Lại một phân cảnh y hệt. Giống như một sân khấu bốn bề tối đen, một cột sáng vàng vọt rọi thẳng xuống thân thể ‘nữ diễn viên chính’ đang nằm giữa sân khấu, chỉ có điều diễn viên lần này đã thay bằng Thái Tiểu Khiết.
Đôi giày da đen lại một lần nữa xuất hiện trong ống kính, và lần này, chủ nhân của đôi giày ấy đã tàn nhẫn xẻo mũi của nạn nhân trong khi Thái Tiểu Khiết vẫn còn thoi thóp. Nhưng khác với những clip trước, Thái Tiểu Khiết không bị bóp cổ chết, mà là bị đâm chết bởi những nhát dao điên cuồng.
Phòng họp phân đội lặng ngắt như tờ. Có lẽ quá chấn động trước đoạn clip đầy kinh hoàng và tàn nhẫn vừa phát trên màn hình, nên sắc mặt ai nấy đều vô cùng căng thẳng, có thể cảm nhận thấy một bầu không khí bị phản và tuyệt vọng đang từ từ lan toȧ.
Không biết bao lâu sau, Trần Đạc mới đằng hắng hai tiếng để lấy giọng, lên tiếng phá tan bầu câm lặng. “Đoạn clip này được gửi tới vào sáng nay, nếu không ngoài dự đoán, có lẽ chính tên ‘thầy giáo’ của Giang Phong đã gửi cho chúng ta.
“Thật quá ngông cuồng, như vậy chẳng phải là khiêu khích chúng ta sao?” Đỗ Anh Hùng bừng bừng phẫn nộ. “Về phía người gửi, có manh mối nào chưa?”
“Đã cho người tới công ty chuyển phát nhanh điều tra ngay lúc đó, tìm ra bưu tá nhận bưu phẩm này rồi,” Trần Đạc nói. “Theo lời khai của anh ta, khoảng 1 giờ chiều hôm qua, anh ta nhận được một cuộc điện thoại yêu cầu tới tận nhà lấy bưu phẩm, địa chỉ là phòng 601 toà 3 khu chung cư Phúc Lâm. Khi anh ta tới nơi, dừng xe phía dưới toà nhà, đang leo lên cầu thang thì lại nhận được điện thoại của người đó. Đối phương hỏi anh ta đang ở đâu, anh ta nói đã leo tới tầng bốn, sắp đến nơi rồi. Đối phương bèn nói mình vừa có việc gấp phải đi ngay, đã để gói bưu phẩm cần gửi ở trước xe của anh ta, nhờ anh ta điền giúp vận đơn, tiền cũng đã để sẵn trên gói hàng, số còn thừa coi như trả thêm. Anh bưu tá quay xuống dưới nhà, quả nhiên trông thấy trước đầu xe có một túi giấy lớn, mở túi ra xem, thấy bên trong có một tờ giấy cùng một tờ 100 tệ, và một hộp nhỏ hình vuông, đựng bên trong chính là chiếc USB đã gửi cho chúng ta.”
“Ôi, thế thì địa chỉ hắn cung cấp cho nhân viên chuyển phát nhanh chắc chắn không liên quan gì tới người gửi bưu phẩm rồi!” Ngải Tiểu Mĩ thở hắt ra kết luận.
“Đúng vậy, đã tới điều tra căn hộ 601, nhà họ không có ai gọi điện thoại cho nhân viên chuyển phát nhanh cả.” Trần Đạc mặt mày rầu rĩ nói, “Cả chiếc hộp và USB đều đã giao cho bộ phận giám định, hung thủ quá xảo trá, thú thực tôi không nghĩ rằng có thể tìm ra được manh mối nào từ đó cả.”
