Trong lúc Ngải Tiểu Mĩ bận rộn với chiếc điện thoại của Mã Khả Doanh, thì Đỗ Anh Hùng đảm đương nhiệm vụ tìm kiếm thầy giáo của Giang Phong trên các diễn đàn biến thái và Wechat, QQ.
Do trước đó, Hàn Ấn từng nhắc tới chuyện Giang Phong rất mê bộ phim điện ảnh American Psycho , vậy nên trước hết, Đỗ Anh Hùng tập trung sục sạo trong trang diễn đàn biến thái có tên American Psycho . Kết quả là đã tìm thấy một tài khoản có tên giống với tài khoản Weibo của Giang Phong – Mặt Nạ Lí Trí. Tới bước này, lại cần tới Ngải Tiểu Mĩ trợ giúp, kiểm tra bộ nhớ đệm của trình duyệt diễn đàn để mau chóng tìm ra địa chỉ IP của Mặt Nạ Lí Trí, sau đó tra ra tài khoản đăng nhập tương ứng, hiển thị người đăng nhập chính là Giang Phong. Điểm này thì không nằm ngoài dự liệu, quan trọng là cần tìm xem Giang Phong thường xuyên giao lưu với ai trong diễn đàn. Tuy nhiên Đỗ Anh Hùng đã xới tung cả diễn đàn mà vẫn không thể tìm ra manh mối liên quan. Giang Phong thường chỉ theo dõi chứ không lên tiếng, khi nào cần tải một số hình ảnh và video biến thái có yêu cầu người tải phải phản hồi mới thấy anh ta bình luận một vài từ cụt lủn. Tóm lại, trên diễn đàn không phát hiện thấy Giang Phong có quan hệ mật thiết với ai.
Nếu như so sánh WeChat với QQ thì WeChat có tính riêng tư tốt hơn, hơn nữa thông qua điều tra kĩ thuật, Đỗ Anh Hùng nhận thấy Giang Phong cũng giống như phần lớn mọi người, cơ bản đã không dùng QQ nữa, vậy nên anh chỉ tập trung điều tra danh bạ WeChat. Trong WeChat của Giang Phong, số bạn bè xếp theo bảng chữ cái tiếng Anh từ A tới Z chỉ có 90 người, đại đa số đều là phụ huynh học sinh của anh ta, cũng bởi anh ta tính hướng nội, giao tiếp kém nên bạn bè rất ít. Loại đi những bạn bè phụ nữ, còn lại 32 người; loại bỏ tiếp những bạn bè đang sinh sống tại địa phương khác, còn lại 19 người. Qua điều tra tìm hiểu, lại loại bỏ tiếp những người cao dưới 1m8, cuối cùng chỉ còn lại ba người có giá trị điều tra.
---❊ ❖ ❊---
Đến gần trưa, công cuộc mổ xẻ điện thoại của Ngải Tiểu Mĩ cuối cùng đã có kết quả. Nói đơn giản thì điện thoại đã nhiễm virus. Ngải Tiểu Mĩ ngờ rằng kẻ đeo bám mạo danh một doanh nghiệp nào đó để liên lạc với Mã Khả Doanh qua QQ mời cô làm MC cho một sự kiện thương mại, trong lúc trò chuyện đã phát tán virus vào điện thoại của Mã Khả Doanh, từ đó theo dõi được tất cả tin nhắn và các cuộc điện thoại đến đi, hơn nữa còn lấy trộm được tài khoản đăng nhập cùng mật mã các phần mềm ứng dụng trong điện thoại, và có được thông tin định vị của cô.
Tiếp tục điều tra sâu thêm, Ngải Tiểu Mĩ còn phát hiện ra virus đã thâm nhập vào nhiều phần mềm ứng dụng mà Mã Khả Doanh thường sử dụng, cho nên dù cô có đổi số điện thoại, tài khoản QQ và WeChat mà không đổi điện thoại mới cũng chỉ uổng công vô ích. Bởi vì chỉ cần cô mở những ứng dụng đã nhiễm virus ra, các dữ liệu mới sẽ lại được thu thập và gửi đến cho kẻ đeo bám.
