Nếu như vụ án Lâm Phong có liên quan đến vụ án chôn xác trong công viên bách thảo, vậy thì hung thủ trong vụ án này cho dù chưa hẳn là hung thủ đã liên tiếp giết hại Trần Đại Khánh và hai người còn lại, thì chí ít cũng tồn tại mối liên quan nhất định. vì vậy, bên cạnh việc yêu cầu Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ xử lí kĩ lưỡng thông tin của nạn nhân, Hàn Ấn cũng muốn tự mình nghiền ngẫm thêm về hồ sơ vụ án Lâm Phong, để lập hồ sơ tâm lí của hung thủ vụ án này, biết đâu có thể mở ra một bước đột phá để kết nối với vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo.
Nghe theo kiến nghị của Cố Phi Phi, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đã lập một bản báo cáo về các vụ án có tình tiết trộm cắp xảy ra xung quanh thời điểm Lâm Phong bị sát hại. Bản báo cáo hiện đang nằm trong tay Hàn Ấn, nhưng anh tạm thời vẫn chưa muốn đọc. Bởi tính chất công việc của anh là phải thông qua phân tích đặc trưng vụ án và hành vi gây án để xây dựng nên hình tượng nghi phạm, sau đó mang hình tượng đó đối chiếu với nhóm nghi phạm, chứ không phải là mang sẵn trong lòng những mô thức chủ quan và một số ám thị tâm lí nào đó để đi tìm kiếm nghi phạm.
Lúc này, Hàn Ấn đang lần lượt bày các tấm ảnh chụp hiện trường trên mặt bàn, hai tay chống xuống mép bàn, khom lưng xem xét thật kĩ lưỡng. Rất nhiều khi, do không thể đích thân đi đến hiện trường vụ án, những bức ảnh hiện trường sẽ trở thành căn cứ cho những phân tích khoa học về hành vi tội phạm. Một chuyên gia phân tích tâm lí tội phạm không những phải có khả năng ‘hành động hoá’ những bức ảnh tĩnh tại, mà quan trọng hơn hết là phải nhìn thấu được trạng thái và nhu cầu của người gây ra hành động.
Vậy thì, những bức ảnh trước mặt đã khiến Hàn Ấn nhìn thấu được điều gì? Hung thủ có lẽ không phải người giàu kinh nghiệm xã hội, kém hiểu biết và thiếu trình độ, trong ảnh chụp cho thấy ở hiện trường vẫn còn một số đồ trang trí bằng gốm và ngọc (về sau ông Lâm đã chứng thực tất cả đều là hàng thật và có giá trị cao), cho dù người bình thường khó phân biệt được là đồ thật hay đồ giả, nhưng kẻ trộm thông thường sẽ không bao giờ bỏ qua. Hung thủ trong vụ án này lại chỉ lấy đi các sản phẩm điện tử như laptop, điện thoại di động, hơn nữa hiện trường cũng không có dấu vết bị lục lọi, có vẻ như mục tiêu của hắn rất rõ ràng. Liệu có phải một người tuổi còn rất trẻ?
Hàn Ấn suy nghĩ mông lung, ánh mắt vô định di chuyển qua từng tấm ảnh. Cho đến khi ánh mắt chạm vào tấm ảnh chụp thi thể của nạn nhân, trong đầu anh bỗng loé lên một linh cảm, nhưng trong nháy mắt đã biến mất tăm. Hàn Ấn vội vàng cầm lấy tấm ảnh đó, giơ lên trước mặt quan sát chăm chú, cố gắng tìm lại tia cảm xúc vừa lay động tâm trí anh ban này. Đúng lúc này, Cố Phi Phi xuất hiện trước cửa văn phòng, tay cầm một túi hồ sơ bằng giấy bìa.
Nhìn thấy Hàn Ấn đang đứng ngây người nhìn đăm đăm vào bức ảnh trong tay, Cố Phi Phi bước lại, lên tiếng, “Đi nào, mình sẽ đi gặp một người.”
“Gặp ai vậy?” Hàn Ấn tiện tay đặt lại bức ảnh xuống bàn, máy móc đi theo Cố Phi Phi, ngơ ngác hỏi, “Diệp Hi đâu rồi?”
“Đi cùng Tề Binh đến trường điều tra rồi.” Cố Phi Phi vừa thoăn thoắt bước đi vừa trả lời ngắn gọn.
“Trường nào?” Hàn Ấn vội rảo bước theo cô.
“Lên xe em sẽ nói chi tiết.” Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi tới bãi đỗ xe của phân đội, Cố Phi Phi nhanh nhẹn mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, đợi đến khi Hàn Ấn ngồi vào ghế lái phụ, cô bèn đưa cho anh tập hồ sơ trong tay mình, rồi rút điện thoại di động ra đặt chế độ chỉ đường, khởi động xe rồi nói, “Anh xem ảnh trong hồ sơ đi.”
