Thiệu Hồng rơi vào tầm ngắm của chuyên viên phá án khiến tất cả mọi người đều thấy ngỡ ngàng. Trần Đạc càng không dám tưởng tượng, nhưng kiểm tra thông tin đăng kí xe lại phát giác ra, Phàn Mẫn, mẹ Thiệu Hồng, sở hữu ba chiếc xe, trong đó một chiếc chính là xe Toyota Prado màu lục sẫm, trùng khớp với màu sắc và chủng loại xe của nghi phạm gây án.
Nhưng lúc này, chỉ có thể coi Thiệu Hồng là đối tượng khả nghi, hơn nữa không có bất kì bằng chứng nào cho thấy anh ta có liên quan tới vụ tai nạn xe hơi 26.3 và chuyên án 13.8. Đặc biệt, còn một vấn đề cấp bách và hệ trọng hơn nữa cần giải quyết, đó là Thiệu Hồng đã xử lí thi thể của các nạn nhân ra sao, thi thể của họ đang giấu ở chỗ nào? Về vấn đề này, Nhóm Hỗ trợ và Ban Chuyên án của Trần Đạc đã tiến hành hội ý và quyết định, trước mắt cần theo dõi sát sao Thiệu Hồng 24/7, đồng thời xin lệnh điều tra từ trên Cục, để tiến hành điều tra toàn diện lịch sử cuộc gọi điện thoại và thông tin đăng kí bất động sản có liên quan tới hai mẹ con Thiệu Hồng, tích cực tìm kiếm mối liên quan giữa Thiệu Hồng với các nạn nhân và Giang Phong, cũng như những nơi có khả năng được dùng để phi tang thi thể.
Phía Nhóm Hỗ trợ, Đỗ Anh Hùng tham gia nhiệm vụ theo dõi cùng với Ban Chuyên án. Diệp Hi và Ngải Tiểu Mĩ chuyển mục tiêu sang Thiệu Hồng, quay trở lại xuất phát điểm của vụ án, một lần nữa rà soát toàn diện các thông tin dữ liệu liên quan tới vụ án 13.8. Hàn Ấn và Cố Phi Phi tới Đài truyền hình gặp Mã Khả Doanh để trao đổi. Không chỉ bởi cô là người có quan hệ thân thiết với Thiệu Hồng, mà còn vì Hàn Ấn đột nhiên sực nhớ tới một chi tiết có lẽ liên quan tới vấn đề phi tang xác chết, nên cần hỏi chuyện Mã Khả Doanh để xác thực thông tin.
Trước khi tới Đài truyền hình, để đề phòng Mã Khả Doanh làm lộ thông tin nên Hàn Ấn và Cố Phi Phi không gọi điện báo trước, bởi vậy khi thấy hai người thình lình xuất hiện trước mặt, Mã Khả Doanh đã hết sức kinh ngạc.
Trong vụ án của Trình Duyệt, Hàn Ấn và Cố Phi Phi từng gặp Mã Khả Doanh một lần, nhưng không có ấn tượng gì đặc biệt với cô. Lúc này, ngồi đối diện với Mã Khả Doanh trong phòng làm việc của cô, hai người mới có dịp quan sát kĩ, rồi bất giác đưa mắt nhìn nhau: Mã Khả Doanh thực sự rất giống Phàn Mẫn, Thiệu Hồng theo đuổi cô, rõ ràng chỉ coi cô là vật thế thân cho Phàn Mẫn mà thôi.
“Cô không cần phải căng thẳng, hôm nay chúng tôi tới tìm cô, chủ yếu là muốn tìm hiểu một số sự việc liên quan tới bạn trai cô, Thiệu Hồng,” Cố Phi Phi ôn tồn nói.
“Thiệu Hồng?” Mã Khả Doanh càng thêm sửng sốt, “Anh ấy làm sao kia?”
“Cô biết anh ta có một chiếc Toyota Prado chứ?” Cố Phi Phi bỏ qua câu hỏi của Mã Khả Doanh, bắt đầu đặt câu hỏi.
