó của cô ấy và cậu phóng viên nhiếp ảnh, coi như cảnh cáo.” Cao Hoa Sinh nói.

“Nói cách khác, vụ việc của ông phó trưởng đoàn kịch nói mới là chủ đề cuối cùng trước khi chuyên mục tin nóng bị khoá sổ. Ông ta tên họ là gì?” Trần Đạc nở một nụ cười ranh mãnh, nói tiếp, “Yên tâm, chúng tôi chỉ lấy thông tin chứ không nhất định sẽ tìm ông ta, cho dù có tìm gặp, cũng sẽ chú ý tới phương thức và phương pháp, tôi không bán đứng cậu và trang mạng của các cậu đâu.”

“Tên là Phùng Khải.” Cao Hoa Sinh cười nhăn nhó, giọng nói có phần bất lực, “Này bạn cũ, cậu cũng gian xảo thật đấy, đây gọi là từng bước xô tôi xuống vực.”

“Nói linh tinh gì thế? Tôi mà lại hại cậu à?” Trần Đạc cười nói, “Phải rồi, có thể tìm anh chàng phóng viên ảnh kia đến đây tiếp chuyện chúng tôi một lát được không?”

“Cậu nói Lưu Hải Dân sao? Đợi một chút, tôi sẽ gọi cho cậu ta.” Cao Hoa Sinh nhấc điện thoại, trao đổi vài câu, sau đó quay sang nói với Trần Đạc, “Cậu ta sẽ tới ngay.”

Cao Hoa Sinh cúp điện thoại chưa lâu, một anh chàng tóc quăn đeo kính đã đẩy cửa bước vào. Cao Hoa Sinh mượn cớ phải lên tầng để thảo luận về bản thảo với tổng biên tập, để lại văn phòng cho Trần Đạc.

“Ý đồ đe doạ lãnh đạo đoàn kịch nói là anh hay Triệu Lệ Na đưa ra trước?” Ý của Trần Đạc là muốn thăm dò xem giữa Triệu Lệ Na và Lưu Hải Dân liệu có nảy sinh mâu thuẫn vì sự việc tống tiền hay không.

“Thực ra cũng không có ai trước ai sau, mà là trong lúc cùng mai phục, chúng tôi trò chuyện với nhau, cảm thấy mình khai thác được rất nhiều tin tức cho trang mạng mà lại không nhận được bao nhiêu tiền thưởng, vậy nên mới nảy ra ý định tự kiếm tiền, có thể coi là cùng chung quan điểm.” Lưu Hải Dân mặt mày tái mét, sợ sệt nói, “Chuyện đó là chúng tôi không đúng, cả hai chúng tôi đều đã nhận ra sai lầm, không phải các anh muốn bắt tôi chứ?”

“Không nói về chuyện này nữa.” Trần Đạc nhìn thẳng vào Lưu Hải Dân hỏi, “Cậu thường xuyên tiếp xúc với Triệu Lệ Na trước khi mất tích, cô ấy có hành vi gì bất thường không?”

“Tôi không cảm thấy có gì bất thường cả, chỉ là tâm trạng có chút chán nản.” Sắc mặt Lưu Hải Dân đã giãn ra chút ít, anh ta nói tiếp, “Chuyên mục bị dừng, cô ấy không còn động lực trong công việc, lại thêm bạn trai có người khác rồi đòi chia tay, nên cô ấy không vui cũng là chuyện bình thường.”

“Vừa nãy tôi đã trao đổi với trưởng ban Cao về chuyên mục của các anh. Theo như anh ấy giải thích, chuyên mục Tin Nóng xét về thực chất vẫn là đưa tin có chọn lọc. Anh và Triệu Lệ Na có thể coi là người trực tiếp săn tin, vậy anh có thể giúp chúng tôi tổng kết xem, kể từ khi chuyên mục đó ra mắt cho đến khi kết thúc, có những người nào đã bị tin bài của các anh gây tổn hại nghiêm trọng, hoặc chịu đả kích nặng nề trong đời sống hiện thực, thậm chí ảnh hưởng đến cả cuộc đời của người ta hay không?” Trần Đạc hỏi.