Không chỉ có vậy, virus còn xâm nhập cả vào album ảnh và thẻ nhớ SD trong điện thoại, đây cũng là nguyên nhân khiến Mã Khả Doanh dù đã thay điện thoại mới nhưng vẫn không thoát khỏi sự quấy rầy và đeo đuổi của kẻ đeo bám. Do cô di chuyển thẻ nhớ SD và ảnh từ điện thoại cũ sang điện thoại mới, nên khi mở ảnh cũ và thông tin lưu ở trong thẻ nhớ SD, virus sẽ lại hoạt động và phát tán khắp bộ nhớ điện thoại.
Ngải Tiểu Mĩ khẳng định kẻ phát tán kia chính là một cao thủ IT. Loại virus mà hắn cài vào điện thoại của Mã Khả Doanh có tốc độ phát tán rất nhanh và rộng khắp. Hơn nữa ngay từ đầu, tất cả mọi thao tác của hắn đều được tiến hành qua VPN, hơn nữa còn dùng công nghệ Double VPN để che giấu địa chỉ IP thật sự.
Khi đối phương đã sử dụng công nghệ này, việc truy ngược lại địa chỉ IP sẽ có tỉ lệ thành công rất thấp, quá trình cũng rất phức tạp. Trình tự cụ thể như sau: Trước tiên, Ngải Tiểu Mĩ cần phải tìm thấy địa chỉ IP của máy chủ vào thời điểm kẻ đeo bám gửi tin nhắn cho Mã Khả Doanh, rồi từ đó truy ra địa chỉ IP của VPN2, sau đó sẽ thông qua địa chỉ IP này để thâm nhập vào máy chủ VPN2, rồi tìm trong lịch sử kết nối của sever để tra ra máy chủ VPN1, sau đó lại tiếp tục tìm trong lịch sử kết nối của sever để tra ra địa chỉ IP thực sự của kẻ đeo bám, từ đó tìm ra nhà cung ứng mạng, rồi tìm thông tin đăng kí mạng của kẻ đeo bám.
Đồng thời, Ngải Tiểu Mĩ cũng truy ngược lại để đọc dữ liệu của virus, những dữ liệu đó thường sẽ ẩn chứa chữ kí cá nhân của kẻ tạo virus.
---❊ ❖ ❊---
Còn Hàn Ấn và Cố Phi Phi, sau khi gọi điện hẹn trước, đã tới gặp chồng cũ của Mã Khả Doanh là Triệu Đức Vĩ tại cơ quan của anh ta. Trong buổi trò chuyện, biểu hiện của Triệu Đức Vĩ hoàn toàn không có điểm nào đáng ngờ, cũng không hề giấu giếm nỗi oán hận đối với Mã Khả Doanh. Trước những câu hỏi mang tính thăm dò của Hàn Ấn về việc quấy rối và báo thù Mã Khả Doanh, anh ta đều một mực phủ nhận. Thông qua công ty viễn thông và ngân hàng để điều tra lịch sử cuộc gọi và lịch sử giao dịch ngân hàng, cũng đều không phát hiện ra điểm nghi vấn. Bởi vậy, đành phải tạm thời gác lại mối nghi ngờ đối với Triệu Đức Vĩ. Hàn Ấn quyết định tập trung chú ý vào Phàn Mẫn, bèn cùng Cố Phi Phi quay xe về phân đội, chuẩn bị tới phòng Tư liệu nghiên cứu kĩ lưỡng về vụ tai nạn giao thông của Phàn Mẫn.
---❊ ❖ ❊---
Bên cạnh việc truy tìm trên mạng, Diệp Hi và Trần Đạc cũng bắt tay vào kế hoạch giăng bẫy. Nhằm đảm bảo an toàn, họ để lại điện thoại chỗ Ngải Tiểu Mĩ, chỉ rút thẻ sim ra cắm vào một điện thoại khác, và tới gần cơ quan của Mã Khả Doanh mới bật nguồn điện thoại.