“Tôi không rõ.” Mã Khả Doanh lắc đầu dứt khoát, dừng lại một lát lại nói tiếp, “Ồ có phải là chiếc xe mà cô Phàn Mẫn đã dùng trước đây không? Nhưng tôi chưa thấy Thiệu Hồng lái bao giờ.”
“Xin mạo muội hỏi một câu, cô và Thiệu Hồng bình thường hay hẹn gặp nhau ở đâu?” Hàn Ấn nãy giờ vẫn im lặng, giờ mới đột nhiên lên tiếng hỏi.
“Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài chỗ thôi.” Mã Khả Doanh ngẫm nghĩ một lát rồi đáp, “Nhà anh ấy, nhà tôi, quán cà phê, nhà hàng, rạp chiếu phim, thi thoảng có tới trung tâm thương mại. À, tôi cũng thường xuyên cùng anh ấy tới Bệnh viện Phục hồi chức năng để chăm sóc cho cô Phàn Mẫn.”
“Hình như cô đã bỏ sót mất đập nước Trạch Long rồi đấy.” Hàn Ấn mỉm cười nói, “Còn nhớ hôm cô và Thiệu Hồng giúp chúng tôi truy đuổi gã tài xế ấy không? Cũng là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, khi đó cô và Thiệu Hồng vừa hay đang ngắm trăng bên đập nước, và tận mắt chứng kiến cảnh hung thủ phi tang thi thể. Điều chúng tôi muốn hỏi là, hai người có thường xuyên hẹn hò ở đó không?”
“Chừng ba bốn lần gì đó.” Mã Khả Doanh mặt thoáng ửng hồng.
“Tại sao hai người lại thích tới đó vậy?” Hàn Ấn hỏi.
“Là Thiệu Hồng đề nghị, anh ấy nói hồi trước cô Phàn Mẫn thường đưa anh ấy tới đó hóng mát và ngắm trăng.”
“Nghe nói cô có thói quen ghi nhật kí mỗi ngày, không biết ngoài buổi tối hôm đó ra, cô có ghi chép lại những lần hẹn hò khác tại đó không?” Hàn Ấn hỏi tiếp.
“Có lẽ là có.” Mã Khả Doanh nói, rồi rút từ trong chiếc túi hàng hiệu trên mặt bàn ra một cuốn sổ dày cộm có khoá da, lật giở một hồi rồi nói, “Có đấy, là vào các ngày 13 tháng 8 năm 2015, 7 tháng 1 năm 2016, 18 tháng 10 năm 2016, và đêm ngày 22 tháng 6 mà anh vừa nói tới.”
“Cho phép tôi hỏi một câu riêng tư, bởi vì chuyện này rất quan trọng với công việc điều tra của chúng tôi, xin cô hãy trả lời thành thực.” Hàn Ấn cân nhắc ngôn từ một lát rồi hỏi, “Bốn cuộc hẹn này của cô và Thiệu Hồng bên đập nước Trạch Long, khi hai người gần gũi, có phải anh ta tỏ ra đặc biệt hưng phấn.”
“À vâng, đúng.” Mã Khả Doanh cúi đầu đáp.
Tuy Mã Khả Doanh chỉ thốt ra ba từ đơn giản, nhưng với Hàn Ấn thế là đã đủ. Giống như anh dự đoán trước khi tới đây, vào những tối Thiệu Hồng bắt cóc Triệu Lệ Na, Trương Yến, Lưu Hiểu, Thái Tiểu Khiết, anh ta đã làm ‘chuyện đó’ điên cuồng với Mã Khả Doanh ngay bên đập nước Trạch Long. Có thể tưởng tượng ra, bên cạnh là ‘vật thế thân’, trong đầu hồi tưởng lại những kỉ niệm đẹp bên hồ, trong cơ thể còn sôi sục cảm giác kích thích khi bắt được một ‘con mồi’ có bộ phận nào đó giống mẹ, bản thân lại mắc chứng phức cảm Oedipus nghiêm trọng, Thiệu Hồng đương nhiên sẽ hưng phấn cao độ, và trải nghiệm được niềm khoái cảm chưa từng có. Do vậy, đập nước hồ Trạch Long không chỉ có ý nghĩa đặc biệt đối với Thiệu Hồng và Phàn Mẫn, mà Hàn Ấn cũng ngờ rằng nơi phi tang thi thể của bốn nạn nhân kia, có lẽ chính là ở quanh đập nước.