“Phải rồi, theo như logic ‘trái lễ bốn không làm’ của Khổng Tử mà đại đội trưởng Trần đã chỉ ra hôm trước, vậy thì nghi thức giết người của hung thủ còn thiếu ‘trái lẽ chớ nghe’, như thế đáng lẽ ra Thái Tiểu Khiết phải bị trừng phạt cắt tai mới đúng chứ, sao lại thành cắt mũi?” Cố Phi Phi quay sang Trần Đạc hỏi.
“Xem ra tôi đã sai rồi, tôi suy nghĩ chủ quan quá.” Trần Đạc cười ngượng nghịu đáp.
“Có điều, so với phong cách điềm tĩnh trong clip trước đó, lần này có vẻ như hung thủ rất nóng nảy, không còn tâm thái hưởng thụ nữa, hay là hắn đột nhiên chán ghét việc giết người?” Diệp Hi nhìn sang Hàn Ấn hỏi.
“Vẫn chưa rõ, nhưng đúng là có vẻ như hung thủ đã bị thứ gì đó kích động, khiến tâm tính thay đổi đột ngột, nhưng không biết sự kích động đó có liên quan đến Thái Tiểu Khiết hay không? Có lẽ chúng ta vẫn chưa hiểu đầy đủ về Thái Tiểu Khiết. Hàn Ấn đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi. “Ngoài ra, chỉ riêng hành động gửi clip cho chúng ta cũng đã đủ bất thường, Giang Phong chết rồi, lại không khai bất cứ điều gì về ‘thầy giáo tội phạm’ của mình, chúng ta cũng chưa hề công bố thông tin về ba đoạn clip đã khôi phục được từ trong máy tính của Giang Phong, hắn đâu đến nỗi phải nôn nóng nhảy ra như vậy. Có cảm giác là hắn đang bị kích động bởi một điều gì đó.”
“Liệu có phải vụ tự sát của đệ tử Giang Phong đã khiến hắn phẫn nộ, nên mới trút giận lên chúng ta?” Trần Đạc hỏi.
“Nếu không phải là phẫn nộ thì có lẽ là bị thôi thúc bởi cảm giác kiểm soát mang tính đồng cảm, bởi vì bản thân hành vi tự sát của Giang Phong cũng là một kiểu kiểm soát số mệnh của chính mình,” Đỗ Anh Hùng nói.
“Không phải, vì nếu đúng là như vậy, hắn sẽ gửi cho chúng ta clip của toàn bộ các nạn nhân đã bị hắn hành hạ đến chết, chứ không phải chỉ gửi một đoạn clip của Thái Tiểu Khiết, có lẽ nguyên nhân có liên quan đến Thái Tiểu Khiết.” Hàn Ấn chậm rãi lắc đầu, dừng một lát lại tiếp lời, “Tuy nhiên, Anh Hùng đã nói đúng một điểm, đó là hung thủ rất hưng phấn.”
“Hắn sẽ xử lí thi thể ra sao?” Trần Đạc hỏi. “Sao hắn không mang đi phi tang?”
“Có lẽ hắn mắc chứng ái vật nghiêm trọng,” Hàn Ấn đáp.
---❊ ❖ ❊---
Cuộc họp kết thúc chưa được bao lâu, bố mẹ của Thái Tiểu Khiết đã được các điều tra viên đón tới phân đội. Nhận được tin dữ của con gái, hai ông bà đau đớn tột cùng, gào khóc xé ruột xé gan. Tuy là cảnh sát, đã chứng kiến quá nhiều những cảnh tượng tương tự, nhưng trước thảm kịch người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, tất cả mọi người đều xót xa thương cảm. Dù sự việc rất cấp bách, nhưng cũng đành nhẫn nại chờ đợi hai ông bà bình tâm trở lại.
Hơn bốn mươi phút trôi qua, hai ông bà mới dần dần qua cơn vật vã. Trần Đạc gọi cấp dưới mang nước lại mời, thấy họ uống liền một mạch nửa chai nước rồi, mới bắt đầu đặt câu hỏi, “Về việc của Thái Tiểu Khiết, không biết hai bác còn điều gì muốn nói với chúng tôi nữa không?”