“Ảnh gì thế?” Hàn Ấn sắc mặt đầy nghi hoặc mở túi hồ sơ, rút từ trong đó ra một tấm ảnh cỡ lớn hình chữ nhật dài, đưa lên trước mắt. Đó là một tấm ảnh tập thể chụp khi tốt nghiệp, bên trên tấm ảnh in mấy con chữ lớn màu đỏ: Lớp 12C trường Trung học Số 34 thành phố Giang Bình. Hàn Ấn ghé sát mắt lại xem cho kĩ, và nhìn thấy ở ngay hàng đầu, đứng lọt thỏm giữa các nữ sinh, chính là Tôn Dương bé nhỏ.
“Đây là ảnh tốt nghiệp trung học của Tôn Dương sao?” Ánh mắt Hàn Ấn dừng lại trên tấm ảnh, “Em tìm thấy nó khi sắp xếp di vật của Tôn Dương à?”
“Vâng, lúc trước em không để ý đến nó.” Cố Phi Phi một tay giữ vô lăng, một tay chỉ vào hai người đang đứng ở hàng sau cùng trong bức ảnh, “Anh xem họ là ai?”
Hàn Ấn đẩy gọng kính trên sống mũi, tập trung nhìn kĩ, rồi ngờ vực đáp, “Trông hơi giống Trần Đại Khánh và Tiếu Cương thì phải?”
“Chỗ kia có đề tên.” Cố Phi Phi chỉ vào bên trái bức ảnh, ở đó in họ tên của các học sinh theo thứ tự của mỗi hàng. “Chính xác là họ.”
“Trần Đại Khánh, Tiếu Cương, Tôn Dương là bạn học cấp ba của nhau. Trần Đại Khánh và Tiếu Cương lại là bạn bè và bạn làm ăn của Vương Ba. Tôn Dương bị Vương Ba đánh chết trong trường cai nghiện internet, nhưng Trần Đại Khánh, Tiếu Cương, Vương Ba cuối cùng lại bị cùng một hung thủ giết chết.” Trí não Hàn Ấn nhất thời chưa kịp phản ứng, anh lẩm bẩm tự nhủ, “Rối rắm quá, rốt cuộc thì giữa họ có mối quan hệ ra sao?”
“Đừng vội, vẫn chưa hết đâu.” Cố Phi Phi lại đưa ngón tay chỉ vào một nữ sinh đứng bên cạnh Tôn Dương ở giữa bức ảnh, cất giọng úp mở.
Hàn Ấn nhìn theo ngón tay cô, sau đó đưa mắt sang mé trái tấm ảnh tìm kiếm họ tên của cô nữ sinh đó - Lã Tinh. Tim Hàn Ấn bỗng nảy lên một cái, cô nữ sinh đứng bên cạnh Tôn Dương tên là Lã Tinh, vậy những hố chôn xác sắp xếp theo hình chữ tinh trên núi Nam Sơn, lẽ nào được thiết kế cho cô gái ấy? Lẽ nào mọi nút thắt đều có thể tìm ra đáp án từ cô?
“Bây giờ chúng ta đang đi tìm Lã Tinh sao?” Hàn Ấn lúc này mới bừng hiểu ra.
“Đã tìm thấy địa chỉ của cô ấy trong hệ thống dữ liệu căn cước công dân.” Cố Phi Phi giải thích, sau đó bổ sung thêm, “Ảnh chân dung và độ tuổi trùng khớp, có lẽ chính là cô ấy. Địa chỉ cũng được đăng kí khi đổi thẻ căn cước mẫu mới vài năm về trước, có lẽ vẫn chưa thay đổi.”
“Diệp Hi và phân đội trưởng Tề đã đến trường Trung học Số 34 nơi họ theo học năm xưa để điều tra rồi phải không?” Hàn Ấn hỏi.
“Chúng em gặp phân đội trưởng Tề ở hành lang, nghe chúng em trình bày về chuyện bức ảnh, phân đội trưởng Tề đã đề xuất chia nhau ra hành động.” Cố Phi Phi giải thích.
“Phải rồi,” Hàn Ấn hơi cao giọng, “em vừa nhắc đến việc đổi thẻ căn cước mới làm anh sực nhớ ra, khi đổi thẻ căn cước sẽ lấy dấu vân tay, vậy thì chúng ta có thể lấy hai dấu vân tay chưa rõ lai lịch trên hung khí sát hại Lâm Phong để đối chiếu với các mẫu vân tay trong kho dữ liệu căn cước công dân hay không?”