---❊ ❖ ❊---
Diệp Hi ngẩng đầu lên khỏi đống hồ sơ ngồn ngộn kín mặt bàn, trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi quay sang nói với Ngải Tiểu Mĩ đang ngồi bên cạnh: “Hình như chúng ta đã bỏ qua mất một chi tiết. Ngoài Trương Yến là bị hung thủ giết giúp Giang Phong, những nạn nhân còn lại đều gặp trục trặc nào đó ở nơi làm việc. Chẳng hạn, chuyên mục tin nóng của Triệu Lệ Na bị dừng, cô ta còn vướng vào nghi án ngoại tình với cấp trên. Lưu Hiểu thì bị đồng nghiệp quấy rối tình dục, Thái Tiểu Khiết thì rõ ràng có biểu hiện bất mãn với công việc. Liệu họ có vì thế mà muốn tìm việc khác không?”
“Rất có thể, thế nhưng trước đó em đã kiểm tra kĩ hòm thư điện tử của họ, không tìm thấy họ có gửi đơn xin việc cho ai.” Ngải Tiểu Mĩ cũng rời mắt khỏi mớ hồ sơ, rút lấy một kẹp tài liệu bên cạnh, đưa cho Diệp Hi. “Đây là báo cáo em đã lập trước đây về việc kiểm tra hòm thư điện tử của mấy người họ.”
Diệp Hi nhận lấy kẹp tài liệu, giở ra xem, rồi nhanh chóng phát hiện ra vấn đề: “Không phải rồi, mấy hòm thư điện tử mà em đã kiểm tra đều là hòm thư nội bộ của công ty nơi họ làm việc, có khả năng bị công ty kiểm soát, nên chắc chắn họ sẽ không dùng hòm thư này để liên hệ xin việc. Hãy mau liên lạc với người thân quen của họ để hỏi thử xem, bình thường họ có sử dụng hòm thư nào khác không?”
“Vâng, vâng, em liên lạc ngay đây.” Ngải Tiểu Mĩ rối rít đáp.
---❊ ❖ ❊---
Từ sáng sớm, Thiệu Hồng đã rời nhà, lái xe đi thẳng tới hầm để xe của toà nhà Thời Đại, Công ty Truyền thông Mẫn Hồng do anh ta đứng tên thuê nguyên một sàn của toà nhà này làm trụ sở văn phòng. Chừng hai tiếng sau, Thiệu Hồng rời khỏi toà nhà Thời Đại, lái xe tới Bệnh viện Phục hồi chức năng Hydas. Buổi trưa, anh ta ăn cơm tại bệnh viện, tới khoảng 1 giờ chiều thì ra về. Sau đó Thiệu Hồng lái xe tới trung tâm thành phố, trên đường dừng lại mua một ly Starbucks, sau đó lái xe tới hầm để xe của toà nhà Phúc Giai.
Đỗ Anh Hùng và điều tra viên của Ban Chuyên án cũng lái xe bám theo Thiệu Hồng xuống dưới hầm để xe, nhìn thấy Thiệu Hồng đang đi về phía thang máy. Đỗ Anh Hùng từng gặp Thiệu Hồng, sợ anh ta nhận ra mình, bèn bảo điều tra viên xuống xe, bám theo Thiệu Hồng vào thang máy. Nhìn cửa thang máy đóng lại, Đỗ Anh Hùng bỗng thấy hơi phấn chấn, bởi phòng 1605 -1606 tầng 16 của toà nhà này chính là phòng khám tâm lí của Đỗ Viêm. Nếu Thiệu Hồng cũng tới tìm Đỗ Viêm để tư vấn tâm lí, vậy có nghĩa là anh ta và Giang Phong quen biết nhau trong lúc tới đây điều trị. Có lẽ tại đây, hai người đã trò chuyện với nhau, rồi kết bạn WeChat, từ đó Thiệu Hồng bắt đầu kiểm soát và điều khiển Giang Phong. Vậy tại sao trong danh sách bạn bè WeChat của Giang Phong lại không có Thiệu Hồng? Là Thiệu Hồng linh cảm sắp xảy ra chuyện chẳng lành, nên đã ra lệnh cho Giang Phong xoá các clip trong máy tính, và xoá luôn tên mình ra khỏi danh bạ WeChat của anh ta?