Thật ngẫu nhiên, điện thoại vừa bật đã tới tấp nhận được cả tràng tin nhắn quấy rối của kẻ đeo bám. Cố tình đợi thêm một lúc lâu nữa, Diệp Hi mới bắt đầu đóng giả Mã Khả Doanh để thử tiến hành giao tiếp với kẻ đeo bám qua tin nhắn. Qua lại một hồi, kẻ đeo bám dần dần ‘cắn câu’, Diệp Hi bèn lựa đúng thời điểm thích hợp để đưa ra đề xuất: Cô sẵn sàng trả một khoản tiền cho kẻ đeo bám, hoặc đồng ý gặp mặt hắn một lần để nói chuyện cho rõ ràng, hi vọng sau đó kẻ đeo bám kia sẽ buông tha cho cô, đừng quấy rầy cuộc sống của cô nữa. Có vẻ như đối phương phải cần nhắc khá lâu, cuối cùng quyết định lựa chọn gặp mặt Mã Khả Doanh. Sau đó, hai bên thoả thuận sau hai tiếng nữa sẽ gặp nhau tại quán cà phê bên cạnh toà nhà Đài truyền hình. Diệp Hi còn nhấn mạnh, Mã Khả Doanh sẽ ngồi chờ hắn tại bàn số 4 kể bên cửa sổ quán cà phê.
2 giờ 15 phút chiều, theo sự sắp xếp kĩ lưỡng của phía cảnh sát, Mã Khả Doanh trang điểm xinh đẹp, ngồi chờ sẵn tại bàn số 4 của quán cà phê như đã hẹn. Chừng năm phút sau, ngoài cửa quán xuất hiện một gã thanh niên đeo kính, đầu đinh, ngó nghiêng xung quanh một chặp rồi rảo bước vào trong. Gã thanh niên diện một cây đồ hiệu, trong tay cầm điện thoại di động và ngoắc lủng lẳng chiếc chìa khoá xe BMW, cả người từ trên xuống dưới chỗ nào cũng tròn trùng trục, hai mắt đỏ ngầu, sắc mặt vàng bủng, nhìn qua đã biết là một cậu ấm nhà giàu ăn chơi trác táng, quen sống về đêm, quá thừa dinh dưỡng.
Sau khi bước vào, gã đầu đinh di thẳng về phía cửa sổ, Mã Khả Doanh vờ như không nhìn thấy, vẫn ngồi im cúi đầu khuấy cà phê trong cốc. Gã đầu định lắc lư cái đầu, vừa ngắm nghía Mã Khả Doanh vừa tiến lại gần cô.
“Đây là bàn số 4 phải không nhỉ?” Gã đầu đinh lúc lắc chiếc điện thoại trong tay, ngượng nghịu hỏi. “Chị là Doanh Doanh?”
“Anh là…” Mã Khả Doanh sầm mặt xuống, cất giọng ngờ vực.
“Chúng ta có hẹn trên WeChat, 2 giờ 30 phút chiều nay, gặp nhau tại bàn số 4 quán cà phê này!” Gã đầu đinh ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện với Mã Khả Doanh, rồi hớn hở kêu lên. “Ái chà, chị chính là người dẫn chương trình truyền hình Mã Khả Doanh đấy sao? Hoá ra cô gái vừa chat với tôi trên WeChat chính là chị! Tuyệt vời, tôi rất thích mẫu phụ nữ trưởng thành giống như chị.”
Mã Khả Doanh còn chưa kịp đáp lời, Diệp Hi và Trần Đạc ngồi ở bàn phía sau cô đã bước lại, Diệp Hi hỏi Mã Khả Doanh: “Anh ta có phải là người đã tặng hoa cho cô hồi trước không?”
Mã Khả Doanh nhìn kĩ gã đầu đinh một lượt rồi dứt khoát lắc đầu. “Chắc chắn không phải, không giống chút nào!”