“Đúng là một gợi ý hay đấy, kho dữ liệu vẫn tay của hệ thống dữ liệu căn cước công dân mới được xây dựng từ năm 2012 trở về sau. Nên vào thời điểm điều tra vụ án Lâm Phong, có lẽ các điều tra viên chưa đối chiếu với kho dữ liệu.” Cố Phi Phi gật đầu, đắn đo một lát rồi nói tiếp, “Thế nhưng, việc nhập liệu dấu vân tay của căn cước công dân mẫu mới cũng được bắt đầu từ năm 2012 trở về sau, nên chỉ lo nghi phạm đã đổi căn cước mới từ trước thời điểm đó, nhưng ta cứ thử xem sao.”
---❊ ❖ ❊---
Khoảng bốn mươi phút sau, bản đồ định vị trên điện thoại di động đã dẫn hai người đến nơi cần tới. Đó là một toà chung cư nhỏ và cũ kĩ, lối vào hành lang còn không có cửa chống trộm.
Hai người leo lên theo những bậc thang bẩn thỉu, vừa lên đến tầng năm, đã nghe thấy tiếng nhạc ầm ầm vọng ra từ một căn phòng. Lần theo tiếng nhạc, cả hai nhìn thấy số phòng trên cửa chính là địa chỉ họ đang tìm. Gõ cửa một lát thì thấy tiếng nhạc trong phòng nhỏ lại, tiếp đó là tiếng giày cao gót gõ cồm cộp xuống sàn nhà từ xa lại gần.
Cánh cửa mở ra, xuất hiện trước mặt hai người là một cô gái mặc váy ren ngắn trẻ ngực, đi tất lụa đen, mang giày cao gót, phấn son lộng lẫy. Cả hai người đều ngây ra mất một chốc, nhất là Hàn Ấn, anh hoàn toàn không ngờ được người xuất hiện lại là một cô gái trẻ ăn mặc hở bạo thế này, bất giác bối rối quay đi. Cô gái kia vẫn thản nhiên như không, chỉ nhướng mày hỏi, “Anh chị tìm ai?”
“Cô có phải Lã Tinh không?” Cố Phi Phi hỏi.
“Đúng vậy.” Cô gái trả lời ngay không chút đắn đo.
“Chúng tôi là cảnh sát, muốn gặp cô để tìm hiểu vài việc.” Cố Phi Phi giới thiệu và trình thẻ cảnh sát ra.
“Ồ không, không phải chứ, có ai tố cáo tôi phải không? Tôi có livestream khiêu dâm đâu, tôi có hở hang lộ hàng gì đâu!” Vừa nghe nói là cảnh sát, Lã Tinh hoảng hốt ra mặt, vừa lùi vào trong phòng, vừa cuống quýt phân bua.
Hàn Ấn và Cố Phi Phi lập tức bước theo cô ta vào trong nhà, nhìn thấy căn phòng phát ra tiếng nhạc đang kéo kín rèm cửa, trên bàn có một màn hình máy tính cỡ lớn, hai bên bày camera và micro, sát mép tường còn dựng một giá đèn chụp ảnh cỡ nhỏ. Vừa nhìn qua, Hàn Ấn và Cố Phi Phi đã hiểu Lã Tinh làm nghề gì, chắc hẳn cô nàng là một hot girl livestream, thảo nào giữa ban ngày ban mặt ở trong nhà mà lại ăn mặc sexy đến vậy.
Cố Phi Phi thì không vấn đề gì, nhưng Hàn Ấn thì ngượng chín mặt, không biết phải để mắt vào đâu. Cố Phi Phi không khỏi cười thầm trong bụng, thầm nghĩ có cần phải ngây thơ đáng yêu đến thế không? Có điều bộ dạng lúng túng xấu hổ của anh chàng trông cũng thật dễ thương. Nín cười một chốc, Cố Phi Phi liền nhặt lấy chiếc áo choàng ngủ vắt trên ghế sofa ném cho Lã Tinh đang ‘có tật giật mình’, lạnh lùng ra lệnh: “Khoác áo vào, tắt nhạc đi, rồi ra đây ngồi.”
Lã Tinh răm rắp khoác áo, tắt nhạc theo lời Cố Phi Phi, sau đó ngoan ngoãn quay ra phòng khách, ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh. Vừa đặt mông xuống ghế, cô ta đã cuống quýt giải thích, “Anh chị cảnh sát ơi, thực sự là em không làm gì phạm pháp cả. Cùng lắm chỉ là mấy trò vui giải trí vẫn nằm trong phạm vi pháp luật cho phép, như nhảy múa, làm nũng, mời chào người ta để đòi quà thôi.”