“Không, những gì cần nói, trước đây chúng tôi đã nói cả rồi,” Bố Thái Tiểu Khiết đáp.
“Tiểu Khiết từ nhỏ đến lớn đều rất ngoan ngoãn, chúng tôi không dám nghĩ con bé đã gây thù chuốc oán với ai mà phải hứng chịu sự trả thù tàn nhẫn đến vậy,” Mẹ Tiểu Khiết nói.
“Thế này nhé, hai bác thử thay đổi góc độ suy nghĩ xem sao, đừng chỉ nghĩ đến những mâu thuẫn lớn, cũng đừng chỉ nghĩ đến những chuyện có khả năng gây thù hận.” Diệp Hi ôn tồn gợi ý, “Hai bác thử nhớ kĩ lại xem, Thái Tiểu Khiết có lần nào vô tình nặng lời với ai không, hoặc có lần nào xích mích, cãi vã với ai đó? Hoặc là trong cuộc sống đã từng xảy ra việc gì gây chỉ hiện tượn đối với một đồ vật hay một bộ phận cơ thể đặc thù nào đó bất lợi cho cô ấy không, tất cả những chuyện đó đều có thể nói với chúng cháu.”
“Liệu có liên quan tới Hách Tiểu Ninh không nhỉ?” Bố Tiểu Khiết khẽ đảo mắt, rồi quay sang nhìn bà vợ đang ngồi bền, băn khoăn hỏi.
“Không thể nào, Tiểu Khiết nói là tự thằng Hách đòi chia tay với nó, thì làm sao cậu ta lại quay sang làm hại Tiểu Khiết được?” Mẹ Tiểu Khiết lắc đầu quầy quậy.
“Hách… Hách gì Ninh là ai? Giữa anh ta và Thái Tiểu Khiết đã xảy ra chuyện gì?” Trần Đạc lên tiếng cắt ngang.
“Là thế này.” Mẹ Tiểu Khiết dừng lại ngẫm nghĩ chốc lát rồi nói, “Chuyện xảy ra khoảng hai năm về trước, lúc đó Tiểu Khiết mới từ Nhật Bản về, dì con bé liền giới thiệu cho nó một anh chàng tên là Hách Tiểu Ninh, hơn Tiểu Khiết bốn tuổi, gia đình kinh doanh chuỗi nhà hàng, còn cậu ta là quản lí cấp trung của một ngân hàng, nói chung là điều kiện rất ổn. Hồi đầu hai đứa tiến triển rất tốt, hai bên phụ huynh cũng đều ưng ý, nào ngờ chỉ hai tháng sau, thằng Hách đột nhiên đòi chia tay, kiên quyết cắt đứt quan hệ yêu đương với Tiểu Khiết.”
“Tại sao anh ta lại làm vậy?” Diệp Hi hỏi.
“Tôi cũng hỏi Tiểu Khiết nguyên nhân, con bé nói chủ yếu là do tính cách không hợp, còn nói nhà thằng Hách tuy giàu nhưng rất cổ hủ và cực kì keo kiệt, nên chia tay cho xong,” Mẹ Tiểu Khiết đáp.
“Sau khi chia tay, hai bên không còn liên lạc với nhau nữa sao?” Diệp Hi hỏi tiếp.
“Chắc là vậy, không thấy con bé nhắc đến nữa,” Bố Tiểu Khiết đáp.
“Chúng tôi có thể tìm Hách Tiểu Ninh ở đâu?” Trần Đạc hỏi.
“Cậu ta là trợ lí giám đốc chi nhánh phía Tây của Ngân hàng Thương mại Văn An,” Bố Tiểu Khiết đáp.
---❊ ❖ ❊---
Lái xe ra khỏi văn phòng phân đội, Trần Đạc, Đỗ Anh Hùng và Diệp Hi tới thẳng chi nhánh phía Tây của Ngân hàng Thương mại Văn An. Đến nơi, hỏi thăm mới biết Hách Tiểu Ninh đã được điều tới chi nhánh Giang Tân làm giám đốc.