“Số 2, số 3, chú ý, chú ý, người bên trong không phải là mục tiêu, có lẽ hắn đang ẩn nấp quanh đây, chú ý quan sát những người khả nghi! Số 2, số 3, chú ý, chú ý…” Mã Khả Doanh vừa dứt lời, Diệp Hi và Trần Đạc lập tức hiểu ra họ đã bị mắc lừa. Trần Đạc vội thò tay vào túi rút bộ đàm, ra lệnh cho hai nhóm trợ thủ phụ trách cảnh giới vòng ngoài đã được bố trí trước đó.
“Này, các người là ai? Định giở trò tống tiền tình ái chắc?” Gã đầu đinh giận dữ nhảy dựng dậy, mắt trợn trừng quát, “Ra ngoài kia hỏi thử xem bố mày là ai mà dám chọc vào?”
“Đề nghị anh trật tự, theo chúng tôi về Sở Công an, hỗ trợ điều tra vụ án.” Diệp Hi chìa thẻ cảnh sát ra, sau đó dịu giọng quay sang Mã Khả Doanh, “Để đảm bảo an toàn, cô cũng về cùng chúng tôi chứ?”
“Vâng, tôi theo cô.” Mã Khả Doanh gật đầu đáp rồi kéo ghế đứng dậy.
“Ơ, này hai anh chị cảnh sát, chuyện bé tí xíu thế này không đến nỗi phải về Sở chứ?” Gã đầu đinh cười giả lả. “Chỉ là… chỉ là… hẹn hò qua WeChat để trò chuyện tí thôi mà?”
Trên đường trở về phân đội, Diệp Hi và Trần Đạc về cơ bản đã hiểu rõ sự tình. Rõ ràng Mã Khả Doanh, cảnh sát, và cả gã đầu đinh kia, đều đã bị kẻ đeo bám đùa giỡn. Kẻ đeo bám sau khi nhắn tin hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt với Mã Khả Doanh do Diệp Hi đóng giả, liền dùng hình đại diện là một cô gái xinh đẹp chủ động kết bạn với gã đầu đinh thông qua chức năng tìm bạn xung quanh của WeChat, sau một hồi tán tỉnh qua lại, bèn hẹn gặp nhau đúng tại chỗ đó. Gã đầu đinh đang hí hửng mừng thầm, nào ngờ mình lại bị biến làm con rối cho kẻ khác giật dây, rơi vào vòng vây của cảnh sát.
Sự việc này đã nói lên hai vấn đề. Thứ nhất, kẻ đeo bám có khả năng đã biết được kế hoạch gài bẫy của cảnh sát, đương nhiên sau này muốn gài bẫy hắn sẽ càng khó khăn hơn nữa. Thứ hai, kẻ đeo bám căn bản không muốn gặp Mã Khả Doanh, mà chỉ muốn đùa giỡn cô mà thôi. Vấn đề là ở chỗ, hắn lao tâm khổ tử tìm mọi cách có thể để đeo đẳng, quấy rối Mã Khả Doanh suốt một thời gian dài, lẽ nào chỉ là để đùa giỡn cho vui? Lẽ nào đúng như Hàn Ấn đã phân tích, hắn chỉ muốn dùng những cách quấy rối kiểu này để làm tình làm tội Mã Khả Doanh? Nhưng ngoài người chồng cũ Triệu Đức Vĩ, thì còn có ai thù hận Mã Khả Doanh đến vậy?
Diệp Hi có một cảm giác, vụ án phát triển tới nay, manh mối càng dò tìm lại càng hỗn loạn, dường như đã chệch khỏi hướng điều tra của chuỗi vụ án bắt cóc giết người ban đầu.
Diệp Hi và Trần Đạc ‘chụp hụt’ mục tiêu, ôm bụng ấm ức trở về phân đội, nhưng lại bất ngờ nhận được một tin vui, đem lại bước tiến triển mang tính đột phá trong điều tra phá án.