“Là kì đầu tiên,” Lưu Hải Dân trả lời thẳng thắn, “chúng tôi làm quá bạo tay, thứ nhất là do thiếu kinh nghiệm, thứ hai là muốn nhanh chóng gây tiếng vang cho chuyên mục.”

“Người bị các anh tung tin là ai?” Cảnh sát Khương hỏi.

“Mã Khả Doanh.” Lưu Hải Dân nói ra một cái tên, sau đó bổ sung thêm, “Người dẫn chương trình thời sự Đài truyền hình Văn An.”

“Là cô ấy à?” Cảnh sát Khương nói, “Trước kia tôi thường thấy cô ấy dẫn bản tin thời sự lúc 10 giờ đêm, phong thái rất ổn, nhưng về sau không thấy cô ấy nữa.”

“Nghe anh nói vậy, tôi cũng có chút ấn tượng đấy, hình như trông hơi giống cô Phàn Mẫn, người dẫn chương trình thời sự Đài truyền hình Văn An đã bị tai nạn giao thông hồi trước.” Trần Đạc phụ hoạ theo.

“Vâng, đúng là cô ấy.” Lưu Hải Dân xác nhận, “Lúc đó, cô ấy là biên tập viên thời sự tiềm năng nhất trong thế hệ trẻ của Đài truyền hình Văn An. Sau khi Phàn Mẫn bị tai nạn giao thông, rút lui khỏi chuyển mục thời sự, giới chuyên môn đều đánh giá cao cô ấy, cho rằng vị trí người dẫn chương trình thời sự sớm muộn cũng thuộc về cô ấy, cũng tức là cô ấy sẽ trở thành chị cả của Đài truyền hình Văn An. Tuy nhiên, trong công chúng lại có tin đồn rằng cô ấy ngoài mặt trong đoan trang nghiêm chỉnh thế thôi, nhưng cuộc sống riêng lại rất phóng khoáng, đời sống tình cảm khá là hỗn loạn. Bởi vậy, khi chuyên mục tin nóng được mở màn, tôi và Lệ Na đã nhắm vào cô ấy. Chúng tôi bám đuôi cô ấy hơn nửa tháng trời, quay lén được cảnh cô ấy giấu chồng cùng người đàn ông khác vào khách sạn. Chúng tôi đăng tải tất tần tật những gì chụp được quay được lên trang mạng. Ngay sau đó, cô ấy không còn xuất hiện trên sóng truyền hình nữa.

“Người ta nói rằng cô ấy muốn ẩn mình một thời gian, đợi sóng gió lắng xuống sẽ từ từ quay lại. Nhưng Đài truyền hình không cho cô ấy tiếp xúc với các chương trình thời sự nữa, chỉ có thể dẫn một vài chương trình giải trí tầm phào. Vẫn may là năng lực chuyên môn của cô ấy rất xuất sắc, hai năm qua, cô ấy đã lấy lại danh tiếng cho mình.”

“Người đàn ông ngoại tình với cô ấy là ai?” Điều tra viên hỏi.

“Là một người nước ngoài, cũng đã có gia đình, là tổng giám đốc chi nhánh Văn An của một công ty đa quốc gia. Sau khi vụ vụng trộm với Mã Khả Doanh bị chúng tôi phanh phui không lâu, anh ta bị điều về châu Âu.” Lưu Hải Dân đáp.

“Nghe giọng điệu của anh khi nhắc đến Mã Khả Doanh, có vẻ như anh khá đồng cảm với cô ấy, nhất là khi nói đến việc bây giờ cô ấy đã tiếp tục dẫn chương trình và nổi tiếng trở lại, có cảm giác như anh đã thở phào nhẹ nhõm, tại sao vậy?” Trần Đạc hỏi.