Ba người lập tức tìm tới chi nhánh Giang Tân, và đã gặp được Hách Tiểu Ninh ở đó. Hách Tiểu Ninh dáng người cao lớn, nhưng mặt trắng như trứng gà bóc, nói năng nhỏ nhẹ, cử chỉ nhẹ nhàng điềm đạm, đúng là đối lập hoàn toàn so với vẻ vạm vỡ của ngoại hình.
“Chúng tôi muốn biết, vì sao anh lại chia tay với Thái Tiểu Khiết?” Trần Đạc hỏi thẳng vào vấn đề.
“Cô ấy đã xảy ra chuyện gì phải không?” Hách Tiểu Ninh hỏi ngược lại.
“Sao anh biết?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Tôi nghe một người bạn kể lại, cô ấy từng là bạn học của Thái Tiểu Khiết hồi ở bên Nhật Bản, nói là Tiểu Khiết đột nhiên mất tích, mẹ của Tiểu Khiết đã gọi điện cho cô ấy hỏi xem có thấy Tiểu Khiết đâu không,” Hách Tiểu Ninh đáp.
“Cho chúng tôi biết về chuyện giữa anh và Thái Tiểu Khiết trước đã!” Diệp Hi nói.
“Tôi và cô ấy yêu nhau không lâu, chủ yếu là vì tôi cảm thấy cô ấy phù phiếm quá, vả lại còn nghe nói cô ấy từng phẫu thuật thẩm mĩ hồi ở bên Nhật Bản.” Hách Tiểu Ninh giải thích, “Mới đầu không biết thì không sao, đến khi biết rồi, nhìn vào mặt cô ấy cứ có cảm giác giả giả sao đó, thực sự là tôi không thể chấp nhận được một khuôn mặt nhân tạo, nên mới quyết định chia tay.”
“Sao anh biết Tiểu Khiết đã phẫu thuật thẩm mĩ?” Diệp Hi lại hỏi.
“Cũng là nghe cô bạn kia kể lại, Hách Tiểu Ninh giải thích thêm. “Khi tôi và Thái Tiểu Khiết còn yêu nhau, cô ấy có đăng ảnh chụp chung của chúng tôi lên WeChat Moments, cô bạn của tôi nhìn thấy và nhận ra Thái Tiểu Khiết. Sau đó cô ấy kể với tôi, hồi du học bên Nhật, Thái Tiểu Khiết thường xuyên qua lại với đám cậu ấm nhà giàu, là người rất hám tiền và thực dụng, còn nói cô ta từng phẫu thuật mở rộng góc mắt, cả mũi và cằm cũng đều sửa hết.”
“Có thể gặp cô bạn của anh được chứ?” Trần Đạc đề nghị.
“Các anh không cần phải nghi ngờ cô ấy, cô ấy là con gái, đâu có thể gây ra chuyện gì được.” Hách Tiểu Ninh khẳng định.
“Vậy theo như anh biết, Thái Tiểu Khiết có bao giờ gây thù chuốc oán với ai chưa?” Trần Đạc hỏi.
“Không rõ, tóm lại là trong khoảng thời gian qua lại với cô ấy, tôi chưa từng nghe thấy cô ấy nhắc tới chuyện này,” Hách Tiểu Ninh nói.
---❊ ❖ ❊---
Quay trở về phân đội, Diệp Hi thuật lại một lượt tình hình thẩm vấn Hách Tiểu Ninh, Hàn Ấn lập tức có một linh tính.
“Mũi đã phẫu thuật thẩm mĩ có thể nhận ra không?” Hàn Ấn hỏi, giọng điệu có phần gấp gáp.
“Ý anh muốn hỏi, nếu từng mổ mũi thì có thể nhận ra đã phẫu thuật thẩm mĩ hay chưa phải không?” Cố Phi Phi khẽ gật đầu với Hàn Ấn. “Đương nhiên là có thể, muốn sửa cho sống mũi cao lên, thì phải độn miếng sụn silicone vào trong.”