Trong lúc truy ngược lại để đọc dữ liệu virus, Ngải Tiểu Mĩ đã tìm thấy một chữ kí cá nhân được ẩn giấu rất kĩ – Loyal fans – có nghĩa là fan trung thành, điều này không khỏi khiến Ngải Tiểu Mĩ nhớ đến cậu nhóc từng chờ trước xe Mã Khả Doanh để tặng hoa cho cô. Sau đó không lâu, việc truy tìm địa chỉ IP cũng có được kết quả chính xác. Theo thông tin đăng kí do phía nhà mạng cung cấp, thì địa chỉ IP thực sự của kẻ đeo bám được đăng kí tại nhà số 302 đơn nguyên 1 toà nhà số 26 thuộc khu chung cư Phúc Lâm Hoa Viên, quận Nam Thành, người đăng kí tên là Chu Hạo.
Toàn bộ thành viên ngay lập tức lên đường đi bắt Chu Hạo. Mã Khả Doanh cũng muốn đi theo, Trần Đạc đắn đo một lát, cuối cùng cũng đồng ý.
---❊ ❖ ❊---
Khu chung cư Phúc Lâm Hoa Viên, nơi cư trú của nghi phạm Chu Hạo.
Đỗ Anh Hùng đóng giả làm nhân viên quản lí của toà nhà chung cư, thử gõ cửa nhà Chu Hạo, gõ liền năm sáu lần, cuối cùng cũng thấy có tiếng trả lời từ bên trong vọng ra. Thuận lợi hơn cả tưởng tượng, Chu Hạo đáp lời rồi lập tức ra mở cửa mà không chút đề phòng.
“Anh là Chu Hạo?”
“Phải, có việc gì?”
“Cảnh sát đây, đứng im!”
Vừa xưng danh, Đỗ Anh Hùng đã chĩa ngay họng súng vào Chu Hạo, đám Trần Đạc nấp ở bên cửa cũng lập tức xông vào, nhanh chóng khống chế đối tượng.
Chu Hạo hai tay bị bẻ quặt sau lưng, ngồi thu lu giữa phòng khách. Mã Khả Doanh khẽ nhíu mày, ánh mắt dè dặt quan sát kĩ một chốc mới gật đầu xác nhận: “Khuôn mặt rất giống, trán cũng giống, dáng người cao hơn, không đeo kính cận, nhưng chắc đúng là cậu nhóc đã tặng hoa cho tôi năm xưa.”
“Không phải anh ta!” Từ trong phòng ngủ bên trái phòng khách vọng ra giọng nói trầm ấm của Hàn Ấn, ngay sau đó, Hàn Ấn từ trong phòng bước ra, trên tay cầm một khung ảnh.
Hàn Ấn bước tới bên Mã Khả Doanh, đưa khung ảnh cho cô. Mã Khả Doanh nhận lấy, thấy trong khung lồng một tấm ảnh chụp hai cậu thiếu niên. Hai cậu nhóc trông rất giống nhau, một cao một thấp, người cao hơn rất giống người thanh niên trước mặt, còn người thấp hơn đeo kính cận. Mã Khả Doanh nhận ra đây mới chính là cậu nhóc thường tặng hoa cho mình năm xưa. Dường như đã hiểu ra, Mã Khả Doanh chia khung ảnh ra trước mặt Chu Hạo: “Anh là anh trai, còn người hay tặng hoa cho tôi năm xưa là em trai anh?”
Chu Hạo ‘hừ’ một tiếng, khẽ mím môi, sắc mặt lộ vẻ khinh miệt. “Con đàn bà giẻ rách, mày vẫn nhớ tới em trai tao cơ đấy, mày có biết là mày đã hại chết nó không hả?”
“Tôi… tôi nào có liên quan gì đến em trai anh? Tôi hoàn toàn không biết cậu ấy đã xảy ra chuyện gì?” Mã Khả Doanh ngơ ngác kêu lên.