“Cô cứ bình tĩnh, chúng tôi tìm cô không liên quan gì đến công việc livestream của cô. Chúng tôi cần cô hỗ trợ trong việc điều tra một vụ án.” Lã Tinh đã mặc quần áo tử tế, Hàn Ấn cũng thấy mình hít thở và nói năng được tự nhiên hơn.
Lã Tinh khẽ nhún vai, có thể nhận ra cô ta vừa thở phào nhẹ nhõm, vẻ e dè sợ sệt cũng lập tức tiêu tan, cô ta bắt đầu vắt chân chữ ngũ, cất giọng uể oải: “Hai người muốn tôi hỗ trợ điều tra cái gì?”
“Cô còn nhớ Tôn Dương chứ?” Cố Phi Phi hỏi.
“Nhớ, cậu ta là bạn học cấp ba của tôi.” Lã Tinh đáp
“Trần Đại Khánh và Tiếu Cương thì sao?” Cố Phi Phi hỏi.
“Cũng là bạn học cấp ba của tôi, sao tự dưng lại hỏi ba người họ thế?” Sắc mặt Lã Tinh có chút ngạc nhiên.
“Tất cả họ đều đã bị giết,” Cố Phi Phi đáp.
“Gì cơ, đều chết cả rồi, ai đã giết họ?” Lã Tinh miệng há hốc, kinh hãi hỏi dồn.
“Vụ việc vẫn đang được điều tra, nhưng chúng tôi nghĩ rằng có lẽ cô cũng là một nhân tố trong đó,” Hàn Ấn đáp.
“Tôi? Làm sao có thể? Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi không hề liên lạc với họ. Hơn nữa, anh cho rằng tôi có khả năng giết người sao?” Lã Tinh lắc đầu quầy quậy, ra sức biện minh.
“Cô đừng lo, chúng tôi không nghi ngờ cô là hung thủ. Chúng tôi chỉ cho rằng giữa cô, Tôn Dương, Tiếu Cương, Trần Đại Khánh có thể đã xảy ra chuyện gì đó?” Hàn Ấn tiếp tục gợi ý, “Có lẽ đó là một chuyện rất nghiêm trọng, gây ảnh hưởng lớn đến cuộc sống và việc học hành của mấy người lúc đó, thậm chí ảnh hưởng đến cả cuộc đời. Theo như cô nhớ, đã từng xảy ra chuyện gì đại loại như vậy không?”
Hàn Ấn vừa dứt lời, Lã Tinh chợt liếc nhìn về phía kệ ti-vi đối diện với ghế sofa như thể một phản ứng vô thức, sau đó rút lấy một điếu thuốc lá từ bao thuốc trên bàn, châm lửa. Cô rít vào một hơi, nhả ra vòng khói lớn, trên khoé mắt chợt phảng phất chút gì như chán chường, rồi với vẻ rầu rĩ, cô nói. “Trần Đại Khánh và Tiếu Cương năm xưa là đầu gấu trong lớp tôi, rất nhiều bạn học từng bị hai người đó bắt nạt, họ làm đủ chuyện xấu xa như đánh người, cướp đồ, ép các bạn gái đi chơi cùng họ… Cả lớp tôi ai cũng sợ họ, kể cả giáo viên cũng thế.
“Tôn Dương hồi đó là cậu con trai thấp bé nhất lớp, thậm chí còn thấp hơn nhiều bạn nữ cùng lớp. Cậu ấy trắng trẻo, nói năng nhỏ nhẹ, đi đứng nhẹ nhàng, trông rất giống con gái. Cũng chính vì thế cậu ấy thường xuyên bị Trần Đại Khánh và Tiếu Cương trêu cợt. Họ nói cậu ấy là đồ xăng pha nhớt, đồ đàn bà, đồ ái nam ái nữ… Không chỉ sỉ nhục bằng lời nói thôi đâu, mà bọn họ còn nhiều lần cướp mĩ phẩm của con gái rồi ép Tôn Dương bôi son đánh phấn, xong rồi còn không cho phép lau đi. Ác hơn nữa là bọn họ cứ gặp Tôn Dương trong nhà vệ sinh là tụt quần Tôn Dương, sau đó còn sai mấy cậu nam sinh khác sờ soạng lung tung, báo hại Tôn Dương không dám đi vệ sinh trong giờ ra chơi nữa. Trần Đại Khánh và Tiếu Cương còn nhơn nhơn coi chuyện đó như một chiến tích, mang khoe khoang ầm ĩ trước lớp.