“Vấn đề chính là ở đây, khi hung thủ cắt mũi Thái Tiểu Khiết, hắn đã nhìn thấy miếng sụn nâng mũi trong đó nên lập tức nổi khùng,” Hàn Ấn nói.
“Nếu đúng là vậy, lại kết hợp với ba vụ án trước đó, vậy thì thứ mà hung thủ thực sự quan tâm đến chính là các bộ phận cơ thể của nạn nhân.” Diệp Hi tiếp lời, “Hắn cắt rời các bộ phận cơ thể của nạn nhân không hề có ngụ ý nào đặc biệt, mà chỉ vì muốn sưu tập những bộ phận đó mà thôi, hơn nữa phải là của người trẻ và có chất lượng cao.”
“Tiểu Mĩ.” Hàn Ấn vội chỉ vào chiếc máy tính trên tay Tiểu Mĩ. “Trương Yến tạm thời để sang một bên, giờ hãy lấy ảnh của Triệu Lệ Na, Lưu Hiểu và Thái Tiểu Khiết ra, thử lấy hai mắt của Triệu Lệ Na, miệng của Lưu Hiểu và mũi của Thái Tiểu Khiết ghép lại với nhau thành một khuôn mặt, để xem trông như thế nào?”
“Vâng!” Ngải Tiểu Mĩ lập tức gõ nhoay nhoáy trên bàn phím một hồi, mau chóng làm theo yêu cầu của Hàn Ấn, lắp ghép các chi tiết thành một khuôn mặt mới, chiếu lên màn hình trên tường phòng họp.
“Ơ, lạ chưa kìa, khuôn mặt này đúng là hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải!” Đỗ Anh Hùng giơ tay chỉ lên màn hình, kinh ngạc kêu lên.
“Sao tôi cũng thấy có chút ấn tượng!” Diệp Hi lúc lắc đầu ngẫm nghĩ.
“Là cô ta phải không?” Cố Phi Phi cũng Aa lên một tiếng, chỉ lên màn hình tiếp lời, “Có phải khuôn mặt này trông hơi giống cô gái trong đôi tình nhân đã hỗ trợ chúng ta truy bắt Hà Minh Huy? Hình như là người dẫn chương trình của đài truyền hình gì đó.”
“Phải, rất giống Mã Khả Doanh.” Trần Đạc vỗ đùi đánh đét. “Trước đó cô ấy đã phản ánh với tôi là bị một fan cuồng liên tục quấy rối khiến cô ấy rất khó chịu, liệu có phải tay fan cuồng đó gây ra không?”
“Hay là gã fan cuồng đó không có được Mã Khả Doanh nên đã nảy ra ý tưởng ghép các bộ phận cơ thể giống Mã Khả Doanh để tạo thành một Mã Khả Doanh fake?” Ngải Tiểu Mĩ nhành miệng kêu lên. “Đúng là biến thái quá thể.”
“Mong là không phải vậy, hiện tại hắn mới chỉ thu thập được mắt, mũi, lưỡi (miệng), hai tay, còn thiếu rất nhiều bộ phận, sẽ còn gây hoạ cho bao người nữa đây?” Đỗ Anh Hùng khịt mũi tiếp lời.
“Đừng vội đưa ra kết luận, giờ chúng ta nên gặp Mã Khả Doanh nhỉ?” Diệp Hi nhìn sang Trần Đạc hỏi.
“Không thành vấn đề, tôi sẽ lập tức cho người đi mời cô ấy tới,” Trần Đạc nói.
“Phải rồi, có thể cung cấp cho chúng tôi các thông tin lí lịch về cô Mã Khả Doanh ấy được không?” Hàn Ấn đề nghị, “Bao gồm cả những tin đồn về cô ấy nữa, tóm lại, càng chi tiết càng tốt.”
“Được,” Trần Đạc nói.