Đỗ Anh Hùng đang trầm ngâm suy nghĩ, thì điều tra viên vừa bám theo Triệu Hồng vào thang máy đã quay trở lại xe, mang theo thông tin đúng như Đỗ Anh Hùng đang chờ. Nhưng để đảm bảo hơn, họ tiếp tục ở trong xe chờ khoảng hơn một tiếng, đợi Thiệu Hồng lái xe rời khỏi bãi đỗ, Đỗ Anh Hùng mới bảo điều tra viên tiếp tục bám theo, còn mình xuống xe, đi thang máy lên trên, tìm tới phòng khám của Đỗ Viêm.
Tuy Đỗ Viêm từ chối tiết lộ lí do cụ thể mà Thiệu Hồng cần tư vấn tâm lí, nhưng ông ta thừa nhận Thiệu Hồng là bệnh nhân của mình, hơn nữa đồng ý với yêu cầu của Đỗ Anh Hùng, cung cấp lịch khám bệnh của Giang Phong và Thiệu Hồng, từ đó phát hiện ra có một khoảng thời gian, giờ hẹn tư vấn của hai người luôn liền kề nhau. Đỗ Viêm đã chủ động giải thích rằng, đôi khi bệnh nhân tới trước vì một nguyên nhân nào đó mà phải kéo dài thời gian tư vấn và trị liệu lâu hơn so với dự kiến, khiến cho các bệnh nhân có lịch hẹn phía sau phải dồn ứ lại cho đợi, Giang Phong và Thiệu Hồng vì thế mà làm quen nhau cũng là chuyện dễ hiểu.
---❊ ❖ ❊---
Phía bên này, Ngải Tiểu Mĩ mặt mày hớn hở reo ầm lên: “Chị Diệp ơi, chị nói trúng phóc rồi, cả ba người Triệu Lệ Na, Lưu Hiểu, Thái Tiểu Khiết đều có hòm thư cá nhân, em vừa mới bẻ khoá chui vào, mới phát hiện ra đúng là họ đã gửi đi rất nhiều đơn xin việc.”
“Có cùng nộp đơn vào một công ty nào không?”
“Có ạ. Cả ba người đều đã từng gửi đơn xin việc cho một công ty có tên là Truyền thông Mẫn Hồng.” Ngải Tiểu Mĩ đáp.
“Chính là công ty của Thiệu Hồng?” Diệp Hi hỏi.
“Vâng, cuối cùng thì chúng ta đã tìm ra được mối liên quan giữa nạn nhân và Thiệu Hồng rồi.” Ngải Tiểu Mĩ hân hoan nói.
“Mau gọi điện cho thầy Hàn và Cố Phi Phi, lập tức báo cáo tình hình ngay.” Diệp Hi giục.
“Vâng.” Ngải Tiểu Mĩ vừa nói, vừa với lấy điện thoại di động trên bàn, nhoay nhoáy bấm mở.
---❊ ❖ ❊---
Liên tiếp nhận được điện thoại của Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng, Hàn Ấn và Cố Phi Phi lúc này đã tới bên đập nước hồ Trạch Long hội quân với Trần Đạc, đều lấy làm phấn chấn. Có thể nói, mọi điểm đáng ngờ của toàn bộ chuỗi vụ án 13.8 về cơ bản đã được làm rõ, vấn đề duy nhất chưa được giải đáp chính là nơi phi tang xác chết.
Ba người vừa đi vòng quanh đập nước hồ Trạch Long, vừa thảo luận. Trần Đạc băn khoăn: “Liệu có phải thi thể đã bị Thiệu Hồng ném xuống đập nước rồi không? Nên hắn mới đặc biệt hưng phấn khi hẹn hò với Mã Khả Doanh tại đây?”