“Tất nhiên, tôi cho rằng khiến Tôn Dương tổn thương nặng nề nhất, chính là một sự việc có liên quan đến tôi.” Kể đến đây, Lã Tinh chợt nghẹn ngào, đôi mắt bỗng dưng ướt đăm, cô liên tục rít mạnh mấy hơi thuốc, gắng gượng kìm nén dòng cảm xúc, rồi mới nói tiếp, “Đó là một ngày của học kì hai năm lớp 11, tiết học đầu tiên buổi chiều là tiết thể dục, nội dung tiết học là tập nằm ngửa gập bụng và lên xà đơn. Sự việc xảy ra vào lúc tập đu xà. Đến lượt Tôn Dương, cậu ấy cứ lừng khừng ngồi lì dưới đất không chịu đứng lên, cô giáo hỏi tại sao thì cậu ấy cứ ấp úng không chịu nói. Trần Đại Khánh và Tiếu Cương liền chạy đến, nhất quyết kéo cậu ấy đứng dậy và lôi đến trước xà đơn. Tôn Dương không còn cách nào khác, đành phải đu mình lên xà. Kết quả là mọi người đều nhìn thấy chỗ đũng quần cậu ấy… Cái ấy đang dựng đứng lên…
“Trần Đại Khánh mới đầu têu hô lên rằng Tôn Dương là thằng dâm đãng, Tiếu Cương cũng hùa theo. Tôn Dương ngồi thụp dưới đất, ôm lấy đũng quần, luôn miệng phân trần cậu ấy không biết tại sao lại như vậy. Trần Đại Khánh và Tiếu Cương không chịu buông tha, mắng mỏ cậu ấy muốn làm chuyện xấu xa mà không dám thừa nhận, sau đó một kẻ đè Tôn Dương xuống đất, một kẻ lột chiếc quần thể thao của Tôn Dương ra, trên người Tôn Dương chỉ còn chiếc quần lót, bên dưới trông lại càng rõ rệt, cảnh tượng hết sức khó coi. Lúc đó, nhiều bạn học do tâm lí tò mò nên xúm lại xem, có bạn thấy chướng mắt nhưng không dám lên tiếng. Giáo viên thể dục là một cô giáo mới vào trường, cô ấy cũng đỏ mặt xấu hổ, luống cuống không biết phải xử trí ra sao. Tôi thấy Tôn Dương bị làm nhục như vậy thì tội nghiệp cậu ta quá, không thể chịu được nên đã chạy lại, cởi áo khoác thể thao ra che cho cậu ấy. Trần Đại Khánh và Tiếu Cương liền xúm vào xô tôi ra.
“Lúc đó là mùa xuân, mọi người không mặc nhiều áo. Tôi cởi áo khoác ra rồi, bên trong chỉ còn một chiếc áo phông ngắn tay, cũng không biết do vô tình hay cố ý mà trong lúc lôi kéo, Trần Đại Khánh đã túm lấy ngực áo tôi giật mạnh, kết quả là cả áo phông và áo ngực của tôi đều bị xé rách, ngực tôi gần như phơi trần hoàn toàn trước vô số mắt nhìn. Tôi lúc đó cứ như mất vía, đứng đực ra tại chỗ không biết phải phản ứng thế nào. Vẫn may trong lớp tôi có một bạn trai tử tế, thấy vậy thì chướng mắt bèn xông lại kéo Trần Đại Khánh và Tiếu Cương ra, rồi một cậu bạn tốt bụng khác nhân lúc lộn xộn đưa tôi và Tôn Dương về lớp học. Về sau, Trần Đại Khánh và Tiếu Cương đi rêu rao khắp nơi, chúng tôi mới biết hoá ra vào giờ ăn trưa ngày hôm đó, không biết bọn họ kiếm đâu ra hai viên thuốc kích dục, nghiền thành bột rồi nhân lúc Tôn Dương không chú ý đã lén đổ vào cốc nước của cậu ấy. Tôn Dương không biết nên đã uống hết cả cốc.”
“Vậy chuyện này về sau xử lí ra sao?” Cố Phi Phi lấy ra một gói khăn giấy, đưa cho Lã Tinh lúc đó hai mắt đã đỏ hoe.