“Nói thế nào được nhỉ? Sự việc đó đúng là đã giúp cho chuyên mục của tôi và Lệ Na nhanh chóng gây được tiếng vang, nhưng cũng khiến Mã Khả Doanh chịu tổn thương nghiêm trọng, không những sự nghiệp tiêu tan, mà còn bị chồng li dị, bị dư luận đàm tiếu và nhục mạ tơi bời.” Lưu Hải Dân thở dài, sắc mặt đầy day dứt, “Nói thật lòng, suy nghĩ kĩ lại, chúng tôi có tư cách gì để phê phán lối sống của người ta là đúng hay sai? Chuyện tình cảm, chuyện quan hệ riêng tư của người ta, là đau khổ hay hạnh phúc, là mất mát hay có được, phải để cho người trong cuộc tự chịu trách nhiệm, tự giải quyết, chúng tôi có tư cách gì mà lên giọng nhân nghĩa tung hê chuyện đời tư của họ trước cả thế gian? Chưa kể mục đích chính của chúng tôi chỉ là cầu view, thu hút dư luận mà thôi. Có lẽ cả tôi và Lệ Na vẫn chưa thích hợp để làm paparazzi. Nếu thực sự muốn trở thành một tay săn ảnh chuyên nghiệp, phải có dã tâm của sói. Vụ việc Mã Khả Doanh đã khiến cho tôi và Lệ Na khá là sốc, nói cho cùng, chúng tôi cũng chỉ là bán sức lao động cho trang mạng, đâu có cần thiết phải ép người khác vào đường cùng. Cho nên những vụ tiếp theo, chúng tôi chỉ làm qua loa đại khái, để lại cho người bị bóc mẽ một đường lui.”

---❊ ❖ ❊---

Sau khi rời khỏi toà nhà văn phòng của Leitian.com, Trần Đạc và cảnh sát Khương ngay lập tức lái xe đến Đài truyền hình để tìm Mã Khả Doanh. Xe đi được nửa đường, Trần Đạc rút điện thoại di động bấm số 114 để hỏi số máy tổng của Đài truyền hình Văn An, sau đó gọi điện trước tới đó, nhanh chóng liên lạc được với Mã Khả Doanh. Chủ yếu là Trần Đạc lo rằng nếu trao đổi với Mã Khả Doanh về vụ việc ngoại tình ngay tại chỗ làm, có thể sẽ khiến cô phản cảm, từ đó không khai thác được những vấn đề thực chất. Quả nhiên, sau khi nhận được điện thoại của anh, nghe nói rằng sự việc có liên quan đến vụ scandal năm xưa, Mã Khả Doanh liền đề nghị gặp mặt ở một quán cà phê cạnh toà nhà Đài truyền hình.

Khi đến quán cà phê đã hẹn, cảnh sát Khương vừa nhìn đa nhận ra ngay Mã Khả Doanh đang ngồi gần cửa sổ, nhan sắc và khí chất của cô trông còn ấn tượng hơn rất nhiều so với trên truyền hình. Anh vỗ vai Trần Đạc, chỉ về phía đó, rồi hai người cùng bước tới. Sau vài câu chào hỏi xã giao, Mã Khả Doanh lịch sự nói rằng lát nữa mình phải tham gia một sự kiện thương mại, chỉ có thể dành cho Trần Đạc nửa tiếng đồng hồ.

Do công việc của Mã Khả Doanh rất bận rộn nên Trần Đại bèn hỏi thẳng vào chuyện, cố gắng lựa lời một cách tế nhị nhất có thể: “Năm đó, sau khi tin đồn cô hẹn hò với bạn trai nước ngoài lan tràn trên mạng, cô có tìm hiểu về phóng viên đã viết bản tin đó không?”

“Nói thật là tôi cũng đã nhờ người thăm dò.” Mã Khả Doanh đáp.

“Nói như vậy, cô biết người đăng tin là Triệu Lệ Na?” Trần Đạc hỏi. “Sau đó cô có tìm gặp cô ấy không?”

“Phạm vi không lớn lắm, rất dễ tìm.” Mã Khả Doanh nói, “Tôi đã gặp cô ấy một lần.”

“Khi nào vậy?” Trần Đạc hỏi.