“Đồ tởm lợm, em trai tao đúng là có mắt như mù mới đi si mê cái thứ rác rưởi như mày…” Chu Hạo nhổ phì một bãi nước bọt, tiếp tục chửi rủa.
“Anh kia, nói năng cho tử tế!” Trần Đạc thấy Mã Khả Doanh có vẻ sượng sùng, bèn nghiêm giọng cảnh cáo Chu Hạo.
“Mày có gan làm chuyện đồi bại, còn sợ bị người khác nói? Tao nói sai gì mày sao?” Chu Hạo trợn trừng hai mắt, giận dữ nhìn Mã Khả Doanh.
Lúc này, Ngải Tiểu Mĩ thò ra nửa cái đầu từ một căn phòng khác, vẫy tay với Diệp Hi và Cố Phi Phi, hai người bèn đi về phía đó, và nhìn thấy nguyên một căn phòng la liệt máy tính. Đây chắc hẳn chính là ‘đại bản doanh’ nơi Chu Hạo lợi dụng hệ thống internet để đeo bám, quấy rối Mã Khả Doanh
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng hỏi cung, Chu Hạo tay đeo còng số tám, ngồi trên ghế thẩm vấn, hai mắt nhoè nhoẹt nước.
“Năm năm trước, bố mẹ tôi không may qua đời trong lúc đi công tác xa, chỉ còn hai anh em tôi nương tựa vào nhau mà sống. Năm đó nó 16 tuổi, mới chỉ là một cậu nhóc cấp ba, tôi hơn nó 6 tuổi, học năm thứ ba Học viện Công nghệ phần mềm trường Đại học Bách khoa. Sau khi bố mẹ tôi mất, suốt một thời gian dài em trai tôi không thể thoát ra khỏi nỗi ám ảnh, lúc nào cũng buồn bã u uất, thường xuyên nhốt mình trong phòng mà khóc.
“Bố mẹ không còn, tôi phải vừa học vừa làm để trang trải cuộc sống. Ban ngày thì đi học, tối về thức đêm lập trình cho người ta, hôm nào cũng vậy khiến tôi mệt mỏi đến kiệt sức, bởi vậy nên nhiều khi biết rõ em trai mình có vấn đề tâm lí, nhưng cũng chẳng còn thời gian để quan tâm. Về sau không hiểu tại sao, em trai tôi lại mê mệt cô dẫn chương trình truyền hình Mã Khả Doanh, chắc là vì Mã Khả Doanh có một vẻ đẹp chín chắn và thanh lịch rất giống với mẹ tôi. Hằng ngày, cứ đúng giờ là nó ngồi sẵn trước màn hình ti-vi để chờ cô ta xuất hiện, sưu tầm những bài báo viết về cô ta, tải ảnh cô ta trên mạng xuống, tích cực tham gia các fan club của cô ta, thi thoảng còn chạy tới tận nơi cô ta làm việc để tỏ lòng ái mộ.
“Nói thực lòng, khoảng thời gian đó nó trở nên cởi mở và vui vẻ hơn nhiều, cho nên tôi cũng thấy mừng, đồng thời cũng hơi lo lắng, tôi sợ nó mê muội quá mà ảnh hưởng tới việc học hành. Nhưng tôi không dám dập tắt niềm vui của nó, sợ rằng nó lại chìm trong nỗi đau mất cha mẹ, thôi thì trong hai điều có hại, đành phải lựa chọn cái nhẹ hơn, tôi để yên cho nó theo đuổi thần tượng, thậm chí còn chu cấp tiền nong cho nó. Thế nhưng, tôi đã sai rồi, tôi đã đánh giá quá thấp sức sát thương của sự tôn thờ mê muội. Sau khi scandal ngoại tình của Mã Khả Doanh bị phanh phui rầm rĩ, em trai tôi nhất thời không chịu đựng nổi, đã để lại một bức thư tuyệt mệnh đầy oán hận với cô ta rồi tự tử.