“Trần Đại Khánh và Tiếu Cương xin lỗi tôi và Tôn Dương, thế là coi như xong chuyện.” Lã Tinh mỉm cười buồn bã, rồi nói tiếp, “Sau khi sự việc xảy ra, giáo viên đã tìm tôi và Tôn Dương nói chuyện. Trước tiên là nói chuyện với Tôn Dương, đại ý là không có lửa thì làm sao có khói, nếu Tôn Dương không có những suy nghĩ thiếu lành mạnh thì Trần Đại Khánh và Tiếu Cương sẽ không có cơ hội để gây rối. Sau đó lại khuyên tôi, nói rằng tôi là cán bộ lớp thì nên rộng lượng một chút, Trần Đại Khánh không cố tình xé áo tôi. Còn nói chúng tôi sắp bước vào năm cuối cấp, chuẩn bị chuyển sang giai đoạn nước rút của kì thi đại học, nếu làm lớn chuyện thì chẳng ai có lợi cả, tốt nhất nên giải quyết cho êm xuôi. Bây giờ nghĩ lại, mới thấy thật nực cười, rõ ràng chúng tôi bị kẻ khác bắt nạt, mà cứ làm như chính chúng tôi gây rắc rối cho họ.”
“Giáo viên cái kiểu gì vậy?” Cố Phi Phi giận dữ thốt lên. “Mọi người không kể lại chuyện này cho bố mẹ mình biết sao?”
“Tôn Dương vốn rất nhút nhát, giáo viên đã nói vậy, cậu ta không dám nói gì thêm, nhưng tôi thì không chịu được nên đã về nói với bố mẹ.” Lã Tinh lắc đầu, giọng nói toát lên vẻ khinh thường và bất lực, “Nhưng nói ra thì làm được gì? Nhà trường không muốn chịu trách nhiệm, nên đã móc ngoặc với giáo viên và một số bạn trong lớp, ngấm ngầm dẫn dắt dư luận, đồ cho tôi tự làm rách áo; mặt khác, họ tìm cách xoa dịu, khuyên tôi và bố mẹ tôi không nên làm phức tạp thêm tình hình, nói rằng trẻ con khó tránh phạm sai lầm, cho bọn trẻ một cơ hội cũng là cho con mình một cơ hội. Cứ truy cứu mãi không chịu dừng, sẽ chỉ gây ảnh hưởng xấu đến chuyện học hành của bọn trẻ, chỉ vì chút chuyện cỏn con này mà làm lỡ tiền đồ cả đời của con mình là không đáng. Tóm lại, đến cuối cùng bố mẹ tôi đành phải thoả hiệp, sự việc cứ thế nhập nhèm cho qua.” Nói xong, Lã Tinh lại vô thức liếc về phía kệ ti-vi lần nữa.
Lần này, Hàn Ấn đã phát giác ra, thuận theo ánh nhìn của cô, Hàn Ấn thấy một khung ảnh đặt trên tủ thấp bên cạnh kệ ti-vi. Anh đứng dậy, bước lại phía đó, cầm khung ảnh lên xem, đó là chân dung một thiếu nữ trong trang phục thể thao, trẻ trung rạng rỡ. Đương nhiên, cô gái trong ảnh chính là Lã Tinh, có lẽ đang trong độ tuổi học sinh trung học. Hẳn là vừa nhắc tới chuyện quá khứ thời trung học, nên Lã Tinh bất giác nhớ tới tấm ảnh này. Không đúng, hình như có gì đó bất thường, Hàn Ấn bỗng chốc sững lại – cảnh nền của bức ảnh là một khu rừng, hơn nữa còn là rừng trinh nam, rất giống nơi chôn xác trong công viên Bách Thảo.
Hàn Ấn lập tức quay lại bên sofa, đưa khung ảnh cho Cố Phi Phi, thì thầm vào tai cô một câu, sau đó quay sang hỏi Lã Tinh: “Bức ảnh này chụp ở núi Nam Sơn phải không?”
“Đúng vậy, chụp hồi trường trung học của tôi tổ chức leo núi Nam Sơn du xuân.” Lã Tinh đáp.
“Ai đã chụp tấm ảnh này cho cô vậy?” Cố Phi Phi nhìn chăm chú vào tấm ảnh, rồi ngẩng lên hỏi.
“Tôi không biết.” Lã Tinh trả lời dứt khoát.
“Không biết nghĩa là sao?” Cố Phi Phi ngạc nhiên, “Vậy bức ảnh này ở đâu ra?”
“Ai đó đã gửi chuyển phát nhanh cho tôi, địa chỉ và số điện thoại của người gửi đều là giả. Tôi cảm thấy bức ảnh khá đẹp nên đã lồng nó vào khung ảnh.” Lã Tinh đáp.
“Gửi khi nào?” Cố Phi Phi truy hỏi.
“Hình như vào năm 2011.” Lã Tinh chau mày lắc đầu. “Thời gian cụ thể thì tôi không nhớ rõ.”
“Nói như vậy, tấm ảnh này là do ai đó đã chụp trộm cô khi cả lớp đi du xuân trên núi, vậy thì chắc hẳn cô đã phỏng đoán được người đó là ai phải không?” Sau khi nghe Lã Tinh giải thích, Hàn Ấn mới sực nghĩ ra, vừa nãy Lã Tinh liếc nhìn bức ảnh, không phải là bởi cô có cảm xúc gì với nó, mà là cô đang nghĩ đến một người, chính là người đã chụp bức ảnh này cho cô.