“Thời gian cụ thể…” Mã Khả Doanh vừa nói vừa rút từ trong túi xách ra một cuốn sổ tay dày cộp có khoá da, vừa giở xem vừa nói, “Từ hồi tiểu học, tôi đã có thói quen viết sổ tay hằng ngày, đôi khi chỉ vài câu, thậm chí vài chữ, thật không nhớ nổi tôi đã dùng bao nhiêu cuốn sổ nữa. Ha ha, đến khi tôi già rồi, những dòng chữ này chính là bản sao kê của cuộc đời tôi. Ồ, lạc đề quá rồi, đây, ngày tôi hẹn gặp Triệu Lệ Na, là ngày 9 tháng 3 năm 2015, do một người quen liên lạc giúp.”

“Chỉ lần đó thôi sao?” Cảnh sát Khương hỏi.

“Đúng vậy.” Mã Khả Doanh đáp.

“Tại sao cô muốn gặp cô ấy?” Trần Đạc hỏi.

“Về việc bị chụp lén, hồi đầu tôi nghĩ rằng có ai đó cố tình hãm hại tôi, nên muốn gặp Triệu Lệ Na để dò hỏi thông tin. Nhưng cô ấy thẳng thắn thừa nhận rằng, mục đích của cô ấy chỉ là thu hút độc giả mà thôi,” Mã Khả Doanh nói.

“Cô đã bao giờ nghĩ đến việc trả thù cô ấy chưa?” Cảnh sát Khương thăm dò.

“Tôi đâu có ngốc? Lại cho cô ta cơ hội để giật tít cầu view nữa à?” Mã Khả Doanh cười buồn. “Lúc đó, tôi chỉ mong sao cơn sóng gió đó nhanh chóng qua đi, vì vậy sách lược ứng phó tốt nhất là cố gắng im hơi lặng tiếng tối đa.”

“Cô đã nhờ ai hẹn Triệu Lệ Na vậy?” Trần Đạc hỏi.

“Cấp trên trực tiếp của cô ấy, Cao Hoa Sinh,” Mã Khả Doanh nói.

“Cô là bạn của Cao Hoa Sinh à?” Trần Đạc ngạc nhiên hỏi.

“Không phải thân thiết gì cho lắm, chỉ có thể nói là người quen, tôi có gặp anh ta vài lần trong một số sự kiện thương mại và tiệc tùng, cũng từng trò chuyện với nhau.” Mã Khả Doanh giải thích, “Vốn dĩ tôi định thăm dò tin tức từ anh ta, nhưng lại cảm thấy con người này quá lọc lõi, khó lòng cho tôi lời nói thật, nên mới thử nhờ anh ta hẹn Triệu Lệ Na giúp, anh ta liền nhận lời ngay. Phải rồi, các anh cứ luôn miệng hỏi tôi về Triệu Lệ Na, có phải cô ấy đã xảy ra chuyện gì không?”

“Cô ấy mất tích rồi, cô không biết sao?” Trần Đạc chăm chú quan sát sắc mặt của Mã Khả Doanh.

“Khi nào vậy?” Mã Khả Doanh hết sức ngỡ ngàng, “Đừng nói là các anh đang nghi ngờ tôi đấy nhé?”

“Cô yên tâm, chúng tôi chỉ điều tra theo đúng quy trình mà thôi.” Trần Đạc nhìn lướt qua cuốn sổ tay của Mã Khả Doanh. “Trong sổ của cô có ghi chép sau 6 giờ chiều ngày 13 tháng 8 năm 2015 cô đã ở đâu và làm gì không?”

“Cô ấy mất tích vào ngày hôm đó sao?” Mã Khả Doanh lại mở sổ tay ra, lật giở vài trang, “Ở đây tôi có viết, ngày hôm đó tôi ghi hình chương trình The Good Life Show kì cuối ở đài, đại khái là ghi hình đến 7 giờ tối, sau đó bạn trai đến đón tôi. Chúng tôi đến nhà hàng Phú Hoa ăn tối, cùng trở về nhà, đến sáng sớm hôm sau mới ra khỏi nhà. Các anh có thể đến Đài truyền hình để kiểm tra thời gian ghi hình tiết mục hôm đó. Lát nữa bạn trai tôi sẽ đến đón tôi tới chỗ sự kiện thương mại, anh ấy cũng có thể làm chứng cho tôi.”