“Ít có khả năng này.” Cố Phi Phi đắn đo tiếp lời, “Có cảm giác sau khi bắt cóc nạn nhân, Thiệu Hồng chưa vội hành hạ và sát hại nạn nhân ngay. Một mặt, hắn phải hẹn hò với Mã Khả Doanh, không đủ thời gian; mặt khác, có thể hắn cần hẹn trước thời gian phát trực tiếp với Giang Phong rồi mới ra tay. Có lẽ hắn có một nơi để giấu nạn nhân và chiếc xe gây án.”
“Phải, tôi đồng ý với cô Cố.” Hàn Ấn tiếp lời, “Rất có thể Thiệu Hồng còn mắc hội chứng ái vật rất nặng, nên sau khi giết chết bốn nạn nhân, hắn sẽ không mang xác đi phi tang. Hung thủ dạng này thường sẽ chôn hoặc giấu thi thể của nạn nhân tại một nơi bí mật, nằm trong tầm kiểm soát của hắn.”
“Vậy chúng ta thử đi một vòng quanh đây xem sao nhỉ?” Trần Đạc thở hắt ra, “Tìm trong thông tin đăng kí bất động sản, đều không thấy mẹ con Thiệu Hồng và công ty của anh ta có đứng tên nhà đất nào quanh khu vực này.”
“Cứ tìm thử đã rồi tính,” Cố Phi Phi nói.
Ba người cùng lên xe của Trần Đạc. Trần Đạc nổ máy, lái xe theo đường Kim Liễu chạy quanh hồ đi về phía Tây. Đi chừng hơn mười phút thì rẽ sang đường Tây Đường, một trục đường chính nối liền nội thành với ngoại ô. Đi chừng năm, sáu phút theo đường Tây Đường, ba người nhìn thấy cách vệ đường không xa có một khu đất rộng vây kín tường bao, bên trong là từng dãy nhà kho tường xám, trên nóc một dãy nhà kho dựng lên bốn con chữ lớn đỏ rực: Kho lạnh Danh Dương.
Trần Đạc lập tức đánh mạnh tay lái sang bên phải, chiếc xe lập tức rời khỏi đường Tây Đường rẽ vào đường nhánh, tiến về phía kho lạnh Danh Dương. Tới trước cổng kho, một tầng cổng sắt chắn ngang lối đi không cho xe vào. Trần Đạc bấm còi vài tiếng, một người mặc đồng phục lập tức chạy ra từ trong phòng bảo vệ, tiến lại bên xe Trần Đạc. Trần Đạc hạ kính xe xuống, trình thẻ cảnh sát, tiếp đến đưa ảnh của Thiệu Hồng ra cho bảo vệ nhận diện. Bảo vệ vừa nhìn qua đã cho biết người trong ảnh có thuê một gian kho lạnh ở khu C trong xưởng.
Ba người lấy làm phấn chấn. Trần Đạc lập tức rút điện thoại gọi cho phân đội trưởng, báo cáo chi tiết tình hình. Phân đội trưởng chỉ thị Trần Đạc ở nguyên tại chỗ chờ lệnh, còn mình sẽ lập tức báo cáo lên trên xin lệnh khám xét, để nhanh chóng điều tra gian kho lạnh có liên quan trong khu kho lạnh Danh Dương.
Chừng hơn nửa tiếng đồng hồ sau, phân đội trưởng đích thân mang lệnh khám xét cùng với điều tra viên của Ban Kĩ thuật tới kho lạnh Danh Dương. Khi mở cửa gian kho lạnh trong khu C ra, đập vào mắt mọi người đầu tiên, chính là chiếc xe Toyota Prado xanh lục, ngay sau đó là bốn thi thể phụ nữ treo lủng lẳng trên dãy giá sắt sát tường. Dưới chân dãy giá sắt còn bày bốn bình thuỷ tinh lớn đựng đầy chất lỏng, ngâm trong bốn bình chất lỏng đó, lần lượt là một đôi nhãn cầu, một cái lưỡi, một chiếc mũi và một đôi tay trắng bệch.
Ngay lập tức, Trần Đạc rút máy bộ đàm, hô lớn với tổ theo dõi: “Thu lưới!”