“Tôi cảm thấy, có lẽ là Vưu Hiểu Đông.” Lã Tinh ngập ngừng nói, “Thật ra mà nói, Vưu Hiểu Đông cũng có liên quan đến chuyện tôi và Tôn Dương bị bắt nạt. Ban nãy tôi nói có một bạn học đã xông vào giải vây cho tôi và Tôn Dương, chính là cậu ấy. Hơn nữa, khi bố mẹ tôi đến trường muốn làm rõ sự việc, nhà trường và các giáo viên đều nói đỡ cho Trần Đại Khánh và Tiếu Cương. Một bạn học cùng lớp vì lợi ích cá nhân nên cũng đứng về phía họ. Những bạn còn lại thì ngại rắc rối nên chọn cách im lặng, chỉ có Vưu Hiểu Đông đứng ra xác nhận với bố mẹ tôi, những điều tôi kể đều là sự thật. Tuy không thể thay đổi được kết quả cuối cùng, nhưng tôi rất cảm kích cậu ấy, tất nhiên cũng áy náy với cậu ấy. Cậu ấy đã can đảm lên tiếng bênh vực tôi, nhưng cuối cùng tôi lại chọn cách thoả hiệp, khiến cậu ấy sa vào tình thế khó xử. Nhà trường và giáo viên đều bảo cậu ấy không biết điều, không quan tâm đến danh dự nhà trường, và làm khó dễ cậu ấy rất nhiều. Trần Đại Khánh và Tiếu Cương thì đánh đập cậu ấy để trả thù. Tôi nghĩ, có lẽ cậu ấy đã thích thầm tôi nên mới sẵn sàng vì tôi mà trả giá như vậy.”
“Vậy tình hình của anh ấy gần đây thế nào, cô có biết không?” Cố Phi Phi hỏi.
“Tôi không biết.” Lã Tinh đáp, rồi giải thích thêm, “Thật ra hồi ở trường, chúng tôi không tiếp xúc nhiều. Cậu ấy tính tình cao ngạo, học rất giỏi, thế nhưng về sau thi đại học điểm lại không cao cho lắm, hình như cuối cùng, cậu ấy vào học ở một trường cao đẳng dạy nghề.”
“Ồ, vậy sao?” Cố Phi Phi đưa mắt nhìn Hàn Ấn, trầm ngâm một lát rồi xoay chuyển khung ảnh trong tay. “Tấm ảnh này, cô cho chúng tôi mượn mấy hôm nhé, đợi xác thực xong rồi, chúng tôi sẽ trả lại cho cổ.”
“Tuỳ chị, nhưng tôi không nghĩ là chị có thể tìm thấy cái gì đâu. Tôi đã dùng khăn ẩm lau kĩ tấm ảnh cả trước lẫn sau rồi.” Lã Tinh nói rồi giải thích, “Trước kia tôi nuôi một con mèo, một hôm nó nghịch ngợm làm rơi khung ảnh xuống đất vỡ tan tành, còn tè luôn lên đó. Tôi đã lau chùi tấm ảnh rất kĩ, còn khung ảnh chị đang cầm là tôi thay mới sau đó.”
“Chúng tôi sẽ thử xem sao.” Cố Phi Phi mỉm cười, ngữ điệu kiên quyết.
“Cô có quen ai tên là Lâm Phong không?” Vốn đã định kết thúc cuộc thẩm vấn, nhưng Hàn Ấn bỗng sực nhớ đến vụ án Lâm Phong, bèn nhân tiện hỏi thử một câu.
“Có đấy, cậu ấy cũng là bạn học cấp ba của chúng tôi, nhưng khi hết học kì hai năm lớp 11 thì cậu ấy ra nước ngoài du học.” Lã Tinh đáp.
Học hết năm lớp 11 thì chuyển đi, thảo nào không xuất hiện trong ảnh tốt nghiệp của cả lớp, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ cũng thật sơ ý, một thông tin quan trọng thế này, tại sao lại không khai thác được kia chứ? Hàn Ấn thầm nghĩ, sau đó lại tiếp tục hỏi Lã Tinh: “Cô có thân với anh ta không? Anh ta có liên quan đến chuyện cô bị bắt nạt không?”
“Không, không liên quan gì đến cậu ấy, có điều cậu ấy từng theo đuổi tôi, nhưng tôi không nhận lời.” Lã Tinh thẳng thắn trả lời.