Lời vừa dứt, điện thoại di động của Mã Khả Doanh đổ chuông. Cô nhận điện thoại, đưa tay vẫy một chiếc Mercedes-Benz đang nhấp nháy đèn bên ngoài cửa sổ, sau đó đặt điện thoại xuống, ra hiệu bạn trai cô sẽ vào ngay.

Rất nhanh, cửa kính của quán cà phê được đẩy mở, bước vào là một thanh niên cao ráo đẹp trai. Mã Khả Doanh nở nụ cười ngọt lịm, gọi anh ta lại gần, giới thiệu: “Đây là bạn trai tôi, Thiệu Hồng.”

“Chào anh, chúng tôi là người của đội Cảnh sát hình sự. Tôi tên Trần Đạc.” Trần Đạc đứng dậy bắt tay với Thiệu Hồng, cảnh sát Khương bên cạnh cũng gật đầu chào.

Mã Khả Doanh níu lấy cánh tay Thiệu Hồng: “Anh có nhớ cách đây vài năm, em ghi hình chương trình The Good Life Show số cuối ở đài, xong việc anh đến đón em, rồi chúng mình cùng đi chúc mừng không?”

“Ôi trời, chuyện từ đời thuở nào, làm sao anh nhớ được?” Thiệu Hồng cười vô tư rồi hỏi, “Sao em lại hỏi chuyện này?”

“Hôm đó… hôm đó… lần đầu tiên anh tới nhà em. Anh nhớ chứ?” Mã Khả Doanh lườm Thiệu Hồng một cái rồi ngúng nguẩy nói.

“Ồ, phải rồi, anh nhớ ra rồi. Hôm đó, đầu tiên chúng ta đến nhà hàng Phú Hoa ăn tối, sau đó đến nhà em.” Thiệu Hồng vỏ trán kêu lên.

“Các anh xem, tôi không nói dối đúng không?” Mã Khả Doanh xoè hai tay ra tinh nghịch hỏi.

“Được rồi, không quấy rầy hai vị nữa, chúng ta kết thúc ở đây nhé.” Trần Đạc mỉm cười đứng dậy, nhìn vào vết sẹo nổi bật giữa hai đầu lông mày của Thiệu Hồng, ngắm nghía một lát rồi nói, “Anh là con trai của Phàn Mẫn?”

“Vâng.” Thiệu Hồng ngẩn ra, “Anh biết tôi sao?”

“Vụ việc của mẹ anh năm xưa rất được cấp trên của chúng tôi chú trọng, đã lập riêng một Ban Chuyên án để điều tra, tôi cũng là một thành viên trong số đó.” Trần Đạc lắc đầu tỏ ý tiếc nuối, “Thật đáng tiếc là không giúp gì được cho cô ấy. Tình hình của mẹ anh vẫn như vậy sao?”

“Vâng, vẫn thế, cảm ơn anh còn nhớ tới.” Thiệu Hồng cười buồn, khách sáo đáp, “Vụ án đó vẫn phải phiền đến cảnh sát các anh, hi vọng một ngày nào đó sự thật sẽ được phơi bày, trả lại công bằng cho mẹ tôi.”

“Chắc chắn rồi.” Trần Đạc bắt tay Thiệu Hồng thật chặt, rồi toan rời đi.

“Từ từ đã.” Thiệu Hồng dường như đột nhiên sực nhớ ra điều gì, liếc nhìn Mã Khả Doanh một cái rồi nói, “Anh Trần, tôi muốn phiền anh một chuyện.”

“Anh cứ nói.” Trần Đạc dừng bước.