“Tôi căm hận Mã Khả Doanh, chính cô ta đã khiến tôi mất đi người thân duy nhất trên cõi đời này, nhưng lúc đó, cuộc đời cô ta cũng rơi xuống đáy vực, nên không đáng để tôi bồi thêm một đòn nữa. Tuy nhiên, điều khiến tôi không thể chấp nhận được là sau một khoảng thời gian im hơi lặng tiếng, cô ta lại trơ trẽn xuất hiện trở lại trên truyền hình, như thể chưa từng có vụ tai tiếng đầy nhục nhã, như thể những tổn thương cô ta gây cho người khác là do họ đáng đời. Cô ta còn ra cái bộ ngây thơ trong trắng để bắt đầu một cuộc tình mới. Còn cuộc đời của em trai tôi thì đã chấm dứt vĩnh viễn, thử hỏi có công bằng hay không?
“Tôi không thể nuốt trôi mối hận này, bèn vào Weibo của Mã Khả Doanh tìm ra số QQ của cô ta, kiếm cớ mời cô ta tham gia sự kiện để liên lạc và trao đổi công việc với cô ta qua QQ rồi tìm cơ hội phát tán virus vào điện thoại của cô ta, từ đó bắt đầu kế hoạch quấy rối kéo dài. Chỉ nhằm một mục đích duy nhất, chính là khiến cô ta phải khốn khổ đến từng giây phút.”
Câu chuyện của Chu Hạo đương nhiên cũng có phần cực đoan, nhưng cũng không thể không thừa nhận một sự thực, đó là một số công ty quản lí ngôi sao quá chú trọng phát triển ‘nền kinh tế fan’ mà từng bước biến những thiếu niên nam nữ tâm hồn non nớt trở thành những kẻ hoang tưởng.
Cái gọi là ‘nền kinh tế fan’ đặt trọng tâm vào việc đẩy mạnh sự kết nối giữa ngôi sao và người hâm mộ. Nhưng thực chất lại là do đội ngũ trợ lí sau lưng các minh tinh mượn danh ngôi sao để tương tác với fan, tập hợp các fan riêng lẻ thành một hội nhóm, dùng những lợi ích nhỏ để tương tác với họ, kết hợp với những kĩ xảo mang tính định hướng và tẩy não để tạo lập nên những nhóm fan cố định. Những nhóm fan ấy dễ dàng bị công ty quản lí ngôi sao điều khiển, chí ít là sự xuất hiện của họ có thể giúp ngôi sao không cần phải thuê fan giả tới cổ vũ cho mình, đồng thời nhờ sự tung hô và lôi kéo của họ, ngôi sao sẽ có được nhiều fan hơn nữa. Khi thần tượng bị sụp đổ vì một sự cố ngoài ý muốn nào đó, thì fan sẽ bị đẩy ra ‘tiền tuyến’ để ‘đứng mũi chịu sào’, hứng bão dư luận, nhận về đủ mọi chửi rủa nhục mạ, trở thành nạn nhân của tấn công mạng và bạo lực mạng. Những trải nghiệm kiểu này khiến những đứa trẻ non nớt học được cách dùng dối trá để che đậy dối trá, học được cách hãm hại người khác để đánh lạc hướng dư luận, học được cách dùng tiền bạc để lèo lái dư luận. Và những em có tâm hồn yếu đuối, sức chịu đựng kém sẽ rất dễ hoang mang, mất phương hướng và hoài nghi cuộc đời.
Một buổi hỏi cung mang lại quá nhiều cảm xúc cho Hàn Ấn. Diệp Hi ngồi bên nhìn vẻ mặt trầm tư buồn bã của anh, muốn làm dịu bớt bầu không khí nặng nề, nên mới trêu rằng anh nghĩ nhiều quá rồi, người ta đều nói bọn trẻ bây giờ thông minh lắm. Hàn Ấn lại nở nụ cười ‘thương hiệu’, thở hắt ra một tiếng: “Chỉ mong là tôi lo bò trắng răng thôi!”