Cả Vưu Hiểu Đông và Lâm Phong đều theo đuổi Lã Tinh, liệu có phải… Mạch tư duy của Cố Phi Phi xoay chuyển vùn vụt, cô mở điện thoại, tìm một bức ảnh, là ảnh chụp con dao gọt hoa quả dạng gập, chính là hung khí đã giết chết Lâm Phong năm đó.
Lã Tinh mở to mắt, nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, ngập ngừng một lúc rồi nói. “Trông nó… rất giống con dao mà tôi đã tặng cho Vưu Hiểu Đông. Năm đó sau khi sự việc xảy ra, Trần Đại Khánh và Tiếu Cương thường xuyên gây gổ với cậu ấy khiến tôi rất lo lắng. Hôm ấy, chẳng hiểu tôi suy nghĩ thế nào, chắc đầu óc tôi chập mạch sao đó, cũng không suy nghĩ đến hậu quả, nên đã đưa con dao này cho cậu ấy phòng thân.
“Vậy cô từ chối Lâm Phong là vì Vưu Hiểu Đông sao?” Cố Phi Phi hỏi.
“Không phải, hồi ấy ai theo đuổi tôi cũng từ chối hết. Tôi là lớp phó học tập của lớp, tôi có kế hoạch rất rõ ràng cho tương lai, tôi mong muốn thi đỗ vào một trường y khoa trọng điểm và trở thành bác sĩ. Nhưng sau khi sự việc đó xảy ra, tinh thần tôi sa sút nghiêm trọng, không còn tinh thần để học hành nữa, trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ là phải rời khỏi cái trường ấy càng nhanh càng tốt, nên cuối cùng, kết quả thi đại học của tôi không được như ý, chỉ trúng tuyển chuyên khoa.” Lã Tinh chợt hừ mũi, sắc mặt chuyển sang tự mãn, “Nhưng giờ nghĩ lại, tôi thấy không làm bác sĩ cũng chả sao, cuộc sống hiện tại của tôi rất ổn, thu nhập của tôi còn cao hơn bác sĩ nhiều.”
“Phải rồi, bây giờ cô ăn cô ngủ, nấc cụt đánh hơi đều có người sẵn sàng bỏ tiền ra xem. Ăn mặc càng mát mẻ, lắc mông lắc ngực càng hăng, thì tiền càng nhiều, đúng không?” Cố Phi Phi cười nhạt, lạnh lùng buông một câu.
“Cô thực sự thích cuộc sống hiện tại của mình sao?” Mặc dù Hàn Ấn cũng không thích thái độ bất cần đời của Lã Tinh, nhưng với tính cách ôn hoà, anh không thể nói ra những lời chua cay kiểu đó.
“Có gì không tốt! Tôi không trộm cắp. Tôi kiếm tiền bằng năng lực của chính mình, có sao không? Hình như hai người đang khinh thường giới streamer chúng tôi thì phải?” Lã Tinh bĩu môi phản kích, “Thôi đừng ra vẻ nữa, bây giờ là thời đại nào rồi? Một cuộc sống tốt là phải có tiền. Anh kiếm được nhiều tiền, anh chính là người thành đạt, bất kể anh kiếm được tiền bằng cách nào. Anh lên mạng mà xem, đừng nói là chúng tôi, nào là chuyên gia, giáo sư, nào là nghệ sĩ lớn, ngôi sao lớn, chẳng phải tất cả đều dốc hết công lực, giở đủ chiêu trò để hút fan kiếm tiền sao? Vấn đề là họ đã rất giàu rồi! Lại còn cái đám ông trùm trên mạng, động một tí là đòi lật cái này, diệt cái kia, chẳng phải đều là những lâu đài trên không được xây nên từ tiền bạc và câu chuyện, sau đó quay ra móc ruột thị trường chứng khoán để hãm hại người đầu tư? Nhưng tất cả họ đều được tôn vinh như những tấm gương khởi nghiệp và nhân vật truyền cảm hứng, có ai quan tâm xem đằng sau ánh hào quang của họ cũng có phần đóng góp của những người bị coi là thấp hèn trong mắt các người? Kênh livestream của chúng tôi từ đâu mà có? Chẳng phải đều là do họ cung cấp hay sao?”
Lời nói của Lã Tinh tuy có vẻ hơi cực đoan, nhưng đúng là đã chỉ ra một thực trạng xã hội không lành mạnh hiện nay, điều này khiến Hàn Ấn phải lập tức nhìn cô bằng con mắt khác, và cũng khiến anh nghĩ đến một câu nói của nhà văn Vương Sóc: “Thành công là gì? Chẳng phải là kiếm được chút tiền, là được một đám ngu ngốc biết đến sao?”