“Là thế này,” Thiệu Hồng nắm tay Mã Khả Doanh, khẽ gật đầu, rồi quay sang Trần Đạc nói, “Khả Doanh có một fan cuồng thái quá, anh ta tìm đủ mọi cách để quấy rầy cô ấy, việc này đã tiếp diễn suốt một thời gian dài, liệu anh có thể xử lí giúp chúng tôi không?”

“Anh có thể báo cảnh sát theo trình tự thông thường.” Phản ứng đầu tiên của Trần Đạc là định từ chối, anh đang quá bận rộn với công việc hiện tại nên không muốn quan tâm đến những chuyện vặt vãnh kiểu này.

“Báo cảnh sát cũng được, nhưng chúng tôi muốn tìm một người quen để xử lí vụ việc này.” Thiệu Hồng khẩn khoản, “Anh cũng biết đấy, Khả Doanh từng gặp phải biến cố lớn trong sự nghiệp, mãi đến một năm gần đây mới bắt đầu có chút khởi sắc, thực sự không muốn dính vào vụ việc rắc rối nào nữa, để tránh các phương tiện truyền thông đưa tin thất thiệt, cho nên chúng tôi muốn xử lí vấn đề này một cách thật kín tiếng. Anh có thể thụ lí vụ việc này giúp chúng tôi không?”

“Thế này đi, hôm khác anh hãy đến phân đội tìm tôi, rồi trình bày chi tiết tình hình.” Trần Đạc không tiện từ chối thẳng thừng, đành phải lịch sự tìm kế hoãn binh.

“Vậy thì tốt quá, hôm khác tôi sẽ tìm anh.” Thiệu Hồng cười nói.

---❊ ❖ ❊---

Từ biệt Mã Khả Doanh và Thiệu Hồng, hai người lên xe, nổ máy, cảnh sát Khương tay giữ vô lăng không nhịn nổi bèn tò mò hỏi, “Hai người lúc nãy là tình chị em đúng không? Thiệu Hồng trông trẻ hơn Mã Khả Doanh rất nhiều.”

“Có lẽ vậy, tuy Mã Khả Doanh trông rất trẻ trung, nhưng cô ấy cũng phải 35, 36 tuổi rồi. Về phần Thiệu Hồng, khi điều tra vụ án của mẹ cậu ta, hình như cậu ta mới 24, 25 gì đó, bây giờ nhiều nhất cũng chỉ 30 tuổi thôi.” Trần Đạc chợt lộ vẻ tức giận, “Cái thằng cha Cao Hoa Sinh này, quen Mã Khả Doanh mà lại không chịu nói cho tôi biết, để tôi gọi điện mắng cho một trận.”

Nói là làm, Trần Đạc bấm số điện thoại di động của Cao Hoa Sinh, bật loa ngoài rồi quát vào điện thoại: “Ông được đấy nhỉ, vẫn còn muốn giấu giếm tôi đúng không? Ông với Mã Khả Doanh là quan hệ gì hả? Hồi này sao ông không nói với tôi hai người quen nhau, ông còn giúp cô ấy hẹn gặp Triệu Lệ Na cơ mà?”

“Đâu có, đâu có, tôi làm sao dám giỡn mặt cảnh sát nhân dân các cậu. Cậu đâu có hỏi tôi có quen cô ấy không!” Có thể nghe thấy tiếng cười của Cao Hoa Sinh vẳng lại trong điện thoại, “Và lại, tôi chưa bao giờ nghĩ Mã Khả Doanh có dính líu gì đến vụ mất tích của Triệu Lệ Na cả, sao kia, cô ấy bị tình nghi à?”

“Làm gì có chuyện đó, tôi thấy cậu mới là kẻ đáng ngờ nhất đấy!” Trần Đạc hừ mũi trêu chọc.

Kết thúc cuộc điện thoại với Cao Hoa Sinh, sắc mặt Trần Đạc bỗng trở nên nghiêm nghị, tập trung suy nghĩ một lát, anh nói với điều tra viên bên cạnh: “Đi thôi, chúng ta đi gặp bạn trai cũ của Triệu Lệ Na.”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »